www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

232. VĂN HÀ

Vô đoan ảo xuất không hư cảnh

Bổ đắc t́nh thiên ly hận đa
Tất cánh long cung hà xứ thị
Cư nhiên tuyển vũ hựu hoan ca




232.
LẤY VỢ DƯỚI LONG CUNG

        

         Hàng năm, cứ vào ngày mồng 5 tháng 5, huyện Tô Châu tỉnh Giang Tô lại mở hội đua thuyền, mời các tay đua thuyền quanh vùng tham dự. Huyện c̣n mở hội thi hoa hậu, nhưng không sao vui nhộn bằng hội đua thuyền.

Thuyền đóng bằng gỗ, uốn theo h́nh rồng há miệng cong đuôi. Vỏ thuyền dát vẩy hoàng kim trông như vẩy cá, thỉnh thoảng có điểm hạt ngọc để làm tăng vẻ đẹp của thuyền. Thuyền có mái che trạm trổ công phu, có cánh buồm, cờ quạt bằng gấm vóc. Đuôi thuyền cong ṿng, cao trên một trượng, kéo theo một bè ván bằng dây chăo rất chắc, bện bằng vải thô.

Vào ngày hội, trong khi ở hai bên mạn thuyền, các tay đua cố sức chèo nhanh th́ ở sau đuôi thuyền, có một đứa bé biểu diễn nhiều màn nhảy múa, nhào lộn rất ngoạn mục trên bè ván. Màn hồi hộp nhất là màn chân bám bè, trong đó đứa bé dùng 10 ngón chân bám vào mép bè, ngửa người ra phía ngoài, trông rất nguy hiểm, như chỉ chực té xuống sông. Huyện dân đi coi, chen nhau đứng chật hai bên bờ, vỗ tay tán thưởng, vang động góc trời.

Cứ vào đầu mỗi năm, chủ thuyền lại đi kiếm một đứa bé chừng 8, 9 tuổi, rồi xin cha mẹ nó cho nó đi theo thuyền. Nếu cha mẹ đứa bé ưng thuận th́ chủ thuyền phải nạp cho cha mẹ nó một món tiền, coi như trả trước tiền công cho nó. Nếu không may mà đứa bé bị chết đuối th́ tiền ấy được coi như tiền bồi thường cho cha mẹ nó. Rồi chủ thuyền đem đứa bé xuống thuyền, dạy cho nó biết cách nhảy múa, nhào lộn để chờ ngày dự hội.

          Đầu năm ấy, chủ thuyềnVi­ễn Ly kiếm được một đứa bé 7 tuổi, là Tưởng A Đoan, mồ côi cha. Chủ thuyền tới điều đ́nh với mẹ nó, nạp tiền đầy đủ, rồi đưa nó xuống thuyền, bắt nó tập nhảy múa, nhào lộn. Ai coi nó tập cũng phải khen là nó lanh và khéo. Đến ngày hội, nhờ tài nhảy múa, nhào lộn của nó, thuyền Vi­ễn Ly chiếm giải nhất. V́ thế, nó nổi tiếng khắp vùng.

          Trong 9 năm liên tiếp, không thuyền nào trong vùng kiếm được một đứa bé ngang tài với A Đoan nên năm nào thuyền Viễ­n Ly cũng chiếm giải nhất.

          Sang năm thứ 10, A Đoan đă 16 mà chủ thuyền Viễ­n Ly vẫn phải dùng nó v́ chưa kiếm được đứa bé nào khác, lanh và khéo để thay nó.  

Năm ấy, khi đoàn thuyền tới khúc sông Kim Sơn, A Đoan đang biểu di­ễn màn chân bám bè th́ không may, nó bị té xuống sông mà chết. V́ nó là con một nên mẹ nó khóc lóc thảm thiết, thuê người đi vớt xác về mai táng. Huyện dân thương tiếc nó vô cùng.

Bị rớt xuống sông, A Đoan không biết là ḿnh đă chết. Đưa mắt nh́n, thấy một bức tường nước cao vút, vây kín chung quanh, trên có những đợt sóng nhấp nhô, A Đoan kinh hăi lắm. Tuy nhiên, khi ngửa mặt nh́n trời, thấy bầu trời quang đăng th́ nó lại an tâm.

Đột nhiên, nó thấy có hai lính lệ tới bắt nó, dẫn vào vương điện. Ngửng đầu nh́n, nó thấy một vị tướng quân, đầu đội mũ trận, ngồi trên bệ cao.

Chợt nghe thấy một lính nói nhỏ:"Thần biển Long Oa Quân đó!" rồi nghe thấy lính kia quát lớn:"Quỳ xuống lạy thần đi!" nó vội làm theo lời. Lạy xong, ngửng đầu nh́n, nó thấy Long Oa Quân có vẻ mặt hiền từ.

Long Oa Quân nói với nó:"Trên dương thế, ngươi nhảy múa, nhào lộn khéo lắm! Nay xuống đây, ta sung ngươi vào đội Li­ễu Điều!" rồi ra lệnh cho hai lính dẫn nó đi. Tới hành lang một ṭa nhà rộng, hai lính bảo A Đoan:"Đứng đây mà chờ!" rồi bỏ đi.

Lát sau, có một đám 27 thiếu niên, tuổi trạc 14, 15, từ ṭa nhà bước ra hành lang, xếp thành 2 hàng, cúi đầu chào A Đoan. A Đoan cũng cúi đầu chào lại.

Lát sau, có một bà lăo từ ṭa nhà bước ra hành lang. Đám thiếu niên vội khom lưng cúi chào, đồng thanh hô lớn:"Chúng đệ tử xin kính chào Giải mụ!" Bà lăo gật đầu. A Đoan cũng bắt chước mà chào như thế. Bà lăo cũng gật đầu.

Bà lăo tới ngồi ở chiếc ghế ngoài hành lang rồi bảo A Đoan:"Ngươi hăy trổ tài biểu di­ễn cho ta coi!" A Đoan liền đem hết tài nghệ ra biểu diễn.

Coi xong, bà lăo nói:"Được lắm! Tuy nhiên, bây giờ ngươi phải chăm tập dượt cho thực thuần thục cách múa khúc Phi Đ́nh của huyện Tiền Đường với cách hát khúc Ḥa Phong của huyện Động Đ́nh!" Rồi bà đứng dậy, vừa biểu di­ễn cho nó coi, vừa giảng giải cho nó nghe.

Chợt có tiếng chiêng trống vang động khắp ṭa nhà, A Đoan lên tiếng hỏi: "Thưa Giải Mụ, nổi chiêng trống như thế để làm chi?" Bà lăo đáp:"Để thúc giục mọi người phải cố gắng tập dượt!" Rồi bà ra lệnh cho đám thiếu niên dẫn A Đoan ra sân tập dượt.

Đến chiều, khi nghe trống chiêng vang động, A Đoan lại hỏi:"Thưa Giải Mụ, bây giờ c̣n nổi chiêng trống làm chi?" Bà lăo đáp:"Để báo là đến giờ nghỉ!" Rồi bà cho đám thiếu niên giải tán, chỉ giữ lại một ḿnh A Đoan, bắt phải tập dượt thêm v́ nó mới được sung vào đội, e tŕnh diễn chưa được thuần thục.

Sau khi giảng lư thuyết cho A Đoan nghe, bà lăo bắt nó tŕnh diễ­­n lại. Coi nó tŕnh diễn xong, bà lộ vẻ vui mừng, nói:"Có thằng bé này th́ đội Li­­­ễu Điều thua chi đội Yến Tử!" Rồi bà cho nó nghỉ, bảo đi theo đám thiếu niên mà ăn uống.

Sáng sau, khi ngủ dậy, A Đoan theo đám thiếu niên đi tắm rửa, rồi ra mái đông quảng trường tập họp. Tới nơi, A Đoan thấy có 5 đội, mỗi đội có 28 đội viên, mặc đồng phục riêng, xếp thành hàng riêng.

Lát sau, Long Oa Quân tới khán đài phía bắc quảng trường, lên ngồi trên bệ cao để xem các đội trổ tài tŕnh diễn.

Trước hết, Long Oa Quân ra lệnh cho đội Dạ Xoa tŕnh diễn. Đội này gồm 28 gă thanh niên cao lớn, mặt mày xấu xí, ma chê quỷ hờn, áo quần trơn tuột, như da cá trê, có kẻ đeo chiêng, đường kính 2 thước, có gă đeo trống, chu vi 1 ôm, cùng ra quảng trường, gơ chiêng đánh trống, vừa múa vừa lượn, chung quanh quảng trường. Chiêng trống điếc tai, át hẳn tiếng người, không ai nghe được tiếng người khác nói.

Bất thần, những đợt sóng ở ngọn tường vút tuốt lên cao, vắt ngang bầu trời, rồi lại xẹt xuống, như sao đổi ngôi. Khi chạm ngọn tường, những đợt sóng ấy đột nhiên biến mất. Long Oa Quân chỉ xem sơ qua rồi ra lệnh cho đội này ngưng tŕnh di­­ễn. Các đội viên bèn rút vào đứng xếp hàng ở mái tây quảng trường.

Tiếp theo, Long Oa Quân ra lệnh cho đội Nhũ Oanh tŕnh diễn. Đội này gồm 28 cô gái xinh đẹp, mỗi cô một vẻ, cùng ra quảng trường, gơ sênh thổi sáo, âm thanh d́u dặt. Bỗng có luồng gió hiu hiu thổi tới, cuốn sóng đi mất, khiến bức tường nước trở nên trong suốt, trông tựa pha lê. Khi tŕnh di­ễn xong, các đội viên cũng rút vào đứng xếp hàng ở mái tây quảng trường, sau đội Dạ Xoa.

Thứ ba, Long Oa Quân ra lệnh cho đội Yến Tử tŕnh diễn. Đội này gồm 28 cô gái, tuổi trạc 11, 12, tóc để trái đào, cùng ra quảng trường, vén tay áo, kẹp mái tóc, vừa múa hát vừa rắc hoa, uyển chuyển như rồng bay phượng múa.

Trong đám, có một cô gái tuổi chừng 13, múa lượn rất đẹp. Trên áo quần giày vớ của cô có những bông hoa ngũ sắc nở ra rồi bay theo gió, trải khắp quảng trường. Múa lượn xong, cô gái cũng theo đám đội viên vào đứng xếp hàng ở mái tây, sau đội Nhũ Oanh.

Trong lúc cô gái múa lượn, A Đoan cứ đứng ngây người ra ngắm. Hỏi thăm đồng đội, A Đoan được biết cô gái có tên là Trương Văn Hà.

Tiếp theo, Long Oa Quân ra lệnh cho đội Li­­­ễu Điều tŕnh di­­­ễn. Theo đồng đội ra quảng trường, A Đoan cố gắng trổ tài múa hát các ca vũ khúc mới được Giải mụ giảng dạy, đầu ḿnh cúi ngửa theo tiết tấu, nét mặt vui buồn theo điệu nhạc.

V́ A Đoan là đội viên mới, nên được Long Oa Quân chú ư. Sau khi coi nó tŕnh diễn, Long Oa Quân mỉm cười, gật đầu, tấm tắc khen nó lanh và khéo, rồi truyền cho lính gọi tới trước bệ, ban cho một bộ quần áo thêu 5 màu sặc sỡ và một chiếc ngư tu kim dùng để búi tóc, trên có khảm ngọc dạ quang.

A Đoan vội phủ phục xuống đất mà lạy tạ Long Oa Quân, rồi đứng dậy lănh thưởng, đem vào mái tây, đứng xếp hàng trong đội của ḿnh.

Khi A Đoan múa hát, Văn Hà đă theo dơi. Khi A Đoan được gọi lên lănh thưởng, Văn Hà càng theo dơi chăm chú hơn. Khi A Đoan đă về đội xếp hàng, Văn Hà vẫn c̣n đưa mắt nh́n theo.

Xếp hàng xong, A Đoan dáo dác nh́n sang đội Yến Tử để t́m Văn Hà. Chợt hai ánh mắt chạm nhau, tự nhiên hai kẻ cứ di chuyển lại gần nhau, nhưng v́ phép tắc dưới long cung rất nghiêm ngặt nên không kẻ nào dám bước chân sang đội khác mà chỉ đưa mắt nh́n nhau vương vấn.

          Sau hết, cả đội Hiệp Điệp cùng ra quảng trường tŕnh di­ễn. Đội này gồm 14 cặp, trai cao với gái cao, trai thấp với gái thấp, trai y phục trắng với gái y phục trắng, trai y phục vàng với gái y phục vàng, cặp nào ra cặp nấy, múa lượn rất đẹp mắt, trông tựa một đàn bướm đua bay.

Sau khi Long Oa Quân dời khỏi quảng trường, các đội lần lượt xếp hàng ra về. Đội Liễu Điều xếp hàng sau đội Yến Tử. A Đoan vội xin đổi chỗ với bạn để được đứng lên hàng đầu. Thấy thế, Văn Hà cũng xin đổi chỗ với bạn để được đứng xuống hàng cuối. Khi dời khỏi quảng trường, Văn Hà quay đầu lại nh́n A Đoan, mỉm miệng cười, rồi cố ư đánh rơi chiếc thoa san hô. A Đoan vội cúi xuống nhặt, cất vào túi áo.

Về pḥng, A Đoan ngồi phịch xuống ghế, lấy thoa trong túi ra ngắm, ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Rồi A Đoan tương tư Văn Hà, bỏ ăn bỏ ngủ mà thành bệnh.

Nghe tin A Đoan bị bệnh, Giải mụ vội tới thăm, chăm sóc thuốc thang, vỗ về an ủi, ngày ba bốn bận, nhưng bệnh t́nh của A Đoan không hề thuyên giảm. Giải mụ lo lắng lắm, cứ chép miệng thở dài mà than:"Sắp tới l­­ễ thượng thọ của Ngô Giang Vương rồi! Y bị bệnh như thế th́ không biết phải làm sao đây!"

Ba hôm sau, vào chập tối, A Đoan đang nằm bệnh, chợt thấy một gă mở cửa vào pḥng, tới ngồi ở chân giường, tự giới thiệu:"Tớ thuộc đội Hiệp Điệp, nghe nói cậu bị bệnh nên tới hỏi thăm!" A Đoan thều thào:"Cám ơn cậu!" Gă hỏi:"Cậu thấy bệnh t́nh đă đỡ chút nào chưa?" A Đoan khẽ lắc đầu.

Đột nhiên, gă nh́n thẳng vào mặt A Đoan mà hỏi: "Có phải là cậu bị bệnh v́ tương tư Văn Hà không?" Kinh hăi quá, A Đoan hỏi lại:"Sao cậu biết?" Gă cười, nói:"V́ Văn Hà cũng bị bệnh tương tư như cậu! Sở dĩ tớ đến đây là v́ Văn Hà nhờ tớ đến mời cậu theo tớ đi gặp nàng!" Đang bị bệnh, đột nhiên A Đoan cảm thấy ḿnh khỏi hẳn, người đầy sinh lực, ngồi nhỏm dậy mà hỏi:"Đi gặp ở đâu?" Gă không đáp, chỉ hỏi lại:"Cậu c̣n bước đi được không?" A Đoan hăng hái đáp:"C̣n chứ sao không?"

Dẫn A Đoan ra khỏi pḥng, gă đi về hướng nam. Bước qua một lần cổng, gă dẫn A Đoan đi về hướng tây. Bước qua hai lần cổng nữa, gă dẫn A Đoan vào một khu vườn trồng toàn hoa sen, rộng chừng 20 mẫu.

Đưa mắt nh́n quanh, A Đoan thấy loại sen này rất lạ, mọc trên đất khô chứ không mọc dưới nước, thân lớn như cột, lá to như chiếu, hoa lớn như mâm, rụng thành một đống, cao hơn một thước.

Đưa tay chỉ đống hoa, gă nói:"Hăy ngồi xuống đây mà chờ!" rồi bỏ đi.

Lát sau, A Đoan thấy một nữ lang rẽ lá sen bước vào vườn. Chú mục nh́n, A Đoan nhận ra là Văn Hà.

Gặp nhau, cả hai vừa mừng, vừa sợ. Văn Hà lên tiếng trước:"Chàng họ tên chi?" A Đoan đáp:"Họ Tưởng, tên A Đoan!" Văn Hà hỏi:"Quê ở đâu?" A Đoan đáp:"Ở Chấn Giang, Giang Tô!" Tuy đă biết tên họ của Văn Hà, nhưng A Đoan vẫn hỏi:"Nàng họ tên chi?" Văn Hà đáp:"Họ Trương, tên Văn Hà!" A Đoan hỏi: "Quê ở đâu?" Văn Hà đáp:"Ở Tô Châu, Giang Tô!" A Đoan hỏi:"Làm nghề chi?" Văn Hà đáp:"Làm kỹ nữ!" A Đoan hỏi:"Sao lại xuống đây?" Văn Hà đáp:"Một hôm đi thuyền về thăm nhà, tới khúc sông Kim Sơn th́ thuyền bị đắm. Vừa té xuống sông th́ thấy có hai lính lệ áp tới, bắt về đây. Long Oa Quân hỏi chuyện, cho thiếp biết rằng thiếp chưa chết. Rồi Long Oa Quân cho thiếp sung vào đội Yến Tử!" Văn Hà lại hỏi:"Chắc chúng ḿnh giống nhau, nghĩa là chàng cũng chưa chết, phải không?" Không biết là ḿnh  đă chết, A Đoan gật đầu đáp:"Chắc thế!"

Văn Hà bèn bảo A Đoan chồng đá trong vườn thành tường cao, vây kín đống hoa rụng, trải lá sen lên đống hoa làm chiếu. A Đoan vội làm theo lời rồi chạy tới ôm Văn Hà, d́u nằm xuống chiếu mà kể lể nỗi nhớ nhung.

Tới khuya, hai kẻ cùng mặn nồng ân ái.

Gần sáng, hai kẻ cùng ngồi dậy mặc áo quần, hẹn nhau hàng ngày, cứ vào lúc mặt trời lặn th́ lại tới vườn sen gặp nhau. Rồi hai kẻ chia tay, ai về pḥng nấy. Từ đó, tối nào hai kẻ cũng gặp nhau trong vườn sen.  

Thấy bệnh t́nh của A Đoan bỗng nhiên khỏi hẳn, Giải mụ cũng phải ngạc nhiên, không hiểu tại sao.

Ít lâu sau, Văn Hà có thai. Tới ngày lễ thọ Ngô Giang Vương, Long Oa Quân ra lệnh cho cả 5 đội theo ḿnh sang Ngô Giang Phủ. Sau lễ chúc thọ, Long Oa Quân ra lệnh cho cả 5 đội ra về, riêng có Văn Hà và một cô gái thuộc đội Nhũ Oanh th́ phải ở lại để dạy cung nhân trong Ngô Giang Phủ múa hát.

Về tới Long Oa Cung, A Đoan nhớ Văn Hà vô tả, buồn khổ vô cùng. Ba tháng sau, A Đoan trở nên xác xơ tiều tụy, suốt ngày chỉ thở vắn than dài.

Một hôm, nghe tin Giải mụ ngày nào cũng tới Ngô Giang Phủ xem xét việc Văn Hà và cô gái Nhũ Oanh dạy cung nhân múa hát, A Đoan bèn t́m gặp Giải mụ, đặt chuyện mà xin:"Thưa Giải mụ, Văn Hà là em họ của đệ tử, xin Giải mụ cho đệ tử theo sang Ngô Giang Phủ thăm thị một lần!" Lưỡng lự hồi lâu, Giải mụ nói: ”Cho đệ tử theo sang th́ không khó, nhưng phép tắc bên ấy khe khắt lắm, e đệ tử  khó ḷng mà gặp được Văn Hà!" A Đoan cứ năn nỉ. Thấy thế, Giải mụ cũng thương hại, bèn cho theo sang.

Tới nơi, Giải mụ cho A Đoan ẩn trong pḥng ḿnh rồi t́m cách cho Văn Hà ra gặp. Thế nhưng, v́ phép tắc trong vương phủ quá khắt khe, Văn Hà không sao ra được, nên Giải mụ đành phải bảo A Đoan theo ḿnh trở về Long Oa Cung. A Đoan đành phải theo về, nhưng v́ thất vọng, A Đoan buồn khổ lắm.

Không được gặp A Đoan, Văn Hà cũng buồn khổ. Lại lo về việc ḿnh chửa hoang, sợ Ngô Giang Vương biết được th́ sẽ dùng phép tắc khắt khe của vương phủ mà sai lính đánh ḿnh đến chết, Văn Hà chợt nảy ư tự tử.

Một đêm, chờ cho mọi người đă ngủ say, Văn Hà lẻn ra khúc sông Kim Sơn, nhảy xuống sông trầm ḿnh. Lúc ấy, t́nh cờ có một chiếc thuyền đi qua. Nh́n thấy một cô gái bị sóng nước vùi dập nhấp nhô, chủ thuyền vội bảo chân sào vớt lên. Sau khi cứu tỉnh, chủ thuyền hỏi:"Họ tên chi?” Cô gái đáp:”Họ Trương, tên Văn Hà!” Hỏi:"Quê ở đâu?” Thầm nghĩ ḿnh không thể trở về kỹ viện Tô Châu được nữa, Văn Hà bèn đáp:"Quê ở Chấn Giang!” Hỏi:"Sao lại bị rớt xuống khúc sông này?" Đáp:”V́ đi thuyền về thăm nhà, không may gặp gió lớn thổi lật thuyền rồi bị sóng cuốn tới đây! Cháu xin cám ơn Bác đă có ḷng thương cháu mà cứu vớt!” Chủ thuyền bèn bỏ tiền ra thuê một chiếc thuyền khác chở Văn Hà về Chấn Giang.

Tới Chấn Giang, hỏi thăm về A Đoan, Văn Hà được biết A Đoan đă chết, chỉ c̣n bà mẹ. Hỏi thăm đường tới nhà A Đoan, được huyện dân chỉ cho biết, Văn Hà bèn t́m tới, gơ cổng.

Tưởng bà ra mở cổng, hỏi:"Cô là ai?" Văn Hà đáp:"Con là con dâu của Mẹ!" Tưởng bà kinh ngạc nói:"Cô lầm nhà rồi!" Văn Hà nói:"Con không lầm đâu!" Rồi Văn Hà thuật lại chuyện ḿnh gặp A Đoan dưới Long Oa Cung.

Nghe xong, Tưởng bà cũng chỉ nửa tin nửa ngờ.

Văn Hà bèn xin Tưởng bà cho ḿnh vào nhà cư ngụ. Thấy Văn Hà xinh đẹp, hiền lành, Tưởng bà thuận cho. Mừng quá, Văn Hà rối rít cám ơn Tưởng bà.

Đối với Tưởng bà, Văn Hà rất mực cung kính, hiếu thuận. Thấy Tưởng bà nghèo, Văn Hà bèn tháo hết nữ trang đem đi bán để lấy tiền chi tiêu cho gia đ́nh. Thấy Văn Hà đối xử với ḿnh tử tế như thế, Tưởng bà cảm động lắm.

Một hôm, Tưởng bà chợt nghĩ con trai ḿnh đă chết, mà Văn Hà th́ c̣n trẻ, khó ḷng mà ở góa được, sớm muộn ǵ th́ cũng bỏ nhà ḿnh mà đi tái giá. Tuy nghĩ thế nhưng Tưởng bà vẫn giấu kín, không nói cho ai hay.

Ít lâu sau, khi thấy Văn Hà sắp sanh, Tưởng bà lo lắng lắm, hỏi thẳng:"Khi con sanh th́ mẹ phải nói như thế nào với làng xóm để họ tin rằng đứa bé là cháu nội của mẹ?" Văn Hà đáp:"Mẹ cần ǵ phải nói cho ai tin? Theo ư con th́ chỉ cần Mẹ tin là đủ!" Nghe Văn Hà nói thế, Tưởng bà cũng thấy an tâm.

          Từ khi theo Giải mụ trở về Long Oa Cung, A Đoan nhớ thương Văn Hà quá, cứ ngẩn ngơ như kẻ mất hồn.

Một hôm, có một đội viên đội Li­ễu Điều chạy đi t́m A Đoan, báo tin cho biết:"Tớ vừa nghe tin Văn Hà lẻn ra khúc sông Kim Sơn, trầm ḿnh mất tích rồi!" Nghe tin, A Đoan kinh hăi quá, cứ bưng mặt khóc.

Sáng sau, A Đoan lấy bộ quần áo rách ra mặc, giấu kỹ bộ áo quần thêu với chiếc ngư tu kim, rồi trốn tới khúc sông Kim Sơn để t́m di thể Văn Hà.

Tới nơi, không thấy di thể Văn Hà đâu mà chỉ thấy nước sông dựng đứng như tường cao vút, A Đoan muốn quay trở về Long Oa Cung. Thế nhưng, v́ nghĩ ḿnh đă mắc tội bỏ cung trốn đi, lại thêm tội ăn mặc áo quần rách rưới th́ thế nào cũng sẽ bị trừng phạt ghê gớm nên A Đoan c̣n chần chừ, chưa dám quay trở về.

Đang khi tiến thoái lưỡng nan, chợt thấy một cổ thụ ở chân bức tường nước, có thân cây cao vượt ngọn tường, A Đoan bèn trèo lên ngọn cây để nh́n xem phong cảnh ở phía bên kia bức tường ra sao.

Nh́n qua ngọn tường, nhận ra được khúc sông Kim Sơn quen thuộc mà trước kia thuyền đua của nhóm Vi­­ễn Ly vẫn thường chở ḿnh đi qua, A Đoan bồi hồi sung sướng! Không chần chừ, A Đoan vội nhảy ngay xuống khúc sông ấy.

Bơi lội hồi lâu, ngửng đầu nh́n lên bờ, thấy có người qua lại, A Đoan mới tin là ḿnh đă về tới dương thế, nên cố sức bơi vào bờ, leo lên một tảng đá ngồi hóng gió để cho khô áo quần.

Chợt thấy một chiếc thuyền đi qua khúc sông ấy, A Đoan giơ tay vẫy. Chủ thuyền ghé thuyền vào bờ. A Đoan vội nhảy lên xin chủ thuyền cho ḿnh đi nhờ về Chấn Giang. Chủ thuyền ưng thuận. Khi thuyền cập bến, A Đoan cám ơn chủ thuyền rồi lên bờ về nhà.

Về tới cổng, chợt nghe thấy ở trong nhà có tiếng con gái nói:"Quư tử của Mẹ đă về rồi ḱa!" A Đoan kinh ngạc lắm.

Khi thấy mẹ ḿnh và một cô gái chạy ra cổng, A Đoan càng kinh ngạc hơn. Khi nhận ra cô gái chính là Văn Hà, A Đoan chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng. Thấy mặt A Đoan, Văn Hà cũng vui mừng không kém.

Tưởng bà th́ nửa mừng nửa lo, cứ thắc mắc không biết con ḿnh là người hay là ma? Để mặc cho A Đoan với Văn Hà đứng cạnh nhau tâm sự, Tưởng bà lén vác cuốc ra đồng đào mộ con lên coi xem xác con có c̣n nằm trong quan tài hay không? Khi thấy trong quan tài chỉ có một bộ hài cốt, Tưởng bà lấp mộ lại rồi lẳng lặng vác cuốc ra về.

Tới nhà, Tưởng bà gọi riêng A Đoan ra một nơi mà hỏi chuyện. A Đoan cứ t́nh thực mà thuật lại đầu đuôi. Nói chuyện với nhau hồi lâu, hai mẹ con mới vỡ lẽ rằng Văn Hà vẫn là người dương thế c̣n A Đoan th́ đă là ma âm phủ.

A Đoan vội nói với mẹ:"Tuy Mẹ đă biết con là ma, nhưng xin Mẹ đừng nói cho Văn Hà biết!" Tưởng bà hỏi:"Tại sao?" A Đoan đáp:"V́ nếu thị biết th́ thị sẽ bỏ con mà đi!" Tưởng bà gật đầu.

Tưởng bà bèn phao tin với làng xóm rằng con ḿnh c̣n sống, cái xác trước kia mà ḿnh thuê người đi vớt đem về mai táng không phải là xác con ḿnh.

Đang lo A Đoan là ma, không thể khiến Văn Hà sanh con, đột nhiên Tưởng bà thấy Văn Hà trở dạ, sanh trai. Khi bế đứa bé, thấy nó không khác chi đứa bé b́nh thường, Tưởng bà mới mừng.

Ở với A Đoan được ít lâu, một hôm, khám phá ra rằng A Đoan không phải là người dương thế mà là ma âm phủ, Văn Hà bèn hỏi:"Tại sao khi chúng ḿnh c̣n ở Long Oa Cung chàng không nói cho thiếp hay rằng chàng đă là ma?" A Đoan đáp: "Hồi đó ta cứ tưởng ḿnh vẫn là người dương thế, chứ đâu có biết ḿnh đă là ma âm phủ!"

Văn Hà tiếc rẻ, nói:"Hồi đó mà chàng biết sớm, nói cho thiếp hay th́ thiếp có thể giúp cho chàng trở lại thành người dương thế được!" A Đoan hỏi:"Giúp bằng cách nào?"

Văn Hà đáp:"Bất cứ hồn ma nào có một bộ quần áo của Long Oa Cung mà mặc vào người th́ sau 49 ngày, hồn vía sẽ ngưng tụ và sống lại được như người dương thế, duy có điều là chỉ có h́nh dáng chứ không có thịt xương. Nếu chàng c̣n ở Long Oa Cung th́ chắc chắn là chàng sẽ xin được cao sừng rồng để ăn cho có xương thịt. Nay chàng chỉ có bộ quần áo của Long Oa Quân ban cho, chứ không có cao sừng rồng th́ cũng không thể trở lại thành người dương thế được!" A Đoan cũng tiếc rẻ, nhưng lại nói:“Âu cũng là cái số, biết làm sao bây giờ?"

A Đoan bèn đem bộ quần áo thêu 5 màu sặc sỡ ra mặc rồi nậy viên ngọc dạ quang ở chiếc ngư tu kim ra rao bán. Có nhà cự phú ở trong huyện là Giả Hổ, trả giá viên ngọc ấy đúng một triệu đồng. A Đoan thuận bán rồi trở thành giàu có.

Một hôm, A Đoan tổ chức l­­ễ mừng thọ Mẹ. Trong buổi lễ­­, A Đoan với Văn Hà nâng chén chúc thọ Mẹ rồi dắt nhau ra sàn ca hát nhảy múa cho Mẹ và quan khách coi. Ai cũng khen Văn Hà và A Đoan là cặp vợ chồng hát hay, múa đẹp nhất huyện. Riêng Văn Hà c̣n được quan khách xưng tụng là hoa khôi trong vùng.

Ở Giang Tô có một hoàng tử được vua cha phong cho tước Hoài Vương. Nghe đồn Văn Hà tài sắc vẹn toàn, Hoài Vương nảy ư cưỡng đoạt. Nghe tin ấy, A Đoan kinh hăi quá, vội tới vương phủ xin vào yết kiến Hoài Vương.

Hoài Vương cho vào, hỏi:"Có phải vợ ngươi vừa xinh đẹp lại vừa hát hay, múa giỏi không?" A Đoan đáp:"Tâu đại vương, vợ thần cũng chỉ có chút nhan sắc b́nh thường và chút tài mọn trong nghề múa hát mà thôi. Tuy nhiên, vợ chồng thần đều là ma chứ không phải là người!" Hoài Vương không tin, hỏi các kẻ tả hữu:"Có cách chi phân biệt được người với ma không?" Chợt nghe có kẻ thưa:"Tâu đại vương, có!" Hoài vương bèn quay nh́n kẻ ấy mà hỏi:"Cách chi?" Kẻ ấy đáp:"Xin đại vương cho quân hầu đóng kín cửa cung điện, thắp đèn lên, rồi truyền cho A Đoan ra đứng trước đèn. Nếu thấy A Đoan có bóng, th́ A Đoan là người, c̣n nếu thấy A Đoan không có bóng th́ A Đoan là ma!" Hoài Vương bèn truyền cho quân hầu làm như thế. Thấy A Đoan không có bóng, Hoài Vương mới tin rằng A Đoan là ma. Hoài vương bèn thả cho A Đoan ra về, rồi bỏ ư định cưỡng đoạt Văn Hà.

Tuy nhiên, Hoài Vương vẫn cho triệu Văn Hà vào vương phủ dạy bọn cung nhân múa hát.

Nhận được lệnh triệu của Hoài Vương, Văn Hà bèn lấy nước tiểu rùa bôi lên mặt để hủy hoại sắc đẹp rồi mới vào yết kiến.

Hoài Vương bảo Văn Hà phải ở lại vương phủ 3 tháng để dạy bọn cung nhân múa hát. Tuy bọn cung nhân cố công học tập nhưng chúng cũng không sao bắt chước được hết tài nghệ của Văn Hà.

Ba tháng sau, Hoài Vương cho Văn Hà ra về. Từ đó, Văn Hà được đoàn tụ và sống rất hạnh phúc với A Đoan.

Về sau, không ai nghe nói chi thêm về chuyện A Đoan với Văn Hà nữa.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com