www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

359. LĂ VÔ BỆNH

 

Vạn lư gian quan đệ tiêu tức

Tồn cô kim kiến quỷ Tŕnh Anh

Khả lân hăn phử không di hối

Phúc thủy thu thời bất kiến khanh

 

 

359. VỢ ÂM PHỦ, VỢ DƯƠNG GIAN
  

          Làng Vân Điền, huyện Lạc Dương, tỉnh Hà Nam có công tử họ Tôn, tên Kỳ, con quan, 25 tuổi, là danh sĩ trong vùng. Tôn Kỳ có gia tư phú túc, cư ngụ trong một dinh cơ rộng lớn với vợ mới cưới, 18 tuổi, con quan thái sử họ Tưởng. Vợ chồng rất tương đắc. Hai năm sau, Tưởng thị bị bạo bệnh mà mất, khiến Tôn Kỳ buồn bă, bỏ dinh cơ, lên biệt xá hẻo lánh ở trên núi, cư ngụ một ḿnh. 

          Một sáng, trời âm u, Tôn Kỳ vào pḥng, nằm đọc sách. Lát sau, ngẩng đầu nh́n, chợt thấy có bóng người, chân thon nhỏ, thấp thoáng ngoài cửa pḥng, Tôn Kỳ lấy làm lạ, bèn lên tiếng hỏi:"Ai đó?" Liền có tiếng đáp:"Thiếp đây!" rồi có một nữ lang lạ mặt, tuổi trạc 18, áo vải quần thô, tựa con nhà nghèo, vén rèm bước vào. Tôn Kỳ hỏi:"Nàng là ai?” Nữ lang đáp:"Thiếp là người!” Hỏi:“Họ tên chi?" Đáp:”Họ Lă, tên Vô Bệnh!" Đoán nữ lang là kẻ cùng xóm với ḿnh, Tôn Kỳ hỏi: "Nhà nàng ở gần đây phải không?"Nữ lang mỉm cười, lắc đầu mà đáp:"Thưa không! Thiếp không phải là người xóm này!" Hỏi:"Vậy quê nàng ở đâu?" Đáp: "Ông nội thiếp quê ở Sơn Đông! Về sau, cha thiếp di cư sang Sơn Tây lập nghiệp, đem thiếp đi theo. Bây giờ, thiếp đang lang thang đi xin việc, được việc ở đâu th́ lấy đó làm quê!" Hỏi:"Đă xin được việc ở đâu chưa?" Đáp:"Thưa chưa! V́ thế thiếp mới vào đây!" Hỏi:"Muốn xin việc ǵ?" Đáp:"Muốn xin việc văn t́ (t́ nữ văn chương) hầu công tử!" Hỏi:"Nàng cũng biết văn chương sao?" Đáp:"Vâng! Hồi nhỏ, thiếp có được cha thiếp dạy cho đôi chút!" Hỏi:"Lệnh nghiêm làm nghề chi?" Đáp:"Trước kia, cha thiếp là văn học sĩ!" Hỏi:"Sao nàng lại tới đây xin việc?" Đáp:"V́ khi lang thang tới vùng này, nghe nói công tử là danh sĩ trong vùng, ḍng dơi thế gia, nên thiếp đem ḷng ái mộ mà tới xin việc!" Tôn Kỳ cười, rồi nói:"Biệt xá này hiện có rất đông người ở! Nếu thêm nàng nữa th́ thực là bất tiện! Mà ta cũng sắp dọn về dinh cơ ở trong làng rồi! Để khi nào về làng, ta sẽ tới hỏi nàng, xin cưới làm kế thất!" Vô Bệnh từ chối, nói:"Thiếp tự lượng ḿnh là con nhà hèn kém thô lậu, chẳng dám mong được làm phối ngẫu của công tử, chỉ dám mong được làm t́ nữ mà thôi! Tuy nhiên, v́ có chút chữ nghĩa nên thiếp cũng mong ḿnh chẳng phải làm một t́ nữ mù chữ!" Tôn Kỳ nói:"Nàng đă muốn thế th́ để ta nhận làm văn t́!  Tuy nhiên, nhận văn t́ th́ cũng phải chọn ngày tốt như ngày cưới vợ! Chẳng biết hôm nay có tốt ngày không?" Rồi để thử xem Vô Bệnh có biết chữ thực hay không, Tôn Kỳ chỉ giá sách ở cuối pḥng mà nói:"Nàng hăy tới giá sách kia lấy cho ta cuốn Thông Thư số 4!" Nữ lang bèn tới lấy đúng cuốn Thông Thư số 4, giở ra coi, rồi nói:"Hôm nay sao Hà Khôi làm chủ, mọi việc đều nên, nhưng lại không nên động pḥng!" rồi đem cuốn sách tới giường đưa cho Tôn Kỳ. Nghe Vô Bệnh nói, đột nhiên Tôn Kỳ cũng cảm thấy động t́nh, rồi giữ Vô Bệnh ở lại làm văn t́ ngay hôm ấy.

          V́ công việc văn t́ quá ít, Vô Bệnh rảnh rỗi, nên rất buồn, ngày nào cũng phải bới việc ra mà làm, như phủi bàn, xếp sách, lau đỉnh, thắp hương, khiến biệt xá sạch sẽ hẳn lên. Suốt ngày, Vô Bệnh làm đủ mọi công việc nội trợ, đến tối mới cầm đèn về pḥng riêng. Thấy thế, Tôn Kỳ thích lắm.

          Năm sau, Tôn Kỳ hết tang vợ.

          Một hôm, đọc sách đến quá nửa đêm, Tôn Kỳ mới tắt đèn đi ngủ, nên ngủ rất say. Gần sáng, khi thức giấc, thấy Vô Bệnh nằm sát cạnh ḿnh, Tôn Kỳ lấy làm lạ, bèn lay dậy. Tỉnh giấc, Vô Bệnh kinh hăi, vội tụt xuống đất, ra đứng ở chân giường. Tôn Kỳ hỏi:"Ta đă chia cho nàng một pḥng riêng, sao nàng chẳng về pḥng riêng mà ngủ, lại tới pḥng ta?" Vô Bệnh đáp:"V́ phải ngủ một ḿnh măi, thiếp kinh hăi lắm!" Nghe Vô Bệnh nói, Tôn Kỳ cũng thấy thương hại, chẳng nói chi thêm. Lát sau, chợt thấy hơi thở của Vô Bệnh thơm như hương sen, bất giác Tôn Kỳ cảm thấy ḷng xao xuyến. Bèn cùng Vô Bệnh ái ân. Nhờ có Vô Bệnh, Tôn Kỳ cũng nguôi ngoai được phần nào nỗi nhớ thương Tưởng thị.

          Một buổi sáng sớm, sau khi ái ân với Vô Bệnh, Tôn Kỳ chợt nảy ư đem Vô Bệnh về làm vợ ở dinh cơ trong làng. Tuy nhiên, v́ sợ bà con bạn bè dị nghị về lai lịch bất minh của Vô Bệnh, Tôn Kỳ bèn nói với Vô Bệnh:"Bà d́ của ta lấy chồng họ Cát ở gần đây. Cát ông đă mất, Cát bà ở một ḿnh. Nay nàng tới thưa với Cát bà rằng nàng là t́ nữ trong biệt xá của ta. V́ hôm nay ta có việc bận phải về dinh cơ từ sáng sớm, nên muốn gửi nàng ở lại nhà Cát bà ít bữa rồi ta sẽ cho xe ngựa tới đón sau!" Vô Bệnh nói:"Nhà ai chứ nhà Cát bà th́ thiếp biết rơ lắm, ở cách đây có mấy chục ngôi nhà! Thiếp chỉ không biết Cát bà là bà d́ của công tử mà thôi! Công tử tính kế như thế là hay nhất rồi! Để thiếp đi ngay bây giờ!" Tôn Kỳ bèn ti­ễn Vô Bệnh ra tận cổng biệt xá.

          Sáng sớm hôm ấy, khi Cát bà ra mở cổng, thấy một nữ lang đứng ở bên ngoài, liền lên tiếng hỏi:"Cô nương  là ai?"Nữ lang đáp:"Thưa lăo bà, cháu họ Lă, tên Vô Bệnh, là một t́ nữ trong biệt thự của công tử Tôn Kỳ, ở cách đây mấy chục ngôi nhà!" Hỏi:"Cô nương tới nhà lăo thân có việc chi?" Đáp:"Thưa lăo bà, hôm nay Tôn công tử có việc phải về dinh cơ trong làng từ sáng sớm, muốn gửi cháu ở nhà lăo bà ít bữa rồi công tử sẽ cho xe ngựa tới đón cháu sau!" Nghe Vô Bệnh nói, Cát bà tin ngay, cho vào ở trong nhà ḿnh.

          Vô Bệnh đi rồi, Tôn Kỳ khóa cổng biệt xá, lên ngựa về làng. Tới nơi, Tôn Kỳ phao tin Cát bà, cư ngụ ở trên núi, thấy ḿnh góa vợ nên thương hại, đem đứa t́ nữ tên Lă Vô Bệnh cho ḿnh làm vợ lẽ, c̣n ngôi vợ kế vẫn để trống. Rồi Tôn Kỳ sai gia nhân lên nhà Cát bà ở trên núi đón Lă Vô Bệnh về làng. Bà con bạn bè của Tôn Kỳ đều tưởng thực nên chẳng ai dị nghị chi về lai lịch của Vô Bệnh cả.

          Về ở dinh cơ, Vô Bệnh cứ quấn chặt lấy Tôn Kỳ, khiến Tôn Kỳ mỗi ngày một thương yêu Vô Bệnh hơn. Tôn Kỳ bèn chọn ngày lành tháng tốt, làm tiệc cưới linh đ́nh, mời cả làng tới dự, tŕnh với bà con bạn bè rằng Vô Bệnh là vợ lẽ của ḿnh, c̣n ngôi vợ kế vẫn để trống. V́ vậy, các thế gia trong vùng tranh nhau gọi gả con gái cho làm vợ kế, nhưng Tôn Kỳ đều từ chối, nói rằng một vợ lẽ là đủ, không cần vợ kế. Vô Bệnh không chịu, ép Tôn Kỳ cưới vợ kế. Nể lời, Tôn Kỳ chọn Hứa thị, con gái thế gia họ Hứa làm vợ kế. Tuy nhiên, Tôn Kỳ chỉ thương yêu một ḿnh Vô Bệnh mà thôi. Hứa thị th́ hiền lành, chẳng ghen tuông, c̣n Vô Bệnh th́ kính trọng Hứa thị nên hai người ḥa thuận với nhau rất mực, khiến ai cũng ngạc nhiên. Năm sau, Hứa thị sanh trai, đặt tên là A Kiên, mướn vú nuôi sữa. V́ không có con, Vô Bệnh coi A Kiên như con đẻ, bế ẵm cưng chiều.

Ba năm sau, A Kiên cai sữa, không theo vú nữa, chỉ đ̣i theo Vô Bệnh. Hứa thị la mắng con, nhưng A Kiên cứ bám chặt lấy Vô Bệnh. Ít lâu sau, Hứa thị lâm trọng bệnh. Biết ḿnh sắp chết, Hứa thị trăn trối với chồng:"Vô Bệnh thương A Kiên lắm! Sau khi thiếp chết, chàng nên nâng Vô Bệnh lên làm vợ kế, bảo Vô Bệnh nhận A Kiên làm con đẻ!" Tôn Kỳ gật đầu.  Sau khi an táng cho Hứa thị, Tôn Kỳ mời bà con bạn bè tới nhà ḿnh dự tiệc để xin ư kiến. Trong tiệc, Tôn Kỳ thuật lại lời trăn trối của Hứa thị về việc nàng muốn nâng Vô Bệnh lên làm vợ kế, rồi xin ư kiến mọi người. Ai cũng gạt đi, nói là không được! Chính Vô Bệnh cũng từ chối nên Tôn Kỳ phải bỏ qua.

          Năm sau, khi Tôn Kỳ 33, vừa hết tang vợ th́ trong huyện có Vương thị, 21 tuổi, con gái thiên quan họ Vương cũng vừa hết tang chồng. Thấy thế, Vương thiên quan tới thăm Tôn Kỳ, ngỏ ư muốn gả Vương thị cho Tôn Kỳ, nhưng Tôn Kỳ từ chối, nói ḿnh muốn để trống ngôi vợ kế. Thiên quan ra về nhưng không nản chí, nhờ một bà mối tới khoe sắc đẹp của Vưong thị với Tôn Kỳ và nhờ bà con bạn bè của Tôn Kỳ tới khoe thế lực của họ Vương.

Bị mọi người chung quanh lung lạc, Tôn Kỳ xiêu ḷng, thuận cưới Vương thị làm vợ kế. Vương thị rất đẹp nhưng lại rất lăng loàn, tàn ác. Về nhà chồng, Vương thị chê tất cả mọi đồ đạc trong nhà là cũ kỹ, quê mùa, bắt gia nhân vứt hết đi, mua đồ đạc mới tinh, sang trọng về thay thế. Nể Vương thị, Tôn Kỳ để mặc cho Vương thị dọc ngang, muốn làm chi th́ làm.

Trong hai tháng đầu, mỗi tháng Vương thị c̣n để cho chồng chung giường với Vô Bệnh chừng bốn năm đêm, nhưng sau đó, Vương thị giữ chặt lấy chồng, không cho chung giường với Vô Bệnh nữa. Mỗi khi gặp hai người nh́n nhau là Vương thị lại kết tội Vô Bệnh quyến rũ chồng. Ghét Vô Bệnh, Vương thị ghét lây cả chồng, rồi căi nhau với chồng.

Thấy ḿnh dại dột, xiêu ḷng v́ bị mọi người lung lạc mà thuận cưới Vương thị làm vợ kế, Tôn Kỳ giận thân, quyết lánh xa nữ sắc. Tôn Kỳ bèn sai gia nhân dọn cho ḿnh một pḥng riêng để đến tối, vào đó ngủ. Thấy thế, Vương thị càng giận dữ, la hét chửi mắng Vô Bệnh suốt ngày. 

          Chẳng chịu nổi người vợ kế tàn ác, Tôn Kỳ nói thác rằng ḿnh có việc riêng, phải lên kinh đô thu xếp, rồi bảo một tiểu đồng đi theo ḿnh lên đó thuê nhà cư ngụ, để tránh Vương thị. Ở nhà một ḿnh, Vương thị giận lắm, nhưng cũng chẳng làm sao được, bèn đem ḷng tức giận trút cả lên đầu Vô Bệnh, nói rằng Vô Bệnh đă xúi giục Tôn Kỳ bỏ nhà ra đi.   

          Bị Vương thị hành hạ, Vô Bệnh chẳng dám nói chi, chỉ giữ phận lẽ mọn, tận tụy hầu hạ, nhưng vẫn bị Vương thị mắng chửi. Biết Vương thị rất thích được khen đẹp, Vô Bệnh liền hết lời ca tụng sắc đẹp của Vương thị, nhưng vẫn thấy Vương thị cau có, chẳng được vừa ḷng. Đêm nào, Vương thị cũng bắt Vô Bệnh vào pḥng, đứng hầu dưới chân giường, canh cho ḿnh ngủ. Một đêm, A Kiên nhớ mẹ trẻ, theo vào đứng cạnh Vô Bệnh, liền bị Vương thị quát thét, đuổi ra. A Kiên khóc lóc th́ bị Vương thị mắng chửi, khiến Vô bệnh phải gọi vú em vào pḥng, bồng A Kiên đi. A Kiên dăy dụa chẳng chịu đi th́ bị Vương thị vùng dậy, lấy roi quất túi bụi vào người. Bị đ̣n đau quá, A Kiên không c̣n sức dăy dụa nữa nên vú em mới bồng đi được. Phần v́ bị đ̣n đau, phần v́ bị kinh hoàng, A Kiên lâm bệnh, nằm liệt trong pḥng, bỏ cả ăn uống. Thấy thế, Vô Bệnh vào pḥng săn sóc A Kiên. Vương thị bèn ra lệnh cấm không cho Vô Bệnh vào nữa. Không được gặp Vô Bệnh, A Kiên gào khóc suốt ngày. Thấy thế, vú em bèn thay Vô Bệnh, vào pḥng săn sóc A Kiên. Vương thị lại cấm cả vú em, sai gia nhân khóa cửa pḥng lại. Không được gặp hai người thân, A Kiên càng gào khóc dữ. V́ gào khóc quá, A Kiên hết hơi, khản cổ, đ̣i uống nước. Vương thị lại cấm gia nhân không được đem nước uống vào cho A Kiên. Đến tối, khi mọi người đă ngủ, Vô Bệnh lén đi t́m ch́a khóa pḥng A Kiên, mở cửa, đem nước vào cho uống. Thấy Vô Bệnh vào, A Kiên mừng quá, chẳng buồn uống nước, chỉ ôm chặt lấy Vô Bệnh mà gào khóc.

Nghe tiếng gào khóc, Vương thị vùng dậy, chạy tới pḥng A Kiên. Thấy Vô Bệnh ở trong pḥng, Vương thị đùng đùng nổi giận, mắng chửi Vô Bệnh thậm tệ. Nghe tiếng Vương thị vào pḥng, A Kiên kinh hoàng, đang gào khóc, bỗng nín bặt. Đến khi thấy Vương thị mắng chửi Vô Bệnh, A Kiên vừa kinh hoàng, vừa thương xót Vô Bệnh quá độ nên bị đứt hơi mà chết. Thấy A Kiên đă chết, Vô Bệnh ̣a lên khóc, than rằng A Kiên đă bị chết oan. Nghe Vô Bệnh than như thế, Vương thị lại đùng đùng nổi giận, rồi quát:"Cái con tiện t́ hỗn láo này! Mi dám lấy cái xác chết của thằng con nít nhà họ Tôn để buộc tội ta giết nó ư? Đừng nói chi đến việc ta giết chết thằng con nít nhà họ Tôn, ngay cả đến việc nếu ta có giết chết thế tử con nhà vua th́ ái nữ này của Vương thiên quan cũng chẳng sợ ǵ ai cả!" Vô Bệnh chẳng dám nói chi, chỉ xin Vương thị cho ḿnh một cỗ quan tài để chôn cất A Kiên. Vương thị lắc đầu, quát:"Chẳng việc ǵ mà phải chôn cất! Cứ vứt xác ra đồng là xong!" rồi quay về pḥng ḿnh.

          Vú em vẫn núp ở ngoài pḥng A Kiên để nghe ngóng. Khi thấy Vương thị vừa ra khỏi pḥng, vú em vội lẻn vào. Nh́n thấy vú em, Vô Bệnh vẫy lại gần. Đưa tay sờ xác A Kiên, thấy xác c̣n ấm, Vô Bệnh nói với vú em: "Xác này c̣n ấm nên chẳng biết là đă chết hay c̣n sống? Bây giờ vú hăy bế em ra đồng trước, chờ ta ở đó! Nếu em đă chết th́ đành phải vứt xác ở ngoài đồng! Nếu em c̣n sống th́ ta sẽ bồng em đi nơi khác mà nuôi!" Vú em đáp:"Vâng!" rồi bế xác A Kiên ra đồng, ngồi chờ Vô Bệnh. Vô Bệnh về pḥng, dồn hết tư trang vào túi vải, đem ra đồng để gặp vú em. Vô Bệnh rủ vú em cùng ḿnh lại coi xác A Kiên. Thấy xác đă nóng, A Kiên tỉnh lại, hai người mừng quá, cứ ôm lấy A Kiên mà khóc. Thoạt tiên, Vô Bệnh nghĩ nên đem A Kiên lên cư ngụ ở biệt xá trên núi, nhưng rồi lại nói là chẳng nên, v́ trước sau ǵ cũng sẽ bị bại lộ. Sau đó, Vô Bệnh lại nghĩ nên đem A Kiên lên núi, xin ở nhờ nhà Cát bà ít lâu, nhưng rồi lại nói cũng chẳng nên, v́ sẽ gây liên lụy cho Cát bà. Cuối cùng, Vô Bệnh bảo vú em cứ bế A Kiên theo ḿnh chạy lên phương bắc. Chạy đến quá nửa đêm, khi tới làng Dương Cốc, cách làng Vân Điền chừng 50 dặm, thấy A Kiên bị sốt, hai người bèn đưa A Kiên vào ngồi nghỉ dưới mái hiên của một ngôi nhà tranh. Gần sáng, Vô Bệnh gơ cửa ngôi nhà th́ thấy một ông lăo nông phu ra mở. Ông lăo hỏi Vô Bệnh ở đâu tới, muốn hỏi chi, th́ Vô Bệnh nói rằng ḿnh ở Sơn Tây, đem con đi t́m chồng ở kinh đô. Đi tới đây, con bị bệnh, nên muốn thuê nhà cho hai mẹ con và người vú em ở ít lâu, chờ con khỏi bệnh sẽ đi tiếp. Ông lăo bèn cho cả ba người vào ở trong một căn pḥng bỏ trống, nhưng có đủ giường nệm, chiếu chăn.

          Vô Bệnh bèn đem một ít tư trang ra chợ bán lấy tiền mua thực phẩm, trả tiền nhà cho ông lăo, thuốc thang, và cúng l­ễ cho A Kiên.

          Ba hôm sau, thấy A Kiên vẫn sốt, Vô Bệnh khóc thầm, đưa cả túi tư trang và tiền bạc cho vú em mà nói: "Vú cứ ở đây trông nom thằng nhỏ này, để ta đi t́m cha nó!" Tưởng Vô Bệnh nói đùa, vú em chẳng nói chi. Thế nhưng, quay đi quay lại, chẳng thấy Vô Bệnh đâu, vú em mới sững sờ kinh ngạc, cất kỹ túi tiền của Vô Bệnh, rồi ở lại nhà ông lăo mà săn sóc A Kiên.

          Tối ấy, ở kinh đô, Tôn Kỳ vừa vào pḥng ngủ th́ chợt thấy Vô Bệnh đẩy cửa, bước vào, vẻ mặt buồn rầu. Kinh hăi quá, Tôn Kỳ vùng dậy, thầm nghĩ chẳng lẽ vừa lên giường, chưa kịp ngủ mà đă nằm mộng hay sao?

          Bỗng thấy Vô Bệnh bước tới cạnh giường, nắm tay ḿnh mà khóc nức nở, Tôn Kỳ hỏi tại sao lại khóc th́ Vô Bệnh không trả lời được, cứ dậm chân xuống đất mà nghẹn ngào. Tôn Kỳ bèn dỗ:"Nàng cố nín đi mà nói cho ta nghe một câu!" Lúc đó, Vô Bệnh mới lắp bắp được một câu ngắt quăng như sau:"Thiếp phải chịu trăm cay ngàn đắng mới đưa được con tới trốn ở Dương . . ." rồi bỗng khóc rống lên, ngă vật xuống đất, thân thoát khỏi bộ y phục mà biến mất. Kinh hăi quá, vẫn c̣n nghi là ḿnh nằm mộng, Tôn Kỳ bèn gọi tiểu đồng thắp đèn đem vào pḥng ḿnh th́ hai thầy tṛ cùng thấy trên sàn có một bộ y phục phụ nữ. Tôn Kỳ nhận ra đó là bộ y phục quen thuộc của Vô Bệnh. Suy nghĩ măi, lo rằng ở nhà có chuyện chẳng lành, Tôn Kỳ bèn sai tiểu đồng sửa soạn hành trang ngay, gói theo cả bộ y phục của Vô Bệnh, rồi trả nhà cho chủ. Nửa đêm, hai thầy tṛ cưỡi chung một ngựa, lên đường về quê. Tới nhà, Tôn Kỳ vào pḥng khách.

Ở nhà, Vương thị đang ngồi trong pḥng với đám con hầu bà vú, chợt thấy chồng về, liền đứng phắt dậy. Tôn Kỳ hỏi chúng về A Kiên, vú em và Vô Bệnh. Chúng thưa rằng A Kiên đă chết, c̣n vú em và Vô Bệnh đă bỏ dinh cơ trốn đi. Quá đau khổ, Tôn Kỳ tự đấm ngực ḿnh, nói năng xúc phạm đến Vương thị. Vương thị cũng nói năng xúc phạm  đến Tôn Kỳ.

Nổi nóng, Tôn Kỳ liền cầm con dao nằm trên chiếc bàn cạnh ḿnh, chạy tới đâm Vương thị. Thấy thế, chúng xúm lại đứng cản đường. Tôn Kỳ bèn cầm dao ném vào đầu Vương thị. Dao bay, cắm phập vào má Vương thị, máu chảy lênh láng. Vương thị gầm lên một tiếng, xơa tóc, vụt chạy ra khỏi pḥng, hướng về phía nhà cha mẹ. Tôn Kỳ đuổi theo. Bắt được Vương thị, Tôn Kỳ lôi về pḥng khách, lấy roi đánh một trận nên thân, quần áo rách tả tơi, thân thể đầy vết roi rớm máu, ngă lăn xuống đất. Tôn Kỳ bèn sai đám con hầu bà vú khiêng Vương thị vào pḥng mà săn sóc, chờ cho đỡ đau, sẽ đuổi về nhà cha mẹ.

Nghe tin Vương thị bị Tôn Kỳ đánh nặng tay, hai người anh Vương thị, là Vương Báo và Vương Hoán, tức giận lắm, bèn dẫn một lũ gia nhân cầm khí giới, cưỡi ngựa phóng tới cổng nhà Tôn Kỳ. Được tin, Tôn Kỳ cũng tụ tập hết lũ gia nhân, cầm khí giới ra cổng nghênh chiến. Thấy lũ gia nhân nhà Tôn Kỳ đông quá, Vương Báo bèn sai lũ gia nhân nhà ḿnh chửi rủa họ Tôn. Tôn Kỳ cũng sai lũ gia nhân nhà ḿnh chửi rủa họ Vương. Lượng sức ḿnh không thể phá phách được nhà họ Tôn, Vương Báo mới kéo lũ gia nhân ra về.

          Tới nhà, vẫn c̣n tức giận, Vương Báo bèn viết đơn kiện Tôn Kỳ về việc hành hung em gái ḿnh, đem nạp quan tể. Quan tể đ̣i Tôn Kỳ lên huyện đường tra hỏi. Tôn Kỳ tố cáo hết mọi hành động tàn ác của Vương thị, trưng ra đủ mọi bằng chứng. Tuy quan tể sợ thế của Vương thiên quan, nhưng cũng chẳng có cách chi bẻ cong sự thực nên chỉ sai một vị học quan là Chu tiên sinh, hiện đang giữ chức quan quảng văn, gọi Tôn Kỳ tới học đường mà khuyên răn, cốt để làm đẹp ḷng họ Vương. Chu tiên sinh vốn là một học quan ḍng dơi vọng tộc, tính t́nh cương trực, chẳng chịu a dua với kẻ quyền thế. Biết được câu chuyện, Chu tiên sinh giận lắm, nói:"Quan tể coi ta là một học quan vô liêm sỉ, cấp trên sai ǵ làm nấy, nên mới sai ta làm một việc trái với lẽ trời, mút mủ ung nhọt để làm đẹp ḷng nhà họ Vương. Ta chẳng thể làm được việc này nên ta chẳng tuân lệnh!" Rồi Chu tiên sinh sai người lên huyện đường nói cho Tôn Kỳ biết cứ tự do ra về, khỏi phải tŕnh diện quan quảng văn. V́ thế, Tôn Kỳ cứ ngang nhiên lên đường về làng.

Quan tể biết chuyện nhưng cũng phải làm ngơ. Nhà họ Vương biết chuyện nhưng cũng chẳng làm chi được. Để giữ thể diện cho ḿnh, nhà họ Vương sai người tới khuyên Tôn Kỳ nên đến nhà họ Vương xin lỗi cho êm đẹp. Tôn Kỳ từ chối. Nhà họ Vương lại nhờ 9 người khác tới thuyết phục Tôn Kỳ nhưng đều thất bại. Thế rồi câu chuyện cũng qua đi.  

          Vết thương trên má Vương thị lành dần, chỉ c̣n một vết sẹo. Tôn Kỳ muốn đuổi Vương thị về nhà cha mẹ, nhưng lại e họ Vương không chịu nhận con gái hồi gia nên cứ dùng dằng chưa quyết.

          Con chết, vú em và vợ lẽ bỏ trốn, Tôn Kỳ đau khổ ngày đêm. Chợt nghĩ đến câu nói ngắt quăng của Vô Bệnh:"Thiếp phải chịu trăm cay ngàn đắng . . mới đưa được con tới trốn ở Dương . ." Tôn Kỳ liền nghĩ đến trang trại Dương Gia Trang, tiếp giáp với làng ḿnh. Nghĩ vú em với A Kiên có thể hiện đang ở đó, Tôn Kỳ bèn sai gia nhân tới trang trại hỏi thăm, nhưng chẳng ai biết có người vú em và đứa bé nào như thế cả. Mấy hôm sau, có người ở Dương Gia Trang tới nói với Tôn Kỳ rằng ở cách nhà Tôn Kỳ khoảng trên 50 dặm về phía bắc, có một ngôi làng cũng có tên bắt đầu bằng chữ Dương là làng Dương Cốc. Tôn Kỳ bèn cám ơn người ấy rồi sai 4 gia nhân rong xe ngựa lên làng Dương Cốc hỏi thăm. Quả nhiên 4 gia nhân t́m ra vú em với A Kiên đang tạm trú trong nhà một ông lăo nông phu. mọi người đều mừng rỡ. Vú em bèn thanh toán tiền nhà, cám ơn ông lăo rồi xin cáo biệt, dắt A Kiên lên xe, cùng về Vân Điền với 4 gia nhân. Tới nhà, vào pḥng khách, nh́n thấy cha, A Kiên ̣a lên khóc, khiến Tôn Kỳ cũng sa nước mắt.

          Nghe tin A Kiên c̣n sống, Vương thị nổi giận, chạy ra chửi mắng A Kiên thậm tệ. Kinh hoàng quá, A Kiên nhảy vào ḷng cha ẩn núp. Tôn Kỳ gh́ chặt lấy con vào ḷng th́ chợt thấy con đă tắt thở. Tôn Kỳ vội gào lên:"A Kiên! A Kiên!" rồi cứ ôm lấy con mà khóc. Lát sau, thấy con tỉnh lại, Tôn Kỳ vừa mừng vừa giận, bèn quát Vương thị:"Chẳng biết mi tàn ác đến mực nào, mà khiến con ta phải chết đi sống lại như thế này?" Rồi Tôn Kỳ làm giấy ly hôn, sai gia nhân đem giấy ấy và chở Vương thị đi trao cho ông bà Vương thiên quan. Ông bà không chịu nhận, lại sai gia nhân đem trả lại Tôn Kỳ. Chẳng làm sao được, Tôn Kỳ đành phải để cho Vương thị ở lại nhà ḿnh. Hôm sau, Tôn Kỳ sai 4 gia nhân với bà vú dẫn A Kiên theo ḿnh tới cư ngụ trong ngôi nhà của ḿnh ở cuối làng, không giao thiệp với Vương thị nữa. Tôn Kỳ hỏi vú em về Vô Bệnh. Nghe vú em thuật lại đầu đuôi, Tôn Kỳ mới biết Vô Bệnh chẳng phải là người mà là ma. Cảm cái nghĩa của Vô Bệnh, Tôn Kỳ bèn sai gia nhân đem bộ y phục của Vô Bệnh đi chôn, rồi lập bia mộ, trên khắc mấy chữ:"Mộ của người vợ âm phủ Lă Vô Bệnh"

          Về nhà chồng được một năm, Vương thị sanh trai, nhưng không nuôi, chỉ dùng hai ngón tay ấn bẹp dí đỉnh đầu của hài nhi cho đến chết. Tôn Kỳ giận quá, lại sai gia nhân chở Vương thị đi trả cho ông bà Vương thiên quan. Ông bà không chịu nhận, sai gia nhân đưa trả lại Tôn Kỳ. Tôn Kỳ bèn nạp đơn kiện Vương thị giết hài nhi lên quan thượng đài. V́ quan thượng đài cũng sợ thế của Vương thiên quan, nên cất đơn kiện vào một nơi, chẳng xét.

          Năm sau, Vương thiên quan qua đời. Chờ cho thiên quan được an táng xong xuôi, Tôn Kỳ mới lại nạp đơn kiện Vương thị giết hài nhi. Lần này, quan thượng đài đành phải xử cho Tôn Kỳ thắng kiện, bắt nhà họ Vương phải chịu nhận cho Vương thị hồi gia. Tôn Kỳ không cưới vợ kế, vợ lẽ chi nữa, chỉ nạp một nàng hầu tên A Lư, mà thôi! Rồi Tôn Kỳ gọi bà vú với A Kiên trở về dinh cơ sinh sống. Về ở với mẹ và hai anh, Vương thị vẫn tàn ác khiến hai chị dâu đều ghét. Tự tin ḿnh đẹp, Vương thị nói chỉ trong một tháng là sẽ có đàn ông tới xin cưới ḿnh về làm chánh thất, rồi ḿnh sẽ đi khuất mắt hai chị dâu. Thế nhung, v́ mang tiếng tàn ác, nên trong 3 năm liền, chẳng có ai tới hỏi cưới Vương thị cả. Bấy giờ, Vương thị mới hối hận rằng khi c̣n là vợ Tôn Kỳ, ḿnh đă tàn ác quá mức.

          Một hôm, có một bà vú cũ của nhà Tôn Kỳ tới thăm Vương thị. Vương thị tiếp đăi rất vồn vă. Trong lúc nói chuyện, Vương thị khóc lóc rồi nói với bà vú rằng ḿnh nhớ Tôn Kỳ lắm. Khi cáo biệt, bà vú ghé qua nhà Tôn Kỳ thuật chuyện lại. Tôn Kỳ chỉ cười rồi bỏ qua.

          Nửa năm sau, khi Vương thiên quan phu nhân qua đời, Vương thị cảm thấy ḿnh cô độc quá. Sau lễ­ an táng mẹ, Vương thị chẳng tâm sự được với ai, nên buồn bă lắm, chỉ ngồi khóc suốt ngày mà chẳng có người an ủi, Nhân trong làng có nho sinh nghèo họ Phùng vừa hết tang vợ, Vương Báo và Vương Hoán bèn mời Phùng sinh tới nhà chơi, nói rằng nếu Phùng sinh chịu cưới Vương thị về làm kế thất th́ Vương thị sẽ được chia nhiều của hồi môn. Tuy Phùng sinh ưng thuận nhưng Vương thị lại không bằng ḷng nên việc chẳng thành. Một hôm, Vương thị nhờ được một người tới nói với Tôn Kỳ rằng bây giờ ḿnh đă hối hận lắm, nhớ Tôn Kỳ lắm, khóc lóc suốt ngày, chỉ mong được trở về với Tôn Kỳ. Tôn Kỳ lắc đầu, nhất định chẳng nghe. V́ thế, câu chuyện lại bị bỏ qua.

          Nửa năm sau, v́ nhớ Tôn Kỳ quá, Vương thị đâm liều. Một hôm, Vương thị sai một t́ nữ theo ḿnh ra chuồng lừa, tháo cho ḿnh một con lừa. Rồi một ḿnh Vương thị cưỡi lừa tới cổng nhà Tôn Kỳ.

          Vừa gặp lúc Tôn Kỳ từ trong nhà ra cổng, Vương thị bèn xuống lừa, quỳ xuống đất, lạy mà khóc lóc, xin cho ḿnh được trở về. Tôn Kỳ lắc đầu, đuổi đi. Vương thị bèn đứng dậy, chạy tới nắm chặt lấy gấu áo Tôn Kỳ, phục xuống chân mà năn nỉ. Tôn Kỳ quyết tâm từ chối, nói:"Nếu bây giờ ta thuận cho nàng về rồi mai mốt có chuyện chi, ta xin ly hôn, hai người anh nàng lại chồm lên như lang sói th́ làm sao mà ta ly hôn với nàng được nữa?" Vương thị đáp:"Khi biết thiếp đă lấy trộm lừa của gia đ́nh để tới đây xin ở với chàng th́ ắt là các anh thiếp sẽ chẳng c̣n bênh thiếp như trước nữa! Bây giờ thiếp chỉ xin chàng một trong hai điều: hoặc là chàng thuận cho thiếp về làm vợ, hoặc là chàng tự tay giết chết thiếp đi, chứ thiếp chẳng c̣n mặt mũi nào mà trở về ở với hai anh được nữa!" Thấy Tôn Kỳ đứng suy nghĩ, Vương thị nói tiếp:"Thiếp về làm vợ chàng năm thiếp 21. Ở với chàng được 2 năm th́ thiếp bị chàng đuổi về nhà ở với mẹ, nay đă được 4 năm. Bây giờ mẹ thiếp đă mất, thiếp đă 27, mà chàng cũng đă ngót tứ tuần, xin chàng nghĩ lại cho! Trước kia, dù thiếp có tàn ác mười phần, th́ thiếp cũng phải có một phần t́nh nghĩa với chàng chứ?"

Nói xong, Vương thị ngồi dậy, tháo ṿng đeo tay, kẹp giữa hai chân, phủ tay áo lên, rồi nói:"Lời thề hương lửa ngày trước, há chàng chẳng nhớ hay sao?" Bị Vương thị lung lạc, Tôn Kỳ cũng đỏ hoe hai mắt, chỉ chực khóc. Tử Kỳ bèn lên tiếng gọi hai t́ nữ ra cổng, đỡ Vương thị đứng dậy, d́u vào pḥng riêng. Tuy nhiên, v́ vẫn nghi là Vương thị đóng kịch để mê hoặc ḿnh, Tôn Kỳ nói:"Ta muốn hai anh của nàng phải tới đây nói một lời trước mặt mọi người trong nhà này để làm  tin!" Vương thị nói:"Thiếp đă trốn hai anh, sang đây xin ở với chàng th́ c̣n mặt mũi nào dám trở về nhờ vả hai anh? V́ biết là chàng sẽ chẳng tin thiếp nên thiếp đă giấu sẵn một con dao trong ḿnh để xin tự chặt đứt ngón tay, hầu dăi được tấm ḷng thành thực của thiếp!" Nói xong, Vương thị rút từ dải lưng ra một con dao sắc, kê ngón tay út của bàn tay trái lên thành giường, chém phập một nhát, khiến ngón tay văng xuống đất, máu vấy đẫm y phục.

          Kinh hăi quá, Tôn Kỳ vội xé vải, băng bó vết thương cho Vương thị. Tuy bị đau điếng, mặt tái mét, nhưng Vương thị chẳng hề rên la, chỉ mỉm cười mà nói: "Hôm nay, thiếp đă tỉnh giấc mộng đài trang! Bây giờ thiếp chỉ xin mượn chàng căn pḥng này để làm nơi tu hành mà thôi! Chàng vẫn c̣n nghi ngờ thiếp hay sao?" Tôn Kỳ chẳng đáp lời.

          Lát sau, Tôn Kỳ lẳng lặng bước ra pḥng khách, cho gọi nàng hầu A Lư lên mà nói:"Nay Vương thị xin về đây cư ngụ, ta đă chấp thuận rồi. Tuy nhiên, ta chẳng biết là Vương thị đă đổi tính hay chưa? Để cho nàng với A Kiên và vú em không bị hành hạ, ta cho ba người đi ở nơi khác, c̣n ta th́ một chốn đôi nơi!" Nói xong, Tôn Kỳ sai gia nhân dọn đồ đạc của A Lư với A Kiên cùng vú em tới ngôi nhà của ḿnh ở cuối làng, bấy lâu vẫn bỏ trống. Tôn Kỳ lại sai gia nhân đi mời thầy thuốc đem thuốc tới nhà dịt vết thương cho Vương thị. Hơn một tháng sau, vết thương mới lành hẳn.

Từ đó Vương thị ăn chay trường, chỉ đóng cửa ngồi trong pḥng tụng kinh niệm Phật, c̣n mọi gia vụ đều để cho gia nhân và t́ nữ trông coi.

          Ba tháng sau, khi xét mọi công việc trong nhà, Vương thị nói với Tôn Kỳ: "Lần này, thiếp trở về đây xin chàng cho ở là v́ thiếp có ư muốn tu hành, bỏ mặc mọi công việc trong nhà cho gia nhân và t́ nữ trông coi. Thế nhưng, nay thiếp thấy công việc nào trong nhà này cũng bị bê trễ­, con cháu ḿnh sẽ chịu đói khổ nên thiếp lại phải đứng ra quản lư mọi gia vụ!" Nói xong, Vương thị ra lệnh triệu tập mọi gia nhân và t́ nữ lên pḥng khách, chia việc cho làm.

          Trước khi bị Tôn Kỳ đuổi về nhà cha mẹ, Vương thị được gia nhân và t́ nữ trong dinh cơ nể sợ. Thế nhưng, từ khi Vương thị bị Tôn Kỳ đuổi về nhà cha mẹ, rồi nay lại được trở về cư ngụ trong dinh cơ th́ Vương thị lại bị chúng coi thường, nói xấu, chê cười sau lưng. Tuy biết thế, nhưng Vương thị cứ làm ngơ.

Nay Vương thị đứng ra quản lư mọi gia vụ, giao công việc cho chúng làm, kẻ nào lười biếng th́ bị Vương thị sai gia nhân đánh đ̣n, nên chúng lại bắt đầu nể sợ.

Vương thị lại sai viên chủ quản chi thu kết toán sổ sách hàng tháng, tŕnh báo cho ḿnh, để biết đường thay đổi cách thức làm ăn trong dinh cơ, khiến công việc làm ăn phát đạt hẳn lên. Thấy Vương thị thay đổi hẳn tính nết, chuyển từ ác sang thiện, Tôn Kỳ mừng lắm.

          Một hôm, Tôn Kỳ quyết định sai 4 gia nhân tới ngôi nhà ở cuối làng, đón nàng hầu A Lư, đứa con A Kiên và vú em trở về dinh cơ ở chung, bắt lên chào Vương thị.

          Lúc đó, A Kiên đă lên 9. Vương thị ôn tồn vỗ về A Kiên, cho đủ thứ cần dùng. Ngày nào A Kiên đi học, Vương thị cũng để dành thức ăn cho. Về sau, A Kiên hết sợ rồi dần dà cũng quư mến Vương thị.

Một hôm, A Kiên chơi ở sân trước dinh cơ, lấy đá ném chim. T́nh cờ, Vương thị đi qua, đá bay trúng đầu, ngă xuống đất, nằm bất tỉnh. Thấy thế, Tôn Kỳ giận lắm, lấy roi đánh con. Đang lúc ấy, Vương thị tỉnh dậy, xông vào can mà nói: "Đây là nghiệp báo! Trước kia, thiếp đánh con, hành hạ con, gây nên ác nghiệp, tội lớn lắm!  Nay con nó ném đá trúng thiếp như thế tức là nó đă làm nhẹ được cái ác nghiệp của thiếp đi một phần!"

          Thấy Vương thị hiền lành hẳn ra, Tôn Kỳ lại âu yếm Vương thị, đêm nào cũng đ̣i vào chung giường. Vương thị thường từ chối, khuyên chồng nên sang pḥng A Lư. Thỉnh thoảng lắm, khi Tôn Kỳ nài nỉ, Vương thị mới để cho chồng vào chung giường một đêm.

          Thấy trong hai năm, ḿnh sanh được hai lần nhưng chẳng nuôi được lần nào, Vương thị nói với Tôn Kỳ:"Đây là cái quả báo về việc thiếp giết A Kiên ngày trước!"

          Mười sáu năm sau.

          A Kiên 25 tuổi, được Vương thị cưới vợ cho, người họ Trần. Sau ngày cưới, Vương thị trao hết mọi việc giao tiếp bên ngoài cho A Kiên và mọi việc quản lư trong nhà cho Trần thị.  

          Một hôm, Vương thị nói với Tôn Kỳ:"Năm nay, vào ngày 25 tháng 10, thiếp sẽ qua đời!" Tôn Kỳ cười mà nói:"Ngoài những người tự tử và những tử tội bị hành h́nh ra th́ có ai biết trước được ngày ḿnh qua đời đâu?" Vương thị chỉ mỉm cười, rồi sai gia nhân đi mua cho ḿnh một cỗ quan tài, đem về đặt giữa pḥng khách.

          Sáng ngày 25 tháng 10, Vương thị tắm gội, thay y phục mới, chui vào quan tài nằm.

          Lát sau, thấy trong pḥng có một hương thơm kỳ lạ, Tôn Kỳ vội tới quan tài coi th́ thấy Vương thị quả đă chết, nhan sắc vẫn đẹp như lúc c̣n sống. Tôn Kỳ bèn sai gia nhân khâm liệm cho Vương thị. Sau khi khâm liệm, hương thơm mới tan dần.

      

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com