www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng  

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú       

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

299. THƯỜNG NGA

 

   Ly ly hợp hợp sự ly kỳ               Thường tận nhân gian ly biệt khổ

 Tái hợp hà phương vĩnh bất ly           Thần tiên dă thị cảm t́nh si

 

 

 

 

299. MỘT VỢ HẰNG NGA, MỘT VỢ CHỒN

 

          Huyện Hồng Kiều, tỉnh Giang Tô, có bà già độc thân, họ Lâm. Một hôm, Lâm bà đang ngồi ở trong nhà, chợt nghe có tiếng gơ cổng, bèn chạy ra mở. Thấy một cô gái trẻ đẹp, dễ thương, Lâm bà hỏi:"Cô muốn gặp ai?" Cô gái đáp:"Cháu xin gặp Bà!" Hỏi:"Cô muốn gặp lăo thân để làm chi?" Đáp:"Cháu xin gặp Bà để xin Bà nhận cháu làm con nuôi!" Hỏi:"Sao cô lại muốn thế?" Đáp:"V́ cha mẹ cháu vừa qua đời, cháu chẳng biết nương tựa vào ai! Thấy Bà nhân đức, lại ở một ḿnh, nên cháu muốn được làm con nuôi Bà!" Hỏi:"Cô tên chi?" Đáp:"Cháu tên Thường Nga!" Hỏi:"Bao nhiêu tuổi?" Đáp:"Cháu 13!" Hỏi:"Nhà ở đâu?" Đáp:"Nhà cháu ở gần đây!" Lâm bà bèn nhận Thường Nga làm con nuôi, dọn pḥng cho ở.

          Thủ phủ Thái Nguyên tỉnh Sơn Tây, có ông bà họ Tông, gia tư bậc trung, là bạn thân của Lâm bà. Ông bà Tông có cậu con trai tên Tử Mỹ. Năm Tử Mỹ 14, Tông ông đưa cả gia đ́nh sang ở huyện Quảng Lăng, tỉnh Giang Tô, kế cận huyện Hồng Kiều. Một hôm, Tông ông dắt con từ Quảng Lăng sang Hồng Kiều thăm Lâm bà. Lâm bà vồn vă, mời cha con vào pḥng khách, pha trà mời uống. Chợt thấy một cô gái cứ luẩn quẩn bên Lâm bà, Tông ông hỏi:"Ai đây?" Lâm bà đáp: "Con nuôi của lăo thân!" Hỏi:"Cháu tên chi?" Đáp:"Tên Thường Nga!" Tông ông khen:"Cháu đẹp quá! Tên cũng đẹp nữa!" Lâm bà mỉm cười, nói:"Cám ơn Ông đă quá khen!" Rồi Lâm bà nh́n Tử Mỹ mà nói:"Lăo thân thấy Ông Bà có phước lắm!" Tông ông hỏi:"Tại sao?" Lâm bà đáp:"V́ cậu nhà vừa đẹp vừa hiền! Nếu Ông Bà chẳng chê lăo thân nghèo hèn th́ lăo thân muốn cho con nuôi được kết duyên với cậu nhà!" Tông ông cười nói:"Nếu Bà nói thực th́ quả là lời nói ngàn vàng! Thế nhưng, xin Bà cho biết phải chăng là Bà nói đùa?" Lâm bà cười, nói:"Đối với người khác th́ lăo thân c̣n dám nói đùa, chứ đối với Ông, lăo thân đâu có dám!" Tông ông cũng cười, rồi quay qua bảo Tử Mỹ:"Con hăy tới quỳ lạy nhạc mẫu của con đi!" Thấy Thường Nga đẹp, lại thấy cha ḿnh nói chuyện kết nghĩa thông gia với Lâm bà, Tử Mỹ vội chạy tới trước mặt Lâm bà, quỳ lạy một lạy. Lâm bà mỉm cười, gật đầu. Lát sau, Tông ông xin cáo biệt, dắt con về Quảng Lăng. Dọc đường, Tử Mỹ rất vui v́ thầm nghĩ cha đă quyết định hỏi cưới người đẹp Thường Nga cho ḿnh. Thế nhưng, khi về nhà, chẳng thấy cha đả động chi đến chuyện ấy nữa, Tử Mỹ sốt ruột lắm. Thấy cha cứ im lặng, Tử Mỹ bèn nói với mẹ.

Tông bà đem chuyện ấy hỏi chồng. Tông ông phá lên cười, nói:"Hôm tôi dắt y sang thăm Lâm bà, thấy Lâm bà nói đùa là sẽ gả con nuôi cho y, tôi cũng nói đùa lại thế thôi!" Hỏi:"Sao ông biết là Lâm bà nói đùa?" Đáp:"Lâm bà là người tham tiền! Động nói đến gả bán là bả nói đến tiền bạc ngay! Hôm ấy, chẳng thấy bả đả động chi đến tiền bạc th́ chắc chắn là bả phải nói đùa!"

          Năm sau, đột nhiên ông bà Tông cùng bị bạo bệnh mà mất. Tử Mỹ đau đớn lắm, gào khóc suốt ngày đêm mà làm tang lễ cho cha mẹ.  Được thừa hưởng chút di sản, Tử Mỹ chỉ đủ vốn làm ăn sinh sống.

          Ba năm sau, hết tang, Tử Mỹ mười tám. V́ vẫn thầm yêu Thường Nga, Tử Mỹ nhờ bà mối sang nhà Lâm bà, hỏi cưới Thường Nga cho ḿnh. Thấy bà mối về nói Lâm bà từ chối, Tử Mỹ giận lắm, quyết tự ḿnh sang hỏi cho ra lẽ. Tới nơi, Tử Mỹ được Lâm bà tiếp đón niềm nở. Tử Mỹ hỏi thăm Thường Nga th́ được biết là nàng đi vắng. Tử Mỹ xin cưới Thường Nga th́ bị Lâm bà từ chối. Giận quá, Tử Mỹ nói:"Từ nhỏ đến giờ, ít khi cháu phải lạy ai! Bốn năm về trước, cháu phải lạy Bà một lạy là v́ cháu tin ở lời nói của cha cháu rằng Bà sẽ là nhạc mẫu của cháu! Nào ngờ Bà lại coi thường cái lạy của cháu mà bội ước! Nếu bây giờ Bà không muốn gả Thường Nga cho cháu nữa th́ Bà chỉ cần lạy lại cháu một lạy là xong!" Lâm bà bèn nghiêm nét mặt mà nói:"V́ cháu c̣n ít tuổi nên cháu không biết chuyện giữa cha cháu và lăo thân là hai người thường nói đùa với nhau! Chuyện lăo thân muốn gả Thường Nga cho cháu cũng chỉ là chuyện nói đùa! V́ cha cháu và lăo thân cùng biết thế nên cả hai cùng quên đi! Măi đến hôm cháu nhờ bà mối sang nhắc, lăo thân mới nhớ ra! Chẳng phải là lăo thân muốn giữ Thường Nga lại để gả cho con vua cháu chúa, nhưng v́ lăo thân đă tốn trên ngàn vàng để nuôi nấng dậy dỗ thị trong bấy nhiêu năm, nên lăo thân cũng mong gả thị cho nơi nào chịu trả cho lăo thân khoản vàng ấy! Nay v́ cha mẹ cháu với lăo thân là chỗ thân t́nh, và cũng v́ lăo thân đă trót nói đùa với cha cháu, nên nếu cháu muốn cưới Thường Nga th́ lăo thân chỉ lấy nửa khoản vàng ấy thôi! Nếu cháu có thể trả lăo thân 500 lượng vàng th́ lăo thân bằng ḷng gả Thường Nga cho cháu!" Thấy Lâm bà đ̣i đến 500 lượng vàng, Tử Mỹ nhắm chừng ḿnh chẳng thể xoay sở nổi, đành xin cáo biệt. Về nhà, Tử Mỹ bỏ hẳn ư định hỏi cưới Thường Nga. Ba tháng sau. Một hôm, có quả phụ họ Khâu, dắt con gái tới thuê căn nhà ở sát hàng rào phía tây nhà Tử Mỹ. Hàng ngày, nh́n qua hàng rào, thấy cô láng giềng mới đẹp chẳng kém chi Thường Nga, Tử Mỹ bèn đem thức ăn sang biếu Khâu bà để làm quen.

          Hỏi ḍ, Tử Mỹ được biết Khâu bà có hai người con, người trưởng là trai, 20 tuổi, tên Đ́nh Chung, đi buôn ở xa, thỉnh thoảng mới đem tiền về biếu mẹ, cho em; người thứ là gái, 16 tuổi, tên Điên Đương, tức là cô láng giềng mới của ḿnh. Thế rồi, lâu dần hai nhà trở nên thân thiết. Tuy ngày nào Tử Mỹ cũng sang nhà Khâu bà, liếc mắt đưa t́nh với Điên Đương, nhưng Tử Mỹ vẫn chưa dám nói chuyện với Điên Đương. Một tối, thấy nhà ḿnh hết lửa, Khâu bà sai con sang nhà Tử Mỹ xin lửa thắp đèn. Thấy Điên Đương sang, Tử Mỹ mừng quá, giữ lại nói chuyện huyên thiên, buông lời chớt nhả, vuốt tóc, vuốt vai. Điên Đương không chống cự, chỉ mỉm cười mà nói:"Để thiếp đem lửa về thắp đèn, rồi lại sang ngay!" Lát sau, quả nhiên Điên Đương lại sang với Tử Mỹ. Hai người quấn quưt rồi d́u nhau lên giường ân ái suốt đêm. Sáng sau, Điên Đương dậy sớm, về nhà. Đến tối, Điên Đương lại sang ngủ với Tử Mỹ, rồi sáng ra lại về. Hai người cứ thầm lén với nhau như thế cả tháng trời mà chẳng ai hay. Một tối, Tử Mỹ hỏi Điên Đương:"Ta muốn hỏi cưới nàng, chẳng hay ư nàng ra sao?" Điên Đương lắc đầu, đáp:"Chưa được!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ mẹ thiếp đă giao cho anh thiếp toàn quyền gả chồng cho thiếp! Mà anh thiếp th́ th́ đi buôn ở xa, chưa về!" Tử Mỹ cũng đành thôi.

          Ba tháng sau. Một hôm, Tử Mỹ có việc phải sang Hồng Kiều. T́nh cờ đi qua cổng nhà Lâm bà, thấy Thường Nga đứng ở hành lang, Tử Mỹ vừa quay mặt, rảo bước, th́ chợt thấy Thường Nga giơ tay vẫy ḿnh. Tử Mỹ đành dừng chân đứng lại. Thấy Thường Nga cứ tiếp tục vẫy ḿnh, bất giác Tử Mỹ bước qua cổng, vào nhà. Tử Mỹ hỏi:"Mẹ nàng có nhà không?" Thường Nga đáp:"Không! Bả đi vắng!" Rồi Thường Nga lên tiếng trách:"Bốn năm về trước, chàng đă sang đây lạy mẹ thiếp một lạy để đính ước với thiếp! Sao bây giờ chàng lại bội uớc, không sang đây hỏi cưới thiếp nữa?" Tử Mỹ phân trần:"Chính mẹ nàng đă bội ước với ta, chứ ta có bội ước với nàng đâu?" Rồi Tử Mỹ đem đầu đuôi câu chuyện ra kể lại cho Thường Nga nghe. Thường Nga liền vào pḥng lấy ra một đĩnh vàng lớn, đưa cho Tử Mỹ mà nói:"Mẹ thiếp đ̣i chàng phải nạp cho bả 500 lạng vàng th́ mới cho chàng cưới thiếp! Nay thiếp biếu chàng đĩnh vàng này, trị giá trên năm trăm lạng! Vậy chàng chỉ cần đem đĩnh vàng này nạp cho bả là xong!" Tử Mỹ lắc đầu từ chối:"Ta không dám nhận!" Thường Nga hỏi:"Tại sao?" Tử Mỹ đáp:"V́ sau khi bị bả từ chối, ta đă bỏ hẳn ư định hỏi cưới nàng rồi! Ba tháng sau, ta gặp một cô gái khác và ta đă hứa hôn với cổ! Bây giờ nếu ta nhận đĩnh vàng này để hỏi cưới nàng th́ ta sẽ phụ cổ! C̣n nếu ta nhận đĩnh vàng này mà không hỏi cưới nàng th́ ta sẽ phụ nàng! V́ ta chẳng muốn phụ ai cả nên không dám nhận vàng của nàng!" Thường Nga im lặng hồi lâu, rồi lên tiếng:"Thiếp biết chàng đă hứa hôn với ai rồi! Tuy nhiên thiếp tiên đoán là hôn sự ấy sẽ chẳng thành đâu! C̣n nếu hôn sự ấy mà thành th́ thiếp cũng chẳng oán hận chàng! Cứ đem đĩnh vàng này về đi, rồi muốn dùng nó để hỏi cưới ai cũng được! Thôi, về ngay đi! Bả sắp về tới đây rồi!" Tử Mỹ nói lời cám ơn rồi cầm đĩnh vàng mà xin cáo biệt. Dọc đường, Tử Mỹ cứ phân vân, chẳng biết là ḿnh có nên dùng đĩnh vàng ấy để hỏi cưới Thường Nga không? 

          Sáng sau, Tử Mỹ sang nhà Khâu bà, kể lại mọi chuyện cho Điên Đương nghe. Điên Đương nói:"Chàng nên đem đĩnh vàng ấy sang Hồng Kiều nạp Lâm bà mà xin cưới nương tử Thường Nga!" Thấy Tử Mỹ im lặng, Điên Đương lại nói: "Xin chàng cứ hỏi cưới nương tử Thường Nga làm vợ cả, rồi sẽ hỏi cưới thiếp làm vợ hai! Thiếp chịu làm vợ hai của chàng mà!" Tử Mỹ mừng quá, liền nhờ bà mối đem đĩnh vàng sang Hồng Kiều hỏi cưới Thường Nga. Nhận được sính lễ lớn là cả một đĩnh vàng, Lâm bà thuận gả Thường Nga cho Tử Mỹ.

          Sau hôn lễ, về Quảng Lăng, Thường Nga hỏi Tử Mỹ:"Giữa Điên Đương với thiếp, sao chàng lại chọn thiếp?" Tử Mỹ đáp:"V́ Điên Đương khuyên ta nên hỏi cưới nàng làm vợ cả rồi sau đó sẽ hỏi cưới thị làm vợ hai!" Thường Nga mỉm cười, nói:"Thị đă muốn thế th́ chàng nên sang nhà Khâu bà hỏi cưới thị ngay đi!" Nghe vợ nói, Tử Mỹ mừng lắm, vội sang nhà Khâu bà, hỏi cưới Điên Đương. Khâu bà nói:"Con gái lăo thân đă bỏ nhà ra đi từ hai hôm nay rồi! Để khi nào thị về, lăo thân sẽ ḍ ư thị xem sao!" Nghe nói, Tử Mỹ buồn lắm, đành xin cáo biệt. Về nhà, Tử Mỹ kể chuyện cho vợ nghe. Thường Nga chỉ mỉm cười.

          Thầm nghĩ Điên Đương sợ ḿnh nên đă lánh mặt đi xa, Thường Nga nói với Tử Mỹ:"Nay thiếp muốn về Hồng Kiều thăm mẹ hai ngày! Ở nhà, thế nào Điên Đương cũng sẽ sang ngủ với chàng hai đêm! Vậy nhờ chàng lén lấy giùm thiếp chiếc túi nhỏ màu tía đeo ở dây lưng của  Điên Đương!" Tử Mỹ gật đầu.

          Hôm ấy, Thường Nga về Hồng Kiều thăm Lâm bà. Quả nhiên, tối ấy, Điên Đương về nhà thăm mẹ rồi sang thăm Tử Mỹ. Đêm ấy hai người lại ân ái với nhau. Tử Mỹ để ư th́ thấy, ngay cả đang lúc ái ân, Điên Đương cũng đeo một chiếc túi nhỏ màu tía ở dây lưng. Sáng sau, Điên Đương về nhà.

          Đến tối, Điên Đương lại sang ngủ với Tử Mỹ. Tử Mỹ nói:"Hôm nàng đi vắng, ở nhà ta đă sang xin mẹ nàng cho ta cưới nàng! Bả nói để tùy ư nàng! Vậy ư nàng ra sao?" Điên Đương đáp:"Chuyện này th́ cứ để từ từ, cần chi phải vội?"

          Đêm ấy, sau khi ân ái, Tử Mỹ nằm ôm Điên Đương mà ngủ. Khi thức giấc, thấy Điên Đương đă ngủ say, Tử Mỹ bèn lén tháo chiếc túi nhỏ ở dây lưng của Điên Đương. Giật ḿnh tỉnh giấc, Điên Đương vùng dậy, tái mặt mà nói:"Đối với nương tử Thường Nga th́ chàng ăn ở một dạ, c̣n đối với thiếp th́ chàng ăn ở hai ḷng! Thôi t́nh duyên giữa đôi ta đến đây là hết! Xin vĩnh biệt!" Tử Mỹ bèn ra sức phân trần, nhưng Điên Đương nhất định chẳng nghe, cứ chỉnh lại y phục, rồi ra về. 

          Sáng sau, Tử Mỹ sang nhà Điên Đương để xin lỗi th́ thấy hai mẹ con đă dọn nhà đi nơi khác, chẳng biết là đi đâu! Buồn quá, Tử Mỹ đành ra về.

          Tới nhà, Tử Mỹ thấy vợ cũng vừa từ Hồng Kiều về tới. Thường Nga hỏi: "Chàng có lấy được giùm thiếp chiếc túi của Điên Đương không?" Tử Mỹ lắc đầu, đáp:"Không! Thị tinh khôn lắm, ta chẳng sao lấy được!" Thường Nga chỉ mỉm cười.

          Từ ngày cưới Thường Nga, đột nhiên Tử Mỹ ăn nên làm ra. Chỉ một năm sau, tiền bạc vào như nước, Tử Mỹ trở thành cự phú. Tử Mỹ bèn bỏ tiền ra mua một dăy phố huyện, thuê thợ xây cất một dăy nhà lầu mới để cho thuê.

          Một hôm, Tử Mỹ ra chợ mua được một cuốn sách in các bức danh họa, vẽ các giai nhân nổi tiếng trong lịch sử Trung quốc, đem về nhà, vào khách đường giở coi từng trang. Chợt thấy vợ đi qua, Tử Mỹ gọi lại, chỉ hai bức tranh trong sách mà nói:"Theo ta th́ nàng là đương kim hoa khôi trong thiên hạ, chẳng ai đẹp bằng. Tuy nhiên, ta vẫn tiếc rằng ta không được nh́n thấy các hoa khôi thời cổ, thí dụ như hoàng hậu Triệu Phi Yến của vua Hán Thành Đế, hay quư phi Dương Thái Chân (tức Dương Ngọc Hoàn hay Dương Quư Phi) của vua Đường Huyền Tông (tức Đường Minh Hoàng). Thường Nga mỉm cười mà đáp:"Nếu chàng muốn nh́n thấy hai vị ấy th́ cũng dễ thôi!" Nói xong, Thường Nga cầm cuốn sách của Tử Mỹ lên coi hai bức tranh một lát, rồi trả lại. Vốn tính ưa đùa giỡn, thường dùng phấn son hóa trang thành người khác, nên khi vào pḥng riêng, Thường Nga lấy phấn son ra, soi gương mà hóa trang thành Triệu Phi Yến, uốn éo thân ḿnh giống hệt h́nh vẽ trong tranh. Sau đó, Thường Nga lên tiếng gọi chồng. Nghe tiếng vợ gọi, Tử Mỹ vội chạy vào xem có chuyện chi th́ thấy vợ đă hóa trang thành Triệu Phi Yến! Vô cùng kinh ngạc, Tử Mỹ thốt lên:"Ta đă có đương kim hoa khôi trong thiên hạ mà bây giờ ta lại có thêm một hoa khôi thời cổ nữa!" Sau đó, Tử Mỹ lại trở ra khách đường ngồi coi tranh. C̣n lại một ḿnh ở trong pḥng, Thường Nga lại hóa trang thành Dương Quư Phi, giống hệt h́nh vẽ trong tranh. Trong lúc Thường Nga bắt chước điệu bộ của quư phi, chợt có một t́ nữ từ ngoài chạy vào pḥng. Chẳng thấy nữ chủ đâu, chỉ thấy một nữ lang lạ mặt, t́ nữ kinh hăi quá, vội chạy đi t́m đồng bạn để thầm th́. Khi được đồng bạn cho biết nữ chủ thường hay hóa trang thành người khác, t́ nữ mới hiểu, phá ra cười.

          Một tối, khi hai vợ chồng vừa lên giường th́ nghe có tiếng đập cửa ầm ầm. Kinh hăi quá, hai vợ chồng cùng vùng dậy th́ thấy cửa pḥng đă bị phá toang, rồi có một bọn cướp, tay cầm đao, tay cầm đuốc, xông vào pḥng. Tử Mỹ vừa toan hô hoán th́ liền bị một tên cướp kề đao vào cổ, nên chẳng dám hó hé chi. Chợt nghe tiếng Thường Nga hét:"Có cướp! Có cướp" một tên cướp khác liền xông tới bắt Thường Nga, vác lên vai, hét lên một tiếng, rồi bỏ chạy.

          Khi bọn cướp đă rút lui, Tử Mỹ mới dám lên tiếng hô hoán:"Có cướp! Có cướp" Nghe tiếng hô hoán, đám gia nhân vội chạy lên nhà trên. Thấy tất cả các vật quư giá trong nhà đều c̣n nguyên vẹn, chúng lấy làm lạ, bèn hỏi chủ nhân xem có chuyện chi? Khi nghe chủ nhân nói nữ chủ đă bị bọn cướp bắt đi, chúng mới lộ vẻ kinh hoàng. Chúng bèn lên huyện đường tŕnh bày câu chuyện với quan tể. Quan liền sai một toán lính đi t́m bắt bọn cướp, nhưng toán lính chẳng bắt được ai!

          Mất vợ, Tử Mỹ buồn lắm, thẫn thờ cả người, ngày đêm chỉ thở vắn than dài.

          Bốn năm sau, Tử Mỹ 23. Đến mùa thu, Tử Mỹ sai gia nhân giong xe cho ḿnh lên kinh đô ứng thí, đem theo rất nhiều vàng. Tới kinh đô, vào quán trọ thuê pḥng xong, đột nhiên Tử Mỹ cứ suy nghĩ xem ḿnh có nên ứng thí hay không? Cân nhắc măi, thấy ḿnh chẳng học hành ôn tập chi cả, Tử Mỹ bèn quyết định không ứng thí nữa, nhưng vẫn ở lại kinh đô để thăm ḍ tin tức của vợ.

          Một hôm đầu đông, Tử Mỹ đi dạo bước trong kinh thành. Lang thang vào ngơ Diêu Hạng, chợt trông thấy một cô gái mặt mày lem luốc, áo quần rách rưới, đang quét lá cây trước cổng một ngôi nhà lớn, điệu bộ chẳng khác ǵ Điên Đương, Tử Mỹ bèn tới gần để coi th́ nhận ra chính là Điên Đương. Kinh ngạc quá, Tử Mỹ hỏi:"Sao nàng lại lưu lạc tới chốn này?" Điên Đương đáp:"Chàng c̣n nhớ chăng? Năm năm về trước, vào cái đêm mà chàng lén tháo chiếc túi nhỏ ở dây lưng của thiếp, thiếp đă giận chàng, nói lời vĩnh biệt, về nhà xin mẹ dọn nhà đi ngay. V́ chiều thiếp, ngay đêm ấy, bả dắt thiếp xuống Nam Hải!" Tử Mỹ bèn ngắt ngang mà hỏi:"Bây giờ bả ở đâu?" Điên Đương đáp:"Bả mất rồi! Xuống ở Nam Hải được một năm th́ bả bị bạo bệnh mà mất!" Hỏi:"Rồi nàng đi đâu?" Đáp:"Thiếp vẫn ở Nam Hải!" Tử Mỹ hỏi:"Sao bây giờ nàng lại ở đây?" Đưa tay chỉ ngôi nhà lớn, Điên Đương đáp:"V́ năm ngoái thiếp bị một bọn cướp xông vào nhà bắt đi. Chúng đem thiếp lên đây, bán cho ông chủ nhà này làm t́ nữ!" Hỏi:"Sao trông nàng khổ sở, tiều tụy như thế này?" Đáp:"V́ bà chủ ghen, đánh mắng thiếp suốt ngày, chỉ cho ăn uống cầm hơi, mùa đông cũng chỉ cho mặc một manh áo rách rồi bắt ra cổng quét lá cây!" Rơm rớm nước mắt, Tử Mỹ nói:"Bây giờ để ta đem vàng vào nhà, xin chuộc nàng ra!" Điên Đương lắc đầu, đáp:"Khó lắm!" Hỏi:"Có chi mà khó?" Đáp:"V́ thiếp nghĩ  ông chủ sẽ đ̣i tới cả trăm lạng vàng! Mà chàng th́ nghèo, lấy trăm lạng vàng ở đâu ra mà đ̣i chuộc thiếp?" Tử Mỹ nói:"Chẳng giấu ǵ nàng, mấy năm gần đây, ta làm ăn khấm khá, nên có đủ vàng để chuộc nàng ra! Nếu ông chủ chỉ đ̣i chừng một trăm lạng thôi, th́ ta có thể chuộc nàng ra ngay bây giờ! C̣n nếu ông chủ đ̣i nhiều hơn th́ ta sẽ về quê lấy ngay vàng lên đây để chuộc nàng ra!" Điên Đương khuyên:"Chàng chẳng nên vội vă quá như thế! Để lát nữa, khi quét lá cây xong, thiếp sẽ vào nhà ướm lời chuộc thiếp để ḍ ư ông chủ xem ra sao đă! Rồi đúng trưa mai, thiếp sẽ lén ra gặp chàng ở cửa Tây kinh thành, dưới gốc dương liễu!" Tử Mỹ khen:"Nàng tính hay lắm! Đúng trưa mai, ta sẽ có mặt ở cửa Tây kinh thành!" Điên Đương lại hẹn:"Nhớ đừng có dắt ai theo!" Tử Mỹ cười, nói:"Ta lên kinh đô có một ḿnh, ở trọ có một ḿnh, làm ǵ có ai để dắt theo?" Điên Đương cười, hỏi:"Thế nương tử Thường Nga đâu?" Tử Mỹ đáp: "Thường Nga cũng bị cướp vào nhà bắt đi rồi!" Điên Đương cười, nói:"Thiếp hỏi đùa chàng thế thôi, chứ thiếp biết nương tử đă bị cướp bắt đi từ bốn năm nay rồi! Thôi chàng về quán trọ đi! Thiếp phải vào nhà!" Nói xong, Điên Đương cầm chổi vào sân, đóng cổng, giơ tay vẫy Tử Mỹ, rồi vụt chạy vào nhà. Tử Mỹ đứng nh́n cho đến khi Điên Đương đă vào nhà, mới lững thững trở về quán trọ.

          Hôm sau, vào lúc gần trưa, khi tới cửa Tây kinh thành, Tử Mỹ thấy Điên Đương đă đứng chờ ḿnh dưới gốc dương liễu, phục sức sang trọng, y phục mới tinh, khác hẳn hôm trước. Kinh ngạc quá, Tử Mỹ hỏi:"Sao hôm nay nàng lại khác hẳn hôm qua như thế?" Điên Đương cười, đáp:"V́ hôm qua, thiếp muốn thử ḷng chàng nên mới tạo ra vẻ tiẻu tụy như thế! Khi thấy chàng vẫn c̣n t́nh nghĩa với thiếp, thiếp mới quyết định hẹn chàng tới đây trưa nay! Bây giờ, xin chàng hăy theo thiếp về nhà nói chuyện!" Tử Mỹ bèn đi theo Điên Đương. Điên Đương dẫn Tử Mỹ đi về hướng bắc chừng nửa dặm, mời Tử Mỹ vào pḥng khách một ngôi nhà bên đường ngồi chơi, rồi Điên Đương đi dọn tiệc.

          Trong khi cùng Điên Đương yến ẩm, Tử Mỹ than:"Trước kia ta có hai vợ, bây giờ ta chẳng c̣n vợ nào! Nay gặp nàng ở đây, xin nàng hăy theo ta về quê sinh sống!" Điên Đương lắc đầu, nói:"Thiếp nhiều tục lụy lắm, chẳng thể theo chàng về quê để sinh sống b́nh an được! Sao chàng không đi mời nương tử Thường Nga về sinh sống với chàng?" Tử Mỹ lắc đầu, nói:"Thường Nga đă tuyệt vô âm tín từ bốn năm nay! Ta có biết tin tức ǵ về Thường Nga đâu?" Điên Đương nói:"Muốn biết tin tức th́ phải đi hỏi!" Tử Mỹ hỏi:"Hỏi ai?" Điên Đương đáp:"Hỏi vị sư-bà chột mắt!" Hỏi:"Vị sư-bà ấy ở đâu?" Đáp:"Ở một ngôi chùa, trong rừng trúc, trên đỉnh núi!" Hỏi:"Núi nào?" Đáp:"Núi Tây sơn ở phía tây nhà này!" Tử Mỹ nói:"Vậy th́ ta xin cáo biệt nàng để đi ngay!" Điên Đương nói:"Chưa được!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ không thể gặp được sư bà vào buổi tối! Hăy ở lại đây ngủ với thiếp một đêm! Sáng mai hăy đi!" Nghe lời, đêm ấy Tử Mỹ ở lại ngủ với Điên Đương.

          Sáng sau, được Điên Đương chỉ đường lên núi, Tử Mỹ vội từ biệt Điên Đương mà leo lên đỉnh. Vào khu rừng trúc, Tử Mỹ thấy một ngôi chùa cổ, tường xiêu mái vẹo. Qua cổng, bước lên hành lang, vào Phật đường, Tử Mỹ thấy một vị sư-bà chột mắt, mặc áo vá, ngồi sưởi ấm cạnh than hồng. Tử Mỹ lên tiếng:"Bạch Sư-bà!" Sư-bà hỏi:"Ai đó?" Tử Mỹ đáp:"Đệ tử là một nho sinh ở Quảng Lăng, tỉnh Giang Tô, họ Tông, tên Tử Mỹ!" Sư-bà hỏi:"Đàn-việt lên đây có việc chi?" Tử Mỹ đáp:"Cách đây bốn năm, đệ tử cư ngụ với tiện nội, tên Thường Nga, ở Quảng Lăng. Một tối, kẻ cướp xông vào nhà, bắt tiện nội đem đi mất tích! Đệ tử đă đi khắp mọi nơi để ḍ tin, nhưng chẳng được tin ǵ! Nay may mắn được gặp Sư-bà ở đây, dám xin Sư-bà chỉ cho đệ tử cách ḍ tin về tiện nội!" Sư bà đáp:"Bần ni đă ngoại bát tuần, vừa mù ḷa, vừa cách tuyệt nhân thế, làm sao mà biết được cách ḍ tin người mất tích?" Tử Mỹ năn nỉ:"Đệ tử nghe đồn Sư-bà là vị cao-ni biết rộng hiểu nhiều! Vậy xin Sư-bà chỉ giáo cho đệ tử biết cách ḍ tin về tiện nội!" Sư bà nói:"Quả thực là bần ni chẳng biết chi cả! Thế nhưng bần ni có quen một nương tử trẻ tuổi, tài cao! May ra th́ nương tử ấy có thể biết được cách ḍ tin!" Tử Mỹ vội hỏi:"Bạch Sư-bà! Nương tử ấy ở đâu?" Sư bà đáp:"Bần ni không biết nương tử ấy ở đâu, nhưng nương tử ấy có hẹn với bần ni là đêm mai sẽ tới đây thăm bần ni! Bây giờ đàn-việt hăy về đi! Đêm mai, đàn-việt trở lên đây mà hỏi!" Tử Mỹ bèn xin cáo biệt sư-bà, trở về quán trọ.

          Trưa sau, lên tới chùa, thấy sư-bà đi vắng, cửa Phật đường khép kín, Tử Mỹ ngồi chờ ở hành lang. Chờ từ trưa đến đêm, khi trăng lên cao, cú kêu rúc, Tử Mỹ vẫn chưa thấy sư-bà về. Đang suy nghĩ xem có nên ngồi chờ nữa hay không th́ Tử Mỹ chợt thấy từ xa có một nữ lang đi giữa hai t́ nữ, cùng bước tới cổng chùa, qua cổng vào sân.  

Nhận ra nữ lang đúng là vợ ḿnh, Tử Mỹ mừng quá, vội nhảy xuống sân, chạy tới nắm chặt lấy cánh tay. Giật ḿnh quay lại, nh́n thấy Tử Mỹ, Thường Nga trách:"Sao chàng lại lỗ măng, khiến kẻ khác bị giật ḿnh như thế?" Tử Mỹ đáp:"V́ ta nhớ thương nàng quá! Xin nàng thứ lỗi cho!" Thường Nga hỏi:"Ai xui chàng lên đây t́m vị sư-bà mù ḷa để hỏi về tung-tích của thiếp?" Tử Mỹ đáp: "Chẳng ai xui cả! Ta tự-ư lên đây t́m sư-bà!" Thường Nga cười, nói:"Chàng có biết sư-bà là ai đâu mà tự-ư lên đây t́m? Hẳn là con nữ tặc Điên Đương đă xui chàng v́ thị cứ muốn lấy t́nh ái buộc thiếp phải ở với chàng!" Tử Mỹ chẳng đáp, chỉ cầm tay Thường Nga, dắt lên hành lang. Thấy thế, Thường Nga liền bảo hai t́ nữ đi dạo quanh chùa, rồi lát nữa, trở lại sân chùa đón ḿnh.

          Lên tới hành lang, Tử Mỹ mở cửa Phật đường, dắt vợ vào ngồi trên bệ đá ở góc Phật đường mà hàn huyên. Sau khi nghe Tử Mỹ kể lể nỗi nhớ nhung, Thường Nga nói:"Thú thực với chàng, thiếp không phải là người!" Tử Mỹ hỏi:"Thế nàng là ai?" Thường Nga đáp:"Là Hằng Nga trên cung Quảng!" Hỏi:"Sao nàng lại xuống đây?" Đáp:"V́ thiếp lỡ tay đánh vỡ chén ngọc nên bị Ngọc Hoàng Thượng Đế đày xuống trần gian ở 5 năm!" Hỏi:"Bốn năm về trước, nàng bị cướp tới bắt đi,sao nàng thoát được?" Đáp:"Không phải là thiếp bị cướp bắt đi đâu! Cảnh cướp tới bắt thiếp đi là do thiếp tạo ra để khiến chàng tuyệt vọng, chẳng đi t́m thiếp nữa!” Hỏi: ”Sao nàng lại tạo ra cảnh ấy?” Đảp:”V́ thiếp đă măn hạn bị đày xuống trần gian!" Hỏi:"Thế vị sư-bà ở đây là ai?" Đáp:"Là vị quản cung, trông nom cung điện cho tiên-bà Tây Vương Mẫu!" Hỏi:"Sao sư-bà cũng phải xuống trần gian?" Đáp:"V́ sư-bà được Tây Vương Mẫu phái xuống đây để giúp đỡ những kẻ trên thượng giới bị đày xuống hạ giới! Hồi thiếp mới bị đày xuống đây, được sư-bà giúp đỡ nhiều lắm nên bây giờ, khi có th́ giờ rảnh, thiếp lại xuống đây thăm sư-bà! Trở lại chuyện vợ con của chàng! Nếu chàng buông tha thiếp th́ thiếp sẽ bảo Điên Đường tới làm vợ chàng, thay cho thiếp!" Tử Mỹ lắc đầu, ôm mặt khóc.

Chợt nghe Thường Nga nói:"Hai t́ nữ của thiếp đă trở lại kia ḱa!" Tử Mỹ ngửng đầu nh́n, nhưng chẳng thấy ai. Quay đầu nh́n vợ, thấy vợ đă biến mất, Tử Mỹ thất vọng, bật khóc rống lên, rồi rút giải lưng, thắt cổ tự tử. Tử Mỹ chết rồi, xác tại Phật đường, hồn bay khỏi chùa, buồn rầu phiêu bạt.

          Lát sau, chợt Thường Nga từ xa bay tới, cầm tay Tử Mỹ, kéo bay trở vào Phật đường. Tới cạnh xác, Thường Nga hô:"Si t́nh lang! Si t́nh lang! Thường Nga ở đây này!" Hốt nhiên, xác cử động, rồi Tử Mỹ sống lại. Thấy ḿnh vừa tỉnh giấc mơ, Tử Mỹ từ từ ngồi dậy, cởi giải lưng thắt cổ ra, ngồi định thần cho tỉnh táo.

          Lát sau, quay đầu nh́n quanh, chợt thấy vợ đang ngồi ở cạnh ḿnh, vẻ mặt cực kỳ buồn bă, Tử Mỹ hỏi: "Sao trông nàng buồn thế?" Thường Nga đáp:"V́ con nữ tặc Điên Đương giết chết chàng để ngăn việc thiếp trở về thượng giới! Thế nào thiếp cũng phải trừng phạt thị mới được!" Nghe vợ nói thế, Tử Mỹ mừng quá, vội dắt vợ xuống núi, thuê xe chở vợ về quán trọ trong kinh thành.

          Để vợ nằm nghỉ trong pḥng, Tử Mỹ sai gia nhân giong xe cho ḿnh ra khỏi cửa Tây kinh thành, tới nhà Điên Đương để cám ơn. Tới nơi, thấy nhà cửa Điên Đương đă biến mất, Tử Mỹ kinh ngạc, vội sai gia nhân giong xe trở về quán trọ. Dọc đường, Tử Mỹ cứ mừng thầm là ḿnh đă t́m lại được vợ, được vợ cứu sống và bây giờ lại giấu được vợ việc ḿnh lén đi thăm Điên Đương.

          Về tới cổng quán trọ, thấy Thường Nga điểm trang đẹp đẽ, đang đứng ở ngoài cổng để chờ ḿnh về, vẻ mặt tươi cười mà hỏi:"Chàng có gặp Điên Đương không?" Tử Mỹ kinh hăi, chẳng dám đáp lời. Thường Nga bèn mỉm cười mà nói: "Chàng lén thiếp đi gặp Điên Đương th́ chẳng gặp được đâu! Muốn lấy được Điên Đương làm vợ hai th́ cứ nói với thiếp, thiếp sẽ sai thị tới làm vợ hai của chàng!" Cực kỳ kinh hăi, Tử Mỹ chỉ im lặng. Thường Nga bèn cầm tay Tử Mỹ dắt vào pḥng trọ.

          Lát sau, nghe có tiếng gơ cửa pḥng, Tử Mỹ chạy ra mở th́ thấy Điên Đương chạy vụt vào pḥng, quỳ mọp dưới chân Thường Nga. Thường Nga bèn chỉ mặt Điên Đương mà mắng:"Con nữ tặc này, mi hăm hại người ta quá lắm!" Điên Đương cứ dập đầu dưới chân Thường Nga mà năn nỉ:"Xin nương tử tha tội chết cho thiếp!" Thường Nga nói:"Mi đẩy ta xuống hố, buộc ta phải làm vợ kẻ trần gian, để mi được thoát thân bay nhẩy, lăn ḿnh vào tục lụy! Mi sẽ chẳng được toại nguyện đâu v́ bây giờ ta bắt mi phải theo ta về Quảng Lăng mà ở hẳn với ta!" Điên Đương lại năn nỉ:"Xin nương tử cho thiếp được ra về! Bất cứ khi nào nương tử muốn sai bảo điều ǵ, thiếp cũng sẽ xin tới ngay!" Thường Nga quay nh́n Tử Mỹ mà hỏi:"Chàng muốn sao? Muốn bắt thị về Quảng Lăng ở với ḿnh hay là muốn thả cho thị được ra về?" Thấy Điên Đương đưa mắt nh́n ḿnh như có ư năn nỉ, Tử Mỹ chẳng đáp lời vợ mà chỉ tủm tỉm cười. Tức giận muốn nổ khoé mắt, Điên Đương cứ giương mắt mà nh́n Tử Mỹ cḥng chọc. Thấy Tử Mỹ vẫn tủm tỉm cười, chẳng nói chi, Điên Đương đành thưa với Thường Nga:"Thiếp xin tuân lệnh nương tử mà về Quảng Lăng ở hẳn với nương tử! Tuy nhiên, thiếp xin nương tử cho thiếp về nhà một ngày để báo cho người nhà biết, và để chào từ biệt người nhà!" Thường Nga nói:"Được!" Điên Đương bèn xin cáo biệt.  

          Điên Đương đi rồi, Tử Mỹ hỏi vợ:"Điên Đương là ai?" Thường Nga đáp: "Thị là con chồn tu ở núi Tây Sơn!" Hỏi:"Sao Điên Đương lại chịu để nàng sai khiến?" Đáp:"V́ trước kia thị là thuộc hạ của vị sư-bà mù ḷa và bây giờ sư-bà phái thị phải tới làm thuộc hạ của thiếp!" Tử Mỹ bèn sai gia nhân sửa soạn ngựa xe, chờ Điên Đương trở lại th́ sẽ khởi hành về Quảng Lăng.

Sáng sau, quả nhiên Điên Đương trở lại. Tử Mỹ bèn trả pḥng cho quán trọ rồi đưa cả Thường Nga với Điên Đương cùng về Quảng Lăng.

          Thấy Tử Mỹ lên kinh đô ứng thí, rồi đem được Thường Nga về Quảng Lăng, có kẻ hàng xóm sang hỏi:"Phu nhân bị cướp bắt đi đă bốn năm nay! Quan nhân lên kinh đô ứng thí rồi t́m được phu nhân ở đâu?" Tử Mỹ bèn đặt chuyện ra mà đáp: "Tiện nội trốn được bọn cướp rồi tá túc tại nhà một người quen ở kinh đô! Khi bản nhân lên kinh đô ứng thí, t́nh cờ gặp tiện nội ở ngoài chợ!" V́ tin lời Tử Mỹ, kẻ  hàng xóm chẳng hỏi chi thêm.    

          Từ khi trở về Quảng Lăng, Thường Nga nghiêm nghị hẳn, chẳng đùa giỡn như trước nữa. Thấy Điên Đương thông minh, chăm chỉ, khéo léo, Thường Nga mừng lắm. V́ ưa ngủ một ḿnh nên hầu như đêm nào Thường Nga cũng bắt Tử Mỹ phải vào ngủ với Điên Đương.

          Một hôm, đă quá nửa đêm, c̣n nghe thấy tiếng Điên Đương cười ngặt nghẹo, Thường Nga sai t́ nữ đi coi xem có chuyện chi? Khi nghe t́ nữ về tŕnh rằng Điên Đương trông lạ lắm, thị chẳng thể nhận ra, Thường Nga bèn đích thân đi coi. Ḍm qua cửa sổ, thấy Điên Đương đang hóa trang thành ḿnh cho Tử Mỹ coi, rồi cười ngặt nghẹo, Thường Nga chỉ mỉm cười mà quay về pḥng.

          Lát sau, đột nhiên Điên Đương lên cơn đau bụng dữ dội. Kinh hăi quá, Điên Đương vội chỉnh lại y phục rồi cầm tay Tử Mỹ, kéo lên pḥng Thường Nga. Điên Đương quỳ xuống sàn mà lạy Thường Nga, rồi thưa:"Xin nương tử xá tội cho thiếp, chữa bệnh đau bụng cho thiếp!" Thường Nga cười, nói:"Ta đâu có phải là thầy thuốc mà chữa được bệnh cho mi? Muốn bắt chước Tây Thi ôm bụng nhăn mặt để trông cho đẹp th́ phải chịu đau thôi!" Điên Đương cứ rập đầu lạy mà thưa: "Thiếp biết tội ḿnh rồi!"

Lát sau, khi nghe Thường Nga nói:"Khỏi rồi đó!" đột nhiên Điên Đương cảm thấy ḿnh hết hẳn đau bụng. Điên Đương vội rập đầu, thưa:"Thiếp xin đa tạ nương tử!" Rồi Điên Đương đứng dậy, cầm tay Tử Mỹ mà kéo về pḥng.

          Vào pḥng, Điên Đương nói với Tử Mỹ:"Để hôm nào có dịp, thiếp sẽ làm cho nương tử trông giống như Quan Thế Âm Bồ Tát!" Tử Mỹ lắc đầu, nói:"Ta chẳng tin!" Điên Đương nói:"Chẳng tin th́ rồi cũng phải tin!" 

          Một hôm, thấy Thường Nga đang ngồi nhắm mắt tham thiền, Điên Đương liền gión gién đi bẻ một cành dương liễu cắm vào b́nh ngọc, đem đặt cạnh Thường Nga, rồi tới đứng cạnh Thường Nga, xơa tóc, chắp tay, hé môi, lộ răng, chẳng chớp mắt, bắt chước điệu bộ của Long Nữ đứng hầu Quan Thế Âm Bồ Tát. Nh́n thấy thế, Tử Mỹ cũng phải bật cười. Nghe tiếng cười, Thường Nga mở mắt, hỏi:"Chàng cười cái chi?" Thấy Tử Mỹ c̣n đang lúng túng t́m câu trả lời, Điên Đương vội đáp thay:"Thưa nương tử, lang quân cười thiếp bắt chước Long Nữ đứng hầu Quan Thế Âm Bồ Tát!" Nghe thấy thế, Thường Nga cũng phải mỉm cười. Thấy Điên Đương có tài bắt chước, Thường Nga thường sai Điên Đương diễn tṛ.

          Một hôm, Thường Nga rủ Tử Mỹ ra pḥng khách, ngồi trên bệ cao, sai Điên Đương diễn tṛ Đồng Tử Bái Quan Âm, rồi cho gọi đám t́ nữ lên coi. Điên Đương liền búi tóc rồi ra giữa pḥng, lần lượt quay mặt về đủ bốn phương mà lạy, nằm sát xuống sàn mà lăn, diễn đủ mọi tṛ, bắt chước các cô đào nhà nghề. Nh́n thấy thế, Thường Nga cũng phải cười. Thấy Thường Nga đang vui, Điên Đương liền cúi đầu, há miệng, ngậm ngón chân cái của Thường Nga mà cắn nhẹ. Đột nhiên Thường Nga cảm thấy một luồng t́nh dục chạy từ ngón chân lên tới bụng ḿnh, khiến cơ thể nảy ư ham muốn. Thường Nga bèn trấn định tinh thần, xua đuổi tà niệm, quay mắng Điên Đương:"Con chồn này đă phạm vào tội chết! Mi đă chọn lầm người để dụ dỗ rồi!" Nghe thấy thế, Điên Đương kinh hăi quá, vội nhả ngón chân ra, nằm lăn xuống sàn mà vái lạy, xin tha tội. Thường Nga chẳng tha, cứ tiếp tục mắng. Đám t́ nữ chẳng hiểu là Điên Đương đă phạm tội chi với nữ chủ.  

          Sau buổi tŕnh diễn, Thường Nga nói với Tử Mỹ:"Điên Đương có bản tính chồn, chẳng thể sửa đổi được! Hôm nay, nhân thấy thiếp vui vẻ, thị dụ dỗ thiếp đi vào con đường t́nh dục! Nếu chẳng phải là kẻ có túc căn thâm hậu th́ thiếp đă bị rơi xuống cái bẫy t́nh dục rồi!"

          Từ đó, cứ mỗi lần nh́n thấy Điên Đương, Thường Nga lại nghiêm nét mặt mà quở trách. Vừa sợ vừa thẹn, Điên Đương phân trần với Tử Mỹ:"V́ thiếp nghĩ nương tử với thiếp như thể tay chân nên chẳng có điều chi mà thiếp không muốn chia sẻ với nương tử! V́ thế, khi thiếp hứng t́nh, chẳng dằn ḷng được, thiếp cũng muốn chia sẻ với nương tử! Chẳng dè nương tử lại cho là thiếp đă dụ dỗ nương tử đi vào con đường t́nh dục! Xin chàng minh oan giùm thiếp!" Tử Mỹ gật đầu, rồi đem câu chuyện kể lại cho vợ nghe. Thường Nga bèn tỏ ra vui vẻ, chẳng quở trách Điên Đương nữa.

          Tử Mỹ thường để cho Điên Đương cùng các t́ nữ trong nhà đùa giỡn với nhau trong lúc rảnh rỗi để giải sầu. Thấy thế, Thường Nga khuyên Tử Mỹ chẳng nên để cho chúng đùa giỡn nữa, e xảy ra chuyện chẳng lành. Cười vợ ḿnh lo xa quá, Tử Mỹ cứ tiếp tục để cho chúng đùa giỡn.

          Trong đám t́ nữ có kẻ họ Kha tên A Lư là kẻ xinh đẹp nhất. A Lư là con của kẻ tiểu nhân vô lại tên Giáp, ở trong làng. Một hôm, nhân lúc rảnh rỗi, Điên Đương bảo đám t́ nữ diễn vở tuồng "Dương Quư Phi say rượu" trong gian nhà sàn đá ở cạnh bếp để mọi người cùng coi. A Lư t́nh nguyện thủ vai Dương Quư Phi. Trong tuồng có đoạn hai t́ nữ d́u Quư Phi say rượu, lỡ tay để Quư Phi ngă xuống sàn. Chắc là A Lư nghĩ rằng trong đoạn này hai t́ nữ d́u ḿnh chỉ nới lỏng tay d́u thôi, chẳng dè chúng lại buông thơng tay, khiến A Lư ngă đập đầu xuống sàn đá, xương sọ nứt ra. Kinh hăi quá, chúng đổ xô lại cấp cứu nhưng A Lư đă tắt thở. Chúng bèn chạy lên tŕnh báo với Thường Nga.

Thường Nga cũng kinh hăi, thốt lên:"Đă bảo mà! Tai họa tới đó!" rồi đi theo đám t́ nữ xuống gian nhà sàn đá. Thấy A Lư đă chết, Thường Nga sai gia nhân đi báo tin cho Kha Giáp hay.  

          Nghe tin con chết, Kha Giáp chạy tới nhà Tử Mỹ, vác xác con đem lên đặt giữa khách đường, rồi đứng chửi rủa ầm ĩ. Kinh hăi quá, Tử Mỹ chẳng biết xử trí ra sao, chỉ dắt Điên Đương vào pḥng, đóng chặt cửa lại.

Thấy thế, Thường Nga bèn ra khách đường nói với Kha Giáp:"Theo luật pháp triều đ́nh th́ khi t́ nữ đùa giỡn, lỡ có bị vong mạng, chủ nhân cũng không phải bồi thường! Vả lại, trong lúc đùa giỡn, t́ nữ A Lư này chỉ ngă xuống sàn đá mà ngất đi, chứ chắc ǵ đă chết!" Kha Giáp quát lên:"Chân tay lạnh ngắt như thế này mà c̣n dám bảo là chưa chết hay sao?" Thường Nga nói:"Đừng có làm ồn! Giả sử thị đă chết rồi th́ sẽ có quan trên phân xử! Mà chắc ǵ là thị đă chết?" Nói xong, Thường Nga bước tới cạnh xác, đưa tay vỗ nhẹ vào má. Đột nhiên, A Lư mở mắt, thở dài, rồi ngồi nhỏm dậy.

Thường Nga bèn quay qua nạt nộ:"Đám gia nhân nhà này đâu? T́ nữ A Lư đâu có chết mà cha thị dám tới đây làm ồn! Chúng bay hăy đem thừng lên đây trói y lại, giải lên huyện đường nạp quan tể cho ta!" Nghe thấy thế, Kha Giáp chẳng biết nói sao, chỉ quỳ xuống sàn mà năn nỉ:"Tiểu nhân biết lỗi rồi! Xin Bà bỏ qua cho!" Thường Nga bèn nói:"Biết lỗi rồi th́ ta cũng bỏ qua cho! Tuy nhiên, kẻ tiểu nhân vô lại thường lật lọng! Nếu bây giờ ta giữ t́ nữ A Lư này ở lại th́ một ngày kia, thị sẽ là một mầm họa cho gia đ́nh nhà ta! Vậy ta cho thị về ở với cha!" Rồi Thường Nga sai gia nhân đi mời 5 vị bô lăo tới để làm chứng rằng t́ nữ A Lư vẫn khoẻ mạnh b́nh thường. Khi các vị bô lăo tề tựu, Thường Nga bảo cha con Kha Giáp hỏi chuyện nhau trước mặt các vị ấy. Kha Giáp hỏi:"Con có sao không?" A Lư đáp:"Con chẳng sao cả!" Các vị bô lăo bèn kư tên vào tờ chứng là A Lư vẫn khoẻ mạnh b́nh thường. Thường Nga bèn cám ơn các vị bô lăo rồi bảo Kha Giáp dẫn con về.

          Thường Nga cho mời Tử Mỹ lên khách đường rồi cho gọi Điên Đương và tất cả các t́ nữ lên tập họp. Trước hết, Thường Nga sai gia nhân đánh cho mỗi t́ nữ ba roi, dặn rằng từ rày về sau, không ai trong nhà được phép đùa giỡn nữa! Rồi Thường Nga quay qua trách Điên Đương. Điên Đương khóc mà thưa:"Thiếp tự biết ḿnh có nhiều tục lụy! Xin nương tử ban ân mà khử hết đi cho!" Thường Nga bèn đưa tay ra véo tai Điên Đương. Đột nhiên, Điên Đương ngă lăn xuống sàn mà mê đi. Lát sau, Điên Đương tỉnh dậy, sụp xuống sàn mà lạy Thường Nga, rồi cất giọng trong trẻo mà hát một khúc ca vui. Sau cùng, Thường Nga nói với Tử Mỹ: "Trước hết thiếp xin nhận lỗi là sự đùa giỡn trong nhà này khởi đầu từ thiếp, khiến đám gia nhân bắt chước rồi chẳng ngăn lại được! Ở trần gian, chuyện vui thuộc về dương, chuyện buồn thuộc về âm. Theo lẽ tuần hoàn của Tạo Hóa, khi dương cực th́ âm sinh nên vui cực th́ buồn sinh! Cái họa vừa rồi của t́ nữ A Lư là việc quỷ thần báo trước cho chàng biết nếu chàng vẫn hoang mê th́ cái họa ấy sẽ trở lại! Nay thiếp chỉ xin chàng nhớ cho một điều là: làm người bề trên th́ phải vô cùng cẩn trọng, chẳng thể coi thường bất cứ một việc nhỏ nào, kể cả một nụ cười hay một nét nhăn!" Tử Mỹ lắng nghe, vô cùng thán phục.

          Từ đó, trong nhà Tử Mỹ, từ chủ nhân cho đến gia nhân, ai ai cũng thanh tao, nghiêm chỉnh, chẳng ai c̣n dám cục cằn, đùa giỡn nữa.

          A Lư theo cha về nhà, lên giường ngủ ngay. Lát sau, khi Kha Giáp tới giường thăm con th́ thấy con đă chết. Biết Thường Nga đă có tờ chứng của các vị bô lăo, Kha Giáp chẳng dám nạp đơn kiện gia đ́nh Tử Mỹ nữa.

Thương hại A Lư đă hầu hạ gia đ́nh Tử Mỹ trong nhiều năm qua, Thường Nga liền sai mấy gia nhân khiêng đến cho A Lư một cỗ quan tài.  

          Biết Tử Mỹ thường lo không có con nối dơi tông đường, một hôm Thường Nga lấy dao rạch sườn trái của ḿnh, lấy ra một đứa con trai, trông rất giống Tử Mỹ. Năm sau, Thường Nga lại lấy dao rạch sườn phải của ḿnh, lấy ra một đứa con gái, trông rất giống ḿnh.    

          Về sau, Tử Mỹ và Thường Nga dựng vợ gả chồng cho hai con, thông gia với hai gia đ́nh thế gia vọng tộc.       

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com