www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

Cựu GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas


  Thầy mất ngày 6/3/2017

 

 
 

 

 

 

 

383. LIỄU THỊ


Hoa nhân t́nh tử hoa đương khốc
Hoa vị t́nh sinh hoa dũ hương
Khả tích ái hoa nhân khứ hậu
Đố hoa phong vũ tiện sương cuồng

 

 

 

383. CƯỚP VỢ TƯỚNG CHO VIÊN NGOẠI

 

          kinh đô có nho sinh Hàn Dực, nổi tiếng danh sĩ, nhưng nhà nghèo. Hàng xóm nhà Hàn Dức là nhà của Lư Thắng. Lư Thắng giao du thân mật với Hàn Dức và với một kỹ nữ họ Liễu ở gần chợ. Lần nào tới nhà Liễu thị uống rượu, Lư Thắng cũng rủ Hàn Dức đi theo. V́ thế, Hàn Dức và Liễu thị quen nhau. 

          Một hôm, Lư Thắng nói với Hàn Dức:"Túc hạ là đương kim danh sĩ mà Liễu thị là đương kim quốc sắc! Đem quốc sắc mà ghép với danh sĩ th́ không đẹp đôi lắm hay sao?" Nghe Lư Thắng nói thế, Hàn Dức nghĩ là đúng, bèn bắt đầu giao du với Liễu thị thân mật hơn trước.

          Năm sau, Hàn Dức đi thi hương, đậu cử nhân.

          Ba năm sau. Nghe đồn Hàn Dức là kẻ có văn tài, tiết độ sứ Hầu Hy Dật, ở trấn Hoài Thanh, bèn vềtriều đ́nh tâu nhà vua phong cho Hàn Dức hàm viên ngoại và ban cho chức phử tá tiết độ sứ rồi sai ra phử việc cho ḿnh · trấn Hoài Thanh. Nhà vua chuẩn tấu. Bị Hy Dật giửc giă phải lên đường ngay để theo ḿnh ra Hoài Thanh nhận việc, Hàn Dức không kịp thu xếp để cho Liễu thị cùng đi.

          Thấy ḿnh bị Hàn Dức bỏ rơi, Liễu thị bèn xin vào cư ngụ trong chùa Kinh Quốc, xuống tóc đi tu.

          Ít lâu sau, thấy Hy Dật lại có việc phải vềkinh đô, Hàn Dức bèn xin vềtheo. Hy Dật thuận cho. Tới kinh đô, Hàn Dức vội đến kỹ viện t́m Liễu thị. Được biết Liễu thị đă vào chùa Kinh Quốc đi tu, Hàn Dức đến chùa t́m, th́ được biết Liễu thị đă bị một viên tướng · kinh đô, họ Sa, tên Trá Lợi, tới chùa bắt cóc đem vềlàm vợ rồi. Tuy buồn, nhưng Hàn Dức cũng không biết phải làm thế nào.

Hôm sau, đang cưỡi ngựa trên đường, chợt thấy trong một cỗ xe, có bong giai nhân thấp thoáng, trông giống Liễu thị, Hàn Dức bèn giong ngựa đi theo. Lát sau, chợt có tiếngnữ nhân từ trong xe hỏi vọng ra: "Có phải người cưỡi ngựa đi sau xe là viên ngoại họ Hàn không?" Hàn Dức vội lên tiếng: "Đúng là Hàn Dức đây! Có phải giai nhân ngồi trong xe là nương tử họ Liễu không?" Có tiếng đáp: "Thưa phải!" Rồi có tiếng hỏi tiếp:"Tối mai, vào lúc đầu canh một (7 giờ tối) viên ngoại có th́ giờ rảnh rỗi không?" Hàn Dức đáp: "Thưa có!" Chợt lại có tiếng nói: "Nếu thế th́ tối mai, vào lúc đầu canh một, xin viên ngoại hăy tới đúng chỗ này để cùng thiếp hàn huyên từ biệt!" Hàn Dức nói:"Xin vâng!" rồi phóng ngựa đi mất.

          Tối sau, đúng hẹn, Hàn Dức tới nơi th́ thấy Liễu thị đă ở đó. Hai người bèn đứng · bên đường mà hàn huyên hồi lâu rồi mới nói lời từ biệt. Khi chia tay, cả hai cùng bịn rịn, không muốn dời nhau. 

          Vềđến nhà, Hàn Dức nghe thấy tiếng trống điểm đầu canh hai. Chợt có lính tới gạ cửa, xin vào nhà, đưa thư của Hy Dật mời tới dứ tiệc, Hàn Dức lại theo lính lên xe vào tướng phủ.

          Tới tướng phủ, Hàn Dức thấy quan khách đông đảo, yến ẩm đàm đạo ồn ào, mà ḷng ḿnh th́ vẫn buồn rười rượi. Nh́n thấy Hàn Dức có vẻ mặt thiểu năo, một khách ngồi cạnh hỏi:"Sao trông viên ngoại buồn thế?" Hàn Dức bèn th· dài mà thuật lại chuyện ḿnh. Trong đám khách ngồi quanh, chợt có một viên tướng trẻ tuổi đứng dậy mà nói: "Hàn viên ngoại! Bản chức họ Hứa, tên Tuấn, là một tướng quân của triều đ́nh! Nếu viên ngoại muốn được xum họp lâu dài với Liễu thị th́ viên ngoại hăy viết ngay cho Liễu thị một lá thư rồi trao cho bản chức!" Nghe Hứa Tuấn nói, Hàn Dức vừa ngạc nhiên, vừa mừng rợ, vội xin giấy viết thư cho Liễu thị, rồi trao cho Hứa Tuấn. Hứa Tuấn đưa tay nhận thư rồi nói: "Viên ngoại cứ ngồi yên · đây mà yến ẩm, đàm đạo, chờ lúc bản chức trở về th́ viên ngoại hăy ra đi!" Nói xong, Hứa Tuấn liềnđứng dậy, ra chuồng tháo hai ngứa, cượi một con, dắt một con ra khỏi cổng tướng phủ, phóng thẳng tới phủ đệ Trá Lợi. Được biết trước là hôm ấy Trá Lợi vắng nhà, Hứa Tuấn bèn lớn tiếng nói: "Sa tướng quân vừa ngă ngứa, đầu đập vào đá, thương tích nặng lắm, khó ḷng qua khỏi! Hàn viên ngoại nhờ bản chức tới đây đưa thư cho Liễu phu nhân rồi chờ rước phu nhân đi!"

          Nghe có tiếng người nói ở ngoài cổng, Liễu thị kinh hăi quá, vội chạy ra mở cổng. Hứa Tuấn bèn trao lá thư của Hàn Dức cho Liễu thị. Đọc thư xong, Liễu thị c̣n hoang mang chưa quyết th́ đă bị Hứa Tuấn nhảy xuống ngứa, bế xốc lên, đặt ngồi trên lưng ngựa kia.

          Hứa Tuấn bèn nhảy lên lưng ngứa, dắt ngựa Liễu thị mà phóng như bay về tướng phủ. Khi đợ Liễu thị xuống ngựa, dẫn vào pḥng tiệc, Hứa Tuấn thấy quan khách vẫn c̣n đang yến ẩm đàm đạo. Hứa Tuấn liền dẫn Liễu thị đến trao cho Hàn Dức mà nói: "Đây là Liễu phu nhân! May mà bản chức không làm nhửc mệnh viên ngoại!" Hàn Dức đáp: "Tướng quân thức là một vị tướng rường cột của triều đ́nh! Bản chức xin đa tạ tướng quân!"

          Khi tan tiệc, Hàn Dức đưa thẳng Lư thị về Hoài Thanh. Tháng sau, hai người làm lễ thành hôn ở đó.

          Nghĩ rằng Lư thị không phải là người vợ cưới theo nghi lễ mà chỉ là người vợ bắt cóc đem về,nên tuy biết Hàn Dức đă cướp vợ ḿnh nhưng Trá Lợi cũng không dám nạp đơn kiện cáo.

  

 

 

384. KHẨU KỸ

Sa nhưng nguyệt thượng dạ siêu siêu
Tào tạp châu hầu thắng quản tiêu
Thị ảo thị chân thả mạc biện
Đán văn kiều ngæ diệc hồn tiêu

 

 

 

 

384. KỸ THUẬT MIỆNG

 

          Bản nhân quê ở Sơn Đông. Một hôm, có một nữ lang tuổi chừng 24, 25, không biết quê quán ở· đâu, gánh hai bồ thuốc tới làng bản nhân, t́m thuê được một căn nhà để mở dược pḥng.

          Hôm sau, nữ lang đi dạo quanh làng, rao rằng có thể coi mạch hốt thuốc chữa đủ mọi thứ bệnh cho các bệnh nhân. Nhà nào trong làng có người bị bệnh cũng mời nữ lang vào nhà coi mạch hốt thuốc. Vào nhà, nữ lang chỉ coi mạch chứ không hốt thuốc. Người nhà hỏi tại sao th́ nữ lang đáp: "Bản nhân chỉ biết coi mạch định bệnh, chứ không biết kê đơn hốt thuốc. Tối nay về nhà, bản nhân sẽ tŕnh lại với chư vị nữ thần mà bản nhân thờ phượng để xin chư vị kê đơn hốt thuốc cho bệnh nhân! Rồi khuya nay, mời quư vị tới tệ xá mà lấy thuốc!"

          Tối ấy, khi người nhà các bệnh nhân tới nhà nữ lang th́ thấy cửa đóng then cài rất kỹ. Họ bèn rủ nhau đi ṿng quanh căn nhà để coi xem có điều ǵ lạ hay không. Bỗng họ nghe thấy tiếng nữ lang th́ thầm nói chuyện. Một người trong bọn bèn lên tiếng đằng hắng để thử xem nữ lang phản ứng ra sao th́ thấy nữ lang im bặt.

          Chờ đến nửa đêm, họ mới lại nghe thấy tiếng rèm lay động, rồi tiếng nữ lang từ trong nhà hỏi vọng ra sân: "Phải chăng Cô Chín đă tới?" Có tiếng một nương tử đáp: "Phải! Ta đă tới đây!"nữ lang lại hỏi: "T́ nữ Lạp Mai có theo Cô Chín tới chăng?" Có tiếng một t́nữ đáp thay chủ: "Thưa có! Lạp Mai đây này!" Thế rồi, im lặng.

          Lát sau, họ lại nghe thấy tiếng rèm lay động, rồi lại thấy tiếng nữ lang từ trong nhà hỏi vọng ra sân: "Phải chăng Cô Sáu đă tới?"  Có tiếng một nương tử khác đáp: "Phải! Ta đă tới đây!"nữ lang lại hỏi: "T́ nữ Xuân Mai có bế thằng bé theo chăng?" Có tiếng một t́ nữ khác đáp thay chủ: "Thưa có! Đă để nó ngủ ở nhà, nhưng v́ nó không chịu ngủ, nên phải bế nó đi theo! Chao ôi, sao nó nặng thế? Bế nó măi, mỏi cả tay!"

          Sau đó, họ nghe thấy tiếng nữ lang, tiếng Cô Chín, với tiếng Cô Sáu chen lẫn vào nhau mà nói cười vui vẻ. Rồi đến tiếng t́ nữ Xuân Mai dỗ trẻ, rồi đến tiếng một đứa bé cười khanh khách. Sau cùng, đến tiếng nữ lang cười, nói: "Thằng bé này tinh nghịch lắm! Nó c̣n bế cả con mèo đi theo nó nữa đây này!" 

          Lát sau, họ lại nghe thấy tiếng rèm lay động, rồi lại thấy tiếng nữ lang từ trong nhà hỏi vọng ra sân: "Phải chăng Cô Tư đă tới?" Có tiếng mộtnữ lang khác: "Phải! Ta đă tới đây!"nữ lang lại hỏi:"Sao Cô Tư tới tr­ thế?" Có tiếng một t́nữ khác đáp thay chủ: "V́ đường xa trên ngàn dặm mà Cô Tư th́ đi chậm! Chao ôi, phải nắm tay Cô Tư mà kéo đi nên bây giờ mới tới được chốn này!" Thế rồi, mọi người nói chuyện ồn ào. Có tiếng nữ lang nói: "Xin mời Cô Chín an tọa!" Rồi có tiếng Cô Sáu nói: "Phải kê thêm bàn ghế nữa ra đây mới đủ!" Sau đó, có tiếng xê dịch bàn ghế, vang động cả nhà, hồi lâu mới im.

          Lát sau, có tiếng nữ lang hỏi: "Thưa Chư Cô, kê đơn cho bệnh nhân này th́ phải dùng nhẳng vị thuốc chi?" Có tiếng Cô Chín đáp: "Phải dùng pḥng đảng sâm!" Có tiếng Cô Sáu nói: "Phải dùng thêm trích bắc kỳ!" Có tiếng Cô Tư nói: "Phải dùng thêm cả đại xuyên quybạch cống truật!" Rồi có tiếng mọi người bàn bạc. Hồi lâu, có tiếng mọi người cùng thỏa thuận dùng thêm mấy vị thuốc khác như thăng ma, sài hồ, trần b́, cam thảo, đại tảo, xuyên khung. Rồi có tiếng Cô Chín sai t́nữ: "Lạp Mai! Hăy đi lấy giấy bút đem ra đây cho ta!"

          Lát sau, có tiếng mài mức, tiếng xé giấy, tiếng rút bút khỏi ống. Rồi có tiếng vứt bút lên bàn, tiếng bốc thuốc, tiếng sột soạt của giấy gói, thảy đều rạ mồn một. Sau đó, nữ lang lại xin chư vị nữ thần kê đơn cho bệnh nhân khác rồi mọi việc lại tái diễn. Hồi lâu, có tiếng sột soạt của giấy gói thang thuốc cuối cùng. Mọi người đứng ở ngoài sân đều hồi hộp đợi chờ.

          Lát sau, nữ lang mở cửa bước ra hành lang, gọi tên từng bệnh nhân để người nhà bước lên hành lang mà lănh mấy thang thuốc, đem về sắc cho bệnh nhân uống. Vừa trao hết mấy thang thuốc cuối cùng, nữ lang liền quay vào nhà, đóng chặt cửa lại, ư như không muốn để cho ai hỏi thêm điều chi cả. Người nhà các bệnh nhân nói rằng họ có thể phân biệt được rơ ràng tiếng nói của từng người trong căn nhà. Thí dụ, tiếng nói của Cô Tư th́ nhẹ nhàng uyển chuyển, tiếng nói của t́ nữ Lạp Mai th́ thánh thót, nên thơ, tiếng nói của t́ nữ Xuân Mai th́ ngọt ngào, ấm áp.

          Lănh thuốc xong, họ hí hửng đem về sắc cho bệnh nhân uống, tin rằng bệnh nhân sẽ khỏi. Thế nhưng, khi thấy bệnh nhân uống hết mấy thang mà bệnh t́nh vẫn không thuyên giảm, họ mới nghi rằng nữ lang là kẻ bịp bợm. Họ bèn họp bàn với nhau, rồi kết luận rằng nữ lang có một biệt tài của miệng là có thể bắt chước được tiếng nói của nhiều người khác nhau, cũng như có thể bắt chước được tất cả các tiếng nói ấy phát ra cùng một lúc. Họ gọi biệt tài ấy là khẩu kỹ và kết luận rằng nữ lang đă lợi dụng khẩu kỹ  để sinh nhai bằng nghề bán thuốc.

          Khi thấy khẩu kỹ của ḿnh đă bị bại lộ, nữ lang bèn trả nhà, gánh hai bồ thuốc mà dời khỏi làng. Tuy nữ lang không có tài chữa bệnh, nhưng bản  nhân nghĩ nữ lang có cái biệt tài rất hiếm là khẩu kỹ.

 

 

 

 

Cựu GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com