www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

300. VÂN LA CÔNG CHÚA

 

Thổ mộc vi tai mạc mạn ta

Lục niên cầm sắt lạc vô nha

Tảo vi lang tử mưu thâm quyến

Thủy tín tiên nhân thiện tác gia

 

 

300. PH̉ MĂ NHÀ TRỜI

          Huyện Vĩnh B́nh, tỉnh Hà Bắc có nho sinh họ An, tên Đại Nghiệp, gia tư chẳng tới bậc trung. Lúc sơ sinh, Đại Nghiệp đă biết nói, khiến An bà kinh hăi lắm. Có kẻ khuyên nên lấy máu chó cho uống để tắt nói, An bà làm theo lời th́ thấy quả là hay. Lớn lên, Đại Nghiệp có bộ mặt sáng sủa, học hành thông tuệ. Một đêm, An bà nằm mộng thấy có kẻ tới nhà, nói:"Con bà sẽ lấy công chúa!" Sáng sau, được nghe mẹ thuật lại giấc mộng, Đại Nghiệp tin rằng giấc mộng sẽ trở thành sự thực. V́ thế, mỗi khi có gia đ́nh bắn tiếng gả con gái cho, Đại Nghiệp đều từ chối.  

          Năm sau, thấy ḿnh đă 16 mà vẫn chưa lấy được công chúa, Đại Nghiệp bắt đầu hối hận.

Một hôm, đang ngồi nhà, chợt thấy có hương thơm kỳ lạ toả khắp pḥng, rồi có t́ nữ xinh đẹp, tay ôm thảm đỏ, từ sân chạy vào pḥng, nói:"Thiếp là t́ nữ của công chúa! Công chúa sắp tới đây rồi!", Đại Nghiệp kinh ngạc, hỏi:"Công chúa nào?". T́ nữ chẳng đáp lời, chỉ cắm cúi trải thảm từ chân sập ra tới ngoài sân. Nh́n ra sân, bỗng thấy một nữ lang, nhan sắc tuyệt trần, y phục lóng lánh, trang sức sang trọng, vịn vai thị nữ, bước trên thảm mà tiến vào pḥng, có đoàn tùy tùng theo hầu, Đại Nghiệp càng kinh ngạc.

Thấy y phục của nữ lang làm sáng cả gian pḥng rồi thấy t́ nữ lấy đệm thêu trải lên sập để nữ lang ngồi, Đại Nghiệp lúng túng, chẳng biết phải đón tiếp nữ lang ra sao, đành khom lưng chào mà hỏi:"Nương tử là thần tiên ở chốn nào?" Nữ lang chẳng đáp, chỉ đưa tay áo che miệng cười. T́ nữ bèn đỡ lời:"Đây là công chúa Vân La trong phủ Thánh Hậu trên thượng giới!" Đại Nghiệp hỏi:"Có việc chi mà công chúa lại cất công dời gót ngọc xuống tệ xá?" T́ nữ đáp:"V́ Thánh Hậu đă chọn hiền lang làm pḥ mă nên bảo công chúa xuống đây gặp mặt!" Thấy lời nói của t́ nữ phù hợp với giấc mộng của mẹ ḿnh, Đại Nghiệp mừng quá.

Thấy công chúa e thẹn cúi đầu, Đại Nghiệp liền ngồi xuống sập, đối diện với công chúa. T́ nữ bèn giới thiệu với Đại Nghiệp cả đám tùy tùng:"Đây là 4 thị nữ của công chúa, tên Đông Hoa, Tây Nguyệt, Nam Phong và Bắc Tuyết; đây là 2 tiểu hoàn, tên Hạ Lan và Thu Cúc; và sau cùng là 2 t́ nữ gồm cô này, tên Phàn Anh, với thiếp, tên Xuân Mai!" Công chúa bèn giơ tay vẫy Phàn Anh lại gần, nói nhỏ vào tai. Phàn Anh gật đầu tuân lệnh, rồi chạy vụt ra khỏi pḥng.

          Thấy trên sập nhà Đại Nghiệp có bàn cờ vi với cỗ cờ đầy bụi, Đông Hoa liền tới bưng ra bàn, lấy khăn lau bụi, rồi nói với Đại Nghiệp:"Chắc pḥ mă cao cờ vi lắm, ít ai dám đấu, nên cỗ cờ đầy bụi! Công chúa cũng cao cờ lắm, hàng ngày rất ham đấu! Vậy xin pḥ mă thử tiếp công chúa một ván xem sao!"

Đại Nghiệp bèn đứng dậy, ra bàn ngồi. Công chúa cũng đứng dậy. Tây Nguyệt d́u công chúa ra bàn, ngồi đối diện với Đại Nghiệp. Hai người bày quân cờ. Công chúa chọn quân màu đen, nhường quân màu đỏ cho chủ nhà. Đông Hoa đứng ở sau lưng công chúa để coi trận đấu.  

Khi hai bên mới loại được của nhau cả thảy chừng ba mươi quân, Đông Hoa đă thốt:"Pḥ mă thua rồi!" Đại Nghiệp c̣n đang thắc mắc, chưa nh́n thấy nước ḿnh thua, th́ Đông Hoa đă thu các quân cờ bị loại, cất vào hộp. Chợt Đông Hoa nói:"Pḥ mă cũng là cao thủ ở hạ giới! Trong ván này, công chúa chỉ chấp được pḥ mă có 6 quân thôi!" Nói xong, Đông Hoa tḥ tay vào bàn cờ, lấy 6 quân màu đen của công chúa mà cất vào hộp. Công chúa chỉ mỉm cười, chẳng nói chi.

Lát sau, chợt công chúa đưa tay chỉ Nam Phong. Tức th́ Nam Phong chui xuống gầm bàn, nằm sấp xuống sàn để công chúa gác chân lên lưng ḿnh. Thấy thế, Bắc Tuyết cũng bắt chước Nam Phong để công chúa gác nốt chân kia lên lưng ḿnh, c̣n Hạ Lan và Thu Cúc th́ chạy tới hai bên tả hữu công chúa, quỳ gối xuống sàn, để công chúa chống khuỷu tay lên vai ḿnh. Khi tàn cuộc cờ, hai bên chưa kịp đếm quân, Đông Hoa đă nói:"Pḥ mă thua một quân!"

Chợt Đại Nghiệp thấy Phàn Anh từ ngoài sân chạy vào, nói với đám tùy tùng:"Công chúa nghĩ nước cờ mệt rồi! Ta nên thỉnh công chúa về thôi!" Công chúa bèn vẫy Phàn Anh tới, nói nhỏ vào tai. Phàn Anh gật đầu tuân lệnh, rồi vụt chạy ra khỏi pḥng.

          Lát sau, Phàn Anh đem vào một túi vàng, đặt lên bàn mà nói:"Công chúa nói ngôi nhà này chật hẹp nên sai thiếp ra đem ngàn vàng vào biếu pḥ mă để pḥ mă xây lại dinh cơ cho khang trang rộng răi, hầu công chúa có thể xuống đoàn tụ!" Tiếp lời, Xuân Mai nói:"Tháng này, Thiên H́nh làm chủ, chẳng nên khởi công xây cất! Tháng sau, mồng 4 tốt ngày, nên thuê thợ giỏi mà khởi công xây!"

Lát sau, đột nhiên công chúa đứng dậy. E công chúa ra về sớm quá, Đại Nghiệp cũng đứng dậy, chạy ra khóa cửa pḥng, rồi đứng chắn ngang ở giữa cửa. Thấy thế, Phàn Anh bèn rút từ túi áo ra một túi da nhỏ, đập mạnh xuống sàn. Tức th́, mây khói toả mù mịt khắp pḥng, khiến Đại Nghiệp chẳng c̣n nh́n thấy chi nữa. Lát sau, khi mây khói đă tan, Đại Nghiệp mới thấy là công chúa cùng đoàn tùy tùng đă biến mất.

          Đại Nghiệp bèn vào pḥng mẹ, thuật lại chuyện vừa xảy ra cho mẹ nghe. An bà nói:"Mẹ nghĩ đó là yêu quái!" Đại Nghiệp bèn đưa túi vàng cho mẹ coi, rồi nói: "Con nghĩ không phải vậy, v́ nếu họ là yêu quái th́ chẳng thể nào họ tử tế đưọc với người trần gian như thế này!" Thấy con nghĩ khác ḿnh, An bà chẳng nói chi thêm.

          Hôm sau, v́ nóng ḷng xây cất dinh cơ, bất chấp ngày tốt xấu, Đại Nghiệp lập tức thuê thợ khởi công xây cất. Chưa đầy một tháng, Đại Nghiệp đă có một dinh cơ mới, gồm hai viện riêng biệt, gọi là Viện Bắc và Viện Nam, rộng răi khang trang, đồ đạc vật dụng, thảy đều thay mới. Thế rồi, Đại Nghiệp bỏ tiền ra mua rất nhiều t́ bộc, gia nhân.

          Ở huyện Loan Châu, cạnh huyện Vĩnh B́nh, có nho sinh họ Viên, tên Đại Dụng. Một hôm, Đại Dụng đóng cửa nhà ḿnh, dẫn tiểu đồng 13 tuổi, sang Vĩnh B́nh thuê nhà cư ngụ. Nghe nói trong xóm có nho sinh họ An, tên Đại Nghiệp, Đại Dụng bèn sang gơ cổng, trao danh thiếp cho gia nhân, xin vào gặp Đại Nghiệp để làm quen. Vốn không ưa giao thiệp, Đại Nghiệp không muốn gặp mặt khách lạ, bèn sai gia nhân ra nói rằng chủ nhà đi vắng. Đại Dụng đành ra về.

Để đáp lễ mà vẫn tránh được việc phải gặp mặt khách lạ, hôm sau, Đại Nghiệp sai gia nhân sang núp cạnh cổng nhà Đại Dụng, ŕnh xem khi nào Đại Dụng ra khỏi cổng, th́ về báo tin để ḿnh sang thăm,

          Tháng sau, một hôm ra cổng đứng hóng gió, t́nh cờ Đại Nghiệp thấy một thiếu niên đi qua nhà ḿnh. Chú mục nh́n, thấy thiếu niên tuổi trạc 20, hơn ḿnh chừng 3, 4 tuổi, mặc áo lụa, thắt đai tơ, đi giày đen, dáng phong nhă, Đại Nghiệp bèn lên tiếng gọi:”Đại huynh!” Nghe tiếng gọi, thiếu niên dừng bước, quay đầu nh́n. Đại Nghiệp bèn bước tới, chắp tay vái chào. Thiếu niên cũng chắp tay đáp lễ. Đại Nghiệp hỏi họ tên, thiếu niên xưng họ Viên, tên Đại Dụng. Hỏi chuyện, thấy Đại Dụng ăn nói ôn tồn, văn vẻ, Đại Nghiệp kính nể lắm, bèn mời vào Viện Bắc đấu cờ, uống rượu. Đấu xong 4 ván, mỗi người thắng 2, Đại Nghiệp sai gia nhân bày tiệc rượu, giữ Đại Dụng ở lại yến ẩm. Hai người cười nói rất vui vẻ.

Để đáp lễ, hôm sau Đại Dụng mướn đầu bếp tới nhà ḿnh làm tiệc thịnh soạn, sai tiểu đồng đi mời Đại Nghiệp sang dự tiệc. Đại Nghiệp nhận lời. Trong tiệc, Đại Dụng sai tiểu đồng gơ nhịp mà hát, rồi ra sàn nhảy múa làm tṛ. Thấy vui, Đại Nghiệp quá chén, người say lảo đảo. Đến khuya, khi tiệc tan, Đại Dụng sai tiểu đồng cơng Đại Nghiệp về. Thấy tiểu đồng mảnh mai, e chẳng cơng nổi ḿnh, Đại Nghiệp từ chối. Thế nhưng, v́ Đại Dụng quả quyết rằng tuy tiểu đồng mảnh mai nhưng rất cường tráng, Đại Nghiệp mới ưng thuận. Thấy tiểu đồng cơng ḿnh nhẹ nhàng như cơng trẻ sơ sinh, Đại Nghiệp kinh hăi lắm. Hôm sau, Đại Nghiệp sang cám ơn Đại Dụng, thưởng tiền cho tiểu đồng. Tiểu đồng từ chối, Đại Nghiệp phải ép măi, tiểu đồng mới chịu nhận. Từ đó, cứ vài ba ngày, Đại Nghiệp và Đại Dụng lại sang nhà nhau yến ẩm đàm đạo, khiến giao t́nh mỗi ngày một thêm thân thiết.

          Đại Dụng vốn tính hào phóng. Một hôm, hai người rủ nhau đi chợ Vĩnh B́nh. Chợt thấy một người cha đem con gái nhỏ ra chợ bán để lấy tiền trả nợ, Đại Dụng liền bỏ tiền ra chuộc đứa con, trả lại cho cha. Người cha bèn quỳ xuống đất lạy tạ Đại Dụng, rồi bế đứa con ra về. Thấy vẻ mặt Đại Dụng vẫn thản nhiên, chẳng chút tiếc tiền, Đại Nghiệp càng kính nể.

          Tuần sau. Một hôm, Đại Dụng sang nhà Đại Nghiệp từ biệt để đi xa, tặng Đại Nghiệp mười đôi đũa ngà, một hạt ngọc trai và 500 lạng vàng, nói là để giúp Đại Nghiệp trang trí dinh cơ cho thêm phần lộng lẫy. Đại Nghiệp nhất định không nhận vàng, chỉ nhận đũa ngà và ngọc trai, rồi đem 5 tấm lụa ra tặng lại Đại Dụng.

          Ở huyện Lạc Đ́nh, cũng cạnh huyện Vĩnh B́nh, có viên quan họ Nhậm hồi hưu, chở nhiều của cải về quê. Một đêm, có đám cướp đột nhập vào nhà, trói Nhậm ông để khảo của, cướp sạch tài sản. Có gia nhân nhà Nhậm ông nhận diện được Đại Dụng trong đám cướp. Sáng sau, gia nhân ấy sang huyện đường Vĩnh B́nh tŕnh quan tể. Quan liền kư trát, sai lính đi bắt Đại Dụng. Tuân lệnh quan, lính đi bắt, nhưng chẳng t́m thấy Đại Dụng ở đâu.

Hàng xóm nhà Đại Nghiệp, có kẻ họ Chư, tên Tử Kỳ, vốn ghét Đại Nghiệp. Thấy Đại Nghiệp xây cất dinh cơ, Tử Kỳ càng ghét. Nhà Tử Kỳ có t́ nữ Tiểu Hoa quen thân với đám t́ nữ nhà Đại Nghiệp. Một hôm, Tiểu Hoa sang nhà Đại Nghiệp chơi. Chợt thấy mười đôi đũa ngà ở trong bếp, Tiểu Hoa ḍ hỏi xuất xứ th́ được biết là của Đại Dụng tặng Đại Nghiệp. Tiểu Hoa bèn về mách chủ. Tử Kỳ mừng lắm, vội lên huyện đường cáo với quan tể. Quan liền kư trát cho lính đi bắt Đại Nghiệp. Gặp lúc Đại Nghiệp dẫn đám gia nhân đi vắng, để An bà ở nhà một ḿnh, lính bèn bắt An bà đem về tŕnh quan. V́ già yếu, An bà thở chẳng ra hơi, nói chẳng nên lời, nên được quan ra lệnh thả.

          Ở xa nhà, nghe tin mẹ bị bắt, Đại Nghiệp vội dẫn đám gia nhân về. Tới nhà, thấy mẹ đă được thả, nhưng lại lâm trọng bệnh, Đại Nghiệp buồn lắm. Sáng sau, An bà mất, khiến Đại Nghiệp buồn thêm. Khóc lóc hồi lâu, Đại Nghiệp sai gia nhân khâm liệm mẹ, nhập quan, đặt linh cữu ở Viện Bắc. Đột nhiên, có một toán lính ập vào dinh cơ, bắt trói Đại Nghiệp, giải về huyện đường, tŕnh quan. Quan sai lính đưa Đại Nghiệp vào công đường tra hỏi. Thấy Đại Nghiệp mới 16 tuổi mà đă ăn nói chững chạc, văn vẻ, chín chắn, ôn tồn, quan thầm nghĩ chắc Đại Nghiệp bị vu oan. Tuy nhiên, ngoài mặt, quan vẫn lập nghiêm, hỏi:”Tại sao nhà ngươi lại quen biết với Đại Dụng?” Đại Nghiệp cứ t́nh thực mà thưa. Quan hỏi:"Tại sao đột nhiên nhà ngươi lại giàu có đến thế?" Đại Nghiệp đáp:"Bẩm đại quan, v́ tổ tiên tiểu sinh có vàng chôn giấu ở trong vườn, truyền từ đời nọ xuống đời kia! Gần đây, gia mẫu thấy ḿnh già yếu, bệnh hoạn, bèn chỉ chỗ chôn vàng cho tiểu sinh, bảo đào lên, lấy vàng mà xây cất dinh cơ và cưới vợ!" Tin lời Đại Nghiệp, quan thảo tờ tŕnh, cáo với quan thái thú mọi chi tiết cùng những điều ḿnh nghĩ, rồi trao cho Đại Nghiệp, sai hai tên lính áp giải Đại Nghiệp lên quận tŕnh quan thái thú.

          Thấy Đại Nghiệp không bị quan tể kết án, Tử Kỳ bèn đem tiền hối lộ hai lính áp giải, nhờ chúng giết Đại Nghiệp ở dọc đường. Hai lính nhận tiền hối lộ rồi bàn với nhau rằng khi áp giải Đại Nghiệp tới lưng đèo Mi Sơn th́ sẽ đẩy Đại Nghiệp xuống vực sâu! Trong khi ấy, Đại Nghiệp vẫn đinh ninh rằng thế nào ḿnh cũng sẽ được quan thái thú thả ra, chứ đâu có ngờ ḿnh đang bị hai lính áp giải mưu hại.

Khi tới lưng đèo Mi Sơn, hai tên lính vừa nháy nhau ra hiệu đẩy Đại Nghiệp xuống vực th́ đột nhiên có một con hổ từ trong bụi rậm bên đèo nhảy ra, vồ chết hai tên lính, rồi ngoạm Đại Nghiệp mà phóng đi.

Lát sau, tới một khu lầu gác trùng điệp, con hổ phóng ḿnh vào một sảnh đường rộng lớn, nhả Đại Nghiệp ra, rồi quay ḿnh phóng đi mất tích.  

Định thần hồi lâu, Đại Nghiệp mới biết là ḿnh đang nằm giữa sảnh đường của một cung điện. Đại Nghiệp bèn đứng dậy, chỉnh lại y phục. Chợt nghe có tiếng động, Đại Nghiệp đưa mắt nh́n ra cửa th́ thấy công chúa Vân La đang vịn vai thị nữ Đông Hoa mà bước vào sảnh đường. Đại Nghiệp liền chắp tay vái chào. Công chúa cũng chắp tay đáp lễ, rồi nói:"Chàng vừa thoát một đại nạn! Thế là mừng rồi, quên chuyện ấy đi, đừng nghĩ đến nữa! Bây giờ, thiếp muốn giữ chàng ở lại đây luôn, nhưng v́ thấy chàng chưa làm lễ an táng thân mẫu nên phải để chàng về! Tuy nhiên, trước khi về, chàng phải cầm tờ tŕnh của quan tể lên quận đường mà tŕnh quan thái thú! Thiếp tin rằng quan thái thú cũng sẽ thả chàng ra!" Đại Nghiệp hỏi: "Bao giờ nàng mới xuống nhà ta đoàn tụ?" Công chúa đáp:"Sau khi chàng măn tang thân mẫu!" Đáp xong, công chúa rút giải lưng lụa của Đại Nghiệp ra, thoăn thoắt thắt mười nút, đưa trả lại Đại Nghiệp mà dặn:"Sau này, khi bị quan tra hỏi, cứ cởi những nút thắt này ra mà đọc câu trả lời, sẽ tránh được tai họa!" Nghe lời, Đại Nghiệp từ biệt công chúa mà lên quận đường một ḿnh.

          Tới nơi, Đại Nghiệp báo cáo với quan thái thú về việc hai tên lính áp giải ḿnh đă bị hổ vồ chết ở đèo Mi Sơn, rồi đưa tờ tŕnh của quan tể ra nạp. Đọc xong tờ tŕnh, quan thái thú cũng đồng ư với quan tể rằng Đại Nghiệp bị vu oan, rồi kư giấy thả Đại Nghiệp ra. Đại Nghiệp bèn mua ngựa cưỡi về  nhà.

          Dọc đường, Đại Nghiệp gặp Đại Dụng cưỡi ngựa lên quận lỵ. Hai người cùng xuống ngựa, chạy lại nắm tay nhau mà hàn huyên. Đại Nghiệp thuật cho Đại Dụng nghe chuyện gia nhân nhà Nhậm ông nhận diện được Đại Dụng trong đám cướp và chuyện ḿnh bị bắt, rồi nói:"Xét phong thái đại huynh, tiểu đệ nghĩ chẳng bao giờ đại huynh lại đi làm cái chuyện cướp của giết người!" Đại Dụng đáp:"Hiền đệ nghĩ lầm rồi! Quả thực là ngu huynh có làm nhiều chuyện cướp của giết người! Thế nhưng, ngu huynh chỉ cướp của phi nghĩa và chỉ giết kẻ bất nhân thôi!" Đại Nghiệp nói:"Nếu vậy th́ từ nay đại huynh chẳng nên làm như thế nữa!" Đại Dụng đáp:"Cám ơn hiền đệ đă khuyên, nhưng theo ngu ư th́ ta chẳng nên để cho những kẻ như Chư Tử Kỳ được sống trong cơi nhân gian này!" Rồi Đại Dụng từ biệt Đại Nghiệp, cưỡi ngựa mà đi. Đại Nghiệp về nhà, làm lễ an táng mẹ, rồi đóng cửa dinh cơ, chẳng tiếp khách.

          Một tối, bỗng nghe có tiếng ồn ào ở bên hàng xóm, phía nhà Tử Kỳ, Đại Nghiệp kinh hăi, bắt gia nhân đóng chặt cổng dinh cơ, không cho ai ra vào.

Sáng sau, Đại Dụng nghe tin tối trước, có một tên cướp dắt tiểu đồng phi thân qua tường rào nhà Tử Kỳ, vào giết Tử Kỳ và đám con, tổng cộng 10 người, chỉ tha cho t́ nữ Tiểu Hoa. Tên cướp thắp đèn sáng cho Tiểu Hoa nhận diện, rồi  nói:"Hăy nh́n kỹ mặt ta đi! Kẻ cướp của giết người là ta chứ chẳng phải là ai khác!" rồi sai tiểu đồng gói hết của cải trong nhà thành hai gói để hai thày tṛ, mỗi người một gói, phi thân qua tường rào mà ra ngoài. Tuy nghĩ kẻ cướp chính là Đại Dụng, nhưng Đại Nghiệp chẳng dám nói ư ấy với ai.

          Cũng sáng hôm ấy, t́ nữ Tiểu Hoa lên huyện đường tường tŕnh mọi chuyện xảy ra ở nhà Tử Kỳ tối trước, nói rằng tuy Đại Nghiệp không phải là tên cướp giết Tử Kỳ nhưng theo ư thị th́ Đại Nghiệp có quen biết với tên cướp ấy và biết trước âm mưu cướp của giết người ở nhà Tử Kỳ! Quan tể lại kư trát cho lính đi bắt Đại Nghiệp về huyện đường tra hỏi. Nhớ lời công chúa, Đại Nghiệp rút giải lưng lụa, cầm ở tay, lần lượt cởi những nút thắt mà trả lời từng câu hỏi của quan. Thấy Đại Nghiệp trả lời xuôi lọt và hữu lư mọi câu hỏi của ḿnh, quan bèn kư giấy thả Đại Nghiệp. Về nhà, Đại Nghiệp càng lánh mặt mọi người, chẳng muốn tiếp xúc với ai, chỉ nằm nhà đọc sách, không bước chân ra ngoài. Trong nhà, Đại Nghiệp cũng chỉ tiếp xúc với bà vú già què chân, hàng ngày nấu ăn, giặt giũ cho ḿnh.

          Ba năm sau, hết tang mẹ, Đại Nghiệp vừa tṛn 20. Nhớ lời hẹn của công chúa, ngày nào Đại Nghiệp cũng bắt gia nhân quét dọn dinh cơ để chờ tin vui.

Một hôm, đang ngồi đọc sách ở tầng dưới Viện Bắc, chợt thấy một hương thơm lạ kỳ, từ tầng trên tỏa xuống,  Đại Nghiệp liền buông sách, bước lên coi. Thấy pḥng nào cũng bày biện đồ đạc mới tinh, Đại Nghiệp bước vào sảnh đường th́ thấy công chúa đang ngồi ở trên sập, điểm trang đẹp đẽ, phục sức thanh tao, có đoàn tùy tùng vây quanh. Đại Nghiệp vội vái chào. Công chúa đáp lễ rồi nói:"V́ chàng chẳng tin ở tháng ngày tốt xấu, cứ vội xây cất dinh cơ nên mới gặp nhiều chuyện lủng củng trong suốt năm qua! Thế rồi tai họa bắt bớ đă khiến mẫu thân bị giảm thọ, chàng phải thọ tang sớm hơn hạn kỳ, vợ chồng ḿnh bị trễ đoàn tụ mất 4 năm!  Muốn nhanh mà hóa chậm là như thế đó! Chàng đă thấy chưa? Tuy nhiên, đại khái th́ các việc dưới trần gian đều như thế cả! Chàng cũng chẳng nên buồn!" Đại Nghiệp chỉ cúi đầu im lặng. Lát sau, Đại Nghiệp mới lên tiếng:"Để ta sai gia nhân đi mua thực phẩm và rượu!" Công chúa xua tay, nói:"Khỏi cần!" Tức th́, hai t́ nữ Xuân Mai và Phàn Anh cùng đem thực phẩm và rượu thượng giới ra, bày la liệt trên hai bàn lớn nhỏ. Thực phẩm th́ nóng hổi như vừa lấy từ bếp ra, c̣n rượu th́ toả một hương thơm kỳ lạ. Hai vợ chồng ngồi vào bàn nhỏ, bảo đoàn tùy tùng ngồi vào bán lớn mà yến ẩm đàm đạo.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, công chúa đứng dậy. Đoàn tùy tùng cũng đứng dậy theo để dọn dẹp bát đĩa, sửa soạn pḥ công chúa ra về. Kinh hăi quá, Đại Nghiệp hỏi:"Ta c̣n nhớ nàng đă hứa với ta rằng sau khi ta măn tang, nàng sẽ xuống đây ở hẳn với ta!" Công chúa mỉm cười, đáp:"Thiếp quả có hứa như thế! Tuy nhiên nếu chàng muốn vợ chồng ḿnh được đoàn tụ lâu dài th́ bây giờ chàng phải để cho thiếp ra về!" Kinh ngạc quá, Đại Nghiệp hỏi:"Sao lại lạ thế?" Công chúa đáp:"V́ Thánh Hậu cho chàng tùy ư lựa chọn một trong hai đường!" Đại Nghiệp hỏi:"Hai đường ǵ?" Công chúa đáp:"Một là đường thanh cao, nghĩa là chỉ làm bạn đấu cờ uống rượu th́ sẽ được đoàn tụ trong 30 năm! Hai là đường trần tục, nghĩa là chung chăn gối th́ sẽ chỉ được đoàn tụ trong 6 năm thôi! V́ muốn kéo dài thời gian đoàn tụ nên thiếp mới sửa soạn ra về!" Đại Nghiệp nói:"Ta xin chọn đường trần tục! Hết 6 năm rồi sẽ tính!" Thấy công chúa chẳng nói chi, Đại Nghiệp bèn đứng dậy d́u vào pḥng riêng mà vui vầy cá nước.  

Đêm khuya, khi tàn cuộc ái ân, công chúa mới nói:"Tuy hồi chiều thiếp đứng dậy để sửa soạn ra về nhưng thiếp vẫn nghĩ là thế nào chàng cũng sẽ chọn đường trần tục! Âu cũng là cái số!" Rồi công chúa nói tiếp:"Nay thiếp muốn chàng nuôi thêm con hầu bà vú ở Viện Nam để vợ chồng ḿnh chuyển xuống đó cư ngụ, c̣n Viện Bắc này th́ bỏ trống, chỉ dùng làm nơi đấu cờ uống rượu mà thôi!" Đại Nghiệp đáp:"Ta xin theo ư nàng!" Sáng sau, Đại Nghiệp sai gia nhân làm đúng ư công chúa, sửa soạn một pḥng riêng cho công chúa ở trên lầu Viện Nam, mua thêm con hầu bà vú, dọn dẹp Viện Bắc làm nơi đấu cờ, uống rượu.

          Dời xuống Viện Nam, hàng ngày công chúa chỉ ăn những thực phẩm thượng giới mà Xuân Mai và Phàn Anh nấu nướng, rồi vào pḥng riêng đóng cửa mà nằm. Có điều lạ là khi Đại Nghiệp tới pḥng riêng của công chúa th́ cánh cửa pḥng tự động mở ra, c̣n bất cứ ai khác, khi tới mở cửa th́ chẳng sao mở được. Tuy chỉ nằm trong pḥng, nhưng công chúa biết hết mọi chuyện trong dinh cơ, kể cả kẻ nào lười, người nào chăm. Mỗi khi công chúa bảo Đại Nghiệp khiển trách gia nhân nào th́ gia nhân ấy cũng phải nhận là ḿnh có lỗi. Tính công chúa ít nói, ít cười, chuyện ǵ đáng cười cũng chỉ khẽ cúi đầu mỉm miệng mà thôi. Đặc biệt, công chúa có tật ưa gác chân lên lưng kẻ khác.

Thể chất công chúa rất nhẹ. Một hôm, Đại Nghiệp nhấc bổng công chúa, đặt ngồi trên đầu gối ḿnh. Thấy công chúa nhẹ như trẻ sơ sinh, Đại Nghiệp nói:"Nàng nhẹ như thế này th́ có thể đứng trên bàn tay ta mà múa hát!" Công chúa đáp:"Việc  đó th́ có khó chi đâu? Nhưng thiếp không làm!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ việc múa hát là việc của t́ nữ!" Hỏi:"Sao lại gọi là việc của t́ nữ?" Đáp:"V́ kẻ múa hát giỏi nhất đông tây kim cổ là Triệu Phi Yến! Mà Phi Yến là t́ nữ!" Đại Nghiệp căi:"Phi Yến là hoàng hậu của vua Hán Thành Đế chứ đâu có phải là t́ nữ?" Công chúa đáp:"Trước khi là hoàng hậu dưới trần gian, Phi Yến đă là t́ nữ trên thượng giới, hầu hạ Cửu Tỷ (Người chị thứ 9) của thiếp! V́ tính khinh bạc, Phi Yến bị đày xuống trần gian rồi trở thành hoàng hậu, nhưng v́ chẳng giữ được đức trinh nên đến bây giờ, Phi Yến vẫn c̣n bị giam trong ngục tối!" 

          Công chúa sai gia nhân lấy gấm vóc phủ vách tường để điều hoà không khí trong pḥng, hè chẳng nóng, đông chẳng lạnh! V́ thế, vào mùa đông, tuy ở bên ngoài tiết trời lạnh buốt, mà ở trong pḥng, công chúa chỉ mặc một mảnh áo mong manh! Đại Nghiệp thuê thợ may áo mới cho công chúa, ép phải mặc. Thế nhưng, chỉ một lát sau, công chúa lại cởi ra mà nói:"Mặc chiếc áo trần tục này, nó ép vào xương, thiếp thành bệnh mất!" Thấy công chúa không thích mặc áo may dưới trần gian, Đại Nghiệp chẳng ép nữa.

          Ba năm sau, Đại Nghiệp tṛn 23. Một hôm, công chúa chỉ vào bụng ḿnh mà nói:"Trong này có một vật trần tục!" Đại Nghiệp mừng lắm, nhưng chỉ mỉm cười. Mấy hôm sau công chúa lại nói:"Gần đây thiếp bị bệnh, hết thích thực phẩm thượng giới rồi, mà lại thích thực phẩm trần gian!" Đại Nghiệp bèn tuyển một đầu bếp giỏi, nấu đủ mọi món ngon trần gian cho công chúa dùng. Từ đó, công chúa ăn uống như phàm nhân hạ giới. Một hôm, công chúa nói với Đại Nghiệp:"V́ thể chất yếu đuối, thiếp chẳng thể sanh nở được! T́ nữ Phàn Anh có thể chất khoẻ mạnh, để thiếp bảo thị sanh nở giùm thiếp!" Rồi công chúa gọi Phàn Anh vào pḥng, cởi áo ḿnh đang mặc mà khoác lên vai thị, bảo Đại Nghiệp đóng kín mọi cửa pḥng. Xong xuôi, hai vợ chồng cùng bước ra khỏi pḥng.

Lát sau, khi nghe có tiếng con nít khóc, công chúa mới mở cửa pḥng, vẫy Đại Nghiệp vào theo. Thấy một đứa bé trai, công chúa mừng lắm, nói với Đại Nghiệp:"Đứa bé này có phúc tướng! Sau này, y sẽ là một người tài!" Nghe công chúa nói, Đại Nghiệp bèn đặt tên cho đứa bé là Đại Khí. Công chúa lấy tă lót quấn quanh thân Đại Khí, đưa cho Đại Nghiệp bế, bảo đem xuống Viện Nam, giao cho bà vú nuôi. Từ hôm ấy, eo của công chúa lại thon nhỏ như cũ. Cũng từ hôm ấy, công chúa hết thích dùng thực phẩm trần gian!  

Một hôm, đột nhiên công chúa nói với Đại Nghiệp:"Hôm nay, thiếp xin tạm biệt chàng để lên thượng giới thăm nhà!" Đại Nghiệp hỏi:"Bao giờ nàng mới trở về đây?" Công chúa đáp:"Ba hôm nữa!" rồi sai Phàn Anh lấy túi da đập xuống sàn. Đột nhiên, mây khói toả mù mịt khắp pḥng, rồi công chúa biến mất. Ba hôm sau, chờ từ sáng đến tối, Đại Nghiệp chẳng thấy công chúa về.

          Một năm sau, vẫn chẳng được tin ǵ về công chúa, Đại Nghiệp bèn chuyển tâm sang việc học. Thi đậu cử nhân, Đại Nghiệp lại dự tính học lên cao để thi tiến sĩ. Bạn bè khuyên nên lấy vợ khác, nhưng Đại Nghiệp không nghe. Nhớ hương xưa của công chúa, đêm nào Đại Nghiệp cũng lên ngủ ở Viện Bắc.

          Lại một năm sau, một đêm, Đại Nghiệp đang nằm trằn trọc trên giường, th́ chợt thấy có ánh đèn xuyên qua cửa sổ. Thấy cổng viện tự động mở ra, rồi thấy một đám tùy tùng pḥ công chúa bước vào sân, Đại Nghiệp mừng quá, vội vùng dậy, chạy ra rước công chúa vào khách đường. Chờ cho công chúa an tọa, Đại Nghiệp mới trách:"Hôm nàng lên thượng giới thăm nhà, nàng có nói với ta rằng ba hôm sau, nàng sẽ trở về đây, mà sao măi đến bây giờ. hơn hai năm rồi, nàng mới trở về?" Công chúa đáp:"Thiếp nói ba hôm là ba hôm thượng giới! Thiếp mới ở trên đó được có hai hôm! Thế mà bây giờ thiếp đă trở về đây tức là thiếp đă trở về trước thời hạn!" Đại Nghiệp nói:"Nếu thế th́ một ngày trên thượng giới dài bằng một năm dưới hạ giới hay sao?" Công chúa đáp:"Đúng thế! Và một giờ trên thượng giới dài bằng một tháng dưới hạ giới!" Chuyển sang chuyện khác, Đại Nghiệp đắc ư, khoe:"Trong thời gian nàng vắng nhà, ta đă dốc chí học hành, thi đậu cử nhân!" Ngỡ công chúa phải vui mừng, chẳng dè công chúa lại buồn rầu mà nói:"Cái cử nhân của chàng dùng để làm chi? Nó chẳng khiến cho chàng được vinh hiển đâu! Trái lại, nó chỉ khiến cho chàng bị giảm thọ mà thôi! Xa thiếp chưa đầy ba hôm mà chàng đă bước xuống gần tục chướng thêm một bậc!" Nghe thấy thế, dự tính dốc chí học hành để thi tiến sĩ của Đại Nghiệp bỗng nhiên tiêu tán hết!

Ba tháng sau, một hôm công chúa lại nói với Đại Nghiệp:"Hôm nay, thiếp lại xin tạm biệt chàng để lên thượng giới thăm nhà!" Đại Nghiệp hỏi:"Bao giờ nàng mới trở về?" Công chúa đáp:"Thiếp chỉ lên trên ấy chừng một giờ thôi!" Lần này, chỉ một tháng sau, công chúa đă trở về với Đại Nghiệp.

          Nửa năm sau, một hôm công chúa lại nói với Đại Nghiệp:"Hôm nay, thiếp lại xin tạm biệt chàng để lên thượng giới thăm nhà lần nữa!" Lần này, Đại Nghiệp hỏi:"Sao nàng cứ phải về thăm nhà luôn như thế?" Công chúa đáp:"Thời gian đoàn tụ của mỗi cặp vợ chồng đều có định số. Nếu ḿnh chịu đoàn tụ ngắt quăng th́ c̣n được gặp nhau! Chứ nếu ḿnh đ̣i đoàn tụ liên tục, th́ sẽ chẳng được gặp nhau nữa!" Đại Nghiệp lại hỏi:"Bao giờ nàng mới trở về?" Công chúa đáp:"Thiếp chỉ lên trên ấy chừng hai giờ thôi!" Lần này, khoảng chừng hai tháng, công chúa đă trở về. Từ đó, thỉnh thoảng công chúa lại đ̣i lên thượng giới thăm nhà chừng hai giờ. Chừng hai tháng sau, công chúa lại trở về. Thế rồi Đại Nghiệp cũng quen dần với lối đi thăm nhà ngắt quăng của công chúa.

          Hai năm sau, Đại Nghiệp 29. Một hôm, công chúa lại chỉ vào bụng ḿnh mà nói:"Trong này lại có một vật trần tục nữa!" Đại Nghiệp chẳng nói chi. Đến ngày sanh, công chúa lại nhờ t́ nữ Phàn Anh sanh giùm ḿnh như 6 năm về trước. Khi cùng Đại Nghiệp vào pḥng coi đứa bé, thấy lại là con trai, công chúa coi tướng cho đứa bé rồi nói:"Đứa bé này có tính chó sói, ta chẳng nên nuôi!" rồi sai Phàn Anh đem vứt đứa bé ra thùng rác. Đại Nghiệp vội ngăn lại, nói:"Dù đứa bé có tính chó sói, nhưng y cũng là con của nàng với ta, ta chẳng thể để cho ai vứt y đi được!" Rồi Đại Nghiệp đặt tên cho đứa bé là Khả Khí.

          Năm sau, Đại Nghiệp tṛn 30, Đại Khí lên 7.

Vào sinh nhật đầy năm của Khả Khí, công chúa đă lo việc hôn nhân cho y. Nghe tin, các bà mối trong vùng đua nhau tới làm mối các bé gái sơ sinh cho Khả Khí. So tuổi, công chúa đều nói là không hợp, rồi than với Đại Nghiệp:"Thiếp muốn t́m một cái cũi chắc để nhốt con sói này nhưng chưa t́m được cái nào, âu cũng là cái số!" Đại Nghiệp hỏi:"Y mới tṛn một tuổi mà sao nàng đă lo chuyện vợ con cho y?" Công chúa đáp:"V́ lớn lên, y sẽ mắc chứng trộm cắp, cờ bạc, trong 7 năm! Chỉ có một con vợ khắc tuổi mới trị nổi y! Xin chàng hăy đi lấy giấy bút ra đây mà ghi chép những điều thiếp sắp nói!" Đại Nghiệp bèn đi lấy giấy bút ra ngồi ở cạnh công chúa. Công chúa đọc:"Bảy năm nữa, khi Khả Khí lên 8, trong làng sẽ có một gia đ́nh nghèo khó, họ Hầu, sanh một bé gái, có cục bướu nhỏ ở sườn trái. Lớn lên, bé gái ấy sẽ xinh đẹp, thông minh, nhưng rất dữ dằn! Ta chẳng nên tị hiềm gia thế, cứ tới hỏi cưới bé gái ấy cho Khả Khí, để thị về nhà, trị Khả Khí thay ta!" Ghi chép xong, Đại Nghiệp hỏi:"Nàng đă biết rơ như thế, th́ việc ǵ c̣n phải ghi chép nữa?" Công chúa chỉ mỉm cười, chẳng đáp.       

          Hôm sau, đột nhiên công chúa nói với Đại Nghiệp:"Hôm nay, thiếp xin vĩnh biệt chàng để lên thượng giới cư ngụ!" Hoảng hốt, Đại Nghiệp hỏi:"Sao lại thế?" Công chúa đáp:"V́ chàng đă chọn đường trần tục, nghĩa là đă chung chăn gối với thiếp th́ chúng ḿnh chỉ có thể đoàn tụ với nhau được 6 năm thôi!" Đại Nghiệp chỉ thở dài, ứa nước mắt. Công chúa cho gọi Đại Khí lên sảnh đường nói chuyện rồi trao cho con một bộ quần áo ngủ đàn bà, nhẹ và mềm, dặn rằng sau này, khi lấy vợ th́ đem ra mà tặng vợ. Rồi công chúa lại dặn ḍ Đại Khí về hôn sự của Khả Khí với bé gái họ Hầu. Đại Khí vâng dạ rồi lạy tạ mẹ, đem bộ quần áo về pḥng.

Đột nhiên, Phàn Anh lấy túi da đập xuống đất. Mây khói lại toả mù mịt khắp pḥng rồi công chúa cùng toàn thể đoàn tùy tùng lại biến mất. Từ hôm ấy, công chúa chẳng trở lại trần gian nữa. V́ nhớ công chúa, Đại Nghiệp thường đem những điều công chúa dặn ra thuật lại cho bà con bạn bè nghe.

          Bảy năm sau. Một hôm, có người bà con tới báo cho Đại Nghiệp biết ở trong làng có gia đ́nh nghèo khó, họ Hầu, vừa sanh một bé gái, có cục bướu nhỏ ở sườn trái. Thấy phù hợp với lời tiên tri của công chúa, Đại Nghiệp bèn nhờ bà mối tới nhà họ Hầu, xin cho Khả Khí được đính hôn với bé gái. Họ Hầu chấp thuận. Đại Nghiệp bèn sai gia nhân đem sính lễ đến nạp, hẹn khi nào bé gái được 15 tuổi th́ sẽ xin làm lễ cưới.

          Ba năm sau. Đại Nghiệp 40, Đại Khí 17, Khả Khí 11. Mùa thu năm ấy, Đại Khí đi thi hội, đậu tiến sĩ. Đại Nghiệp bèn hỏi cưới con gái một gia đ́nh họ Vân cho Đại Khí. Về nhà chồng, Vân thị được chồng tặng bộ quần áo ngủ của công chúa. Thấy vợ chồng Đại Khí đều có hiếu với cha, ḥa thuận với em, Đại Nghiệp mừng lắm, yêu thương vợ chồng Đại Khí rất mực.

          Năm năm sau, Khả Khí 16, bỏ học, theo bọn vô lại trong làng đi trộm cắp, cờ bạc. Hết trộm cắp để lấy tiền cờ bạc, Khả Khí lại trộm cắp để lấy tiền trả nợ cờ bạc! Đại Nghiệp giận lắm, đánh con thực đau, nhưng Khả Khí vẫn chứng nào tật nấy! Ban ngày, v́ bị cha canh chừng gắt quá, Khả Khí chẳng thể đi đâu được, nhưng ban đêm, cứ ŕnh cho cha ngủ say là Khả Khí lại lẻn đi trộm cắp.

          Năm năm sau. Đại Nghiệp 50, Đại Khí 27, Khả Khí 21. Một hôm, Khả Khí đi trộm cắp,chẳng may bị chủ nhà bắt được, trói lại, giải lên quan tể. Quan hỏi họ tên, ḍng dơi, Khả Khí khai họ An, tên Khả Khí, con của An Đại Nghiệp. V́ nể Đại Nghiệp, quan liền viết cho Đại Nghiệp một lá thư, khuyên nên dạy dỗ con, đừng để cho y đi trộm cắp nữa! Rồi quan thả cho Khả Khí ra về. Đọc thư quan, Đại Nghiệp giận quá, sai Đại Khí phụ ḿnh trói chặt Khả Khí vào cột nhà, lấy roi đánh gần chết. Đại Khí thương em, van lạy cha tha cho em, Đại Nghiệp mới thôi. V́ uất giận Khả Khí, Đại Nghiệp sinh bệnh, bỏ cả ăn uống. Cảm thấy ḿnh sắp chết, Đại Nghiệp bèn viết chúc thư chia cho Đại Khí dinh cơ lớn ḿnh đang cư ngụ, cùng 200 mẫu ruộng, chỉ chia cho Khả Khí một căn nhà nhỏ và 10 mẫu ruộng mà thôi! Đọc chúc thư, Khả Khí bất b́nh, đâm ra oán hận cả cha lẫn anh.

Tối ấy, Khả Khí cầm đao sắc, lẻn vào núp trong pḥng ngủ của anh với chị dâu để giết anh. Trong tối, Khả Khí vung đao chém anh nhưng lại chém lầm vào chị dâu. V́ Vân thị mặc bộ quần áo ngủ của công chúa cho, nên thanh đao bị dội lại, toé lửa như chém phải đá. Kinh hăi quá, Khả Khí vội ôm đao bỏ trốn.

Nghe tin Khả Khí mưu sát Đại Khí, Đại Nghiệp buồn lắm, bệnh càng thêm nặng. Ba tháng sau, Đại Nghiệp chết ở tuổi 50.

Nghe tin cha chết, Khả Khí quay về nhà.

Sau khi làm tang lễ cho cha, Đại Khí cố sức chiều em để thuyết phục em, nhưng Khả Khí vẫn chứng nào tật nấy.

          Năm sau. Khả Khí thua bạc, phải bán hết 10 mẫu ruộng và căn nhà cha cho để trả nợ cờ bạc. Hết tiền, Khả Khí làm đơn kiện anh, đem lên quận đường, nạp quan thái thú. Xét tư cách và hành vi của Khả Khí, quan đuổi Khả Khí về, chẳng xét đơn. V́ thế, Khả Khí tuyệt giao với anh.

          Năm sau. Khả Khí vừa tṛn 23. Thấy em hết tiền, vô gia cư, vô nghệ nghiệp mà bé gái họ Hầu nay đă 15, Đại Khí bèn sai gia nhân đi gọi Khả Khí về, cho ở một pḥng thuộc Viện Bắc, rồi dắt Khả Khí sang nhà họ Hầu, xin ấn định ngày cưới. Sau ngày cưới, Đại Khí cho vợ chồng Khả Khí ở cả Viện Bắc.

Hầu thị có tài bắn cung. Hôm về nhà chồng, Hầu thị đem theo cung tên. Tuy Hầu thị là con nhà nghèo, nhưng lại rất đẹp và thông minh, nên Khả Khí vừa yêu vừa sợ. Bất cứ vợ sai làm việc ǵ, Khả Khí cũng làm ngay, chẳng dám trái lời. Bất cứ muốn đi đâu, Khả Khí cũng phải xin phép vợ. Thường th́ Hầu thị cho phép nhưng bao giờ cũng giới hạn thời khắc. Nếu chồng về trễ th́ Hầu thị trừng phạt ngay, bắt phải ăn uống ở dưới bếp, chẳng được lên khách đường ngồi ăn uống chung với ḿnh. V́ thế, Khả Khí rất sợ vợ.

Một tháng sau ngày cưới, Đại Khí sang Viện Bắc, nói với Hầu thị:"Khi lâm chung, cha có chia cho tôi 200 mẫu ruộng! Tôi đă muốn cho chú ấy từ lâu, nhưng v́ thấy chú ấy vô hạnh, cờ bạc nên tôi giữ lại, chứ nếu tôi cho chú ấy th́ bây giờ hết sạch rồi! Nay tôi trao 200 mẫu ruộng ấy cho thím! Nếu thím có thể thay đổi được phẩm hạnh của chồng th́ với 200 mẫu ruộng, gia đ́nh thím sẽ chẳng lo ǵ đói rét! C̣n nếu thím chiều chồng, cho chồng tự do bán đi để cờ bạc th́ gia đ́nh thím sẽ đói rét v́ dù có bao nhiêu của, thím cũng chẳng thể lấp đầy cái hang không đáy ấy được! Vậy th́ gia đ́nh thím thành hay bại đều do ở thím!" Nói xong, Đại Nghiệp trao hết văn tự về 200 mẫu ruộng cho Hầu thị. Hầu thị cám ơn Đại Khí mà nhận văn tự. Tuy sợ vợ, nhưng Khả Khí vẫn chẳng chừa được tính ham mê cờ bạc, thỉnh thoảng vẫn lén vợ đi cờ bạc.

          Hơn một năm sau, Hầu thị sanh trai. Một hôm, Khả Khí bỏ nhà đi cờ bạc, hai ngày mới về. Hầu thị gọi vào pḥng, chỉ đứa con mà nói:"V́ anh cả đă cho tôi 200 mẫu ruộng, nên bây giờ mẹ con tôi chẳng lo bị đói rét nữa! Từ rày, anh có đi đâu, tôi cũng chẳng thèm để ư! Không có chồng, tôi cũng chẳng cần!"

Khả Khí sợ lắm, chẳng dám nói chi. Từ đó, Khả Khí cũng bớt lén vợ để đi cờ bạc. Thế nhưng, ít lâu sau, một hôm, cơn ghiền cờ bạc lại nổi lên, Khả Khí ŕnh lúc vợ đang dọn dẹp, lén vào kho, vác một bao gạo đi bán để lấy tiền cờ bạc. Đang dọn dẹp, chợt nh́n thấy chồng vác bao gạo chạy ra cổng, Hầu thị liền bỏ công việc, chạy đi lấy cung tên, đuổi theo mà bắn. Kinh hăi quá, Khả Khí quẳng bao gạo xuống đường mà chạy, rúc vào nấp trong bụi rậm ở bên đường. Ŕnh cho vợ trở vào nhà, Khả Khí mới dám chạy lại chỗ cũ, vác bao gạo về nhà. Thấy chồng về, Hầu thị lại bỏ công việc, cầm dao đuổi chém. Khả Khí vứt bao gạo xuống sân mà chạy. Bắt kịp chồng, Hầu thị chém một đao vào mông, máu chảy ướt giày vớ. Giận vợ quá, Khả Khí chạy sang Viện Nam mách anh. Đại Khí làm ngơ, chẳng nói chi. Vừa xấu hổ, vừa oán giận anh, Khả Khí bỏ nhà ra đi.

          Sáng sau, Khả Khí lại về, sang Viện Nam t́m chị dâu, quỳ xuống khóc, năn nỉ chị sang Viện Bắc nói với Hầu thị cho ḿnh được phép về nhà. Vân thị sang nói nhưng Hầu thị chẳng nghe. Vân thị đành về thuật lại. Khả Khí uất hận, nói ḿnh sẽ về nhà giết vợ. Nghe thấy thế, Đại Khí vẫn làm ngơ, chẳng nói chi.

Khả Khí bèn vào bếp lấy dao phay của chị dâu, chạy sang Viện Bắc. Kinh hăi quá, Vân thị toan lên tiếng can ngăn th́ thấy chồng lừ mắt nh́n ḿnh nên đành để cho Khả Khí cầm dao chạy đi. Đại Khí nói với vợ:"Cứ để mặc y! Y chỉ dọa thế thôi chứ y sợ vợ lắm, chẳng dám về nhà đâu!"  

          Cầm đao chạy về nhà, thấy vợ đang ngồi chơi với con ở dưới sàn, Khả Khí lúng túng, chưa biết nên hành xử ra sao, th́ bị vợ nh́n thấy. Hầu thị bèn đặt con xuống giường, chạy xuống bếp, lấy dao phay lên chém chồng. Kinh hăi quá, Khả Khí chạy trở ra. Hầu thị đuổi theo cho tới cổng dinh cơ rồi mới trở vào nhà. Trông thấy Khả Khí cầm dao chạy vào Viện Bắc, một gia nhân nhà Đại Khí vội chạy vào Viện Nam báo cho chủ hay. Lúc bấy giờ Đại Khí mới hối hận, vội chạy sang Viện Bắc can ngăn, nhưng vừa chạy tới giữa sân th́ thấy Hầu thị đang cầm dao, từ cổng dinh cơ trở vào Viện Bắc. Đại Khí bèn chạy ra cổng xem sao th́ thấy Khả Khí đang đứng ở bờ giậu. Tuy đă đoán biết chuyện, nhưng Đại Khí vẫn hỏi em là có chuyện ǵ. Khả Khí chẳng đáp, chỉ đứng quay mặt vào bờ giậu mà khóc. Đại Khí bèn cầm tay em, dắt về Viện Nam.

          Từ trong nhà nh́n ra sân, thấy Đại Khí đang dắt chồng ḿnh về Viện Nam, Hầu thị vội chạy ra nói chuyện với Đại Khí rồi bằng ḷng để cho chồng về nhà. Vào nhà, Hầu thị bắt chồng quỳ xuống sàn, thề độc là chẳng bao giờ dám đi cờ bạc nữa. Rồi Hầu thị đi lấy cơm đổ vào chậu sành, đem cho chồng ăn. Từ đó, Khả Khí thay đổi hẳn tính nết, gắng làm điều lành. Hầu thị làm ăn giỏi giang, gia đ́nh thịnh vượng. Khả Khí chẳng làm được việc ǵ, chỉ sống nhờ vào vợ.

          Năm chục năm sau. Khả Khí đă ngoài 70, con cháu đầy đàn mà vẫn c̣n sợ vợ. Mỗi lần Khả Khí phạm lỗi th́ lại bị vợ tới nắm râu, bắt quỳ.

 

HẾT QUYỂN 5   

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com