www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

419. TRƯƠNG HỒNG TIỆM

 

Liệu đắc thư sinh sự bất thành

Đào vong Trương Lộc tính danh canh

Chỉ nhân mộng cảnh mê ly hận

Dạ bán xao môn tổng khiết kinh

 

 

419. MỘT VỢ PHÀM, MỘT VỢ TIÊN

 

          Huyện Vĩnh B́nh, tỉnh Hà Bắc, có danh sĩ họ Trương, tên Hồng Tiệm, 28 tuổi, có vợ họ Phương, 26 tuổi và một trai, tên Hồng Thành, lên 6. Mười năm về trước, khi mới 18, Hồng Tiệm đă nổi tiếng là nho sinh giỏi cả văn lẫn vơ. Phương thị là một thiếu phụ rất đẹp và thông minh, được chồng nể phục

          Năm ấy, ở huyện Lô Long, kế cận huyện Vĩnh B́nh, có quan tể họ Triệu tên Toàn, là một tham quan bạo ngược, hành hạ huyện dân rất mực tàn ác. Thấy thế, một nho sinh họ Phạm ở trong huyện bèn viết thư ta thán, gửi lên Triệu Toàn, xin sửa đổi cách trị dân. Triệu Toàn liền để tâm thù ghét, rồi sai lính đi bắt Phạm sinh về huyện đường, tra tấn cho đến chết. Thấy bạn bị chết oan, nhóm nho sinh đồng học bất b́nh, họp nhau bàn việc làm đơn kiện Triệu Toàn lên thượng cấp. Nghe tiếng Hồng Tiệm văn hay, luận giỏi, họ bèn sang Vĩnh B́nh nhờ Hồng Tiệm viết đơn giùm. Hồng Tiệm nhận lời, hẹn hôm sau sang lấy đơn.

          Khi nhóm nho sinh về rồi, Hồng Tiệm vào nhà trong thuật chuyện cho vợ nghe. Phương thị nói:"Nho sinh có nhược điểm là khi cùng nhau kết nhóm làm việc hiểm nguy, họ thường không đoàn kết và ít chịu đồng cam cộng khổ! Lúc này, họ sang nhà ḿnh nhờ chàng viết đơn kiện. Nếu thắng kiện th́ họ sẽ chia nhau công sức của chàng, c̣n nếu thua kiện th́ họ sẽ biến mất, để ḿnh chàng lănh hậu quả! Bây giờ vợ chồng ḿnh phải tiên đoán xem họ sẽ thắng hay thua? Theo ư thiếp, họ sẽ thua v́ thế lực của Triệu Toàn đang hồi cực thịnh. Trong khi ấy, chàng thân cô thế cô, nếu bị Triệu Toàn phản tố th́ ai chống đỡ cho?" Nghe vợ lập luận chí lư, Hồng Tiệm phục lắm, nói:"Ta hối hận là đă trót nhận lời với nhóm nho sinh! Biết làm sao bây giờ?" Phương thị nói:"Ngày mai, khi họ sang nhà ḿnh lấy đơn, chàng cứ nói thẳng cho họ biết, rồi dứt khoát chối từ, đừng dính líu chi đến vụ này nữa!" Sáng sau, khi nhóm nho sinh sang xin đơn kiện, Hồng Tiệm từ chối, nói rằng thế lực của Triệu Toàn đang hồi cực thịnh, ta chẳng nên làm việc châu chấu đá voi. Họ nói nếu vậy th́ xin Hồng Tiệm cho ư để họ tự viết lấy. Hồng Tiệm nói ư của ḿnh. Họ bèn theo ư ấy mà viết đơn, đem lên kinh đô, nạp quan Bộ Viện.

          Biết ḿnh bị kiện, Triệu Toàn bèn đem nhiều tiền lên kinh đô hối lộ quan Bộ Viện, xin cho bắt cả nhóm nho sinh đem tra tấn để t́m xem kẻ nào nêu ư trong đơn. Nhận được tiền hối lộ, quan Bộ Viện liền làm theo lời Triệu Toàn yêu cầu.

Nhóm nho sinh bị tra tấn đau quá, phải khai thực rằng kẻ nêu ư trong đơn là danh sĩ Trương Hồng Tiệm ở huyện Vĩnh B́nh. Quan Bộ Viện liền ra lệnh truy nă Hồng Tiệm. Nghe tin, Phương thị vội gom góp hết tiền bạc trong nhà, đưa cho chồng làm lộ phí, bảo trốn sang Thiểm Tây. 

          Tháng sau, một tối, khi đi tới một khoảng đồng không mông quạnh ở huyện Phượng Tường, tỉnh Thiểm Tây, Hồng Tiệm thấy đói. Biết ḿnh mới cạn lộ phí, Hồng Tiệm lo lắng chẳng biết làm sao để kiếm ra thực phẩm và chỗ ngủ qua đêm. Chợt nh́n thấy ở đằng xa, có một xóm nhỏ, Hồng Tiệm vội chạy tới gơ cổng biệt thự bên đường. Từ trong biệt thự, có một bà lăo bước ra mở cổng. Thấy Hồng Tiệm có dáng vẻ nho sinh, bà lăo hỏi:"Quan nhân họ tên chi?” Hồng Tiệm đáp: "Bản nhân họ Trương tên Hồng Tiệm!” Hỏi:”Quư quán ở đâu?” Đáp:”Bản nhân quán tại huyện Vĩnh B́nh, tỉnh Hà Bắc!” Rồi Hồng Tiệm hỏi lại:”Dám hỏi quư tính lăo bà là chi?" Bà lăo đáp:"Lăo thân họ Khương, quản gia của biệt thự này! Quan nhân muốn hỏi điều chi?" Hồng Tiệm đáp:"Bản nhân có việc phải đi Thiểm Tây! Tới đây, trời tối, bụng đói, cạn lộ phí nên muốn xin lăo bà cho chút thực phẩm và cho ngủ qua đêm nay!" Khương bà đáp:"Biếu quan nhân chút thực phẩm và để quan nhân ngủ qua đêm nay th́ chẳng khó chi, nhưng có điều trở ngại cho lăo thân là trong biệt thự này, không có đàn ông!" Hồng Tiệm nói:"Bản nhân chỉ dám xin ngủ ở ngoài hành lang để tránh hổ sói, chứ không dám xin vào ngủ trong biệt thự!" Khương bà bèn dẫn Hồng Tiệm vào một căn pḥng ở dăy nhà ngang, đi lấy bánh và chiếu đem vào cho Hồng Tiệm, rồi nói:"V́ thấy quan nhân chẳng có chỗ ngủ qua đêm nên lăo thân mới liều để cho quan nhân vào đây ngủ! Thế nhưng, sáng mai, xin quan nhân dậy sớm mà lên đường, kẻo gia chủ biết được th́ cả quan nhân lẫn lăo thân đều bị tội!" Hồng Tiệm vâng dạ. Khương bà bèn bỏ đi. Ăn bánh xong, Hồng Tiệm chẳng dám trải chiếu ra nằm, chỉ ngồi dựa vào tường mà ngủ.

Gần nửa đêm, đang ngủ gà ngủ gật, bỗng Hồng Tiệm thức giấc v́ có tiếng mở cửa nách, rồi thấy Khương bà cầm đèn lồng, dẫn một nữ lang từ pḥng bên bước sang pḥng ḿnh. Hồng Tiệm kinh hăi quá, vội lén ḅ tới góc pḥng, thu ḿnh bó gối mà ngồi. Nhờ ánh đèn lồng, Hồng Tiệm thấy nữ lang là một giai nhân tuyệt sắc, tuổi chừng đôi mươi.

Khương bà dẫn nữ lang qua cửa chính để ra hàng hiên. Chợt thấy ở cạnh cửa có chiếc chiếu dựng dựa vào tường, nữ lang lấy làm lạ, bèn hỏi:"Ai đem chiếu dựng ở đây?" Biết nữ  lang thông minh sắc sảo, chẳng thể nói dối được, Khương bà đành phải thú thực mọi chuyện. Nghe xong, nữ lang cau mày, giận dữ, nói:"Nhà ḿnh chỉ toàn phụ nữ, sao bà lại cho đàn ông lạ vào ngủ nhờ?" Khương bà lí nhí nói lời xin lỗi. Nữ lang bèn hỏi:"Người xin ngủ nhờ đâu?" Nghe nữ lang hỏi, Hồng Tiệm kinh hăi, chẳng chờ cho Khương bà đáp, vội chạy tới gần nữ lang, quỳ mọp dưới chân mà nói:"Thưa nương tử, bản nhân đây!" Thấy Hồng Tiệm khôi ngô tuấn vĩ, nữ lang sửng sốt, bèn hỏi thăm thân thế. Hồng Tiệm cứ t́nh thực mà thưa.

Nghe xong, nữ lang đổi hẳn thái độ, nói với Khương bà:"May mà quan nhân đây là khách hào hoa phong nhă, nên cho tạm trú một đêm cũng được! Tuy nhiên, đă mời khách vào nhà, sao chẳng mời lên pḥng khách, mà lại dẫn xuống nhà ngang?" Kinh hăi quá, Khương bà lại lí nhí xin lỗi. Nữ lang bèn bảo Khương bà mời Hồng Tiệm lên pḥng khách, rồi đi đánh thức đám t́ nữ dậy bày tiệc.

Trong tiệc, Hồng Tiệm thấy rượu thịt đều thơm ngon, tinh khiết. Tiệc tan, nữ lang bảo Khương bà đi lấy chăn gối đem ra sập cho Hồng Tiệm nằm. Hồng Tiệm nói lời cám ơn. Nữ lang bèn về pḥng riêng. 

Lát sau, khi thấy Khương bà đem chăn gối ra cho ḿnh, Hồng Tiệm hỏi: "Thưa lăo bà, quư tính phương danh lệnh chủ nhân là chi?" Khương bà đáp:"Gia chủ họ Thi. Lăo gia chủ cùng lăo phu nhân đều đă qua đời, để lại trưởng nữ Thuấn Hoa, vừa ngồi đối ẩm với quan nhân, và thứ nữ Nghi Hoa, cư ngụ ở Thanh Hải!" Nói xong, Khương bà chúc Hồng Tiệm an giấc, rồi ra khỏi pḥng. Thấy trong pḥng có một tủ sách, Hồng Tiệm cầm đèn tới coi. Thấy trong tủ có cuốn nhan đề là Nam Hoa Kinh Chú, cắt nghĩa kinh Nam Hoa của Trang Tử, Hồng Tiệm bèn cầm đèn với sách ra sập, cởi áo, nằm đắp chăn đọc sách. Mới đọc được dăm trang, chợt nghe có tiếng động ở cửa, Hồng Tiệm đưa mắt nh́n th́ thấy Thuấn Hoa mở cửa bước vào pḥng.Kinh hăi quá, Hồng Tiệm vội nhỏm dậy, quơ áo để mặc. Thuấn Hoa bèn bước tới cạnh sập, vỗ vai Hồng Tiệm, nói:"Chàng khỏi cần mặc áo!" rồi ngồi xuống cạnh Hồng Tiệm, bẽn lẽn nói tiếp:"Thấy chàng là danh sĩ phong lưu, thiếp muốn đem biệt thự này phó thác cho chàng làm chủ! Tuy nhiên, v́ e chàng hiểu lầm, rồi bỏ đi, chẳng muốn gặp thiếp nữa nên thiếp c̣n do dự!" Bàng hoàng, chẳng biết nên trả lời ra sao, Hồng Tiệm nói:"Đa tạ nương tử đă chiếu cố đến bản nhân! Thế nhưng, xin thú thực với nương tử là bản nhân đă có gia đ́nh!" Thuấn Hoa cười, nói:"Đàn ông có gia đ́nh th́ có sao đâu? Chàng nói thế chỉ chứng tỏ chàng là người thành thực! Nếu chàng muốn chính thức cưới thiếp làm thứ thất th́ để sáng mai thiếp sẽ nhờ người mối lái!" Rồi Thuấn Hoa mỉm cười, đứng dậy, cáo biệt. Thấy thế, Hồng Tiệm vội níu áo Thuấn Hoa mà giữ lại. Thuấn Hoa bèn mỉm cười mà ở lại.

Rồi Thuấn Hoa tắt đèn, trút bỏ y phục, lên sập nằm, cùng Hồng Tiệm ái ân. Sớm sau, Thuấn Hoa đánh thức Hồng Tiệm dậy, đưa cho một thỏi vàng mà nói: "Chàng cầm vàng này ra chợ, đổi thành tiền mà tiêu. Đến tối hăy trở về! Đừng về sớm v́ thiếp e hàng xóm biết chuyện riêng tư của chúng ḿnh!" Hồng Tiệm vâng dạ, cầm vàng ra đi, đến khuya mới về.

Từ đó, Hồng Tiệm cư ngụ hẳn trong biệt thự của Thuấn Hoa. Hồng Tiệm thấy Thuấn Hoa cũng chỉ là một giai nhân b́nh thường, trừ hai điều khó hiểu: một là bao giờ Thuấn Hoa cûng để một cây gậy trúc ở đầu giường và hai là cứ sáng sớm th́ Thuấn Hoa đánh thức ḿnh dậy, bảo ra đi, dặn đến khuya hăy về.

Sáu tháng sau.

Một hôm, Hồng Tiệm quyết t́m hiểu xem tại sao Thuấn Hoa lại không muốn cho ḿnh về sớm, nên về trước khi mặt trời lặn. Tới chốn cũ, chẳng thấy biệt thự đâu, Hồng Tiệm kinh hăi quá. Đang lúc bàng hoàng, chợt nghe thấy tiếng Khương bà hỏi:"Sao hôm nay quan nhân về sớm thế?" Hồng Tiệm chưa kịp trả lời, th́ lại thấy biệt thự hiện ra, và ḿnh đang đứng trong pḥng khách. Đang kinh ngạc về chuyện lạ, bỗng Hồng Tiệm thấy Thuấn Hoa từ nhà trong bước ra pḥng khách, mỉm cười mà hỏi:"Sao chàng kinh ngạc thế? Phải chăng chàng nghi thiếp là ma?" Hồng Tiệm chưa kịp trả lời th́ Thuấn Hoa đă tiếp:"Thiếp chẳng phải là ma đâu!" Lúc đó, Hồng Tiệm mới hỏi:"Chẳng phải là ma th́ tại sao nương tử lại khiến được biệt thự biến đi, hiện ra, dễ dàng như thế?" Thuấn Hoa đáp:"V́ thiếp là tiên!" Vẫn c̣n nghi ngờ, Hồng Tiệm hỏi:"Trước khi là tiên, nương tử là ai?" Thuấn Hoa cười, đáp:"Thiếp chẳng là ai cả!" Hỏi:"Sao lại thế?" Đáp:"V́ thiếp chẳng phải là người!" Hỏi:"Thế nương tử là chi?" Đáp:"Là tiên chồn, nghĩa là chồn, tu đă thành tiên!" Hỏi:"Đă thành tiên, sao nương tử c̣n giao du thân mật với kẻ phàm trần?" Đáp:"V́ thiếp có túc duyên với chàng từ kiếp trước!" Thấy Hồng Tiệm vẫn c̣n có vẻ nghi ngờ, Thuấn Hoa nói tiếp:"Nếu chàng chẳng tin lời thiếp th́ thiếp xin chia tay với chàng!" V́ mê sắc đẹp của Thuấn Hoa, Hồng Tiệm vội nói:"Lúc nào mà bản nhân chẳng tin lời nương tử? Bây giờ được nương tử nói rơ cho biết mọi chuyện, bản nhân càng tin lời nương tử hơn và được an tâm mà xin ở lại!"

Ba năm sau.

Một tối, Hồng Tiệm nói với Thuấn Hoa:"V́ xa nhà đă hơn ba năm, bản nhân nhớ vợ con lắm! Nghe nói vị tiên nào cûng có pháp thuật đi xa ngàn dặm d dàng như người phàm trần hút th không khí! Vậy nương tử là tiên có thể giúp cho bản nhân về Hà Bắc thăm vợ con ít ngày được chăng?" Thuấn Hoa tỏ vẻ kém tươi mà hỏi lại:"Chàng có yêu thương thiếp không?" Hồng Tiệm đáp:"Trong hơn ba năm qua, chẳng lẽ nương tử không nh́n thấy bản nhân quyến luyến nương tử như thế nào hay sao?" Thuấn Hoa rơm rớm nước mắt, lắc đầu mà đáp:"Xét về cái t́nh chồng vợ giữa chúng ḿnh, thiếp thấy có ch chẳng ổn!" Hồng Tiệm hỏi:"Chẳng ổn ở  chỗ nào?" Thuấn Hoa đáp:"Ở chỗ là trong khi thiếp dốc ḷng yêu thương chàng th́ chàng lại chỉ nghĩ đến vợ con ở Hà Bắc! Vậy cái việc chàng quyến luyến thiếp chỉ là một việc giả dối!" Hồng Tiệm nói:"Sao nương tử lại nói thế? Lẽ nào nương tử chẳng biết câu ngạn ngữ Một đêm chồng vợ, trăm ngày ân nghĩa hay sao?  Bản nhân đă ăn ở với nương tử được hơn ba năm th́ bản nhân phải nhớ ân nghĩa của nương tử lâu hơn ba trăm năm chứ? Nay đang được hạnh phúc ở đây với nương tử mà bản nhân vẫn chẳng quên vợ con ở Hà Bắc th́ khi về Hà Bắc thăm vợ con, lẽ nào bản nhân lại có thể quên được nương tử ở đây? Nếu bản nhân là kẻ ở nơi này quên nơi nọ th́ nương tử nghĩ sao?" Nghe Hồng Tiệm lư luận, Thuấn Hoa cûng phải bật cười mà nói:"Là đàn bà, thiếp cûng chẳng thoát khỏi cái nữ nhi thường t́nh là có tính ghen hẹp ḥi! Thiếp muốn khi đang ở với thiếp th́ chàng phải quên vợ con, nhưng khi đang ở với vợ con th́ chẳng được quên thiếp! Nay chàng muốn về thăm vợ con ít ngày th́ để thiếp giúp cho!" Nói xong, Thuấn Hoa nắm tay Hồng Tiệm, dắt ra cổng biệt thự, rồi bất thần kéo ra ngoài đường mà chạy như bay. V́ trời tối, chẳng nh́n thấy đường xá, Hồng Tiệm cứ nhắm mắt mà chạy theo Thuấn Hoa. Lát sau, Thuấn Hoa dừng chân, nói:"Tới nơi rồi! Vào nhà với vợ con đi! Thiếp về đây!" Hồng Tiệm mở mắt ra coi, th́ thấy Thuấn Hoa đă biến mất, c̣n ḿnh th́ đang đứng ngay trước cổng nhà ḿnh ở Hà Bắc. Dưới bàu trời đầy sao, thấy cổng đóng im ỉm, Hồng Tiệm bèn trèo qua hàng rào vào sân. Thấy trong nhà c̣n đèn sáng, Hồng Tiệm liền chạy lên hành lang gơ cửa. Có tiếng đàn bà ở trong nhà hỏi vọng ra:"Ai đó?" Nhận ra tiếng vợ ḿnh, Hồng Tiệm đáp:"Ta đây!" Khi người đàn bà ở trong nhà cầm đèn ra mở cửa, Hồng Tiệm nhận ra vợ ḿnh. Vợ chồng ôm nhau nghẹn ngào nực nở, kéo nhau vào nhà, khóa cửa lại.

Thấy con trai ḿnh nằm ngủ trên sập, Hồng Tiệm ngậm ngùi, nói:"Hơn ba năm về trước, lúc ta bỏ nhà trốn đi, thằng nhỏ mới lên sáu, đứng đến thắt lưng ta mà bây giờ nó đă lên mười, trông lớn quá!" Phương thị bèn dẫn chồng vào ngồi ở chiếc bàn kê cạnh sập. Hồng Tiệm hỏi:"Đám nho sinh bên huyện Lô Long, nạp đơn kiện quan tể Triệu Toàn, bây giờ ra sao?" Phương thị đáp:"Họ đều bị đày đi xa! Nghe nói mấy người bị tra tấn đến trọng thương, đều đă chết ở trong ngục!" Hồng Tiệm nói:"Ta phục nàng là người nh́n xa trông rộng! Nếu đám nho sinh chịu nghe lời nàng th́ đâu đến nỗi bị đày ải chết chóc vô ích như thế!" Phương thị bảo chồng thuật lại cho ḿnh nghe mọi chuyện kể từ lúc bỏ nhà trốn đi. Hồng Tiệm bèn thuật lại đủ mọi chuyện, kể cả chuyện gặp Thuấn Hoa, chẳng giấu chuyện nào. Nghe xong, Phương thị nói:"Chàng có biết không? Bị sống trong cảnh chăn đơn gối chiếc, hằng đêm thiếp khóc hết nước mắt! Chàng gặp được người đẹp Thiểm Tây th́ thiếp tưởng chàng quên bẵng người vợ Hà Bắc này rồi chứ?" Hồng Tiệm nói:"Sao nàng lại nói thế? Nếu ta quên nàng th́ ta c̣n về đây làm ǵ? Nương tử Thuấn Hoa với ta tuy quyến luyến nhau, thề nguyền cùng sống chết, nhưng nương tử là tiên, ta là phàm, nên ta nghĩ ta với nương tử chẳng thể sống măn kiếp được! Tuy nhiên, ta sẽ chẳng bao giờ quên cái ân nghĩa của nương tử!" Đột nhiên, Phương thị mỉm cười mà hỏi:"Năy giờ, chàng tưởng thiếp là ai?" Nghe vợ hỏi thế, Hồng Tiệm rất đỗi ngạc nhiên, giương mắt nh́n vợ th́ chợt thấy vợ chẳng phải là Phương thị mà lại là Thuấn Hoa. Hồng Tiệm bèn bước tới sập, đưa tay sờ con th́ thấy con chẳng phải là Hồng Thành mà là cái cây gậy trúc của Thuấn Hoa. Ngượng quá Hồng Tiệm im bặt, chẳng nói chi thêm. Thuấn Hoa bèn nói:"Bây giờ th́ thiếp đă thấy rơ cái t́nh của chàng đối với thiếp rồi! Vậy th́, trong ba hôm nữa thiếp sẽ chia tay và tuyệt giao với chàng! Tuy nhiên, v́ chàng chẳng quên cái ân nghĩa của thiếp, nên thiếp rất cảm động! Vậy trong tương lai, lỡ khi nào chàng gặp hoạn nạn, thiếp sẽ lại t́m cách giúp!" Hồng Tiệm chẳng nói chi, chỉ thở dài.

Ba hôm sau. Vào lúc mặt trời lặn, Thuấn Hoa nói với Hồng Tiệm:"Trong ba ngày qua, thiếp nghĩ lung lắm! Nếu v́ t́nh mà thiếp sinh ích kỷ, chẳng giúp chàng về thăm vợ con th́ chàng sẽ oán thiếp! Hôm nay, nhân thiếp có việc phải về kinh đô, thiếp sẽ đưa chàng về thăm vợ con!" Rồi Thuấn Hoa lấy cây gậy trúc, bảo Hồng Tiệm theo ḿnh ra sân. Thuấn Hoa đăt cây gậy nằm xuống đất, bảo Hồng Tiệm cưỡi chung với ḿnh, nhắm mắt lại. Đột nhiên, Hồng Tiệm thấy cây gậy bay vút lên cao, gió thổi vù vù bên tai. Lát sau, cây gậy lại sà xuống đất. Thuấn Hoa nói:"Chàng hăy mở mắt ra! Đứng dậy! Dời khỏi gậy!" Vừa làm theo lời xong, Hồng Tiệm nghe thấy Thuấn Hoa nói:"Vĩnh biệt chàng!" rồi cây gậy chở Thuấn Hoa bay vút lên cao, biến mất trong bàu trời. Buồn bă ngẩn ngơ, Hồng Tiệm đứng tần ngần hồi lâu. Chợt nghe thấy tiếng chó sủa Hồng Tiệm mới tỉnh. Thấy cảnh vật quanh nhà ḿnh giống hệt cảnh vật ḿnh nh́n thấy ba hôm trước, Hồng Tiệm lại trèo qua hàng rào vào sân. Thấy trong nhà c̣n đèn sáng, Hồng Tiệm liền chạy lên hành lang gơ cửa. Nghe tiếng gơ, Phương thị kinh hăi, hỏi vọng ra:"Ai đó?" Hồng Tiệm đáp:"Ta đây!" Hỏi:"Ta là ai?” Đáp:"Là chồng nàng!” Hỏi:”Họ tên chi?” Đáp:”Họ Trương, tên Hồng Tiệm!” Hỏi:”Bao nhiêu tuổi?” Đáp:”31!" Hỏi:"Vợ họ chi?” Đáp:”Họ Phương!” Hỏi:”Bao nhiêu tuổi?" Đáp:"29!" Hỏi:"Có mấy con? Đáp:”Có một thôi!” Hỏi:”Trai hay gái?” Đáp:”Trai!” Hỏi:”Tên chi?” Đáp:”Tên Hồng Thành!” Hỏi:”Bao nhiêu tuổi?" Đáp:"10!" Thấy người ấy có tiếng nói giống hệt tiếng chồng ḿnh và trả lời đúng mọi câu hỏi, Phương thị mới dám ra mở cửa. Khi người ấy vào nhà, Phương thị nhận ra đúng là chồng ḿnh. Thấy vợ dẫn ḿnh vào ngồi ở chiếc bàn kê cạnh sập, rồi chẳng nh́n ḿnh, chỉ cúi đầu khóc nức nở, Hồng Tiệm lại nghi là ḿnh đang bị Thuấn Hoa bỡn cợt. Thấy con nằm ngủ trên sập, giống hệt như ba hôm trước, Hồng Tiệm càng tin là Thuấn Hoa đang bỡn cợt ḿnh. V́ thế, Hồng Tiệm hỏi vợ:"Nương tử lại đem cây gậy trúc vào đây để biến nó thành con trai bản nhân đó ư?" Nghe chồng hỏi, Phương thị kinh ngạc, đưa tay gạt lệ, biến sắc mà nói:"Thiếp chẳng hiểu chàng muốn nói chi? Thiếp mong chàng như hạn mong mưa, đêm nào nước mắt cũng đẫm giường chiếu! Thế mà bây giờ gặp nhau, chẳng một câu ân cần, chẳng một lời âu yếm, chỉ hỏi câu khó hiểu, tựa hồ thách đố nhau, sao nhẫn tâm làm vậy?" Nghe vợ nói, Hồng Tiệm lại nghĩ hay là ḿnh nghi oan cho vợ nên chỉ lặng im mà quan sát. Thấy vợ ngồi khóc thút thít giống hệt lúc mới cưới, Hồng Tiệm mới tin là ḿnh đă nghi oan cho vợ.

Hồng Tiệm bèn nắm tay vợ mà xin lỗi, thuật lại hết mọi chuyện cho vợ nghe, rồi hỏi:"Đám nho sinh bên huyện Lô Long, nạp đơn kiện quan tể Triệu Toàn, bây giờ ra sao?" Phương thị cûng đáp như Thuấn Hoa:"Họ đều bị đày đi xa! Nghe nói mấy người bị tra tấn đến trọng thương, đều đă chết ở trong ngục!" rồi thở dài, khiến Hồng Tiệm cũng thở dài theo.

Sau đó, hai vợ chồng d́u nhau vào pḥng riêng âu yếm.

Lát sau, chợt nghe thấy có tiếng chân người ở phía ngoài cổng, Phương thị lên tiếng hỏi:"Ai đó?" nhưng không thấy tiếng đáp. Phương thị lập lại câu hỏi:"Ai đó?" nhưng vẫn không thấy tiếng đáp. Phương thị lập lại lần thứ ba:"Ai đó?" th́ có tiếng đáp:"Mỗ đây!" Hỏi:"Mỗ là ai?" Đáp:"Là Hàn Nguyên!” Rồi Hàn Nguyên hỏi: ”Ai ở trong nhà đó?" Phương thị đáp:"Chẳng có ai cả!" Hàn Nguyên nói: "Đừng có chối! Đêm nay mỗ đi chơi xa, lúc về ngang qua đây, mỗ thấy một gă đàn ông trèo qua hàng rào vào sân nhà này! Mỗ cûng trèo vào núp ở trong sân! Ngày mai, mỗ sẽ lên huyện đường cáo với quan tể rằng chồng chị vắng nhà, chị đă hẹn ḥ, rủ đàn ông tới nhà dan díu!" Biết chẳng thể giấu được nữa, Phương thị đành nói:"Xin thú thực, người ấy là chồng tôi!" Hàn Nguyên bèn cười lớn mà nói:"Thế th́ tội càng nặng! V́ vụ án Trương Hồng Tiệm chưa tiêu, nên nếu y về nhà th́ sáng mai mỗ sẽ lên cáo với quan tể để quan sai lính tới đây bắt!" Phương thị năn nỉ:"Chồng tôi bị oan! Xin đừng cáo quan!" Hàn Nguyên cười lớn, nói:"Đừng thế nào được! Chắc chắn là mỗ sẽ lên cáo quan!"

Hồng Tiệm vẫn biết Hàn Nguyên là một tên vô lại ở trong làng, xưa nay vẫn say mê nhan sắc vợ ḿnh, cứ lảng vảng trước cửa nhà ḿnh để chiêm ngưỡng. Nay thấy Hàn Nguyên đối xử với vợ ḿnh như thế, Hồng Tiệm chẳng dập được lửa giận, bèn chạy xuống bếp, xách dao phay sắc, xông ra sân chém Hàn Nguyên. Bị chém trúng đầu, Hàn Nguyên ngă xuống đất, nhưng c̣n hô hoán được:"Bớ làng nước! Tên Trương Hồng Tiệm giết mỗ!" Đang cơn thịnh nộ, Hồng Tiệm chém thêm mấy nhát dao nữa vào đầu, khiến Hàn Nguyên tắt thở.

Thấy sự việc xảy ra đột ngột, Phương thị bèn nói:" Đă đến thế này th́ tội của chàng càng thêm nặng! Chàng hăy trốn ngay đi! Tội giết người để thiếp nhận cho!" Hồng Tiệm lắc đầu, nói:"Cám ơn nàng, song nàng chẳng nên khuyên ta làm như thế! Trượng phu chết th́ chết chứ đâu có thể hèn nhát cầu sống để vợ bị nhục, con bị lụy v́ ḿnh? Nàng chẳng cần phải lo cho ta! Nàng chỉ cần lo nuôi dậy thằng con trai của chúng ḿnh cho nó thành người là ta măn nguyện rồi!" 

Sáng sau, Hồng Tiệm lên huyện đường đầu thú. Hàn ông, cha của Hàn Nguyên, cũng lên huyện đường xin quan tể kết án tử h́nh Hồng Tiệm. Biết Hồng Tiệm là tội nhân của triều đ́nh, hiện đang bị quan Bộ Viện hạ lệnh lùng bắt, quan tể chẳng dám đem xét xử, chỉ gông cùm kỹ lưỡng, giam giữ trong huyện ngục, rồi cử hai kẻ công dịch  lực lưỡng áp giải Hồng Tiệm lên kinh đô. Dọc đường, khi leo qua một ngọn núi, Hồng Tiệm nh́n thấy một nữ lang, mặt che mạng, ngồi trên lưng ngựa, lỏng buông tay khấu, cho ngựa bước chậm, có bà lăo hầu, bước sau con ngựa. Nhận ra bà lăo chính là bà quản gia trong biệt thự của Thuấn Hoa, Hồng Tiệm bèn lên tiếng gọi:"Khương lăo bà!" Khương bà dừng chân nh́n Hồng Tiệm. Nữ lang cûng dừng ngựa, mở mạng che mặt ra nh́n, rồi thốt lên:"Chao ôi! Ông anh họ tôi đấy ư! Sao lại đến nỗi này?" Nhận ra nữ lang là Thuấn Hoa, Hồng Tiệm bèn thuật sơ cho nghe việc ḿnh giết người rồi tự ra đầu thú.

Nghe xong, Thuấn Hoa nói:"Nghĩ đến việc huynh đối xử tệ bạc với muội trước kia, muội chỉ muốn đi thẳng, nhưng nghĩ lại, muội thấy làm như thế th́ quá nhẫn tâm!" Quay nh́n hai kẻ công dịch, Thuấn Hoa nói:"Tệ xá cûng ở gần đây! Xin mời nhị vị hăy ghé vào ít phút để bản nhân biếu mỗi vị một chút lộ phí!" Thấy Thuấn Hoa vừa đẹp vừa sang, hai kẻ công dịch liền thuận giải Hồng Tiệm đi theo. Đi được chừng ba dặm, tới một sơn thôn, trong có biệt thự, với lầu gác sang trọng, Khương bà rảo bước tới mở cổng. Thuấn Hoa cưỡi ngựa vào sân, trao ngựa cho Khương bà buộc vào gốc cổ thụ ở góc sân, rồi mời hai kẻ công dịch đưa Hồng Tiệm vào pḥng khách. Thuấn Hoa gọi đám t́ nữ, sai bày tiêc rượu, rồi bảo Khương bà theo ḿnh vào nhà trong.

Chỉ ít phút sau, tiệc rượu đă được bày xong. Bỗng Khương bà từ nhà trong bước ra pḥng khách, nói với hai kẻ công dịch:"Thừa lệnh gia chủ, lăo thân xin mời nhị vị nhập tiệc! Gia chủ đă sai hai t́ nữ đi mượn ba chục lạng vàng về biếu nhị vị và Trương quan nhân đây, mỗi vị mười lạng, để phụ vào lộ phí từ đây lên kinh đô! Hai t́ nữ chắc cûng sắp về tới nhà! V́ trong nhà chẳng có đàn ông, nên gia chủ cũng xin nhị vị tạm thời cởi bỏ gồng cùm cho Trương quan nhân đây một lát để Trương quan nhân thù tiếp nhị vị thay cho gia chủ! Sau buổi tiệc, xin nhị vị cứ việc thi hành mệnh lệnh của triều đ́nh!" Hai kẻ công dịch cùng nói:"Xin vâng!" rồi cởi bỏ gông cùm cho Hồng Tiệm. Khương bà lại nói với Hồng Tiệm:"Thừa lệnh gia chủ, lăo thân kính nhờ quan nhân thù tiếp nhị vị công dịch đây giùm gia chủ!" Hồng Tiệm cũng nói:"Xin vâng!" rồi mời hai kẻ công dịch cùng nhập tiệc với ḿnh. Ba người bèn cùng yến ẩm. Ai cũng thấy rượu thịt thơm ngon, tinh khiết. Hai kẻ công dịch được một bữa tha hồ uống rượu nên say túy lúy, chẳng nghĩ chi đến chuyện lên đường.

Đến tối, khi thấy hai kẻ công dịch đă say mèm, nằm gục đầu trên bàn tiệc mà ngủ, Thuấn Hoa mới từ nhà trong bước ra, tay cầm túi vải, vẫy Hồng Tiệm đi theo. Ra tới cuối sân, Thuấn Hoa tháo ngựa, bảo Hồng Tiệm lên ngồi ở sau lưng ḿnh. Giong ngựa ra khỏi cổng, Thuấn Hoa ra roi cho ngựa phóng như bay trong đêm tối. Đến gần sáng, Thuấn Hoa cho ngựa chạy chậm lại. Khi trời đă sáng rơ, ngựa phóng tới một thành phố, Thuấn Hoa bèn dừng ngựa, đưa túi vải cho Hồng Tiệm mà nói: "Thiếp biếu chàng 10 lạng vàng trong túi này làm lộ phí! Chàng xuống ngựa đi! Thay tên đổi họ, t́m nơi mà ở, kiếm việc mà làm, sinh sống qua ngày. Sau 10 năm nữa, chàng sẽ được đoàn tụ với vợ con, vui sống trong an b́nh!" Hồng Tiệm đỡ lấy túi vải mà nói:"Đa tạ nương tử! Thế bây giờ nương tử đi đâu?" Thuấn Hoa đáp: "Thiếp đi Thanh Hải thăm em gái là Nghi Hoa! Thiếp đă hẹn với em là chiều qua thiếp khởi hành, sáng nay sẽ tới nơi! Thế nhưng, v́ dọc đường gặp chàng ngộ nạn, thiếp phải ở lại cứu, nên chiều nay mới tới Thanh Hải được! Chắc là em thiếp mong lắm! Thôi! Chàng xuống ngựa đi! Để thiếp c̣n đi!" Hồng Tiệm chưa chịu xuống, cứ ngồi ở sau lưng Thuấn Hoa mà hỏi:"Bao giờ th́ bản nhân mới được gặp lại nương tử?" Thuấn Hoa chẳng đáp. Hồng Tiệm lại hỏi:"Lần tới, nương tử định cho bản nhân gặp mặt ở đâu?" Bất thần, Thuấn Hoa dùng tay đẩy Hồng Tiệm ngă xuống đất rồi phóng ngựa đi. Hồng Tiệm lồm cồm ḅ dậy, giắt túi vải vào lưng, hỏi thăm khách qua đường xem thành phố này tên chi th́ được biết là thủ phủ Thái Nguyên, tỉnh Hà Bắc. Hồng Tiệm bèn thuê xe lên kinh đô. Tới nơi, Hồng Tiệm đổi sang họ Cung, lấy tên là Tử Thiên, thuê nhà mở lớp dạy học.

Mười năm sau.

Một hôm nghe tin vụ án Trương Hồng Tiệm đă được tiêu hủy, Tử Thiên bèn tạm đóng cửa lớp học, cưỡi ngựa về quê thăm vợ con. Tới cổng làng, thấy trời c̣n sáng, Tử Thiên chưa dám vào, cứ giong ngựa đi lang thang ở bên ngoài. Chờ đến nửa đêm, Tử Thiên mới giong ngựa về nhà. Tới cổng, thấy nhà ḿnh khác hẳn 10 năm về trước, có tường cao hào sâu bao bọc chung quanh, Tử Thiên thầm khâm phục vợ ḿnh đảm đang tài giỏi. Lấy roi ngựa quất vào cánh cổng, rồi đứng chờ măi, Tử Thiên mới thấy vợ ra cổng hỏi:"Ai đó?" Tử Thiên khẽ đáp:"Ta đây!" Nhận ra tiếng chồng, Phương thị mừng quá, mở cổng cho vào. E hàng xóm biết, Phương thị bèn lớn tiếng, giả như mắng con dâu:"Mi là con gái mà sao dám đi đêm một ḿnh? Chồng thiếu tiền th́ bảo y về đây xin mẹ, chứ việc chi mà mi phải về thay?"

Vào pḥng riêng, hai vợ chồng hàn huyên chuyện riêng tư. Nhân nói về chuyện Thuấn Hoa cứu ḿnh, Tử Thiên hỏi:"Nàng có nghe thấy tin tức ǵ về hai kẻ công dịch đă áp giải ta lên kinh đô không?" Phương thị đáp:"Thiếp nghe nói hai kẻ ấy đă mất tích cùng vớ́ Trương Hồng Tiệm, v́ chẳng ai nh́n thấy ba người ấy ở đâu cả!" Lát sau, từ pḥng riêng nh́n qua mành trúc, thấy một thiếu phụ cứ quanh quẩn trong pḥng khách, Tử Thiên hỏi:"Thiếu phụ quanh quẩn trong pḥng khách là ai?" Phương thị đáp:"Là vợ thằng Hồng Thành!" Hỏi:"Họ chi?" Đáp:"Họ Viên!" Hỏi:"Thế thằng Hồng Thành đâu?" Đáp:"Nó lên kinh đô thi hương!" Bất giác, Tử Thiên thở dài mà nói:"Ta lưu lạc 13 năm, khiến nàng phải ở một ḿnh trông nom nhà cửa với đứa con thơ! Bây giờ, con đă trưởng thành, được học hành tử tế, được đi thi hương, đều là do công sức một ḿnh nàng! Ta vẫn thầm cám ơn nàng đă tận tuỵ với chồng con và khâm phục nàng đảm đang, tài giỏi!" Được chồng khen, Phương thị cảm động, rơm rớm nước mắt. Trong khi hai vợ chồng nói chuyện th́ Viên thị hâm rượu, nấu cơm. Xong xuôi, Viên thị bưng lên pḥng khách, mời bố mẹ chồng ra dùng cơm. Tử Thiên cảm thấy ḿnh đang được hưởng cái hạnh phúc vượt tầm tưởng tượng. Thế nhưng, Tử Thiên chỉ ở nhà với vợ chứ chẳng dám ló  mặt ra ngoài, e thiên hạ biết. V́ Viên thị kín miệng, nên người ngoài chẳng hay là Hồng Tiệm đă về nhà.

Mười hôm sau.

Một đêm, vợ chồng Hồng Tiệm vừa đi ngủ th́ chợt nghe có tiếng hai người đàn ông x́ xào ở ngoài cổng, rồi có tiếng đập cổng rầm rầm. Kinh hăi quá, vợ chồng vùng dậy, lắng tai nghe. Thấy một người hỏi người kia:"Nhà này có cổng sau không?" vợ chồng cùng nghĩ rằng họ biết được Hồng Tiệm đă về nhà, nên tới bắt. Kinh hăi quá, Phương thị nói:"Thôi! Chàng hay tạm trốn đi! Để thiếp lấy cánh cửa dựa vào tường cho chàng trèo ra ngoài!" Sau khi Tử Thiên trốn rồi, Phương thị mới ra cổng, giả như ngái ngủ, vừa ngáp vừa hỏi:"Ai đó?" Một người ở ngoài cổng đáp:"Chúng bản nhân được lệnh trên sai tới đây báo cho phu nhân biết lệnh lang Trương Hồng Thành đă đậu cử nhân!" Nghe thấy thế, Phương thị rất đỗi vui mừng về việc con trai ḿnh đă đỗ đạt, nhưng lại rất hối hận về việc đă giục chồng đi trốn.

Đêm ấy, sau khi trèo tường ra khỏi nhà, Tử Thiên muốn chạy trốn về hướng tây, nhưng v́ đêm tối, chẳng định được phương hướng, Tử Thiên cứ băng qua lùm cây bụi cỏ mà đi. Sáng ra, định thần quan sát, Tử Thiên mới biết ḿnh chẳng đi về hướng tây mà lại đi về hướng đông nam, sắp tới kinh đô.

Khi tới một xóm nhỏ, bụng đói nhưng túi không tiền, Tử Thiên toan đem chiếc áo đang mặc ra chợ bán để mua cơm th́ chợt nh́n thấy một đệ trạch lớn, trước cổng có dán một cáo thị. Hiếu k ỳ, Tử Thiên bước tới đọc th́ biết chủ nhân đệ trạch là Hứa ông, muốn mướn thày đồ tới cư ngụ trong nhà để dạy đứa con trai chín tuổi. Tử Thiên bèn đưa tay gơ cổng. Thấy một nho sĩ từ trong đệ trạch bước ra, Tử Thiên cúi chào. Thấy nghi mạo của Tử Thiên phong nhă, nho sĩ kính cẩn cúi đầu đáp lễ, nói:"Bản nhân là chủ nhân đệ trạch này! Chẳng hay tiên sinh muốn hỏi điều chi?" Tử Thiên đáp:"Vừa đọc cáo thị dán trước cổng, được biết quan nhân muốn mướn thầy đồ dạy quư công tử, bản nhân muốn xin quan nhân giao cho việc ấy!" Hứa ông liền mời Tử Thiên vào khách đường nói chuyện.

Sau khi an tọa, Hứa ông hỏi:"Chẳng hay quư tính cao danh là ǵ?" Tử Thiên đáp:"Bản nhân họ Cung, tên Tử Thiên!" Hỏi:"Hiện thời, tiên sinh làm việc ở đâu?" Đáp:"Bản nhân mở lớp dạy học ở kinh đô!" Hỏi:"Đang dạy học ở kinh đô, sao tiên sinh lại muốn tới đây dạy nhụ tử?" Đáp:"Nguyên là bản nhân vừa tạm đóng cửa lớp học để về quê ở Hà Bắc thăm gia đ́nh! Hôm qua, trên đường trở về kinh đô, bản nhân bị giặc chặn đường cướp hết tiền bạc, hành lư! V́ thế, bản nhân muốn xin quan nhân giao cho việc dạy công tử, để lấy chút lộ phí về kinh đô!" Hứa ông bèn nói:"Nếu thế th́ bản nhân xin vâng!"

Rồi Hứa ông gọi gia nhân bày tiệc. Trong tiệc, Tử Thiên hỏi:"Bản nhân thấy đệ trạch này trông giống đệ trạch của các vị triều quan thời trước! Dám hỏi phải chăng quan nhân là hậu duệ của một vị triều quan?" Hứa ông đáp:"Thưa phải! Ông nội bản nhân làm quan trong triều đức tiên đế, thuê thợ xây cất đệ trạch này! Cụ để lại đệ trạch này cho gia phụ, rồi gia phụ để lại cho anh em bản nhân. Gia huynh đă qua đời, có người con trai vừa đậu cử nhân! Nay bản nhân muốn nhờ tiên sinh dạy dỗ nhụ tử để y có thể theo gót người anh con ông bác y!" Tử Thiên hỏi:"Bao giờ th́ Hứa cử nhân về nhà?" Hứa ông đáp:"Bản nhân vừa nhận được thư của cháu nói rằng tháng sau cháu sẽ về, và cháu có mời một bạn cử nhân đồng khoa theo về ở chơi ít ngày!" Thế rồi, Tử Thiên ở lại đệ trạch, dạy con Hứa ông.  

Tháng sau, Hứa cử nhân về nhà cùng với một bạn đồng khoa họ Trương. Hứa ông sai gia nhân bày tiệc ăn mừng, giới thiệu mọi người với nhau. Trong tiệc, Tử Thiên chợt nghĩ con ḿnh là Trương Hồng Thành, có thể cũng đă đậu cử nhân và có thể chính là vị Trương cử nhân này. Tuy nhiên, Tử Thiên lại nghĩ trong thiên hạ thiếu ǵ người họ Trương đậu cử nhân khoa vừa qua, nên chẳng dám hỏi về gia thế của Trương cử nhân, chỉ ngồi im lặng, nghe mọi người nói chuyện.

Tiệc tan, Hứa cử nhân mở hành lư, lấy cuốn sách ghi lư lịch các cử nhân tân khoa ra tŕnh thúc phụ. Hứa ông giở coi lư lịch cháu ḿnh, rồi chuyển cuốn sách cho Tử Thiên coi. Đỡ cuốn sách từ tay Hứa ông, Tử Thiên coi xong lư lịch của Hứa cử nhân, th́ giở coi lư lịch của các cử nhân họ Trương. Chợt coi đến lư lịch cử nhân Trương Hồng Thành, 19 tuổi, con nho sĩ Trường Hồng Tiệm, quán tại huyện Vĩnh B́nh, tỉnh Hà Bắc, Tử Thiên mới biết con trai ḿnh cûng đă đậu cử nhân. Tử Thiên bèn đánh bạo hỏi lư lịch của Trương cử nhân. Khi nghe Trương cử nhân khai ḿnh tên Hồng Thành, 19 tuổi, con của nho sĩ Trương Hồng Tiệm ở Vĩnh B́nh, Hà Bắc, đột nhiên Tử Thiên bật khóc, khiến mọi người trong tiệc đều kinh ngạc.

Hứa ông hỏi:"Tại sao tiên sinh lại bật khóc như thế?" Tử Thiên đáp:"V́ bản nhân chính là Trương Hồng Tiệm!" rồi thuật lại hết mọi chuyện và nguyên do đă khiến ḿnh đổi tên sang Cung Tử Thiên! Nghe xong, Trương cử nhân liền chạy tới ôm chầm lấy cha. Hai cha con cùng bật khóc. Nghe hai chú cháu họ Hứa an ủi, hai cha con mới đổi sầu làm vui. Trương cử nhân bèn tŕnh với cha về việc ḿnh đă viết thư báo cho mẹ biết ngày ḿnh về quê.

Hôm sau, Hứa ông sai con ra chào từ biệt thầy học Cung Tử Thiên. Rồi chú cháu Hứa ông tiễn cha con Trương Hồng Tiệm về quê.

Ở Vĩnh B́nh, khi nghe tin con đậu, Phương thị vui mừng lắm, nhưng ngày nào cũng hối hận về việc đă giục chồng đi trốn. Nay được thư con báo cho biết ngày con về quê, Phương thị càng đau đớn, chẳng biết chồng ḿnh hiện ở đâu.

Hôm ấy, khi thấy chồng và con cùng bước vào nhà, Phương thị cực kỳ sung sướng, song cũng cực kỳ kinh ngạc v́ chẳng hiểu tại sao hai cha con lại gặp được nhau và nhận ra nhau. Hồng Tiệm bèn thuật đầu đuôi mọi chuyện cho vợ nghe.

Thấy chồng đậu cử nhân trở về, Viên thị cũng cực kỳ sung sướng.

Từ hồi Hàn Nguyên bị Hồng Tiệm chém chết, Hàn ông, cha của Hàn Nguyên, vẫn để tâm gây họa cho gia đ́nh Hồng Tiệm để báo thù cho con. Nay thấy Hồng Thành đă đậu cử nhân và thấy Hồng Tiệm hay đem thực phẩm, vải lụa tới biếu ḿnh, Hàn ông cûng dần dần xóa bỏ hận thù, rồi trở nên thân thiện với gia đ́nh họ Trương. Từ đó, cả gia đ́nh họ Trương cùng được sống trong cảnh yên vui, hạnh phúc.

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com