www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

113. CHÂU NHI

Sách trái nhân tiên phản dạ đài

Cảm ân hồn hựu phụ thi lai

Châu nhi chân tự Châu như ư

Bất cách u minh nhậm văng lai




 

113. XÁC BÉ CHÂU, HỒN BÉ CHIÊM

 

          Tổng Đông Châu, huyện Vũ Tiến, tỉnh Giang Nam có phú thương họ Lư, có trên trăm mẫu ruộng, trên ngàn cân vàng. Năm Lư ông tứ tuần, Lư bà mới sanh được một gái, đặt tên là Tiểu Huệ, tư dung cực kỳ di­ễm lệ. Ông bà thương yêu con lắm. Hàng ngày, Lư ông cứ cầu Trời khấn Phật cho vợ ḿnh sanh được một trai để nối dơi tông đường, nhưng trước sau ông bà vẫn chỉ có một mụn gái. Dinh cơ rộng lớn, con cái hiếm hoi nên nhà cửa rất lạnh lẽo.

Năm 14 tuổi, Tiểu Huệ đột nhiên bị bạo bệnh mà mất. Nhà cửa Lư ông đă lạnh lẽo lại lạnh lẽo thêm. Thấy ḿnh đă già, không sanh con được nữa, Lư bà bèn cưới cho chồng một cô vợ lẽ, người họ Ngô.  

Năm sau, Ngô thị sanh được một trai, đặt tên là Châu. Cả nhà quư Châu như hạt ngọc, gọi là Bé Châu. Bé Châu hay ăn chóng lớn, bụ bẫm tṛn trịa, tính t́nh dễ­ thương, nhưng cử chỉ chậm chạp, nói năng ngọng nghịu, hành động dại dột, trí óc tŕ độn. Năm lên 6, Bé Châu vẫn chưa phân biệt nổi đậu với thóc.

Trên núi Cao Sơn, tổng Đông Sơn, có ngôi chùa Quỳnh Liên. Trụ tŕ ngôi chùa là một thiền sư chột mắt, họ Vệ. Vệ thiền sư thường xuống núi, tới nhà dân trong tổng quyên tiền. Dân chúng đồn rằng thiền sư có tài nói đúng các sự việc xảy ra cho từng người, nhưng lại có tà thuật sát hại người. V́ thế, khi thiền sư tới nhà ai quyên tiền, th́ dù chủ nhà có ghét, vẫn phải đem tiền ra biếu, v́ sợ làm phật ư thiền sư, gia đ́nh ḿnh sẽ bị tai họa.

Thấy thiền sư cứ ỷ vào tà thuật để bắt nạt dân, Lư ông ghét lắm.

Một sáng mùa đông, thiền sư xuống núi, tới nhà Lư ông quyên một trăm quan tiền. Vốn ghét thiền sư, Lư ông chỉ cho một chục quan. Thiền sư không nhận. Lư ông cho thêm chục quan nữa. Thiền sư vẫn không nhận. Lư ông lại cho thêm chục quan nữa. Thiền sư nổi giận, nói:"Giàu có mà keo kiệt! Phải nạp đủ trăm quan, không được thiếu một đồng!" Lư ông cũng nổi giận, nói:"Ăn mày đ̣i xôi gấc, ăn xin mà hống hách. không nhận th́ cút đi!" rồi cho tiền vào túi. Thiền sư giận quá, mặt đỏ gay, đứng phắt dậy, dọa: "Đừng có hối!" rồi vùng vằng bỏ đi.

Tuần sau, Bé Châu đang khỏe mạnh, đột nhiên bị chứng đau bụng kịch liệt, lăn lộn trên giường, mặt xám như tro. Cả nhà, ai cũng nghĩ rằng thiền sư đang dùng tà thuật để sát hại Bé Châu.

Lư bà và Ngô thị cùng khuyên chồng nên đem tiền lên chùa biếu thiền sư để xin thiền sư tha cho Bé Châu. V́ nể vợ thương con, Lư ông đành đếm đủ trăm quan, đem lên chùa.

Gặp thiền sư, Lư ông nói:"Con tôi bị chứng đau bụng kịch liệt, mong ḥa thượng cứu chữa cho. Tôi xin tạ ḥa thượng một trăm quan" V́ vẫn c̣n hận Lư ông, thiền sư mỉa mai từ chối:"Kiếm được một trăm quan cũng không phải là dễ­, nhưng bần tăng không dám nhận v́ bần tăng chỉ là một thầy chùa nghèo trên sơn tự vắng, có tài chi mà cứu chữa cho ai?" Biết thiền sư không chịu tha cho con ḿnh, Lư ông đành đem tiền về.

Tới ngơ, thấy cả nhà đang khóc, Lư ông đă chột dạ. Vào nhà, thấy Bé Châu đă chết, Lư ông đau đớn lắm, hận thù thiền sư vô cùng.

Hôm sau, Lư ông sai gia nhân làm l­ễ mai táng trọng thể cho con. Tang l­ễ xong, Lư ông lên huyện đường nạp đơn kiện thiền sư đă dùng tà thuật sát hại con ḿnh.

Quan tể đọc đơn, nửa tin nửa ngờ, sai lính lên chùa bắt thiền sư xuống huyện đường đối chất. Trong lúc quan hỏi cung, thiền sư trả lời rất hỗn xược. Quan giận lắm, sai lính nọc ra đánh mười roi. Đánh vào mông, nghe tiếng kêu bồm bộp như đánh vào mo cau, lính lấy làm lạ, bèn tŕnh quan. Quan nghi là thiền sư có lót vật độn bên trong y phục, bèn sai lính lột cà sa ra khám th́ bắt được 5 lá cờ xí, 1 cỗ quan tài, 2 h́nh nhân gỗ, tất cả đều nhỏ như đồ chơi trẻ con. Quan giận lắm, hỏi:"Có phải nhà ngươi đă dùng những yêu vật này để sát hại Lư Châu không?" Thiền sư đáp:"Không phải" Hỏi: "Thế th́ dùng để làm chi?" Đáp:"Để làm đồ chơi, bố thí cho trẻ con nghèo" Quan quát:"Chỉ nói láo. Đồ chơi bố thí th́ việc chi phải giấu? Đúng là những yêu vật để sát hại trẻ con!" Nói xong, quan múa tay bắt quyết, thành thạo tựa pháp sư. Ngỡ là quan biết phép hóa giải yêu vật của ḿnh, thiền sư chột dạ, bèn nhận tội. Quan liền lên án tử h́nh. Thiền sư kinh hăi, van lạy xin tha. Quan không tha, cứ ra lệnh cho lính đánh đủ trăm roi rồi giam vào ngục, chờ ngày hành quyết. Bị lính đánh quá tay, thiền sư không chịu nổi, chết ngay giữa huyện đường. Quan bèn sai lính đem xác đi chôn.

Thấy thiền sư đă chết, Lư ông cũng hả dạ, bèn lạy tạ quan rồi xin phép ra về. Khi trời nhá nhem tối, Lư ông về tới nhà, vào thẳng pḥng Lư bà, leo lên giường ngồi, thuật cho Lư bà nghe chuyện Vệ thiền sư bị lính đánh chết. Bỗng có một đứa bé chừng 7 tuổi bước vào pḥng, hỏi Lư ông:"Sao ông đi nhanh thế? Cháu chạy theo hụt cả hơi mà vẫn không bắt kịp!"

Kinh hăi quá, Lư ông toan lên tiếng hỏi xem nó là ai th́ thấy nó đă biến mất. Đảo mắt nh́n quanh, thấy nó đang ngồi chễm chệ ngay cạnh ḿnh, Lư ông bèn co cẳng đạp nó xuống sàn. Nó té rất nhẹ nhàng, không gây một tiếng động. Nằm dưới sàn, nó mỉm cười mà hỏi:"Sao ông lại đạp cháu?" Lư ông chưa kịp đáp th́ đă thấy nó lại đang ngồi chễm chệ ngay cạnh ḿnh. Kinh hăi quá, Lư ông thét lớn:"Nhà có ma!" rồi vùng dậy, kéo Lư bà xuống bếp, bảo bà đóng cửa lại mà nằm im.

Rồi Lư ông chạy tới pḥng Ngô thị gơ cửa. Ngô thị vừa mở cửa th́ thấy Lư ông nhảy vọt vào pḥng, quay ḿnh khóa cửa thực kỹ. Không biết là có chuyện chi, Ngô thị chỉ trố mắt nh́n chồng.

Chợt thấy có kẻ túm ống quần ḿnh mà lắc, Lư ông cúi nh́n xem là ai. Thấy lại là đứa bé vừa rồi, Lư ông kinh hoàng tột độ, quát ầm lên:"Mi là thằng bé nào mà cứ theo ta măi thế?" Đứa bé mỉm cười, đáp:"Cháu là một thằng bé cũng bị Vệ thiền sư giết chết như Bé Châu nhà ông!" Hỏi:"Họ tên mi là chi?" Đáp:"Cháu họ Lưu, tên Cảnh Chiêm" Hỏi:"Quê mi ở đâu?" Đáp: "Ở Tô Châu" Hỏi:"Vệ thiền sư quen biết mi ra sao?" Đáp:"Vệ thiền sư đâu có quen biết ǵ cháu!" Hỏi:"Không quen biết ǵ mi, mà sao lại giết mi?" Đáp:"V́ năm ngoái, cha mẹ cháu cùng mất, anh ruột và chị dâu cháu chiếm cứ ngôi nhà, đuổi cháu đi. Thấy thế, ông bà ngoại cháu đem cháu về nuôi. Một hôm, cháu đang đứng chơi ỏ trước cổng nhà ông bà ngoại cháu th́ Vệ thiền sư từ xa đi tới, tay cầm một lọ thuốc dí vào mũi cháu, khiến cháu bị mê đi. Thiền sư bèn bế cháu tới một nương dâu vắng mà giết, vứt xác ở gốc dâu!" Hỏi:"Tại sao bây giờ mi lại tới đây quấy nhi­ễu ta?" Đáp:"Cháu đâu có tới đây quấy nhi­ễu ông!” Hỏi:"Thế mi tới đây để làm chi ?" Đáp:”Để xin ông nhận cháu làm con nuôi!" Hỏi:"Mi xin làm con nuôi ta để làm chi?" Đáp:"Để trả ơn ông!" Lư ông hỏi:”Ta có giúp mi việc chi đâu mà mi phải trả ơn?” Cảnh Chiêm đáp:”Có! Ông đă giúp cho cháu được hả dạ!” Lư ông hỏi: ”Hả dạ về việc chi?” Cảnh Chiêm đáp:”Về việc ông đă đi kiện Vệ thiền sư khiến thiền sư bị lính đánh chết! Thưa ông, v́ cháu bị chết oan, linh hồn chưa được siêu thoát nên chưa được đi đầu thai. Hôm nghe tin ông kiện Vệ thiền sư nơi quan tể, cháu bèn lén lính canh cổng âm phủ, trốn lên dương thế, tới huyện đường coi. Thấy thiền sư bị lính đánh chết, cháu hả dạ lắm. Trở về âm phủ, cháu nhờ tào quan xin với Diêm Vương cho cháu được làm con nuôi ông. Diêm Vương đă chấp thuận rồi!" Lư ông nói:"Tuy Diêm Vương đă chấp thuận rồi, nhưng mi là ma, ta là người, th́ làm sao ta có thể nhận mi làm con nuôi được?" Cảnh Chiêm cười, nói:"Được chứ sao không? Ông chỉ cần cho cháu một pḥng nhỏ, một giường nệm, mỗi ngày một bát cháo loăng là đủ!"

Lư ông bèn quay hỏi Ngô thị:"Có nên nhận nó làm con nuôi không?" Ngô thị đáp:"Th́ ông cứ thử nhận xem sao"

Lư ông lại xuống bếp hỏi ư kiến Lư bà. Lư bà cũng đáp như Ngô thị.

Lư ông bèn nhận Cảnh Chiêm làm con nuôi, cho nó vào ở pḥng cũ của Bé Châu, đầy đủ giường nệm, rồi dặn gia nhân mỗi ngày bưng vào pḥng cho nó một bát cháo loăng.

Cảnh Chiêm măn nguyện lắm. Ban ngày, nó chỉ nằm trên giường, tối đến mới ngồi dậy, ra sân chơi. Thấy nó, ai cũng ngỡ là người sống chứ chẳng ai nghĩ nó là ma.

Bốn hôm sau. Tối đến, Cảnh Chiêm ra sân chơi. Nghe tiếng Ngô thị khóc con, nó tới gơ cửa. Ngô thị ra mở. Nó xin vào nói chuyện. Ngô thị cho vào. Nó hỏi:"Mẹ ơi, Bé Châu chết đă bao lâu rồi?" Ngô thị đáp:"Đă 7 ngày" Nó nói:"Bây giờ đang giữa mùa đông, tiết trời lạnh lắm, chắc xác Bé Châu chưa hư. Mẹ thử nói với Bố cho khai mộ Bé Châu lên coi. Nếu quả xác nó chưa hư th́ con có thể nhập vào xác nó, khiến nó sống lại!" Ngô thị bèn đi t́m Lư ông, thuật lại lời Cảnh Chiêm. Nghe xong, Lư ông mừng lắm.

Sáng sau, Lư ông sai một toán gia nhân ra khai mộ Bé Châu rồi dẫn  Cảnh Chiêm ra coi. Khi mở nắp quan tài, thấy xác con, Lư ông thương cảm, ứa nước mắt. Chợt thấy Cảnh Chiêm biến mất, Lư ông nghĩ là nó đă nhập vào xác con ḿnh, bèn sai gia nhân bế xác Bé Châu về nhà, đem vào pḥng, đặt lên giường. Lát sau, Bé Châu sống lại, nhưng v́ c̣n yếu, chỉ nằm trên giường.

Nghe tin, cả nhà kéo nhau lên coi. Thấy Bé Châu đ̣i uống nước nóng, gia nhân vội chạy đi lấy. Bé Châu uống xong, mồ hôi vă ra, ngồi nhổm dậy, nói chuyện rất hoạt bát khôn ngoan, không ngọng nghịu như trước, khiến cả nhà phải ngạc nhiên.

Tối đến, Bé Châu nằm ngủ. Lát sau, Ngô thị vào thăm th́ thấy nó lại nằm cứng đơ. Lấy tay sờ mũi, không thấy hơi thở, Ngô thị kinh hăi, hô hoán ầm lên. Cả nhà huyên náo, cùng chạy lên coi. Thấy thân xác nó chẳng cục cựa, ai cũng thở dài, nghĩ rằng nó lại chết. Mọi người đành để nó nằm yên trên giường, ai về pḥng nấy. 

          Sáng sau, gia nhân vào coi, thấy Bé Châu sống lại, bèn hô hoán ầm lên. Cả nhà lại chạy lên coi.

          Thấy Bé Châu cứ chết đi sống lại, Lư ông lấy làm lạ, bèn hỏi:"Tối qua con đă chết, sao sáng nay lại sống?" Bé Châu đáp:"Tối qua con đâu có chết! Con theo Bé Kha xuống âm phủ chơi, sáng nay mới về" Hỏi:"Bé Kha là ai?" Đáp:"Là một đứa bé cũng bị Vệ thiền sư sát hại như con. Hôm thiền sư giết con, ổng c̣n giết thêm hai đứa nữa, một đứa tên Kha, một đứa tên Tản"

          Lư ông hỏi:"Bé Kha ở với ai?" Bé Châu đáp:"Nó ở với Khương viên ngoại" Hỏi:"Nó quen biết với Khương viên ngoại ra sao?" Đáp:"Nó có quen biết chi đâu! V́ thấy ổng không con, Diêm Vương mới bắt nó tới làm con nuôi ổng" Hỏi:"Ở với ổng, nó có được đầy đủ không?" Đáp:"V́ ổng giàu có nên nó cũng được đầy đủ!" Hỏi:"Nó có biết chuyện con được sống lại không?" Đáp:"Có" Hỏi:"Tối qua, con đi đâu gặp nó?" Đáp:"Tối qua, con có đi ra ngoài đâu! Nó lén lính canh cổng âm phủ, trốn lên đây thăm con rồi rủ con xuống nhà Khương viên ngoại ở chơi với nó một đêm để chuyện tṛ từ biệt" Lư ông hỏi:"Sáng nay, ai đưa con về?" Bé Châu đáp:"Bé Kha!" Hỏi: "Về bằng ǵ?" Đáp:"Bằng ngựa của viên ngoại!"

          Lư ông lại hỏi:"Ở âm phủ, con có biết đứa bé nào họ Lưu, tên Cảnh Chiêm không?" Bé Châu đáp:"Chính là con đây! Con có phải là Bé Châu đâu! Con chỉ mượn xác Bé Châu để sống lại thôi. V́ thế, từ nay xin Bố gọi con là Bé Chiêm!" Vỡ lẽ, Lư ông bèn bắt mọi người trong nhà phải gọi Bé Châu là Bé Chiêm.

          Nghe Bé Chiêm nói, Ngô thị bèn hỏi:"Thế ở âm phủ, con có gặp Bé Châu không?" Bé Chiêm đáp:"Có, nhưng nó đă chuyển sinh rồi" Hỏi: "Chuyển sinh làm con ai?" Đáp:"Làm con phú thương họ Nghiêm, tên Tử Phương" Hỏi:"Sao con biết?" Đáp:"Nó thuật lại cho con nghe!" Hỏi:"Nó thuật như thế nào?" Đáp:"Nó thuật rằng Diêm Vương sai quỷ sứ gọi nó vào điện, bảo cho nó biết là Bố với nó không có duyên cha con. Trước kia, Bố có nợ ông Nghiêm Tử Phương 11 vạn đồng. Bố chưa kịp trả th́ ổng đă chết. V́ thế, Diêm Vương cho nó lên dương thế làm con Bố để Bố dùng nó thay tiền mà trả nợ ổng. Hôm nọ ổng mới biết nó là con Bố nên ổng xin Diêm Vương cho ổng lên dương thế bắt nó xuống âm phủ làm con, để trừ nợ. Diêm Vương thuận cho. Ổng bèn lên dương thế, tới nhờ Vệ thiền sư bắt nó cho ổng. V́ thế, Vệ  thiền sư mới giết chết nó. Như vậy là Bố đă hết nợ ông Nghiêm Tử Phương rồi!"

          Đứng nghe Bé Chiêm nói, Lư ông giật ḿnh kinh hăi, tóc gáy dựng ngược,  mồ hôi toát ra. Lư ông thầm nghĩ:"Khi c̣n ít tuổi, ḿnh có đi buôn ở Kim Lăng. Khi mua hàng của ông Nghiêm Tử Phương, quả thực ḿnh c̣n nợ ổng 11 vạn đồng. Ḿnh đang gom tiền để trả th́ nghe tin ổng mất. Tuy nhiên, ngoài ổng với ḿnh ra, có ai biết chuyện này đâu!" V́ thế. khi nghe Bé Chiêm nói, Lư ông tin ngay.

Lư bà cũng hỏi:"Thế ở âm phủ, con có gặp chị Tiểu Huệ không?" Bé Chiêm đáp:"Không. Nhưng sớm muộn ǵ th́ con cũng sẽ hỏi được tin tức về Chị cho mẹ. Nhưng xin mẹ cho con biết hồi sinh thời Chị có thích thứ ǵ đặc biệt không?" Lư bà đáp:"Có. Hồi sinh thời, nó thích nhất là hoa tú đế. Một hôm, nó dùng kéo để cắt móng tay. Chẳng may nó bị kéo cắt đứt tay, máu nhuộm đỏ áo. Nó bèn lấy máu vẽ một bông hoa tú đế trên lụa. Từ hôm ấy, thỉnh thoảng nó lại lấy kéo cắt đứt ngón tay để lấy máu vẽ hoa. Bức tranh nó đắc ư nhất, bây giờ Mẹ vẫn c̣n giữ làm kỷ vật, treo ở đầu giường nó!"  

Ba hôm sau. Sáng ra, Bé Chiêm chạy tới pḥng Lư bà, nói:"Mẹ ơi, chị Tiểu Huệ bây giờ sung sướng lắm" Lư bà hỏi:"Sao con biết?" Bé Chiêm đáp: "Đêm qua, con xuống âm phủ thăm Bé Kha, được gặp Khương viên ngoại. Con hỏi viên ngoại xem ổng có biết ǵ về chị Tiểu Huệ không th́ ổng gật đầu, nói rằng bây giờ Chị oai vệ lắm, cứ ra khỏi cổng là có cả trăm kẻ tiền hô hậu ủng v́ Chị đă thành hôn với Thạch công tử, con trai út của Sở Giang Vương. Con bèn xin ổng dẫn con đi gặp Chị. Ổng ưng thuận, rồi dẫn con tới dinh thự của Thạch công tử. Vào sảnh đường, con thấy Chị điểm trang lộng lẫy, đầu tóc giắt đầy châu thúy" Hỏi:"Thế sao nó không về dương thế thăm nhà?" Đáp:"Có phải là ma nào cũng về dương thế thăm nhà được đâu? Thường th́ khi người ta chết, ai cũng quên hết mọi việc hồi sinh thời, quên cả cha mẹ. Chỉ có những người ưa thích một thứ ǵ đặc biệt, th́ sau khi chết, nếu có ai nhắc tới, may ra mới nhớ lại được mà thôi!" Hỏi:"Nó đối xử với con ra sao?" Đáp:"Chị đối xử với con thân mật và tử tế lắm. Khi viên ngoại giới thiệu con với Chị xong, Chị liền bảo con lên chiếc sập san hô trong sảnh đường ngồi nói chuyện với Chị. Khi con nói trên dương thế, Bố Mẹ nhớ Chị lắm th́ Chị không hiểu chi cả, chỉ ngơ ngác nh́n con như người mơ ngủ. Con bèn nhắc hồi sinh thời Chị ưa lấy máu ngón tay để vẽ hoa tú đế lắm th́ Chị mới nhớ lại được, rồi thở dài năo nuột"

Lư bà hỏi:"Nó có đả động chi đến chuyện về thăm nhà không?" Đáp:"Có. Chị nói với con rằng Chị sẽ nhờ Thạch công tử xin với Sở Giang Vương và phu nhân cho phép Chị về thăm Bố Mẹ" Hỏi:"Nó có nói là hôm nào sẽ về không?" Đáp:"Không"  

          Tuần sau, Lư ông đưa Ngô thị về thăm Ngô gia.

Một sáng, Bé Chiêm chạy tới pḥng Lư bà, nói:"Hôm nay chị Tiểu Huệ sẽ về nhà thăm Bố Mẹ" Lư bà hỏi:"Bao giờ th́ nó về tới đây?" Bé Chiêm đáp:"Cũng sắp rồi. Chị có dắt theo một đoàn tùy tùng, đông lắm. Mẹ nên mua lấy ít tiền giấy mà đốt để cho bọn họ có chút tiền tiêu và sửa soạn cho bọn họ một bữa rượu thịt" Lư bà vội sai tiểu đồng chạy ra chợ mua tiền giấy và đốc thúc gia nhân sửa soạn rượu thịt.

Lát sau, Bé Chiêm lại chạy đi t́m Lư bà, nói:"Mẹ ơi, chị Tiểu Huệ đă về tới đây rồi! Chị đang đứng trên pḥng khách kia ḱa!" Lư bà cùng gia nhân vội theo Bé Chiêm lên pḥng khách, nhưng chẳng thấy ai. Lư bà hỏi: "Chị Tiểu Huệ đâu?" Bé Chiêm không đáp, chỉ quay ra nói chuyện với Tiểu Huệ:"Chị hăy ngồi xuống sập này mà nghỉ chân, đừng đứng đó mà khóc nữa!" Mọi người trong pḥng đều lắng nghe tiếng khóc nhưng chẳng ai nghe thấy ǵ. Bé Chiêm quay ra giục Lư bà:"Mẹ hăy sai người đem tiền giấy ra cổng đốt rồi bưng rượu thịt ra cho đoàn tùy tùng của Chị ăn uống!" Lư bà bèn sai gia nhân làm theo lời. Bé Chiêm cũng theo gia nhân ra cổng xem chúng đốt tiền giấy và bày rượu thịt.

Lát sau, nó chạy vào nói với Lư bà:"Mẹ ơi, chị Tiểu Huệ cũng ra cổng xem đoàn tùy tùng ăn uống và chia tiền. Chị ra lệnh cho bọn họ được tự do, trưa mai mới phải trở lại đón chị" Nói xong, nó lại chạy ra cổng. 

Lát sau, nó lại chạy vào nói với Lư bà:"Mẹ ơi, chị Tiểu Huệ vào nhà rồi! Chị nói với con rằng hồi sinh thời, Chị có cái chăn thêu với đường viền kép, bị đuốc hoa đốt cháy mất một lỗ tṛn bằng hạt đậu rồi bảo con hỏi mẹ xem chăn ấy có c̣n không?" Lư bà đáp:"C̣n!" rồi đi lấy chăn đem ra. Bé Chiêm nói:"Chị vào pḥng cũ của Chị rồi! Chỉ bảo con thưa với mẹ rằng v́ đi đường xa nên bây giờ Chị mệt lắm, rất buồn ngủ. Sáng mai Chị sẽ xin hầu chuyện mẹ. Chị cũng dặn con nếu mẹ đem chăn ra th́ đem vào pḥng cho Chị!" Nghe Bé Chiêm nói, Lư bà bèn về pḥng.

          Hàng xóm phía đông của Lư ông là một gia đ́nh họ Triệu. Ông bà Triệu có ái nữ tên Bích Hằng kém Tiểu Huệ hai tuổi. Hồi sinh thời, Bích Hằng với Tiểu Huệ thân nhau lắm. Đêm ấy, Bích Hằng mộng thấy Tiểu Huệ quấn khăn vàng, mặc áo tía, tới thăm ḿnh, mỉm cười, nói:"Em chớ kinh hăi. Bây giờ chị đă là ma, đang về thăm nhà nhưng không có h́nh hài để nói chuyện với Bố Mẹ. Sáng mai, em làm ơn cho chị mượn h́nh hài của em một buổi để chị về nói chuyện với Bố Mẹ"

Sáng sau, Bích Hằng ngủ dậy, thuật lại giấc mộng cho mẹ nghe. Vừa thuật xong, Bích Hằng té xuống đất, nằm hôn mê. Triệu bà kinh hăi, chẳng biết làm thế nào. Lát sau, Bích Hằng tỉnh dậy, ngơ ngác nh́n Triệu bà, nói: "Thím Triệu với Tiểu Huệ mới xa nhau đây mà thấm thoắt đă 7 năm rồi. Tóc thím Triệu đă bạc trắng cả!" Triệu bà càng kinh hăi, nh́n con, hỏi:"Con có điên không?" Bích Hằng không đáp, chỉ chắp tay cúi đầu chào mẹ rồi vọt ra cổng, chạy sang nhà Lư ông.

Tới nơi, Bích Hằng chạy thẳng đến pḥng Lư bà, đẩy cửa bước vào. Thấy Lư bà đứng ở góc pḥng, Bích Hằng chạy tới ôm chầm lấy mà khóc. Lư bà kinh hăi, chẳng hiểu tại sao con gái nhà hàng xóm lại chạy sang nhà ḿnh, ôm lấy ḿnh mà khóc? Đột nhiên, Bích Hằng nói:"Con về nhà từ sáng hôm qua nhưng v́ đi đường xa bị mệt nên chưa hầu chuyện Bố Mẹ được. Trước kia, con sống với Bố Mẹ, chưa được nửa đường đă bỏ ra đi, khiến Bố Mẹ đau ḷng. Con đă phạm tội bất hiếu, bây giờ biết chuộc cách nào đây?"

Vỡ lẽ, Lư bà bật khóc, nói:"Bố Mẹ đau ḷng lắm, nhưng bây giờ nghe tin con được phú quư, Bố Mẹ cũng vui mừng" Bích Hằng hỏi:"Bố với d́ Ngô có nhà không?" Lư bà đáp:"Đi vắng cả!" Rồi Lư bà hỏi:"Làm dâu một gia đ́nh vương giả mà sao con lại được về thăm nhà dễ­ dàng như thế này?" Bích Hằng đáp:"Vợ chồng con cực kỳ ḥa thuận, tương đắc. Bố mẹ chồng con cũng rất thương yêu con nên khi con nhờ chồng con xin phép cho về thăm nhà th́ bố mẹ chồng con cho phép ngay" Nói xong, Bích Hằng buông Lư bà, chạy tới tường, đứng dựa lưng, nghiêng đầu, chống má, giống hệt điệu bộ của Tiểu Huệ hồi sinh thời. Thấy thế, Lư bà càng thương cảm, cứ sụt sùi măi. Sau đó, Lư bà dắt Bích Hằng lên giường ngồi hàn huyên tâm sự.

Đến trưa, bỗng Bé Chiêm chạy từ cổng vào pḥng Lư bà, nói:"Đoàn tùy tùng của chị Tiểu Huệ đă tới ngoài cổng, tề tựu đông đủ rồi!" Bích Hằng vội đứng dậy, chắp tay cúi đầu chào Lư bà, vừa khóc vừa nói:"Thôi, con phải đi đây. Mẹ cho con gửi lời chào Bố với d́ Ngô!" Nói xong, Bích Hằng té xuống đất nằm hôn mê. Lát sau, Bích Hằng tỉnh lại. Lư bà bèn sai gia nhân đưa Bích Hằng về nhà.

Tuần sau, Lư ông cùng Ngô thị từ Ngô gia về. Mấy hôm sau, đột nhiên Lư ông bị bệnh nặng.

Lư bà cho mời thầy thuốc tới xem mạch, hốt thuốc cho chồng nhưng bệnh t́nh của Lư ông chẳng hề thuyên giảm. Bé Chiêm vào pḥng thăm Lư ông rồi ra nói với Lư bà:"Có hai con quỷ đang ngồi ở đầu giường Bố, một con cầm trượng sắt, một con cầm dây thừng. Con năn nỉ chúng tha cho Bố, nhưng chúng không chịu. Vậy th́ Bố sắp mất rồi!" Nghe thấy thế, Lư bà mếu máo, sai gia nhân chuẩn bị khăn liệm, quan quách cho chồng.

Tối ấy, đột nhiên Bé Chiêm lại chạy từ cổng vào pḥng Lư ông, hét lớn:"Những kẻ dơ bẩn và đàn bà con gái hăy ra khỏi pḥng này ngay. Chồng chị Tiểu Huệ là Thạch công tử, sắp tới thăm Bố đó!" Mọi người trong pḥng đều kinh hăi, kéo nhau chạy ra khỏi pḥng.  

Nửa giờ sau, Bé Chiêm lại t́m gặp Lư bà, vỗ tay cười, nói:"Mẹ ơi, con mắc cười quá!" Lư bà hỏi:"Mắc cười về chuyện chi?" Đáp:"Về chuyện hai con quỷ ngồi ở đầu giường Bố. Khi nghe tin Thạch công tử sắp tới, chúng sợ xanh mặt, rủ nhau rúc xuống gầm giường Bố để trốn, trông giống hệt hai con rùa"

Nói xong, Bé Chiêm lại chạy ra giữa sân, ngửa mặt lên trời mà nói: "Thạch đại ca đấy ư? Em là Bé Chiêm, em của chị Tiểu Huệ đây" Thế rồi nó cứ đứng ở giữa sân, ngửa mặt lên trời mà nói chuyện với Thạch công tử.

Lát sau, nó lại vỗ tay cười, nói:"Hai con quỷ mọi rợ này thực là ngu xuẩn. Tôi đă năn nỉ chúng măi mà chúng chẳng chịu tha cho Bố. Bây giờ th́ tôi khoái chí quá!" Nói xong, nó chạy ra cổng.

Lát sau, nó lại chạy vào nhà, nói với Lư bà:"Mẹ ơi, Thạch công tử đă bắt hai con quỷ ấy đi rồi. Công tử lôi chúng từ gầm giường Bố ra, lấy dây trói lại rồi treo lủng lẳng ở cổ ngứa. Như vậy là Bố sẽ không sao hết, Mẹ khỏi phải sửa soạn ma chay cho Bố. Công tử nói với con là sẽ về tâu với Diêm Vương, xin cho cả ba Bố Mẹ thọ đủ trăm tuổi!" Thấy nó nói thế, cả nhà đều mừng.

Đêm ấy, đột nhiên bệnh t́nh của Lư ông thuyên giảm rơ rệt. Ba ngày sau, Lư ông khỏi hẳn bệnh.

Lư ông bèn mời thầy đồ tới nhà dạy Bé Chiêm học. Nó học rất thông minh. Năm 18 tuổi, nó được nhận vào học ở trường huyện.

Tuy sống trên dương thế nhưng nó vẫn có thể nh́n thấy mọi vật dưới chốn u minh. V́ vậy, ở trong làng, nhà nào có bệnh nhân bị ma làm cũng mời nó tới nhà đuổi ma cho. Nó tới nhà bệnh nhân, chỉ chỗ ngồi của ma rồi bảo người nhà lấy lửa đốt, khiến ma sợ, phải bỏ chạy. Thế là bệnh nhân khỏi bệnh.

Năm Bé Chiêm 20 tuổi, một hôm chính nó bị bệnh nặng, người cứ gầy dộc đi, da dẻ xanh xao vàng vọt. Lư bà bảo nó:"Con hăy chỉ chỗ ma ngồi trong nhà ḿnh để Mẹ lấy lửa đốt cho con được khỏi bệnh!" Nó cười, đáp: "Ma đâu có làm ǵ được con. Bệnh của con là do thần linh trách phạt về tội tiết lậu thiên cơ. Mươi hôm nữa, hết hạn phạt, con sẽ khỏi!"

Quả nhiên, mười ngày sau nó khỏi bệnh.

Từ đó về sau, chẳng bao giờ Bé Chiêm đả động chi đến những chuyện dưới chốn u minh nữa.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com