www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

Cựu GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas


  Thầy mất ngày 6/3/2017

 

 
 

 

 

 

 

379. GIANG TRUNG

 

Trường giang thiên tiệm độ vô lương
Nam bắc trung phân thử chiến trường

Vô hạn thanh lân minh phửc diệt      
Nhất bôi ngă dục điếu thương mang

 

 

 

379. MA GIỮA D̉NG

 

          Tỉnh Sơn Đông có cứ phú họ Vương, tên Thánh Du, vốn ḍng vọng tộc.

          Năm ấy, vào ngày rằm tháng ba, theo thông lệ, Thánh Du sai một đám gia nhân lái thuyền cho ḿnh xuống miền nam du ngoạn, bảo một tiểu đồng theo hầu.

          Đêm ấy, Thánh Du sai đám gia nhân neo thuyềnở giữa ḍng sông mà nghỉ.

          Vào khoang nằm, thấy ánh trăng rằm trải xuống ḷng sông, đẹp như một giải lửa nạn, Thánh Du không sao ngủ được, bèn gọi tiểu đồng vào khoang đấm bóp cho ḿnh.

          Lát sau, chợt nghe thấy tiếng chân người bước xào xạo, tựa như tiếng chân trẻ con đạp trên lau sậy, từ phía cuối thuyền tiến dần tới khoang ḿnh nằm, Thánh Du nghi là cướp nên ngồi bật dậy, hỏi tiểu đồng: "Mi có nghe thấy chi không?" Tiểu đồng đáp: "Thưa có! Có tiếng chân người bước tới gần khoang!" Tiểu đồng vừa đáp xong th́ hai thày tṛ cùng nghe thấy một tiếng động ở phía trên đầu. Ngụng đầu nh́n lên, hai thày tṛ cùng thấy một người nằm ở trên mui thuyền tḥ đầu vào cửa khoang mà nh́n xuống. Kinh hăi quá, Thánh Du vội rút gươm ra tứ vệ rồi hô hoán ầm lên.

          Đám gia nhân thức giấc, vội chạy rần rần tới khoang thuyền chủ nhân th́ không thấy chi. Thánh Du bèn thuật chuyện ḿnh với tiểu đồng vừa nh́n thấy một đầu người tḥ vào cửa khoang cho chúng nghe. Có mấy kẻ nghĩ là chủ nhân với đứa tiểu đồng cùng ngủ mơ.

          Đám gia nhân bèn chia nhau đi lục soát khắp mọi nơi trên thuyền, nhưng tuyệt nhiên không thấy chi lạ.

          Chúng bèn rủ nhau lên mui ngồi quan sát tứ phía th́ chỉ thấy trên trời có trăng sáng sao thưa, dưới nước có sóng vỗ mạn thuyền. Chúng bèn ngồi trên mui mà canh chừng chuyện lạ.

          Lát sau, bỗng chúng cùng nh́n thấy ở giữa ḍng sông có những đốm lửa màu xanh, lập loè như đom đóm, nổi trên mặt nước, theo sóng mà trôi tới mạn thuyền. Khi chạm mạn thuyền, những đốm lửa ấy đồng loạt vụt tắt. Thế rồi, đột nhiên chúng cùng nh́n thấy một hán tử cao lớn, đen đủi, hiện h́nh ở giữa ḍng sông, bước đi băng băng trên mặt nước dễ dàng như ngựi ta bước đi trên mặt đất vậy. Hán tử tiến lại gần thuyền, nắm lấy dây neo mà kéo thuyền đi phăng phăng. Kinh hăi quá, một kẻ hô lớn: "Gă này đúng là kẻ đă nh́n vào cửa khoang thuyền chủ nhân đây! Anh em đâu! Hăy lấy cung tên ra mà bắn chết gă đi!"  Lập tức đám gia nhân rần rần chạy đi lấy cung tên để đem ra bắn. Chúng vừa ráp tên vào cung, giương dây cung để bắn th́ đột nhiên hán tử lặn xuống nước, không thấy tăm hơi đâu nữa.

          Chúng bèn vào khoang tŕnh với chủ nhân. Thánh Du liền ra lệnh cho chúng lái thuyền vào bờ, neo thuyền ở bờ mà ngủ.

          Sáng sau, Thánh Du dẫn đám gia nhân với tiểu đồng lên bờ, vào quán ăn, gọi cơm nước cho mọi người cùng ăn uống. Thánh Du vừa ngồi ăn vừa thuật lại cho các thức khách trong quán nghe về chuyện đêm qua có một hán tử hiện h́nh ở giữa ḍng sông.

          Nghe xong, một thuyền nhân địa phương có mặt trong quán lên tiếng nói: "Quan nhân cho là chuyện lạ, chứ thổ dân ở đây th́ cho là chuyện b́nh thường!" Thánh Du hỏi:"Tại sao quư vị lại cho là chuyện b́nh thường!" Thuyền nhân đáp: "V́ các bậc tiềnbối ở vùng này có thuật rằng ngày xưa, trên ḍng sông này đă xảy ra một trận thủy chiến dữ dội giữa binh đội triều đ́nh với binh đội phiến quân. V́ số tử vong của cả đôi bên quá nhiều, thây chất nghẽn sông, nên số ma quỏ hiện h́nh giữa ḍng sông rất đông. Cho đến bây giờ, đêm nào cũng c̣n có ma quỉ hiện h́nh ở giữa ḍng sông. Thế nhưng loại ma quỉ này chỉ hiện ra rồi lại biến đi, chứ không làm hại ai cả. V́ thế thổ dân ở đây coi những chuyện hán tử hiện h́nh ở giữa ḍng sông như chuyện quan nhân vừa thuật chỉ là những chuyện b́nh thường!"

 

 

 

 

382. NGŨ CỔ ĐẠI PHU

 

Kh·i thị tiềnthân Bách Lư Hề       
Nan tương mộng ngæ trắc đoan nghê

Thê lương không thất sương hàn dạ  
Thủy giác thần tiên thiện hoạt kê

 

 

 

 

 

 

382. NGŨ CỔ ĐẠI PHU

 

          Thời Xuân Thu, ở nước Ngu thuộc Trung quốc, có người họ Bách Lư, tên H«, có tài chính trị nhưng nhà rất nghèo v́ không được ai tiến dẫn với các bậc vương hầu. Năm 33 tuổi, Hề lấy vợ họ Đỗ, có tài đàn hát.

          Hai năm sau, Đỗ thị sanh được một trai, đặt tên là Thị. Hề muốn sang nước T« lập công danh, nhưng lại e vợ dại con thơ, ở nhà bị đói khổ, không biết trông cậy vào ai, nên cứ dùng dằng không quyết. Thấy thế, Đỗ thị bèn giửc chồng cứ ra đi. Trong nhà chỉ có một con gà mái đang ấp trứng, Đỗ thị cũng đem làm tiệc để ti­n chân chồng. Sang T«, không được ai tiến dẫn, Hềphải đi chăn trâu.

          Hai năm sau, nghe tin vương tử Đồi nhà Chu thích chơi trâu, Hềliềnvào kinh đô nhà Chu, xin được yết kiến vương tử Đồi. Nghe Hềtŕnh bày vềcách thức nuôi trâu, Vương tử Đồi thích lắm, bèn nuôi Hềlàm gia thần.

          Ba năm sau, nghe lời khuyên của người anh kết nghĩa là Kiển Thúc, Hềxin phép vương tử Đồi cho nghỉ việc. VềNgu, được Kiển Thúc giới thiệu với Cung Chi Kỳ rồi được Cung Chi Kỳ tiến dẫn lên vua Ngu, Hềđược vua Ngu cho làm trung đại phu.

          Năm năm sau, vua nước Tấn thôn tính Ngu, bắt vua Ngu đem vềTấn, Hềxin được đi theo sang Tấn để hầu hạ vua Ngu.

          Ba năm sau, vua Tấn gả con gái là Bá Cơ cho vua Tần. Hềbị tuyển vào đoàn tiến cống theo Bá Cơ sang Tần. Dọc đường, Hềbỏ trốn sang nước Tống. Khi Bá Cơ tới nơi, vua Tần đọc danh sách phái đoàn tiến cống, thấy có tên Hềmà không thấy người, bèn cho điều tra, nhưng không ai t́m ra được tung tích của H«.

          Ba năm sau, Hềlại bỏ Tống sang Sở. Nghe nói Hềgiỏi chăn trâu, vua Sở triệu vào hỏi rồi cho ra Đông Hải giæ chức Ngæ Nhân, chuyên chăn ngứa.

          Mười chín năm sau, đại phu nước Tần là Công Tôn Chu tâu với vua rằng thuộc hạ của ḿnh vừa t́m ra được tung tích của Hềở Đông Hải bên Sở. Vua hỏi Hềcó tài cán chi không th́ Chu đáp Hềcó tài chính trị, rồi khuyên vua nên sai sứ đem 5 bộ da dê sang biếu vua Sở, nói rằng Hềlà tội nhân bỏ trốn của Tần, xin Sở cho dẫn độ vềTần để trị tội. Nghe lời Chu, vua Tần liềnsai người đi sứ sang Sở. Vua Sở sai người ra Đông Hải bắt Hềvềtriều, trao cho sứ Tần đưa vềnước. Lúc đó Hềđă 70 tuổi.

          Theo sứ vềTần, được vua hỏi vềchính trị, Hềluận rất hay khiến vua phong cho Hềlàm tể tướng. V́ thế, người nước Tần đặt cho Hềmột lộng danh là Ngũ Cổ Đại Phu, có nghĩa là quan tể tướng được chuộc bằng 5 bộ da dê. 

          Vềphần vợ con Hềth́ từ khi Hềxin được đi sang Tấn theo hầu vua Ngu, vợ Hềlà Đỗ thị nghèo quá, không đủ ăn, phải đem con sang kinh đô nước Tần, làm nghềgiặt quần áo. Khi nghe tin Hềđược phong làm tể tướng nước Tần, Đỗ thị vẫn kinh hăi, không dám tới dinh tể tướng để nhận Hềlà chồng ḿnh.

          Một hôm, nhân Hềsai thuộc hạ ra chợ tuyển một gia nhân vào ở trong dinh tể tướng để trông coi việc giặt giũ, Đỗ thị bèn t́nh nguyện xin được vào dinh làm gia nhân không lương, nên được nhận.

          Tháng sau, nhân một hôm thấy Hềngồi nghe phường nhạc gảy đàn, thổi sáo trên sảnh đường, Đỗ thị bèn từ dưới bếp lên sảnh đường, ngồi ở một góc mà nghe. Lát sau, Đỗ thị xin chủ phường nhạc cho ḿnh đàn hát một bản.

          Chủ phường bèn bảo Đỗ thị thử đàn hát một bản cho ḿnh nghe trước. Thấy Đỗ thị đàn hát được, chủ phường ưng thuận.

          Khi nghe thấy một bài hát lạ, thuật chuyện một người đàn bà đem con gà mái ấp trứng trong nhà làm tiệc để ti­n chân chồng sang T« lập công danh, Hềbèn gọi canữ đến gần hỏi chuyện th́ nhận ra được vợ cũ, bèn ôm lấy mà khóc. Thế là gia đ́nh Hềđược đoàn tử. Vua Tần biết chuyện, bèn phong cho con trai Hềlà Bách Lư Thị làm quan đại phu. Đó là chuyện thời xưa.

          Thời nay, ở huyện Hà Tân tỉnh Sơn Đông, có nho sinhSướng Thể Nguyên.

          Một đêm, Thể Nguyên nằm mộng thấy thần nhân tới nói chuyện với ḿnh, gọi ḿnh là Ngũ Cổ Đại Phu. Tỉnh dậy, Thể Nguyên cho là một điềmlành.

          Giữa mùa đông năm ấy, vùng Sơn đông bị giặc cỏ tràn đến cướp phá.

          Một hôm, giặc tràn vào nhà, bắt Thể Nguyên đem đi. Tối đến, giặc nhốt Thể Nguyên vào một pḥng tối. Nằm trong pḥng, không chăn, không chiếu, Thể Nguyên lạnh quá, không sao ngủ được. Thể Nguyên bèn lần ṃ rờ rẫm ở trong pḥng để t́m một vật hầu có thể dùng làm chăn đắp cho ấm. May mắn vớ được mấy mảnh da dê, Thể Nguyên bèn dùng làm chăn đắp để ngủ qua đêm. V́ thế, Thể Nguyên tránh khỏi bị chết rét.

          Sáng ra, đếm được 5 mảnh da dê, Thể Nguyên chợt cười thầm rằng thần nhân trong giấc mộng trước kia đă đùa rợn, gọi ḿnh là Ngũ Cổ Đại Phu, là để báo cho ḿnh biết trước vềtai nạn suưt bị chết rét này.

          Vềsau, Thể Nguyên đi thi hương, đậu cử nhân, được triều đ́nh bổ nhậm đi làm tri huyện huyện Lạc Nam, tỉnh Thiểm Tây.

 

 

 

Cựu GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com