www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

293. HỒNG NGỌC

Kiếp thê sát phụ đại cừu b́nh

Nghĩa sĩ tương phùng điếu tử sinh

Hữu tử hữu gia thùy ngọc nhữ

Bất kỳ cân quắc hữu Tŕnh-Anh



293.
GÁI CHỒN SO T̀NH
 

          Làng Đông Thái, huyện Quảng B́nh, tỉnh Hà Bắc có Phùng ông, tuổi trạc 60, tính t́nh cương trực, ḍng dơi thế gia, đậu tú tài, nhưng nhà nghèo lắm. Phùng ông có vợ và một trai, tên là Phùng Tương Như. Tương Như tuổi trạc 30, mặt mũi sáng sủa, dáng dấp cao nhă, có vợ chưa con, cũng đậu tú tài như cha. Ông bà Phùng với con trai và con dâu sống chung trong một căn nhà nhỏ.  

          Năm ấy Phùng bà mất, vợ Tương Như phải lo việc nội trợ.

          Năm sau, đột nhiên vợ Tương Như cũng mất, cha con Phùng ông phải lo lấy việc cơm nước.

          Nửa năm sau. Một đêm rằm, Tương Như ra hiên trước nhà ngồi ngắm trăng. Nh́n qua hàng rào ngăn cách nhà ḿnh với nhà hàng xóm, thấy một cô gái dung nhan xinh đẹp, vóc dáng yểu điệu, đứng ở bên nhà hàng xóm, đang chú mục nh́n ḿnh, Tương Như mỉm cười, giơ tay vẫy. Thấy cô gái bất động, Tương Như bèn đứng dậy, bước tới hàng rào, khẩn khoản mời sang. Thấy lời mời quá thiết tha, cô gái gật đầu, bắc thang trèo sang.

          Dẫn cô gái vào pḥng, Tương Như mời ngồi, rồi hỏi:"Nàng tên chi?" Cô gái đáp:"Tên Hồng Ngọc!" Hỏi:"Bao nhiêu tuổi?" Hồng Ngọc cười, đáp:"Hơn chàng hai tuổi, đáng tuổi chị chàng!" Tương Như hỏi:"Nàng biết ta bao nhiêu tuổi mà dám nói như thế?" Hồng Ngọc chỉ cười. Hỏi:"Song thân nàng là ai?" Hồng Ngọc mỉm cười, đáp:"Là ông bà hàng xóm nhà này chứ ai?" Lộ vẻ ngạc nhiên, Tương Như hỏi:"Gia đ́nh ta cư ngụ ở đây đă từ lâu! Sao đến hôm nay ta mới được nh́n thấy nàng?" Hồng Ngọc đáp:"V́ ít khi thiếp ra khỏi pḥng!" Mừng quá, Tương Như nói:"Tuy hôm nay mới được nh́n thấy nàng nhưng ta đă cảm thấy yêu thương nàng quá, chỉ mong được nàng về làm vợ! Vậy xin nàng hăy hứa với ta một điều là nàng sẽ gá nghĩa với ta!" Hồng Ngọc liền mỉm cười, đáp:"Thiếp xin hứa!" Thế rồi từ đó, đêm nào Hồng Ngọc cũng sang ân ái với Tương Như, gần sáng mới về. 

          Lại nửa năm sau. Một đêm, Phùng ông đang ngủ ngon th́ có tiếng cười nói ồn ào từ phía pḥng con khiến cho thức giấc. Phùng ông vội vùng dậy, gión gién tới cửa pḥng con, ghé mắt ḍm vào. Dưới ngọn đèn mờ, thấy con ngồi nói chuyện với con gái lạ, Phùng ông nổi giận, gọi ra cửa mà mắng:"Đồ súc sanh! Mi làm chi với đứa con gái ấy ở trong pḥng? Nhà nghèo, không chịu làm ăn, chỉ học thói trăng hoa với con gái mất nết! Nếu người ngoài biết chuyện th́ mi sẽ bị thất đức, bằng không th́ mi cũng bị giảm thọ!" Kinh hăi quá, Tương Như vội quỳ xuống đất, lạy cha mà nói:"Con biết tội đă nhiều! Xin cha tha cho! Từ nay con xin chừa!" Phùng ông bèn nh́n vào pḥng mà mắng cô gái:"Con gái nhà ai mà không biết giữ điều răn cấm của khuê pḥng! Đă tự làm nhục ḿnh lại khiến người khác cũng bị nhục lây! Nếu chuyện này vợ lở ra ngoài th́ không phải chỉ có một ḿnh gia đ́nh nhà này bị nhục mà thôi đâu!" Giận quá, mắng xong, Phùng ông bỏ đi ngay.

          Phùng ông đi rồi, Hồng Ngọc khóc lóc, nói với Tương Như:"Cha già vừa hạch tội chúng ḿnh đúng quá, khiến thiếp cũng cảm thấy xấu hổ mà hối hận. Thiếp nghĩ rằng duyên nợ giữa chúng ḿnh đến đây là hết!" Tương Như nói:"V́ cha ta c̣n tại thế nên ta không thể tự chuyên! Nếu nàng thực dạ yêu thương ta th́ nàng nên nhịn cha ta một chút!" Hồng Ngọc lắc đầu, nói:"V́ cha già nói đúng nên thiếp vừa quyết định là kể từ nay, thiếp sẽ dứt khoát với chàng!" Nghe thấy thế, Tương Như khóc sướt mướt. Hồng Ngọc nói:"Đừng khóc nữa! Để thiếp nói cho mà nghe! Chúng ḿnh kết hợp với nhau chẳng phải là do mối lái, cưới hỏi mà cũng chẳng phải là do cha mẹ đôi bên ưng thuận! Chúng ḿnh dan díu với nhau, chỉ lén lút như những kẻ đào tường khoét vách! Thế th́ làm sao mà ăn ở với nhau lâu dài được?" Nghe Hồng Ngọc nói, Tương Như nín khóc, thở dài.

          Tỏ vẻ ái ngại cho Tương Như, Hồng Ngọc lại nói:"Thôi! Để thiếp làm mối cho chàng một cô khác!" Tương Như hỏi:"Ai?" Hồng Ngọc đáp:"Đêm mai sẽ biết!" Tương Như nói:"Thú thức với nàng, nhà ta nghèo lắm, ta không có tiền cưới vợ đâu!" Hồng Ngọc nói:"Đừng có lo! Đêm mai thiếp sẽ đem đủ tiền sang đây tặng chàng để cho chàng cưới vợ!"      

          Đêm sau, quả nhiên Hồng Ngọc đem sang cho Tương Như một túi vàng mà nói:"Đây là 40 lạng vàng thiếp dành dụm được. Nay thiếp đem tặng chàng để chàng cưới vợ!" Tương Như hỏi:"Cưới ai bây giờ?" Hồng Ngọc đáp:"Cưới con gái Vệ ông ở thôn Ngô!" Hỏi:"Vệ ông làm nghề ǵ?" Đáp:"Chàng không nhớ sao? Vệ ông làm nghề cày ruộng! Trước kia, đă có thời cha già mướn V ệ ông cày ruộng đó!" Nhờ Hồng Ngọc nhắc, Tương Như mới nhớ lại chuyện trước kia, nên gật đầu mà đáp:"À! Ta nhớ ra rồi!" Hồng Ngọc nói:"Thế th́ hăy đem cả túi vàng này sang thôn Ngô mà hỏi con gái Vệ ông!"

          Tương Như lộ vẻ ngạc nhiên mà hỏi:"Đi hỏi vợ th́ chỉ cần đem ít vàng thôi chứ đem cả túi vàng này đi để làm ǵ?" Hồng Ngọc lắc đầu, đáp:"Để nạp sính lễ! Chàng càng đem nhiều sính lễ tới th́ Vệ ông càng muốn gả con gái cho chàng! Mà càng muốn gả con cho chàng th́ Vệ ông càng ra sức khuyên con ưng thuận chàng!" Tương Như hỏi:"Thôn Ngô ở đâu?" Đáp:"Ở cách đây 60 dặm về hướng đông!" Hỏi:"Cô ấy bao nhiêu tuổi?" Đáp:"18!" Hỏi:"Có đẹp không?" Hồng Ngọc cười, đáp:"Đẹp!" rồi chào Tương Như mà về.

          Sáng sau, Tương Như thưa với cha:"Con đă hết tang vợ. Trước kia cha có mướn Vệ ông cày ruộng! Nay con nghe nói Vệ ông đă di cư sang ở thôn Ngô, có con gái 18 tuổi, tới tuần cập kê. Vậy xin cha cho con sang thôn Ngô, hỏi con gái Vệ ông làm vợ kế!" Phùng ông nói:"Bây giờ nhà ḿnh nghèo lắm, mi lấy tiền đâu mà đ̣i cưới vợ?" Tương Như đáp:"Thưa cha, có thể là Vệ ông không đ̣i sính lễ, hoặc chỉ đ̣i đôi chút gọi là! Xin cha cứ cho con sang bên ấy ướm lời xem sao? Ḿnh có mất chi đâu?" Phùng ông gật đầu, ưng thuận. Tương Như bèn đi mướn đày tớ, thuê ngựa xe, rồi đem cả túi vàng sang thôn Ngô.

          Tới nơi, sau khi chào hỏi, Tương Như mời Vệ ông ra chỗ vắng, ngỏ ư muốn cưới Vệ thị làm vợ kế.

          Tuy vẫn biết Tương Như thuộc ḍng dơi thế gia, mặt mũi sáng sủa, dáng dấp cao nhă, đă đậu tú tài, nhưng Vệ ông lại lo Tương Như nghèo quá, không có tiền nạp sính lễ. Biết ư, Tương Như liền mời Vệ ông vào nhà, dốc hết túi vàng ra bàn mà nói:"Thưa ông! Nay cháu xin nạp ông 40 lạng vàng làm sính lễ!" Thấy Tương Như có nhiều vàng, Vệ ông kinh ngạc, nhưng lại tỏ vẻ vui mừng, mời Tương Như ngồi nói chuyện, pha trà mời uống.

          Lát sau, Vệ ông mời Tương Như ngồi chơi, rồi đi mời được người nho sinh hàng xóm đem giấy hoa tiên sang viết giùm tờ hôn ước. Chờ cho người nho sinh viết xong, Vệ ông cầm tờ hôn ước mà trao cho Tương Như.    

          Khi người nho sinh đă cáo biệt, Tương Như xin phép Vệ ông cho ḿnh được vào ra mắt Vệ bà và Vệ thị.

          Được Vệ ông dẫn vào một căn pḥng hẹp, thấy Vệ bà ngồi trên ghế cao, Tương Như vội chắp tay thi lễ. Vệ  bà chắp tay đáp lễ. Thấy Vệ thị thẹn thùng, đứng lấp ló sau lưng mẹ, tuy trang sức mộc mạc, nhưng vẫn có nhan sắc mặn mà, Tương Như mừng lắm.

          Vệ ông bèn sang hàng xóm mượn pḥng khách, mở tiệc khoản đăi Tương Như, mời bạn bè tới dự.

          Trong tiệc, Tương Như hỏi:"Bao giờ th́ nhạc phụ cho con sang đây đón dâu?" Vệ ông đáp:"Công tử khỏi cần phải sang đây! Ta cứ thoả thuận ngày vu quy cho tiện nữ là xong! Đúng ngày vu quy, bên này sẽ cho người đưa dâu sang nhà công tử! Chỉ xin công tử thư thả cho ít bữa để bên này có đủ th́ giờ may quần áo cưới cho cô dâu là được!" Tương Như mừng lắm, vâng dạ luôn miệng.

          Sau buổi tiệc, Vệ ông lấy lịch ra coi, thoả thuận với Tương Như về ngày giờ vu quy cho con gái. Tương Như ghi kỹ ngày giờ rồi xin cáo biệt.   

          Về nhà, Tương Như tŕnh với cha:"V́ nhà họ Vệ quư trọng sự thanh cao của cha nên họ đă ưng thuận, không đ̣i chút sính lễ nào!" Nghe con nói thế, Phùng ông vui lắm, tin lời con ngay.

          Hàng ngày, Tương Như vẫn để ư t́m bóng dáng Hồng Ngọc ở bên nhà hàng xóm, nhưng không thấy đâu.

          Ít lâu sau, đến ngày vu quy, quả nhiên họ Vệ đưa con gái sang nhà Phùng ông. Về nhà chồng, Vệ thị đối xử lễ phép với cha chồng, ăn ở ḥa thuận với chồng, đối xử tử tế với bà con hàng xóm, nên rất được ḷng mọi người.   

          Năm sau.

          Vệ thị sanh trai, đặt tên là Phùng Phúc Nhi.

          Năm ấy, trong làng, có kẻ tên Tống Hoành, trước kia đă được làm ngự sử ở kinh đô, nhưng v́ ăn quá nhiều hối lộ nên bị băi chức, phải đem cả gia quyến về quê cư ngụ. Tống Hoành vốn là kẻ đam mê sắc dục, tính t́nh tai ngược.

          Hai năm sau.

          Vào dịp tiết Thanh Minh, Tống Hoành đi tảo mộ, gặp một thiếu phụ xinh đẹp cũng bồng con đi tảo mộ.

          Khi về, Tống Hoành cho gia nhân đi ḍ hỏi xem thiếu phụ ấy là ai? Được gia nhân tŕnh báo thiếu phụ ấy là Vệ thị, vợ kế của tú tài nghèo Phùng Tương Như, Tống Hoành liền nảy ư dùng tiền để chiếm đoạt Vệ thị.

          Tống Hoành bèn sai hai gia nhân tới nhà Phùng ông, nói với Vệ thị rằng nếu Vệ thị chịu bỏ chồng để lấy Tống Hoành th́ Vệ thị sẽ được sung sướng và cha con Tương Như cũng sẽ được chu cấp tiền bạc.

          Vệ thị bèn vào pḥng thuật lại với chồng. Nghe xong, Tương Như giận tái mặt. Thế  nhưng, tự lượng sức ḿnh không thể địch nổi thế lực của Tống Hoành, Tương Như chỉ nén giận mà cười.

          Tương Như bèn tới pḥng cha thuật lại với cha. Nghe xong, Phùng ông nổi cơn thịnh nộ, chạy ra pḥng khách, réo tên Tống Hoành mà chửi là kẻ vô luân. Nghe thấy thế, hai gia nhân nhà Tống Hoành kinh hăi quá, nháy nhau bỏ chạy.

          Về nhà, hai gia nhân thuật lại việc Phùng ông thịnh nộ, mắng chửi Tống Hoành. Nghe xong, Tống Hoành cũng nổi cơn thịnh nộ, liền sai bốn gia nhân đem gậy gộc tới nhà Phùng ông, vật hai cha con ngă xuống đất mà đánh đập.

          Phùng ông và Tương Như đều bị thương tích, máu chảy lênh láng, cứ nằm dưới đất mà rên rỉ. Thấy thế, Vệ thị bèn để con ở nhà, mặc cho con khóc, chạy sang nhà hàng xóm kêu cứu. Lũ gia nhân bèn đuổi theo Vệ thị, bắt trói, khiêng đi.

          Thấy gia đ́nh Phùng ông bị cường hào ức hiếp, hàng xóm đều thương hại, chạy sang khiêng hai cha con lên giường, băng bó vết thương và nấu cháo cho ăn.

          Sáng sau, v́ c̣n trẻ, Tương Như ngồi dậy được, ăn uống được, nhưng Phùng ông th́ vẫn nằm liệt giường, không ăn uống ǵ.

          Tuần sau, Phùng ông kiệt sức, nôn ra một búng máu tươi mà thác.

          Thấy cha bị thác oan, Tương Như vật vă khóc than suốt ngày rồi hôm sau mới làm lễ phát tang.           

          Cực kỳ phẫn uất, tuần sau Tương Như làm đơn kiện Tống Hoành, đem lên huyện đường nạp quan tể. Nghe tin ḿnh bị kiện, Tống Hoành liền đem tiền hối lộ quan nên quan không xét đơn kiện của Tương Như.

          Tương Như lại làm đơn kiện khác, đem lên tỉnh đường nạp quan đốc phủ Nghe tin, Tống Hoành lại đem tiền hối lộ quan nên quan cũng không xét đơn kiện của Tương Như.

          V́ thế, tuy cực kỳ phẫn uất Tống Hoành, nhưng Tương Như cũng không làm ǵ được y.     

          Mấy hôm sau, nghe tin vợ ḿnh bất khuất, cương quyết chống lại Tống Hoành nên đă bị Tống Hoành sai gia nhân đánh chết, chôn xác ở vườn sau, Tương Như thương vợ lắm, nỗi oan tắc nghẹn ở cổ, đau khổ vô cùng.

          Thoạt tiên, Tương Như toan đi ŕnh, ám sát Tống Hoành ở dọc đường để báo cừu cho cha, trả hận cho vợ. Nhưng rồi, thấy ḿnh không đủ sức chống cự lũ gia nhân nhà Tống Hoành, cũng như không t́m ra được người nào nuôi nấng Phúc Nhi giùm, nên tuy vẫn nuôi chí báo cừu trả hận, Tương Như cũng đành phải tạm gác việc ấy sang một bên.

          Tuần sau. Một hôm, Tương Như đang ngồi ở trong nhà th́ chợt nghe có tiếng gơ cửa. Tương Như chạy ra mở xem là ai th́ thấy một hán tử, tuổi trạc 50, vóc người cao lớn, hàm én râu hùm, đứng ở bên ngoài. Tương Như bèn lên tiếng hỏi:"Quư khách tới tệ xá có điều chi dạy bảo?" Hán tử đáp:"Ta là em kết nghĩa của cha cháu! Nghe tin anh nuôi ta vừa qua đời, ta tới để viếng tang!" Tương Như bèn mời hán tử vào nhà.

          Sau khi được Tương Như mời ngồi, hán tử liền lên tiếng:"Có cái cừu giết cha, cái hận cướp vợ, mà cháu quên hẳn việc báo cừu trả hận hay sao?" Nghi hán tử là kẻ ḍ thám của Tống Hoành, Tương Như giả bộ ậm ừ mà nói:"Cháu không thấy oán hận ǵ ai cả!"

          Đột nhiên, hán tử nổi cơn thịnh  nộ, đứng phắt dậy mà nói:"Ta nghĩ cháu đă có vợ con th́ phải là người lớn, chứ có ngờ đâu cháu vẫn c̣n như một đứa con nít chưa mọc đủ răng!" Thấy hán tử có vẻ thành thực, Tương Như bèn quỳ xuống trước mặt, đánh bạo mà nói:"Xin Chú bớt giận, hăy an tọa cho cháu thưa chuyện!" Chờ cho hán tử ngồi, Tương Như mới nói:"V́ cháu chưa được gặp Chú lần nào, nên vừa rồi cháu e Chú là kẻ ḍ thám của Tống Hoành! Nay được biết Chú là em kết nghĩa của cha cháu, cháu mới dám bày tỏ hết tâm can! Cháu đă hạ quyết tâm là sẽ báo cừu cho cha, trả hận cho vợ, duy có điều là cháu chưa t́m được ai để nhờ nuôi nấng giùm cháu đứa bé này, hầu có kẻ nối dơi tông đường cho gia đ́nh cháu! Nay cháu thấy Chú là kẻ nghĩa sĩ, vậy Chú có thể nuôi nấng đứa bé này giùm cháu được không?" Hán tử lắc đầu mà đáp:"Ta đâu có phải là vú em? Cháu phải tự gánh vác lấy việc nuôi đứa bé, c̣n việc báo cừu trả hận th́ để ta gánh vác cho!" Nghe thấy thế, Tương Như vội khấu đầu xuống đất mà lạy tạ hán tử.

          Chẳng nói chẳng rằng, hán tử lẳng lặng đứng dậy, bước ra khỏi cửa.

          Tương Như vội chạy theo, nói:"Xin Chú cho cháu được biết quư danh!" Hán tử đáp:"Ta chỉ giúp cho cháu cái việc báo cừu trả hận mà thôi! Thất bại ta không chịu oán, thành công ta không nhận ơn, cháu chẳng cần biết tên ta làm ǵ!" Nói xong, hán tử rảo bước mà đi.

          Sợ việc hán tử báo cừu trả hận giùm ḿnh sẽ đem tai họa tới cho cha con ḿnh, Tương Như vội khóa chặt cửa nhà, ẵm con đi trốn. 

          Đêm ấy, trong khi cả nhà Tống Hoành đang an giấc th́ có một hán tử vượt hai lần tường, đột nhập dinh cơ, giết chết Tống Hoành cùng với 2 con trai, 1 con dâu và 1 t́ nữ.

          Kinh hăi quá, sáng ra, lũ gia nhân nhà Tống Hoành lên huyện đường tŕnh bày sự việc với quan tể. Nghe chuyện, quan cũng kinh hăi, vội theo lũ gia nhân tới nhà Tống Hoành để quan sát thảm cảnh. Tới nơi, quan thấy trên thi thể mỗi nạn nhân đều có một mũi dao ngắn, nhọn và sắc, cắm phập vào tim.         

          Sau khi quan đă ra về, lũ gia nhân bèn làm đơn kiện, đổ diệt cho Tương Như là hung thủ đă giết chết 5 người trong gia đ́nh Tống Hoành, rồi đem đơn lên huyện đường nạp quan tể. Quan bèn cho một toán lính đi bắt Tương Như.

          Thấy nhà khóa trái cửa, ai cũng cho rằng v́ Tương Như chính là hung thủ nên mới đem con đi trốn, chẳng c̣n nghi ngờ chi nữa!

          Lũ gia nhân nhà Tống Hoành bèn xin quan tể cho chúng được nhập bọn với toán lính của quan để đi lùng kiếm Tương Như. Quan chấp thuận. 

          Đêm ấy, chúng theo toán lính của quan tới chân núi Nam Sơn để lùng kiếm Tương Như.

          Nghe thấy tiếng trẻ con khóc, chúng t́m ra Tương Như. Chúng bèn lấy roi quất túi bụi vào người Tương Như, nhưng Tương Như vẫn ôm chặt lấy đứa bé ở trong ḷng. Bị kinh hăi, đứa bé khóc thét lên. Chúng bèn giằng lấy đứa bé trong tay Tương Như, lột hết áo quần, rồi quẳng vào hang núi. Tương Như gào khóc đ̣i lại đứa bé. Chúng bèn lấy giẻ nhét vào miệng Tương Như, lấy dây trói chặt tay, rồi trao cho toán lính áp giải về huyện đường. Tuy oán hận ngất trời, nhưng Tương Như cũng đành thúc thủ, chẳng làm chi được.

          Tới huyện đường, toán lính giải Tương Như vào tŕnh quan tể. Quan hỏi: "Sao mi lại giết người?" Tương Như đáp:"Tiểu sinh đâu có giết ai? Lúc nào tiểu sinh cũng phải ẵm đứa con nít trên tay, th́ lấy tay đâu mà giết được ai? Hơn nữa, sáng qua, tiểu sinh đă ẵm con vào núi Nam Sơn, rồi đến đêm qua, 5 nạn nhân nhà họ Tống mới bị giết chết ở trong làng, th́ làm sao mà tiểu sinh có thể là hung thủ được?" Quan hỏi:"Nếu mi không giết người th́ việc chi mà mi phải ẵm con đi trốn?" Tương Như đáp:"Tiểu sinh đâu có đi trốn? Tiểu sinh chỉ ẵm đứa con vào núi Nam Sơn chơi mà thôi!" Quan bèn sai lính giam Tương Như vào ngục. Tương Như khóc mà nói:"Tiểu sinh có bị chết oan th́ cũng không tiếc ǵ mạng sống, nhưng đứa con nhỏ của tiểu sinh có tội t́nh chi mà cũng bị gia nhân nhà họ Tống quẳng vào hang núi?" Quan đáp:"Mi giết 3 người con với 1 t́ nữ nhà người ta th́ bây giờ người ta giết lại 1 đứa con của mi cũng là phải lẽ!" Bị oan ức, Tương Như biện bạch thế nào, quan cũng không nghe.

          Quan bèn sai lính lột hết mũ áo tú tài của Tương Như, gông cùm Tương Như mà giam vào ngục, rồi viết tờ tŕnh, nạp lên thượng cấp.

          Về nhà, quan vào pḥng riêng, lên giường nằm đọc sách.

          Tối ấy, bỗng nghe có tiếng vật cứng bay vèo vèo từ ngoài sân vào pḥng, cắm phập vào thành giường, quan kinh hăi quá, kêu la ầm ĩ.

          Cả nhà hoảng hốt, ầm ầm chạy vào pḥng quan.

          Thấy vật cứng cắm vào thành giường là 1mũi dao ngắn, nhọn và sắc, giống hệt 5 mũi dao đă cắm vào thi thể các nạn nhân nhà họ Tống, và biết chắc Tương Như hiện đang bị ḿnh giam ở trong ngục, quan mới nghi cho kẻ phóng đao chính là hung thủ đă giết 5 người nhà họ Tống. V́ thế, sáng sau, quan sai lính thả Tương Như ra, rồi viết tờ tŕnh khác, nạp lên thượng cấp.

          Về nhà, nghĩ tới việc cha và vợ bị chết v́ nạn cường hào, con bị quẳng vào hang núi, chẳng biết sống chết ra sao, Tương Như cảm thấy vô cùng đau đớn và cô độc. Bụng đói, đi lấy gạo nấu cơm ăn, thấy sạp gạo chẳng c̣n một hạt, Tương Như buồn quá, ngồi phịch xuống đất mà thở dài. May được hàng xóm thương t́nh, đem cơm sang cho nên Tương Như cũng đỡ đói.

          Từ đó, Tương Như kiếm ăn lần hồi bằng nghề viết mướn qua ngày.

          Một đêm, nằm nghĩ tới chuyện được hán tử lạ mặt báo cừu trả hận giùm ḿnh, Tương Như mỉm cười sung sướng. Nhưng rồi, khi nghĩ tới cái họa mất cha, mất vợ, mất con, mà ḿnh đang gánh chịu, Tuơng Như lại rớt nước mắt. Miên man nghĩ tới chuyện thân nghèo mạt rệp, không kẻ nối dơi tông đường, bất giác Tương Như khóc rống lên rồi hú lên man dại, không sao tự chế nổi.

          Nửa năm sau. Một hôm, thấy lệnh bắt hung thủ giết 5 người nhà họ Tống đă bắt đầu nguội lạnh, Tương Như bèn nạp đơn xin quan tể phán cho nhà họ Tống phải trả lại cho ḿnh bộ hài cốt của vợ ḿnh. Quan tể chấp thuận. Thế là gia nhân nhà họ Tống phải đem bộ hài cốt của Vệ thị tới trả cho Tương Như. Sau khi cải táng cho vợ, đột nhiên Tương Như cảm thấy chán đời, nảy ư muốn tự tử, nhưng khi nghĩ đến việc chưa có con nối dơi tông đường, Tương Như lại thôi. 

          Lại nửa năm sau. Một tối, nằm trằn trọc để t́m lối thoát cho cuộc sống bần hàn, chợt nghe có tiếng gơ cửa, Tương Như nghĩ là ma, cứ nằm im mà hồi hộp. Thế nhưng, khi lắng tai nghe, thấy có tiếng người nói x́ xào ở bên ngoài, Tương Như vội ngồi nhỏm dậy, chạy ra cửa sổ ḍm xem là ai. Thấy ở bên ngoài có h́nh dáng lờ mờ của một cô gái với một đứa bé chừng 3 tuổi, Tương Như bèn mở cửa mời vào. Tựa như kẻ quen thuộc, cô gái mạnh dạn dắt đứa bé vào nhà, rồi lên tiếng hỏi:"Cừu đă báo, hận đă trả, hết buồn hay chưa?" Nghe tiếng quen quen, nhưng đang bối rối, Tương Như không nhớ ra cô gái là ai! Đến khi thắp đèn lên coi, nhận ra cô gái là Hồng Ngọc, Tương Như chẳng hỏi han chi, cứ chạy tới ôm chầm lấy Hồng Ngọc mà khóc, khiến Hồng Ngọc cũng phải buồn lây.

          Đứa bé cứ nắm chặt lấy vạt áo Hồng Ngọc mà đùa rỡn. Hồng Ngọc đẩy đứa bé ra mà nói:"Mi quên cha mi rồi sao?" Đứa bé vẫn nắm chặt lấy vạt áo Hồng Ngọc mà giương mắt nh́n Tương Như. Tương Như cũng đưa mắt nh́n đứa bé th́ nhận ra nó là Phúc Nhi, con của ḿnh với Vệ thị. 

          Vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, Tương Như khóc mà hỏi:"Nàng gặp thằng bé này ở đâu?" Hồng Ngọc đáp:"Đêm này năm ngoái, nhân có việc đi qua núi Nam Sơn ở gần đây, nghe thấy tiếng con nít khóc ở trong hang, thiếp chạy vào coi th́ thấy thằng bé này nằm trần truồng một ḿnh ở trong hang. Thiếp bèn ẵm nó về nhà nuôi!" Tương Như hỏi:"Suốt một năm nay, ngày nào ta cũng nh́n sang nhà nàng ở bên hàng xóm, sao không bao giờ ta thấy nàng với thằng bé này?" Hồng Ngọc đáp: "Thiếp đâu có ở bên hàng xóm nhà này!" Tương Như hỏi:"Sao lại lạ thế?" Hồng Ngọc đáp:"V́ thiếp đâu có phải là con gái ông bà hàng xóm nhà này! Trước kia, thiếp đă nói dối chàng!" Tương Như hỏi:"Thế th́ thực ra, nàng là ai?" Hồng Ngọc cười mà đáp:"Thực ra, thiếp là chồn!"

          Nghe Hồng Ngọc đáp, Tương Như chẳng hề kinh hăi, vẫn tiếp tục hỏi:"Nhà nàng ở đâu?" Hồng Ngọc đáp:"Ở xa đây lắm, măi tận Thiểm Tây!" Tương Như hỏi:"Sao nàng biết thằng bé này là con ta mà mang nó tới đây?" Hồng Ngọc cười, đáp:"Sao chàng hỏi ngớ ngẩn thế? Đă tặng tiền cho chàng cưới vợ, lại chỉ cô gái cho chàng hỏi cưới, th́ thiếp phải để ư đến chàng lắm chứ? Thiếp luôn luôn theo dơi mọi chuyện xảy ra trong nhà chàng! Nay thấy chàng đă được quan tể giải cho cái oan giết người, đă được tai qua nạn khỏi, nên thiếp mới dắt con chàng tới đây để cho nó được đoàn tụ với cha!" Nghe Hồng Ngọc đáp, Tương Như mới vỡ lẽ.

          Cảm động ứa nước mắt, Tương Như liền sụp lạy Hồng Ngọc. Thấy thế, Hồng Ngọc vội cúi xuống nâng Tương Như dậy.

          Phúc Nhi lên 3, cứ nghĩ Hồng Ngọc là mẹ ḿnh, nên lúc nào cũng rúc vào ḷng Hồng Ngọc mà ngồi, giương mắt nh́n Tương Như.

          Hồng Ngọc bèn đi dọn cái giường trong pḥng Phùng ông cho Phúc Nhi nằm ngủ rồi vào pḥng Tương Như mà ân ái với Tương Như.

          Tờ mờ sáng hôm sau, thấy Hồng Ngọc vùng dậy, mặc áo quần, Tương Như kinh hăi, hỏi:"Trời c̣n tối, nàng mặc áo quần để làm chi?" Hồng Ngọc đáp:"Hôm qua, thiếp đă làm xong bổn phận là dắt con chàng tới đây trả lại cho chàng, nên hôm nay, thiếp xin vĩnh biệt!" Tương Như mếu máo, rồi đột nhiên bật khóc thảm thiết, từ trên giường nhảy xuống sàn, quỳ lạy Hồng Ngọc, đầu phục xuống sàn, chẳng dám ngửng lên. Thương hại Tương Như, Hồng Ngọc nâng dậy, bật cười mà nói:"Thiếp chỉ nói đùa chàng đó thôi! Chàng ngây thơ quá! Thiếp có yêu thương chàng, si t́nh với chàng th́ thiếp mới tới đây chứ? Bây giờ chàng có đuổi, thiếp cũng không đi!" Tương Như hỏi:"Thế sao nàng lại dậy sớm quá như vậy?" Hồng Ngọc đáp:"V́ thiếp muốn tạo dựng cơ nghiệp cho chàng!"

          Từ đó, ngày nào Hồng Ngọc cũng thức khuya dậy sớm, quét nhà, cắt cỏ, làm đủ mọi công việc nội trợ, rồi làm cả những công việc nặng nhọc của đàn ông, thay cho Tương Như.     

          Một hôm, Tương Như nói với Hồng Ngọc:"Ta nghèo quá! Chẳng biết làm thế nào để có tiền cho nàng với con sinh sống đây!" Hồng Ngọc nói:"Chỉ xin chàng buông màn đọc sách, đừng hỏi tới chuyện thiếu đủ trong nhà! Chúng ḿnh với Phúc Nhi chẳng thể nào bị chết đói đâu mà chàng phải lo!"

          Hôm sau, Hồng Ngọc đem vàng đi mua khung cửi, thuê 40 mẫu ruộng canh tác. Từ đó, ngày nào Hồng Ngọc cũng mướn người cày bừa, nhổ cỏ, trồng rau, sửa nhà.

          Thấy Tương Như có vợ mới, tính t́nh hiền thục, quán xuyến, đảm đang, người làng đều vui vẻ mà giúp đỡ Tương Như.

          Nửa năm sau. Một hôm, nghĩ tới việc nhà ḿnh đă được sửa sang cho khang trang, gia cảnh ḿnh đă được vun trồng cho sung túc, Tương Như nói với Hồng Ngọc:"Cơ nghiệp này là của nàng v́ một ḿnh nàng đă tạo dựng nên nó!" Hồng Ngọc nói:"V́ ở với chàng nên thiếp mới tạo dựng cơ nghiệp này, chứ nếu ở một ḿnh th́ thiếp tạo dựng cơ nghiệp này để làm chi?" Tương Như nói:"Ta có 10 việc th́ hết 9 việc đă được nàng giúp cho thành công, chỉ c̣n 1 việc chót, ta nghĩ măi mà chưa biết phải làm thế nào?" Hồng Ngọc hỏi:"Việc ǵ?" Tương Như đáp:"Chỉ c̣n 3 tháng nữa là tới kỳ thi hương mà ta chưa xin hồi phục được mũ áo tú tài nên ta cũng chẳng biết phải giải quyết ra sao?" Hồng Ngọc cười mà nói:"Mũ áo tú tài của chàng đă được hồi phục từ lâu rồi! Thiếp cất ở trong rương của chàng đó!" Bán tín bán nghi, Tương Như kinh hăi, hỏi:"Nàng xin hồi phục được mũ áo tú tài cho ta từ bao giờ?" Hồng Ngọc đáp:"Từ hôm nghe tin chàng được quan tể thả cho về!" Tương Như hỏi:"Làm thế nào mà nàng xin hồi phục được?" Hồng Ngọc đáp: "Ngay hôm ấy, thiếp vội tới nhà quan quảng văn, biếu quan 4 lạng vàng để xin quan hồi phục mũ áo tú tài cho chàng! Nếu bây giờ chàng mới tính đến chuyện mũ áo th́ thiếp e chàng không kịp dự kỳ thi hương này đâu!" Nghe rơ sự t́nh, Tương Như thán phục Hồng Ngọc vô cùng.     

          Năm ấy, Tương Như 36 tuổi, đi thi hương, đậu cử nhân. Nghĩ rằng việc ḿnh được đỗ đạt, có nhà cao cửa rộng, có ruộng tốt liền bờ, đều là do công sức của Hồng Ngọc, Tương Như càng kính phục Hồng Ngọc hơn. 

          Tuy có vóc dáng yểu điệu, nhưng Hồng Ngọc lại dai sức, làm việc c̣n nhiều hơn cả đàn bà nhà nông. Vào mùa đông tháng giá, trong lúc ai cũng muốn vào bếp hơ tay sưởi ấm th́ Hồng Ngọc vẫn chăm chỉ làm việc ở ngoài trời, y như vào mùa xuân. Tuy thế, tay chân Hồng Ngọc vẫn mượt mà óng ả.

          Một hôm, Hồng Ngọc làm tiệc lớn để ăn mừng Tương Như đăng khoa.

          Trong tiệc, có một vị khách, mới được gặp Hồng Ngọc lần đầu, lên tiếng hỏi:"Năm nay nương tử được bao nhiêu tuổi?" Khi nghe Hồng Ngọc đáp:"Năm nay thiếp đă 38!" vị khách ấy trố mắt ngạc nhiên v́ nghĩ Hồng Ngọc chỉ chừng 22.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com