www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

Cựu GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas


  Thầy mất ngày 6/3/2017

 

 
 

 

 

 

 

385. LỤC Y NỮ


Khuy nhưng hữunữ dạ tuần tuần    
Nhất khúc thanh ca diệu nhập thần
Cư xứ bất lao quân nhứ vấn
Lửc y  nguyên thị Vệ cung nhân 

 

 

 

 

385. NỮ LANG ÁO XANH

 

          Huyện Ích Đô, tỉnh Sơn Đông có nho sinh họ Vu, tên Cảnh, tên chæ Tiểu Tống. V́ · gần nhà có ngôi chùa L­ Tuyền,Tiểu Tống thường đem sách lên thư pḥng nhà chùa ngồi đọc cho tĩnh.

          Một hôm, khi trời vừa tối, đang ngồi đọc sách trong thư pḥng, bỗng Tiểu Tống nghe thấy tiếng con gái · ngoài cửa sổ khen rằng:"Vu lang chăm học quá nhỉ?" Giật ḿnh kinh hăi, ngẩng đầu lên coi, Tiểu Tống nh́n thấy mộtnữ lang đứng lấp ló · ngoài khung cửa, mặc chiếc áo xanh, quần dài chấm gót, yểu điệu vô nhưng. Nghinữ lang không phải là người, Tiểu Tống bèn lên tiếng hỏi: "Nàng họ tên chi, từ chốn nào tới đây thế?"nữ lang mỉm cười mà đáp:"Đă nghi rằng không thể ăn đời · kiếp được với nhau th́ c̣n hỏi ngọn nguồn của nhau để làm chi?" Tiểu Tống bèn mờinữ lang vào thư pḥng đàm đạo, nhưngnữ lang từ chối, chỉ đứng · ngoài khung cửa mà nói chuyện. Đến quá nửa đêm,nữ lang mới xin cáo biệt.

          Từ đó, tối nào nữ lang cũng tới tṛ chuyện với Tiểu Tống.

          Một tối, trong khi tṛ chuyện, Tiểu Tống mờinữ lang tối sau tới thư pḥng cùng yến ẩm, đàm đạo.nữ lang nhận lời.

          Tối sau, đúng hẹn,nữ lang tới. Trong khi yến ẩm, đàm đạo,nữ lang bàn luận vềâm nhạc rất thông thạo khiến Tiểu Tống phải ngạc nhiên. Tiểu Tống bèn khen khéo:"Tiếng nàng nói nghe đă réo rắt véo von rồi! Nàng mà hát th́ chắc là người nghe phải xiêu hồn lạc phách!"nữ lang mỉm cười mà đáp:"Chàng nói chí lư! Tuy nhiên, thiếp không muốn làm cho chàng bị lạc phách xiêu hồn đâu! Thiếp cam đoan với chàng là thiếp sẽ hết sức giæ ǵn, không bao giờ để cho tiếng hát của ḿnh lọt vào tai chàng cả!" Kinh hăi quá, Tiểu Tống nói:"Nàng hiểu lầm ư ta rồi! Ta chỉ muốn khen nàng hát hay, chứ đâu ta có lo phải nghe tiếng hát của nàng? Trái lại, ta đang ao ước được nghe tiếng hát của nàng đây!"nữ lang mỉm cười mà nói:"Thiếp không hiểu lầm ư chàng đâu! Thiếp nói đùa đó thôi! Thiếp cũng muốn hát cho chàng nghe lắm, nhưng thiếp lại e có người khác cũng nghe thấy!" Tiểu Tống bèn nói:"Thế th́ mời nàng lại gần ta mà hát thật khẽ, chỉ đủ cho một ḿnh ta nghe!"nữ lang bèn gật đầu mà đáp:"Thiếp xin lănh ư!" Rồinữ lang cất bước, điểm nhẹ gót sen, đến cạnh thành ghế Tiểu Tống đang ngồi, dứa vào thành ghế mà cất tiếng hát thật khẽ, chỉ đủ cho một ḿnh Tiểu Tống nghe:

Trên cây lẻ một bóng chim

Nửa đêm tiếng hót bỗng im không c̣n

Thiếp nào ngại uớt gót son

Chỉ e chàng bị hao ṃn ḿnh ve

          Tiếng hát quả mảnh như tơ, chỉ đủ cho một ḿnh Tiểu Tống nghe, c̣n Tiểu Tống th́ thấy tiếng hát thánh thót quá, quả đă làm xiêu ḷng ḿnh. 

          Hát xong,nữ lang m· cửa sổ thư pḥng, ḍm ra ngoài mà nói:"Thiếp e có kẻ núp · bên ngoài để nghe lén!" Rồinữ lang phóng ḿnh ra khỏi pḥng, đi quanh chùa hết một ṿng để quan sát, rồi mới tr· vào pḥng.

          Tiểu Tống hỏi: "Nàng có làm chi đâu mà phải kinh hăi quá như thế?" nữ lang cười, đáp:"Ngạn ngæ có câu: Con ma sống trộm thường hay sợ người! Thiếp chính là con ma đang sống trộm đây!" Đáp xong,nữ lang tỏ vẻ rất lo âu. Tiểu Tống hỏi:"Sao trông nàng có vẻ lo âu quá thế?"nữ lang đáp:"V́ thấy sốt ruột và máy mắt nên thiếp nghi là điềmdữ!" Tiểu Tống vội trấn an:"Ai là kẻ không thấy sốt ruột và máy mắt? Đó là nhẳng việc xảy ra hàng ngày, chứ đâu có phải là điềmdữ?" Nghe Tiểu Tống nói,nữ lang cũng cảm thấy hơi an tâm. Ngồi xuống ghế chuyện tṛ với Tiểu Tống cho đến gần sáng,nữ lang mới đứng dậy xin cáo biệt, rồi m· cửa, bịn rịn bước đi.

          Mới đi được mấy bước, bỗngnữ lang dừng chân, quay lại nói với Tiểu Tống:"Lạ quá! Không biết có chuyện chi bất tường sắp xảy ra cho thiếp mà sao tứ nhiên thiếp cảm thấy sợ hăi quá!" Nghenữ lang nói, Tiểu Tống vội đứng dậy, ti­n chânnữ lang ra tận ngoài cổng chùa, rồi đi ti­n thêm một quăng khá xa.

          Thấy Tiểu Tống dợm tr· vềchùa,nữ lang liềnnói: "Xin chàng đừng tr· vềchùa vội! Hăy đứng yên đây mà nh́n thiếp ra đi, cho đến khi bóng thiếp khuất · chân trời th́ chàng hăy tr· vềchùa!" Thương hạinữ lang, Tiểu Tống gật đầu.

          Giæ lời hứa, Tiểu Tống cứ đứng yên một chỗ mà nh́nnữ lang ra đi. Hồi lâu, khinữ lang đă đi xa tắp, không c̣n nh́n thấy bóng dáng đâunữa, Tiểu Tống mới quay ḿnh tr· vềchùa.

          Vừa bước chân vào thư pḥng, chợt Tiểu Tống nghe thấy tiếngnữ lang kêu cứu thất thanh · phía cổng chùa:"Cứu thiếp với! Cứu thiếp với!" Kinh hăi quá, Tiểu Tống lại chạy ra cổng, nhưng chỉ thấy bốn b« tịch mịch, không c̣n tiếng kêu cứunữa!

          Đang bước tr· vào thư pḥng, bỗng lại nghe thấy tiếng kêu cứu, nhưng yếu ớt hơn nhiều,tựahồ như từ trên mái chùa vọng xuống, Tiểu Tống vội nghển cổ nh́n lên.   Thấy · trên mái chùa có một con nhện lớn đang giăng tơ bắt một con vật nhỏ giăy giửa và phát ra tiếng kêu cứu ai oán bi thương, Tiểu Tống vội chạy đi lấy một cây sào, đem tới xoắn mạng nhện, đưa con vật nhỏ xuống sân chùa. Gợ mạng nhện ra, thấy con vật nhỏ là một con ong xanh hấp hối, Tiểu Tống vội đem vào thư pḥng, đặt lên bàn học. Hồi lâu, con ong sống lại, bắt đầu lê lết chậm chạp trên mặt bàn.

          Lát sau, khi đă hồi phửc, con ong ḅ vào nghiên mức, khiến thân ướt đẫm, rồi lại lê lết trên mặt bàn, vạch ra hai chæ cám ơn.

          Lát sau nữa, đột nhiên con ong xoè được hai cánh, bay vọt lên cao, phóng ḿnh qua cửa sổ mà bay đi mất.

          Từ đó, Tiểu Tống không thấynữ lang áo xanh tr· lại thư pḥng nhà chùa để tṛ chuyện với ḿnh nữa.

 

 

 

 

 

388. THẠCH TÔNG NGỌC

 

Bộ phú nghiêm giao nhất tái thôi 
Thâu tương hà tử đắc tu tài
Mạc ngôn trạo bạch vô phân biệt 
Chỉ đăi lân nhân tác chứng lai

 

 

 

 

388. HUYỆN T CÓ TÀI XỬ ÁN

 

          Huyện Trường Sơn, tỉnh Sơn Đông có tiến sĩ Thạch Tông Ngọc được triều đ́nh bổ nhậm làm quan tể huyện Tân Trịnh, tỉnh Hà Nam.

          Một hôm, có nhà buôn họ Trương, tên Hoán ch· hàng từ xa tới Hà Nam bán, thu được năm ngàn lạng vàng, kể cả vốn lời. Toan đi buônnữa, đột nhiên bị bệnh, Trương Hoán bèn bỏ ư định đi buôn để đem tiềnvềquê. V́ đang bị bệnh, không thể cượi ngứa, Trương Hoán phải thuê hai phu cáng khiêng ḿnh vềquê.

          Khi khiêng cáng qua chợ huyện Tân Trịnh, nh́n thấy quán cơm, hai phu cáng chợt cảm thấy đói, bèn rủ nhau hạ cáng · vệ đường, bảo Trương Hoán nằm chờ để họ vào chợ ăn uống. Trương Hoán gật đầu, nằm trong cáng, phủ khăn lên mặt, ôm túi hành lư mà chờ, rồi ngủ thiếp đi.

          Lát sau, bỗng có tên Đào Quyết, đi qua chỗ chiếc cáng hạ · vệ đường. Thấy không có phu khiêng, Đào Quyết bèn m· rèm, nh́n vào trong cáng. Thấy một kẻ phủ khăn lên mặt, ôm túi nằm ngủ, Đào Quyết bèn giật lấy túi mà chạy.

          Bất thần bị cướp, Trương Hoán tỉnh giấc, vùng dậy đuổi theo. Thấy kẻ cướp cao lớn hơn ḿnh, Trương Hoán không dám đuổi tới gần mà chỉ chạy cầm chừng · đằng xa để theo dại. Thấy kẻ cướp chạy vào một xóm nhỏ, Trương Hoán cũng chạy theo. Thấy kẻ cướp chạy vào một căn nhà · trong xóm, Trương Hoán không dám chạy theonữa, chỉ đứng lấp ló · ngoài hàng rào, nh́n qua khe hổng để theo dại.  

          Sau khi đem túi hành lư cất vào pḥng riêng, Đào Quyết tr· ra pḥng khách, đảo mắt nh́n xem có động tĩnh chi không. Thấy có kẻ lạ mặt đứng lấp ló · ngoài hàng rào, nh́n vào nhà ḿnh, Đào Quyết giận lắm, chạy ra cổng bắt. Thấy Đào Quyết ra bắt ḿnh, Trương Hoán không chạy, cứ đứng yên để Đào Quyết bắt. Lấy giây trói Trương Hoán xong, Đào Quyết giải Trương Hoán lên huyện đường, tŕnh quan tể. Nghe lính vào tŕnh, Thạch công sai ra dẫn cả hai vào pḥng xử.

          Thạch công hỏi Đào Quyết:"Ngươi giải tên này lên đây khai báo việc chi?" Đào Quyết đáp:"Bẩm đại quan, vừa rồi tiểu nhân đang · nhà, t́nh cờ nh́n ra cổng, thấy tên này đứng lấp ló · ngoài hàng rào, chắc là y định vào nhà tiểu nhân ăn trộm!" Thạch công hỏi Trương Hoán:"Y khai như thế có đúng không?" Trương Hoán đáp:"Bẩm đại quan, y man khai! Tiểu nhân buôn hàng · Sơn Tây ch· xuống Hà Nam. Vừa bán hết hàng th́ tiểu nhân bị bệnh, phải thuê hai phu cáng khiêng vềSơn Tây. Tới chợ huyện này, hai phu hạ cáng · vệ đường, vào quán ăn cơm, bảo tiểu nhân nằm chờ · trong cáng. Chợt y tới m· rèm cáng, cướp túi hành lư của tiểu nhân mà chạy. Tiểu nhân vùng dậy đuổi theo, nhưng v́ thấy y lức lượng nên tiểu nhân sợ, không dám chạy tới đ̣i lại túi mà chỉ chạy cầm chừng · đằng xa để theo dại. V́ tiểu nhân nằm phủ khăn lên mặt, y không nhận ra tiểu nhân là kẻ bị y cướp túi, nên y mới bắt giải tiểu nhân lên đây mà man khai với đại quan!" Thạch công phán:"Không có đứa nào đưa ra được bằng cớ chứng tỏ lời khai của ḿnh là đúng cả! Thôi! Vềđi!" Rồi Thạch công sai lính đuổi cả hai ra ngoài. Đào Quyết không nói năng chi, nhưng Trương Hoán th́ lớn tiếng kêu ca:"Quan tể này xử án d· quá! Vụ án d­ dàng như thế mà không phân biệt nổi trắng đen!"

          Tuy nghe thấy Trương Hoán nói, nhưng Thạch công vẫn làm ngơ.

          Đào Quyết vềnhà, c̣n Trương Hoán th́ ra chỗ hạ cáng · bên đường. Thấy cả chiếc cáng lẫn hai phu khiêng đều đă biến mất, Trương Hoán bèn nằm xuống vệ đường mà ngủ.

          Ngồi trong huyện đường, chợt nghĩ Đào Quyết vẫn c̣n thiếu thuế của huyện, Thach công bèn sai lính tới nhà Đào Quyết giửc thuế.

          Sáng sau, Đào Quyết đem ba lạng vàng lên huyện đường nạp thuế. Thach công bèn sai lính gọi Đào Quyết vào pḥng xử, hỏi:"Ngươi lấy vàng này · đâu ra?" Đào Quyết đáp:"Bẩm đại quan, tiểu nhân bán áo quần và đồ đạc!" Thạch công bèn sai lính ra ngoài sân nói rằng trong đám dân đang ngồi chờ đóng thuế, có ai là hàng xóm với Đào Quyết th́ phải vào tŕnh diện quan.

          Lát sau, lính dẫn một người vào pḥng xử. Người ấy thưa với Thạch công:"Bẩm đại quan, tiểu nhân họ Tạ, tên Thuấn, là hàng xóm của Đào Quyết!" Thạch công hỏi: "Hôm nay, tên Đào Quyết đem ba lạng vàng lên đây nạp thuế! Ngươi là hàng xóm của y th́ ngươi có biết y lấy ba lạng vàng ấy · đâu ra không?" Tạ Thuấn đáp:"Bẩm đại quan, tiểu nhân không được biết!" Thạch công bèn nói với Đào Quyết:"Ngươi có vàng mà hàng xóm không biết th́ lai lịch ba lạng vàng của ngươi mờ ám lắm!" Nghe thấy thế, Đào Quyết vội lừ mắt nh́n Tạ Thuấn mà hỏi: "Bằng hữu · ngay cạnh nhà mỗ! Hôm nọ mỗ bán áo quần và đồ đạc, ồn ào như thế mà bằng hữu không biết hay sao?" Tạ Thuấn vội đáp:"Có! Mỗ có nghe nói!" Thạch công bèn quát Tạ Thuấn:"Như thế th́ hóa ra nguơi là kẻ đồng lạa với tên Đào Quyết này rồi! Ta phải ra lệnh cho lính tra tấn ngươi mới được!" Kinh hăi quá, Tạ Thuấn vội thưa:"Bẩm đại quan, là hàng xóm của Đào Quyết, tiểu nhân không dám chuốc oán mua thù với y! Thế nhưng, nay đại quan đă ra lệnh cho lính tra tấn th́ tiểu nhân phải khai sứ thức!" Thạch công hỏi:"Sứ thức ra sao?" Tạ Thuấn đáp:"Sứ thức là Đào Quyết đă cướp túi hành lư của Trương Hoán · ngoài chợ!"

          Thạch công bèn sai lính thả cho Tạ Thuấn ra về.

          Tiếp theo, Thạch công sai lính áp giải Đào Quyết vềnhà, bắt phải lấy túi hành lư của Trương Hoán đem lên huyện đường nạp, rồi sai lính giam Đào Quyết vào ngục.

          Sau cùng, Thạch công sai lính ra chợ t́m Trương Hoán, dẫn vào huyện đường.

          Đang ngồi rầu rĩ · vệ đường, bỗng thấy lính tới dẫn ḿnh vào huyện đường để nhận túi hành lư với ba lạng vàng mà Đào Quyết đă lấy ra để nạp thuế, Trương Hoán mừng rợ vô tả, vội sửp xuống lạy tạ quan tể, rồi xin phép được ra chợ, thuê xe vềSơn Tây.

          Theo thiển ư, ở Trung quốc có rất nhiều vị quan có tài xử án sáng suốt và có thức tâm muốn giæ ǵn công lư cho nhân dân như quan tể Thạch Tông Ngọc.

 

 

 

 

Cựu GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com