www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

115. CỦNG TIÊN

Tụ lư càn khôn đại nhược hà

Khoáng phu oán nữ tận bao la

Hoàn quân giai lệ miên quần tụ

Sát phí tiên tâm nhất phiến bà




 

115. ĐÀO SĨ HỌ CỦNG

 

          Thời Xuân Thu, ở Khúc Phụ, kinh đô nước Lỗ, có vị đạo sĩ không ai biết họ tên chi, quê quán ở đâu, nhưng v́ có người nói đạo sĩ họ Củng nên đạo sĩ được thiên hạ gọi là Củng đạo sĩ.

                Một hôm, đạo sĩ tới cổng vương phủ, nói với lính canh:"Nhờ chú vào  thưa với thái giám tâu lên Đại-vương rằng có Củng đạo sĩ muốn xin vào bệ kiến!" Thấy đạo sĩ nghèo khó rách rưới, lính lắc đầu, nói:"Không được!" Bị lính từ chối, đạo sĩ vẫn không chịu đi xa, cứ quanh quẩn ngoài vương phủ. Lát sau, có thái giám từ trong vương phủ đi ra cổng. Thấy thái giám, đạo sĩ vội chạy tới vái chào, nói:"Xin thái giám tâu lên Đại-vương cho bần đạo được vào bệ kiến!" Thái giám nh́n đạo sĩ từ đâu tới chân rồi quát:"Cái anh đạo sĩ này, cút đi chỗ khác ngay, kẻo chết đ̣n bây giờ!" Đạo sĩ đành lảng ra chỗ khác nhưng vẫn không chịu đi xa. Lát sau, đạo sĩ lại mon men tới cổng vương phủ. Thái giám thịnh nộ, sai lính lấy roi đuổi đánh. Đạo sĩ bỏ chạy, tới chỗ vắng người mới dừng chân, móc túi lấy ra 110 thỏi vàng, đặt xuống đất, ngay cạnh chân ḿnh. Thấy đạo sĩ đứng lại, lính vội chạy tới gần. Thấy cạnh chân đạo sĩ có cả đống vàng, lính kinh ngạc, đứng khựng lại, trố mắt  nh́n. Đạo sĩ cười, nói:"Nhờ chú đem 100 thỏi vàng về vương phủ biếu thái giám giùm, nói là bần đạo nghe đồn trong ngự uyển có nhiều loài hoa quư, đẹp nhất trần gian nên muốn được vào coi cho biết, chứ không dám xin vào bệ kiến Đại-vương nữa. Bần đạo sẽ trả công cho chú 10 thỏi!" Lính mừng quá, vội quẳng roi đi, nói:"Để mỗ về thưa lại với thái giám cho!" Đạo sĩ bèn móc túi lấy ra hai bao vải, một lớn, một nhỏ, cho vàng vào rồi trao cho lính. Lính đem về, thuật lại mọi chuyện, rồi trao bao lớn cho thái giám.

          Không ngờ một đạo sĩ nghèo khó rách rưới mà lại có tới cả trăm thỏi vàng, thái giám kinh ngạc, bèn sai lính đi rước đạo sĩ tới cổng sau ngự uyển, c̣n ḿnh th́ đem vàng về pḥng cất, rồi ra cổng đứng chờ. Lát sau, lính dẫn đạo sĩ tới. Thái giám liền dẫn đạo sĩ vào coi hết một ṿng ngự uyển rồi dẫn lên Nghênh Hoa Các, cùng đứng tựa vào thành lan can ngắm hoa.

          Thái giám giơ tay chỉ trỏ, giảng giải về các loài hoa. Đột nhiên đạo sĩ giơ tay đẩy thái giám ra khỏi lan can. Thái giám thất kinh, thét lên một tiếng. Thấy thân ḿnh đang lao xuống đất, nghĩ ḿnh sắp chết, rồi đột nhiên lại thấy thân ḿnh dừng lại ở giữa trời, thái giám mừng quá. Thế  nhưng, định thần nh́n kỹ, thấy bụng ḿnh được buộc vào đầu một sợi dây sắn mong manh, c̣n đầu dây kia được buộc vào thành lan can, thái giám lại sợ hăi, mặt mày xây xẩm, đôi mắt nhắm nghiền. Chợt nghe thấy tiếng dây sắn dăn ra phừn phựt, thái giám thất kinh, kêu la ầm ĩ.

          Vào lúc đó, trong vương phủ có 3 thị vệ đi tuần. Chợt nghe thấy tiếng kêu la ngoài ngự uyển, chúng vội chạy ra coi. Thấy thái giám bị treo lơ lửng giữa trời bằng dây sắn, chúng kinh hăi quá, rủ nhau lên lầu, t́m cách giải cứu. Chúng toan kéo thái giám lên nhưng v́ thấy sợi dây nhỏ quá, e bị đứt, nên chúng lại thôi. Có thị vệ lớn tiếng hỏi:"Ai treo thái giám thế này?" Thái giám đáp:"Củng đạo sĩ" Chúng bèn chia nhau đi t́m đạo sĩ nhưng chẳng thấy đâu. Có thị vệ lên tiếng trấn an:"Thái giám cứ yên tâm, để tiểu tốt chạy vào tâu Đại-vương. Đại-vương trí tuệ hơn người, ắt nghĩ ra cách giải cứu!"

Nghe thị vệ vào tâu, Lỗ vương liền dắt quần thần ra coi. Thấy t́nh cảnh lạ, Lỗ vương bèn truyền cho thị vệ lấy rơm chất đống dưới chân lầu rồi lên lầu cắt dây. Thị vệ vừa chất xong đống rơm th́ tự nhiên dây đứt. Thái giám vừa rớt chạm đống rơm th́ tự nhiên thân thể co rút lại, chỉ c̣n bằng gang tay. Mọi người có mặt đều phá lên cười. Thái giám ngượng quá, vội tụt xuống đất th́ tự nhiên thân thể lại cao như cũ. Lỗ vương hỏi chuyện, thái giám cứ t́nh thực mà tâu, chỉ giấu chuyện đạo sĩ cho vàng. Lỗ vương bèn quay vào điện. Thái giám về pḥng, lấy vàng ra coi th́ thấy toàn là đất sét.

Lỗ vương sai thám quân đi t́m nơi đạo sĩ cư ngụ. Thám quân về tâu là đạo sĩ ở nhờ nhà tú tài họ Thượng, tên Tùng, tại Khúc Phụ. Lỗ vương bèn hạ lệnh cho một toán lính tới nhà Thượng Tùng triệu đạo sĩ vào vương phủ. Tới nơi, nghe Thượng Tùng nói đạo sĩ đi vắng, toán lính đành ra về.

Dọc đường, có lính nhận ra đạo sĩ đang đi ở bên đường, bèn hô hoán ầm lên, khiến cả toán cùng xông tới bắt, giải về vương phủ. Toán lính dẫn đạo sĩ vào điện, bắt phủ phục trước ngai vàng. Lỗ vương sai thị vệ tới nâng dậy, cho ngồi cạnh ngai, đem trà cho uống. Lỗ vương nói:"Quả nhân nghe nói đạo sĩ có nhiều pháp thuật lạ, vậy hăy tŕnh diễn cho quả nhân coi!" Đạo sĩ nói:"Tâu Đại- vương, thiên hạ đồn phóng đại như thế chứ thực ra, thần chỉ là một kẻ quê mùa, có biết pháp thuật chi đâu! Được Đại-vương cho vào bái yết, thần xin muôn tạ Đại vương. Thần chỉ có một tṛ mọn, gọi là tṛ tŕnh diễn nữ nhạc, xin được cống hiến Đại-vương để chúc thọ Đại-vương!" Rồi đạo sĩ rút từ ống tay áo ra một mỹ nhân nhỏ, đặt xuống đất mà ra lệnh:"Hăy phủ phục trước ngai vàng mà bái yết Đại-vương!" Mỹ nhân tuân lệnh. Đạo sĩ lại ra lệnh:"Hăy tŕnh diễn vũ khúc Dao Tŕ Yến Bản để chúc thọ Đại-vương!" Mỹ nhân lại tuân lệnh mà tŕnh diễn, rồi chạy tới đứng ở bên phải đạo sĩ. Đạo sĩ lại rút từ ống tay áo ra 4 mỹ nhân khác, đặt xuống cạnh mỹ nhân trước mà tâu:"Đây là tiên bà Tây Vương Mẫu, đây là tiên cô Đổng Song Thành, đây là tiên cô Hứa Phi Quỳnh, c̣n đây là Chức Nữ!" Sau cùng, đạo sĩ rút ra 10 ca nữ, đặt xuống bên trái ḿnh.

Thấy Chức Nữ cầm một bộ y phục mới, Lỗ vương hỏi:"Có phải Chức Nữ này là cháu gái Thượng Đế không?" Đạo sĩ đáp:"Tâu Đại-vương, phải!" Hỏi:"Chức Nữ cầm y phục để làm chi?" Đáp:"Tâu Đại-vương, bộ y phục này là do thần nhờ Chức Nữ mượn giùm trên thiên đ́nh, đem xuống hạ giới để tŕnh Đại-vương!" Lỗ vương không tin, nói:"Đưa quả nhân coi!" Đạo sĩ tâu:"Thần không dám tuân mệnh!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ khi thần nhờ Chức Nữ mượn bộ y phục này, thần đă phải hứa là sẽ không để cho thế nhân chạm tay vào!" Lỗ vương hỏi:"Nhưng quả nhân cứ muốn chạm tay vào th́ sao?" Đạo sĩ đáp:"Th́ thần không dám trái mệnh!" rồi lấy bộ y phục trong tay Chức Nữ mà dâng lên. Cầm coi, Lỗ vương thấy bộ y phục liền lạc, không có đường khâu, chỉ có vằn kim tuyến tỏa ánh sáng long lanh. Ngẫm người trần không thể nào chế tạo được bộ y phục lạ ấy, Lỗ vương mới tin là y phục thiên đ́nh, rồi trả lại cho đạo sĩ. Đạo sĩ rầu rầu nét mặt, đỡ lấy bộ y phục mà tâu:"V́ Đại vương đă chạm tay vào nên bộ y phục này bị nhiễm trần rồi. Thần đâu dám đem trả lại thiên đ́nh nữa!" Lỗ vương hỏi:"Thế bây giờ đạo sĩ tính sao?" Đạo sĩ đáp:"Thần cũng chưa biết phải tính sao!" Rồi như chợt nhớ ra điều ǵ, đạo sĩ vội móc túi lấy đá ra đánh lửa mà hơ bộ y phục, cho vào ống tay áo, cùng với các mỹ nhân, trừ 10 ca nữ. Bỗng Lỗ vương nói:"Quả nhân muốn coi lại bộ y phục!" Đạo sĩ tâu:"Thần đă trả lại thiên đ́nh rồi!" Lỗ vương nói:"Quả nhân không tin!" Đạo sĩ liền đứng dậy, cởi áo đưa cho thị vệ lục soát th́ thị vệ không thấy có vật ǵ trong áo cả. Lỗ vương bèn truyền thị vệ trả lại áo cho đạo sĩ. Đạo sĩ ra lệnh cho đám ca nữ: "Hăy tới trước ngai vàng, đồng ca khúc Thiên Đ́nh để chúc thọ Đại-vương!" Chúng liền tuân lệnh, rồi trở về chỗ cũ.

Ngỡ đám ca nữ đều là tiên nữ, Lỗ vương nói:"Quả nhân muốn giữ lại 2 ca nữ!" Đạo sĩ tâu:"Thần xin kính dâng Đại-vương cả 10!" Lỗ vương mừng lắm, truyền cho chúng tiến tới gần ngai vàng. Khi chúng tuân mệnh mà tiến tới gần th́ Lỗ vương thấy chúng cứ lớn dần cho đến khi bằng người thường. Nh́n kỹ, Lỗ vương mới nhận ra chúng chỉ là 10 ca nữ quen thuộc trong ban nữ nhạc của vương phủ. Tuy biết đạo sĩ đă dùng pháp thuật thu nhỏ chúng lại, bắt chúng ra đây, nhưng Lỗ vương vẫn không hiểu tại sao chúng lại biết ca khúc Thiên Đ́nh. Lỗ vương hỏi th́ chúng đồng tâu chúng cũng không hiểu tại sao. Lỗ vương bèn sai thị vệ dắt chúng vào hậu cung rồi truyền bày tiệc thịnh soạn để khoản đăi đạo sĩ.

Trong tiệc, Lỗ vương nói với đạo sĩ:"Quả nhân rất thích pháp thuật của đạo sĩ. V́ thế, quả nhân cho phép đạo sĩ được vào vương phủ cư ngụ!" Đạo sĩ nói:"Tâu Đại Vương, đối với thần th́ việc được vào vương phủ cư  ngụ cũng giống như việc bị giam cầm trong cũi. V́ thế, xin Đại vương cho phép thần được ở nhà Thượng tú tài để cho thần được thảnh thơi!" Lỗ vương nói:"Thế th́ quả nhân không ép. Tuy nhiên, ban ngày th́ phải vào vương phủ tŕnh diễn pháp thuật cho quả nhân coi, đến tối mới được về nhà Thượng tú tài!" Đạo sĩ tâu:"Thần xin tuân mệnh!" rồi xin cáo biệt. Từ hôm ấy, ngày nào đạo sĩ cũng vào vương phủ tŕnh diễn pháp thuật, yến ẩm, đến tối mới về nhà Thượng Tùng.

Một hôm, dạ tiệc tan trễ, Lỗ vương nói:"Bây giờ khuya rồi, ở lại vương phủ mà ngủ!" Bất đắc dĩ, đạo sĩ phải tâu:"Thần xin tuân mệnh!" Lỗ vương bèn truyền cho thị vệ dắt đạo sĩ ra ngủ ở ngoại xá. Thấy giường nệm sang trọng, đạo sĩ không muốn nằm, đ̣i thị vệ cho ḿnh mượn chiếc chiếu, trải xuống đất mà nằm. Tối sau, Lỗ vương lại giữ đạo sĩ ngủ lại ở vương phủ nhưng đạo sĩ nhất định xin được về nhà Thượng Tùng.

Một hôm, Lỗ vương hỏi:"Quả nhân nghe nói tiên cũng có t́nh yêu nam nữ như người trần, điều đó có đúng hay không?" Đạo sĩ đáp:"Tâu Đại- vương, v́ thần không phải là tiên nên thần không được biết điều đó có đúng hay không!" Hỏi:"Thế riêng đạo sĩ th́ sao?" Đáp:"Tâu Đại-vương, riêng thần th́ ḷng cằn cỗi tựa cây khô!" Lỗ vương không tin, quyết thử đạo sĩ.

Một tối, Lỗ vương cố giữ đạo sĩ ở lại, cho ra ngủ ở ngoại xá rồi sai một thị t́ trẻ đẹp ra chọc ghẹo. Thị t́ ra ngoại xá, thắp nến lên coi th́ thấy đạo sĩ đang ngồi xếp chân ṿng tṛn trên sập, mắt nhắm nghiền. Thị t́ tới gần, ghé tai khẽ gọi:"Đạo sĩ!" nhưng đạo sĩ không đáp. Thị t́ bèn lay vai th́ thấy đạo sĩ chỉ hé mắt nh́n rồi lại nhắm mắt ngay. Thị t́ lay nữa th́ thấy đạo sĩ đă ngáy vang như sấm. Thị t́ cong tay gơ vào trán th́ thấy trán đạo sĩ rất cứng, phát ra âm thanh tựa tiếng chuông đồng. Thị t́ tr vào vương tẩm tŕnh tâu.

Lỗ vương bèn sai thị t́ đem kim ra châm vào người đạo sĩ. Thị t́ tuân mệnh th́ thấy da thịt đạo sĩ cứng như sắt, kim châm không thủng. Thị t́ bèn dùng toàn lực để đẩy cho đạo sĩ té nằm th́ thấy đạo sĩ ngồi vững quá, không sao đẩy nổi. Thị t́ lại trở vào vương tẩm tŕnh tâu.

Lỗ vương bèn sai 10 lực sĩ ra khiêng đạo sĩ ném xuống đất. Chúng thi hành vương mệnh xong th́ thấy đạo sĩ vẫn ngủ ngồi, không thức giấc.

Sáng sau, Lỗ vương sai thị vệ ra coi th́ thấy đạo sĩ vẫn c̣n ngủ. Lát sau, khi thức giấc, đạo sĩ nói:"Đêm qua ta ngủ say, bị té xuống đất mà không hay!" Từ đó, cứ mỗi lần đạo sĩ ngủ lại ở ngoại xá th́ lũ thị t́ lại rủ nhau ra đẩy cho đạo sĩ té xuống đất để cùng cười. Đẩy lần đầu th́ đạo sĩ c̣n té, nhưng đẩy lần sau th́ đạo sĩ đă cứng như sắt, không sao đẩy nổi. 

Đạo sĩ th́ bừa băi mà Thượng Tùng th́ cẩn thận. Đêm nào quá canh 3 mà chưa thấy đạo sĩ về, Thượng Tùng cũng khóa kỹ cửa rồi mới đi ngủ, nhưng sáng ra, Thượng Tùng lại thấy đạo sĩ đang nằm ở trong nhà.

Ba năm trước.

Ở Khúc Phụ có ca nữ họ Huệ tên Kha, 18 tuổi, rất giỏi nghề đàn hát, lại nổi tiếng văn thơ, danh vang chốn kinh kỳ. Huệ Kha với Thượng Tùng thương yêu nhau lắm. Hai người đang bàn tính chuyện hôn nhân th́ đột nhiên Huệ Kha nhận được lệnh phải sung vào ban nữ nhạc của vương phủ. V́ thế, Huệ Kha và Thượng Tùng bị rẽ duyên.

Năm sau, Thượng Tùng cưới vợ họ Nhan, 28 tuổi, tính rất hiền từ. Năm kế, Nhan thị sanh trai, đặt tên là Thượng Sung. Năm kế nữa, Nhan thị sanh gái nhưng chưa đầy tháng th́ đứa bé chết.

Tuy đă có vợ, nhưng Thượng Tùng vẫn c̣n thương yêu Huệ Kha. Ngày đêm Thượng Tùng tưởng nhớ Huệ Kha nhưng không có cách chi liên lạc được.

Một hôm, giữa đêm khuya, Lỗ vương sai lính ra nhà Thượng Tùng triệu đạo sĩ vào vương phủ đấu cờ. Đạo sĩ bảo lính cứ về trước, ḿnh sẽ vào sau. Thấy đạo sĩ sắp vào vương phủ, Thượng Tùng hỏi:"Đạo sĩ có biết trong vương phủ có ca nữ nào họ Huệ tên Kha không?" Đạo sĩ đáp:"Bần đạo biết mặt tất cả các ca nữ trong vương phủ nhưng không biết tên ai cả!" Thượng Tùng bèn nói tuổi tác và tả h́nh dáng Huệ Kha. Nghe xong, đạo sĩ nói:"Nếu thế th́ Huệ Kha là ca nữ vẫn thường dâng trà khi nhà vua đánh cờ!" Thượng Tùng hỏi:"Đạo sĩ có thể giúp tiểu sinh nhắn một lời với Huệ Kha không?" Đạo sĩ đáp:"Bần đạo là người ngoài đời, không thể nhắn lời giúp ai được!" Thượng Tùng nói:"Ngoài đạo sĩ ra, tiểu sinh không thể biết nhờ ai! Vậy đạo sĩ có thể phá lệ một lần mà giúp tiểu sinh không?" Đạo sĩ lắc đầu, đáp: "Không!" Thượng Tùng thất vọng, thở dài. Thấy thế , đạo sĩ thương hại, bèn mở rộng ống tay áo mà nói:"Muốn gặp Huệ Kha th́ chui vào đây!" Thượng Tùng ḍm vào ống tay áo th́ thấy bên trong là một sảnh đường rộng lớn, đèn nến sáng chưng, có đầy đủ bàn ghế, giường sập. Thượng Tùng bèn chui vào, lên giường nằm, thấy rất thoải mái.

          Đạo sĩ vào vương phủ. Lỗ vương sai thị vệ bày bàn cờ. Lát sau, khi thấy Huệ Kha bưng khay trà vào, đạo sĩ giả vờ lấy ống tay áo phủi bụi chiếc kỷ cạnh Lỗ vương. Khi Huệ Kha đặt khay lên kỷ, ống tay áo của đạo sĩ hút Huệ Kha vào trong. Lỗ vương không hề hay biết.

Đang nằm trong sảnh đường, bỗng Thượng Tùng thấy có người từ trên trần rớt xuống, vội vùng dậy xem là ai th́ hóa ra là Huệ Kha. Hai người cùng kinh ngạc, mừng rỡ, cứ ôm lấy nhau mà kể lể nỗi nhớ thương. Lát sau, Thượng Tùng bồng Huệ Kha lên giường ân ái.

Sau cuộc mây mưa, Thượng Tùng nói:"Hôm nay chúng ḿnh được gặp nhau đây, quả là một kỳ ngộ. Để kỷ niệm, ta hăy cùng nhau liên ngâm một bài thơ!" Huệ Kha đáp:"Thiếp xin lănh ư!" Thượng Tùng bèn tới kỷ, lấy hai bút, đưa một chiếc cho Huệ Kha, rồi dắt Huệ Kha tới cạnh tường.

          Thượng Tùng viết:

Hầu môn tự hải, cửu vô tung

(Cửa hầu như biển chẳng nghe tin)

          Huệ Kha viết:

Thùy thức Tiêu lang, kim hựu phùng

(Ai biết hôm nay lại được nh́n)

          Thượng Tùng viết:

Tụ lư càn khôn, chân cá đại

(Trong áo, đất trời bằng cái quả)

          Huệ Kha viết:

Ly nhân tư phụ, tận bao dung

(Người xa nhớ vợ, có nơi vin)

Vừa viết xong th́ bỗng có 5 thị vệ, mặc áo hồng, đội mũ sừng, bước vào sảnh đường. Bọn thị vệ không để ư chi tới Thượng Tùng, chỉ tiến tới gần Huệ Kha mà giục:"Xin hăy đi ngay!" Huệ Kha bèn nói với Thượng Tùng: "Thôi, thiếp phải đi đây!" rồi bước theo bọn thị vệ mà ra khỏi sảnh đường.

Thượng Tùng thắc mắc không biết ai đă phái bọn thị vệ vào giục Huệ Kha, nên cứ phập phồng lo sợ. Lát sau, v́ quá mệt, Thượng Tùng lên giường nằm, rồi ngủ thiếp đi.

Sáng sau, khi nghe tiếng đạo sĩ gọi, Thượng Tùng mới thức giấc. Chui ra khỏi ống tay áo, Thượng Tùng đưa mắt nh́n quanh, mới biết là ḿnh đang đứng giữa nhà ḿnh. Đạo sĩ hỏi:"Đêm qua có vui không?" Thượng Tùng đáp:"Vui lắm!" Hỏi:"Tú tài có làm thơ với người đẹp không?" Thượng Tùng kinh ngạc nhưng vẫn chối:"Không!" Đạo sĩ mỉm cười, chẳng nói chi, chỉ cởi áo, lật ống tay áo cho coi. Thấy trên ống tay áo có mấy ḍng chữ lờ mờ, nhỏ li ti, Thượng Tùng đeo kính vào đọc th́ nhận ra bút tích của ḿnh với Huệ Kha và bài thơ tứ tuyệt liên ngâm đêm qua.

Nửa tháng sau. Một tối, Lỗ vương lại triệu đạo sĩ vào vương phủ đấu cờ. Thượng Tùng lại xin đạo sĩ cho theo vào. Đạo sĩ chấp thuận nên Thượng Tùng lại được ân ái với Huệ Kha lần thứ nh́

Tháng sau. Một tối, Lỗ vương lại triệu đạo sĩ vào vương phủ đấu cờ. Thượng Tùng lại xin đạo sĩ cho theo vào. Đạo sĩ lại chấp thuận. 

Tối ấy, khi vừa nh́n thấy Thượng Tùng, Huệ Kha đă lên tiếng:"Thiếp lo lắm!" Thượng Tùng hỏi:"Lo nỗi ǵ?" Đáp:"Thấy có vật chấn động trong bụng, thiếp phải lấy dây nịt bụng lại cho nhỏ. Trong vương phủ có nhiều tai mắt lắm, nếu không khéo giấu th́ sẽ bị tử h́nh. Nếu may mắn mà được thoát nạn th́ sau khi sanh nở, thiếp cũng không biết phải giấu hài nhi ở đâu? Chàng có thể nhờ Củng đạo sĩ giúp thiếp một lần được không?" Thượng Tùng ngần ngại. Huệ Kha nói:"Thiếp nghĩ Củng đạo sĩ đă giúp chàng 3 lần th́ thế nào chẳng giúp thiếp 1 lần?" Lúc đó, Thượng Tùng mới lên tiếng trấn an:"Nàng cứ yên tâm, để ta nhờ đạo sĩ giúp cho!"

Sáng sau, khi vừa chui ra khỏi ống tay áo của đạo sĩ, Thượng Tùng đă phủ phục ngay xuống đất mà lạy đạo sĩ. Đạo sĩ tới đỡ dậy. Thấy Thượng Tùng mấp máy môi như muốn nói, đạo sĩ bèn lên tiếng trước:"Bần đạo đă biết tú tài muốn nhờ bần đạo việc chi rồi. Bần đạo sẽ ra sức giúp. Tuy nhiên bần đạo chỉ muốn giúp cho tú tài có kẻ nối dơi tông đường thôi chứ không muốn giúp cho tú tài tư t́nh đâu. Vậy từ nay trở đi, tú tài không nên ra vào vương phủ nữa!" Thượng Tùng nói:"Tiểu sinh cũng chỉ dám xin đạo sĩ giúp cho mẹ con Huệ Kha được an lành thôi chứ không dám xin đạo sĩ cho theo vào vương phủ nữa!"

          Tám tháng sau. Một tối, đạo sĩ vào vương phủ đấu cờ với Lỗ vương. Sáng về, đạo sĩ gọi Thượng Tùng ra pḥng khách. Thượng Tùng chạy ra. Đạo sĩ cười, nói:"Hôm nay bần đạo đă đem được công tử về đây cho tú tài rồi. Hăy vào nhà trong bảo lệnh chính ra đây ẵm công tử!" Thượng Tùng vội chạy vào nhà trong nói với vợ. Nghe tin, Nhan thị mừng lắm, chạy ra pḥng khách. Đạo sĩ bèn rút từ ống tay áo ra một hài nhi đang ngủ say, cuống rốn c̣n chưa đứt, trao cho Nhan thị. Đến lúc đó, hài nhi mới bắt đầu khóc.

Đạo sĩ cởi áo, đưa cho Thượng Tùng, nói:"Máu sản phụ thấm ướt chiếc áo của bần đạo, cửa đạo rất kỵ. Bây giờ v́ chuyện của tú tài mà bần đạo phải vứt bỏ chiếc áo đă quen mặc từ 20 năm nay. Tuy nhiên, chiếc áo này có thể dùng làm thuốc trợ sanh cho sản phụ. Khi gặp sản phụ khó sanh, chỉ cần cắt một miếng bằng đồng tiền, đốt thành tro, ḥa với nước cho uống th́ sản phụ sẽ sanh nở dễ dàng" Thượng Tùng đỡ lấy chiếc áo, cám ơn đạo sĩ rồi nói:"Tiện nội đă tiên liệu được việc này nên đă may sẵn áo mới để biếu đạo sĩ!" Rồi Thượng Tùng đem áo của đạo sĩ vào nhà trong, bảo vợ cất giữ, lấy áo mới đem ra biếu đạo sĩ. Đạo sĩ bèn mặc áo mới vào người.

Thượng Tùng đặt tên cho hài nhi là Tú Sinh v́ chữ Tú cùng âm với chữ Tụ (ống tay áo), ư nói hài nhi được sanh ra nhờ ở ống tay áo của đạo sĩ.

          Năm sau. Một hôm, đạo sĩ hỏi Thượng Tùng:"Tú tài c̣n cất giữ chiếc áo cũ của bần đạo không?" Thượng Tùng gật đầu, đáp:"Tiện nội cất giữ kỹ lắm!" Đạo sĩ nói:"Tú tài có thể dùng nó để bố thí cho những sản phụ khó sanh. Tuy nhiên, cũng nên giữ lại cho chính ḿnh một mảnh nhỏ để hoàn thành ước nguyện của đời ḿnh!" Thầm nghĩ chắc vợ ḿnh sẽ khó sanh nên đạo sĩ mới dặn như thế, Thượng Tùng đáp:"Xin tuân lời!" Đạo sĩ lại nói: "Sau khi bần đạo chết rồi, tú tài nên giữ lại mảnh áo ấy, chớ cho ai mà cũng chớ vứt đi" Thượng Tùng hỏi:"Sao đạo sĩ lại nói gở như thế?" Đạo sĩ mỉm cười, đáp:"Sinh tử là chuyện hàng ngày trong trời đất, sao lại gọi là gở? Thôi, bần đạo phải đi đây! Vĩnh biệt tú tài. Cho bần đạo gửi lời chào lệnh chính!" Nói xong, đạo sĩ rảo bước ra cổng, trong khoảnh khắc đă biến mất.

Dời nhà Thượng Tùng, đạo sĩ đi thẳng tới vương phủ, xin vào bệ kiến Lỗ vương. Thấy đạo sĩ tới vương phủ vào giờ giấc bất thường, Lỗ vương hỏi:"Giờ này mà đạo sĩ tới đây th́ chắc phải có chuyện lạ. Đúng thế không?" Đạo sĩ đáp:"Tâu Đại-vương, không có chuyện chi lạ cả, chỉ có chuyện là thần sắp chết" Hỏi:"Sao đạo sĩ lại biết được là ḿnh sắp chết?" Đáp:"V́ bần đạo biết định số!" Nói:"Quả nhân không tin!" Tâu:"Dù Đại-vương tin hay không th́ bần đạo cũng sẽ chết nội ngày hôm nay!" Hỏi:"Thế c̣n đủ th́ giờ đấu với quả nhân một ván cờ không?" Đáp:"Tâu Đại-vương, c̣n!" Lỗ vương bèn sai thị vệ bày bàn cờ. Đấu xong một ván, đạo sĩ đứng dậy, tâu:"Bây giờ đă đến lúc thần phải đi rồi. Thần xin vĩnh biệt Đại-vương!" Lỗ vương nói: "Việc ǵ mà phải đi đâu? Đă chết th́ chết ở đâu mà chẳng thế? Sao chẳng ra ngoại xá nằm chết?" Đạo sĩ gật đầu, tâu:"Đại-vương luận chí phải, thần xin tuân mệnh!" Lỗ vương bèn sai thị vệ dẫn đạo sĩ ra ngoại xá. Đạo sĩ lên giường nằm. Lát sau, Lỗ vương sai thị vệ ra thăm th́ thấy đạo sĩ quả đă chết.

Lỗ vương thương tiếc lắm, truyền cho thị vệ lo việc mai táng. Nghe tin đạo sĩ chết, Thượng Tùng khóc lóc, tới ngoại xá viếng tang, dự lễ mai táng. Lúc đó Thượng Tùng mới tin là đạo sĩ biết trước được việc sinh tử.

Nhớ lời đạo sĩ dặn, Thượng Tùng đem chiếc áo của đạo sĩ ra, cắt một miếng bằng bàn tay, có vấy máu sanh của Huệ Kha, cất giữ để dành. Phần c̣n lại, Thượng Tùng đem bố thí cho các sản phụ làm thuốc trợ sanh. V́ thuốc thập phần hiệu nghiệm nên người trong vùng đồn rằng Thượng Tùng có thần dược trợ sanh, rồi đua nhau tới xin thuốc.

Thoạt tiên, Thượng Tùng c̣n chọn chỗ áo có vấy máu sanh mà bố thí. Khi hết, Thượng Tùng cắt cả vạt áo, cổ áo, gấu áo mà bố thí th́ thấy chỗ nào cũng hiệu nghiệm như nhau.

Năm sau. Bố thí gần hết chiếc áo, chỉ c̣n miếng nhỏ đă cắt để dành, Thượng Tùng không bố thí cho ai nữa.

          Chín năm sau.

Lỗ vương có một ái cơ trẻ, mang thai đă gần 10 tháng. Đến ngày sanh, ái cơ lăn lộn trên giường ba ngày ba đêm mà vẫn chưa sanh được. Các ngự y đều bó tay. Nghe triều thần tâu tú tài Thượng Tùng có thần dược trợ sanh, Lỗ vương bèn triệu vào điện, hỏi:"Nghe đồn tú tài có thần dược trợ sanh, điều đó có đúng không?" Thượng Tùng đáp:"Tâu Đại-vương, điều đó đúng!" Lỗ vương nói:"Nay ái cơ của quả nhân khó sanh, đă ba ngày ba đêm mà vẫn chưa sanh được. Vậy tú tài hăy đem thần dược tới đây cho ái cơ dùng!" Thượng Tùng tâu:"Xin Đại-vương cho xa phu đưa thần về nhà lấy thuốc" Lỗ vương bèn truyền cho xa phu đưa Thượng Tùng về.

Tới nhà, Thượng Tùng đem mảnh áo để dành ra, cắt lấy một miếng nhỏ, đốt thành tro, gói lại, đem lên xe.

Vào vương phủ, Thượng Tùng ḥa tro vào nước cho ái cơ của Lỗ vương uống. Nửa giờ sau, ái cơ sanh được một bé trai. Lỗ vương mừng lắm, truyền cho khố quan đem trăm lạng vàng, trăm tấm lụa lên điện để ḿnh ban thưởng cho Thượng Tùng. Thượng Tùng từ chối, tâu:"Thần không dám nhận những vật này, chỉ xin Đại-vương ban cho một vật khác!" Lỗ vương hỏi: "Vật chi?" Thượng Tùng đáp:"Thần không dám tâu v́ e bị tội" Lỗ vương nói:"Quả nhân cho phép tú tài được xin bất cứ vật ǵ, quyết không bắt tội!" Thượng Tùng bèn nói:"Tâu Đại-vương, xin Đại-vương ban cho thần người ca nữ già họ Huệ tên Kha trong ban nữ nhạc của vương cung!"

Thấy lạ, Lỗ Vương bèn cho triệu Huệ Kha lên điện, hỏi:"Năm nay nhà ngươi bao nhiêu tuổi?" Huệ Kha đáp:"Tâu Đại-vương, năm nay thần thiếp 32" Hỏi:"Nhà ngươi được sung vào ban nữ nhạc từ bao giờ?" Đáp:"Tâu Đại- vương, từ 14 năm nay!" Lỗ vương bèn truyền cho thị t́ vời toàn ban nữ nhạc lên điện rồi nói với Thượng Tùng:"Đây là ban nữ nhạc của vương phủ. Huệ Kha đă già, quả nhân cho phép tú tài được chọn bất cứ ca nữ trẻ nào trong ban. Chọn đi!" Thượng Tùng lại rập đầu dưới bệ, tâu:"Thần chỉ muốn được Đại-vương ban cho người ca nữ già Huệ Kha thôi chứ thần không muốn xin người nào khác!" Đột nhiên Lỗ vương phá lên cười, nói:"Thôi, quả nhân hiểu rồi. Chắc anh chàng tú tài si ngốc này đă hứa hẹn với Huệ Kha từ 14 về trước phải không?" Thượng Tùng đáp:"Tâu Đại-vương, quả đúng thế!" Lỗ vương cười, nói:"Quả nhân chuẩn tấu!" Thượng Tùng vội rập đầu bái tạ.

Lúc đó, Thượng Tùng mới hiểu tại sao trước kia Củng đạo sĩ cứ căn dặn ḿnh là phải giữ lại một mảnh áo cũ của đạo sĩ.

Lỗ vương bèn lấy trăm lạng vàng, trăm tấm lụa, mà Thượng Tùng đă từ chối, kèm thêm hai thị t́, ban cho Huệ Kha làm của hồi môn. Rồi truyền lệnh cho xa phu sửa soạn ngựa xe, đưa Huệ Kha và hai thị t́ cùng vàng lụa về nhà Thượng Tùng. Tới nơi, Huệ Kha được gặp lại Tú Sinh, đứa con ḿnh sanh 11 năm về trước. Thấy Huệ Kha xinh đẹp, thông minh, Nhan thị thương yêu lắm, coi như em gái. Từ đó, hàng năm, cứ vào tiết Thanh Minh, Thượng Tùng lại đi tảo mộ Củng đạo sĩ để tưởng nhớ công ơn đạo sĩ đă giúp ḿnh được đoàn tụ với Huệ Kha.

          Năm sau. Một hôm, có người bạn học cũ của Thượng Tùng, họ Trịnh, tên Thông từ Xuyên Trung tới thăm. Trịnh Thông đưa cho Thượng Tùng một cuốn sách, nói:"Tháng trước, trên đường từ Xuyên Trung tới đây, đệ có gặp một vị đạo sĩ tự xưng là họ Củng. Đạo sĩ nói trước kia có mượn của Lỗ vương cuốn sách này nhưng quên chưa đem trả. Biết đệ tới đây, đạo sĩ nhờ đệ đưa cuốn sách này vào vương phủ trả giùm. Tuy đă nhận lời với đạo sĩ nhưng đệ vẫn ngại ra vào nơi quyền quư. Nghe nói huynh được Lỗ vương trọng đăi, vậy huynh có thể đem cuốn sách này vào vương phủ, trả lại Lỗ vương giùm Củng đạo sĩ được không?" Thượng Tùng đáp:"Được! Huynh cứ để cuốn sách này ở đây, đệ sẽ đem trả cho"

Khi Trịnh Thông cáo biệt, Thượng Tùng liền đem cuốn sách vào vương phủ trả Lỗ vương và thuật lại chuyện Trịnh Thông gặp Củng đạo sĩ. Lỗ vương cầm coi th́ nhận ra cuốn sách mà ḿnh đă cho đạo sĩ mượn 12 năm về trước.

Thượng Tùng về rồi, Lỗ vương ngờ rằng đạo sĩ chưa chết nên truyền lệnh cho lính khai mộ đạo sĩ lên coi. Khi khai mộ, quả nhiên lính thấy quan tài trống rỗng.

Năm sau, trưởng nam của Thượng Tùng với Nhan thị là Thượng Sung bị bạo bệnh mà chết.

Sau khi chôn cất cho con, chợt nhớ lời đạo sĩ nói về việc giúp ḿnh vào vương phủ gặp Huệ Kha:"Bần đạo chỉ muốn giúp cho tú tài có kẻ nối dơi tông đường thôi chứ không muốn giúp cho tú tài tư t́nh đâu" Thượng Tùng càng khâm phục đạo sĩ.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com