www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng  

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú       

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

298. CẦM SẮT

 

Ưu hoạn tằng kinh lịch duyệt đa                 Thụ ân thâm trọng phục như hà

Thiên ma kiếp hậu thiên duyên hợp                Chân thị nhân gian an lạc oa

 

 

   

 

298. LẤY VỢ TIÊN DƯỚI ÂM PHỦ

 

          Huyện Nghi Thủy tỉnh Sơn Đông có nho sinh họ Vương, tên Ánh, 17 tuổi, học lực trung b́nh, mồ côi cha mẹ từ hồi c̣n nhỏ. Vương Ánh có sức khoẻ hơn người, giỏi vơ nghệ, nhưng hiền lành l­ễ độ. Tuy nhà nghèo, nhưng Vương Ánh ăn mặc rất chỉnh tề, sạch sẽ.

          Trong huyện, có phú ông họ Lan, có hai trai đầu ḷng và một gái út. Gái út tên Thái Huệ, 16 tuổi, tính t́nh thô bạo, hung hăn nên chưa có ai tới cầu hôn. Thấy Vương Ánh hiền lành l­ễ độ, Lan ông bèn gọi tới nhà, bảo nếu chịu cưới Thái Huệ th́ ông sẽ bồi hoàn phí tổn cho, xây cho một căn nhà, rồi sẽ để của cho. Vương Ánh ưng thuận.

          Về nhà chồng, Thái Huệ đem theo bà vú họ Điền. Thấy nhà chồng xơ xác, Thái Huệ tỏ vẻ khinh khi, hỗn xược với chồng. Cậy ḿnh có của hồi môn, Thái Huệ đ̣i nắm quyền trong nhà, việc ǵ cũng bắt chồng phải theo ư ḿnh. Bữa nào Thái Huệ cũng ăn trước, c̣n cơm thừa canh cặn mới cho chồng ăn sau. Tuy bị vợ đối xử tệ bạc, Vương Ánh vẫn nhịn nhục, chẳng nói chi.

          Năm sau, Lan ông bị bạo bệnh mà mất. Hai con trai chia nhau gia tài của cha, chẳng chia cho em gái chút nào. Thấy cha đă mất, không c̣n ai ngăn cản, Thái Huệ càng hỗn xược với chồng.

          Năm sau, Vương Ánh lên tỉnh dự khoa thi đồng tử. Đến ngày trường thi yết bảng, không thấy tên ḿnh, Vương Ánh lên đường về quê.

          Sáng ấy, về tới nhà, không thấy vợ, Vương Ánh xuống bếp t́m. Đang đói, thấy ở dưới bếp có nồi thịt dê, Vương Ánh bưng lên pḥng khách, đặt ở sập, lấy bát đũa ngồi ăn. Đang ăn th́ vợ về.

          Thấy chồng ngồi ăn thịt dê, Thái Huệ chẳng nói chi, chỉ lẳng lặng tới bưng nồi thịt cất vào tủ. Bị vợ làm nhục, Vương Ánh nổi giận, ném đũa xuống đất, hét: "Sống mà bị nhục như thế này, thà chết c̣n hơn!" Thái Huệ bĩu môi, hỏi:"Định bao giờ mới chết?" rồi xuống bếp lấy một cuộn dây thừng, đem lên ném vào mặt chồng mà nói:"Dây đó! Thắt cổ đi!" Giận quá, Vương Ánh đứng dậy, chạy tới tủ, hất nồi thịt xuống đất, rồi lấy chén ném vợ. Bị chiếc chén bay trúng trán, Thái Huệ thét lên ầm ĩ, chửi rủa chồng thậm tệ, sai mụ Điền đi mời hai người anh tới. Vương Ánh chẳng nói chi, chỉ lẳng lặng nhặt cuộn dây, đi ra cổng, bước ra đường.

          Lang thang trên đường, Vương Ánh nảy ư vào rừng tự tử. Khi tới chân ngọn núi Thiết Sơn, thấy một cổ thụ, Vương Ánh dừng bước, lấy cuộn dây ra, thắt tḥng lọng ở một đầu rồi cầm đầu kia, leo lên cây, buộc vào cành lớn.

          Xuống đất, toan tḥ đầu vào tḥng lọng, chợt nghe có tiếng động, Vương Ánh đảo mắt nh́n quanh. Thấy vách núi tự nhiên nứt ra, để lộ một sơn động, Vương Ánh đưa mắt nh́n vào. Thấy một cô gái mặc quần hồng đi ở bên trong, trông tựa t́ nữ nhà quyền quư, Vương Ánh lấy làm lạ, thầm nghĩ chắc là ma.  

          Ở trong động, ngẩng đầu nh́n ra ngoài, thấy một người đàn ông đứng ở gốc cổ thụ đang chằm chặp nh́n ḿnh, cô gái vội quay mặt vào trong. Thế là vách núi lại tự nhiên khép kín.  

          Nghĩ cô gái là ma, Vương Ánh chợt đổi ư, chẳng muốn chết bằng cách treo cổ nữa mà muốn gặp cô gái để hỏi cách chết khác, êm ả hơn. Vương Ánh bèn leo lên cây, tháo dây xuống, cuộn lại, ném ở gốc cây, mong vách núi lại nứt ra.

          Lát sau, quả nhiên vách núi lại nứt ra, cô gái lại lấp ló ở trong động, nh́n ra ngoài. Thấy người đàn ông vẫn đứng nh́n ḿnh chằm chặp, cô gái lại biến mất, vách núi lại khép kín. Vương Ánh lại ngồi chờ ở gốc cây.

          Lần này, chờ măi chẳng thấy vách núi nứt ra nữa, Vương Ánh bèn đứng dậy, bê một tảng đá đập mạnh vào vách núi để gây tiếng động. Không thấy chi lạ, Vương Ánh nói lớn:"Xin cô nương ở trong động làm ơn chỉ đường cho tiểu sinh vào!" Chẳng thấy ai đáp, Vương Ánh lại nói:"Tiểu sinh không xin vào để cầu hoan lạc đâu! Tiểu sinh chỉ xin vào để cầu chết êm ả mà thôi!" Nói xong, chợt Vương Ánh nghe thấy một âm thanh vo ve tựa tiếng ong, từ trong động bay ra, rót vào tai ḿnh:"Muốn cầu chết êm ả th́ đêm khuya hăy tới! Bây giờ c̣n sáng, hăy về đi!" Vương Ánh đáp:"Xin vâng!" Nhưng rồi Vương Ánh không về, cứ ngồi ở gốc cây để chờ đêm khuya.

          Đến tối, khi trăng sao đă mọc, đột nhiên Vương Ánh lại thấy vách núi nứt ra, rồi thấy trong sơn động có một biệt thự, xây trên đài cao. Thấy từ mặt đất lên đài có chừng trăm bậc đá, Vương Ánh bèn đứng dậy, đi vào động, bước lên đài. Tới lưng chừng đài, đột nhiên Vương Ánh thấy giữa hai bậc đá có một ḍng suối chắn ngang, hơi nước bốc lên nghi ngút. Thầm nghĩ chắc quỷ thần biết ḿnh đang đi t́m cái chết, nên bày ra ḍng suối nước nóng này cho ḿnh tự tử, Vương Ánh liền cởi giày để trên bờ, rồi nhắm mắt nhảy ùm xuống suối, khiến nước bắn tung.

          Thấy áo quần bị nước nóng thấm qua, Vương Ánh thầm nghĩ chắc thân ḿnh sẽ bị luộc chín, rồi xác ḿnh sẽ bị ch́m sâu. Thế nhưng, như có phép lạ, Vương Ánh thấy ḿnh chẳng hề bị bỏng, mà lại nổi trên mặt nước. Vương Ánh bèn bơi sang bờ bên kia, rồi tiếp tục bước lên đài cao.

          Lên đài, thấy chung quanh có hàng rào vây kín, chỉ chừa một cổng lớn để ngỏ, Vương Ánh bèn bước qua cổng vào sân. Thấy biệt thự sừng sững ở giữa sân, đèn nến sáng chưng, Vương Ánh cất bước đi vào.

          Chợt nghe có tiếng chó sủa, rồi thấy một chó ngao từ phía sau biệt thự xông ra, Vương Ánh nhặt đá ném chó. Bị trúng đá, chó kêu ăng ẳng, bỏ chạy. Nhưng rồi, có cả một đàn chó từ phía sau biệt thự vừa sủa ầm ĩ vừa xông ra, Vương Ánh kinh hăi, chẳng biết phải đối phó ra sao.

May thay, trong lúc nguy cấp, Vương Ánh thấy cô gái từ trong biệt thự cầm đèn lồng chạy ra, quát đàn chó. Lập tức, đàn chó ngưng sủa, quắp đuôi chạy vào biệt thự. Cô gái hỏi:"Có phải đại-lang là người muốn cầu chết đó không?" Vương  Ánh gật đầu, đáp:"Thưa phải! Cám ơn cô-nương đă cứu tiểu sinh khỏi bị đàn chó phanh thây!" Cô gái đáp:"Có chi đâu! Thiếp chỉ tuân lệnh nương-tử mà thôi! Thấy đại-lang bị đàn chó xông ra sủa cắn, nương-tử  liền sai thiếp ra đây đuổi chó, đưa đại-lang vào căn nhà ở phía sau biệt thự tạm nghỉ!" Vương Ánh hỏi:"Nương-tử là ai?" Cô gái đáp:"Là chủ nhân biệt thự này, ái nữ của hầu tước họ Tiết ở Đông Hải!" Vương Ánh hỏi:"Khuê danh nương-tử là chi?" Cô gái đáp:"Cẩm Sắt!" Vương Ánh hỏi:"Ai là kẻ thân tín nhất của nương-tử?" Cô gái đáp:"Bà vú họ Sương và thiếp!" Vương Ánh lại hỏi:"Thế quư danh cô nương là chi?" Cô gái đáp: "Xuân-Yến!" Rồi Xuân-Yến cầm đèn, dẫn Vương Ánh ra phía sau biệt thự, đưa tới một căn nhà, nói:"Cứ vào căn nhà này mà nghỉ, thiếp phải trở vào biệt thự tŕnh báo với nương-tử!"

Thấy căn nhà trông giống nhà ḿnh, Vương Ánh đă ngờ ngợ. Thấy trong nhà có ánh đèn, Vương Ánh bước vào th́ nhận ra đúng là nhà ḿnh. Toan chạy ra khỏi nhà, chợt thấy mụ Điền từ ngoài cửa bước vào, Vương Ánh đứng khựng lại. Mụ hỏi:"Sáng qua, đi đâu mà t́m măi không thấy?" Vương Ánh im lặng. Mụ nói: "Đă ném vợ vỡ trán th́ bây giờ phải vào pḥng mà hỏi thăm!" Nói xong, mụ nắm tay Vương Ánh,  kéo vào pḥng. Đưa mắt nh́n, Vương Ánh thấy vợ nằm trên giường, quanh trán có quấn một khăn vải thấm mấy vệt máu khô. Thấy chồng về, đột nhiên Thái Huệ tươi cười, vùng dậy, hỏi:"Chàng đi đâu mà bây giờ mới về?" Thấy vợ đổi hẳn tính nết, Vương Ánh rất ngạc nhiên, nhưng vẫn dè dặt, chẳng đáp. Thái Huệ nói tiếp:"Thiếp nghĩ lại, biết ḿnh có lỗi, nên bây giờ xin chàng thứ lỗi cho! Thế nhưng, đă ném thiếp vỡ trán th́ chắc chàng cũng nguôi giận rồi!"

          Thấy chồng vẫn im lặng, Thái Huệ lại nói:"Vợ chồng ḿnh đă nồng thắm với nhau trên một năm nay, sao chàng giận thiếp dai thế, chẳng nghĩ đến t́nh nghĩa phu thê mà thứ lỗi cho thiếp?" Thấy chồng vẫn đứng trơ, Thái Huệ bèn rút từ chiếc gối ở đầu giường ra hai đĩnh vàng, dúi vào tay chồng mà nói:"Trước kia, thiếp đ̣i nắm quyền trong nhà mà chàng cũng chiều, thiếp cứ thầm cám ơn măi! Nay thiếp xin trả lại chàng cái quyền ấy! Xin chàng cầm tạm hai đĩnh vàng này mà tiêu. Khi nào hết, thiếp lại xin đưa!" Khi nghe vợ nói, Vương Ánh vẫn nguội lạnh, chẳng đáp một lời, nhưng khi thấy vợ dúi vàng vào tay ḿnh, Vương Ánh bỗng cảm thấy bực bội như kẻ bị nhà giàu dùng tiền mua chuộc. V́ thế, Vương Ánh ném hai đĩnh vàng xuống đất rồi vụt chạy ra khỏi nhà.

Trở vào Thiết Sơn, thấy vách núi vẫn mở, biệt thự vẫn c̣n, Vương Ánh bước lên đài cao. Thấy cổng biệt thự vẫn để ngỏ, Vương Ánh bước vào th́ thấy Xuân Yến đang cầm đèn lồng đi ḷng ṿng ở trong sân. Vương Ánh lên tiếng gọi: "Cô nương!" Giật ḿnh, Xuân Yến quay người lại, trố mắt nh́n Vương Ánh mà hỏi:"Ủa! Nương-tử đă mất công thu xếp, biến đổi tính nết vợ đại-lang để cho gia đ́nh êm ấm! Sao không ở nhà với vợ?" Vương Ánh đáp:"Tiểu sinh có lên đây để cầu cho gia đ́nh êm ấm đâu? Sao nương-tử lại mất công như thế?" Xuân Yến hỏi: "Thế bây giờ, trở lại đây để làm chi?" Vương Ánh đáp:"Để cầu chết!" Xuân Yến nói:"Đây là âm phủ rồi! Ai tới đây th́ tự nhiên là đă chết, cần chi phải cầu? V́ nương-tử muốn cứu đại-lang ra khỏi cảnh chết nên mới sai thiếp đưa về đoàn tụ với vợ. Thôi! Về đi! Để thiếp đưa về!" Vương Ánh lắc đầu, đáp:"Nếu đúng thế th́ tiểu sinh xin được ở lại đây, không về nữa!" Xuân Yến hỏi:"Tại sao lại thích chết hơn sống?" Vương Ánh đáp:"V́ sống khổ lắm, chết chắc ướng hơn!" Xuân Yến lắc đầu, nói:"Không đúng! Chết sướng cũng không bằng sống khổ! Sao lại nghĩ ngược đời như vậy? Thôi! Về đi! Để thiếp đưa về!" Vương Ánh vẫn nằng nặc:"Tiểu sinh cầu được chết êm ả. Nay đă được toại nguyện, lẽ nào tiểu sinh c̣n muốn trở về dương thế nữa! Chỉ xin cô nương thưa với nương-tử cho tiểu sinh được ở lại đây!" Xuân Yến nói:"Muốn ở lại đây th́ phải làm việc chứ chẳng thể ăn không ngồi rồi!" Vương Ánh nói:"Tiểu sinh xin làm bất cứ việc ǵ cô nương giao phó!" Xuân Yến nói:"Ở đây, chỉ có 4 việc!" Vương Ánh hỏi:"Những việc ǵ?" Xuân Yến đáp:"Một là quét sân, hai là vét mương, ba là nuôi chó, bốn là vác xác!" Vương Ánh hỏi: "Bây giờ cô-nương định giao cho tiểu sinh việc nào?" Xuân Yến đáp:"Quét sân với vét mương th́ đă đủ người! Nuôi chó th́ chỉ thiếu mươi người, nhưng vác xác th́ thiếu nhiều người lắm! Muốn làm việc nào?" Nghĩ ḿnh đă bị đàn chó ngao làm cho hoảng vía, Vương Ánh bèn nói:"Xin cô nương cho tiểu sinh được đi vác xác!" Xuân Yến gật đầu, nói:"Được! Tuy nhiên, trước khi bắt đầu làm việc th́ phải chấp nhận một điều!" Vương Ánh hỏi:"Điều chi?" Xuân Yến đáp:"Nếu làm việc lười biếng, tr­ễ nải, cẩu thả, dở dang th́ phải chịu 1 trong 4 h́nh phạt!" Vương Ánh hỏi: "Những h́nh phạt ǵ?" Xuân Yến đáp:"Một là xẻo thịt, hai là xẻo tai, ba là cắt mũi, bốn là chặt chân! Có chấp nhận không?" Vương Ánh đáp:"Xin chấp nhận!" Xuân Yến bèn cầm đèn lồng, dẫn Vương Ánh đi ṿng ra phía sau biệt thự. Dọc đường, Vương Ánh hỏi:"Cô nương vừa nói ở đây c̣n thiếu nhiều người vác xác! Xác ở đâu ra mà lắm thế?" Xuân Yến đáp:"Xác ma tàn tật! Dưới âm phủ có rất nhiều ma tàn tật, sống không được ăn, chết chẳng được chôn! Nay nương-tử có đại lượng từ bi, lập ra một khu vườn rộng, lấy tên là Cấp Cô Viên, thu nhận cả ngàn ma tàn tật, đem về cho ăn. Ngày nào cũng có nhiều ma mới được nhận vào khu vườn, nhưng cũng có nhiều ma cũ bị chết đi. V́ thế, khu vườn phải tuyển rất nhiều người vác xác đem chôn. Hăy theo thiếp vào khu vườn mà coi!" Vương Ánh bèn bước theo Xuân Yến.

          Tới một khu vườn rộng, có hàng rào bao quanh, có cổng ra vào, quả nhiên Vương Ánh thấy trên cổng có một tấm bảng đề 3 chữ Cấp Cô Viên. Vào trong, Vương Ánh thấy khu vườn có rất nhiều căn nhà lụp xụp, tường xiêu mái vẹo, mùi xú uê xông lên nồng nặc. Thấy sáng, lũ ma trong khu vườn rủ nhau chạy tới coi chiếc đèn lồng của Xuân Yến. Lúc đó Vương Ánh mới được mục kích đủ loại ma tàn tật, nào là ma cụt đầu, ma cụt tay, ma cụt chân, nào là ma cụt tai, ma cụt mũi, ma chột mắt, loại nào trông cũng cực kỳ ghê rợn. Chợt nh́n thấy ở chân hàng rào có một xác chết, Xuân Yến bèn cầm đèn lồng, dẫn Vương Ánh tới coi. Tới gần, thấy máu thịt của xác chết bị bắn tung toé, Vương Ánh hỏi:"Tại sao máu thịt của xác này lại bị bắn tung toé như thế?" Xuân Yến đáp:"V́ xác này là của một ma tàn tật, chết đă hơn nửa ngày rồi mà chưa được vác đi chôn, nên bị đàn chó xông vào khu vườn xé xác ăn thịt!" Rồi Xuân Yến nói:"Đă xin làm việc vác xác th́ hăy vác xác này đi theo thiếp để thiếp chỉ chỗ mà chôn!" Vương Ánh nhăn mặt, chẳng đáp. Thấy thế, Xuân Yến nói:"Đă bảo mà! Chết sướng cũng không bằng sống khổ! Vậy th́ chết khổ làm sao mà bằng sống sướng cho được? Nếu bây giờ muốn trở về nhà sống sướng với vợ th́ vẫn chưa muộn! Để thiếp đưa về!" Nghe thấy thế, bất đắc dĩ Vương Ánh phải cúi xuống vác xác lên vai, bước theo Xuân Yến. Tới băi tha ma, Xuân Yến chỉ chỗ cho Vương Ánh lấy cuốc đào hố chôn. Trên đường về biệt thự, Vương Ánh nói:"Công việc vác xác đi chôn dơ bẩn quá! Cô nương có thể cho tiểu sinh làm việc ǵ sạch sẽ hơn chăng?" Xuân Yến đáp:"Đă bảo mà! Chỉ có hai việc vác xácnuôi chó thôi! Không thích vác xác th́ phải nuôi chó! Tuy nhiên, thiếp chỉ được quyền thu nhận những kẻ xin vác xác, c̣n những kẻ xin nuôi chó th́ phải chờ nương-tử chấp thuận!" Thấy vẻ mặt Vương Ánh thiểu năo, Xuân Yến động ḷng thương hại, nói:"Thôi! Bây giờ cứ đứng ở đây mà chờ, để thiếp vào sảnh đường xin nương-tử chấp thuận cho! Được hay không, thiếp cũng ra đây báo cho biết!" Vương Ánh bèn đứng chờ ở ngoài sân. Lát sau, Xuân Yến chạy ra sân, vẫy Vương Ánh tới, hổn hển nói: "Nương Tử đang chờ đại-lang trong sảnh đường! Hăy vào mà lạy tạ nương-tử!" rồi lại chạy vào biệt thự. Vương Ánh vội chạy theo.

          Vào sảnh đường, nh́n lên bệ cao, thấy Cẩm Sắt ngồi trên đệm gấm, phía sau có chừng hai chục tiên nữ ngồi hầu, chung quanh có chừng bốn chục đèn lồng đua sáng, Vương Ánh kinh hăi, vội phục xuống sàn. Cẩm Sắt liền sai một tiên nữ xuống nâng Vương Ánh dậy, rồi quay qua nói với Xuân Yến:"Y là nho sinh, sao t́ tử lại giao cho y việc nuôi chó?" Xuân Yến đáp:"Thưa nương-tử, chính y xin được làm việc ấy!" Cẩm Sắt cười, nói:"Đâu có được! T́ tử hăy cho y vào ở thư pḥng phía tây, giao cho y việc trông coi sổ sách và tính toán tiền lương cho bộc dịch trong biệt thự, nghe chưa?" Xuân Yến đáp:"T́ tử xin tuân lệnh nương-tử!"

          Nghe thấy thế, Vương Ánh mừng quá, lại phục xuống sàn mà lạy tạ Cẩm Sắt. Cẩm Sắt nói:"V́ thấy nhà ngươi thực thà chất phác nên ta mới giao cho việc trông coi sổ sách, tính toán tiền lương! Tuy nhiên, nhà ngươi phải biết rằng nếu trông coi cẩu thả, tính toán sai lầm th́ tội chẳng nhỏ! V́ thế, nhà ngươi phải cẩn thận cho lắm mới được!" Vương Ánh chỉ biết cúi đầu, líu ríu vâng dạ, rồi theo Xuân Yến đến thư pḥng. Thấy pḥng ốc cực kỳ sáng sủa, sạch sẽ, Vương Ánh mừng lắm, nói:"Nhờ ân đức của cô nương, tiểu sinh mới được ở thư pḥng này cũng như mới được giữ việc trông coi sổ sách, tính toán tiền lương! Vậy tiểu sinh xin đa tạ cô nương!" Xuân Yến đáp:"Có chi đâu! Ở đây, nếu đại-lang cần thứ ǵ th́ cứ nói cho thiếp biết!" rồi bỏ đi.

          Lát sau, Xuân Yến trở lại, mang theo áo quần, giày dép, gối chăn, đệm chiếu, để cả ở trên giường. Được ở một pḥng ốc khang trang, tiện nghi, được làm một công việc hợp tài, hợp ư, Vương Ánh mừng lắm.

          Sáng sau, Vương Ánh dậy sớm, soát lại danh sách các ma tàn tật trong Cấp Cô Viên, rồi chép lại thành một bản mới thực rơ ràng, đem lên nạp Cẩm Sắt.

          Các bộc dịch thấy hàng ngày Vương Ánh chỉ ăn có hai phần cơm thanh đạm do Xuân Yến đem tới, nên khi họ tới lănh lương nơi Vương Ánh, họ thường đem theo rượu thịt để làm quà, nhưng Vương Ánh quyết tâm từ chối. Thấy Vương Ánh vừa chăm chỉ vừa thanh liêm, một hôm Cẩm Sắt gọi Xuân Yến tới, đưa cho một bộ mũ áo nho sinh mới mà nói:"T́ tử hăy thay ta, đem bộ mũ áo này mà ban cho Vương Ánh!" Từ đó, thỉnh thoảng Cẩm Sắt  lại gọi Xuân Yến tới, đưa cho một phần thưởng, bảo đem ban cho Vương Ánh. 

          Hàng ngày, Xuân Yến tiếp cận với Vương Ánh nên lâu dần cũng quyến luyến Vương Ánh. Một hôm, Xuân Yến đem cơm tới thư pḥng, cứ nh́n Vương Ánh mà mỉm cười chúm chím, nháy mắt đưa t́nh. Tuy trong ḷng cũng cảm thấy thích thú nhưng lại sợ bị Cẩm Sắt trừng phạt, nên ngoài mặt, Vương Ánh đành làm ra vẻ ngốc nghếch, chẳng biết chi! 

          Hai năm sau.

Thấy Vương Ánh vẫn chăm chỉ và thanh liêm như cũ, chẳng hề kiêu ngạo với ai, một hôm Cẩm Sắt gọi Xuân Yến tới, đưa cho một phần thưởng thực lớn, bảo đem ban cho Vương Ánh.

          Năm sau.

Một đêm, khi vừa đi ngủ, chợt nghe có tiếng đàn ông quát tháo trên sảnh đường, Vương Ánh biết là biệt thự có biến, vội vùng dậy, cầm đao chạy ra sân. Thấy lửa sáng rực trước cửa sảnh đường, Vương Ánh biết là có cướp. Thấy bọn cướp, mặt bôi mực, lưng thắt đai, tay cầm đao, tay cầm đuốc, đang huỳnh huỵch chạy ra chạy vào nơi sảnh đường, Vương Ánh chợt nảy ư giả làm tướng cướp. Vương Ánh bèn trở vào thư pḥng, lấy mực bôi mặt, lấy đai ra thắt, đeo đao bên hông. Thấy có cướp đột nhập biệt thự, các bộc dịch đều mạnh ai nấy chạy. Có kẻ nghĩ đến Vương Ánh, chạy tới thư pḥng t́m. Thấy Vương Ánh mặt bôi đầy mức, y vội kéo tay, bảo chạy theo y. Vương Ánh hất tay y ra mà chạy lên sảnh đường. Thấy bọn cướp trong sảnh đường đang sục sạo t́m kiếm, Vương Ánh biết là Cẩm Sắt chưa bị bắt, bèn lấy hết sức b́nh sinh mà quát:"Nghe đây! Nghe đây! Phải cướp hết tiền của! Phải cướp hết đồ vật! Không được bỏ sót món nào! Không được đụng tới Tiết nương tử!" Quát xong, Vương Ánh liền giật bó đuốc trên tay một tên cướp, chạy vào pḥng riêng của Cẩm Sắt. Thấy trong pḥng chẳng có ai, Vương Ánh cầm đuốc soi gầm giường. Thấy Sương bà nằm phục trong đó, Vương Ánh hỏi:"Nương-tử đâu?" Nhận ra Vương Ánh, Sương bà mếu máo đáp:"Xuân Yến dắt nương-tử vượt hàng rào rồi!" Vương Ánh bèn chạy ra hàng rào, vượt ra ngoài. Men theo hàng rào đi t́m, chợt Vương Ánh thấy Cẩm Sắt và Xuân Yến đang nằm núp trong một xó tối sát hàng rào. Thấy Vương Ánh, cả hai cùng mừng. Vương Ánh nói:"Chẳng thể núp ở đây để trốn cướp được! Phải đi nơi khác ngay!" Cẩm Sắt đáp:"Ta không c̣n sức để đi đâu cả!" Vương Ánh bèn quẳng thanh đao đi, cúi xuống vác Cẩm Sắt lên vai mà chạy. Thấy thế, Xuân Yến cũng tất tưởi chạy theo. Được chừng ba dặm, tới một hang núi, Vương Ánh với Xuân Yến cùng ướt đẫm mồ hôi. Vào hang, Vương Ánh đặt Cẩm Sắt nằm trên một phiến đá bằng phẳng. Chẳng dè, đó là hang hổ. Thấy có người nằm trên phiến đá, từ trong hang sâu, hổ phóng ḿnh ra, nhảy chồm lên ngoạm. Trong lúc cấp bách, Vương Ánh dùng tay phải xoắn tai hổ, tay trái thọc miệng hổ, khuỳnh tay lên để cậy miệng hổ. Hổ nổi giận, nhả Cẩm Sắt ra, táp đứt cánh tay Vương Ánh, nhả cánh tay ra, rồi phóng ḿnh ra khỏi hang.

Thấy cánh tay Vương Ánh bị đứt ĺa, Cẩm Sắt hét lên:"Khổ nhà ngươi rồi!"

          Trong lúc hăng máu, Vương Ánh chưa thấy đau. Đến khi nghe Cẩm Sắt hét, nh́n chỗ cánh tay bị đứt, thấy máu vọt ra xối xả, Vương Ánh mới bảo Xuân Yến: "Cô nương làm ơn xé chiếc áo của tiểu sinh mà bó vết thương ở cánh tay cho tiểu sinh!" Xuân Yến vừa chạy đến xé áo th́ Cẩm Sắt ngăn lại, nói:"Để ta ráp cánh tay trước đă!" Rồi Cẩm Sắt cúi nhặt cánh tay, ráp lại ngay ngắn, bảo Xuân Yến xé áo lấy vải, bó cho thực chặt. Đêm ấy, ba người cùng nằm nghỉ ở trong hang.

          Sáng sau, khi về tới biệt thự, ba người thấy hầu hết các pḥng ốc vẫn c̣n nguyên, chỉ có sảnh đường là bị đập phá tan tành.

          Trưa ấy, bộc dịch bỏ trốn mới trở về đầy đủ.

          Từ đó, Cẩm Sắt biệt đăi Vương Ánh, bất cứ có vật ǵ quư giá, cũng đem chia cho một nửa. Ngày nào Cẩm Sắt cũng tới thư pḥng chăm sóc vết thương cho Vương Ánh. Tuần sau, khi mở vải bó ra coi, Vương Ánh thấy xương cánh tay đă liền. Tuy nhiên, hàng ngày Cẩm Sắt vẫn đem thuốc tới dịt vết thương cho.

Ba tuần sau, vết thương khỏi hẳn, xương thịt liền lạc, chỉ c̣n một khoanh sẹo tṛn trên làn da.        

          Tháng sau, một tối Cẩm Sắt bày tiệc ở pḥng riêng để thết đăi Vương Ánh. Khi Vương Ánh tới, Cẩm Sắt mời ngồi vào bàn, nhưng Vương Ánh không dám ngồi. Chờ cho Cẩm Sắt mời đến ba lần, Vương Ánh mới dám ngồi, nhưng cũng chỉ dám ngồi ở chiếc ghế đặt ở góc pḥng. Thấy Cẩm Sắt rót rượu đem tới mời, Vương Ánh đứng dậy kính cẩn bái tạ rồi mới dám nhận chén. Cẩm Sắt bèn mời Vương Ánh ra bàn ngồi nói chuyện.

          Lát sau, đột nhiên Cẩm Sắt ngưng ngang câu chuyện, nói:"Tối nay, thiếp muốn nói với chàng một chuyện quan trọng!" Thấy Cẩm Sắt đột ngột đổi cách xưng hô, Vương Ánh kinh hăi, hỏi:"Thưa nương-tử, chuyện chi?" Cẩm Sắt đáp: "Chuyện bọn cướp đă khiến thiếp phải quyết định kết hôn với chàng! Lẽ ra chuyện này phải do một bà mối tới nói với chàng, nhưng v́ chẳng có ai đứng ra làm mối cho thiếp, nên thiếp phải tự làm mối cho ḿnh!" Càng thêm kinh hăi, Vương Ánh hỏi:"Thưa nương-tử, tại sao?" Cẩm Sắt đáp:"Tại v́ theo lễ­, nam nữ phải thụ thụ bất thân! Bọn cướp đă khiến chàng phải vác thiếp lên vai mà chạy, khiến hai thân thể chạm nhau, nên thiếp đă quyết định như thế!" Cực kỳ kinh hăi, Vương Ánh nói: "Nương-tử đă ban cho tiểu sinh một đại ân! Nay dù tiểu sinh có lấy cái chết để báo đáp th́ cũng chưa đủ, dám đâu bàn đến chuyện sánh vai cùng nương-tử? Nương-tử có thân phận cao sang, tiểu sinh có thân phận thấp hèn, đôi bên chênh lệch nhau một trời một vực, làm sao mà tiểu sinh có thể tuân lệnh nương-tử cho được? Dù tiểu sinh có cả gan tuân lệnh th́ cũng sẽ bị Thượng Đế trừng phạt, sai Thiên Lôi đánh chết mà thôi!" Cẩm Sắt nói:"Tuy trên dương thế chàng đă có vợ, nhưng dưới âm phủ, chàng đă có vợ đâu? Chàng không cần vợ hay sao?" Vương Ánh đáp:"Nếu nương-tử thương hại tiểu sinh cô độc, muốn cho tiểu sinh có vợ th́ tiểu sinh xin nương-tử cho tiểu sinh t́ nữ Xuân Yến! Nếu được thế th́ tiểu sinh cũng đă được một điều vượt quá tầm với của ḿnh rồi!" Cẩm Sắt lặng im, chẳng đáp. Tiệc tan, Vương Ánh kính cẩn bái tạ Cẩm Sắt mà xin cáo biệt.

          Tuần sau, một hôm Cẩm Sắt triệu tập tất cả mọi người trong biệt thự lên sảnh đường để chào đón một vị thượng khách. Vương Ánh cũng phải lên dự. Ṭ ṃ, Vương Ánh hỏi nhỏ Xuân Yến xem vị thượng khách ấy là ai th́ được biết là bào tỉ của Cẩm Sắt, có khuê danh Dao Đài. Khi Cẩm Sắt giới thiệu Dao Đài với mọi người th́ Vương Ánh thấy Dao Đài là một mệnh phụ phu nhân, tuổi trạc tứ tuần, nhan sắc cực kỳ lộng lẫy, quư phái.   

          Tối ấy, Cẩm Sắt lại bày tiệc ở pḥng riêng, cho bộc dịch đi gọi Vương Ánh tới dự. Tuân lệnh tới dự, thấy ở bàn tiệc chỉ có ba người là Dao Đài, Cẩm Sắt với ḿnh, Vương Ánh cực kỳ kinh hăi. Dao Đài chỉ ghế cho Vương Ánh ngồi, rồi nói: "Bản nhân ở cách đây trên ngàn dặm và rất bận công việc! Hôm nay, phải bớt chút th́ giờ tới đây là để giúp cho gia muội một việc quan trọng! Thiếu lang có biết là việc chi không?" Tuy đoán biết, nhưng Vương Ánh vẫn dè dặt, đáp:"Thưa nương-tử, tiểu sinh không được biết!" Dao Đài nói:"Bản nhân đến để chủ tŕ cho l­ễ hôn phối tối nay, giữa gia muội với thiếu lang!" Vương Ánh đứng dậy nói:"Thưa Đại-nương-tử! Tiểu sinh đă tŕnh bày với Tiểu-nương-tử đây về sự chênh lệch giữa thân phận cao sang của Tiểu-nương-tử với thân phận thấp hèn của tiểu sinh rồi! Xin nương-tử mi­ễn cho tiểu sinh khỏi phải trèo cao!" Dao Đài nói:"Gia muội cũng đă tŕnh bày với bản nhân lư do muốn kết hôn với thiếu lang rồi! Thấy là hữu lư, bản nhân đă chấp thuận! Chẳng ai có thể thay đổi được ư của bản nhân đâu!"

          Dao Đài bèn đứng dậy rót rượu, trao cho mỗi người một chén, bảo uống. Tiệc được nửa chừng, Dao Đài bảo hai người đổi chén cho nhau. Thấy Vương Ánh không dám đổi, Dao Đài bèn đứng dậy, thu chén của hai người rồi đổi lẫn cho nhau. Chẳng thể cưỡng lại, Vương Ánh đành đứng dậy, nằm phục xuống đất mà lạy tạ Dao Đài rồi mới dám nhận chén rượu dở của Cẩm Sắt mà uống. Khi tiệc tan, trước khi về pḥng riêng, Dao Đài bảo Vương Ánh phải ở lại pḥng Cẩm Sắt mà ngủ.

          Đêm ấy, Cẩm Sắt bắt Vương Ánh phải đổi cách xưng hô. Vương Ánh tuân lệnh, rồi hỏi:"Ta vẫn thắc mắc, chưa được biết rơ về thân phận nàng! Vậy bây giờ, nàng có thể nói cho ta biết chăng?" Cẩm Sắt gật đầu, cười, nói:"Thiếp vốn là tiên nữ trên thiên đ́nh! V́ phạm lỗi, thiếp bị đày!" Vương Ánh hỏi:"Tiên nữ trên thiên đ́nh mà phạm lỗi th́ bị đày xuống dương thế, chứ có bị đày xuống âm phủ bao giờ đâu?" Cẩm Sắt đáp:"Chàng nói đúng! Thiếp cũng bị đày xuống dương thế! Tuy nhiên, v́ thiếp thấy ở dương thế, người tàn tật c̣n được chăm sóc chứ ở âm phủ, ma tàn tật đều bị bỏ rơi cho đến khi chết đói, nên thiếp mới xin được đày xuống âm phủ để giúp đỡ ma tàn tật! Thượng Đế đă chấp thuận! Những tưởng sau thời gian bị đày xuống âm phủ, thiếp sẽ được trở lại thiên đ́nh, nào ngờ lại xảy ra vụ cướp rồi đến vụ kết hôn này, nên thời gian thiếp bị đày sẽ kéo dài thêm và thiếp sẽ phải ở cả dương thế nữa!" Vương Ánh nói:"Đây là âm phủ chứ đâu có phải là dương thế?" Cẩm Sắt đáp:"Đúng! Tuy nhiên, v́ chàng vẫn c̣n là người dương thế nên chúng ta chẳng thể ở măi dưới này được!" Vương Ánh nói:"Ở dưới này sướng hơn, chứ ở trên dương thế khổ lắm, lên trên ấy làm chi?" Cẩm Sắt cười, nói:"Ở đâu cũng có thể sướng! Mà ở đâu cũng có thể khổ!" Vương Ánh nói:"Ở dương thế ta đă có vợ, họ Lan, tên Thái Huệ, hung hăn lắm! Làm sao nàng có thể ở được?" Cẩm Sắt cười, đáp:"Không sao đâu!" Vương Ánh lại nói:"Ở dương thế, nhà ta chật hẹp thô lậu lắm! Làm sao nàng có thể ở được?" Cẩm Sắt lại cười, đáp:"Không sao đâu!" Vương Ánh lại nói:" Ở dương thế, ta chẳng có nghề nghiệp chi để kiếm sống cả! Làm sao nàng có thể ở được?" Cẩm Sắt vẫn cười, đáp:"Không sao đâu!" Vương Ánh hỏi:"Vậy th́ bao giờ chúng ta lên dương thế?" Cẩm Sắt đáp:"Sáng mai! Chàng đi một ḿnh lên trên đó trước mà thu xếp mọi gia vụ cho ổn thỏa! Chừng nào thu xếp xong th́ thiếp sẽ lên đó ở với chàng!" Hỏi:"Nàng lên dương thế ở với ta th́ ai trông coi biệt thự này?" Đáp:"Thiếp đă nhờ chị Dao Đài trông coi giùm và chị đă nhận lời rồi!"

          Sáng sau, Cẩm Sắt sai bộc dịch đem ngựa thắng yên cương, rồi chỉ đường cho Vương Ánh về dương thế. Vương Ánh tuân lời, cưỡi ngựa phóng ra đường.

          Lát sau, khi nhận ra ḿnh đang cưỡi ngựa trong khu rừng gần nhà, Vương Ánh quay đầu nh́n th́ thấy ở sau lưng đúng là ngọn núi Thiết Sơn, vách núi đă khép kín. Vương Ánh bèn phóng ngựa v quê.

Ở quê, hàng xóm đều đinh ninh là Vương Ánh đă chết nên khi thấy Vương Ánh cưỡi ngựa về, họ kinh hăi lắm.

Thấy ngôi nhà cũ kỹ đổ nát của ḿnh ngày trước nay đă biến thành một ngôi nhà đồ sộ mới tinh, Vương Ánh ngần ngại chẳng dám vào, mà lại cưỡi ngựa vào thăm nhà hàng xóm phía đông. Chủ nhà ra tiếp, hỏi thăm xem trong ba năm qua Vương Ánh ở đâu? Vương Ánh trả lời vắn tắt, rồi hỏi thăm về những chuyện đă xảy ra ở nhà ḿnh trong ba năm qua. Chủ nhà bèn thuật cho Vương Ánh nghe như sau:

          "Hôm Anh ném Chị vỡ trán, Chị có sai mụ Điền đi mời hai người anh tới để đánh Anh. Hai anh em họ Lan tới, chờ măi chẳng thấy Anh về nên họ đành ra về. Tuần sau, có người tiều phu ở xóm tây vào rừng đốn củi. Thấy một đôi giày đàn ông bỏ ở bờ sông gần chân núi Thiết Sơn, người ấy bèn về chợ thuật chuyện. Nghe được câu chuyện, mấy người ở xóm này đều nghĩ rằng đôi giày là của Anh, và Anh đă chết đuối dưới sông. Chờ Anh được một năm, không thấy Anh về, Chị cũng nghĩ rằng Anh đă chết.

          Mấy tháng sau, có một phú thương họ Hứa, tên Thành, ở Thiểm Trung tới đây mở cửa hàng bán vải ở chợ. Chị thường ra cửa hàng ấy mua vải nên quen biết với Hứa Thành. Ít lâu sau, hai người có t́nh ư với nhau rồi ăn nằm với nhau. Sau đó, Hứa Thành dọn tới ở hẳn với Chị tại ngôi nhà của Anh. Chừng nửa năm sau, Hứa Thành bỏ tiền ra sửa hẳn lại ngôi nhà cũ của Anh thành một ngôi nhà mới, gồm cả chục pḥng, xây cất thêm một dăy nhà ngang, rồi mua rất nhiều con hầu, đày tớ. Hứa Thành thường đi buôn xa, chừng ba tháng mới về ở nhà độ mươi ngày. Trong một chuyến buôn, Hứa Thành mua về một nàng hầu họ Lă, cho ở dăy nhà ngang. Từ đó, Chị ghen với Lă cơ, suốt ngày cứ hục hặc với Lă cơ. Hứa Thành phải can thiệp Chị mới chịu thôi. Khi Hứa Thành ở nhà th́ Lă cơ c̣n đỡ sợ Chị chứ khi Hứa Thành đi buôn xa th́ Lă cơ sợ Chị lắm!"        

          Nghe thuật xong, Vương Ánh giận Thái Huệ lắm. Vương Ánh bèn cám ơn chủ nhà rồi dắt ngựa về nhà ḿnh. Buộc ngựa ở ngoài cổng xong, Vương Ánh dơng dạc bước vào nhà. Nh́n thấy Vương Ánh về, mụ Điền cực kỳ kinh hăi, vội sụp xuống đất mà lạy. Vương Ánh bắt mụ phải dẫn ḿnh tới pḥng Thái Huệ. Mở cửa vào pḥng, chẳng thấy Thái Huệ đâu, Vương Ánh nghĩ là Thái Huệ đă bỏ trốn. Lần lượt đi t́m ở khắp mọi pḥng, cuối cùng Vương Ánh thấy Thái Huệ đă treo cổ lên xà nhà tự tử. Vương Ánh bèn sai hai gia nhân đem xác Thái Huệ xuống, khiêng sang nhà anh cả của Thái Huệ mà trả. Biết em gái ḿnh có lỗi, hai anh em họ Lan đành phải chôn cất cho em. Vương Ánh sai mụ Điền xuống dăy nhà ngang gọi Lă cơ lên tŕnh diện. Lă cơ vội trang điểm rồi lên khách đường, lạy Vương Ánh. Vương Ánh thấy Lă cơ c̣n rất trẻ, chỉ độ 18, 19, phong tư rất diễ­m lệ. Hỏi thăm vài câu xong, Vương Ánh cho Lă cơ trở về dăy nhà ngang.

          Tuần sau, khi đi buôn xa về, nghe tin Vương Ánh đă về nhà, Thái Huệ đă tự tử, Hứa Thành chẳng dám vào nhà Thái Huệ nữa, chỉ ra chợ ở tạm trong cửa hàng vải của ḿnh. Sáng sau, Hứa Thành nhờ một người hàng xóm sang nhà Vương Ánh xin lại nàng hầu Lă cơ giùm ḿnh. Vương Ánh chấp thuận, cho gọi Lă cơ lên khách đường, bảo đi sửa soạn hành lư mà về ở với Hứa Thành. Lă cơ khóc lóc, không chịu theo Hứa Thành nữa, xin được ở lại làm nàng hầu cho Vương Ánh. Vương Ánh bèn sai gia nhân đi báo tin cho Hứa Thành biết. Hứa Thành không chịu, dọa sẽ làm đơn kiện Vương Ánh về việc chiếm đoạt nàng hầu của ḿnh. Nghe tin, Vương Ánh bèn làm đơn kiện Hứa Thành trước về việc chiếm đoạt vợ và tài sản của ḿnh. Nghe tin, Hứa Thành kinh hăi lắm, không dám hó hé chi nữa, chỉ lẳng lặng bán rẻ cửa hàng vải ở chợ rồi bỏ Sơn Đông mà đi, chẳng ai biết là đi đâu.

          Từ đó, Vương Ánh sống rất tương đắc với Lă cơ trong ngôi nhà sang trọng.

          Trong số gia nhân, Vương Ánh chọn lăo bộc họ Phùng làm kẻ thân tín.

          Ba tháng sau. Không thấy Cẩm Sắt tới theo như lời hứa, Vương Ánh cho rằng Cẩm Sắt đă bội ước.

          Thế nhưng, một tối, khi Vương Ánh cùng Lă cơ đang ngồi ở hiên trước uống rượu th́ chợt thấy có tiếng xe ngựa xôn xao ở ngoài cổng. Đưa mắt nh́n ra cổng, Vương Ánh thấy có hai kẻ hầu đang mở rộng hai cánh cổng nhà ḿnh, rồi có một nương tử và một t́ nữ cùng bước vào sân. Nh́n kỹ, Vương Ánh nhận ra hai người ấy chính là Cẩm Sắt và Xuân Yến. 

          Vương Ánh bèn chạy ra đón Cẩm Sắt. Cẩm Sắt giới thiệu từng bộc dịch tùy tùng với Vương Ánh, sai ra xe khuân cả 12 rương hành lư vào sảnh đường, rồi cho tất cả ra về, chỉ giữ lại có một ḿnh t́ nữ Xuân Yến. Vương Ánh bèn mời Cẩm Sắt vào khách đường. Xuân Yến cũng lẽo đẽo theo sau.

Lát sau, Lă cơ lên khách đường, lạy chào Cẩm Sắt để làm l­ễ ra mắt. Cẩm Sắt  chăm chú nh́n Lă cơ rồi nói với Vương Ánh:"Nàng hầu này có tướng sanh ngũ nam, có thể thay thiếp mà sanh con cho chàng!" Nói xong, Cẩm Sắt sai Xuân Yến mở rương, lấy châu báu gấm vóc mà ban cho Lă cơ. Lă cơ lại phục xuống sàn mà lạy tạ Cẩm Sắt, rồi đứng dậy, chắp tay đứng hầu ở một bên. Cẩm Sắt cho Lă cơ miễ­n đứng hầu, bảo ngồi xuống sập cùng nói chuyện. Lă cơ tuân lệnh, ngồi xuống sập. Cẩm Sắt hỏi ǵ, Lă cơ cũng trả lời được trôi chảy, l­ễ độ.     

          Lát sau, đột nhiên Cẩm Sắt nói:"V́ đi đường xa mỏi mệt, ta muốn đi ngủ!" Lập tức, Lă cơ chắp tay vái lạy Cẩm Sắt, xin được rút lui, rồi đem các vật được ban về pḥng ḿnh ở dăy nhà ngang. Vương Ánh bèn dẫn Xuân Yến vào pḥng riêng dành cho thị rồi đưa Cẩm Sắt về pḥng ḿnh.

          Về tới pḥng ḿnh, Lă cơ  kinh ngạc v́ thấy Vương Ánh đang nằm ngủ say trên giường ḿnh. Lă cơ bèn gión gién lên pḥng Cẩm Sắt ḍm lén th́ thấy pḥng tối thui, đèn nến đều đă tắt.

Tối nào Lă cơ cũng thấy Vương Ánh đưa Cẩm Sắt vào pḥng riêng, nhưng đêm nào Lă Cơ cũng thấy Vương Ánh nằm ngủ trên giường ḿnh. Thấy lạ, Lă cơ  để ư ŕnh.

          Một đêm, thấy Vương Ánh đang ngủ say trên giường ḿnh, Lă cơ gión gién lên pḥng Cẩm Sắt ḍm lén. Thấy Vương Ánh đang ngồi đàm đạo, cười nói với Cẩm Sắt, Lă cơ kinh hăi quá, vội chạy về pḥng ḿnh đánh thức Vương Ánh dậy mà thuật chuyện cho nghe. Thế nhưng , khi về tới pḥng ḿnh, Lă cơ thấy pḥng ḿnh trống không, chẳng có ai cả! Lă cơ càng thêm kinh hăi.

Sáng sau, Lă cơ thuật chuyện cho Vương Ánh nghe. Nghe xong, Vương Ánh cũng kinh nghi, chẳng hiểu sự thực ra sao. Lă cơ hỏi:"Chàng có thấy ḿnh di chuyển từ pḥng này sang pḥng khác không?" Vương Ánh đáp:"Không! Tuy nhiên, khi ta tỉnh, ta thường thấy ḿnh đang ở trong pḥng này th́ chỉ trong nháy mắt, ta lại thấy ḿnh ở trong pḥng kia! Tuy nhiên, chuyện này th́ nàng phải giữ kín, không được nói cho ai hay!" Lă cơ gật đầu, nói:"Thiếp xin tuân lời chàng!"

          Ba tháng sau. Một hôm, nhân lúc vắng người, Xuân Yến ghé tai Vương Ánh thầm th́, rủ Vương Ánh vào pḥng ḿnh ân ái. Thấy vắng người, Vương Ánh gật đầu ưng thuận rồi đi theo Xuân Yến.

          Thế rồi, cứ cách một ngày, Vương Ánh lại lén vào pḥng Xuân Yến một lần. Cẩm Sắt biết chuyện, nhưng cứ làm ngơ như chẳng biết.

          Thế rồi, Xuân Yến hoài thai. Đến ngày sanh, Xuân Yến khó sanh, rên la thống thiết, cứ lập đi lập lại câu:"T́ tử đau quá, nương-tử ơi! T́ tử đau quá, nương-tử ơi!" Nghe tiếng rên la, Cẩm Sắt vội bước vào pḥng Xuân Yến, nhưng khi Cẩm-Sắt vào tới nơi th́ Xuân Yến đă sanh rồi.

          Bế hài nhi lên coi, Cẩm Sắt thấy là con trai. Sau khi tự tay cắt rốn cho hài nhi, Cẩm Sắt đặt hài nhi vào ḷng Xuân Yến mà cười, nói:"Từ rày t́ tử không được làm như thế này nữa, nghe chưa? Càng mắc vào ṿng t́nh ái th́ nghiệp chướng càng tăng!" Xuân Yến chỉ lau nước mắt, chứ chẳng nói được lời nào. Chẳng biết Xuân Yến có tuân lời Cẩm Sắt hay không, nhưng từ đó, Xuân Yến không hoài thai nữa. Ở với Vương Ánh, Lă cơ sanh được 5 trai, 2 gái.

          Về phần Cẩm Sắt th́ cứ 3 tháng, Cẩm Sắt lại về thăm biệt thự một lần, khởi hành vào lúc nửa đêm. Tuần sau, Cẩm Sắt lại trở về nhà Vương Ánh, cũng tới nhà vào lúc nửa đêm. Mỗi lần đi, Cẩm Sắt đều dắt Xuân Yến đi theo.

          Ba năm sau. Một đêm, Cẩm Sắt dắt Xuân Yến về thăm biệt thự, rồi không trở về nhà Vương Ánh nữa.

          55 năm sau, Vương Ánh 80 tuổi, con cháu đầy đàn. Một đêm, Vương Ánh dắt lăo bộc họ Phùng ra đi, rồi cũng không trở về nhà nữa.

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com