www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

234. KƯ SINH

Phụ kư chung t́nh, tử cánh si

Mộng hồn điên đảo hệ tương tư

Họa b́nh khai xứ song điêu xạ

Đắc ư ngâm thành khước phiến thi

 




234.
VƯƠNG KƯ SINH

        

          Huyện Đại Danh, tỉnh Hà Bắc, có nho sinh Vương Kư Sinh, tên chữ Vương Tôn, là con trai Vương Quế Am với Mạnh Vân Nương.

Trước kia, khi Vân Nương hoài thai, ngỡ một câu chuyện chồng đặt ra để  nói đùa ḿnh là thực, đă nhảy xuống sông tự tử, nhưng thoát chết v́ được ông lăo họ Mạc vớt lên, đem về nhà nuôi. Trong khi Quế Am tin là vợ ḿnh đă chết th́ Vân Nương sanh con, đặt tên là Kư Sinh.

Năm sau, Quế Am t́nh cờ gặp Kư Sinh nhưng không biết là con ḿnh. V́ Kư Sinh có linh tính nhận ra cha nên gia đ́nh được đoàn tụ và Kư Sinh được cha mẹ nuông chiều. Càng lớn, Kư Sinh càng đẹp trai, thông tuệ. Được cha cho đi học, Kư Sinh được thầy khen là thông minh xuất chúng. Năm lên 8, Kư Sinh đă biết làm văn. Năm 14 tuổi, Kư Sinh được nhận vào học ở trường huyện, nổi tiếng danh sĩ trong vùng. Tuy nhiên, Kư Sinh lại có tính quá đa nghi.

          Quế Am có người em gái, tên Nhị Nương, lấy chồng là nho sĩ Trịnh Tử Kiều, tính rất nghiêm cẩn, sanh một gái, đặt tên là Khuê Tú, rất mực kiều di­ễm và thông tuệ. Tuy là anh em cô cậu, lại ở gần nhà nhau, nhưng Kư Sinh với Khuê Tú chưa được gặp nhau lần nào.

Năm ấy, nhân dịp tết Nguyên Đán, Kư Sinh được cha mẹ cho theo sang nhà Cô chơi. Gặp Khuê Tú lần đầu, Kư Sinh đă thầm yêu trộm nhớ, bỏ ăn bỏ ngủ, rồi ốm tương tư. Không hiểu tại sao con ḿnh lại tiều tụy như thế, vợ chồng Quế Am hỏi thẳng con. Kư Sinh cứ t́nh thực mà thưa. Quế Am bèn nhờ bà mối họ Quách, tới nhà Tử Kiều hỏi Khuê Tú cho con.

Quách bà tới thưa chuyện với Tử Kiều. Tử Kiều từ chối, nói rằng con cô con cậu không được lấy nhau. Nghe tin, Kư Sinh thất vọng lắm, bệnh t́nh càng trầm  trọng. Vân Nương rất lo cho con, nhưng không biết làm thế nào, chỉ sai bà vú tới xin với Nhị Nương cho Khuê Tú sang thăm Kư Sinh một lần. Nhị Nương nói với chồng, Tử Kiều nổi giận, mắng chửi Kư Sinh ầm ĩ, trách móc vợ chồng Quế Am không biết dạy con, rồi tuyệt giao với gia đ́nh Quế Am. Nghe chuyện, vợ chồng Quế Am cũng đành im lặng, chỉ biết khuyên giải, chăm sóc thuốc thang cho con.

Ba tháng sau, nhân tiết Thanh Minh, Kư Sinh thấy trong người sảng khoái, bệnh t́nh thuyên giảm, bèn xin cha mẹ cho đi dự hội Đạp Thanh. Cha mẹ thuận cho đi.

Trong huyện, có gia đ́nh họ Trương, ḍng dơi vọng tộc. Ông bà Trương có 5 con gái, đặt tên theo thứ tự trước sau, từ Nhất Khả tới Ngũ Khả, người nào cũng đẹp, mỗi người một vẻ, nhưng ai cũng công nhận Ngũ Khả có nhan sắc phi thường, đẹp hơn cả 4 chị. Vương tôn công tử trong vùng đua nhau nhờ người mối lái, xin cưới Ngũ Khả, nhưng khi ông bà Trương hỏi ư th́ Ngũ Khả đều từ chối, không ưng đám nào.

Hôm ấy, nhân tiết Thanh Minh, ông bà Trương sai gia nhân giong xe cho Ngũ Khả đi dự hội Đạp Thanh, cho bà vú theo hầu. Dọc đường, thấy một nho sinh đẹp trai, cũng đi dự hội, Ngũ Khả vén rèm lên coi. Thấy thế, bà vú nói cho Ngũ Khả biết rằng nho sinh ấy là danh sĩ Vương Kư Sinh. Về nhà, bà vú thuật lại với Truơng Bà chuyện Ngũ Khả chăm chú nh́n Kư Sinh. Trương bà bèn ḍ ư con. Thấy Ngũ Khả lặng im, Trương bà hiểu con đă thuận, liền nói với chồng. Nghe xong, Trương ông bèn nhờ bà mối họ Vu, tới nhà Quế Am làm mối cho con.

Hôm sau, Vu bà tới nhà Quế Am, xin được gặp chủ nhân. Thấy gia nhân canh cổng vào tŕnh, Vân Nương vội sai ra mời khách vào sảnh đường.

Gặp Vân Nương, Vu bà niềm nở chào kính. Vân Nương cũng niềm nở đáp lễ. Trong lúc tṛ chuyện, Vu bà chợt hỏi:”Công tử nhà ta vẫn mạnh khỏe chứ?” Vân Nương đáp:”Cháu bị bệnh đă từ lâu, gia đ́nh chăm sóc thuốc thang, nhưng bệnh t́nh chỉ thuyên giảm chứ chưa khỏi hẳn, hiện vẫn c̣n nằm dưỡng bệnh trong pḥng!” Vu bà cười, nói:”Lăo thân biết một thầy thuốc có thể chữa được bệnh cho công tử!” Vân Nương hỏi:”Ai thế?” Vu bà cười, đáp:”Một tiểu thư!” Rồi Vu bà thuật cho Vân Nương nghe chuyện họ Trương nhờ ḿnh tới làm mối Ngũ Khả cho Kư Sinh. Vân Nương hỏi:”Trương Ngũ tiểu thư có đẹp lắm không?” Vu bà ngạc nhiên đáp:”Ủa! Thế ra phu nhân chưa nghe thấy ai ca tụng nhan sắc Trương Ngũ tiểu thư hay sao?” Rồi Vu bà giơ chân múa tay để mô tả nhan sắc Ngũ Khả. Nghe xong, Vân Nương mừng lắm, mời Vu bà vào pḥng Kư Sinh nói chuyện.

Gặp Kư Sinh, Vu bà hỏi thăm sức khỏe rồi nói:”Lăo thân nghe nói công tử bị bệnh và gia đ́nh đă mời một thầy thuốc tới nhà chữa bệnh cho công tử, nhưng thầy thuốc ấy không chịu tới! Nay lăo thân biết một thầy thuốc khác, giỏi hơn thầy thuốc của công tử nhiều, nên lăo thân tới đây để giới thiệu với công tử!” Kư Sinh lắc đầu, nói:”Cháu cám ơn Bà, nhưng thầy thuốc của Bà không thể chữa được bệnh cho cháu th́ mời tới làm chi?” Vu bà cười, nói:”Công tử đă biết thầy thuốc của lăo thân là ai đâu mà vơ đoán như thế? Công tử bị bệnh, mời thầy thuốc tới nhà chữa bệnh cho ḿnh là đúng, nhưng nếu thầy thuốc ấy không chịu tới th́ phải mời thầy thuốc khác, chứ cứ nhất định nằm chờ một thầy thuốc cho đến chết th́ có phải là u mê quá hay không?” Kư Sinh khóc mà nói:”Thế nhưng trong thiên hạ không có thầy thuốc nào giỏi bằng thầy thuốc của cháu th́ biết làm thế nào?” Vu bà nói:”Sao cái nh́n của công tử lại hẹp ḥi đến thế?” Rồi miệng nói, tay khua, Vu bà mô tả nhan sắc Ngũ Khả, từ tóc tai, da dẻ tới thần thái, tác phong. Kư Sinh vẫn lắc đầu, nói:”Xin Bà đừng nói nữa! Cháu không dám mơ ước nhiều như thế đâu!” rồi trở ḿnh, quay mặt vào tường mà nằm, tỏ ư không muốn nghe nữa.

Thấy thế, Vu bà cũng bực ḿnh, liền ra khỏi pḥng, lên thuật lại cho vợ chồng Quế Am nghe. Quế Am hứa với Vu bà là sẽ khuyên con và viết thư trả lời Trương ông.

Sau khi Vu bà cáo biệt, Quế Am vào pḥng khuyên con. Thấy con không thuận, Quế Am cũng làm ngơ, không viết thư trả lời Trương ông nữa.

Hôm sau, bệnh t́nh của Kư Sinh lại trở nặng.

Đang nằm mê man, bỗng Kư Sinh thấy một t́ nữ chạy vào báo:”Thưa công tử, tiểu thư mà công tử vẫn hằng thương nhớ đă tới sân nhà ḿnh, sắp vào đây thăm công tử!” Ngỡ là Khuê Tú, Kư Sinh mừng quá, vội vàng vùng dậy, chỉnh lại áo quần, xỏ giầy chạy ra đón tiếp.

Ra tới hành lang, Kư Sinh quả thấy một tiểu thư mặc áo gấm quần thêu, đang từ dưới sân bước lên bậc thềm. Tuy nhiên, khi tiểu thư tới gần, Kư Sinh mới biết không phải là Khuê Tú mà là một giai nhân khác, nhan sắc phi thường, miệng cười chúm chím.

Xao xuyến trước nhan sắc phi thường ấy, thầm nghĩ chắc giai nhân không phải là người phàm, Kư Sinh vội ṿng tay thi l­ễ mà hỏi:”Phải chăng nương tử là thần tiên giáng thế? Xin cho tiểu sinh được rơ để tiện bề xưng hô!” Giai nhân mỉm cười, cất giọng oanh vàng mà đáp:”Thiếp là Trương Ngũ Khả, cũng chỉ là một phàm nhân như công tử mà thôi! Hôm nay, thiếp tới đây để nhắc công tử một điều!” Kư Sinh hỏi:”Xin nương tử cho biết là điều chi?” Giai nhân đáp:”Công tử là khách đa t́nh mà lại dồn hết t́nh cảm của ḿnh vào một người thôi th́ tránh sao khỏi sự bất b́nh của kẻ khác?” Kư Sinh vội nói:”Cám ơn nương tử đă mở mắt cho tiểu sinh! V́ từ trước tới nay tiểu sinh chưa từng được nh́n thấy nhan sắc nào phi thường như nhan sắc nương tử nên trong con mắt thiển cận của tiểu sinh, Khuê Tú là đệ nhất giai nhân trần thế! Nay th́ tiểu sinh đă biết là ḿnh lầm, mong được nương tử tha thứ!” Giai nhân lại mỉm cười. Hai người bèn tṛ chuyện rồi trở thành bạn thân, cầm tay nhau âu yếm, thề cùng chung thủy.

Hôm ấy, thấy bệnh t́nh của con lại trở nặng, Vân Nương đích thân vào pḥng xoa bóp cho con.

Bị mẹ đụng vào ḿnh, Kư Sinh tỉnh giấc mới biết là ḿnh nằm chiêm bao. Tuy nhiên, Kư Sinh vẫn c̣n tưởng chừng như nh́n thấy nhan sắc giai nhân ở trước mắt, nghe thấy tiếng nói giai nhân ở bên tai.

Thầm nghĩ nếu quả Ngũ Khả có đủ vẻ đẹp như giai nhân trong mộng th́ ḿnh chẳng cần phải đi cầu Khuê Tú làm chi, Kư Sinh bèn thuật lại giấc mộng cho mẹ nghe. Vân Nương mừng lắm, vội sai gia nhân đi mời Vu bà tới nói chuyện.

Vu bà tới. Vân Nương nhờ Vu bà đến nhà họ Trương hỏi Ngũ Khả cho con. Vu bà nhận lời, nhưng nói phải chờ ít bữa nữa mới có dịp thuận tiện.

Vu bà về rồi, vốn tính đa nghi, Kư Sinh lại ngờ rằng chưa chắc Ngũ Khả đă đẹp như giai nhân trong mộng! Biết bà hàng xóm phía đông nhà ḿnh là Uông bà có quen với gia đ́nh họ Trương, Kư Sinh vội ḷ ḍ sang nhờ Uông bà đến nhà họ Trương xem mặt Ngũ Khả giùm ḿnh. Uông bà nhận lời.

Hôm sau, Uông bà tới thăm Trương bà, giả như không biết chuyện giữa Kư Sinh với Ngũ Khả. Chuyện tṛ hồi lâu, Uông bà hỏi:”Ngũ tiểu thư vẫn được mạnh khoẻ chứ?” Trương bà đáp:”Cháu đang bị mệt, phải nằm nghỉ ở trong pḥng!” Uông bà xin vào thăm. Trương bà liền dẫn vào.

Thấy Ngũ Khả có nhan sắc cực kỳ diễm lệ, dáng vẻ cực kỳ yểu điệu, đang ngồi ở án thư, ngoẹo đầu tựa má trên bàn tay ra chiều suy nghĩ, Uông bà liền lên tiếng hỏi:”Bệnh t́nh tiểu thư ra sao?” Ngũ Khả chưa kịp đáp th́ Trương bà đă đỡ lời con:”Cháu có bị bệnh chi đâu! Mấy hôm nay cháu hơi bực ḿnh với cha mẹ nên hơi bị mệt đó thôi!” Uông bà hỏi:”Tiên sinh với phu nhân làm chi mà tiểu thư lại bực ḿnh?” Trương bà đáp:”Có làm chi đâu! Chỉ v́ có rất nhiều vương tôn công tử tới dạm hỏi nhưng cháu đều từ chối, chẳng ưng đám nào. Gia đ́nh khuyên nên chọn một đám th́ cháu hỏi tại sao lại muốn gả chồng cho cháu gấp thế? Đáp là muốn được nh́n thấy cháu có gia thất sớm th́ cháu giận hờn, bỏ ăn bỏ ngủ mấy ngày nay!” Uông bà hỏi:”Thế tiểu thư có tỏ ư ưng ai bao giờ không?” Trương bà gật đầu, đáp:”Có!” Uông bà vội hỏi:”Thưa phu nhân, ai thế?” Trương bà đáp: ”Công tử Kư Sinh, bên tiên sinh Vương Quế Am!” Uông bà nói:”Nếu thế th́ thực là đũa ngọc có đôi! Sao bên này không nhờ người tới bắn tiếng với nhà họ Vương?” Trương bà đáp:”Có! Gia đ́nh đă nhờ Vu bà tới bắn tiếng với bên ấy rồi, nhưng công tử Kư Sinh không thuận!” Uông bà nói:”Chắc v́ công tử chưa được nh́n thấy dung nhan của tiểu thư đó thôi! Nếu được nh́n thấy rồi th́ lăo thân dám chắc là công tử sẽ bị mê mẩn tâm hồn mà xin cha mẹ nhờ bà mối tới đây hỏi cưới tiểu thư tức khắc! Lúc đó, nếu tiểu thư mà từ chối th́ lăo thân dám chắc là công tử sẽ bị thất t́nh mà chết! Để lăo thân về nói với Vương tiên sinh và phu nhân nhờ bà mối tới đây hỏi tiểu thư cho công tử. Chẳng hay gia đ́nh ta có ưng không?” Nghe Uông bà nói, Ngũ Khả vội xua tay:”Xin Bà đừng làm thế! Lỡ ra người ta không thuận th́ cháu xấu hổ lắm, rồi sẽ bị thiên hạ cười cho!” Uông bà cười, nói:”Xin tiểu thư đừng lo! Lăo thân dám đoan quyết rằng lần này thế nào cả nhà họ Vương cũng đều phải ưng thuận!” Ngũ Khả mỉm cười. Uông bà bèn cáo biệt.

Về nhà, thấy Kư Sinh đang ngồi chờ ḿnh, Uông bà bèn tả hết vẻ đẹp của Ngũ Khả cho nghe. Tuy thấy Uông bà tả vẻ đẹp của Ngũ Khả giống hệt lời tả của Vu bà, Kư Sinh vẫn chưa tin, hỏi:”Thế Ngũ tiểu thư phục sức ra sao?” Uông bà đáp:”Tiểu thư mặc áo gấm quần thêu!” Thấy Uông bà tả giống hệt cách phục sức của giai nhân trong mộng, Kư Sinh cũng mới chỉ hơi an tâm, chứ vẫn chưa tin hẳn lời Uông bà.

Mấy hôm sau, thấy bệnh t́nh của ḿnh đă thuyên giảm, Kư Sinh bèn lén sai gia nhân đi mời Vu bà tới cho ḿnh nhờ một việc. Vu bà tới, hỏi:”Công tử muốn nhờ lăo thân việc chi?” Kư Sinh nói:”Cháu muốn nhờ Bà t́m cách cho cháu được nh́n thấy Trương Ngũ tiểu thư một lần!” Vu bà nói:”Việc này khó lắm, lăo thân không dám nhận lời đâu! Nhưng thôi, công tử đă nhờ th́ để lăo thân cố giúp một lần xem sao! Xin công tử chờ cho ít bữa!” Nói xong, Vu bà cáo biệt.

Ba ngày sau, không thấy Vu bà trở lại, Kư Sinh toan sai gia nhân đi mời th́ chợt thấy Vu bà bước vào sân nhà ḿnh, nét mặt tươi cười hớn hở.

Vào pḥng Kư Sinh, Vu bà nói:”Công tử may lắm! Hôm nay nhân dịp tới thăm ông bà Trương, lăo thân có ghé thăm Ngũ tiểu thư! Nghe nói mấy hôm trước, tiểu thư bị se ḿnh, nhưng hôm nay đă đỡ. T́nh cờ nghe thấy tiểu thư bảo lũ t́ nữ sáng mai d́u tiểu thư sang gian nhà đối diện trong sân để đổi gió, nên lăo thân vội tới đây đề nghị với công tử là sáng mai, giờ th́n, công tử tới gặp lăo thân ở trước cổng nhà họ Trương. Lăo thân sẽ dẫn công tử vào nấp ở trong sân mà nh́n! Tiểu thư c̣n yếu sức, chắc sẽ đi chậm, công tử tha hồ mà ngắm!” Mừng quá, Kư Sinh cứ vâng dạ luôn miệng. Vu bà bèn cáo biệt.

Sáng sau, Kư Sinh sai gia nhân đem ngựa cho ḿnh cưỡi tới trước cổng nhà họ Trương th́ thấy Vu bà đă đứng ở đó.

Vu bà vội bảo Kư Sinh đem ngựa ra gốc cây đằng xa mà buộc, rồi dẫn Kư Sinh lẻn qua cổng, vào căn nhà ngang ở cạnh sân, bảo đứng nấp sau cánh cửa, rồi Vu bà lên pḥng Ngũ Khả.

Lát sau, Kư Sinh thấy một tiểu thư vịn vai hai t́ nữ, từ trong pḥng bước ra sân, có Vu bà theo sau. Từ chỗ nấp, Kư Sinh dán mắt nh́n qua khe cửa.

Trong khi tiểu thư cất bước, Vu bà cứ lấy tay chỉ trời, chỉ đất, cốt để cho tiểu thư nh́n theo tay ḿnh mà chậm bước lại. Thấy tiểu thư giống hệt giai nhân trong mộng, Kư Sinh mừng quá, run rẩy cả người, mơ hồ như ḿnh đang nằm chiêm bao.

Khi tiểu thư đă vào nhà, Vu bà bèn lẻn tới chỗ Kư Sinh nấp, hỏi:”Công tử thấy thế nào? Tiểu thư Ngũ Khả có thể thay được tiểu thư Khuê Tú chăng?” Kư Sinh vội gật đầu, đáp:”Dạ, thưa Bà được! Cháu xin cám ơn Bà!” Vu bà bèn dẫn Kư Sinh lẻn ra cổng. Kư Sinh vội tới gốc cây, tháo ngựa ra về.              

Tới nhà, Kư Sinh thưa chuyện với cha mẹ. Vợ chồng Quế Am bèn nhờ bà mối họ Quách đến nhà họ Trương hỏi Ngũ Khả cho con.

Hôm sau, khi Quách bà đến nhà họ Trương hỏi Ngũ Khả cho Kư Sinh th́ Trương ông cho biết là đă nhận lời gả Ngũ Khả cho đám khác rồi. Không biết nói chi thêm, Quách bà xin cáo biệt, tới nhà Quế Am thuật chuyện.

Nghe chuyện, Kư Sinh thất vọng lắm, bệnh cũ lại phát tác. Vừa buồn cho con, vừa bực v́ con, vợ chồng Quế Am lên tiếng trách:”Con trai ǵ mà hèn quá thế? Sao chẳng có chút nghị lực nào vậy?” Kư Sinh chỉ im lặng.

Từ hôm ấy, mỗi ngày Kư Sinh chỉ húp một chút nước cháo để cầm hơi.

Ba tháng sau, thân h́nh Kư Sinh chỉ c̣n da bọc xương, trông tiều tụy hơn lần bệnh trước nhiều.

Một hôm, Vu bà tới thăm vợ chồng Quế Am. Sau khi tṛ chuyện, Vu bà xin phép vào thăm Kư Sinh. Vân Nương dẫn Vu bà vào pḥng Kư Sinh rồi trở ra.

Thấy Kư Sinh, Vu bà kinh ngạc, hỏi:”Sao công tử lại tiều tụy hốc hác quá thế?” Kư Sinh bèn oà lên khóc rồi thuật lại lư do cho Vu bà nghe. Vu bà cười, nói: ”Công tử si t́nh quá lắm! Thế nhưng lỗi là lỗi ở công tử chứ đâu có phải là lỗi ỏ người ta? Trước kia người ta chạy theo công tử th́ công tử hắt hủi! Bây giờ công tử lại đi cầu người ta th́ người ta tự ái, đâu có thể ưng thuận ngay được? Tuy nhiên, lăo thân thấy việc này vẫn c̣n hy vọng!” Kư Sinh vội hỏi:”Thưa Bà, liệu c̣n chút hy vọng nào không?” Vu bà nói:”C̣n! Tại công tử đi nhờ Quách bà chứ nếu công tử nhờ lăo thân th́ việc này xong từ lâu rồi! Công tử mà nói cho lăo thân biết sớm th́ dù cho Trương Ngũ tiểu thư đă hứa hôn với hoàng tử con vua, lăo thân cũng vẫn giật lại được cho công tử!” Mừng quá, Kư Sinh vội hỏi:”Thế bây giờ cháu phải làm chi?” Vu bà cười, đáp:”Công tử th́ làm chi được? Phải có lệnh tôn đứng ra cầu hôn cho th́ việc mới thành!” Kư Sinh vội nói:”Thế th́ xin Bà làm ơn lên nói với cha cháu giùm! Cháu xin cám ơn Bà!” Vu bà gật đầu.

Kư Sinh dẫn Vu bà lên gặp cha.

Gặp Quế Am, Vu bà nói:”Thưa tiên sinh, bây giờ xin tiên sinh viết thư cho Trương ông, xin ngày mai tới gặp để bàn chuyện hôn nhân cho công tử với Ngũ tiểu thư, rồi sai gia nhân đem thư đi ngay cho!” Quế Am nói:”Trương ông đă nhận lời gả Ngũ tiểu thư cho đám khác rồi mà!” Vu bà nói:”V́ không thấy tiên sinh trả lời nên Trương ông mới nhận lời gả Ngũ tiểu thư cho đám khác! Tuy nhiên, lăo thân biết Trương ông mới nhận lời suông thôi, chứ chưa viết hôn ước!” Quế Am nói:”Nhưng trước kia bản nhân đă quên không trả lời Trương ông nên e Trương ông vẫn c̣n giận. Bây giờ nếu lại đường đột xin tới gặp th́ e Trương ông càng giận mà từ chối!” Vu bà nói:”Tuy Trương ông có giận tiên sinh thực, nhưng lăo thân thấy Trương ông chiều con lắm, thế nào cũng hỏi ư con chứ không tự ư từ chối đâu! Ngạn ngữ có câu Ai nấu trước, ăn trước! Vậy xin tiên sinh cứ thử viết thư xem sao, việc chi mà ngại?” Thấy Vu bà nói có lư, Quế Am bèn nghe lời, lấy giấy bút ra viết một bức thư, rồi sai hai gia nhân đem thư tới nhà Trương ông.

Trương ông mở thư ra coi, đi hỏi ư Ngũ Khả, rồi phúc thư, đưa cho hai gia nhân cầm về.

Quế Am mở phúc thư ra coi, thấy Trương ông thuận cho ḿnh hôm sau tới gặp để bàn chuyện hôn nhân cho con th́ mừng lắm, thưởng tiền cho Vu bà. Vu bà cũng mừng, nhận tiền rồi xin cáo biệt.

Hôm sau, Quế Am tới nhà Trương ông xin hỏi Ngũ Khả cho Kư Sinh. Mọi việc đều êm xuôi rồi hai bên cùng ấn định ngày hỏi, ngày cưới. Thấy việc đă thành, Kư Sinh mừng lắm, khỏi hẳn bệnh rồi quên luôn Khuê Tú.           

Lại nói về gia đ́nh họ Trịnh.

Khi thấy cha tuyệt giao với gia đ́nh cậu, Khuê Tú buồn lắm, nhưng vẫn nuôi hy vọng là sẽ có ngày ḿnh được làm vợ Kư Sinh. Nay nghe tin Kư Sinh sắp thành hôn với người con gái thứ 5 của gia đ́nh họ Trương, Khuê Tú đâm ra tuyệt vọng. V́ uất ức với cha, Khuê Tú nhuốm bệnh, suốt ngày cứ hoảng hốt như kẻ bị ma làm, thân h́nh mỗi ngày một tiều tụy. Ông bà Trịnh hỏi lư do th́ Khuê Tú không dám nói sự thực, chỉ trả lời là không biết tại sao. Ông bà bèn mời thầy thuốc tới nhà chữa bệnh cho con, nhưng bệnh của Khuê Tú vẫn không thuyên giảm.

Một hôm, một t́ nữ biết tâm sự của Khuê Tú, bèn lên thưa với Nhị Nương. Nhị Nương nói lại với chồng. Tử Kiều giận lắm, nói:”Nếu thế th́ đổ thuốc đi, không cho nó uống nữa! Ta sẵn sàng ngồi chờ tin nó chết!” Thấy chồng nói thế, Nhị Nương oán hận lắm, nói:”Kư Sinh là cháu trai bên ngoại! Y cũng chẳng xấu xa ǵ! Tại sao chàng cứ giữ cái hủ tục là con cô con cậu không được lấy nhau để giết con ḿnh?” Tử Kiều càng giận, nói:”Sanh con như thế th́ chỉ tổ để thiên hạ cười cho thôi! Thà để cho nó chết đi c̣n hơn là để cho nó sống!” V́ thế mà hai vợ chồng cứ  hục hặc với nhau.

Thương con quá, Nhị Nương nảy ư riêng.

Một hôm, Nhị Nương vào pḥng con, nói ḍ ư:”Kư Sinh có cưới vợ th́ cũng chẳng sao! Mẹ sẽ gả con cho y làm vợ lẽ!” Khuê Tú chỉ im lặng. Nhị Nương bèn hỏi lại:”Con có ưng làm vợ lẽ Kư Sinh không?” Khuê Tú gật đầu. Nhị Nương ra nói lại với chồng. Tử Kiều giận lắm, nói:”Thôi! Bây giờ ta giao hẳn nó cho nàng! Ta coi như nó đă chết rồi, không muốn nghe ai nói tới nó nữa!” Nhị Nương lại đem lời chồng vào thuật cho con nghe. Thấy cha giao ḿnh cho mẹ, Khuê Tú mừng lắm, rồi bệnh khỏi dần.

Vào sáng ngày cưới của Kư Sinh với Ngũ Khả, Nhị Nương sai hai tráng nô sang thưa với Quế Am rằng ḿnh muốn sang dự đám cưới cháu.

Vốn quư em gái, nay lại thấy em gái muốn sang dự đám cưới con ḿnh, Quế Am mừng lắm.

Thấy nhà em gái ở gần nhà ḿnh, mà nhà ḿnh đang có sẵn cỗ xe ngựa đón dâu, Quế Am liền sai gia nhân giong cỗ xe ấy đi đón em gái.

Khi xe tới, Nhị Nương sai hai tráng nô khiêng một cuốn thảm lớn lên xe, bảo hai bà vú lấy y phục cô dâu mặc cho Khuê Tú, lấy khăn lụa đỏ choàng lên đầu Khuê Tú, pḥ Khuê Tú theo ḿnh lên xe, rồi bảo gia nhân nhà Quế Am đánh xe về.

Tới nơi, Nhị Nương sai hai tráng nô trải thảm từ bậc xe tới cửa sảnh đường, rồi bảo hai bà vú d́u Khuê Tú xuống, theo ḿnh bước lên thảm mà vào.

Thấy trong sảnh đường có sẵn ban nhạc, Nhị Nương liền bảo các nhạc công cử nhạc. Ngỡ là nhà gái đưa dâu tới sớm, các nhạc công nổi trống kèn inh ỏi, vang động khắp nhà.

Đang ở trong pḥng, nghe thấy tiếng trống kèn ngoài sảnh đường, Kư Sinh kinh hăi quá, không hiểu tại sao nhà gái lại đưa dâu tới trước giờ ấn định, bèn chạy ra coi.

Ra tới nơi, thấy cô dâu đă phục sức lộng lẫy, choàng đầu bằng khăn lụa đỏ, c̣n ḿnh vẫn ăn mặc lôi thôi, Kư Sinh vội quay vào pḥng để thay y phục.

Nh́n thấy Kư Sinh quay gót, Nhị Nương vội sai hai tráng nô chạy theo, kéo lại. Thấy Cô trong sảnh đường, ngỡ rằng Cô sang sớm để dự l­ễ cưới của ḿnh, Kư Sinh mừng lắm. Bỗng thấy Cô bảo ḿnh phải làm lễ­ giao bái ngay với tân nương, ngỡ rằng Cô đă được cha mẹ nhờ điều khiển buổi lễ, Kư Sinh vội tuân lời mà làm lễ giao bái.

Lễ xong, Nhị Nương d́u Khuê Tú ngồi xuống chiếc ghế cô dâu, mở khăn choàng đầu ra. Khi nh́n thấy cô dâu là Khuê Tú chứ không phải là Ngũ Khả, Kư Sinh mới vỡ lẽ, sững sờ kinh ngạc.

Nghe tiếng trống kèn nổi lên quá sớm, mọi người trong nhà đều lấy làm lạ, rủ nhau lên sảnh đường coi.

Khi biết rơ sự t́nh, mọi người đều kinh hăi, rối loạn cả lên, không biết phải làm thế nào. Quế Am th́ cứ nh́n em gái mà khóc dở mếu dở, muốn vui cũng không được mà muốn giận cũng không xong. Mọi người đua nhau bàn ra tán vào.

Đến tối, tới giờ đón dâu, Quế Am không dám cho con đi đón dâu nữa, chỉ sai gia nhân tới nhà họ Trương tŕnh bày sự thực.

Nghe chuyện, Trương ông giận lắm, muốn tuyệt giao với nhà họ Vương. Ngũ Khả không chịu, nói với cha:”Kẻ kia tuy tới trước, nhưng chỉ là cô dâu giả chứ không phải là cô dâu thực! Con mới là cô dâu thực! Vậy tại sao Cha không bảo nhà trai cứ tới đón dâu?” Thấy con gái nói có lư, Trương ông đành vuốt giận làm lành, sai gia nhân tới nói với nhà họ Vương cứ cho xe đến đón dâu. Quế Am gật đầu ưng thuận nhưng khi gia nhân nhà Trương ông về rồi th́ Quế Am lại trù trừ, không dám làm theo lời nhà gái. Chờ măi không thấy nhà trai cho xe đến đón dâu, Ngũ Khả biết rằng nhà trai đă làm ngơ, bèn thưa với cha:”Cha cứ cho xe ngựa nhà ḿnh đưa dâu tới nhà trai!” Nghe lời con gái, Trương ông sai gia nhân giong xe ngựa, đưa con gái tới nhà họ Vương.

Tới nơi, gia nhân nhà họ Trương tự ư t́m một pḥng trống, đưa Ngũ Khả vào ngồi rồi lanh tay lẹ chân biến pḥng ấy thành pḥng đón dâu. 

Thấy xe ngựa nhà gái đưa Ngũ Khả tới, Kư Sinh cứ luưnh quưnh chạy ra chạy vào, không biết phải làm thế nào.

Thấy hoàn cảnh trớ trêu, Vân Nương bèn dắt Khuê Tú vào pḥng Ngũ Khả để điều đ́nh cho Kư Sinh được cưới cả hai người, ai lớn tuổi th́ làm chính thất. Bị dồn vào thế khó xử, Ngũ Khả đành phải ưng thuận. Thế nhưng, khi so tuổi, thấy Khuê Tú hơn ḿnh một tuổi, Ngũ Khả lại tỏ vẻ khó chịu. Tuy nhiên, v́ đă trót ưng thuận Ngũ Khả đành phải làm vợ lẽ.

Vân Nương lo lắm, nhưng cũng ra bảo Kư Sinh phải vào pḥng làm lễ giao bái với Ngũ Khả. L­ễ xong, gia nhân nhà họ Trương đánh xe ra về.

Thấy Khuê Tú chững chạc, đàng hoàng mà lại hiền lành, thùy mị, Ngũ Khả cũng bắt đầu có cảm t́nh. V́ thế, mỗi lúc Ngũ Khả một thêm thân thiện với Khuê Tú rồi mọi chuyện đều êm xuôi.

Ba ngày sau. Tự nghĩ ḿnh có bổn phận phải làm cho hai con dâu ḥa thuận với nhau, Vân Nương cho gọi cả Khuê Tú và Ngũ Khả vào pḥng ḿnh nói chuyện. Khi thấy hai con dâu rất thân thiện với nhau, Vân Nương hết sức ngạc nhiên. Vân Nương đem chuyện thân thiện giữa hai con dâu ra khoe với chồng, nhưng Quế Am vẫn dè dặt, nói rằng lâu dần rồi thế nào cũng có chuyện xích mích.

Ba tháng sau, thấy hai con dâu không những không xích mích mà lại quư mến nhau như chị em gái, Quế Am cũng phải ngạc nhiên.

Một hôm rảnh rỗi, Kư Sinh hỏi riêng Ngũ Khả:”Trước kia, nàng đă biết Quách bà sắp tới hỏi nàng cho ta, sao nàng c̣n đi nhận lời đám khác?” Ngũ Khả cười, đáp:”Có nhận lời đám nào đâu?” Kư Sinh hỏi:”Thế sao thân phụ nàng lại nói với Quách bà là đă nhận lời đám khác rồi?” Ngũ Khả đáp:”V́ thiếp muốn báo thù chàng!” Kư Sinh hỏi:”Thù chi?” Ngũ Khả đáp:”Thù việc chàng đă từ chối lời đề nghị của bà mối họ Vu! Khi chàng chưa nh́n thấy thiếp th́ chàng chỉ mê có một ḿnh Khuê Tú nên thiếp ngờ rằng chàng vẫn mê Khuê Tú hơn thiếp! V́ thế, thiếp muốn cân xem t́nh cảm của chàng đối với Khuê Tú nặng nhẹ ra sao! Thấy Khuê Tú đă làm cho chàng bị ốm tương tư, thiếp thầm nghĩ nếu ḿnh không làm được như thế th́ cũng chẳng nên ép chàng cưới ḿnh! V́ thế, thiếp mới thưa với cha mẹ rằng nếu gia đ́nh chàng có nhờ bà mối tới hỏi th́ cứ nói dối là đă nhận lời gả thiếp cho đám khác rồi!” Kư Sinh cười, nói:”Nàng báo thù ác quá! May nhờ có Vu bà giúp đỡ nên ta mới được thấy nhan sắc nàng!” Ngũ Khả nói:”Chẳng phải là Vu bà đă giúp đỡ được chàng đâu! Chính thiếp đă bày ra việc Vu bà dẫn chàng tới nhà thiếp đó! Lúc thiếp vịn vai t́ nữ bước qua sân, thiếp đă biết rơ là chàng đang nấp trong nhà ngang ḍm trộm!” Lúc đó, Kư Sinh mới vỡ lẽ.

Ngũ Khả lại hỏi:”Tại sao chàng đă nằm mộng thấy thiếp rồi mà vẫn chưa tin, phải nhờ Vu bà t́m cách cho nh́n thấy thiếp?” Kinh ngạc quá, Kư Sinh hỏi: ”Sao nàng lại biết được chuyện ta nằm mộng thấy nàng?” Ngũ Khả đáp:”V́ khi thiếp bị bệnh, thiếp nằm mộng thấy ḿnh tới nhà chàng để làm vợ lẽ! Sau đó thiếp lại nghe nói chàng cũng nằm mộng thấy thiếp nên thiếp rất ngạc nhiên! Suy đi nghĩ lại, thiếp tin rằng hồn thiếp đă ĺa khỏi xác để tới nhà chàng!” Nghe chuyện, Kư Sinh càng kinh ngạc, rồi thuật lại giấc mộng của ḿnh cho Ngũ Khả nghe. Hai người bèn so ngày giờ nằm mộng th́ thấy ngày giờ trùng nhau.

Từ đó, Kư Sinh, Khuê Tú và Ngũ Khả chung sống với nhau cực kỳ tương đắc, cho đến hết cuộc đời.

V́ cha con Vương Quế Am cùng nhờ giấc mộng mà có được lương duyên nên bản nhân mới lấy làm lạ mà chép chuyện cả hai cha con vào tập truyện này.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com