www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

174. TÂY HỒ CHỦ

Nhất bức hồng cân đề hảo cú

Mỹ nhân chân cá tối lân tài

Thù ân hợp cộng trường sinh quyết

Hội hướng long cung phát tích lai



 

 

174. CÔNG CHÚA HỒ ĐỘNG Đ̀NH
        

          Tỉnh Hà Bắc có nho sinh Trần Bật Giáo, tên chữ Minh Duẩn, 25 tuổi, có vợ họ Chử và một trai, tên Minh Thăng. Trong nhà, Minh Duẩn nuôi một tiểu đồng, tên A Tiểu.

          Minh Duẩn có người bạn học cùng làng, cùng thầy, là Lương Tử Tuấn. Tử Tuấn theo thầy học đến nơi đến chốn, thi đậu tiến sĩ, được triều đ́nh bổ đi giữ chức quan tể ở tỉnh Vân Nam, c̣n Minh Duẩn th́ v́ nhà nghèo, phải bỏ học, đi làm chủ bạ cho phó tướng quân Giả Uyển ở Hà Bắc.   

Một hôm, có việc xuống Hồ Nam bằng thuyền qua hồ Động Đ́nh, Giả Uyển bảo Minh Duẩn đi theo ḿnh. Thuyền vừa cập bến Hồ Nam th́ Giả Uyển trông thấy một ba ba lớn ở dưới hồ nổi lên. Giả Uyển bèn lấy cung ra bắn, tên trúng giữa lưng ba ba. Vớt ba ba lên th́ thấy có con cá nhỏ cứ ngậm chặt đuôi ba ba không chịu nhả, Giả Uyển bèn giữ cả hai con, xích chân ba ba ở cột buồm khá lâu mà ba ba vẫn c̣n sống, cổ cứ phập phồng như muốn kêu cứu. Cá nhỏ cũng c̣n thoi thóp.

Thương hại hai con vật, Minh Duẩn xin Giả Uyển cho ḿnh cả hai. Giả Uyển ưng thuận. Minh Duẩn bèn tháo xích, lấy thuốc dịt vết thương cho ba ba rồi thả cả hai con xuống hồ. Ba ba với cá nhỏ cứ ngoi lên ngụp xuống quanh mạn thuyền hồi lâu rồi mới lặn đi.  

          Năm sau.

          Một hôm, Minh Duẩn cũng có việc xuống Hồ Nam, dắt A Tiểu đi theo. Lúc về, khi tới giữa hồ Động Đ́nh th́ trời vừa tối, thuyền gặp băo, bị gió thổi lật úp. A Tiểu bị nước cuốn đi, c̣n Minh Duẩn th́ may mắn bám được vào sọt tre, nổi lềnh bềnh trên mặt nước suốt đêm. Sáng sau, thấy gió thổi sọt tạt vào chân núi, Minh Duẩn mừng quá, vội leo lên bờ, tới một tảng đá ngồi nghỉ, cởi áo quần ra phơi.

Chợt nh́n thấy có xác người nổi trên mặt hồ, được gió thổi tạt vào chân núi, Minh Duẩn đứng dậy, chạy tới coi xem là ai.

Nhận ra là A Tiểu, Minh Duẩn kéo lên bờ. Thấy A Tiểu đă chết, bụng ph́nh trướng, Minh Duẩn buồn rầu vô tả, ngồi nh́n xác tiểu đồng mà ứa nước mắt. Ngước nh́n cảnh vật, Minh Duẩn chỉ thấy chim bay trên trời, cây rung trước gió, chứ không có bóng người.

Ngồi từ sáng đến trưa, đầu óc trống rỗng, Minh Duẩn không biết bây giờ phải làm ǵ? Chợt thấy xác A Tiểu cục cựa, Minh Duẩn mừng quá, vội chạy lại coi. Thấy miệng A Tiểu ộc nước, bụng xẹp xuống, mắt hé mở, ngực phập phồng. Minh Duẩn bèn bế A Tiểu đặt nằm trên đá phẳng, lột áo quần ra phơi. Quá trưa, thấy A Tiểu tỉnh lại, Minh Duẩn bèn tới đỡ cho ngồi dậy. Lát sau, lại đỡ cho đứng dậy, rồi d́u cho đi. V́ A Tiểu c̣n trẻ nên lại sức rất nhanh, chỉ lát sau đă chạy nhảy như thường.

Thấy áo quần đă khô, Minh Duẩn tới lấy để hai thầy tṛ mặc. Thấy bụng đói cồn cào, Minh Duẩn không biết t́m đâu ra thực phẩm, chỉ mong ở chân núi bên kia có người cư ngụ để hai thầy tṛ tới xin ăn. Minh Duẩn bèn bảo A Tiểu theo ḿnh trèo qua đỉnh núi.

Xuống tới lưng chừng sườn núi bên kia, chợt nghe có tiếng tên bay vun vút, hai thầy tṛ vội rúc vào bụi rậm. Đảo mắt nh́n quanh, bỗng Minh Duẩn thấy có hai thiếu nữ cưỡi ngựa qua nơi ḿnh núp. Cả hai đều xinh đẹp, trông tựa tiên nữ trong tranh, phục sức giống nhau, mặc áo đỏ, thắt đai tím, trán bịt giải vàng, tóc cắm đuôi trĩ. Một thiếu nữ đeo cung tên, thiếu nữ kia đeo thanh câu, cùng cưỡi ngựa lên đầu núi. Khi hai thiếu nữ tới đầu núi th́ từ trong các bụi cây chung quanh, có mấy chục thiếu nữ khác, cũng xinh đẹp, phục sức như thế, phóng ngựa ra nhập bọn, rồi cùng giong ngựa đi.  

Chợt nghe tiếng động, Minh Duẩn quay nh́n th́ thấy một gă đàn ông đi qua bụi rậm, dáng vẻ hiền lành, lưng đeo túi lương khô, phục sức giống mă phu. Minh Duẩn bèn nhảy ra khỏi bụi rậm, chạy tới chặn đường mà hỏi: " Đám thiếu nữ trên đầu núi kia là ai?" Gă ngạc nhiên, không đáp, chỉ đưa mắt nh́n Minh Duẩn từ đầu tới chân, rồi hỏi:"Ở đâu tới?" Minh Duẩn đáp: "Ở Hồ Nam lên Hồ Bắc! Bị đắm thuyên trên hồ Động Đ́nh! Sống sót v́ bám được vào sọt tre, rồi được gió thổi tới chân núi này!" Hỏi:"Đi một ḿnh hay đi với ai?" Đáp:"Đi với tiểu đồng" Hỏi:"Tiểu đồng đâu?" Đưa tay chỉ bụi rậm, Minh Duẩn đáp:"Ở trong đó!" Gă hỏi:"Muốn hỏi ǵ?" Minh Duẩn đáp: " Đám thiếu nữ trên đầu núi kia là ai?" Gă đáp:"Là đám thị t́ trong vương phủ Động Đ́nh hồ!" Hỏi:"Núi này tên chi?" Đáp:"Thủ Sơn!" Hỏi:"Đám thị t́ lên đây làm ǵ?" Đáp:"Theo hầu công chúa săn chim!" Hỏi:"Công chúa đâu?" Đáp:"Ở quanh đây!" Hỏi:"Công chúa có ở trong đám thị t́ kia không?" Gă đáp:"Không!" Rồi gă hỏi:"Có cần chi không?" Minh Duẩn đáp: "Có!" Hỏi: "Cần chi?" Đáp:"Cần thực phẩm cho hai người ăn!"

Gă bèn bảo Minh Duẩn cởi áo ra mà hứng, rồi tháo túi, dốc hết lương khô vào áo mà cho. Minh Duẩn cám ơn rồi quay gót. Chợt gă bảo:"Rúc vào bụi rậm mà ăn rồi trốn đi, chớ có lảng vảng ở quanh đây, lỡ phạm giá th́ chết!" Minh Duẩn kinh hăi, vội ôm lương khô chạy vào bụi rậm, cùng A Tiểu ngồi ăn. Ăn xong, Minh Duẩn bảo A Tiểu theo ḿnh, cùng chạy thục mạng xuống chân núi. Thấy ở ven một khu rừng, có hoa viên rộng lớn với hàng rào bao quanh, bên trong thấp thoáng mấy toà cung điện hai tầng, mái ngói chạm ngọn cổ thụ, Minh Duẩn nghĩ đó là thiền viện.

Men theo hàng rào, gặp chiếc cổng sơn son để ngỏ, hai thầy tṛ bước vào. Thấy ở bên trong có hào nước uốn theo hàng rào, bao quanh hoa viên, tươi tốt như thượng uyển trong tranh, với đài cao chót vót, Minh Duẩn lại nghĩ đó là phủ đệ thế gia.

Gặp cầu nhỏ bắc ngang hào nước, hai thầy tṛ dắt nhau bước qua cầu vào hoa viên th́ thấy ở dọc lối đi, cỏ hoa thơm ngát, dây leo chằng chịt.

Tới một tiểu đ́nh, có chừng mươi gốc thùy dương, cành cây rủ chạm mái đ́nh, hoa rơi lả tả, lá lửng lơ bay, chim ca gió thoảng, Minh Duẩn cảm thấy ḿnh đang đứng giữa một cảnh tượng bất phàm, không gian kỳ ảo, vui mắt dịu ḷng, xa nơi nhân thế. Cạnh tiểu đ́nh, có cột đu cao ngất, nhưng vắng bóng người, Minh Duẩn lại nghĩ đó là khuê các nữ lang vương giả.

Chợt thấy đă tiến quá sâu vào hoa viên, Minh Duẩn giật ḿnh, đứng khựng lại, bảo A Tiểu cùng quay gót trở ra th́ bỗng nghe có tiếng ngựa hí cùng tiếng thiếu nữ cười nói ở phía cổng. Kinh hăi quá, Minh Duẩn vội kéo A Tiểu núp vào bụi hoa.

Ít phút sau, Minh Duẩn nghe thấy tiếng cười nói tiến lại gần rồi có tiếng thiếu nữ than:"Hôm nay công chúa đi săn mà không bắn được con chim nào!" Lại có tiếng khác nói:"Thực là uổng công tụi ḿnh theo hầu, uổng sức lũ ngựa bôn phóng!" Từ trong bụi nh́n ra, Minh Duẩn thấy có 4 thị t́ áo đỏ cùng xuống ngựa, chạy tới đỡ 1 nữ lang áo vàng hạ mă, rồi buộc cả 5 ngựa vào gốc cây. Chú mục nh́n, thấy nữ lang tuổi trạc 15, 16, tóc búi thấp, ṿng eo nhỏ, cổ tay trắng, đẹp vô cùng, Minh Duẩn bỗng cảm thấy tâm hồn ḿnh lâng lâng, tựa hồ như đang bay bổng lên cao.

Bốn thị t́ phù nữ lang tới tiểu đ́nh. Nữ lang bước lên thềm, tới ngồi trên ghế cao. Bốn thị t́ chia nhau đứng hầu ở chung quanh. Chợt có 4 thị t́ khác, mặc áo tím, cùng bước lên thềm đ́nh, dâng trà lên nữ lang, rồi lui bước. Trà nóng tỏa hương thơm ngát, tới tận bụi hoa.

Có thị t́ áo đỏ hỏi nữ lang:"Hôm nay công chúa đi săn, chắc là đă mệt không biết công chúa có c̣n muốn đánh đu nữa không?" Nữ lang mỉm cười mà đáp:"Có!"

Bốn thị t́ liền xúm lại nâng tay, đỡ giày, công kênh nữ lang ra cột đu. Nữ lang vén tay áo, nhẹ nhàng bước lên đu, nhún người phóng lên cao, trông như én liệng. Khi thấy nữ lang đu xong, 4 thị t́ lại xúm nhau đỡ xuống, đồng thanh ca tụng:"Công chúa đu đẹp quá, chẳng khác ǵ thiên tiên!" khiến nữ lang mỉm cười. Mọi người cùng nói cười vui vẻ, rồi theo nhau bước ra cổng.

Khi đă vắng tiếng người, Minh Duẩn mới dắt A Tiểu dời khỏi bụi hoa. Bước tới cột đu, Minh Duẩn chợt cảm thấy bồi hồi xao xuyến. Bỗng thấy ở cạnh hào nước có chiếc khăn đỏ, đoán là của thị t́ áo đỏ đánh rơi, Minh Duẩn bèn chạy tới nhặt lên, cho vào ống tay áo, rồi bước vào coi tiểu đ́nh. Thấy ở cạnh ghế cao có án thư, trên có sẵn nghiên bút, Minh Duẩn bèn lấy khăn đỏ ra, cầm bút đề lên bốn câu:

Nhă hư hà nhân nghĩ bán tiên

Phân minh quỳnh nữ tán kim liên

Quảng Hàn đội lư ưng tương đố

Mạc tín lăng ba tiện thướng thiên

Tạm dịch:

Đu đưa én liệng nửa tiên rồi

In dấu sen vàng dạo gót chơi

Cung Quảng có người ghen ghét đó

Chắc chi ngọc nữ đă lên trời

Đề xong, Minh Duẩn ngâm nga bài thơ rồi gấp khăn đỏ, cất vào túi áo, cùng A Tiểu t́m lối ra cổng.Thấy cổng đóng then cài, không sao ra được, Minh Duẩn đành cùng A Tiểu trở lại chỗ cũ, đi ḷng ṿng trong hoa viên, gặp đ́nh đài th́ ghé coi.

Men theo hào nước, bỗng hai thầy tṛ gặp một thị t́ áo đỏ đang lúi húi cạnh hào, tựa như t́m kiếm vật chi. Nghe tiếng chân người, thị t́ ngước mắt nh́n th́ thấy hai người lạ mặt. Kinh ngạc quá, thị t́ trợn mắt, hỏi:"Các ngươi ở đâu tới?" Minh Duẩn cúi chào mà đáp:"Tiểu sinh cùng gia đồng đang trên đường về nhà, bỗng bị lạc vào đây! Dám hỏi cô nương, quư danh là ǵ?" Thị t́ nói:"Hỏi làm chi?" Minh Duẩn đáp:"Để biết cách xưng hô!" Thị t́ nói:"Là Tiểu Dung!" Minh Duẩn nói:"Xin cô nương làm ơn chỉ đường cho thầy tṛ tiểu sinh ra khỏi hoa viên này!" Tiểu Dung lắc đầu, nói:"Hăy trả lời ta đă!" Minh Duẩn hỏi:"Cô nương muốn hỏi điều chi?" Tiểu Dung nói:"Các ngươi có nhặt được chiếc khăn đỏ nào không?" Minh Duẩn đáp:"Có!" Tiểu Dung mừng lắm, hỏi:"Đâu?" Minh Duẩn đáp:"Ở trong túi tiểu sinh! Nhưng v́ không biết là của cô nương nên tiểu sinh trót viết lên khăn mấy chữ rồi!" Tiểu Dung nói:"Đâu có phải của ta! Nhưng cứ đưa đây coi!" Minh Duẩn bèn trao khăn.

Thấy có chữ viết trên khăn, Tiểu Dung cả kinh, nói:"Ngươi chết đến nơi rồi!" Minh Duẩn hỏi:"Sao tiểu sinh lại phải chết?" Tiểu Dung nói:"Khăn này của công chúa! Viết bậy lên khăn th́ phải chết chớ sao!" Lúc đó Minh Duẩn mới sợ xanh mặt, nói:"Xin cô nương xá tội cho v́ tiểu sinh đâu có biết là của công chúa!" Tiểu Dung lắc đầu đáp:"Ta có quyền chi mà xá tội cho ngươi? Trông ngươi có dáng dấp nho sinh phong nhă, ta cũng muốn xin công chúa xá tội cho, nhưng chắc là không được!" Hỏi:"Sao cô nương nghĩ là không được?" Đáp:"V́ riêng cái tội lẻn vào hoa viên ḍm lén thị t́, cũng đủ chết rồi! Huống chi, c̣n thêm cái tội viết bậy lên khăn của công chúa, th́ ai cứu nổi?" Nói xong, Tiểu Dung cầm khăn rảo bước mà đi. Minh Duẩn kinh hăi quá, giận ḿnh không có cánh mà bay! Nhưng lại nghĩ nếu ḿnh yểu mệnh th́ cũng chẳng ai cứu nổi, nên chỉ chép miệng, thở dài, phó mặc số trời. Minh Duẩn đành ngồi nh́n A Tiểu mà chờ tin.

Lát sau, chợt thấy Tiểu Dung từ xa đi tới, Minh Duẩn hồi hộp lắm. Tới nơi, Tiểu Dung lộ vẻ vui mừng, nói:"Ngươi có hy vọng sống rồi!" Minh Duẩn mừng quá, hỏi:"Sao cô nương biết?" Đáp:"V́ khi ta đưa khăn tŕnh công chúa, thưa rằng ngươi đă viết bậy lên khăn, công chúa giở khăn ra đọc đi đọc lại mấy lần mà vẻ mặt vẫn thản nhiên, không chút tức giận!" Hỏi: "Công chúa có nói chi không?" Đáp:"Không!" Hỏi:"Liệu công chúa có thả cho thầy tṛ tiểu sinh về không?" Đáp:"Có thể, nhưng ngươi phải nhẫn nại mà chờ, chớ có chui qua hàng rào mà trốn. Ngươi mà trốn th́ chắc là phải chết!" Nói xong, Tiểu Dung bỏ đi. Hai thầy tṛ lại ngồi chờ.

Đến tối, đă không biết tin tức lành dữ ra sao, mà bụng lại đói, Minh Duẩn hết sức lo buồn. Chợt thấy có ngọn đèn lồng di chuyển tới phía ḿnh, Minh Duẩn hồi hộp chờ tin.

Thấy người xách đèn đi tới đúng là Tiểu Dung, Minh Duẩn vội lên tiếng hỏi:"Thầy tṛ tiểu sinh có được thả ra không?" Tiểu Dung lắc đầu, đáp: "Không!" Hỏi:"Cô nương có xin giùm cho thầy tṛ tiểu sinh không?" Đáp: "Có! V́ ta thấy công chúa vẫn vui vẻ nên đă xin giùm cho thầy tṛ ngươi rồi! Nhưng không được!" Hỏi:"Cô nương xin như thế nào?" Đáp:"Ta xin công chúa thả các ngươi ra, kẻo nhốt lâu quá, các ngươi chết đói!" Hỏi:"Thế công chúa nói sao?" Đáp:"Công chúa suy nghĩ hồi lâu rồi nói bây giờ đêm đă khuya, có thả các ngươi ra th́ các ngươi cũng không biết đường về! Công chúa lại nói sẽ sai thị t́ bưng cơm rượu ra đây cho các ngươi! V́ thế ta nghĩ đó là tin lành!"

Nói xong, Tiểu Dung bỏ đi.

Nghe Tiểu Dung nói, Minh Duẩn mừng quá.

Quả nhiên, Tiểu Dung vừa bỏ đi th́ có một thị t́ bưng mâm tới, trên có ngọn đèn nhỏ với cơm, rượu. Thị t́ đặt mâm xuống đất, rồi cũng bỏ đi.

Hai thầy tṛ vội ngồi ăn uống no say, rồi nằm lăn xuống đất mà ngủ. A Tiểu ngủ say lắm, nhưng Minh Duẩn th́ không ngủ được v́ cứ thấp thỏm lo sợ, không biết ngày mai ra sao.

          Sáng sau, Tiểu Dung lại đem thực phẩm ra cho hai thầy tṛ. Minh Duẩn vội hỏi:"Cô nương có biết công chúa đă quyết định ra sao chưa?" Tiểu Dung lắc đầu, đáp:"Chưa! Công chúa không ra lệnh giết mà cũng chẳng ra lệnh tha!" Minh Duẩn nói:"Nhờ cô nương vào xin công chúa thêm một lần nữa giùm cho!" Tiểu Dung lắc đầu, nói:"Ta là kẻ dưới, chỉ dám xin cho các ngươi một lần thôi, đâu dám xin thêm lần nữa? Cứ chịu khó ở đây mà chờ xem sao!" Nói xong, Tiểu Dung để thực phẩm xuống đất rồi bỏ đi. Minh Duẩn lại thấp thỏm ngồi chờ.

          Đến chiều, khi mặt trời xế bóng, Minh Duẩn thấy Tiểu Dung hổn hển chạy tới, mặt mày xanh mét, nói:"Chết ngươi rồi!" Minh Duẩn kinh hăi quá, hỏi:"Chuyện chi thế?" Tiểu Dung đáp:"Không biết kẻ nào tọc mạch, bạch với vương phi chuyện ngươi đề thơ lên khăn của công chúa! Vương phi giận lắm, truyền cho thị t́ sang phủ công chúa đ̣i nạp chiếc khăn. Thị t́ đem khăn về tŕnh th́ vương phi mở ra đọc bài thơ của ngươi, rồi nổi cơn thịnh nộ, mắng chửi ngươi là tên vô lại, dám ngông cuồng đề thơ như thế lên chiếc khăn của công chúa! Chắc là đại họa sắp tới với ngươi rồi!" Minh Duẩn kinh hoàng tột độ, mặt xám như tro, vội quỳ xuống đất, chắp tay lạy Tiểu Dung mà năn nỉ:"Xin cô nương làm ơn cứu mạng tiểu sinh!" Tiểu Dung lắc đầu nói:"Ta chịu thôi! Ngươi chỉ c̣n cách ngồi đây mà chờ quyết định của vương phi!" Nghe thấy thế, Minh Duẩn cứ ngồi thừ người ra mà nh́n A Tiểu, thầm nghĩ ḿnh chỉ c̣n cách ngồi chờ chết. V́ buồn rầu, Minh Duẩn chẳng muốn nói chi thêm.

          Lát sau, bỗng nghe có tiếng thiếu nữ lao xao, Tiểu Dung xua tay chào Minh Duẩn, rồi vội lánh mặt. Minh Duẩn quay nh́n về phía có tiếng lao xao, th́ chợt thấy một toán thị t́, gồm thị t́ trưởng toán, đi tay không, với 4 thị t́ tuỳ tùng, tay cầm thừng, xăm xăm tiến tới phía ḿnh. Bốn thị t́ cầm thừng vừa xông vào trói Minh Duẩn th́ bỗng thị t́ trưởng toán thét:"Hăy khoan! Để ta vào bạch với vương phi đă!" rồi lẩm bẩm:"Ngỡ là ai, hóa ra là Trần lang!" Nói xong, thị t́ trưởng toán vội quay người đi.

Lát sau, thị t́ trưởng toán trở lại, nói:"Thiếp là Tiểu Hạnh, kẻ hầu cận của Vương phi! Vương phi truyền cho thiếp ra đây mời Trần lang vào vương phủ!" Minh Duẩn cực kỳ kinh hăi, nhưng cũng cố giữ vẻ b́nh tĩnh, đứng dậy đi theo Tiểu Hạnh.

Tiểu Hạnh dẫn Minh Duẩn đi qua 10 lần cổng. Tới nội điện có rèm biếc, câu bạc, Minh Duẩn thấy một thị t́ bước ra cửa điện, cuốn rèm lên cao, rồi hô lớn:"Trần lang đă tới!" Tiểu Hạnh bèn dẫn Minh Duẩn bước lên thềm rồi dẫn vào điện.

Ngửng đầu nh́n lên bệ cao, thấy một mệnh phụ cực kỳ diễm lệ, y phục lộng lẫy, ngồi trên bảo tọa, Minh Duẩn vội phủ phục xuống chân bệ, rập đầu mà tâu:"Kẻ hạ thần ở phương xa vạn dặm trót đắc tội với vương phi, xin vương phi tha mạng!" Bỗng vương phi đứng dậy, từ trên bệ cao bước xuống, cầm tay Minh Duẩn nâng dậy mà nói:"Ta c̣n có ngày hôm nay là nhờ người quân tử! V́ đám thị t́ ngu dốt không biết ǵ, nên đă đối xử hỗn xược với người quân tử! Tuy chúng nặng tội, nhưng ta cũng mong người quân tử bỏ qua cho!" Chẳng hiểu vương phi nói ǵ, Minh Duẩn sững sờ kinh ngạc, không biết đối đáp ra sao, chỉ luôn miệng vâng vâng dạ dạ.

Vương phi liền truyền bày yến tiệc thết đăi Minh Duẩn. Bị hoang mang, không hiểu tại sao ḿnh lại được tiếp đăi nồng hậu tới mức này, Minh Duẩn lại phủ phục xuống sàn mà lạy tạ. Vương phi nói:"Người quân tử hăy b́nh thân! Bấy lâu, ta vẫn ân hận là chưa có dịp báo đáp ơn tái tạo cho xứng đáng, th́ t́nh cờ hôm nay, ta có được dịp ấy! Ta nghĩ việc người quân tử để ư tới gia nữ, đề thơ lên chiếc khăn để tỏ ḷng yêu thương, đúng là duyên trời! V́ thế, đêm nay ta đă ra lệnh cho gia nữ phải phụng thị người quân tử để báo đáp ơn tái tạo cho ta!" Nói xong, vương phi dùng chén quư, có vẽ h́nh rồng phượng, rót rượu mà mời Minh Duẩn. Tuy vẫn c̣n sửng sốt, chẳng hiểu tại sao, nhưng khi nghe vương phi nói thế, Minh Duẩn cũng phấn khởi tinh thần, mừng rỡ ngoài sức tưởng tượng.

Yến tiệc vừa tan th́ có một thị t́ bước vào tŕnh:"Bạch vương phi, công chúa đă trang điểm xong!" Vương phi truyền lệnh:"Hăy dẫn Trần lang sang phủ công chúa làm lễ giao bái!" Thị t́ liền vâng dạ rồi bảo Minh Duẩn đi theo ḿnh. Minh Duẩn vội phủ phục xuống sàn lạy tạ vương phi lần nữa, rồi đứng dậy, đi theo thị t́.

Tới ngoại điện của phủ công chúa, Minh Duẩn thấy âm nhạc trỗi lên. Dọc đường đi từ ngoại điện vào nội điện, Minh Duẩn thấy chỗ nào cũng được trải thảm hoa, treo đèn lồng.

Tới nội điện, Minh Duẩn thấy 20 thị t́ pḥ công chúa từ trong nội tẩm đi ra để làm lễ giao bái với ḿnh. Sau lễ, đám thị t́ pḥ công chúa với Minh Duẩn vào nội tẩm.

Khi đám thị t́ đă lui hết, chỉ c̣n có công chúa với ḿnh, Minh Duẩn lên tiếng:"Làm dơ chiếc khăn thơm của công chúa mà lại được xá tội, không phải chịu sấm sét búa ŕu, tiểu sinh đă thấy ḿnh là kẻ may mắn! Nay lại được bề trên ân tứ, cho làm lễ giao bái với công chúa, th́ tiểu sinh lại thấy ḿnh là kẻ được ban cái đại phước mà không bao giờ tiểu sinh dám mơ uớc tới!" Công chúa hỏi:"Chàng có hiểu tại sao không?"Đáp:"Thưa không! Thực t́nh tiểu sinh không sao hiểu nổi!" Hỏi:"Thế năm ngoái, khi chàng tới bến Hồ Nam trên hồ Động Đ́nh, có ba ba lớn nổi lên mặt nước, bị một mũi tên bắn trúng lưng rồi bị cầm tù, xiềng xích, chàng c̣n nhớ không?" Minh Duẩn gật đầu, đáp:"Tiểu sinh c̣n nhớ!" Công chúa nói:"Ba ba ấy chính là gia mẫu đó! Năm ngoái gia mẫu hiện h́nh thành ba ba để về thăm song thân. T́nh cờ gia mẫu nổi lên mặt nước th́ ngộ nạn. May được chàng cứu thoát, dịt thuốc cho rồi phóng thích trở lại hồ nên cả nhà thiếp, ai cũng đội ơn và ghi nhớ công đức của chàng! V́ thế chúng ḿnh mới có đêm nay!" Minh Duẩn hỏi: "Song thân của vương phi là ai?" Công chúa đáp:"Là Giang Dương Vương với Giang Dương Phi!" Hỏi:"C̣n lệnh tôn là ai?" Đáp:"Là Động Đ́nh Vương!" Hỏi:"Phụ vương hiện ở đâu?" Đáp:"Hiện cùng đức Quan Thánh đi chinh phục Sy Vưu!" Lúc đó Minh Duẩn mới vỡ lẽ, biết rằng mọi người trong hoa viên này đều là thần nhân.

Minh Duẩn lại hỏi:"Công chúa là bậc thần nhân, trường sinh bất tử, c̣n tiểu sinh là kẻ phàm trần, ngắn ngủi nhân sinh, làm sao mà có thể phối hợp lâu dài cho được?" Công chúa đáp:"Chàng đừng lo! Được Long Vương truyền cho thuật trường sinh bất tử, thiếp sẽ truyền lại cho chàng! Trong tương lai, chúng ḿnh sẽ được chung hưởng hạnh phúc vĩnh viễn!" Minh Duẩn nói:"Nhưng tiểu sinh đă có thê nhi ở trần thế rồi!" Công chúa nói: "Chàng đừng lo! Thiếp đă thu xếp để chàng vừa có thể chung hưởng hạnh phúc với thê nhi ở trần thế, vừa có thể chung hưởng hạnh phúc với thiếp ở cơi vĩnh hằng!" Hỏi:"Thị nữ Tiểu Hạnh có biết tiểu sinh là ai đâu mà dám bạch với vương phi để xin xá tội cho tiểu sinh?" Đáp:"Thế năm ngoái, khi chàng tới bến Hồ Nam trên hồ Động Đ́nh, có cá nhỏ ngậm chặt đuôi ba ba không chịu nhả, chàng c̣n nhớ không?" Minh Duẩn gật đầu, đáp:"Tiểu sinh c̣n nhớ!" Công chúa nói:"Cá nhỏ ấy chính là Tiểu Hạnh!" Lúc đó Minh Duẩn mới vỡ lẽ.

Minh Duẩn lại hỏi:"Thế c̣n thị t́ đi t́m khăn đỏ của công chúa là ai?" Công chúa đáp:"Là một kẻ tâm phúc của thiếp, tên Tiểu Dung!" Hỏi:"Thế c̣n thị t́ bưng cơm rượu ra hoa viên cho thầy tṛ tiểu sinh là ai?" Đáp:"Là một kẻ tâm phúc khác của thiếp, tên A Niệm!" Hỏi:"Khi biết tiểu sinh phạm tội viết bậy vào khăn, công chúa đă tha mạng, sao không thả cho thầy tṛ tiểu sinh ra về?" Công chúa cười, đáp:"V́ khi đọc bài thơ, thiếp rất hâm mộ văn tài của chàng, đâm ra quyến luyến, không tự chủ được, suốt đêm trằn trọc không ngủ, nên không muốn thả chàng ra!"

Minh Duẩn bèn thở dài mà than:"Công chúa thực là tri kỷ của tiểu sinh!" rồi hỏi:"Thế công chúa đă quyết định ra sao cho gia đồng chưa?" Đáp: "Rồi! Thiếp đă sai Tiểu Dung trông nom cho A Tiểu!" Minh Duẩn nói: "Công chúa ban cho thầy tṛ tiểu sinh nhiều ân huệ quá! Tiểu sinh không biết lấy chi để đền đáp ân t́nh!" Công chúa cười, nói:"Chàng đừng vội lo! Nếu muốn đền đáp th́ ngoài 50 năm nữa, chàng sẽ có dịp!" Minh Duẩn nói: "Chờ đến lúc đó th́ tiểu sinh e rằng đă quá muộn!" Công chúa cười, nói: "Ở đây, không có lúc nào gọi là muộn cả!"

Ở với công chúa được 3 ngày, nghĩ tới vợ con, Minh Duẩn đâm ra sốt ruột v́ sợ vợ con ở nhà lo lắng việc ḿnh với A Tiểu bị mất tích.

Công chúa biết ư, bèn bảo Minh Duẩn viết thư cho vợ con rồi sai A Tiểu cầm về.     

          Ở nhà, khi nghe tin Minh Duẩn và A Tiểu bị đắm thuyền ở hồ Động Đ́nh, ai cũng đinh ninh là hai thầy tṛ đă chết. V́ thế, Chử phu nhân đă làm lễ phát tang và cầu siêu cho hai thầy tṛ.

          Khi thấy A Tiểu cầm thư của Minh Duẩn về, mọi người đều kinh ngạc, vừa mừng vừa sợ. A Tiểu hỏi Minh Thăng:"Ở nhà, phu nhân làm lễ phát tang cho chủ nhân từ bao giờ?" Minh Thăng đáp:"Đă được trên một năm!"

Đọc thư và hỏi chuyện A Tiểu xong, Chử phu nhân kinh ngạc lắm, biết phu quân ḿnh chưa chết nhưng lại nghĩ phu quân ḿnh khó ḷng mà trở về nhà được.

Hơn một năm sau.

Một hôm, có gia nhân nhà Chử phu nhân từ ngoài cổng hớt hải chạy nhà vào thưa rằng có cỗ xe ngựa dừng bánh ở trước cổng. Mọi người chạy ra coi th́ thấy Minh Duẩn đă về, ăn mặc cực kỳ sang trọng, tay xách túi lớn.

Về tới nhà, Minh Duẩn sai A Tiểu đem ngựa vào chuồng, cất xe vào vườn sau. Vào nhà, sau khi hàn huyên với Chử phu nhân, Minh Duẩn mở túi lấy vàng bạc châu báu đưa phu nhân cất đi.

Từ đó, Minh Duẩn trở thành cự phú ở trong làng, thuê thợ xây cất nhà cao cửa rộng, nuôi con hầu đày tớ, cực kỳ sang trọng, ăn tiêu hết sức xa xỉ, các thế gia vọng tộc trong vùng không sao sánh kịp. Ngày ngày, Minh Duẩn chỉ tụ hội tân khách trong sảnh đường mà yến ẩm. Có nhiều kẻ ngạc nhiên, hỏi Minh Duẩn tại sao lại có thể giàu sang nhanh đến như thế th́ Minh Duẩn cứ thực t́nh mà thuật lại đầu đuôi. Có kẻ tin, có kẻ không tin, nhưng ai cũng thích tới nhà Minh Duẩn tụ hội, yến ẩm và nhờ vả.

Sáu năm sau. Chử phu nhân hạ sanh thêm 5 người con nữa nên con hầu bà vú trong nhà càng ngày càng đông.

Mùa thu năm ấy.

Một hôm, người bạn học cũ của Minh Duẩn là quan tể Lương Tử Tuấn ở Vân Nam, tức Lương công, lên đường về thăm quê. Tới Hồ Nam, Lương công cũng đi thuyền qua hồ Động Đ́nh để lên Hồ Bắc. Khi thuyền tới giữa hồ, Lương công chợt thấy trên sông có khói sóng lăng đăng, rồi có thuyền lạ hiện ra, cột buồm trạm trổ rất đẹp, cửa khoang sơn màu đỏ chót, âm nhạc vang khắp mặt hồ. Chú mục nh́n sang thuyền lạ, Lương công thấy có mỹ nhân đứng tựa cửa khoang, lơ đăng nh́n ra xa. Chú mục nh́n vào trong khoang, Lương công thấy có thanh niên, đầu để trần, ngồi kề một nữ lang diễm lệ, tuổi chừng đôi tám.

V́ được tin triều đ́nh mới bổ một vị tân khoa trẻ tới huyện Sở Tương, tỉnh Hồ Bắc nhậm chức quan tể nên Lương công nghĩ vị tân khoa ấy chính là thanh niên trong thuyền. Nhưng rồi Lương công lại nghĩ chắc là không phải, v́ khi quan tể di chuyển th́ phải có lính theo hầu mà trên thuyền của thanh niên lại không có lính!

Càng thắc mắc, Lương công càng chú mục nh́n thanh niên. Thấy diện mạo thanh niên quen thuộc lắm, Lương công nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu th́ chợt nhớ ra thanh niên ấy đúng là người bạn học Trần Minh Duẩn, cùng làng, cùng thầy với ḿnh thủa hàn vi. Bất giác, Lương công đứng dựa vào lan can thuyền mà lớn tiếng gọi:"Minh Duẩn công!"

Chợt nghe có người gọi tên ḿnh, Minh Duẩn ra lệnh cho neo thuyền rồi đứng dậy, chạy lên mui coi xem là ai. Nhận ra người bạn học cũ Lương Tử Tuấn, Minh Duẩn vội thốt:"Lương quân! Mời Lương quân qua thuyền đệ hàn huyên!" Lương công liền ra lệnh cho thuyền ḿnh áp thuyền bạn.

Bước sang thuyền bạn, Lương công thấy trong khoang có bàn tiệc dở dang, sơn hào hải vị đầy bàn, rượu ngon toả hương ngào ngạt.

Minh Duẩn liền sai thị t́ dẹp tiệc cũ, bày tiệc mới.

Trong khi chờ thị t́ bày tiệc, Minh Duẩn hỏi thăm Lương công về gia đạo th́ Lương công cứ t́nh thực mà đáp. Minh Duẩn lại hỏi thăm về hoạn lộ th́ Lương công đáp là ḿnh đi Vân Nam nhậm chức quan tể đă được 10 năm, và đang trên đường về Hà Bắc thăm quê.

Lát sau, khi thị t́ đă bày đầy bàn trà rượu với sơn hào hải vị, Minh Duẩn bèn mời Lương công nhập tiệc. Thấy trà rượu đều có hương ngào ngạt, sơn hào hải vị đều đẹp mắt ngon miệng, có nhiều món ḿnh chưa được nếm bao giờ, Lương công kinh hăi, hỏi Minh Duẩn:"Mười năm không gặp, sao bây giờ túc hạ có thể giàu sang tới mức này?" Minh Duẩn cười, đáp:"Thế ra túc hạ vẫn nghĩ rằng kẻ hàn nho th́ không bao giờ khá được hay sao?"

Thấy Minh Duẩn vẫn trẻ như xưa, Lương công lấy làm lạ, hỏi:"Sau 10 năm, ai cũng phải già đi, mà sao trông túc hạ vẫn trẻ như 10 năm về trước? Túc hạ có thuật chi không?" Minh Duẩn chỉ cười, không đáp.

Thấy vị nữ lang cùng bàn có sắc đẹp mê hồn, Lương công ghé tai Minh Duẩn, hỏi nhỏ:"Vị nữ lang ngồi cạnh túc hạ là ai thế?" Minh Duẩn đáp:"Là nội nhân quê mùa của đệ đó!" Lương công càng lấy làm lạ, chẳng hiểu tại sao bây giờ Chử phu nhân lại khác hẳn khi xưa mà có phần c̣n trẻ hơn khi xưa nữa!

Lương công lại hỏi:"Túc hạ đưa bảo quyến đi đâu thế?" Minh Duẩn cười, đáp:"Đưa về phương tây!" Lương công toan hỏi nhiều điều nữa th́ chợt nghe thấy tiếng Minh Duẩn ra lệnh cho ban nữ nhạc cử nhạc giúp vui. Tức th́ âm nhạc trỗi lên, át hết mọi tiếng cười nói của người trên thuyền.

Thấy thiếu nữ nào trên thuyền cũng có sắc đẹp nghiêng thành, Lương công càng lấy làm lạ, bèn mượn cớ say, lè nhè mà hỏi:"Minh Duẩn công!  Túc hạ có nhiều mỹ nhân quá, có thể cho đệ mượn một nàng được chăng?" Minh Duẩn cười, nói:"Cố nhân say rồi! Tuy đệ không thể vâng lời cố nhân nhưng đệ cũng có chút quà tặng cố nhân!" Nói xong, Minh Duẩn sai thị t́ vào khoang lấy ra một hạt minh châu. Thị t́ đưa minh châu ra. Minh Duẩn cầm lấy mà trao tặng Lương công. Lương công càng kinh ngạc, hỏi:"Túc hạ lấy bảo vật này ở đâu ra?" Minh Duẩn cười, đáp:"Vật này là của nội nhân cho đệ! V́ quư bạn đồng học nên đệ đem ra tặng lại cố nhân!" Nói xong, Minh Duẩn tiếp:"Xin lỗi cố nhân, bây giờ đệ có chút việc, phải cho thuyền đi ngay, chẳng thể ở lại hàn huyên với cố nhân thêm nữa!" Rồi Minh Duẩn đứng dậy. Lương công đành phải đứng dậy theo. Minh Duẩn cầm tay Lương công, tiễn lên mui thuyền. Lương công chào bạn mà về thuyền ḿnh. Minh Duẩn liền ra lệnh cho thuyền nhổ neo.

Đứng trên mui thuyền ḿnh, Lương công cứ nh́n theo thuyền Minh Duẩn. Trong khoảnh khắc, thấy thuyền Minh Duẩn đă mất hút ở phía trời tây, Lương công bàng hoàng kinh ngạc, không hiểu v́ sao người bạn cũ của ḿnh lại có thể giàu sang kỳ lạ đến như thế.

Năm hôm sau.

Khi về tới quê nhà, Lương công vội cởi bỏ hành trang, rồi sang nhà Minh Duẩn để t́m xem sự thực ra sao.

Tới nơi, thấy nhà cao cửa rộng, đồ đạc sang trọng, con hầu nườm nượp, đày tớ chật sân, Lương công đă kinh ngạc. Vào sảnh đường, thấy Minh Duẩn đang ngồi yến ẩm với tân khách, nhưng nét mặt cũng già đi chứ  không trẻ như thanh niên ḿnh mới gặp 5 hôm về trước, trên chiếc thuyền kỳ lạ ở hồ Động Đ́nh, Lương công càng kinh ngạc.

Chào hỏi tân khách xong, Lương công hỏi Minh Duẩn:"Túc hạ nói với đệ là đưa bảo quyến về phương tây mà sao bây giờ túc hạ đă trở về nhà nhanh thế?" Minh Duẩn cười, hỏi:"Đệ nói với cố nhân bao giờ?" Đáp:"Mới cách đây 5 hôm!" Hỏi:"Ở đâu?" Đáp:"Trên chiếc thuyền ở hồ Động Đ́nh,!" Nghe Lương công nói, tân khách trong tiệc đều trố mắt nh́n nhau. Minh Duẩn cười, nói:"Chắc cố nhân nh́n lầm người khác ra đệ rồi! Cả tháng nay đệ vẫn ngồi nhà yến ẩm với các vị tân khách đây chứ có đi chơi trên hồ Động Đ́nh bao giờ đâu? Cố nhân nói thế th́ chẳng hóa ra đệ có phép phân thân hay sao?" Tân khách đều hoang mang, không ai hiểu sự thực ra sao.

Lương công ngỏ ư muốn được chào Chử phu nhân để xem diện mạo phu nhân ra sao. Minh Duẩn bèn sai gia nhân vào nhà trong mời phu nhân đem 6 con ra sảnh đường chào khách.

Khi Chử phu nhân đem con ra sảnh đường, Lương công thấy vẫn là phu nhân cũ của bạn, trông khác và già chứ không giống và trẻ như nữ lang diễm lệ mà ḿnh mới gặp trên hồ Động Đ́nh 5 hôm về trước. Lương công càng hoang mang, không hiểu sự thực ra sao.

          Bốn mươi năm sau.

          Chử phu nhân mất. Minh Duẩn làm tang lễ cho vợ rất trọng thể.

Sáu năm sau.

Minh Duẩn 81, con cháu đầy đàn.

Một sáng, Minh Duẩn gọi lũ con cháu vào sảnh đường, ngồi chơi, nói chuyện vui vẻ.

Lát sau, Minh Duẩn lên sập nằm, nhắm mắt ngủ, rồi mất.

Con cháu bèn làm lễ phát tang.

Hôm chuyển linh cữu đi an táng, thấy linh cữu nhẹ quá, con cháu sinh nghi, bèn mở nắp ra coi th́ thấy linh cữu trống không.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com