www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

358. TIỂU TẠ

 

Hoạn nạn tương thừa hạnh thoát ly

Doăn h́nh đố niệm dĩ tiền di

Phản hồn hương nhiệt song châu hợp

Đạo sĩ hà lai thuật diệc kỳ

 

 

358. NHO SINH CẢM HÓA MA NƯƠNG

  

          Làng Uyên Nhị, huyện Vị Nam, tỉnh Thiểm Tây, có gia đ́nh quan bộ lang họ Khương, cư ngụ trong một phủ đệ rộng lớn. Thấy ngày nào trong phủ đệ cũng có ma hịện lên quấy phá, bộ lang bèn quyết định dọn nhà đi nơi khác, chỉ lưu lại một lăo bộc để cắt cỏ, lau chùi, dọn dẹp. Ít lâu sau, lăo bộc chết bất thần, bộ lang cho người khác tới thay thế, nhưng người ấy cũng chết. Bộ lang cho người thứ ba tới thay thế, rồi người ấy cũng chết. Chẳng biết có phải là ba người đều chết v́ bị ma làm hay không, nhưng bộ lang kinh hăi, chẳng dám cho ai tới thay thế nữa, bỏ phủ đệ hoang phế. V́ vậy, trong phủ đệ, cỏ mọc kín cả ngơ trước vườn sau.

          Trong làng, có nho sinh họ Đào, tên Vọng Tam, giỏi văn chương, nhưng rất nghèo, chung sống với vợ trong hai gian nhà cỏ. Tuy tính phóng khoáng, gan dạ, ngông cuồng, nhưng Vọng Tam lại rất đứng đắn với phụ nữ. Ngay cả những kỹ nữ giỏi nghề nhơng nhẽo cũng chẳng khiến được Vọng Tam xiêu ḷng. Trong những cuộc rượu vui chơi cùng bạn bè và kỹ nữ, khi thấy ḿnh say, bao giờ Vọng Tam cũng t́m pḥng ngủ riêng, chẳng cho kỹ nữ nào theo. Thấy thế, bạn bè thường quấy phá, kéo tới pḥng, bắt mở cửa cho kỹ nữ vào ngủ. Vọng Tam vui vẻ mở cửa cho vào, nhưng vẫn ngủ riêng, chẳng đụng đến kỹ nữ. Ngoài ra, Vọng Tam c̣n hay làm thơ, dùng chữ bóng gió để chế diễu thế thái nhân t́nh, đụng chạm đến mấy nhà quư tộc, nên bị họ âm mưu ám hại.

Thấy Vọng Tam giỏi văn chương, Khương bộ lang thường mời tới nhà đàm đạo. Nhiều tối, bộ lang giữ Vọng Tam đàm đạo đến khuya, rồi sai t́ nữ dọn giường cho nghỉ. Có một t́ nữ nhà bộ lang mê Vọng Tam lắm. Một đêm, t́ nữ ấy đ̣i lên giường nằm chung, nhưng Vọng Tam cương quyết từ chối. Thấy Vọng Tam cao khiết, bộ lang nể trọng lắm. Năm ấy, vợ Vọng Tam bị bạo bệnh mà qua đời.

          Một đêm hè, nằm một ḿnh trong gian nhà cỏ, vừa nóng vừa buồn, sáng sau, Vọng Tam tới xin bộ lang cho ḿnh vào phủ đệ cư ngụ. Nghĩ phủ đệ có nhiều ma, đă làm chết nhiều người, bộ lang từ chối. Vọng Tam bèn viết một bài Quỷ Luận (Luận về việc Không Có Ma) trong có hai câu: Nếu không có ma th́ lấy ma ở đâu ra để sợ? Nếu có ma th́ ma có làm chi được người đâu mà phải sợ?, rồi đem tŕnh bộ lang. Nghe có lư, bộ lang bèn cho Vọng Tam vào phủ đệ cư ngụ. 

          Vào phủ đệ, Vọng Tam quét dọn sảnh đường, kê một chiếc bàn, hai chiếc ghế, ngồi đọc sách. Chợt thấy cần mấy món nhật dụng quen thuộc, Vọng Tam để sách trên bàn, về nhà lấy. Khi trở vào phủ đệ, thấy sách biến mất, Vọng Tam bèn lên giường nằm, giả vờ ngủ, để ŕnh xem kẻ lấy sách là ai? Lát sau, chợt nghe có tiếng dép lẹp xẹp ngoài hành lang, Vọng Tam nh́n ra cửa th́ thấy có hai nữ lang bước vào sảnh đường, trả cuốn sách lại chỗ cũ. Chú mục nh́n, Vọng Tam thấy nữ lang lớn tuổi chừng 20, nữ lang nhỏ tuổi chừng 17, cùng có dung nhan diễm lệ, dáng vẻ thướt tha, đang bước tới giường ḿnh, nh́n nhau mỉm cười. Vọng Tam bèn nhắm mắt nằm im, giả như đang ngủ. Thấy thế, nữ lang lớn liền giơ cao gót chân, dọng mạnh xuống bụng Vọng Tam, khiến nữ lang nhỏ phải bưng miệng cười. Thấy thân rạo rực, tâm mất tự chủ, Vọng Tam vội tập trung tư tưởng, đoan chính tâm niệm, th́ thấy b́nh thường trở lại ngay. Vọng Tam bèn mở mắt, hỏi:"Hai người họ tên chi?" Nữ lang lớn bèn chỉ vào ngực ḿnh mà đáp: "Đây họ Kiều, tên Thu Dung! Kia họ Nguyễn, tên Tiểu Tạ!"Chẳng dụ được Vọng Tam, Thu Dung bèn vuốt râu Vọng Tam rồi vỗ nhẹ vào má, khiến Tiểu Tạ lại ôm bụng cười rũ rượi. Thấy thế, Vọng Tam nổi giận, hét:"Cút đi! Đừng tới đây quấy phá ta nữa!" Cả hai cùng bỏ chạy. Thấy đêm nào ma cũng tới quấy phá, Vọng Tam đă muốn dọn về nhà, nhưng nghĩ lại, ḿnh đă trót huênh hoang là chẳng sợ ma, đ̣i vào phủ đệ cư ngụ, bây giờ lại dọn về nhà th́ ngượng lắm, nên Vọng Tam vẫn ở lại trong phủ đệ, thắp đèn đọc sách, mặc cho tụi ma lượn ra lượn vào.  

          Một tối, đọc sách đến nửa đêm, Vọng Tam mỏi mắt, buông sách thiu thiu. Chợt thấy ngứa mũi, Vọng Tam hắt hơi. Mở mắt nh́n, chẳng thấy ai, nhưng lại nghe thấy tiếng cười khúc khích, Vọng Tam bèn nhắm mắt, giả vờ ngủ, Lát sau, chợt thấy có kẻ gión gién bước tới giường, cầm que ngoáy mũi ḿnh, Vọng Tam vùng dậy bắt th́ thấy kẻ ấy là Tiểu Tạ, đang bỏ chạy. Mệt quá, vừa thiếp đi th́ lại thấy ngứa tai, Vọng Tam vùng dậy bắt th́ thấy kẻ ấy là Thu Dung, đang bỏ chạy. Hai nữ lang cứ luân phiên nhau mà quấy phá Vọng Tam suốt đêm. Khi gà gáy sáng, hai nữ lang biến mất, Vọng Tam mới được ngủ yên. Thấy hàng ngày, vào lúc mặt trời mọc, hai nữ lang biến mất, rồi đến lúc mặt trời lặn, lại hiện ra, Vọng Tam bèn đổi lẫn ngày đêm, Cứ đến b́nh minh là Vọng Tam tắt đèn đi ngủ. Rồi đến hoàng hôn là Vọng Tam thức giấc, thắp đèn đọc sách, nấu ăn.

          Lâu dần, hai nữ lang là hai kẻ quen thuộc của Vọng Tam.

Tối đến, khi Vọng Tam thắp đèn đọc sách th́ Thu Dung hiện ra, ngồi ở cạnh, giương mắt nh́n, thỉnh thoảng lại xoè tay che sách. Khi Vọng Tam chụp cánh tay th́ Thu Dung biến mất. Lát sau, Thu Dung lại hiện ra để tái diễn tṛ xoè tay che sách. Khi Thu Dung nghỉ mệt th́ đến lượt Tiểu Tạ quấy phá. Tiểu Tạ gión gién bước tới sau lưng Vọng Tam, ṿng tay bịt mắt. Khi Vọng Tam chụp cánh tay th́ Tiểu Tạ biến ra xa, đứng cười. Lát sau, Tiểu Tạ lại bước tới sau lưng Vọng Tam để lập lại tṛ ṿng tay bịt mắt. Rồi khi Vọng Tam chụp cánh tay th́ Tiểu Tạ lại biến ra xa, đứng cười.

          Tức quá, Vọng Tam hét:"Ta mà bắt được là ta giết chết ngay!" Hai nữ lang chẳng nói chi, chỉ khúc khích cười, quấy phá như cũ. Vọng Tam bèn xuống giọng, năn nỉ:"Đừng quấy phá nữa! Ta chẳng ăn nằm với nữ nhân đâu!" Hai nữ lang cùng cười, rồi vào bếp, bẻ củi, vo gạo, nấu cháo cho Vọng Tam ăn. Thấy thế, Vọng Tam cười, nói:"Làm thế này có phải là tốt hơn là quấy phá không?" Lát sau, cháo chín, hai nữ lang cùng lấy bát đũa bày ra bàn. Vọng Tam nói:"Cám ơn hai nàng đă phục dịch ta, ta chẳng biết lấy chi trả ơn!" Tiểu Tạ bèn mỉm cười, dọa:"Cháo đă chín rồi, nhưng có thuốc độc, ăn vào là chết!" Vọng Tam lắc đầu, nói:"Ta chẳng tin! Thù oán ǵ mà đầu độc ta?" Ăn hết nồi cháo, Vọng Tam nói đùa:"Ta vẫn c̣n đói!" Hai nữ lang lại vào bếp nấu ăn. Nh́n thấy thế, Vọng Tam vui lắm, cứ để mặc cho hai nữ lang làm bếp. Lâu dần, Vọng Tam với hai nữ lang trở thành bạn thân, có chuyện ǵ cũng đem kể cho nhau nghe.

          Một hôm, Vọng Tam hỏi Tiểu Tạ:"Quê quán hai nàng ở đâu?" Tiểu Tạ đáp: "Quê quán ḿnh, chẳng chịu khai, lại đi hỏi quê quán người? Bộ muốn hỏi tụi này làm vợ hay sao?" Vọng Tam liền nghiêm nét mặt mà nói:"Được đối diện với người đẹp, ai là kẻ chẳng sinh t́nh? Thế nhưng, ta không thể hỏi hai nàng làm vợ được!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ quỷ khí của hai nàng sẽ giết ta!" Hỏi:"Không chịu làm chồng, nhưng có chịu ở chung không?" Đáp:" chung th́ được, nhưng chăn gối th́ không!" Hỏi:"Nhưng nếu tụi này thực sự yêu chàng th́ sao?" Đáp:"Nếu không yêu mà đ̣i chăn gối là ô uế! C̣n nếu yêu mà đ̣i chăn gối là muốn giết người bằng quỷ khí!" Nghe thấy thế, hai nữ lang cùng tỏ vẻ cảm động, rồi ngưng quấy phá, không nhả nhớt nữa.

          Một hôm, Vọng Tam đang chép dở một cuốn sách, bỗng có việc, phải buông bút, đi ra ngoài. Thấy thế, Tiểu Tạ bèn tới cầm bút chép tiếp. Lát sau, khi thấy Vọng Tam về, Tiểu Tạ vội ném bút đi, nh́n Vọng Tam mà nhoẻn miệng cười. Vọng Tam bèn tới bàn, cầm bản chép lên coi th́ thấy tuy nét bút chưa được cứng, nhưng chữ viết rất ngay hàng thẳng lối. Vọng Tam bèn lên tiếng khen:"Chữ viết thanh nhă lắm! Nếu thích chép sách th́ để ta dạy cách viết chữ đẹp cho!" Rồi Vọng Tam bồng Tiểu Tạ lên, ngồi xuống ghế, đặt vào ḷng, cầm tay dạy viết.

Lát sau, Thu Dung từ hành lang bước vào pḥng. Nh́n thấy Vọng Tam đang ôm Tiểu Tạ trong ḷng, Thu Dung chợt biến sắc như ghen. Tiểu Tạ th́ vẫn hồn nhiên mà nói:"Hồi nhỏ, thiếp được cha cầm tay dạy viết, nhưng từ lâu rồi, thiếp không viết nữa! Bây giờ được chàng cầm tay dạy viết, thiếp thấy tựa như ḿnh đang mơ!" Nghe thấy thế, Thu Dung im lặng. Biết Thu Dung ghen, Vọng Tam vẫn làm ngơ. Rồi Vọng Tam đặt Tiểu Tạ ngồi xuống ghế, giơ tay nắm vạt áo Thu Dung, kéo lại gần, ôm vào ḷng, đưa bút cho cầm, nắm tay mà nói:"Để ta coi xem chữ viết của nàng ra sao?" Đưa tay Thu Dung lướt trên mặt giấy, viết được vài ḍng, Vọng Tam chợt đứng dậy, khen:"Thu Dung viết chữ đẹp quá!" khiến nét mặt Thu Dung rạng rỡ hẳn lên. Thấy thế, Vọng Tam mừng lắm, cứ dọc giấy, đóng thành vở tập đồ, thắp đèn cho hai nữ lang ngồi tập viết, không quấy phá nữa, để  ḿnh có th́ giờ đọc sách. Tập viết xong, hai nữ lang lại đem vở tới nhờ Vọng Tam chấm điểm, rồi cùng đứng nghiêm trước bàn, khoanh tay nghe Vọng Tam phê b́nh chữ viết đẹp xấu. V́ hồi nhỏ Tiểu Tạ được cha dạy viết nên chữ khá đẹp, ngay hàng thẳng lối, c̣n Thu Dung th́ chỉ được đi học có ít ngày nên chữ c̣n xấu, hàng lệch, lối cong. Sau khi nghe Vọng Tam phê b́nh, thấy ḿnh c̣n kém Tiểu Tạ, Thu Dung thẹn lắm. Vọng Tam phải ra sức vỗ về an ủi cho Thu Dung đỡ ngượng. Từ đó, hai nữ lang coi Vọng Tam như thầy dạy, ngồi th́ găi lưng, nằm th́ đấm bóp,chẳng những không sàm sỡ mà c̣n kính cẩn chiều chuộng.

          Một hôm, Vọng Tam buột miệng khen:"Hôm nay, Tiểu Tạ viết chữ đẹp quá!" khiến Thu Dung rất thẹn, nước mắt lưng tṛng, rồi bật khóc thành tiếng. Vọng Tam lại phải ra sức vỗ về an ủi, hứa sẽ kèm riêng cho Thu Dung để bắt kịp Tiểu Tạ. Giữ lời hứa, hàng đêm, sau khi chấm điểm cho hai nữ lang, Vọng Tam để Tiểu Tạ được tự do thức ngủ, chỉ bắt Thu Dung ngồi cạnh ḿnh học thêm. Nhận thấy Thu Dung thông tuệ khác thường, Vọng Tam cũng ngạc nhiên, rồi thầm nghĩ sở dĩ Thu Dung viết chữ xấu là v́ trước kia, chỉ được đi học có ít ngày. Mỗi lần được Vọng Tam giảng bài cho nghe, Thu Dung hiểu ngay,chẳng phải hỏi lại lần nữa. Ngồi đọc sách với Vọng Tam, có khi Thu Dung mê mải, đọc suốt đêm. Thấy Vọng Tam dạy giỏi, Tiểu Tạ bèn về nhà, dẫn em trai ḿnh là Tam Lang, 15 tuổi, đến xin theo học. Thấy Tam Lang tư dung đẹp đẽ, cung cách lễ độ, đầu óc thông minh, Vọng Tam nhận lời. Tiểu Tạ bèn đưa cho em một đĩnh vàng để làm lễ nhập môn. Vọng Tam xếp cho Tam Lang học cùng lớp với Thu Dung. Tiếng đồn Vọng Tam giỏi nghề dạy học vang dội cơi âm, khiến ma lớn ma nhỏ kéo nhau tới xin học rất đông. Vọng Tam bèn biến phủ đệ của Khương bộ lang thành một trường học ma, ban đêm tiếng học tṛ ê a vang cả xóm giềng. Nghe được chuyện ấy, bộ lang mừng lắm, sai gia nhân đem củi nước vào phủ đệ biếu Vọng Tam.

          Ba tháng sau, thấy Thu Dung đă có thể làm thơ xướng họa với em ḿnh, Tiểu Tạ đâm ra ghen với tài học của Thu Dung, nên rủ Vọng Tam ra chỗ vắng, xin đừng dạy Thu Dung học nữa. Để làm vừa ḷng Tiểu Tạ, Vọng Tam gật đầu. Hôm sau, đến lượt Thu Dung ghen với tài viết chữ đẹp của Tiểu Tạ, nên cũng rủ Vọng Tam ra chỗ vắng, xin đừng dạy Tiểu Tạ học nữa. Để làm vừa ḷng Thu Dung, Vọng Tam cũng gật đầu.

          Mùa thu năm ấy, Vọng Tam đem hành lư lên đường, đi thi hương. Hai nữ lang cùng buồn rầu, khóc lóc mà tiễn biệt. Bỗng Vọng Tam thấy Tam Lang chạy ra cản đường, nói:"Tiểu đệ thích đọc sách tướng nên bây giờ đă biết coi tướng. Đại huynh đang có ám khí trên mặt, nên thác bệnh nằm nhà, kẻo đi thi sẽ gặp chuyện chẳng lành!" Vọng Tam lắc đầu mà đáp:"Tướng số, sai nhiều, đúng ít! Vả lại, là nho sinh mà chẳng đi thi, nằm nhà để tránh tai nạn ức đoán, th́ nhục lắm!" Nói xong, Vọng Tam cứ lên đường tới trường thi, cách nhà chừng trăm dặm. Mấy nhà quư tộc trong huyện vốn vẫn âm mưu ám hại Vọng Tam, nay được biết Vọng Tam đă ghi danh ứng thí, họ bèn dựng chuyện Vọng Tam dụ dỗ phụ nữ có chồng làm chuyện tồi bại, viết đơn vu cáo gửi lên quan chủ khảo, rồi hùn tiền hối lộ quan, để quan cho bắt Vọng Tam hạ ngục, không cần xét xử.

          Vào tù, thoạt tiên c̣n có chút tiền, chắt chiu dành dụm đem theo để tiêu pha trong thời gian ứng thí, Vọng Tam lấy dần ra mua thực phẩm. Ít lâu sau, hết tiền, Vọng Tam đành phải xin thực phẩm thừa của tù nhân. Thấy ḿnh bị hạ ngục chẳng xét xử, thầm nghĩ ḿnh sẽ bị chết sớm, Vọng Tam buồn rầu thất vọng.  

          Tháng sau, một tối, đang ngồi ủ rũ trong ngục với ngọn đèn dầu, bụng đói chẳng có chi ăn, đột nhiên Vọng Tam nh́n thấy một nữ lang bước vào ngục, tay xách một giỏ thực phẩm, bước tới cạnh ḿnh. Nh́n kỹ, nhận ra là Thu Dung, Vọng Tam mừng quá. Thu Dung cũng nghẹn ngào, lấy thực phẩm trong giỏ ra cho Vọng Tam ăn, rồi nói:"Tam Lang coi tướng đúng quá! Y nói nếu chàng lên đây ứng thí th́ sẽ gặp chuyện chẳng lành, nay quả là đúng! Tối nay, Tam Lang với thiếp rủ nhau lên đây minh oan cho chàng! Thiếp th́ đem thực phẩm vào đây, báo tin cho chàng biết, c̣n Tam Lang th́ đang đi t́m nơi trú ngụ đêm nay cho hai chị em, để sáng mai đi minh oan cho chàng!" Nói xong, Thu Dung lững thững bước ra khỏi ngục. Ngoài Vọng Tam ra, trong ngục chẳng ai nh́n thấy Thu Dung.

          Sáng sau, Tam Lang đến gần cổng dinh quan bộ viện (vị quan cứu xét các đơn khiếu nại của dân), đứng bên đường chờ. Lát sau, thấy từ trong dinh có một đoàn ngựa xe đi ra đường, Tam Lang bèn tiến lại gần xe mà xin nạp đơn khiếu nại. Quan cho lính thu nhận đơn, hẹn Tam Lang sáng sau phải vào chờ ở dinh quan bộ viện để quan tra hỏi. Tam Lang bèn về nơi trú ngụ báo cho Thu Dung biết.

          Sáng sau, Tam Lang vào dinh quan bộ viện, ngồi chờ ở hành lang công đường. Quan cho lính ra gọi Tam Lang vào, hỏi:"Ngươi có liên hệ bà con thân thích như thế nào với Đào Vọng Tam?" Tam Lang đáp:"Bẩm đại quan, tiểu sinh chẳng có liên hệ bà con chi với y cả!" Quan bèn quát:"Chẳng có liên hệ ǵ mà dám viết đơn khiếu nại thay y, th́ ngươi có tội! Bay đâu! Nọc tên này ra đánh 10 roi!" Lính vừa chạy tới nọc Tam Lang ra đánh th́ bỗng thấy Tam Lang biến mất. Vừa ra khỏi cổng dinh, Tam Lang liền bị hai vị thần âm phủ bắt, giải xuống tŕnh Diêm Vương. Bị Diêm Vương hỏi cung, Tam Lang cứ t́nh thực mà khai. Nghe xong, Diêm Vương phán Tam Lang là kẻ nghĩa hiệp, rồi truyền cho hai giải thần dẫn Tam Lang trở lên dương thế, cho đi đầu thai làm con trai một gia đ́nh quyền quư. Trong khi ấy, Thu Dung vào ngục báo tin cho Vọng Tam hay rằng Tam Lang đă nạp đơn khiếu nại, và ḿnh sẽ trở lại khi có tin mới, rồi cáo biệt. Trên đường về, khi đi qua miếu Thành Hoàng, Thu Dung bị một phán quan mặt đen chạy ra bắt cóc, ép làm t́ thiếp. V́ chống cự. Thu Dung bị phán quan nhốt vào ngục tối. Thu Dung nhờ được viên quản ngục sai quỷ tới báo cho Tiểu Tạ hay, nhắn Tiểu Tạ phải t́m vào ngục mà báo tin cho Vọng Tam biết. Ba ngày sau, không thấy Thu Dung vào, Vọng Tam buồn vô tả, thấy một ngày dài tựa một năm. Tối ấy, bụng đói chẳng có chi ăn, đang ngồi thở dài, bỗng Vọng Tam thấy một nữ lang vào ngục, tay xách giỏ thực phẩm, bước tới cạnh ḿnh. Ngỡ là Thu Dung, Vọng Tam mừng lắm, nhưng đến khi nhận ra là Tiểu Tạ, Vọng Tam hơi chột dạ, e Thu Dung gặp chuyện chẳng lành. Tiểu Tạ cũng nghẹn ngào, lấy thực phẩm trong giỏ ra cho Vọng Tam ăn, rồi nói:"Thu Dung đă bị nhốt chẳng khác chi chàng!" Thấy điều ḿnh e ngại là đúng, Vọng Tam giật ḿnh, hỏi: "Tại sao?" Tiểu Tạ bèn thuật chuyện Thu Dung bị phán quan bắt. Vọng Tam thở dài mà hỏi:"Nàng đi từ phủ đệ của Khương bộ lang tới đây, có mỏi chân không?" Tiểu Tạ gật đầu mà đáp:"Mỏi lắm! Phải đi bộ cả trăm dặm! Bây giờ mệt lắm!" Nh́n chân Tiểu Tạ, Vọng Tam hỏi:"Sao chân lại chảy máu?" Đáp:"V́ khi đi tới bức tường thành ở phía bắc thị trấn này, bị cỏ gai đâm, buốt đến xương tủy!" Rồi Tiểu Tạ lấy từ giỏ thực phẩm ra ba lạng vàng, trao cho Vọng Tam mà nói:"Chàng hăy cầm lấy ba lạng vàng này để mua thực phẩm dần!" Nói xong, Tiểu Tạ xin cáo biệt, rồi khập khiễng bước ra khỏi ngục. Ngoài Vọng Tam ra, trong ngục chẳng ai nh́n thấy Tiểu Tạ.

          Lại nói về quan bộ viện. Sau khi sai lính nọc Tam Lang ra đánh rồi thấy Tam Lang đột nhiên biến mất, quan lấy làm lạ, bèn đọc đơn khiếu nại của Tam Lang. Thấy Vọng Tam quả bị tù oan, quan bèn sai lính giải Vọng Tam lên công đường mà hỏi:"Tam Lang viết đơn khiếu nại giùm ngươi? Vậy y liên hệ với ngươi như thế nào?" Vọng Tam đáp:"Tiểu sinh không biết y là ai cả!" Quan bèn thả Vọng Tam. Về tới phủ đệ của Khương bộ lang, Vọng Tam chẳng thấy ai ở nhà.

          Tối ấy, chợt thấy Tiểu Tạ buồn rầu bước vào sảnh đường, Vọng Tam hỏi: "Thu Dung đâu?" Tiểu Tạ đáp:"Vẫn c̣n bị nhốt trong miếu! Thiếp đă nạp đơn kiện viên phán quan lên Thành Hoàng, nhưng đơn bị d́m! Biết làm sao bây giờ?" Nghe Tiểu Tạ đáp, Vọng Tam nổi giận mà hét:"Con ma mặt đen ấy sao dám làm bậy như thế? Sáng mai, thế nào ta cũng đem búa tới miếu Thành Hoàng, đập nát tượng của y ra! Rồi ta sẽ hỏi Thành Hoàng xem Thành Hoàng có mê ngủ hay không mà để cho thuộc hạ làm bậy như thế?" Vọng Tam lại hỏi:"C̣n Tam Lang đâu?" Tiểu Tạ bèn thuật chuyện em trai ḿnh đă được đi đầu thai trên dương thế. Hai người buồn bực, cứ ngồi nh́n nhau.

Đến giữa giờ dần (4 giờ sáng) chợt thấy Thu Dung từ ngoài hành lang bước vào sảnh đường, hai người mừng quá, vội chạy tới hỏi dồn:"Làm sao mà về được?" Thu Dung bật khóc, nh́n Vọng Tam mà đáp:"V́ chàng mà thiếp phải chịu muôn điều khổ cực! Bữa trước, đi thăm chàng về, thiếp bị phán quan mặt đen ở miếu Thành Hoàng dùng dao gậy áp bức, bắt phải làm t́ thiếp cho y! V́ thiếp chống cự nên bị y nhốt vào ngục tối. Nghĩ rằng ḿnh khó có ngày ra, thiếp toan tự tử th́ chẳng dè đêm qua, tự nhiên y vào ngục, thả cho thiếp về, nói:"Bản chức chẳngcó ư ǵ xấu! Chỉ v́ thấy nương tử diễm lệ, bản chức đem ḷng luyến ái nên mới bắt nương tử vào đây, mong được kết duyên! Thế nhưng, v́ nương tử chẳng chịu nên bản chức cũng chẳng dám làm điều chi bậy bạ! Nay chỉ dám nhờ nương tử về xin giùm với Đào tiên sinh đừng tới miếu Thành Hoàng đập tượng của bản chức!" Nghe nói phán quan sợ ḿnh, Vọng Tam cũng cảm thấy vui vui.

          Để đền ơn hai nữ lang đă cứu ḿnh thoát ngục, Vọng Tam chợt nghĩ trước kia họ viẫn thích ân ái với ḿnh, nên nói:"Hôm nay, ta nguyện được ân ái với hai nàng, v́ hai nàng mà chết!" Hai nữ lang liền đồng thanh đáp:"Nhờ được chàng khai tâm dạy dỗ, chúng thiếp đă biết được chút nghĩa lư! Do đó, chúng thiếp chẳng thể v́ ḷng ích kỷ yêu chàng mà đem quỷ khí hại chàng!" Thế rồi hai nữ lang nhất quyết chẳng chịu cùng Vọng Tam ân ái.

Mấy hôm sau, Vọng Tam có việc phải đi ra ngoài. Dọc đường, thấy một đạo sĩ cứ nh́n ḿnh chằm chặp, Vọng Tam bèn hỏi:"Chắc tiểu sinh có chi lạ lắm nên đạo trưởng mới nh́n như thế?" Đạo sĩ gật đầu, đáp:"Đúng vậy! Trong thân thể tú tài có quỷ khí!" Nghe đạo sĩ nói, Vọng Tam bèn thuật lại đầu đuôi câu chuyện của ḿnh. Nghe xong, đạo sĩ nói:"Hai ma nương này tốt lắm, tú tài chẳng nên phụ chúng!" Rồi đạo sĩ vẽ 2 lá bùa, trao cho Vọng Tam mà nói:"Tú tài hăy đem 2 lá bùa này về, cho mỗi ma nương một lá, dặn rằng khi nào nghe thấy tiếng con gái khóc ở ngoài cổng th́ mỗi ma nương phải nuốt lá bùa của ḿnh rồi chạy ra đường. Ma nương nào chạy ra trước th́ sẽ được sống lại làm người!" Đem bùa về phủ đệ, Vọng Tam làm đúng theo lời đạo sĩ dặn. Hai nữ lang cùng lấy làm thích thú.

          Tháng sau. Một hôm, hai nữ lang chợt nghe thấy tiếng con gái khóc ỏ ngoài cổng phủ đệ, bèn cùng chạy ra coi th́ thấy một đám ma. Tiểu Tạ nhanh chân ra trước, nhưng vẫn đứng bên đường v́ quên không nuốt lá bùa. Thu Dung chậm chân ra sau, nhưng lại biến được v́ đă nuốt lá bùa của đạo sĩ cho. Thấy thế, Tiểu Tạ gào khóc thảm thiết, rồi vào góc sảnh đường, ngồi khóc rấm rứt.

Nguyên đám ma ấy là đám ma của con gái phú ông họ Hác ở trong làng. Khách đưa đám đều nh́n thấy có một cô gái từ trong phủ đệ của Khương bộ lang chạy ra đường, xông thẳng lên xe tang, chui vào linh cữu rồi biến mất.Chợt nghe thấy trong linh cữu có tiếng động, Hác ông liền ra lệnh cho đám ma dừng lại, rồi sai gia nhân mở linh cữu ra coi. Thấy Hác thị mở bừng mắt, hỏi:"Đào lang của thiếp đâu rồi?" Hác ông vừa mừng vừa sợ. Nghĩ rằng con gái ḿnh mới sống lại, tâm trí c̣n chưa được b́nh thường, Hác ông hỏi:"Tiểu nữ đă sống lại đấy ư?" Hác thị đáp:"Thưa chẳng phải! Lệnh ái là Hác thị đă chết rồi! Cháu là Kiều Thu Dung, vợ của nho sinh Đào Vọng Tam, chỉ mượn thi thể lệnh ái để sống lại đó thôi!" Nghe thấy thế, Hác ông càng kinh hăi,chẳng hiểu sự thực ra sao. Hác thị bèn thuật lại đầu đuôi câu chuyện, nh ưng Hác ông cũng chỉ nụa tin nửa ngờ. Hác ông bèn sai gia nhân gửi tạm quan tài ở phủ đệ rồi chở Hác thị về nhà, nhưng Hác thị không chịu, chạy vụt vào phủ đệ, lên giường nằm. Hác ông theo vào, năn nỉ con gái về nhà, song Hác thị cương quyết từ chối. Hác ông đành phải nhận Vọng Tam làm con rể, sai gia nhân dẹp đám ma, khiêng quan tài về nhà. Rồi Hác ông cũng từ biệt con và rể mà ra về.

Hác ông về rồi, Vọng Tam mới tới coi Hác thị th́ thấy Hác thị có diện mạo khác hẳn Thu Dung, nhưng dung nhan diễm lệ chẳng kém, Vọng Tam mừng lắm, nghĩ ḿnh chưa hề được hạnh phúc như thế này bao giờ. Bỗng nghe thấy tiếng rấm rứt ở góc sảnh đường, nhận ra là tiếng khóc của Tiểu Tạ, Vọng Tam cũng thấy ngậm ngùi, bèn bước tới lựa lời khuyên giải. Thế nhưng, Vọng Tam càng khuyên giải th́ Tiểu Tạ càng rấm rứt, nước mắt đẫm tay áo, đôi mắt sưng vù. Gần sáng, Tiểu Tạ mới đứng dậy, bỏ đi.

          Sáng sau, Hác ông sai bà vú với con ở đem hết đồ nữ trang, vàng bạc, châu báu của Hác thị tới phủ đệ của Khương bộ lang mà trả cho Hác Thị. Hác ông cũng coi Vọng Tam như một chàng rể, rồi cũng bắt chước Vọng Tam mà gọi Hác thị là Thu Dung. Tối ấy, Vọng Tam toan làm lễ hợp cẩn với Thu Dung nhưng v́ thấy Tiểu Tạ lại tới góc sảnh đường ngồi khóc rấm rứt nên phải dời buổi lễ đến tối hôm sau. Thế nhưng, trong 7 tối liền, tối nào Tiểu Tạ cũng tới khóc như thế, nên Vọng Tam vẫn chưa làm lễ hợp cẩn được. Thấy Vọng Tam lo lắng, Thu Dung nói:"Vị đạo sĩ cho thiếp lá bùa hẳn là một tiên ông. Nay chàng thử đi t́m tiên ông mà cầu xin cho Tiểu Tạ cũng được sống lại như thiếp, may ra sẽ được chăng?" Nghe lời Thu Dung, hôm sau Vọng Tam đi t́m được nơi cư ngụ của đạo sĩ, quỳ xuống  lạy, xin đạo sĩ làm phép cho Tiểu Tạ được hồi sinh. Đạo sĩ từ chối, nói rằng ḿnh chẳng thể làm được. Vọng Tam chẳng chịu ra về, cứ nằm ở dưới đất mà khóc. Đạo sĩ cười mà nói:"Cái anh chàng tú tài này lải nhải quá! Một mặt th́ mê gái đẹp, mặt khác lại có duyên nợ với ta, cứ tới đây năn nỉ, ép ta phải dùng hết pháp thuật của ḿnh! Thôi th́ ta cũng đành giúp vậy!" Rồi đạo sĩ bảo Vọng Tam dẫn ḿnh về phủ đệ của Khương bộ lang.Về nhà, Vọng Tam quét dọn sạch sẽ một căn pḥng yên tĩnh, ở xa sảnh đường, mời đạo sĩ vào nghỉ. Đạo sĩ dặn Vọng Tam rằng dù có xảy ra chuyện ǵ th́ cũng không được tới gơ cửa pḥng để hỏi han. Rồi một ḿnh đạo sĩ vào pḥng, đóng kín cửa. 

Ṭ ṃ muốn biết đạo sĩ làm chi ở trong pḥng, cứ cách vài giờ, Vọng Tam lại lén tới cửa pḥng đạo sĩ. Ḍm qua khe cửa vào trong, thấy đạo sĩ ngồi xếp chân ṿng tṛn ở trên giường, khoanh tay trước ngực, nhắm mắt tham thiền, không ăn không uống, Vọng Tam kinh ngạc lắm. Đạo sĩ ngồi như thế trong 10 ngày liền..

          Sáng ngày thứ 11, đột nhiên Vọng Tam thấy một nữ lang, mắt sáng như sao, răng trắng như ngà, diễm lệ tuyệt trần, mặc y phục khâm liệm, vén rèm. bước vào sảnh đường. Kinh hăi quá, Vọng Tam lên tiếng hỏi:"Nương tử là ai?" Nữ lang mỉm cười, đáp:"Chàng thực chẳng nhận ra thiếp là ai hay sao? Trong 10 đêm qua, đêm nào thiếp cũng mộng thấy một đạo sĩ dẫn chàng tới nhà thiếp giục thiếp phải về đây sớm để phối hợp với chàng. Tối qua thiếp khởi hành. Đi đến trên trăm dặm thiếp mới nh́n thấy một quán vắng ở bên đường để vào nghỉ chân. Lát sau, đột nhiên đạo sĩ vào quán, bảo thiếp lên xe, chở thiếp tới đây. Đạo sĩ bảo thiếp vào sảnh đường này mà ngủ cho lại sức rồi đạo sĩ bước vào một pḥng khác trong phủ đệ này!" Nói xong, nữ lang tháo giày, lên giường nằm ngủ.

Trong 10 tối vừa qua, tối nào Tiểu Tạ cũng hiện ra, đứng khóc ở góc sảnh đường cho đến sáng mới đi. Tối ấy, khi Tiểu Tạ vừa hiện ra ở góc sảnh đường th́ đột nhiên nữ lang nằm trên giường vùng dậy, chạy tới ôm chặt lấy Tiểu Tạ, khiến Tiểu Tạ nhập vào nữ lang, ngă  lăn xuống sàn, hơi thở mong manh, thân nằm cứng đơ. Nh́n thấy thế, Vọng Tam c̣n đang lúng túng, chưa biết làm thế nào, th́ chợt thấy đạo sĩ từ ngoài hành lang bước vào sảnh đường mà nói:"Ta đă làm xong việc tú tài thỉnh cầu! Hăy tiễn ta ra cổng, rồi vào mà vực tân nương lên giường nằm nghỉ!" Tuân lệnh đạo sĩ, Vọng Tam tiễn đạo sĩ ra khỏi cổng phủ đệ, sụp xuống lạy tạ. Khi đứng dậy, Vọng Tam thấy đạo sĩ đă biến mất. Quay vào sảnh đường, Vọng Tam vực nữ lang lên giường.

          Lát sau, khi hơi thở đă đều, nữ lang bừng mắt, hỏi:"Đào lang của thiếp đâu rồi?" Vọng Tam bèn tới bên giường, hỏi:"Nương tử là ai?" Nữ lang nhoẻn miệng cười, đáp:"Chàng thực chẳng nhận ra thiếp là ai hay sao? Tiểu Tạ đây mà!" Thấy nữ lang có diện mạo khác hẳn Tiểu Tạ, nhưng dung nhan lại có phần diễm lệ hơn, Vọng Tam mừng lắm, nghĩ ḿnh được hạnh phúc gấp đôi khi trước. Vọng Tam bèn gọi Thu Dung ra để giới thiệu hai người với nhau, rồi cám ơn Thu Dung đă có ư bảo ḿnh đi thỉnh cầu đạo sĩ. V́ phải đi bộ xa quá, đôi chân đau nhức, Tiểu Tạ xin phép đi nằm. Ba ngày sau, Tiểu Tạ mới b́nh phục.

          Nghe tin, Khương bộ lang bèn mở tiệc, mời cả ba người tới dự. Trong tiệc, Khương bộ lang tặng hẳn ngôi phủ đệ hoang phế của ḿnh cho Vọng Tam. Vọng Tam bèn sụp xuống sàn lạy tạ bộ lang, rồi đứng dậy, nói lời cám ơn, xin nhận lănh ngôi phủ đệ. Từ đó, bộ ba Vọng Tam, Thu Dung, Tiểu Tạ chung sống với nhau cực kỳ hạnh phúc trong ngôi phủ đệ.

Có được hai cô vợ kế, Vọng Tam lại bắt đầu đọc sách.

Mùa thu năm sau, Vọng Tam thi đậu cử nhân. Khi nhập trường thi, Vọng Tam làm quen với một nho sinh họ Thái, tên Tử Kinh. Tử Kinh cũng đậu cử nhân, đồng khoa với Vọng Tam. Khi hai người chia tay, Vọng Tam có nói cho Tử Kinh biết chỗ ở của ḿnh là phủ đệ cũ của Khương bộ lang ở làng Uyên Nhị, huyện Vị Nam, tỉnh Thiểm Tây, cách xa quê Tử Kinh đến trên hai trăm dặm. Rồi Vọng Tam mời Tử Kinh khi nào có dịp tới Thiểm Tây, xin ghé vào phủ đệ của ḿnh ở chơi ít ngày. Tử Kinh nhận lời.

          Ba năm sau.

T́nh cờ có việc, Tử Kinh phải tới Thiểm Tây. Nhớ lời mời của Vọng Tam, Tử Kinh t́m đến phủ đệ, xin ở chơi hai ngày. Vọng Tam bèn ra ở hẳn ngoài sảnh đường để tiếp bạn, c̣n hai cô vợ th́ vẫn ơ nhà trong.

Sáng hôm Tử Kinh xin cáo biệt th́ Tiểu Tạ có việc phải sang nhà hàng xóm. Lúc ở nhà hàng xóm về, thấy Tử Kinh chạy tới gần ḿnh mà nh́n chằm chặp, Tiểu Tạ giận lắm, cho rằng ông bạn đồng khoa của chồng ḿnh là một kẻ khinh bạc, kém phẩm hạnh. Tử Kinh lên sảnh đường, nói với Vọng Tam:"Đệ vừa thấy một điều lạ lùng, nhưng c̣n thắc mắc chẳng biết có nên nói để túc hạ biết không?"

Vọng Tam cười, nói:"Xin túc hạ cứ nói!" Tử Kinh bèn nói:"Nguyên đệ có một người em gái. Ba năm trước đây, tiện muội bị bạo bệnh mà thác. Sau khi mai táng được hai ngày th́ tự nhiên ngôi mộ của tiện muội bị bung ra, quan tài bật nắp, thi thể biến mất, đến nay cũng chưa hiểu tại sao? Sáng nay, t́nh cờ được nh́n thấy lệnh chính từ cổng phủ đệ đi vào, đệ thấy lệnh chính trông giống tiện muội như in!" Vọng Tam không tin, lắc đầu cười, nói:"Tiện nội quê mùa xấu xí, làm sao mà sánh được với lệnh muội? Tuy nhiên, đă là chỗ bạn bè thân thiết th́ việc để bạn gặp mặt vợ cũng có hại chi đâu?" Rồi Vọng Tam vào nhà trong, bảo Tiểu Tạ trang điểm, mặc bộ y phục khâm liệm ra sảnh đường mà chào khách.

          Nh́n thấy Tiểu Tạ mặc bộ y phục mà song thân ḿnh đă dùng để khâm liệm em gái, Tử Kinh kinh hăi, nhảy dứng lên mà nói:"Đúng là tiện muội đây mà! chẳng thể sai được!" Nói xong, Tử Kinh bật khóc. Vọng Tam bèn thuật đầu đuôi chuyện thực cho Tử Kinh nghe. Tử Kinh mừng quá, nói:"Thế th́ tiện muội chưa thác! Đệ phải về nhà ngay để kính báo với gia phụ mới được!" Nói xong, Tử Kinh xin cáo biệt vợ chồng Vọng Tam mà ra về.

          Ba hôm sau, thân phụ của Tử Kinh là Thái ông, dẫn cả gia quyến tới phủ đệ của Vọng Tam mà nhận Tiểu Tạ là con gái ḿnh, tức Thái thị, nhận Vọng Tam làm rể, rồi mới ttừ biệt con và rể mà ra về.

          Từ đó, hai gia đ́nh họ Hác và họ Thái cùng coi Vọng Tam như một chàng rể của gia đ́nh.

      

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com