www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

291. NGŨ THU NGUYỆT

Phiến thạch lưu đề dịch số tinh

Mai hương chấp tải cánh trùng sinh

Minh truy thị hữu linh phù tại

Thu-Nguyệt ư kim thập bội minh

 




291.
CHẾT 30 NĂM, HOÀN SINH LẤY CHỒNG


 

          Huyện Cao Bưu tỉnh Giang Tô, có gia đ́nh phú ông họ Vương, có vợ và hai  trai, cư ngụ trong dinh cơ rộng lớn. Con trưởng tên Vương Năi, 28 tuổi, tính t́nh quân tử, giữ lễ­­ rất nghiêm, nổi tiếng danh sĩ vùng Giang Bắc. Con thứ tên Vương Đỉnh, tên chữ Tiên Hồ, 18 tuổi, sức khoẻ phi thường, đao pháp cao cường, tính t́nh khẳng khái, là nho sinh giao du rộng răi. Anh em thương yêu nhau lắm.

          Cưới vợ cho hai con xong, ông bà Vương cho mỗi người một dinh cơ, nhưng cả hai cùng xin cha mẹ vẫn cho ở chung như trước. Ông bà ưng thuận.

          Ít năm sau, cha mẹ qua đời, anh em vẫn ở chung. Mấy tháng sau, đột nhiên vợ Tiên Hồ bị bạo bệnh mà thác. Buồn rầu, Tiên Hồ đi chơi, suốt năm không về.

Năm sau, Tiên Hồ về thăm anh chị. Vương Năi khuyên nên em ở nhà để ḿnh cưới vợ kế cho, nhưng Tiên Hồ không nghe.

Ở nhà được một tháng, Tiên Hồ lại sai gia nhân chở ḿnh lên Trấn Giang ở phương bắc. thăm người bạn học họ Phùng.

Ở Trấn Giang, trên núi Kim Sơn, có quán Liên Hoa. Trên lầu quán, có  pḥng Lăm Thúy. Từ hiên pḥng, du khách có thể nh́n thấy phong cảnh ngoạn mục của luồng nước trong xanh trên ḍng Tú Thủy, uốn lượn dưới chân núi. V́ thế giá thuê rất cao.

Tới Trấn Giang, Tiên Hồ đến thăm Phùng sinh. V́ bạn đi vắng, Tiên Hồ lên núi Kim Sơn, vào quán Liên Hoa, thuê pḥng Lăm Thúy một năm, trả tiền trước.

Hôm sau, Phùng sinh về nhà. Nghe gia nhân nói có Tiên Hồ tới thăm, Phùng sinh vội lên quán đáp lễ­, mời Tiên Hồ xuống nhà ḿnh cư ngụ. Thế nhưng, v́ thích cư ngụ ở pḥng Lăm Thúy, Tiên Hồ cám ơn rồi từ chối.

Hơn nửa năm sau.

Một đêm, Tiên Hồ đang nằm đọc sách trên giường th́ chợt thấy một nữ lang lạ mặt, tuổi chừng 14, dung nhan diễ­­m lệ, cốt cách đoan trang, trông tựa tiên nga, đứng ở cạnh giường, dáng vẻ thẹn thùng, liếc mắt nh́n ḿnh.

Tiên Hồ toan lên tiếng hỏi th́ giật ḿnh tỉnh giấc. Suy nghĩ măi cũng chẳng hiểu nữ lang liếc mắt nh́n ḿnh như thế là có ư ǵ, Tiên Hồ chán nản, không nghĩ tới nữa. Thế nhưng, trong 3 đêm liền, đêm nào Tiên Hồ cũng chiêm bao thấy như thế nên đâm ra kinh hăi.

Sang đêm thứ tư, khi đi ngủ, Tiên Hồ không dám tắt đèn, cứ nằm ở trên giường mà suy nghĩ. Lát sau, mệt quá, ngủ thiếp đi, Tiên Hồ lại chiêm bao thấy như thế. Thế nhưng, lần này, khi tỉnh giấc, Tiên Hồ thấy nữ lang vẫn đứng ở cạnh giường chứ không biến đi như trong 3 đêm trước.

Tuy biết nữ lang không phải là người nhưng Tiên Hồ vẫn cảm thấy thích thú, bèn lên tiếng hỏi:"Nương tử là ai?" Nữ lang đáp:"Thiếp là con gái nho gia đời trước, họ Ngũ, tên Đoàn, tinh thông kinh Dịch và lư số!" Hỏi:"Tên chi?" Đáp: "Thu Nguyệt!" Hỏi:"Sao lại tới chốn này?" Đáp:"V́ là ma, di thể mai táng ở phía đông quán này!" Vốn vẫn nghĩ người trong mộng không phải là người thực nên khi nghe Thu Nguyệt xưng là ma, Tiên Hồ cũng không kinh hăi, cứ tiếp tục hỏi:"Thác đă lâu chưa?" Thu Nguyệt đáp:"Đă 30 năm rồi!" Hỏi:"Khi thác, bao nhiêu tuổi?" Đáp: "15!" Hỏi:"Sao thác sớm thế?" Đáp:"Tại số!" Hỏi:"Nương tử cũng tin ở số ư?" Thu Nguyệt gật đầu, đáp:"Thiếp tin lắm! Hồi sinh thời, gia nghiêm rất thương yêu thiếp! Khi coi số cho thiếp, gia nghiêm nói không được thọ nên không cho lấy chồng! Đám nào tới hỏi, gia nghiêm cũng từ chối! Quả nhiên, năm 15 tuổi, thiếp bị bạo bệnh mà thác!" Tiên Hồ nói:"Nương tử vừa nói di thể mai táng ở phía đông quán này, vậy xin nói rơ h́nh dáng nấm mộ ra sao!" Thu Nguyệt đáp:"Mộ thiếp không có nấm!" Hỏi:"Sao vậy?" Đáp:"V́ sau khi bói toán, gia nghiêm dặn gia nhân rằng lúc mai táng cho thiếp, họ không được đắp nấm trên mộ mà phải san bằng mộ đi!" Hỏi:"Không đắp nấm th́ làm sao mà nhận ra mộ?" Đáp:"Nhận ra bằng một bia đá nhỏ chôn cạnh quan tài, trên có khắc 12 chữ!" Hỏi:"Những chữ ǵ?" Đáp:"Gái Thu Nguyệt, mồ không nấm, ba mươi năm, lấy Vương Đỉnh!" Nghe thấy thế, Tiên Hồ bèn cợt nhả:"Nàng thác đă 30 năm nay th́ theo như lời ghi trên bia đá, nàng là vợ ta rồi! Vậy hăy lên giường này mà ân ái với ta!" Thu Nguyệt ửng hồng đôi má mà đáp:"Thiếp cũng muốn hiến thân cho chàng, nhưng trong thâm tâm, thiếp c̣n cảm thấy thẹn thùng nên hôm nay chỉ dám tới để thuật chuyện cho chàng nghe thôi!" rồi quay ḿnh bước ra khỏi cửa

Đêm sau, Thu Nguyệt lại tới pḥng trọ, nói chuyện cười đùa với Tiên Hồ, không khác chi người sống.

Từ đó, đêm nào Thu Nguyệt cũng tới với Tiên Hồ, gần sáng lại ra đi.

Tháng sau.

Vào tối ngày rằm, Thu Nguyệt tới, Tiên Hồ rủ:"Đêm nay trăng sáng, ta muốn cùng nàng xuống sân quán tản bộ, ư nàng ra sao?" Thu Nguyệt đáp:"Xin vâng!"

Hai người bèn sánh vai xuống sân, vừa đi vừa nói chuyện. Chợt Tiên Hồ hỏi:"Dưới âm phủ có thành quách như trên dương thế không?" Thu Nguyệt đáp: "Có! Trên dương thế có vật ǵ th́ dưới âm phủ cũng có vật ấy!" Hỏi:" Ở âm phủ có điều chi khác với dương thế không?" Đáp:"Có!" Hỏi:"Thí dụ như điều chi?" Đáp: "Thí dụ ban ngày trên dương thế là ban đêm dưới âm phủ và ban ngày dưới âm phủ là ban đêm trên dương thế!" Hỏi:"Âm phủ có xa đây không?" Đáp:"Cũng gần đây thôi!" Hỏi:"Người sống có được xuống thăm âm phủ không?" Đáp:"Được! Cũng như ma vẫn được lên thăm dương thế vậy!" Tiên Hồ nói:"Đêm nay trăng sáng, ta muốn xuống thăm âm phủ! Vậy nàng có thể dẫn ta xuống dưới ấy được không?" Thu Nguyệt gật đầu, nói:"Được!" rồi xăm xăm đi trước dẫn đường, giơ tay vẫy Tiên Hồ đi theo.

Thấy Thu Nguyệt lướt về hướng nam, nhanh như gió, Tiên Hồ phải chạy hụt hơi mới theo kịp.

Lát sau, mệt quá, Tiên Hồ hỏi:"Sắp tới âm phủ chưa?" Thu Nguyệt cười, nói:"Sắp tới rồi! Chàng mệt lắm phải không?" Tiên Hồ không đáp.

Lát sau, trăng lặn, đêm tối mịt mờ, không nh́n thấy đường đi, Tiên Hồ phải dừng chân. Thấy thế, Thu Nguyệt cũng dừng chân theo. Nh́n mặt Tiên Hồ, Thu Nguyệt bảo:"Nhắm mắt lại!" Tiên Hồ làm theo lời. Thu Nguyệt bèn lấy nước bọt bôi lên vành mắt Tiên Hồ, rồi nói:"Mở mắt ra!" Tiên Hồ làm theo lời. Đột nhiên, Tiên Hồ thấy cặp mắt ḿnh sáng hẳn lên, giữa ban đêm mà vẫn có thể nh́n thấy mọi vật rơ như ban ngày!

Lúc đó, tuy trời dày đặc sương mù nhưng Tiên Hồ vẫn có thể nh́n thấy một thành đô ở xa, đường xá chằng chịt, dân chúng di chuyển, chợ búa tấp nập.

Lát sau, khi tới cổng tây thành đô, Thu Nguyệt dẫn Tiên Hồ vào thành. Thấy đường xá nhà cửa trong thành giống như trên dương thế, Tiên Hồ mới tin lời Thu Nguyệt là đúng.

Đang đi, chợt thấy ở phía trước có hai lính dẫn một đám tù nhân đi ngược lại phía ḿnh, Tiên Hồ để ư th́ thấy tù nhân nào cũng bị xiềng tay, xích chân, gông cổ, với một sợi dây ḷng tḥng buộc vào gông.

Chợt thấy tù nhân đi sau chót trông giống anh ḿnh, Tiên Hồ vội chăm chú nh́n. Khi tới gần, thấy tù nhân ấy chính là anh ḿnh, Tiên Hồ kinh hăi quá, vội chạy tới cạnh, hỏi:"V́ cớ ǵ mà anh bị bắt xuống đây?"

Trông thấy em, Vương Năi ứa nước mắt mà đáp:"Sáng nay, đột nhiên hai lính này tới nhà ḿnh, đ̣i 1000 quan tiền hối lộ, khiến anh ngỡ ngàng, không biết ḿnh bị tội chi! Hỏi họ th́ họ đáp:“Không biết! Chỉ biết tuân lệnh thượng quan mà làm! Hỏi thượng quan là ai th́ họ đáp:”Tào quan dưới âm phủ!” V́ không có sẵn 1000 quan ở trong nhà để nạp tiền hối lộ nên anh bị họ xiềng tay, xích chân, gông cổ, rồi dẫn ra nhập bọn với đám tù đứng chờ ở ngoài đường mà dắt xuống đây!" Nghe anh đáp, Tiên Hồ nổi giận, chạy tới chỗ hai lính, nói:"Tù nhân đi sau chót là một người quân tử, giữ lễ­­ rất nghiêm, có tội chi đâu mà quư vị lại bắt ổng xuống đây? Xin thả cho ổng ra!" Hai lính trừng mắt nh́n Tiên Hồ mà quát: "Mi có liên hệ ǵ với y?" Tiên Hồ đáp:"Là em ruột ổng!" Một tên quát:"Cút ngay đi! C̣n nói nữa th́ chết đ̣n!"

Vừa giận, vừa cậy ḿnh có sức khoẻ, Tiên Hồ liền giơ quyền lên đấm hai lính. Thấy thế, Vương Năi vội hét:"Em! Không được đánh hai người này! Họ chỉ tuân lệnh thượng quan mà thôi!" Nghe anh hét, Tiên Hồ buông tay, chạy tới anh, nắm lấy tay mà khóc. Thấy thế, hai lính liền nổi giận, cũng chạy tới, cầm dây buộc gông cổ Vương Năi mà giật, khiến Vương Năi ngă chúi xuống đường.

Bừng bừng lửa giận, Tiên Hồ không thể tự kiềm, rút ngay đao bên ḿnh, chém bay đầu một tên. Thấy bạn bị giết, tên kia la lối om ṣm, ôm đầu bỏ chạy. Tiên Hồ liền rượt theo, chém bay đầu luôn.

Thấy Tiên Hồ giết hai lính, Thu Nguyệt cực kỳ kinh hăi, nói:"Đă giết lính âm phủ th́ phải trốn về dương thế ngay! Nếu c̣n chậm tr­­ễ, sẽ gặp đại họa!" Tiên Hồ vội phá xiềng xích và gông cổ cho anh rồi dắt anh đi. Thu Nguyệt nói:"Không thể trốn bằng đường bộ được! Phải trốn bằng đường thủy!" Tiên Hồ hỏi:"Đường thủy ở đâu?" Thu Nguyệt trỏ tay về phía đông mà nói:"Chạy theo hướng này, sẽ gặp bến sông! Bỏ tiền mua ghe nhỏ, rồi chèo về hướng bắc th́ sẽ tới dương thế!" Tiên Hồ toan dắt anh đi th́ Thu Nguyệt lại nói:"Khoan! Về dương thế, nhớ đừng cho ai biết là người anh đă sống lại! Trong 7 ngày tới, nhớ đừng tháo bỏ cành phan, đón tiếp bà con bạn bè! Sau đủ 7 ngày mới thực an tâm!" Tiên Hồ gật đầu, kéo anh tới bến, mua ghe nhỏ, chèo về hướng bắc.

Sáng sau, nhận ra ghe ḿnh đang ở trên ḍng sông Giang Tô thuộc dương thế, Tiên Hồ bèn ra sức chèo để đưa anh về nhà.

Về đến cổng nhà, đột nhiên Tiên Hồ thấy anh ḿnh biến mất.

Vào nhà, thấy khách viếng tang đầy nhà, Tiên Hồ hỏi chuyện chị dâu, mới biết là anh ḿnh đă chết được 2 ngày rồi.

Chờ cho khách về hết, Tiên Hồ tự tay ra khóa cổng rồi trở vào nhà.

Tới cạnh linh cữu, Tiên Hồ chợt thấy di thể Vương Năi đă mềm mại trở lại, bộ ngực phập phồng, tứ chi động đậy rồi Vương Năi hoàn sinh.

Tiên Hồ liền gọi gia nhân khiêng ra, đặt lên giường, dặn chúng không được mở cổng cho bất cứ khách nào tới viếng tang.

Lát sau Vương Năi ngồi dậy, kêu đói. Tiên Hồ liền gọi gia nhân dọn cơm lên cho anh ăn.

Thấy chủ nhân đă hoàn sinh, gia nhân xin tháo bỏ cành phan. Tiên Hồ ngăn lại, không cho. Thấy gia nhân x́ xào bàn tán về chuyện anh ḿnh hoàn sinh, Tiên Hồ bèn gọi chúng lên khách đường, thuật cho chúng nghe đầu đuôi câu chuyện. Lúc đó, chúng mới hết kinh nghi. 

Bảy ngày sau.

          Tiên Hồ sai gia nhân ra mở cổng, tháo bỏ cành phan.

          Lúc đó, bà con bạn bè mới biết là Vương Năi đă hoàn sinh. Họ bèn rủ nhau tới hỏi Tiên Hồ xem tại sao Vương Năi hoàn sinh được? Tiên Hồ đáp:“Không rơ!”

          Trong 10 ngày ở nhà với anh chị, lúc nào Tiên Hồ cũng tưởng nhớ đến Thu Nguyệt. V́ thế Tiên Hồ lại sai gia nhân chở ḿnh lên Trấn Giang.

          Tối ấy, khi thuyền cập bến, Tiên Hồ lên thẳng núi Kim Sơn, vào quán Liên Hoa, lên pḥng Lăm Thúy, thắp đèn ngồi ở bàn mà chờ. Đến nửa đêm, không thấy Thu Nguyệt đâu, Tiên Hồ mệt quá, gục đầu xuống bàn mà ngủ.

          Lát sau, chợt thấy cửa pḥng sịch mở, ngỡ là Thu Nguyệt, Tiên Hồ mừng quá! Thế nhưng khi nh́n kỹ, thấy người bước vào pḥng là một thiếu phụ lạ, Tiên Hồ sửng sốt, hỏi:"Nương tử là ai?" Thiếu phụ đáp:"Thiếp là bạn của Thu Nguyệt, họ Ngũ!" Hỏi:"Ai chỉ đường cho nương tử tới đây?" Đáp:"Thu Nguyệt!" Hỏi:"Giờ này, Thu Nguyệt ở đâu?" Đáp:"Bị giam trong ngục dưới âm phủ!" Hỏi:"Sao lại bị giam?" Đáp:"V́ cách đây mươi ngày, có hai lính âm phủ bị chém chết. Tào quan sai lính đi lùng bắt hung thủ nhưng không bắt được ai. Chợt thấy Thu Nguyệt đứng lảng vảng ở phạm trường, chúng bèn bắt bừa, đem về tŕnh. Tào quan liền sai giam Thu Nguyệt vào ngục để điều tra!" Hỏi:"Sao nương tử biết rơ thế?" Đáp:"V́ khi nghe tin Thu Nguyệt bị giam, thiếp đă xin được phép vào thăm!" Hỏi:"Bây giờ nương tử tới đây có chuyện ǵ?" Đáp:"Để chuyển lời Thu Nguyệt nhắn hiền lang!" Tiên Hồ vội hỏi:"Nhắn những ǵ?" Thiếu phụ đáp:"Ba điều: Một là Thu Nguyệt nhớ hiền lang lắm! Hai là Thu Nguyệt bị lính coi ngục đối xử rất bạo ngược! Ba là Thu Nguyệt mong được hiền lang sớm t́m cách tới giải cứu cho!"

          Vừa mừng vừa giận, Tiên Hồ hỏi:"Bây giờ nương tử có thể dẫn bản nhân xuống chỗ Thu Nguyệt bị giam không?" Thiếu phụ gật đầu, đáp:"Được! Xin đi theo thiếp!" rồi lướt ra khỏi pḥng. Thấy thiếu phụ lướt nhanh như gió, Tiên Hồ phải chạy hụt hơi mới theo kịp.

          Lát sau, khi tới cổng tây thành đô, Tiên Hồ nhận ra đường cũ mà Thu Nguyệt dẫn ḿnh tới. Sau khi dẫn Tiên Hồ vào thành, thiếu phụ dẫn tới cổng một trại giam, chỉ tay mà nói:"Thu Nguyệt hiện đang bị giam trong này!" Tiên Hồ nói: "Đa tạ nương tử!" Thiếu phụ đáp: "Không dám!" rồi quay ḿnh, lướt đi.

          Tiên Hồ xăm xăm tiến tới đẩy mạnh cánh cổng, phóng ḿnh vào sân th́ thấy ở trong trơi có rất nhiều pḥng. Ghé mắt ḍm qua khe cửa, Tiên Hồ thấy các pḥng lón nhỏ khác nhau, có pḥng chỉ chứa 2 tù nhân, có pḥng chứa tới 9 tù nhân. Đi gần hết lượt mà Tiên Hồ vẫn chưa t́m ra Thu Nguyệt ở pḥng nào.

          Cuối cùng, khi tới một pḥng nhỏ, có ánh đèn leo lét lọt qua khe cửa, Tiên Hồ ghé mắt ḍm vào th́ thấy trong pḥng chỉ có một tù nhân ngồi trên giường, đưa ống tay áo lên che mặt mà khóc. Chú mục nh́n, Tiên Hồ nhận ra là Thu Nguyệt.

Đột nhiên, có một lính tới đứng ở bên phải Thu Nguyệt, giơ tay véo má mà cười nham nhở, trong khi một tên khác tới đứng ở bên trái, quỳ xuống chân giường, dùng tay lột giày ở chân Thu Nguyệt ra mà đùa bỡn. Thu Nguyệt bật khóc thét lên. Tên đứng bên phải vội bóp cổ Thu Nguyệt, ấn xuống mà nói:"Đă là tội phạm mà c̣n cố giữ ǵn trinh tiết hay sao?"

Thấy cảnh tượng ấy, nộ khí xung thiên, Tiên Hồ rút đao cầm tay, xô sập cửa pḥng, phóng ḿnh vào trong, vung đao chém bay đầu hai lính, ngọt như chém chuối. Thế rồi, Tiên Hồ tra đao vào vỏ, giang tay ra bế xốc Thu Nguyệt, phóng ḿnh ra ngoài sân trại. Không thấy bóng người, Tiên Hồ lại phóng ḿnh ra khỏi cổng trại, lần theo đường cũ mà trở về pḥng trọ.

Vào pḥng, Tiên Hồ vừa đặt Thu Nguyệt đứng xuống sàn, cạnh chiếc bàn th́ giật ḿnh tỉnh giấc.

Biết là trong lúc ngủ gật trên bàn, ḿnh vừa nằm chiêm bao thấy giấc mơ kỳ lạ, Tiên Hồ cứ thắc mắc, không hiểu giấc mơ ấy là điềm báo chuyện chi.

          Toan đứng dậy đi tắm, chợt thấy Thu Nguyệt đang đứng ngay cạnh ḿnh mà nuốt nước mắt, Tiên Hồ kinh hăi, vội cầm tay d́u ngồi xuống ghế, thuật chuyện ḿnh nằm mộng cho nghe.

          Nghe xong, Thu Nguyệt nói:"Chuyện chàng vừa thuật là thực, chứ không phải mộng!" Tiên Hồ hỏi:"Nếu là thực th́ nàng có bị tội chi không?" Thu Nguyệt đáp:"Ngay bây giờ th́ chưa, nhưng chừng mươi ngày nữa, khi tào quan điều tra được việc chàng giết lính âm phủ th́ tào quan sẽ hủy cái lệnh cho thiếp hoàn sinh!" Hỏi:"Bao giờ th́ nàng mới được phép hoàn sinh?" Đáp:"15 hôm nữa!" Kinh hăi quá, Tiên Hồ nói:"Nàng vừa nói chỉ mươi hôm nữa là tào quan sẽ biết được chuyện ta giết lính âm phủ, mà bây giờ nàng lại nói là 15 hôm nữa nàng mới được phép hoàn sinh! Như thế th́ chắc chắn là tào quan sẽ hủy cái lệnh cho phép nàng hoàn sinh rồi! Vậy phải làm thế nào bây giờ?" Thu Nguyệt đáp:"Thiếp có thể hoàn sinh trong ṿng 3 hôm nữa, nhưng hoàn sinh sớm như thế th́ xương sẽ mềm, chân sẽ yếu, không thể làm được những việc nặng nhọc như gánh nước, giă gạo đâu!" Tiên Hồ nói:"Ta đâu có cần nàng phải gánh nước, giă gạo! Ta chỉ cần nàng được hoàn sinh mà thôi!" Thu Nguyệt nói:"Nếu chỉ cần có thế th́ d­ễ, nhưng phải hành động ngay mới kịp!" Tiên Hồ gật đầu, nói:"Ta sẽ hành động ngay, nhưng nàng phải cho ta biết là ta phải hành động như thế nào?" Thu Nguyệt gật đầu, đáp:"Bây giờ chàng phải vác cuốc, khởi hành từ điểm giữa hàng rào phía đông quán này, đi về hướng chính đông. Đếm đúng 200 bước th́ dừng chân rồi cuốc đúng chỗ đất vừa dừng chân! Trước kia, gia nhân vùi quan tài thiếp nông lắm, chỉ ở dưới mặt đất chừng hơn một thước mà thôi! Sau khi mở quan tài, xin chàng đem ngay di thể thiếp về nhà, đặt lên giường, đắp chăn lớn, rồi mỗi ngày ba lần, tới cạnh giường mà lớn tiếng gọi tên thiếp. Gọi như thế trong 3 ngày liền th́ thiếp sẽ hoàn sinh!" Nói xong, Thu Nguyệt đứng dậy, chào từ biệt mà đi.

          Vừa ra khỏi cửa, Thu Nguyệt lại quay lại, nói:"Chút nữa th́ quên!" Tiên Hồ hỏi:"Quên cái ǵ?" Thu Nguyệt đáp:"Hai lá bùa! Khi thiếp c̣n sống, gia nghiêm có truyền cho thiếp cách vẽ bùa để ngăn không cho quan quân âm phủ đuổi bắt kẻ đeo bùa! Gia nghiêm nói thiếp sẽ thác yểu, rồi 30 năm sau thiếp sẽ hoàn sinh, và lấy chồng! Gia nghiêm lại khuyên là lúc hoàn sinh, thiếp nên vẽ hai lá bùa, một cho ḿnh, một cho chồng! Vậy chàng hăy đi kiếm giấy bút đem lên đây cho thiếp!" Tiên Hồ vội xuống quầy quán trọ, xin giấy mượn bút đem lên pḥng cho Thu Nguyệt. Thu Nguyệt bèn cầm bút mà vẽ hai lá bùa giống nhau, nhanh thoăn thoắt. Vẽ xong, Thu Nguyệt đưa cả cho Tiên Hồ mà nói:"Khi đào được mộ thiếp, chàng hăy dán một lá vào lưng thiếp c̣n lá kia th́ chàng giữ lấy mà đeo!" Tiên Hồ bèn đỡ lấy hai lá bùa rồi tiễ­­n Thu Nguyệt xuống lầu, ra khỏi cổng quán trọ.

          Sau khi Thu Nguyệt đi rồi, Tiên Hồ năn nỉ chủ quán bán lại cho ḿnh một cái cuốc, rồi đi t́m mộ, theo đúng lời dặn của Thu Nguyệt. Tới đúng chỗ, Tiên Hồ cuốc đất sâu được hơn một thước th́ quả nhiên có một quan tài hiện ra, gỗ đă mục nát. Cạnh quan tài quả có một bia đá nhỏ, khắc 12 chữ, đúng như Thu Nguyệt nói. Mở nắp quan tài, Tiên Hồ nhận ra di thể Thu Nguyệt. Thấy c̣n tươi tốt, nhan sắc vẫn xinh đẹp như người sống, Tiên Hồ vội ẵm chạy về pḥng trọ.

          Dọc đường, bị gió thổi mạnh, bộ áo quần mục nát trên di thể Thu Nguyệt tan thành từng mảnh nhỏ mà bay đi. Lên pḥng, Tiên Hồ lấy một lá bùa dán vào lưng di thể, lấy chăn quấn chặt, ẵm ra bến sông Trấn Giang, thuê thuyền về Giang Tô.

Thấy khách ẵm nữ lang, chủ thuyền nghi ngờ, hỏi:"Quan nhân ẵm ai thế?" Tiên Hồ đáp:"Gia muội! Từ Giang Tô, gia muội lên đây thăm bản nhân rồi bị bạo bệnh, nên bây giờ bản nhân phải đưa gấp về nhà!" Chủ thuyền nói giá, Tiên Hồ thuận ngay, không hề mặc cả, trả hết tiền trước. Chủ thuyền bèn nhổ neo tức khắc, chở Tiên Hồ và di thể Thu Nguyệt về Giang Tô. Nhờ có gió nam thổi mạnh, sáng sau thuyền cập bến.

          Lên bờ, Tiên Hồ ẵm di thể Thu Nguyệt về nhà, đem thẳng vào pḥng riêng, đặt lên giường, rồi mới ra khách đường nói cho anh chị biết. Nghe chuyện, mọi người trong nhà đều kinh nghi, nhưng không ai nói ǵ v́ ai cũng nể Tiên Hồ. Theo đúng lời Thu Nguyệt dặn, ngày nào Tiên Hồ cũng vào pḥng riêng 3 lần, tới cạnh giường mà cất tiếng gọi:"Thu Nguyệt! Thu Nguyệt!"

          Ba hôm sau, quả nhiên di thể Thu Nguyệt mềm lại, bộ ngực phập phồng, tứ chi động đậy rồi Thu Nguyệt hoàn sinh. Tiên Hồ mừng lắm, vội đi mua nữ trang và gấm vóc đem về nhà, gọi thợ tới may y phục cho Thu Nguyệt.

          Bảy ngày sau. Thấy ḿnh đă đứng dậy, bước đi được, Thu Nguyệt bèn trang điểm, mặc y phục mới, ra khách đường, lấy lễ­­ em dâu mà ra mắt vợ chồng Vương Năi.

          Trông thấy Thu Nguyệt, mọi người trong nhà đều khen là đẹp hơn cả thần tiên. Tuy nhiên, cứ đi được mươi bước th́ Thu Nguyệt lại lảo đảo, chỉ chực té, phải có t́ nữ theo hầu để đỡ. Thế nhưng, các khách lạ tới chơi đều cho rằng bệnh lảo đảo đă khiến cho nhan sắc của Thu Nguyệt tăng phần kiều di­ễm

          Thu Nguyệt thường nói với Tiên Hồ:"V́ chàng đă giết nhiều người, nên nghiệp chướng nặng lắm. Vậy chàng nên tụng kinh sám hối ngay đi! Nếu không nghe lời th́ e chàng không thọ được lâu đâu!"

          Trước kia, Tiên Hồ vốn không tin đạo Phật, nhưng từ khi nghe Thu Nguyệt khuyên ḿnh như thế th́ Tiên Hồ lại quyết chí quy y.

          Từ đó, vợ chồng Tiên Hồ và Thu Nguyệt được sống hạnh phúc bên nhau, suốt đời không gặp tai nạn, cùng được hưởng thọ lâu dài.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com