www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

111. A BẢO

T́nh nữ tằng ly chẩm thượng hồn

Si lang t́nh tứ cánh ôn tồn

A nùng hưu thuyết nhân cầm dị

Anh vũ tiền thân khước tính Tôn




 

111. NHO SINH NGỐC, MỐI T̀NH SI

 

Tỉnh Quảng Tây có nho sinh họ Tôn, tên Tử Sở, có bàn tay trái 6 ngón, tính thực thà, ít nói, văn chương vào hạng khá. Tử Sở góa vợ, có đứa con trai 5 tuổi, tên Khâm, gia tư vào bậc trung. Tử Sở rất sợ kỹ nữ. Bất kỳ gặp kỹ nữ ở đâu, Tử Sở cũng t́m cách tránh xa. V́ thế, đám bạn thường bày tṛ chọc ghẹo để mua cười.

Tử Sở có người bạn họ Chu, tính ưa họp bạn. Một hôm, Chu sinh mời đám bạn tới nhà dự tiệc, mời cả một kỹ nữ tới giúp vui. Trong tiệc, có kẻ bảo kỹ nữ tới chọc ghẹo Tử Sở. Tử Sở sợ quá, mặt mũi đỏ rừ, mồ hôi ướt đẫm, khiến đám bạn phá lên cười.

Trong huyện, có phú ông họ Lư, ḍng dơi thế gia, giàu ngang vương giả, có vợ và một gái tên A-Bảo, tư dung cực kỳ diễm lệ. Trong huyện lại có bà mai nổi danh họ Thái. V́ các vương tôn công tử trong vùng đua nhau tới nhờ Thái bà đi dạm hỏi A Bảo cho ḿnh, nên A Bảo rất quen mặt Thái bà, nhưng Lư ông vẫn chưa vừa ư đám nào.

V́ Tử Sở ngốc nghếch, ai nói ǵ cũng tin nên đám bạn đặt cho lộng danh là Tôn Si. Một hôm, Chu sinh tới  thăm Tử Sở, nói đùa:"Anh góa vợ, sao chẳng tới nhờ Thái bà đi dạm hỏi A Bảo cho?" Ngỡ bạn nói thực, Tử Sở liền đem chút tiền đi biếu Thái bà, nhờ Thái bà tới nhà Lư ông dạm hỏi A Bảo cho ḿnh.

Thái bà đoán việc chẳng thành nhưng v́ đă nhận tiền của Tử Sở nên cứ đi. Thấy Thái bà lại tới nhà ḿnh, Lư ông cười, hỏi:"Bà lại tới đây làm mối con tôi cho ai nữa?" Thái bà đáp:"Thưa ông, tôi tới làm mối cho nho sinh Tôn Tử Sở!" Lư ông lắc đầu cười, nói:"Tử Sở không có tiền th́ lấy ǵ nuôi con tôi? Vả lại, chắc con tôi cũng chẳng ưng Tử Sở đâu" Thái bà bèn xin cáo biệt.

Ra tới sân, Thái bà gặp A Bảo, bèn thuật chuyện cho nghe. A Bảo cười, nói:"Xin bà về bảo Tôn sinh chặt đứt ngón tay dư th́ tôi chịu!" Thái bà cũng cười.

Thái bà tới nhà Tử Sở thuật chuyện. Nghe xong, Tử Sở nói:"Tưởng Lư tiểu thư đ̣i hỏi điều chi khó chứ nếu chỉ đ̣i có thế th́ dễ quá mà!" Thái bà cười mà cáo biệt.

Chờ cho Thái bà ra khỏi cổng, Tử Sở liền đi lấy ŕu lên pḥng khách, nghiến răng chặt đứt ngón tay dư. Đau thấu tim gan, Tử Sở thét lên một tiếng rồi té xuống đất, nằm ngất lịm. Nghe tiếng thét, đám gia nhân chạy lên coi. Thấy Tử Sở nằm dưới đất, máu chảy lênh láng, chúng vội vực lên giường, băng bó cho rồi đi mời thầy lang tới nhà chữa trị.

Ba ngày sau, vừa ngồi dậy được, Tử Sở đă phục sức chỉnh tề, tới nhà Thái bà, x̣e bàn tay cho Thái bà coi. Thái bà kinh hăi, nói:"Tôi phải chạy đi báo cho Lư tiểu thư biết ngay mới được" Tử Sở bèn xin cáo biệt.  

Được Thái bà tới báo cho biết, A-Bảo vô cùng kinh ngạc, v́ chẳng ngờ ḿnh nói đùa như thế mà Tử Sở lại cho là thực, A Bảo cười, nói:"Xin bà bảo Tôn sinh chặt nốt cái ngốc đi th́ tôi mới chịu!" Thái bà cũng cười.

Thái bà tới nhà Tử Sở thuật chuyện. Tử Sở nói:"Tôi có cái ngốc nào đâu? Vả lại, nếu tôi có th́ tôi cũng có nh́n thấy nó ở đâu mà chặt?" Thái bà lại phá lên cười mà cáo biệt.

Thái bà về rồi, Tử Sở thầm nghĩ :”A Bảo chắc ǵ đă có tư dung cực kỳ diễm lệ như lời đồn mà đ̣i hỏi thái quá như thế?” Do đó, Tử Sở ngưng việc dạm hỏi A Bảo.

Ở Quảng Tây, trong dân gian có tục là vào tiết Thanh Minh, cha mẹ cho con gái ra đường du ngoạn một ḿnh. V́ thế, các thanh niên khinh bạc thường rủ nhau tụ tập thành lũ, theo sau các thiếu nữ để chọc ghẹo, phẩm b́nh, cười đùa, bàn tán.

Năm ấy, vào tiết Thanh Minh, Chu sinh cùng đám bạn tới rủ Tử Sở ra đường tản bộ để chiêm ngưỡng mỹ nhân. Tử Sở từ chối. Chu sinh nói:"Hôm nay, chắc chắn là A Bảo sẽ ra đường du ngoạn. Thế anh không muốn đi coi tư dung người đẹp hay sao?" Biết Chu sinh bỡn cợt ḿnh nhưng v́ thấy lời nói có lư, Tử Sở bèn mặc áo quần tề chỉnh đi theo đám bạn, hy vọng sẽ được gặp A Bảo. Đang đi, bỗng thấy ở đằng xa có một đám đông đứng vây quanh một cổ thụ, Tử Sở ngạc nhiên, hỏi:"Thiên hạ vây quanh cổ thụ kia để làm chi?" Chu sinh nói đùa:"Để coi tư dung A Bảo" rồi giục đám bạn:" Đi nhanh lên" Mọi người đều rảo bước.

Tới nơi, nghe nói có ái nữ của phú ông họ Lư ngồi nghỉ chân ở gốc cây, Tử Sở hồi hộp lắm. Lách ḿnh vào coi, Tử Sở thấy quả có một thiếu nữ ngồi cúi đầu ở gốc cây như đang ngồi nghỉ mệt.

Lát sau, khi thiếu nữ ngửng đầu lên, Tử Sở phải sững sờ kinh ngạc v́ thấy thiếu nữ quả là một giai nhân tuyệt sắc mà ḿnh chưa từng được nh́n thấy bao giờ. Lúc đó Tử Sở mới công nhận lời đồn A Bảo có tư dung cực kỳ di­ễm lệ thực chẳng ngoa.

Thấy đám người vây quanh mỗi lúc một đông, A Bảo tỏ vẻ khó chịu, bèn đứng dậy bỏ đi. Đám đông vội rẽ ra, nhường đường cho A Bảo, rồi lũ lượt bước theo sau.

Đám đông đi rồi, chỉ c̣n lại một ḿnh, Tử Sở cứ đứng ngây người như tượng gỗ ở gốc cổ thụ. Thấy thế, đám bạn liền quay lại gọi, nhưng Tử Sở không đáp. Đám bạn bèn chạy tới nắm tay Tử-Sở kéo đi, hỏi đùa:"Chắc hồn anh đi theo A Bảo rồi phải không?" Tử Sở vẫn không đáp. Biết tính Tử Sở ít nói, đám bạn không lấy làm lạ, chỉ bảo nhau đưa Tử Sở về nhà.       

Tới nhà, Tử Sở vào pḥng nằm, ngủ mê man như người say rượu. Tối đến, khi gia nhân vào đánh thức dậy ăn cơm, Tử Sở không thể tỉnh giấc. Nghi là Tử Sở mất hồn, đám gia nhân kéo nhau ra ngoài đường hú hồn nhưng chẳng thấy hiệu quả chi. Đám gia nhân lại trở vào pḥng, lay Tử Sở mà hỏi: "Hồn cậu đang ở đâu?" Tử Sở ú ớ đáp:"Ở nhà A Bảo!" Đám gia nhân hỏi:"Sao lại ở nhà A Bảo?" Tử Sở không đáp, chỉ nhắm mắt nằm im. Đám gia nhân kinh hăi, chẳng hiểu v́ cớ ǵ mà Tử Sở lại bị hôn mê như thế.

          Nguyên là lúc thấy A Bảo dời khỏi gốc cây, Tử Sở toan bước theo th́ đột nhiên thấy thân ḿnh kề với thân A Bảo. Thử ngả đầu vào vai A Bảo, không thấy bị A Bảo la mắng mà cũng chẳng thấy mọi người theo sau chế giễu, Tử Sở bèn theo A Bảo về nhà, lúc nào cũng dựa vào A Bảo, trong ḷng rất lấy làm đắc ư. Đến tối, thấy đói, Tử Sở muốn về nhà ăn cơm nhưng v́ thần trí mê loạn, không biết đường về, nên đành nhịn đói mà theo A Bảo vào pḥng, cùng lên giường nằm.

          Đêm ấy, A Bảo chiêm bao thấy ḿnh ân ái với nam nhân. A Bảo hỏi: "Chàng họ tên chi?" Nam nhân đáp:"Tôi họ Tôn, tên Tử Sở" Sáng ra, A Bảo kinh hăi lắm, nhưng không dám thuật chuyện ḿnh chiêm bao với ai cả.

Đám gia nhân thấy Tử Sở nằm ngủ li b́ 3 ngày đêm liên tiếp, hơi thở chỉ c̣n thoi thóp th́ kinh hăi lắm. Nhớ tới lời Tử Sở nói ú ớ rằng hồn ḿnh đang ở nhà A Bảo, có gia nhân lên tiếng:"Bây giờ ta nên tới nhà Lư ông tŕnh bày câu chuyện rồi xin Lư ông cho ta mời thầy pháp tới chiêu hồn cậu Tử Sở về" Chúng đều đồng ư rồi kéo nhau tới nhà Lư ông.

Nghe chuyện xong, Lư ông cười, nói:"Tử Sở có tới đây bao giờ đâu mà hồn ở đây? " Đám gia nhân nhà Tử Sở năn nỉ, Lư ông đành nói:"Thôi th́ ta cho các ngươi tới chiêu hồn Tử Sở để các ngươi khỏi ân hận!" Đám gia nhân mừng lắm, vội cám ơn Lư ông rồi kéo nhau đi mời thầy pháp.

Thầy pháp tới nhà Tử Sở, đ̣i một manh áo với một manh chiếu mà Tử Sở đă dùng. Đám gia nhân đi t́m rồi đưa ra. Thầy pháp bèn làm lễ­, phù phép vào hai manh áo, rồi cầm ở hai tay, vùng chạy tới nhà Lư ông. Đám gia nhân vội chạy theo sau.

Tới nơi, thầy pháp nói với người canh cổng vào tŕnh với Lư ông cho phép đám gia nhân nhà họ Tôn được vào pḥng ngủ của tiểu thư. Người canh cổng vào tŕnh. Lư ông bèn sai người ra dẫn vào. Vào pḥng A Bảo, thầy pháp niệm thần chú, hú hồn Tử Sở, rồi lại cầm hai manh áo ở hai tay, vùng chạy về nhà Tử Sở. Đám gia nhân lại chạy theo thầy pháp.

Thầy pháp vừa chạy về tới cổng nh à Tử Sở th́ ở trong nhà, đột nhiên Tử Sở mở mắt, tỉnh hẳn. Đám gia nhân vào hỏi:"Hồn cậu vừa từ đâu về?" Tử Sở đáp:"Từ nhà A Bảo về!" Hỏi:"Trong pḥng Lư tiểu thư có những vật  ǵ?" Đáp:"Có một chiếc giường ở góc pḥng. Cạnh giường, có chiếc kệ, trên đẻ hai hộp phấn với hai hộp son. Đối diện chiếc kệ, có chiếc bàn bầu dục với hai ghế nệm đỏ, kê sát tường" Thấy Tử Sở tả chẳng sai chi tiết nào, chúng kinh ngạc quá. Sau khi tỉnh, Tử Sở có thể đứng dậy đi lại được, nhưng vẫn c̣n ngơ ngác. V́ lúc nào đầu óc cũng nghĩ đến chuyện được gặp lại A Bảo, Tử Sở mắc chứng hay quên. Nghe được chuyện này, A Bảo thương hại Tử Sở lắm, đâm ra cảm mối t́nh si của Tử Sở.

Tháng sau. Một hôm, nghe thiên hạ đồn là vào ngày Tắm Phật, mồng 8 tháng 4, A-Bảo sẽ lên chùa Thủy Nguyệt lễ­ Phật, Tử-Sở mừng lắm. Sáng hôm ấy, Tử-Sở lên chùa, đứng ở bên đường chờ A-Bảo. Chờ đến quá trưa, Tử-Sở thấy quả có xe A-Bảo tới.  

Ngồi trong xe, nh́n thấy một nam nhân đứng ở bên đường, trông giống người trong mộng đă ân ái với ḿnh, A-Bảo vội vén rèm lên coi.

Thấy A-Bảo nh́n ḿnh, Tử-Sở xúc động lắm, vội chạy theo xe. A Bảo liền ra lệnh cho xe dừng lại rồi sai t́ nữ chạy tới hỏi họ tên người ấy. T́ nữ tới hỏi, rồi quay về tŕnh:"Thưa nương tử, người ấy họ Tôn, tên Tử Sở" Nghe thấy thế, A Bảo cực kỳ xúc động, bèn ra lệnh cho xa phu quay xe về nhà.

Tử Sở thẫn thờ, đứng nh́n theo xe. Khi xe mất hút, Tử Sở mới ra về. Tới nhà, Tử Sở cứ ấm ức, không hiểu tại sao lần này hồn ḿnh chẳng chịu bám theo A Bảo như lần trước? Rồi Tử Sở bắt đầu nhuốm bệnh. Thoạt tiên c̣n nhẹ, sau cứ nặng dần. Ba hôm sau, Tử Sở không ăn uống được, chỉ nằm mê man trên giường, ngày đêm mộng mị, nói mê đủ chuyện, miệng luôn gọi tên A Bảo. Gia nhân đi mời thầy lang tới nhà chữa trị cho, nhưng bệnh t́nh Tử Sở chẳng hề thuyên giảm.

Trong nhà, Tử Sở nuôi một con vẹt. Hôm ấy, con vẹt chết. Con trai Tử Sở là Tôn Khâm, ôm xác vẹt vào nằm cạnh cha.

Mở mắt nh́n, thấy con đang nằm cạnh ḿnh, tay ôm xác  vẹt, Tử Sở chợt nghĩ:"Nếu ḿnh là vẹt th́ ḿnh sẽ bay tới pḥng A Bảo" Đột nhiên Tử Sở thấy hồn ḿnh nhập vào xác vẹt khiến vẹt sống lại, vỗ cánh bay đi.

Tôn Khâm sửng sốt, kêu la ầm ĩ. Đám gia nhân chạy vào hỏi xem có chuyện chi th́ Tôn Khâm đáp là vẹt đă sống lại, bay đi mất rồi.

Thấy Tử Sở lại nằm thiêm thiếp, mất hồn như lần trước, đám gia nhân kinh ngạc, chỉ biết đứng nh́n nhau.

Vẹt bay tới nhà Lư ông, đậu trên thành cửa sổ pḥng A Bảo. Thấy vẹt đẹp, A Bảo thích lắm, gión gién tới bắt. Thấy vẹt không bay đi mà cứ sà vào ḷng ḿnh, A Bảo rất đỗi ngạc nhiên. V́ sợ vẹt đổi ư, A Bảo bèn lấy dây buộc chân vẹt, cột vào thành giường.

Bỗng nghe vẹt nói tiếng người:"Nàng đừng buộc chân tôi. Tôi là Tôn Tử Sở!" A Bảo kinh ngạc quá, vội cởi dây buộc ra. Quả nhiên, vẹt không bay đi mà sà vào ḷng A Bảo. A Bảo bèn khấn:"Thâm t́nh của chàng đă in vào ḷng thiếp, thiếp bị xúc động lắm rồi. Tuy nhiên người và chim là hai loài khác nhau, làm sao mà chúng ḿnh có thể đoàn tụ như vợ chồng được?" Vẹt đáp:"Tôi chỉ cần được ở cạnh nàng thôi chứ không cần điều chi khác" A Bảo bèn đi lấy vừng để vào ḷng bàn tay cho vẹt ăn. Vẹt ăn rất ngon lành rồi lại rúc đầu vào ḷng A Bảo, lim dim đôi mắt.

Bà vú vào pḥng A Bảo dọn dẹp. Thấy vẹt, bà vú lấy làm lạ, hỏi: "Nương tử lấy vẹt này ở đâu ra?" A Bảo đáp:"Không hiểu nó ở đâu bay tới, đậu trên thành cửa sổ nên thiếp bắt được" nhưng giấu kín chuyện vẹt nói được tiếng người và chuyện vẹt tự nhận là Tôn Tử Sở.

Bà vú thử lấy vừng để trong tay cho vẹt ăn th́ thấy vẹt không chịu ăn, chỉ nằm rúc đầu vào ḷng A Bảo. Bà vú bèn trút vừng sang tay A Bảo th́ thấy vẹt lại nhổm dậy, mổ vừng mà ăn.

Sáng sau, khi A Bảo ngồi ở bàn th́ vẹt sà vào ḷng. Tối ấy, khi A Bảo đi nằm th́ vẹt bay tới giường, sà xuống gối, dựa vào đầu. Thấy thế, A Bảo thương vẹt lắm.

Ba hôm sau, A Bảo nhờ bà vú tới nhà Tử Sở ḍ xem Tử Sở mạnh yếu ra sao. Bà vú đi về, nói Tử Sở bị bệnh nặng, nằm cứng đơ trên giường đă ba ngày, hơi thở chỉ c̣n thoi thóp, ḿnh mẩy tay chân đă lạnh cả, duy chỉ có đầu và ngực là c̣n ấm mà thôi.

Chờ cho bà vú ra khỏi pḥng, A Bảo liền khấn:"Nếu chàng chịu trở lại làm người th́ thiếp xin thề với chàng rằng sống chết ǵ thiếp cũng sẽ xin theo chàng để gá nghĩa phu thê!" Vẹt nói:"Nàng nói dối tôi!" A Bảo liền lên tiếng thề độc. Vẹt bèn nghiêng đầu, hiếng mắt tựa hồ như để cân nhắc lời thề.

Lát sau, khi A Bảo vừa cởi giày lên giường nằm th́ vẹt bay sà xuống đôi giày, ngậm một chiếc rồi bay vút qua cửa sổ. A Bảo vội lên tiếng gọi: "Tôn lang!" nhưng vẹt đă bay xa.

Ở nhà Tử Sở, bỗng đám gia nhân thấy con vẹt cũ ở đâu bay về, đậu xuống sân, mỏ nhả ra một chiếc giày, rồi lăn ra chết. Chúng kinh ngạc lắm, rủ nhau vào pḥng xem Tử Sở ra sao th́ thấy Tử Sở đă tỉnh.

Thấy đám gia nhân vào pḥng, Tử Sở sai:"Ra sân đem chiếc giày vào đây cho ta!" Đám gia nhân đều kinh ngạc, ra lấy chiếc giày đem vào.

Thấy vẹt đă bay mất, A Bảo lại nhờ bà vú tới nhà Tử Sở ḍ xét. Bà vú tới, xin vào thăm Tử Sở. Đám gia nhân dẫn vào. Thấy Tử Sở đă tỉnh, đang ngồi trên giường, cạnh chiếc giày của nương tử nhà ḿnh, bà vú tự giới thiệu rồi hỏi:"Tôn lang lấy chiếc giày này ở đâu ra?" Tử Sở đáp:"Chiếc giày này là của nương tử nhà bà. V́ nương tử đă có lời thề độc với tiểu sinh nên tiểu sinh lấy chiếc giày này về để làm tin. Nhờ bà về thưa với nương tử như thế giùm cho. Tiểu sinh xin đội ơn bà"

          Bà vú về thưa chuyện lại. A Bảo lấy làm lạ, bèn sai t́ nữ tới pḥng Lư bà, thuật mọi chuyện. Nghe xong, Lư bà cũng lấy làm lạ, bèn cho tra hỏi thực kỹ. Thấy là chuyện thực, Lư bà liền đi t́m chồng để bàn bạc.

Lư ông bảo vợ:"Bà cứ vào nói với con rằng tuy Tử Sở có đôi chút tài danh nhưng nghèo lắm. Cha mẹ đă mất nhiều th́ giờ kén chồng cho con, nay con lại đi lấy một anh chồng nghèo như thế th́ gia đ́nh ḿnh sẽ bị những nhà giàu sang quyền quư cười cho" Lư bà tới pḥng con, lập lại lời chồng. A Bảo nói:"Hồn Tôn lang đă nhập vào xác vẹt, bay tới pḥng con ngậm một chiếc giày tha đi th́ con thề là sẽ chẳng lấy ai khác!" Lư bà lại ra bàn bạc với chồng. Thấy con cương quyết, ông bà đành chiều ư con.

Được tin cha mẹ đă ưng thuận cho ḿnh lấy Tử Sở, A Bảo mừng quá, vội sai bà vú chạy sang nhà Tử Sở báo tin. Được tin, Tử Sở khỏi bệnh liền.

Hôm sau, Tử Sở tới nhà Lư ông, xin định ngày làm lẽ thành hôn.

Đến ngày ấy, Tử Sở và A Bảo rất đỗi vui mừng.

Tối ấy, khi làm l­ễ hợp cẩn, vợ chồng cứ ôm nhau mà khóc, tựa hồ như đă quen nhau từ lâu và đă phải xa nhau một thời gian dài.

Hôm nhị hỷ, Lư ông bảo con:"Nói với chồng con dọn nhà tới đây mà ở" A Bảo gạt đi, nói:"Đàn ông cưới vợ th́ phải đem vợ về nhà ḿnh chứ chẳng thể tới ở rể tại nhà nhạc gia. Đàn ông giàu mà ở rể đă là hèn, đàn ông nghèo mà ở rể th́ càng hèn hơn. V́ Tôn lang nghèo nên con không muốn cho ảnh đi ở rể. Con đă bằng ḷng lấy ảnh th́ dù phải ở nhà tranh, con cũng vui ḷng, dù phải ăn rau cháo, con cũng cam tâm, chẳng dám oán trách chi ai!" Nghe con nói thế, Lư ông đành chịu, chẳng nói chi thêm.

Trước kia, Tử Sở chỉ biết đọc sách chứ không biết cai quản việc nhà nên thu hoạch của gia đ́nh rất kém. Từ ngày cưới được A Bảo, Tử Sở được người vợ tài năng, đứng ra quán xuyến hết mọi việc nhà, đốc thúc gia nhân làm ăn nghiêm chỉnh nên thu hoạch của gia đ́nh khá hẳn lên. Ngoài ra, v́ không phải bận tâm lo lắng việc nhà, Tử Sở có thêm th́ giờ đọc sách.

          Ba năm sau, gia đ́nh Tử Sở trở thành giàu có.

Một hôm, Tử Sở đang ngồi đọc sách, bỗng nhiên bị bạo bệnh, lăn ra chết. A Bảo đau đớn, vật vă khóc than, bỏ ăn bỏ ngủ. Ai khuyên can an ủi, A Bảo cũng chẳng nguôi. Thừa lúc ban đêm vắng người, A Bảo lấy dây treo cổ tự ải. Chợt có t́ nữ nh́n thấy, tri hô ầm ĩ. Đám gia nhân hốt hoảng, vùng dậy cắt dây, cấp cứu. Lát sau A Bảo hồi tỉnh, nhưng lại quyết tâm tuyệt thực. 

          Ba hôm sau, A Bảo sai gia nhân đi mời thân bằng quyến thuộc, gồm cả Chu sinh, tới dự l­ễ phát tang.

          Khi quan khách tề tựu, chợt có tiếng rên từ linh cữu phát ra, mọi người đều kinh ngạc. Đám gia nhân mở nắp linh cữu ra coi, thấy Tử Sở đă sống lại, vội vực ra, đặt lên giường. A Bảo rất đỗi vui mừng, nhưng v́ tuyệt thực đă ba ngày nên người quá yếu, không thể tới săn sóc chồng.

Lát sau, bỗng Tử Sở ngồi dậy, nói chuyện được với mọi người. Chu sinh bèn tới cạnh giường mà hỏi:"Trong ba ngày qua, anh có biết ǵ không?" Tử Sở đáp:"Tôi chết đi, được quỷ sứ dẫn xuống âm phủ tŕnh Diêm Vương. Diêm Vương sai chủ bạ xét sổ. Chủ bạ tâu rằng tôi đă tận số và lúc sinh thời, tôi là một nho sinh chất phác, thực thà. Diêm Vương bèn bảo chủ bạ cho tôi giữ chức bộ tào. Vừa lúc ấy, có quỷ sứ vào tâu vợ tôi vừa mới chết. Diêm Vương lại sai chủ bạ xét sổ. Chủ bạ tâu rằng v́ vợ tôi chưa tận số nên đă được bộ tào cho trở về dương thế rồi. Tuy nhiên, vừa về tới nhà th́ vợ tôi lại tuyệt thực, đến nay đă được ba ngày. Diêm Vương bèn phán:”V́ A-Bảo có tiết nghĩa nên Ta cho Tử-Sở được trở về dương thế sống với vợ!”. Rồi Diêm Vương truyền lệnh cho quỷ sứ lấy ngựa chở tôi về. Tới nhà, bừng mắt tỉnh th́ tôi thấy ḿnh đang nằm trong linh cữu"

          Năm sau. 

Vào mùa thu, triều đ́nh mở khoa thi hương ở Quảng Tây. Tử Sở nạp đơn xin ứng thí.

Trước ngày thi, đám bạn lại tới bỡn cợt Tử Sở, nguỵ tạo 7 đề thi đem tới nhà Tử Sở mà nói:"Đây là 7 đề thi quan chủ khảo bán ra, chúng tôi chung tiền nhau mua để làm bài trước. Khoa này, chắc chắn là chúng tôi sẽ đậu cao. Thấy anh là người bạn thực thà, chất phác, chúng tôi rất kính nể nên mới cho anh biết để anh cũng được đậu cao. Xin anh giữ kín câu chuyện này cho, chớ để lộ ra ngoài mà chết cả đám!" Tưởng thực, Tử Sở cảm động lắm, nói:"Cám ơn các anh. Tôi xin thề là sẽ giữ kín chuyện này"

Đám bạn về rồi, Tử Sở tin lời bạn, bèn đem 7 đề thi ra nghiền ngẫm, viết thành 7 bài văn, gọt dũa thực bóng bảy, rồi ngồi học thuộc ḷng.

Biết chuyện, đám bạn bèn gọi nhau họp mặt, thuật lại cho nhau nghe, rồi cứ nh́n nhau mà ôm bụng cười ngặt nghẽo, chảy cả nước mắt.

Năm ấy, t́nh cờ quan chủ khảo lại nảy ư tự viết ra 7 đè thi lạ cho thí sinh làm bài, cốt để tránh việc thí sinh có thói chép lại những ư tưởng sáo, không chịu nghĩ ra những ư tưởng mới.

Hôm đi thi, thấy 7 đề thi đúng là 7 đề mà đám bạn đă cho ḿnh, Tử Sở thầm cám ơn bạn rồi đặt bút viết một hơi 7 bài văn mà ḿnh đă gọt dũa và học thuộc ḷng.

Hôm trường thi yết bảng, Tử Sở đậu giải nguyên (thủ khoa khóa thi hương). Đám bạn đều kinh ngạc.

Năm sau.

Triều đ́nh mỏ khoa thi hội ở kinh đô. Tử Sở lại nạp đơn xin ứng thí. Hôm trường thi yết bảng, Tử Sở đậu tiến sĩ.

Khi triều đ́nh tuyển dụng tân khoa, Tử Sở được bổ nhậm vào chức hàn lâm.

Chuyện lạ của Tử Sở được đồn tới tai nhà vua.

Nhà vua bèn truyền cho Tử Sở vào chầu. Tử Sở tŕnh tâu trung thực mọi chuyện từ đầu đến cuối. Nhà vua lấy làm lạ, bèn truyền cho cả A Bảo vào chầu. A Bảo cũng tŕnh tâu mọi chuyện như chồng.

Nhà vua bèn ban thưởng cho vợ chồng Tử Sở.

 

         

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com