www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

173. LIÊN THÀNH

Ngâm tương tân cú hiến trang đài

Bác đắc khuynh thành tiếu yếp khai

Ưng nhục khu khu hà túc tích

Đa t́nh hoàn hữu tuẫn thân lai


 

 

173. HAI VỢ CÙNG HỌ
 

          Huyện Tấn Ninh, tỉnh Vân Nam có nho sinh Kiều Đại Niên, gia tư khá giả, văn chương quán tuyệt, nổi tiếng danh sĩ, tính t́nh can đảm, hào phóng, hay giúp đỡ bạn bè

Được tin người bạn học nghèo, họ Cố, mới qua đời v́ bạo bệnh, Đại Niên liền bỏ tiền ra làm tang lễ­ cho bạn rồi tháng nào cũng cấp dưỡng tiền bạc cho vợ con bạn sinh sống.

          Quan tể huyện Tấn Ninh là một vị quan thanh liêm, tính ưa thích văn chương. Đọc văn của Đại Niên, quan quư trọng lắm, cho mời Đại Niên vào tư thất đàm đạo. Sau buổi đàm đạo, quan càng quư trọng Đại Niên, coi như bạn văn tri kỷ. Ít lâu sau, đột nhiên quan bị bạo bệnh mà mất. V́ quan thanh liêm, nhà rất nghèo, nên khi quan mất, gia đ́nh không đủ tiền đưa linh cữu về quê, cách Tấn Ninh trên ngàn dặm, Đại Niên bèn bán nửa gia sản, lấy tiền giúp đỡ gia đ́nh quan. Khi gia đ́nh quan đưa linh cữu về quê, Đại Niên cũng đi theo để ti­ễn đưa người bạn văn tri kỷ.

V́ thế, sĩ lâm rất kính trọng Đại Niên. Nhưng cũng v́ thế, gia tư Đại Niên mỗi ngày một sa sút.

          Trong huyện có vị hiếu liêm (cử nhân) già, họ Sử, có người con gái tên Liên Thành, đă xinh đẹp lại giỏi văn chương, khéo nữ công, đặc biệt là thêu thùa. Hiếu liêm quư con lắm, thường khoe các bức thêu của con với mọi người, mời các nho sinh trong vùng tới nhà đề thơ cho các bức thêu, ư muốn kén rể.

Trước kia, Đại Niên đă có dịp tới nhà hiếu liêm bàn luận văn chương, đă gặp mặt Liên Thành nhưng đôi bên chỉ gật đầu chào nhau chứ chưa có dịp tṛ chuyện. Nay thấy hiếu liêm mời các nho sinh tới nhà đề thơ, Đại Niên cũng tới. Sau khi coi các bức thêu, Đại Niên đề hai bài thơ, một bài vịnh cặp uyên ương thêu trên bức vóc, một bài ca tụng tài thêu thùa của Liên Thành.

Đại Niên về rồi, hiếu liêm đưa hai bài thơ cho con. Coi xong, Liên Thành cảm động lắm, cất thực kỹ. Gặp ai Liên Thành cũng đem ra khoe, rồi khen hay, ngay cả trước mặt cha. Thấy con có cảm t́nh với Đại Niên, một hôm hiếu liêm nói:"Bây giờ nhà Đại Niên sa sút lắm rồi, con ạ!" Nghe cha nói, Liên Thành chỉ im lặng.

Lát sau, Liên Thành xuống bếp, bảo nhũ mẫu theo ḿnh lên pḥng. Liên Thành tâm sự với nhũ mẫu, dặn nhũ mẫu những điều ḿnh muốn nói với Đại Niên rồi lấy gói tiền để dành, trao cho nhũ mẫu.

Nhũ mẫu đem gói tiền tới nhà Đại Niên, nói:"Gia thư sai lăo t́ tới đây nói với hiền lang rằng vâng lệnh thân phụ, gia thư gửi tặng hiền lang gói này để hiền lang phụ thêm vào tiền đèn sách!" Đại Niên không từ chối, nhận ngay gói quà rồi nói:"Nhờ lăo bà về thưa lại với Sử tiểu thư rằng tiểu sinh xin đa tạ và xin nhận tiểu thư làm người tri kỷ!" Nhũ mẫu về nói lại, Liên Thành cảm động lắm.

Từ đó, Đại Niên đâm ra tương tư Liên Thành.

Trong huyện có thương gia họ Vương, nhà rất giàu, có người con trai tên Hóa Thành. Nghe tiếng Liên Thành xinh đẹp, khéo léo, Vương ông bèn nhờ bà mối tới nhà hiếu liêm cầu hôn cho con, xin nạp ngàn lạng vàng làm sính lễ. Thấy sính lễ­ quá hậu, hiếu liêm thuận gả. Vương ông bèn cho đem sính lễ­ tới nạp ngay.

Nghe tin, Liên Thành buồn lắm, nhưng vẫn phải tuân lệnh cha, không dám phản đối. Tuy nhiên, từ đó Liên Thành mắc chứng uạt kết, suốt ngày buồn bă, không lúc nào vui.

Ít lâu sau, Liên Thành bị bệnh nặng. Hiếu liêm mời nhiều thầy thuốc tới nhà chữa bệnh cho con, nhưng thầy nào cũng bó tay, không ai chữa được. Hiếu liêm lo lắm, sai gia nhân tới báo tin cho Hóa Thành hay. Hóa Thành chỉ ậm ừ. Nghe đồn có nhà sư Tây Vực giỏi y thuật, chữa được nhiều chứng bệnh kỳ lạ, hiếu liêm liền sai gia nhân đi mời. Nhà sư tới coi bệnh cho Liên Thành, rồi nói:"Bần tăng có thể chữa được bệnh này cho lệnh ái, nhưng cần phải có một miếng thịt ngực đàn ông để luyện thuốc!"

Hiếu liêm lại sai gia nhân tới nhà Vương ông thuật chuyện, xin Hóa Thành cắt cho một miếng thịt ngực để đem về luyện thuốc cứu Liên Thành. Nghe xong, Hóa Thành ngửa mặt lên trời cười mà nói:"Chủ nhân nhà ngươi lẩm cẩm lắm! Con gái ổng mới đính hôn với ta chứ đă thân thiết ǵ với ta đâu mà bắt ta phải cắt thịt gần trái tim để luyện thuốc cứu thị?" Nghe gia nhân về tŕnh lại, hiếu liêm giận lắm, sai gia nhân loan truyền khắp huyện rằng:"Bất cứ người đàn ông nào dám cắt thịt ngực của ḿnh để ḥa thượng luyện thuốc cứu Sử tiểu thư, th́ Sử hiếu liêm sẽ gả Sử tiểu thư cho!"        

          Từ khi nghe tin hiếu liêm nhận sính lễ của Hóa Thành, Đại Niên thất vọng lắm, cứ buồn rầu ủ rũ, muốn quên Liên Thành nhưng không sao quên được. Nay nghe thiên hạ đồn rằng hiếu liêm sẽ gả Liên Thành cho bất cứ ai dám cắt thịt ngực để nhà sư luyện thuốc cứu Liên Thành, Đại Niên vội lấy dao sắc, giắt vào thắt lưng rồi tề chỉnh mũ áo, tới nhà hiếu liêm. Tới cổng, Đại Niên đưa danh thiếp nhờ gia nhân đem vào tŕnh chủ.

Đang ngồi nghe nhà sư luận về cách chữa bệnh cho Liên Thành, chợt thấy gia nhân đem danh thiếp vào tŕnh, hiếu liêm mở coi rồi bảo gia nhân ra mời khách vào nhà.

Đại Niên vào thi lễ với hiếu liêm và nhà sư. Hiếu liêm đứng dậy đáp lễ rồi giới thiệu hai tân khách với nhau. Sau một tuần trà, Đại Niên nói: "Thưa lăo bá, tiểu sinh xin phép được cắt thịt ngực để nhờ ḥa thượng luyện thuốc cứu lệnh ái!" Hiếu liêm chưa kịp đáp th́ Đại Niên đă đứng phắt dậy rút dao từ thắt lưng ra, cắt một miếng thịt ngực, đặt lên bàn. Máu chảy lênh láng, ướt đẫm áo quần. Nhà sư vội đứng dậy, lấy thuốc dịt vào vết cắt cho Đại Niên rồi bó lại. Lát sau, vết cắt cầm máu, Đại Niên xin cáo biệt. Hiếu liêm ngỏ lời cám ơn rồi hẹn khi nào Liên Thành khỏi bệnh, sẽ mời tới nhà bàn chuyện hôn nhân.

Nhà sư đem miếng thịt ngực của Đại Niên về nhà luyện thành 3 hoàn thuốc, đem tới trao cho hiếu liêm, dặn phải cho Liên Thành uống mỗi ngày một hoàn, trong 3 ngày liền. Hiếu liêm cám ơn nhà sư rồi đem vàng ra tạ. Nhà sư nhận vàng rồi cáo biệt. Hiếu liêm đem thuốc vào pḥng cho con uống, theo đúng lời dặn của nhà sư.

Ba hôm sau, quả nhiên Liên Thành khỏi bệnh.

Hiếu liêm sai gia nhân tới nhà Hóa Thành thuật chuyện Đại Niên cắt thịt ngực để cứu Liên Thành và chuyện hiếu liêm đă nhận gả Liên Thành cho Đại Niên để giữ lời hứa. Nghe xong, Hóa Thành nổi giận, dọa sẽ đem việc lên tŕnh quan tể để nhờ quan phân xử. Vốn rất sợ việc kiện tụng nên khi nghe gia nhân về thuật chuyện Hoá Thành doạ kiện, hiếu liêm lại quyết định bỏ việc gả Liên Thành cho Đại Niên.

Hiếu liêm bèn sai gia nhân làm một bữa tiệc thịnh soạn rồi mời Đại Niên tới dự. Đại Niên đinh ninh rằng hiếu liêm gọi ḿnh tới là để bàn về ngày giờ cử hành hôn lễ, nên vội tới ngay.

Tới nơi, thấy trên bàn tiệc có đặt một gói vàng, Đại Niên đă lấy làm lạ nhưng cũng không dám hỏi. Hiếu liêm mời Đại Niên nhập tiệc.

Trong tiệc, Đại Niên có ư chờ hiếu liêm bàn chuyện hôn nhân nhưng chỉ thấy hiếu liêm bàn toàn chuyện văn chương.

Tiệc tan, hiếu liêm mới nói:"Bữa nay lăo phu mời hiền lang tới đây là để cám ơn hiền lang đă cắt thịt ngực cứu gia nữ. Đáng lẽ lăo phu phải giữ lời hứa, gả gia nữ cho hiền lang để đền đáp ân t́nh, nhưng v́ nhà họ Vương dọa sẽ đi kiện lăo phu nên lăo phu không thể giữ lời hứa được! Vẫn biết rằng làm như thế là bội ước, nhưng lăo phu chẳng biết làm sao hơn. Vẫn biết ân t́nh của hiền lang đối với cha con lăo phu quá nặng, không thể dùng tiền bạc để đền đáp, nhưng xin hiền lang hăy nhận cho ngàn lạng vàng này, gọi là chút chứng vật đền đáp ân t́nh của cha con lăo phu!" Nghe xong, uất khí trào lên cổ, Đại Niên xô ghế đứng dậy, nói:"Đa tạ lăo bá! Sở dĩ tiểu sinh cắt thịt ngực biếu lệnh ái là v́ muốn tạ lại mối t́nh tri kỷ của lệnh ái đối với tiểu sinh chứ đâu có phải là v́ muốn bán thịt ngực để lấy vàng?" Nói xong, Đại Niên chắp tay vái chào hiếu liêm mà ra về.

Biết chuyện, Liên Thành cứ thở vắn than dài, tội nghiệp cho Đại Niên. Rồi Liên Thành gọi nhũ mẫu vào pḥng, kể cho nghe những điều ḿnh muốn nói với Đại Niên, rồi nhờ nhũ mẫu chuyển giùm tới Đại Niên

Nhũ mẫu tới nhà Đại Niên, nói:"Gia thư sai lăo t́ tới đây nói với hiền lang rằng gia thư vừa nằm mộng thấy một điềm chẳng lành là nửa năm nữa, gia thư sẽ qua đời. Vậy th́ hiền lang tranh dành một xác chết với kẻ khác làm chi? Gia thư nói cứ lấy văn tài của hiền lang mà luận th́ thế nào rồi hiền lang cũng sẽ đậu cao, sẽ vinh hiển và có vợ đẹp v́ trong thiên hạ, thiếu chi người kiều diễm mong được sánh duyên với hiền lang?" Đại Niên nói:"Nhờ lăo bà về thưa lại với Sử tiểu thư rằng, kẻ sĩ chỉ chịu chết v́ người tri kỷ chứ không chịu chết v́ sắc đẹp đâu! Tiểu sinh chỉ sợ tiểu thư hiểu lầm tiểu sinh thôi! Nếu tiểu thư không hiểu lầm th́ dù tiểu thư có bỏ tiểu sinh để đi lấy người khác, cũng không sao!" Nhũ mẫu cố bênh vực cho Liên Thành, nói: "Gia thư không hiểu lầm hiền lang đâu!" Đại Niên hỏi:"Sao lăo bà biết?" Nhũ mẫu đáp:"V́ lăo t́ thấy gia thư nói rằng sở dĩ hiền lang cắt thịt ngực để cứu gia thư là v́ hiền lang đă nhận gia thư làm người tri kỷ!" Nghe xong, Đại Niên đẹp ư lắm, nói:"Nếu quả vậy th́ nhờ lăo bà về thưa lại với tiểu thư rằng khi nào tiểu thư gặp tiểu sinh, chỉ xin tiểu thư mỉm cười với tiểu sinh một lần là đủ. Được như vậy th́ dù có chết, tiểu sinh cũng không c̣n oán hận chi nữa!" Nhũ mẫu bèn xin cáo biệt.

Về nhà, nhũ mẫu thuật lại cho Liên Thành nghe. Nghe xong, Liên Thành cảm động lắm.

Tuần sau, Đại Niên có việc phải đi ra ngoài. Khi về, t́nh cờ gặp Liên Thành ở dọc đường, cũng vừa đi thăm người chị họ về. Đại Niên đứng sững người mà nh́n Liên Thành. Thấy thế, Liên Thành cũng dừng chân, mỉm miệng cười, liếc nh́n Đại Niên với vẻ vương vấn.

Đại Niên mừng quá, vội cúi chào Liên Thành. Liên Thành cũng cúi chào đáp lễ. Đại Niên lẩm bẩm:"Liên Thành quả không hiểu lầm ta!" rồi rảo bước về nhà. 

Ba tháng sau, Hóa Thành tới xin hiếu liêm ấn định ngày giờ cử hành hôn lễ. Hiếu liêm lấy lịch ra coi rồi hẹn bốn tháng nữa.

Mấy hôm sau, đột nhiên bệnh cũ của Liên Thành tái phát. Hiếu liêm lại sai gia nhân đi mời nhà sư Tây Vực tới chữa bệnh cho Liên Thành, nhưng nhà sư đă dời Tấn Ninh, không ai biết nhà sư đi đâu.

Ba tháng sau. Bệnh của Liên Thành trở nên nguy kịch rồi Liên Thành qua đời. Hiếu liêm buồn lắm.

          Nghe tin Liên Thành tạ thế, Đại Niên tới nhà viếng tang. Nh́n thấy di thể Liên Thành nằm trong linh cữu c̣n mở nắp, Đại Niên đau đớn quá, đột nhiên thét to lên một tiếng rồi cũng lăn ra chết. Hiếu liêm kinh hăi, vội sai gia nhân chạy tới nhà Đại Niên báo tin.

Người nhà Đại Niên bèn tới xin di thể Đại Niên đem về khâm liệm, đặt nằm trong linh cữu.

Thoạt tiên, khi biết ḿnh đă chết, Đại Niên buồn lắm nhưng khi nghĩ tới việc ḿnh có cơ hội được gặp lại Liên Thành, Đại Niên lại đổi buồn làm vui. Thấy di thể ḿnh nằm trong linh cữu, Đại Niên bèn bỏ nhà ra đi. Vừa ra khỏi cổng làng, nh́n thấy ở đằng xa có đám đông nối nhau đi trên con đường theo hướng tây bắc, Đại Niên vội chạy tới nhập bọn.

Lát sau, đi tới cuối đường, gặp một ṭa dinh thự chắn ngang, Đại Niên lại theo đám đông bước qua cổng, vào sân, rồi bước lên 20 bậc thềm. Lên tới hành lang, thấy một sảnh đường, Đại Niên mở cửa bước vào th́ thấy ở bên phải, ngay chỗ cửa ra vào, có một chủ bạ ngồi đọc văn thư ở bàn giấy.

Thấy có người mở cửa, chủ bạ ngửng đầu nh́n. Nhận ra Đại Niên, bạn học cũ của ḿnh trên dương thế, chủ bạ kinh hăi, hỏi:"Sao huynh lại xuống đây sớm thế?" Nhận ra chủ bạ là Cố sinh, bạn học cũ của ḿnh, đă từ trần, Đại Niên thở dài, đáp:"Chuyện dài lắm, không biết huynh có th́ giờ nghe đệ thuật chăng?" Cố sinh gật đầu, đáp:"Huynh cứ thuật đi!" Đại Niên bèn thuật mọi chuyện, kể cả tâm sự của ḿnh. Nghe xong, Cố sinh đứng dậy nắm cổ tay Đại Niên mà nói:"Đệ chết xuống đây, được Diêm Vương giao cho việc coi sóc văn thư và danh sách người sống cũng như người chết. Đệ làm việc cần mẫn, cẩn thận nên được Diêm Vương tín nhiệm. Nay, nếu huynh cần cầu xin Diêm Vương điều chi th́ cứ nói ra. Nếu đệ thấy có thể giúp được th́ đệ sẽ hết sức giúp ngay!" Đại Niên nói:"Đệ không dám làm phiền huynh nhiều, chỉ dám xin huynh giúp cho đệ được gặp lại tiểu thư họ Sử, tên Liên Thành mà thôi!"

Cố sinh giở sổ ra coi, rồi bảo Đại Niên đi theo ḿnh. Qua mấy ṭa dinh thự, tới đầu một hành lang dài, Cố sinh lấy tay chỉ về phía cuối hành lang mà nói:"Hai thiếu nữ họ Sử đă được dẫn vào ngồi ở đằng kia. Huynh cứ theo đệ tới đó th́ sẽ gặp Sử tiểu thư!" Đại Niên bèn rảo bước đi theo.

Quả nhiên khi tới cuối hành lang, Đại Niên thấy Liên Thành đang ngồi trên ghế đá với một nữ lang áo trắng. Cả hai cùng đầm đ́a nước mắt, nḥe nhoẹt phấn son.

Thấy Đại Niên tới, Liên Thành giật ḿnh kinh hăi. Trong thâm tâm, Liên Thành thương hại cho Đại Niên nhưng lại mừng cho ḿnh. Liên Thành vội đứng bật dậy, hỏi:"Tại sao hiền lang cũng phải tới chốn này?" Đại Niên đáp:"Tiểu thư đă chết, tiểu sinh nào dám sống?" Nghe Đại Niên nói, Liên Thành cảm động quá, nên bật khóc, rồi mếu máo nói:"Thiếp là người phụ nghĩa, sao hiền lang không vứt bỏ, c̣n đeo đuổi làm chi? Trong kiếp vừa qua, thiếp không giữ được lời hứa nên giờ đây thiếp xin thề với hiền lang rằng trong kiếp tới, thiếp sẽ quyết tâm đền đáp mối ân t́nh của hiền lang!"

Đại Niên quay nói với Cố sinh:"Đa tạ huynh đă giúp cho đệ được gặp lại Sử tiểu thư. Đệ biết huynh đang bận nhiều công việc nên không dám giữ huynh ở lại đây lâu. Xin huynh cứ về, mặc cho đệ được ở đây nói chuyện với Sử tiểu thư. Bây giờ đệ lại thích được ở đây chứ không thích được trở về dương thế nữa!" Cố sinh hỏi:"Huynh c̣n cần đệ giúp điều chi khác hay không?" Đáp:"Có! Xin huynh giúp cho đệ một điều!" Hỏi:"Điều ǵ?" Đáp: "Khi nào huynh biết Diêm Vương cho Sử tiểu thư đi thác sinh ở nơi nào th́ xin huynh thỉnh cầu Diêm Vương cho đệ cũng được đi thác sinh ở nơi đó!" Cố sinh gật đầu, nói:"Để đệ thử đi thỉnh cầu Diêm Vương ngay bây giờ xem sao!" Rồi Cố sinh cúi đầu chào mọi người mà đi.

Thấy Cố sinh đi rồi, nữ lang áo trắng đưa mắt nh́n Đại Niên từ đầu tới chân, rồi ghé tai Liên Thành mà hỏi:"Nho sinh này là ai?" Liên Thành đáp:"Là Kiều huynh, ân nhân của chị!" Rồi Liên Thành thuật chuyện đầu đuôi. Nghe xong, nữ lang chỉ thở dài, vẻ mặt buồn thảm.

Liên Thành quay nh́n Đại Niên, nói:"Nương tử đây là ái nữ quan thái thú quận Trường Sa tỉnh Hồ Nam. Nương tử cùng họ Sử với thiếp, tên là Tân Nương. Tân Nương với thiếp cùng bị dẫn tới đây một lúc. Khi vừa gặp nhau, chúng thiếp đă cảm thấy hợp tính nhau nên mới chóng thân nhau, rồi kết nghĩa chị em!" Đại Niên đưa mắt nh́n Tân Nương th́ thấy Tân Nương là một nữ lang vô cùng kiều diễm và khả ái.

Đại Niên vừa toan lên tiếng hỏi chuyện Tân Nương th́ chợt thấy Cố sinh trở lại, vẻ mặt rất vui mừng.

Cố sinh nói:"Đệ đă xin vào bệ kiến Diêm Vương và đă thỉnh cầu cho huynh với tiểu thư Liên Thành cùng được trở về dương thế. Diêm Vương đă chấp thuận. Vậy đệ xin có lời mừng huynh và tiểu thư!" Đại Niên và Liên Thành cùng mừng, cùng chắp tay vái tạ Cố sinh.

Hai người toan ngỏ lời cáo biệt Cố sinh và Tân Nương th́ chợt thấy Tân Nương ̣a lên khóc, nói với Liên Thành:"Chị được trở về dương thế, bỏ thiếp ở lại đây một ḿnh, khiến thiếp sợ lắm, không biết thân phận sẽ ra sao! Vậy xin Chị rủ ḷng thương, xin với Cố tiên sinh đây vào thỉnh cầu Diêm Vương cho thiếp cùng được trở về dương thế với Chị, làm t́ nữ cho Chị!" Liên Thành rất ái ngại cho Tân Nương nhưng cũng không biết phải làm thế nào, chỉ biết quay nh́n Đại Niên mà nhắc lại lời Tân Nương. Đại Niên lại quay nh́n Cố sinh mà nhắc lại lời ấy. Nghe xong, Cố sinh nghiêm nét mặt, nói:"Khó lắm, đệ chắc là không được!" Đại Niên năn nỉ:"Xin huynh hăy thương hại Sử nương tử mà vào cầu xin Diêm Vương giùm cho!" Cố sinh thở dài, nói:"V́ nể lời huynh, đệ thử vào cầu xin xem sao. Tuy nhiên, đệ cũng xin nói trước là hy vọng mong manh lắm, 10 phần không chắc 1!"

Cố sinh đi rồi, 3 người lại ngồi chờ. Chừng nửa giờ sau, 3 người cùng thấy Cố sinh trở lại. cùng hồi hộp, đứng dậy đón tin. Thấy Cố sinh xua tay lắc đầu ra hiệu, cả 3 cùng thất vọng. Khi tới gần, Cố sinh nói với Đại Niên: "V́ thấy 10 phần không chắc 1 nên đệ không dám xin vào bệ kiến Diêm Vương nữa!" Nghe thấy thế, Đại Niên với Liên Thành cùng thở dài, c̣n Tân Nương th́ chạy tới nắm chặt tay Liên Thành, oà lên khóc. Liên Thành sót sa cho Tân Nương nhưng chỉ biết đưa mắt nh́n Đại Niên. Đại Niên cũng chỉ đứng sững mà nh́n Liên Thành.

Thấy thế, Cố sinh thương hại Tân Nương, nói:"Thôi! Sử nương tử cứ về dương thế đi, nếu Diêm Vương có bắt tội th́ để bản nhân nhận tội cho!" Nghe nói, Tân Nương mừng quá, vội sụp xuống lạy tạ Cố sinh. Cố sinh giục: "Thôi! Nương tử hăy đứng dậy mà về ngay đi, đừng dùng dằng nữa!" Liên Thành vội kéo tay Tân Nương đứng dậy. Cố sinh bèn chỉ đường cho Đại Niên và Liên Thành, rồi chỉ đường cho Tân Nương. Cả 3 cùng cám ơn Cố sinh rồi xin cáo biệt.

Lúc khởi hành, 3 người cùng đi chung một đoạn đường. Chợt Đại Niên hỏi Tân Nương:"Đường xa, không bạn đồng hành, liệu nương tử có thể đi một ḿnh về Trường Sa được không?" Tân Nương đáp:"Thiếp không muốn về Trường Sa nữa, chỉ muốn theo đại huynh về Tấn Ninh thôi!" Đại Niên cười, nói:"Nương tử không chịu về Trường Sa th́ toan nhập vào di thể của ai để hoàn sinh? Chỉ sợ ít bữa nữa, khi tiểu sinh tới Trường Sa t́m nương tử th́ nương tử lại lánh mặt mà thôi!"

Đại Niên đang nghĩ cách cho Tân Nương về tới Trường Sa được b́nh an vô sự, th́ chợt thấy có hai lăo ẩu từ phía sau vượt qua ḿnh. Đại Niên  vội chạy theo, chắp tay vái chào mà nói:"Kính chào nhị vị! Tiểu sinh mạo muội xin hỏi nhị vị đi đâu?" Hai lăo ẩu cùng dừng chân, đáp:"Chúng lăo thân đang trên đường tới quận Trường Sa tỉnh Hồ Nam để đưa trát của Diêm Vương đ̣i một người xuống âm phủ! Thế nhưng, khách hỏi để làm chi?" Đại Niên mừng quá, lấy tay chỉ Tân Nương mà nói:"Nương tử đây cũng đang trên đường về Trường Sa. Chẳng hay nhị vị có thể cho đi theo được không?" Hai lăo ẩu cùng hỏi:"Ai cho phép cô này được trở về dương thế?" Đại Niên đáp:"Thưa nhị vị, chủ bạ họ Cố nói rằng Diêm Vương cho phép!" Hai lăo ẩu cùng gật đầu, nhận lời cho Tân Nương đi theo. Tân Nương sụt sùi, đành cúi đầu chào từ biệt Đại Niên và Liên Thành mà đi theo hai lăo ẩu.

          Đại Niên với Liên Thành lên đường về Tấn Ninh. V́ sức yếu, Liên Thành đi rất chậm. Dọc đường, Liên Thành phải ngồi bệt xuống vệ đường tới hơn 20 lần nghỉ chân, khiến Đại Niên phải dừng chân chờ. Rồi hai người cùng về tới Tấn Ninh.

Khi tới Tấn Ninh, Đại Niên chào Liên Thành để về nhà ḿnh th́ Liên Thành nói:"Thiếp lo lắm!" Đại Niên hỏi:"Tiểu thư lo điều chi?" Đáp:"Thiếp lo rằng sau khi thiếp về nhà hoàn sinh, th́ Hóa Thành sẽ tới nhà gây sự với thân phụ thiếp!" Hỏi:"Thế tiểu thư tính sao?" Đáp:"Thiếp xin hiền lang cho thiếp được vào nhà hiền lang cư ngụ!" Đại Niên nói:"Tuy tiểu sinh rất hân hạnh được mời tiểu thư vào nhà cư ngụ, nhưng nếu thế th́ làm sao mà tiểu thư có thể hoàn sinh được?" Liên Thành đáp:"Bây giờ thiếp xin theo hiền lang vào nhà! Hiền lang hoàn sinh trước rồi tới xin di thể thiếp đem về nhà hiền lang để thiếp hoàn sinh sau!" Nghe hữu lư, Đại Niên gật đầu ưng thuận. Hai người bèn cùng về nhà Đại Niên.

Tới cổng, Liên Thành lại rụt rè. Đại Niên giục:"Tiểu thư vào nhà đi!" Liên Thành nói:"Thiếp sợ lắm!" Hỏi:"Sợ điều chi?" Đáp:"Bây giờ thiếp lại sợ rằng sau khi thiếp đă hoàn sinh, thiên hạ biết rằng thiếp không phải là vợ hiền lang mà lại tới nhà hiền lang cư ngụ th́ họ sẽ dị nghị!" Đại Niên lại giục:"Th́ hăy vào nhà rồi sẽ tính!" Liên Thành nói:"Phải tính trước rồi mới vào nhà sau!" Đại Niên nói:"Không vào nhà th́ hăy vào cái chái kia mà tính chứ không lẽ cứ đứng ở ngoài cổng này mà tính hay sao?" Nghe hữu lư, Liên Thành bèn theo Đại Niên vào chái nhà.

Hai người cố nghĩ cách để sau khi hoàn sinh, họ sẽ được mọi người chung quanh công nhận là vợ chồng, nhưng nghĩ măi không ra.

Chợt thấy Liên Thành đỏ mặt, cứ ấp úng toan nói điều chi rồi lại thôi, Đại Niên hỏi:"Tiểu thư toan nói điều chi?" Liên Thành gượng cười, đáp: "Thiếp toan nói nhưng không dám nói!" Hỏi:"Sao lại không dám?" Đáp:"V́ thiếp sợ khi nói ra th́ hiền lang lại khinh khi, ghét bỏ thiếp!" Đại Niên ngạc  nhiên, hỏi:"Sao tiểu thư lại nói thế? Bất cứ tiểu thư nói điều ǵ th́ tiểu sinh cũng không bao giờ có thể khinh khi, ghét bỏ tiểu thư được! Cứ nói đi!" Liên Thành càng đỏ mặt hơn, nói:"Vậy thiếp xin nói! Thiếp vẫn sợ rằng sau khi ḿnh đă hoàn sinh, nếu gặp điều chi trục trặc khiến ḿnh không lấy được nhau th́ thiếp lại phải phụ hiền lang thêm một lần nữa, không biết tới kiếp nào mới đền đáp được ân t́nh! V́ thế, thiếp muốn đền đáp ân t́nh của hiền lang ngay bây giờ rồi ḿnh sẽ nhập vào di thể mà hoàn sinh sau! Khi hoàn sinh, thiếp sẽ thưa với gia phụ rằng khi ở âm phủ thiếp đă thất thân với hiền lang, th́ ắt gia phụ sẽ bằng ḷng cho ḿnh lấy nhau mà cũng khỏi bị thiên hạ dị nghị!" Đại Niên mừng lắm, nói:"Tiểu sinh cũng đă nghĩ tới cách đó nhưng không dám nói ra v́ chính tiểu sinh cũng sợ rằng tiểu thư sẽ khinh khi, ghét bỏ tiểu sinh!" Cả hai cùng cười, rồi ôm chầm lấy nhau, nằm lăn dưới chái nhà mà ân ái. Sau đó, hai người dùng chái nhà làm nơi tạm cư. V́ mải mê hoan lạc, Đại Niên quên cả việc nhập vào di thể để hoàn sinh.

Ba ngày sau, Liên Thành nói:"Ḿnh cứ hoan lạc lén lút dưới chái nhà măi như thế này th́ không được! Một là di thể để lâu sẽ bị rữa, không thể nhập vào để hoàn sinh được nữa! Hai là, trước sau ǵ ḿnh cũng phải ra mắt mọi người. Vậy ḿnh phải nhập vào di thể để hoàn sinh trước đă!" Như tỉnh cơn mê, Đại Niên gật đầu lia lịa. Liên Thành bèn giục:"Chàng hăy vào nhà, nhập vào di thể mà hoàn sinh trước rồi chàng tới ngay nhà gia phụ, xin di thể thiếp đem về đây!" Đại Niên nghe lời, bước vào pḥng khách th́ thấy di thể ḿnh nằm trong linh cữu c̣n mở nắp, Đại Niên vội nhập vào mà hoàn sinh.

Nghe có tiếng động trong linh cữu, người nhà rủ nhau chạy lên coi. Thấy Đại Niên đă hoàn sinh, họ bèn xúm nhau khiêng Đại Niên ra khỏi linh cữu, đặt lên giường mà hỏi chuyện dồn dập. V́ c̣n yếu sức, Đại Niên chỉ xua tay chứ không đáp lời. Người nhà bèn xúm quanh mà săn sóc Đại Niên, kẻ nấu cháo, người sắc thuốc. Khi sức khỏe đă phục hồi, Đại Niên sai người nhà đi mời hiếu liêm sang nhà ḿnh nói chuyện.

Nghe tin Đại Niên đă hoàn sinh, hiếu liêm vô cùng kinh ngạc nhưng cũng c̣n hồ nghi. Nay thấy người nhà Đại Niên sang mời, hiếu liêm vội thay áo quần rồi đi theo.

Tới nơi, thấy Đại Niên quả đă hoàn sinh, hiếu liêm vội hỏi:"Hiền lang làm thế nào mà hoàn sinh được?" Đại Niên đáp:"Chuyện này dài lắm, tiểu sinh sẽ xin thuật sau. Ngay bây giờ, tiểu sinh chỉ xin hỏi lăo bá một điều!" Hỏi:"Điều chi?" Đáp:"Lăo bá có muốn làm cho lệnh ái cũng được hoàn sinh như tiểu sinh không?" Hiếu liêm nói:"Sao hiền lang lại hỏi thế? Sao lăo phu lại không muốn? Nhưng phải làm thế nào để cho gia nữ được hoàn sinh?" Đại Niên đáp:"Chỉ xin lăo bá sai gia nhân đưa di thể lệnh ái tới nhà tiểu sinh là xong!" Hiếu liêm vội cáo biệt đề về nhà, sai gia nhân đưa ngay di thể Liên Thành theo ḿnh tới nhà Đại Niên.

Gia nhân vừa khiêng di thể Liên Thành vào nhà Đại Niên, th́ Liên Thành chợt tỉnh. Mọi người trong nhà đều phải kinh ngạc. Hiếu liêm nói với Liên Thành:"Bây giờ tiểu nữ đă được hoàn sinh th́ hăy vái tạ Kiều lang, rồi theo ta về nhà mà tĩnh dưỡng!" Liên Thành nói:"Bây giờ tiểu nữ không muốn về nhà nữa!" Hiếu liêm hỏi:"Tại sao?" Liên Thành đáp:"Xin phụ thân tha tội th́ tiểu nữ mới dám nói!" Hiếu liêm nói:"Cứ nói đi!" Liên Thành nói: "V́ khi ở âm phủ tiểu nữ đă thất thân với Kiều lang rồi! Bây giờ, nếu tiểu nữ về nhà th́ thế nào Hóa Thành cũng sẽ tới sinh sự với phụ thân, đ̣i tiểu nữ phải về làm vợ gă. Lúc đó th́ tiểu nữ sẽ phải tự sát, nhưng không thể hoàn sinh được nữa!" Hiếu liêm nói:"Việc tiểu nữ được hoàn sinh là việc chính, c̣n các việc khác đều không đáng quan tâm! Nếu quả thực tiểu nữ đă thất thân với Kiều lang th́ ta cũng không muốn tiểu nữ về nhà nữa, chỉ thêm sinh chuyện với Hóa Thành. Thôi! Cứ ở lại đây!" Hiếu liêm bèn cáo biệt. Về nhà, hiếu liêm sai một t́ nữ sang ở hẳn bên nhà Đại Niên để hầu hạ Liên Thành.

Nghe tin Liên Thành đă hoàn sinh ở nhà Đại Niên, Hóa Thành tức lắm, bèn đem tiền lên huyện đường hối lộ quan tể, xin quan bắt Liên Thành phải về làm vợ ḿnh. Nhận hối lộ xong, quan cho lính đi đ̣i Liên Thành vào công đường đối chất với Hóa Thành. Nghe hai bên đối chất xong, quan phán cho Liên Thành phải về làm vợ Hóa Thành. Liên Thành uất ức lắm nhưng cũng không thể căi lệnh quan, đành phải theo Hóa Thành về nhà.

Tới nhà Hóa Thành, Liên Thành nói ḿnh mới được hoàn sinh nên c̣n yếu sức, đ̣i Hóa Thành phải cho ḿnh biệt cư ít lâu. Hóa Thành đành sai gia nhân dọn một pḥng riêng cho Liên Thành ở.

Tới bữa, Hóa Thành sai gia nhân đi mời Liên Thành ra pḥng khách cùng ăn nhưng Liên Thành không chịu ra. Hóa Thành đành sai gia nhân đem cơm vào pḥng cho Liên Thành, nhưng Liên Thành tuyệt thực, không ăn. Hóa Thành cũng không biết phải làm thế nào, chỉ ngồi chờ xem Liên Thành có đổi ư hay không?

Lát sau, khi chỉ c̣n một ḿnh ở trong pḥng, Liên Thành bèn lấy lụa treo cổ lên xà nhà tự tử.

Khi vào pḥng Liên Thành dọn dẹp, đám gia nhân phát giác ra Liên Thành đă treo cổ chết, vội chạy đi báo cho Hóa Thành hay. Tới coi, thấy Liên Thành quả đă chết, Hóa Thành liền sai gia nhân khiêng di thể tới trả hiếu liêm. Hiếu liêm sai gia nhân đưa tới nhà Đại Niên.

Tới nhà Đại Niên, đột nhiên di thể Liên Thành lại hoàn sinh. Hóa Thành biết tin, nhưng bỏ qua, không đ̣i Liên Thành về nữa v́ sợ Liên Thành lại tự tử, gây phiền phức cho ḿnh.

Từ đó Liên Thành với Đại Niên chung sống như một cặp vợ chồng chính thức. Tuy được sống trong cảnh hoan lạc với Đại Niên nhưng lúc nào Liên Thành cũng nhớ tới Tân Nương, muốn thuê người tới Trường Sa nghe ngóng tin tức. Tuy nhiên, v́ đường xá xa xôi, phí tổn quá cao nên Liên Thành chưa thực hiện được.

          Ba tháng sau.

          Một hôm, ở nhà Đại Niên, đột nhiên có người nhà chạy vào báo cho  Đại Niên với Liên Thành biết rằng ở ngoài cổng có một đoàn ngựa xe đang kéo tới, không hiểu có chuyện chi? Hai vợ chồng vội chạy ra cổng coi th́ thấy có một đoàn xe ngựa đă dừng bánh ở phía ngoài. Thế rồi, có một toán lính chạy tới cửa cỗ xe chính, đứng dàn hàng ở hai bên. Có lính chấy tới mở cửa xe, rồi từ trên xe có một vị quan uy nghiêm, mặc triều phục, bước xuống, theo sau là một nương tử dáng vẻ yểu điệu, trang sức lộng lẫy. Hai vợ chồng nhận ra ngay nương tử đó chính là Tân Nương.

Đoàn tùy tùng ngồi trên các cỗ xe khác cũng mở cửa xe lục tục bước xuống, đứng xếp thành hàng đằng sau vị quan và Tân Nương.

Vị quan bèn dẫn Tân Nương cùng đoàn tùy tùng qua cổng, chắp tay vái chào với vợ chồng Đại Niên. Hai vợ chồng cùng chắp tay vái chào đáp lễ rồi mời khách vào nhà an tọa.

Liên Thành lên tiếng gọi người nhà pha trà, đem ra mời khách.

Sau một tuần trà, vị quan tự giới thiệu với Đại Niên:"Bản chức là thái thú họ Sử, đang trị nhậm quận Trường Sa tỉnh Hồ Nam. Gia nữ nói rằng nhờ hiền lang mà gia nữ mới được hoàn sinh. Gia nữ thề rằng sẽ không lấy ai khác, ngoài hiền lang. V́ thế, hôm nay bản chức đường đột đưa gia nữ tới đây để xin hiền lang cho được cùng xum họp!" Đại Niên đáp:"Tiểu sinh xin đa tạ đại quan và xin tuân lệnh đại quan!" Rồi Đại Niên sai người nhà đem chiếu điều lên pḥng khách trải để ḿnh theo lễ chàng rể mà lạy tạ thái thú.

Liên Thành xuống bếp sai người sửa soạn hôn lễ cho Đại Niên với Tân Nương ngay hôm ấy, rồi sai người đi mời hiếu liêm sang dự.

Sau hôn lễ, 3 vợ chồng Đại Niên chung sống rất mực hoan lạc, vui vẻ, ḥa thuận, cho tới thủa bạc đầu.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com