www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

Cựu GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas


  Thầy mất ngày 6/3/2017

 

 
 

 

 

 

 

348. NIỆM ƯƠNG

 

Cừu mă huy hoàng động khải du

Khách đồ b́nh tụ dạ hô lư

Nang kim tận nhập tha nhân thác

Doanh đắc tiện nghi thị bộc phu

 

 

 

 

348. MƯU MÔ LỪA ĐẢO

 

          Huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có nho sinh tên Vương Tử Tốn, tuổi trạc 30, thực thà nhân hậu, cả tin bạn bè, gia tư khá giả. Tử Tốn có người bạn tên Cao Phồn, hiện đang giữ chức quan tể huyện Lâm Chuy.

 

          Năm trước, một hôm Cao Phồn mời Tử Tốn sang Lâm Chuy chơi. Tử Tốn nhận lời, lên đường thăm bạn. Cao Phồn tiếp đăi rất nồng hậu, đặt tiệc mời quan khách trong huyện tới dự. Trong tiệc, Cao Phồn giới thiệu với Tử Tốn thầy đồ Hứa Khanh, hiện đang dạy học ở Lâm Chuy. Hai người đàm đạo rất tương đắc.

 

          Tuần sau, Tử Tốn cáo biệt bạn, trở về Chuy Xuyên.

Năm ấy, Tử Tốn quyết định lên kinh đô thăm thầy học cũ là Toàn tiên sinh, hiện đang giữ chức thái sử trong triều đ́nh.

 

          Một hôm, Tử Tốn sai gia nhân Bá Tú sửa soạn hành trang, cưỡi chung một lừa lên đường. 

          Ra khỏi thủ phủ Tế Nam chừng 2 dặm, bỗng thấy một kẻ cưỡi lừa phóng tới cạnh ḿnh, cung kính chắp tay vái chào, Tử Tốn lấy làm lạ, nhưng cũng chắp tay đáp lễ. Y bèn giong lừa đi ngang với Tử Tốn, tự giới thiệu:"Tôi là Trương Hộ, làm lính lệ ở huyện Lâu Hà, hầu cận quan tể. Nay quan tể sai tôi lên kinh đô làm mấy công việc. Nếu tiên sinh cũng lên kinh đô th́ tôi xin được làm kẻ đồng hành, nói chuyện cho đường bớt dài!" Tử Tốn không đáp.

          Dọc đường, khi Tử Tốn đi nhanh th́ Trương Hộ phóng lừa theo, khi Tử Tốn đi chậm th́ Trương Hộ gh́m lừa lại. Bá Tú nghi Trương Hộ có gian ư nên quát:"Thầy tṛ ta có việc phải đi riêng! Muốn đi trước th́ phóng lừa đi trước đi! Muốn đi sau th́ gh́m lừa đứng lại đây một lát!" Trương Hộ ngượng quá, bèn phóng lừa đi trước.

 

          Tối ấy, thầy tṛ vào quán bên đường ngủ trọ. Vừa vào sân quán, thầy tṛ lại gặp Trương Hộ, từ trong quán đi ra. Nh́n thấy Tử Tốn, Trương Hộ vội dừng chân, cung kính chắp tay vái chào mà hỏi: "Chẳng hay tiên sinh đi đường có mệt không?" Tử Tốn cám ơn, nói vẫn b́nh an. Thấy Trương Hộ ra đường rồi, Tử Tốn mới nói với Bá Tú:"Cái anh lính lệ Trương Hộ này lại t́nh cờ vào đây ở trọ với ta!" Bá Tú lắc đầu mà đáp:"Tiểu nhân không nghĩ thế!" Hỏi:"Ngươi nghĩ sao?" Đáp:"Tiểu nhân nghĩ y cố ư vào đây ở trọ với ta chứ chẳng phải là t́nh cờ!"

          Ở chợ về, Trương Hộ t́m Tử Tốn để xin góp nửa tiền, thuê pḥng ở chung cho đỡ tốn. Bá Tú càng nghi Trương Hộ có gian ư nên đáp:"Không được! Thầy tṛ ta ở chung một pḥng đă chật rồi! Thuê pḥng khác mà ở!" Trương Hộ đành thuê pḥng khác. Đêm ấy, Bá Tú thức suốt đêm để canh chừng Trương Hộ.

 

          Sáng sau, Trương Hộ tới gơ cửa pḥng Tử Tốn, đánh thức thầy tṛ dậy cùng đi. Bực tức với Trương Hộ, Bá Tú quát:"Thầy ta c̣n đang ngủ mà sao ngươi cứ tới quấy rầy? Đi trước đi!" Trương Hộ đành cưỡi lừa đi một ḿnh.

          Đến gần trưa, Tử Tốn mới ngủ dậy. Sửa soạn xong, thầy tṛ lên đường. Đến gần tối, bỗng thầy tṛ thấy có một kẻ, tuổi trạc 40, mũ áo chỉnh tề, cưỡi lừa trắng, mắt lim rim như thiếu ngủ, ngả nghiêng trên lưng lừa, chỉ chực ngă. Lúc y chợt tỉnh th́ y phóng lừa vượt qua Tử Tốn, lúc y buồn ngủ th́ y gh́m lừa đứng ở bên đường chờ Tử Tốn vượt qua. Đi được chừng 10 dặm, y vượt qua Tử Tốn đến 10 lần mà cũng để cho Tử Tốn vượt qua đến 10 lần. Tử Tốn thấy lạ nên chờ lúc y gh́m lừa, tới gần mà hỏi:"Quư danh là chi? Quư quán ở đâu?" Y đáp:"Tôi là Hứa Thành, quê ở huyện Thanh Uyển, tỉnh Hà Bắc!" Hỏi:"Huynh đi đâu thế? Đáp:"Tới huyện Lâm Chuy để xin anh tôi chút tiền!" Hỏi:"Lệnh huynh làm ǵ ở Lâm Chuy?" Đáp:"Làm thầy đồ dạy học!" Hiếu kỳ, Tử Tốn hỏi:"Quư danh lệnh huynh là ǵ?" Hứa Thành đáp:"Anh tôi tên Hứa Khanh! Mẹ tôi là cô ruột của quan tể Cao Phồn ở đó!" Thấy Hứa Thành nói đúng, Tử Tốn tin ngay, nên hỏi:"Sao trông huynh buồn ngủ thế?" Hứa Thành đáp:"V́ hôm qua thức suốt đêm!" Hỏi:"Sao lại thức suốt đêm?" Đáp:"V́ tối qua có khách trọ rủ góp nửa tiền với y để thuê pḥng ở chung cho đỡ tốn! Thấy y có dáng vẻ bất lương nên phải thức suốt đêm coi chừng hành lư!" Tử Tốn hỏi:"Dù y có là kẻ bất lương th́ y cũng làm ǵ được huynh?" Hứa Thành đáp:"Có lẽ huynh c̣n trẻ nên chưa rành chuyện lừa đảo! Bây giờ có những kẻ bất lương cứ tối đến là vào quán trọ dụ khách góp nửa tiền thuê pḥng ở chung cho đỡ tốn. Thế rồi, đến nửa đêm, chúng giở tṛ lừa đảo, lột hết tiền của khách. Mới đêm qua, người bà con tôi bị chúng lột hết tiền. V́ thế, hành khách nào cũng phải đề pḥng cẩn thận!" Tử Tốn gật đầu, khen:"Huynh nói phải! Năm ngoái, tôi có dịp tới huyện Lâm Chuy thăm bạn là quan tể Cao Phồn. Trong tiệc, tôi có dịp đàm đạo với lệnh huynh là tiên sinh Hứa Khanh. Chẳng hay tiên sinh có khoẻ không?" Hứa Thành đáp:"Cám ơn huynh! Anh tôi vẫn khoẻ! Tối nay huynh với tôi, mỗi người góp nửa tiền thuê pḥng ở chung, để khỏi bị bọn bất lương dụ dỗ!" Tử Tốn đáp:"Xin vâng!"

 

          Vốn nghi Hứa Thành, Bá Tú nói:"Xin ông cứ giong lừa đi trước. Thầy tṛ tôi phải cho lừa nghỉ một lát rồi sẽ theo sau!" Hứa Thành đành đi trước.

          Bá Tú nói với Tử Tốn:"Tiểu nhân nghi chính tên Hứa Thành này cũng là kẻ bất lương! Vậy thầy tṛ ta không nên vào ở cùng quán trọ với y!" Thấy Bá Tú nói có lư, Tử Tốn gật đầu ưng thuận.

          Tối ấy, khi dẫn nhau vào quán trọ, t́nh cờ nh́n thấy Hứa Thành, thầy tṛ Tử Tốn liền quay ra, tới quán khác thuê pḥng.

 

          Trưa sau thầy tṛ mới thức giấc. Sửa soạn xong, thầy tṛ lên đường. Vừa đi được chừng 1 dặm, bỗng thầy tṛ thấy trên đường có một nho sinh trẻ, tuổi trạc 20, tướng mạo đẹp đẽ, mũ áo chỉnh tề, nhưng vẻ mặt ảo năo, cưỡi la, phóng tới cạnh Tử Tốn, chắp tay vái chào. Tử Tốn gật đầu đáp l­ễ rồi hỏi: "Chẳng hay quư tính là chi? Quư quán ở đâu?" Nho sinh đáp:"Đệ là Kim Bách, quê ở Giang Nam!"

 

          Tử Tốn hỏi:"Bây giờ tú tài đi đâu?" Kim Bách đáp:"Đệ đưa gia đ́nh lên kinh đô thăm gia huynh!" Hỏi:"Lệnh huynh làm ǵ ở kinh đô?" Đáp:"Gia huynh làm quan chủ chính!" Hỏi:"Đi thăm lệnh huynh mà sao trông buồn thế?" Đáp:"V́ trong 3 năm qua, đệ được gia huynh cho tiền đèn sách, nghĩ ḿnh sẽ thi đậu để gia đ́nh được nở nang mày mặt. Nào ngờ trong kỳ thi hương vừa qua ở Giang Nam, đệ bị hỏng nên buồn rầu. Bây giờ gia huynh bắt đệ phải đưa cả gia đ́nh lên kinh đô, rồi ở đó mà học thi. Đường xa cát bụi, mặt mày lem luốc, đệ thấy tủi thân nên mới ảo năo!" Nói xong, Kim Bách rút khăn ra lau mặt, thở dài. Nghe Kim Bách nói giọng nhỏ nhẹ như con gái miền Nam, Tử Tốn thích lắm, lên tiếng an ủi, rồi hỏi:"Tú tài nói đi cùng với gia đ́nh. Thế gia đ́nh đâu?" Kim Bách đáp:"V́ đệ cưỡi la khoẻ, phóng nhanh, nên gia đ́nh c̣n ở đằng sau! V́ trời sắp tối nên chắc đêm nay huynh phải ngủ trọ ở Khuất Luật Điếm, phía nam Đức Châu! Đệ phải ở lại đây chờ gia đ́nh, xin huynh đi trước!" Tử Tốn bèn cáo biệt rồi cùng Bá Tú cưỡi lừa lên đường.

 

          Quả nhiên, khi tới Khuất Luật Điếm th́ trời vừa tối. Thầy tṛ vào quán trọ thuê pḥng. Thấy một bọc hành lư ở trên giường, Tử Tốn toan quay ra hỏi chủ quán th́ chợt thấy một kẻ bước vào, vác bọc hành lư lên vai mà nói: "Xin huynh cứ ở pḥng này, để tôi đi t́m quán khác!" Nghe tiếng quen quen, Tử Tốn nh́n kỹ th́ ra Hứa Thành. Tử Tốn nói:"Huynh tới trước th́ ở lại pḥng này, thầy tṛ tôi tới sau th́ đi thuê pḥng khác! Hứa Thành nói:"Nghe nói quán trọ này hết pḥng rồi! Hay là ta chia đôi, mỗi người một nửa?" Thấy thầy tṛ đă mệt, Tử Tốn ưng thuận, bèn trả nửa tiền thuê pḥng cho Hứa Thành.

 

          Tử Tốn đang ngồi nói chuyện với Hứa Thành th́ chợt thấy cửa pḥng mở toang, rồi có một nho sinh đem hành lư vào. Chợt nh́n thấy Tử Tốn với Hứa Thành, nho sinh vội lên tiếng:"Trời ơi! Pḥng này có khách thuê rồi!" Nói xong, nho sinh quay gót trở ra.

 

Nhận ra kẻ ấy là Kim Bách, Tử Tốn chưa biết tính sao th́ thấy Hứa Thành đă đứng dậy, chạy theo Kim Bách, dắt trở vào pḥng mà hỏi:"Quư danh tú tài là chi? Quư quán ở đâu?" Nho sinh đáp:"Đệ  tên Kim Bách, quê ở Giang Nam!" Hứa Thành hỏi:"Bây giờ tú tài đi đâu?" Kim Bách đáp:"Đệ đưa gia đ́nh lên kinh đô thăm gia huynh!" Hứa Thành hỏi:"Lệnh huynh làm chi ở kinh đô?" Kim Bách đáp: "Gia huynh làm quan chủ chính!" Nghe Kim Bách trả lời Hứa Thành giống hệt như đă trả lời ḿnh, Tử Tốn tin Kim Bách là người thực thà nên không nghi ngờ chi cả.

          Ba người bèn ngồi nói chuyện. Hứa Thành hỏi:"Gia đ́nh tú tài đâu?" Kim Bách đáp:"Gh́m lừa chờ măi không thấy, chắc gia đ́nh tôi đă bị lạc đường! V́ ở chỗ đứng chờ không có quán trọ, tôi phải phóng lừa tới đây thuê pḥng! Đành phải để sáng mai đi t́m gia đ́nh vậy!"        

          Lát sau, khi chủ quán vào pḥng hỏi xem 3 người có muốn ăn uống chi không th́ Kim Bách đứng dậy, mở bọc hành lư lấy vàng ra đưa cho chủ quán, nhờ đi mua rượu thịt đem vào pḥng cho 4 người yến ẩm, kể cả Bá Tú.

Tử Tốn với Hứa Thành cùng ngăn không cho Kim Bách trả tiền một ḿnh, nhưng Kim Bách nhất định đ̣i trả một ḿnh.

          Lát sau, chủ quán cho người bưng rượu thịt vào pḥng. Kim Bách bèn mời thầy tṛ Tử Tốn cùng Hứa Thành nhập tiệc.

          Trong tiệc, thấy Kim Bách luận về văn chương rất uyên viễn, Tử Tốn bèn hỏi về các đề thi ở Giang Nam. Kim Bách liền đọc vanh vách các đề thi ấy, rồi đọc cả các văn bài ḿnh làm. Đọc đến đoạn nào có câu đắc ư, Kim Bách lại dừng, tỏ vẻ bất b́nh, than phiền về việc ḿnh bị đánh hỏng.

          Tử Tốn với Hứa Thành cùng đồng ư với Kim Bách rằng quan trường quá nghiệt trong việc chấm văn bài của Kim Bách.

          Lát sau, chợt Kim Bách nói với Tử Tốn:"V́ cả gia đ́nh cùng bị lạc đường nên đêm nay đệ không có người săn sóc con la!" Tử Tốn bèn bảo Bá Tú chịu khó đứng dậy đi lấy thức ăn và nước uống dành cho lừa của ḿnh, đem ra chuồng cho la của Kim Bách. Kim Bách cám ơn Tử Tốn rối rít.

          Lát sau, Kim Bách lại nói:"Đêm qua đệ bị mất ngủ nên hôm nay, buồn ngủ quá!" Hứa Thành hỏi:"Tại sao tú tài lại bị mất ngủ?"" Kim Bách đáp:"V́ đêm qua ngủ trong pḥng trọ, bị bọn khách trọ ở pḥng bên gieo đầu suốt đêm, quát thét điếc tai, nên không sao chợp mắt!" Hứa Thành hỏi:"Trong tiếng Giang Nam, đầu nghĩa là ǵ?" Kim Bách bèn nắm xoè bàn tay tựa như đang gieo xúc xắc mà đáp: "Đầu là xúc xắc!" Hứa Thành cười, rồi tḥ tay vào túi lấy ra một xúc xắc mà hỏi Kim Bách:"Có phải ở Giang Nam, người ta gọi cái này là đầu không?" Kim Bách cũng cười mà đáp:"Phải!" Thầy tṛ Tử Tốn và Hứa Thành cùng Kim Bách lại yến ẩm vui vẻ.

          Tiệc tan, Hứa Thành mời Tử Tốn:"Bây giờ 3 ta gieo xúc xắc đánh bạc chơi! Ai được th́ phải bao người thua yến ẩm!" Tử Tốn nói:"Tôi không biết đánh bạc!" Hứa Thành bèn quay qua Kim Bách mà nói:"Nếu thế th́ tú tài với tôi đánh tay đôi vậy!" Kim Bách đáp:"Vâng!"

 

          Hứa Thành bèn chạy tới th́ thầm vào tai Tử Tốn:"Nho sinh ngốc này xem ra giàu có, nhưng c̣n non choẹt, chắc chưa có kinh nghiệm ǵ về cờ bạc! Bây giờ tôi giở một tṛ mọn ra để kiếm chút tiền. Nếu huynh có nh́n thấy tôi giở tṛ ǵ th́ xin cứ làm ngơ cho. Sáng mai huynh sẽ có phần chia!" Tử Tốn không đáp. Chợt Kim Bách hỏi:"Bây giờ đánh bạc ở đâu?" Hứa Thành đáp:"Ở pḥng này!" Kim Bách lắc đầu mà nói:"Huynh đây không biết đánh bạc, th́ phải để cho thầy tṛ huynh ngủ! Bọn ta thuê pḥng khác đánh bạc th́ hơn!" Hứa Thành nói:"Quán trọ này hết pḥng rồi, c̣n đâu nữa mà thuê?" Kim Bách nói:"Tôi vừa trông thấy khách trọ ở pḥng bên đem hành lư ra xe! Vậy ta thử ra quầy hỏi, coi chủ quán nói sao?" Hai người bèn ra quầy.

 

          Lát sau, hai người trở vào nói với Tử Tốn rằng họ đă thuê được pḥng bên để đánh bạc, và chúc Tử Tốn ngủ ngon. Hứa Thành với Kim Bách bèn kéo nhau sang pḥng bên, chia nhau một đống sầu lớn để đánh bạc.

 

          Nằm trên giường, nghe tiếng xúc xắc với tiếng căi nhau ở pḥng bên, Tử Tốn không sao ngủ được. Tử Tốn bèn vùng dậy, chạy ra hành lang, ghé mắt ḍm qua khe cửa vào pḥng th́ thấy ở trong pḥng, ngoài Hứa Thành với Kim Bách, c̣n có cả Trương Hộ, lính lệ huyện Lâu Hà. Tuy nghi bộ 3 Hứa, Kim, Trương có âm mưu mờ ám, nhưng Tử Tốn nghĩ ḿnh không đánh bạc với bọn họ th́ cũng chẳng sợ chi nên lại thấy an tâm. Tử Tốn bèn quay về pḥng, lên giường nằm ngủ. Đang ngon giấc, chợt nghe có tiếng mở cửa, rồi thấy bộ ba Hứa, Kim, Trương kéo nhau sang pḥng ḿnh, Tử Tốn lên tiếng hỏi:"Quư vị đang đánh bạc ở pḥng bên, sao lại kéo nhau sang đây?" Hứa Thành đáp:"Đánh bạc tay 4 mới vui chứ đánh bạc tay 3 chán lắm! V́ thế, anh em mới nhất quyết kéo nhau sang đây mời huynh nhập cuộc!" Tử Tốn cau có, đáp:"Tôi đă nói là tôi không biết đánh bạc rồi mà!" Hứa Thành cười, nói:"Học cái ǵ th́ c̣n khó, chứ học đánh bạc dễ­ lắm! Chỉ cần ít phút là biết đánh ngay! Để tôi chỉ cho!" Tỏ vẻ bực ḿnh, Tử Tốn nói:"Tôi cương quyết không học đánh bạc!"

 

Biết không thể dụ được Tử Tốn, Kim Bách bèn xen vào mà nói:"Nếu huynh không thích đánh bạc th́ xin huynh công ti với một người trong bọn để chơi cho vui!" Tử Tốn lắc đầu, đáp:"Tôi không thích đánh bạc mà cũng không thích công ti!" Trương Hộ bèn xen vào mà nói:"Tôi nghĩ tiên sinh nên công ti với Hứa huynh cho vui rồi tiên sinh cứ việc ngủ, giao cho một ḿnh Hứa huynh đánh là xong!" Thấy bọn chúng quấy rầy, không cho ḿnh ngủ, Tử Tốn bèn chặc lưỡi, nhận lời công ti với Hứa Thành để cho ḿnh được ngủ yên. Thế nhưng lát sau, khi Tử Tốn đang ngủ ngon th́ lại bị Hứa Thành lay dậy mà khoe:"Công ti vừa thắng được mấy ván lớn!" Bực ḿnh, Tử Tốn nói:"Tôi không mong được bạc, chỉ mong được ngủ thôi!" Hứa Thành đành để cho Tử Tốn ngủ, rồi bộ 3 Hứa, Kim, Trương lại quay ra tiếp tục đánh bạc.

          Vào thời đó, triều đ́nh ra lệnh cấm đánh bạc rất nghiêm, đặt ra những h́nh phạt rất nặng đối với con bạc. V́ thế, khi đang đánh bạc, nếu nghe thấy 3 tiếng "lính bắt bạc!" là con bạc kinh hoảng. Đang đánh bạc, chợt Hứa, Kim, Trương thấy một kẻ đẩy cửa pḥng mà vào, lớn tiếng quát:"Ta là Đông Duy, lính bắt bạc, được quan tể địa phương giao cho việc đi bắt các con bạc trong huyện! Nay ta bắt được quả tang cả 5 người trong pḥng này đều là con bạc! Vậy các ngươi phải theo ta về huyện đường tŕnh diện quan tể!" Hứa, Kim, Trương cùng đứng dậy như để tuân lệnh th́ Tử Tốn vùng dậy, quát lại Đông Duy:"Ngươi ăn nói hồ đồ! Ta đang ngủ chứ đánh bạc hồi nào? Ta không biết và không thích đánh bạc th́ làm sao mà là con bạc được?" Đông Duy hạch:"Nếu ngươi không là con bạc th́ ngươi đi theo lũ con bạc này để làm chi?" Tử Tốn căi:"V́ quán trọ này hết pḥng cho thuê nên ta phải chia pḥng với họ, chứ ta đi theo họ hồi nào?" Đông Duy hạch:"Nếu ngươi không đi theo họ th́ ngươi đi đâu?" Tử Tốn căi:"Ta là nho sinh, dắt gia nhân lên kinh đô thăm thầy học cũ của ta là Toàn tiên sinh, hiện đang giữ chức thái sử trong triều đ́nh, chứ ta đi theo họ hồi nào?" Đuối lư, Đông Duy dịu giọng:"Tú tài họ tên chi? Quê ở đâu?" Tử Tốn đáp:"Ta là Vương Tử Tốn, quê ở huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông!" Đông Duy bèn nói:"Nếu thế th́ cùng quê với tôi rồi! Quê tôi cũng ở Chuy Xuyên, Sơn Đông!" Quay qua lũ con bạc, Đông Duy nói:"Nể mặt Vương tú tài, ta tha cho các ngươi một lần! Thôi! Các ngươi tiếp tục đánh bạc đi!"

 

          Hứa, Kim, Trương lại ngồi xuống đánh bạc. Đông Duy nói với Tử Tốn: "Vương tú tài có thể nhập cuộc với họ cho vui!" Tử Tốn chỉ lắc đầu, không đáp. Bộ 3 Hứa, Kim, Trương liền mời Đông Duy:"V́ Vương huynh không chịu nhập cuộc nên mời Đông huynh thế chân!" Đông Duy bèn ngồi xuống đánh bạc.

 

          Tử Tốn dặn Hứa Thành:"Tôi xin nhắc lại là tôi không cần nghe đến chuyện được thua, mà chỉ muốn được ngủ thôi! Vậy xin để yên cho tôi ngủ, đừng có đánh thức nữa!" Rồi Tử Tốn lên giường ngủ lại. Hứa Thành lặng im, không đáp.

Thế nhưng, bất chấp lời dặn của Tử Tốn, chốc chốc Hứa Thành lại tới giường đánh thức Tử Tốn dậy để báo cáo sự được thua của công ti.

 

          Đến quá nửa đêm, khi tàn canh bạc, ai cũng đếm sầu để xem thua được. Công ti của Hứa Thành và Tử Tốn thua đậm, Trương Hộ th́ ḥa, c̣n Kim Bách với Đông Duy th́ được ngang nhau. Đông Duy nói:"Bây giờ Hứa huynh phải trả cho Kim huynh, c̣n Vương tú tài phải trả cho bản nhân!" Nói xong, Đông Duy tự tiện lấy bọc hành lư của Tử Tốn, vác lên vai mà đi. Thấy Đông Duy ngỗ ngược, Bá Tú giận quá, chạy tới giằng lại bọc hành lư cho chủ. Tử Tốn cũng vùng dậy, căi:"Tôi không biết đánh bạc mà cũng không thích đánh bạc. Sở dĩ tôi phải nhận lời công ti với Hứa huynh là để thầy tṛ tôi được ngủ yên. Nay công ti thua th́ phải để cho tôi coi xem mỗi người thua bao nhiêu, rồi tôi sẽ trả, chứ đâu có thể ngang nhiên lấy hành lư của tôi như thế được?" Kim Bách vội xen vào: "Vương huynh nói có lư! Thôi! Bây giờ Hứa huynh trả cho Đông huynh đi, c̣n Vương huynh sẽ trả cho tôi sau!" Nói xong, Kim Bách rỉ tai th́ thầm với Tử Tốn:"Bọn này gồm toàn những kẻ côn đồ, giao du với nhau qua tiền bạc, lật lọng lừa đảo, tâm địa độc ác không sao lường được, chứ đâu có như huynh đệ ḿnh, giao du với nhau qua chữ nghĩa, không có điều chi là không giúp được nhau! Bây giờ huynh cứ để đệ mở bọc hành lư của huynh ra, lấy hết tiền bạc của huynh cho vào bọc hành lư của đệ, để che mắt chúng là huynh đă trang trải xong nợ thua bạc. Có làm như thế th́ Hứa Thành mới chịu trả cho Đông Duy! Sau đó, khi vắng mặt chúng, đệ sẽ trả lại cho huynh! Huynh đệ ḿnh là bạn đạo nghĩa, không lẽ đệ lại lấy tiền bạc của huynh hay sao?" Vốn tính thực thà, Tử Tốn tin lời. Kim Bách bèn lấy hết tiền bạc và một chiếc khăn choàng đẹp của Tử Tốn cho vào hành lư của ḿnh, rồi bắt Hứa Thành trả tiền cho Đông Duy. Được tiền Hứa Thành trả, Đông Duy bỏ đi ngay, không cáo biệt ai cả.    

 

          Hứa Thành bèn rủ Trương Hộ sang pḥng bên ngủ. Kim Bách th́ đi lấy chăn gối trong bọc hành lư của ḿnh, đem tới ngủ chung với Tử Tốn. Thấy giường c̣n rộng, Tử Tốn gọi luôn cả Bá Tú lên ngủ chung. Mọi người đều ngủ, riêng có Kim Bách với Tử Tốn là nằm suy nghĩ, không sao ngủ được.

 

          Thấy Kim Bách cứ trở ḿnh qua lại, Tử Tốn lên tiếng hỏi:"Sao tú tài trằn trọc thế?" Kim Bách đáp:"Đệ đang nghĩ không biết đêm nay gia đ́nh đệ ngủ ở đâu?" Nghe thấy thế, Tử Tốn càng an tâm rằng Kim Bách không có ư lừa ḿnh.

          Sáng hôm sau, Kim Bách dậy sớm, đánh thức thầy tṛ Tử Tốn dậy để cùng đi. Thấy Tử Tốn vươn vai ngáp, Kim Bách liền nói:"Đệ nghĩ chắc huynh không quen dậy sớm nên c̣n ngái ngủ! Vậy huynh cứ ngủ đi, để đệ đi sớm t́m gia đ́nh rồi sau đó sẽ đi chậm để chờ thầy tṛ huynh! Khi gặp nhau, đệ sẽ trả lại huynh hết tiền bạc của huynh! Bây giờ đệ chưa dám trả ngay v́ e bọn côn đồ đang ghé mắt ḍm lén huynh đệ ḿnh qua khe cửa!"

 

          Rồi không chờ cho Tử Tốn nói, Kim Bách vội vác bọc hành lư của ḿnh ra chuồng ngựa, buộc lên lưng la, phóng ra khỏi quán. Dọc đường, Kim Bách dùng roi quất, thúc la chạy thực nhanh.

 

          Thấy Kim Bách đi rồi, Tử Tốn liền bảo Bá Tú sửa soạn bọc hành lư, đem buộc lên lưng lừa, trả pḥng cho chủ quán, rồi hai thầy tṛ cưỡi lừa lên đường. Dọc đường, Tử Tốn cứ tự an ủi rằng Kim Bách là nho sinh phong nhă th́ không thể nào là kẻ lừa đảo, chắc đang chờ thầy tṛ ḿnh ở đâu đó, nên vẫn an tâm, chẳng thắc mắc chi.

 

          Tuy nhiên, đi măi mà cũng không bắt kịp Kim Bách, Tử Tốn mới bắt đầu lo.

Tử Tốn bèn lấy roi quất lừa cho nó chạy thực nhanh. Thế nhưng, sau khi lừa phóng được thêm 20 dặm nữa cũng không thấy tăm hơi Kim Bách đâu, Tử Tốn mới tỉnh ngộ rằng ḿnh đă bị Kim Bách lừa mất hết tiền bạc. 

 

          Bấy giờ Tử Tốn mới vỡ lẽ rằng, bộ 3 Trương, Hứa, Đông đều là bộ hạ của Kim Bách, được Kim Bách sai phụ tá y trong việc lừa đảo, lột tiền của thiên hạ.

 

 

 

 

 

 

349. NIỆM ƯƠNG NHỊ

 

Tiền xa dĩ phúc hậu xa thôi

Cục thế như kỳ vị dị sai

Bất hữu đồng hành tiên chủ bộc

Na năng tái đắc lệ nhân hồi

 

 

 

 

 

349. LỪA NGƯỜI LẠI BỊ CHỒN LỪA

         

          Huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có công tử  Ngô An Nhân, tính t́nh cao nhă, gia tư khá giả, cư ngụ với vợ là Trịnh thị, và tiểu đồng là Báo Nhi.

          Năm An Nhân 30 tuổi, Trịnh thị bị bạo bệnh mà mất. V́ nhớ thương vợ nên tối đến, An Nhân không vào ngủ ở pḥng chung, mà đem chăn gối sang thư pḥng, ngủ trên sập lớn.

          Một tối, nghe có tiếng gơ cửa pḥng khách, An Nhân ra mở th́ thấy một nho sinh, có tiểu đồng theo hầu. An Nhân hỏi:"Trời tối mà tú tài c̣n tới tệ xá, chắc có điều chi dạy bảo?" Nho sinh cười, đáp:"Không dám! V́ đệ nghe tiếng công tử là người cao nhă, nên muốn tới xin làm quen để bàn luận văn chương!" An Nhân mời thầy tṛ vào thư pḥng, pha trà mời uống, rồi hỏi:"Chẳng hay quư tính là chi? Quư quán ở đâu?" Nho sinh đáp:"Đệ họ Hồ, quán tại Sơn Tây! C̣n tiểu đồng này tên Quỷ Đầu!" An Nhân nói:"Đệ cũng có một tiểu đồng, tên Báo Nhi! Để đệ gọi y lên tŕnh diện tú tài!" Nói xong, An Nhân gọi Báo Nhi lên, bảo chào Hồ sinh rồi dẫn Quỷ Đầu xuống nhà ngang tṛ chuyện. Hồ sinh bàn luận rất hợp ư An Nhân, mà Quỷ đầu cũng rất hợp chuyện Báo Nhi.

 

          Đến nửa đêm, An Nhân nói:"Trời đă khuya, xin tú tài về nghỉ!" Hồ sinh đáp:"Xin công tử thứ lỗi cho! Mải mê bàn luận, quên cả ra về, bây giờ khuya rồi, xin được ở lại!" An Nhân bèn gọi Báo Nhi lên, sai đem thêm chăn gối vào thư pḥng cho Hồ sinh ngủ chung với ḿnh, rồi xuống nhà ngang thu xếp chỗ ngủ cho Quỷ Đầu.

 

          Càng ngày, Hồ sinh càng thân thiết với An Nhân. Thế rồi, mỗi khi An Nhân đi đâu xa, Hồ sinh cũng đi theo, nhưng không ai nh́n thấy Hồ sinh mà chỉ nh́n thấy An Nhân. Thắc mắc về thuật tàng h́nh của Hồ sinh, một hôm An Nhân hỏi:"Tú tài học thuật tàng h́nh ở đâu?" Hồ sinh cười, đáp:"Thú thực với công tử, đệ biết thuật tàng h́nh v́ đệ là chồn! Tuy có mấy thuật mọn, nhưng đệ chỉ dùng để giúp người chứ không hại người!"

 

          Mùa đông năm ấy, An Nhân quyết định lên kinh đô ngoạn cảnh.

            Một hôm, An Nhân sai Báo Nhi sửa soạn hành lư, rồi thầy tṛ cưỡi chung một ngựa lên đường. Nghe tin, Hồ sinh tới gặp An Nhân, cho biết thầy tṛ ḿnh sẽ tàng h́nh đi theo. An Nhân mừng lắm.

          Tháng sau, trên đường từ kinh đô trở về Sơn Đông, nghe đồn ở Sơn Đông có nho sinh Vương Tử Tốn, trên đường lên kinh đô thăm thầy học cũ, bị kẻ gian lừa mất hết tiền bạc với một khăn choàng đẹp, An Nhân kinh hăi, bèn dặn Báo Nhi:"Con phải đề pḥng cẩn thận kẻ lừa đảo!" Tuy vâng dạ, nhưng Báo Nhi cũng không biết phải đề pḥng ra sao. Hồ sinh cười mà nói:"Công tử chớ lo! Đệ đă bói cho công tử một quẻ. Quẻ ấy tốt lắm! Trên đường về, công tử không gặp điều chi bất lợi đâu!"

 

          Về tới địa phận Hà Bắc, An Nhân đang giong ngựa dọc theo bờ sông Trác th́ thấy một kẻ mặc áo cừu, từ trong tiệm thuốc phiện bên đường bước ra cửa, tháo ngựa cưỡi đi. Nh́n thấy An Nhân, kẻ ấy liền xáp ngựa lại gần, chắp tay vái chào mà nói:"Tôi là Hoàng Thắng, quê ở Sơn Đông vừa tới đây thăm quan thượng thư bộ Hộ, nay lại trở về Sơn Đông! Dám hỏi công tử, quư tính danh là chi?" An Nhân đáp:"Tôi là Ngô An Nhân!"

 

          Hoàng Thắng hỏi:"Công tử đi đâu?" An Nhân đáp:"Thầy tṛ tôi cũng đang trên đường trở về Sơn Đông. Hoàng Thắng tỏ vẻ vui mừng mà nói:"Nếu thế th́ tôi xin đi theo cho có bạn!" An Nhân không đáp, chỉ giong ngựa đi. Hoàng Thắng giong ngựa đi theo.

 

          Lát sau, khi An Nhân dắt Bảo Nhi vào quán ăn, Hoàng Thắng cũng vào theo, rồi trả cả tiền cơm rượu cho thầy tṛ. Thấy hành vi của Hoàng Thắng khác thường, An Nhân kinh hăi, đi hỏi Hồ sinh. Nghe Hồ sinh đáp:"Không sao đâu!" An Nhân mới an tâm.

 

          Tối ấy, khi vào quán trọ, Hoàng Thắng nói với An Nhân:"Tôi thuê một pḥng lớn, có ḷ sưởi để mời công tử vào ở chung!" An Nhân lại đi hỏi Hồ sinh. Nghe Hồ sinh đáp:"Không sao đâu!" An Nhân mới nhận lời.

 

          Cùng Hoàng Thắng vào quầy, An Nhân thấy một nho sinh, tuổi trạc 20, tướng mạo đẹp đẽ, mũ áo chỉnh tề, chắp tay vái chào Hoàng Thắng. Hoàng Thắng gật đầu mà hỏi:"Sao Sử đệ tới sớm thế? Dời kinh đô từ bao giờ?" Nho sinh đáp:"Đệ khởi hành từ hôm qua!" Hoàng Thắng bèn giới thiệu với nho sinh:"Đây là Ngô công tử, đang trên đường trở về Sơn Đông!" rồi nói với An Nhân:"Đây là em bên ngoại tôi, tên Sử Hy! Sử đệ là nho sinh, trẻ tuổi, tài cao. Tôi nghĩ ta nên mời Sử đệ vào ở chung pḥng để đêm nay cùng bàn luận văn chương cho thêm phần hào hứng!" Sử Hy chắp tay vái chào An Nhân. An Nhân chắp tay đáp lễ. Vừa lúc ấy, chủ quán tới hỏi Hoàng Thắng có cần chi không? Hoàng Thắng liền mở bọc lấy tiền, đưa cho chủ quán, nhờ đi mua rượu thịt, đem lên pḥng cho 4 người yến ẩm, kể cả Báo Nhi.

 

          Trong tiệc, Sử Hy rót rượu mời An Nhân với Hoàng Thắng, bàn luận văn chương, thao thao bất tuyệt. Gặp câu nào hay, Sử Hy lại vỗ tay cuời, khiến cuộc rượu vô cùng hào hứng. Thấy Sử Hy phong nhă, uyên bác, An Nhân thích lắm.

 

          Tan cuộc rượu, Hoàng Thắng nói:"Đêm nay vui quá! Để cuộc vui được trọn vẹn, ta nên đen đỏ một canh!" Sử Hy gật đầu, thuận ư. An Nhân không nói chi, chỉ xin phép đứng dậy đi tiểu. Ra ngoài, An Nhân hỏi nhỏ Hồ sinh:"Có nên đánh bạc không?" Hồ sinh đáp:"Cứ đánh!" Khi An Nhân trở vào pḥng, Hoàng Thắng lại mời đánh bạc. An Nhân nhận lời.

 

          Hồ sinh bèn tàng h́nh vào pḥng, tới th́ thầm với Báo Nhi:"Khóa cửa pḥng lại, giấu ch́a khóa đi!" Rồi tới th́ thầm với An Nhân:"Khi nghe thấy tiếng đập cửa, là lúc có lính bắt bạc. Lúc đó, phải ném ngay bài với xúc xắc vào than hồng trong ḷ sưởi, rồi lên giường nằm, kéo chăn trùm đầu mà giả vờ ngủ! Khi nghe thấy tiếng tiền hô hậu ủng, là lúc có quan tuần án. Lúc đó, phải phải vùng dậy mà hô hoán rằng ḿnh bị vu oan!"

 

          Ngồi vào bàn đánh bạc, Hoàng Thắng giao hẹn mỗi người phải đặt lên bàn 100 đồng. Mỗi khi đến lượt Hoàng Thắng hay Sử Hy gieo xúc xắc, th́ Hồ sinh lại th́ thầm bên tai An Nhân:"Đặt nhỏ thôi!" Thế rồi, mỗi khi An Nhân gieo xúc xắc, hễ Hoàng Thắng và Sử Hy đặt nhỏ th́ An Nhân thua, nhưng hễ Hoàng Thắng và Sử Hy đặt lớn th́ An Nhân lại thắng.

 

          Đánh đến gần sáng, Hoàng Thắng với Sử Hy cùng thua hết tiền. Hoàng Thắng nói: "Chúng tôi hết tiền rồi! Bây giờ chúng tôi bán ngựa, xin công tử mua giùm!" Đang ngần ngừ, chưa biết nên trả lời ra sao, chợt nghe thấy có tiếng gơ cửa pḥng rất gấp, An Nhân vội đứng dậy, quơ hết bài với xúc xắc, ném vào ḷ sưởi, rồi quơ hết tiền cho vào bọc, đem lên giường gối đầu nằm, kéo chăn trùm đầu, giả vờ ngủ! Hoàng Thắng với Sử Hy chạy ra mở cửa, nhưng không thấy ch́a khóa đâu, bèn cùng hô lớn:"Mất ch́a khóa rồi!" Lập tức, ở bên ngoài có tiếng chủ quán hô:"Để tôi đi lấy ch́a khác!" Lát sau, chủ quán trở lại, nói:"Không t́m thấy ch́a khóa đâu cả! Cứ dùng búa đập cửa mà vào!" Phá cửa xong, có một kẻ xông vào pḥng, hét lớn:"Ta là Long Chung, lính bắt bạc!" Rồi Long Chung hỏi Hoàng Thắng với Sử Hy:"Hai ngươi là con bạc phải không?" Hai người cùng đáp:"Không!"

          Long Chung bèn tới cạnh giường, lật chăn An Nhân đang đắp, rồi chỉ An Nhân mà hô:"Con bạc đây rồi!" Thấy An Nhân nằm bất động, Long Chung nói:"Ta cứ mở hành lư của y mà khám th́ biết!" Không thể nhịn được nữa, An Nhân bèn vùng dậy, căi:"Hai người kia không đánh bạc th́ tôi đánh bạc với ai?" Long Chung chỉ Báo Nhi mà nói:"Với tên này!" An Nhân căi: "Tiểu đồng của tôi đâu có quyền đánh bạc với tôi?" Thấy Long Chung im lặng, An Nhân nói tiếp:"Đánh bạc th́ phải có bài với xúc xắc! Mà trong pḥng này, bài đâu, xúc xắc đâu?" Long Chung đáp:"Ở trong hành lư của ngươi! V́ thế ta mới khám!" Rồi Long Chung xông tới mở bọc hành lư cạnh Báo Nhi.

 

          Đang khi Báo Nhi giằng co bọc hành lư với Long Chung th́ ở ngoài đường, có một đoàn xe ngựa rầm rộ, có lính tiền hô hậu ủng, có tiếng huyên náo bảo nhau: "Đây là quan tuần án đi xét oan cho dân!" Nghe thấy thế, An Nhân liền chạy ra đường mà hô hoán ầm lên:"Tôi bị vu oan! Tôi bị vu oan!" Thấy thế, Long Chung kinh hăi, vội chạy ra đường kéo An Nhân vào mà năn nỉ, xin đừng hô hoán nữa! Lúc đó, An Nhân mới thôi.

          An Nhân quay nói với chủ quán:"Ông là chủ quán, có bổn phận phải cất giữ hành lư cho khách!" Chủ quán vâng dạ, chạy lên lấy hành lư của An Nhân đem đi cất. Khi đoàn xe ngựa đă đi xa, Long Chung vội bỏ trốn. Hoàng Thắng và Sử Hy cũng tỏ vẻ vui mừng v́ vừa được thoát nạn.

Sử Hy mệt mỏi, đang muốn t́m chỗ ngủ th́ chợt nghe thấy Hoàng Thắng nói:"Sử đệ cứ lên giường nằm chung với Ngô công tử mà ngủ! C̣n huynh với Bảo Nhi trải chiếu xuống đất nằm!" Nghe thấy thế, sợ Sử Hy lấy bọc tiền của ḿnh, An Nhân bèn ôm chặt bọc tiền vào ḷng, sai Bảo Nhi lấy chăn đắp cho ḿnh.

          Sử Hy lên nằm cạnh An Nhân. Lát sau, Sử Hy lật chăn đánh thức An Nhân, rồi th́ thầm vào tai:"Công tử quả là kỳ tài lỗi lạc, đệ xin bái phục! Nay đệ muốn được giao hảo với công tử, chẳng hay công tử nghĩ thế nào?" Sợ Sử Hy dối trá, An Nhân chỉ ậm ừ cho qua.

 

          Trưa ấy, khi mọi người đă dậy, An Nhân sai Báo Nhi đi đ̣i hành lư nơi chủ quán. Trong khi mọi người đang sửa soạn lên đường th́ Sử Hy nói:"Đệ chóng mặt nhức đầu lắm, chắc là bị bệnh rồi! Vậy Ngô công tử với Hoàng huynh cứ lên đường về Sơn Đông trước đi!" Nghe thấy thế, An Nhân thương hại, bèn lấy ra 10 đồng cho Sử Hy, nói là để mua thức ăn và thuốc uống. Dọc đường, An Nhân thuật riêng cho Hồ sinh nghe chuyện đoàn xe ngựa của quan tuần án đă khiến cho Long Chung phải bỏ trốn. Hồ sinh cười mà nói:"Đoàn xe ngựa của quan tuần án là ảo ảnh do đệ dùng thuật mọn tạo ra!"

 

          Tối ấy, Hoàng Thắng lại rủ An Nhân vào quán trọ thuê pḥng ngủ chung. Pḥng hẹp quá, chỉ kê được một giường nhỏ, khiến Báo Nhi phải trải chiếu xuống đất mà ngủ. V́ đi đường mệt mỏi, An Nhân bèn ôm bọc tiền lên giường nằm trước.

 

          Lát sau, Hoàng Thắng vào nằm cạnh An Nhân. Thấy chật quá, An Nhân kêu: "Chật quá! Giường này nhỏ lắm, không đủ chỗ cho 2 người nằm đâu! Thôi! Để thầy tṛ tôi đi thuê pḥng khác!" Hoàng Thắng vội nói:"Chật thực! Thôi! Công tử với Báo Nhi cứ ở pḥng này! Bây giờ, tôi có chút việc gấp, phải chạy ra chợ! Lát nữa về, tôi sẽ thuê pḥng khác!" Nói xong, Hoàng Thắng đứng dậy mà ra khỏi pḥng.

 

            Thấy Hoàng Thắng đi rồi, An Nhân cũng mừng v́ nghĩ ḿnh sẽ tha hồ nói chuyện với Hồ sinh. An Nhân lại đinh ninh rằng khi Hồ sinh biết Hoàng Thắng đă thuê pḥng khác, th́ Hồ sinh sẽ hiện ra nói chuyện với ḿnh ngay. Thế nhưng, chờ măi chẳng thấy Hồ sinh đâu, An Nhân mệt quá, nằm ngủ thiếp đi.

 

          Đang ngủ ngon, chợt nghe có tiếng gơ cửa pḥng, An Nhân tỉnh giấc. Chạy ra mở cửa, An Nhân thấy một nữ lang diễm lệ, trang sức lộng lẫy, nh́n ḿnh mỉm cười. Chẳng chờ An Nhân mời, nữ lang tự ư bước vào pḥng, đóng cửa lại. Nửa mừng nửa sợ, An Nhân lên tiếng hỏi:"Nương tử là ai?" Nữ lang bèn oà lên khóc mà đáp:"Thiếp là con dâu của chủ quán!" Thấy lạ, An Nhân hỏi:"Là con dâu của chủ quán th́ vào đây làm chi?" Nữ lang bật khóc lớn, rồi mếu máo mà đáp:"Hôm nay thiếp phải thú thực với công tử mấy điều, để xin công tử cứu vớt!" An Nhân hỏi:"Những điều ǵ?" Nữ lang đáp:"Chuyện này dài lắm, phải có th́ giờ mới thuật hết được! Chẳng hay công tử có th́ giờ nghe không?" An Nhân đáp:"Cứ thuật đi!" Nữ lang bèn thuật:

          "Nguyên thiếp là con gái thế gia họ Phùng, bị một chúa đảng lừa đảo bắt cóc về làm vợ. Y mở quán trọ này, bắt bộ hạ tên Hà Huệ làm chủ quán và bắt Hà Huệ phải giả vờ nhận thiếp làm con dâu. Y lại bắt một bộ hạ khác, tên Hoàng Thắng, làm quản lư. Mỗi khi thấy khách nào có vẻ giàu th́ hai tên ấy lại bắt thiếp phải lên gơ cửa pḥng mà vào dụ dỗ khách. Dăm ba phút sau, chúng ập vào pḥng, vu oan cho khách dụ dỗ thiếp, rồi doạ giải khách lên huyện đường tŕnh quan tể. Trong khi đó, có một tên khác, đă được chúng dặn ḍ từ trước, tới gặp khách để điều đ́nh. Nếu khách bằng ḷng nạp hết tiền bạc trong túi cùng hành lư cho chúng th́ khách sẽ được thả cho đi, bằng không th́ khách sẽ bị trói, giải lên huyện đường! Mỗi khi giải khách lên huyện đường, chúng lại hối lộ quan tể để quan phạt tiền và phạt tù khách. V́ thế phần lớn các khách bị vu oan đều nạp hết tiền bạc và hành lư để được thả cho đi! Thường th́ thiếp chỉ vào pḥng khách chừng dăm ba phút là chúng ập vào theo! Hôm nay, thiếp vào đây đă lâu mà không thấy chúng ập vào, nên không biết có trục trặc ǵ không?" Nghe xong, An Nhân kinh hăi, vội giục:"Nương tử hăy dời khỏi pḥng này ngay!" Phùng thị không đi, gieo ḿnh xuống ghế, mếu máo mà nói:"V́ công tử là khách đầu tiên mà thiếp yêu mến nên mới đánh bạo mà thú thực với công tử đủ mọi điều, những mong được công tử thương hại mà cứu vớt ra khỏi cảnh khổ! Nếu bây giờ công tử nhất quyết bắt thiếp trở về nhà th́ ắt là thiếp sẽ bị hành h́nh!"

          Dời khỏi pḥng An Nhân, Hoàng Thắng đi lấy búa lớn rồi ra quầy t́m chủ quán Hà Huệ. Nghe nói Hà Huệ đi khóa cổng, Hoàng Thắng ra cổng. Thấy Hà Huệ tay cầm ŕu to, đang đứng nói chuyện với một nho sinh, có tiểu đồng theo hầu, hai tay ôm ṿ rượu, Hoàng Thắng tới gần lắng nghe th́ biết nho sinh muốn vào thuê pḥng cho thầy tṛ ngủ qua đêm.

          Hà Huệ bèn dẫn thầy tṛ nho sinh ấy vào pḥng kế pḥng An Nhân. Hoàng Thắng cũng theo vào. Nho sinh trả tiền pḥng, rồi sai tiểu đồng rót rượu mời khách. Uống xong tuần đầu, Hà Huệ với Hoàng Thắng xin cáo biệt th́ nho sinh giữ lại, mời tuần 2. Nể lời, 2 người lại uống cạn chén mời rồi xin cáo biệt. Nho sinh lại giữ lại, mời tuần 3. Hà Huệ với Hoàng Thắng lắc đầu từ chối th́ nho sinh giơ tay ra nắm lấy vạt áo 2 người. Hai người bèn giật tuột được vạt áo rồi chạy sang cửa pḥng An Nhân.

 

          Ở trong pḥng, An Nhân đang bối rối, không biết phải đối xử với Phùng thị ra sao, th́ chợt nghe thấy tiếng la hét ở phía ngoài. Hà Huệ trách Hoàng Thắng:"Rủ bạn vào quán này thuê pḥng ở trọ rồi để mặc cho bạn dụ dỗ con dâu tôi làm chuyện tồi bại mà ông chịu được hay sao?" Hoàng Thắng phân trần:"Hôm qua, tôi mới gặp y ở dọc đường, chứ y đâu có phải là bạn lâu năm mà tôi biết được tính nết? Khi mới gặp, thấy y có vẻ công tử con nhà gia giáo, nên tối nay tôi mới mời y vào đây thuê pḥng ở chung. Thực không ngờ y lại đi dụ dỗ con dâu ông làm chuyện tồi bại!"

          Chợt nghe thấy tiếng búa ŕu đập phá cửa  pḥng ḿnh, An Nhân cực kỳ kinh hăi, mồ hôi toát như tắm, c̣n Phùng thị th́ nằm mọp dưới sàn pḥng mà khóc.

          Đột nhiên có tiếng khách trọ quát:"Này chủ quán! Hăy dừng tay! Bộ ông tưởng chủ quán th́ có quyền phá cửa pḥng khách trọ hay sao? Bộ ông tưởng chủ quán th́ có quyền giết khách trọ hay sao? Đêm nay, khách trọ đông lắm, họ sẽ không chịu ngồi im để coi ông phá cửa pḥng vào giết người đâu! Trong pḥng này hiện có 2 người, một công tử với con dâu ông! Giả sử mọi khách trọ đều để mặc cho ông giết người, nhưng ông chỉ giết được một, c̣n một chạy thoát, đi báo quan, th́ liệu ông có tránh khỏi cái tội bị chặt đầu hay không? Nếu ông bảo ông chỉ muốn bắt họ giải lên huyện đường để xin quan tể trị tội, th́ liệu chính ông có tránh khỏi cái tội bị quan tể trừng phạt về việc không biết răn dạy con dâu hay không? Vả lại, đă từ lâu rồi, thiên hạ quanh vùng này đều đồn rằng ông mở quán trọ là để lừa khách, cho con dâu ḿnh dụ dỗ khách rồi vu oan ngược cho khách dụ dỗ con dâu ḿnh, cốt để lột hết tiền bạc và hành lư của khách! Khi quan tể hỏi cung, nếu con dâu ông khai hết sự thực th́ liệu ông có thể dùng tiền hối lộ quan để xin chạy tội được không?" Nghe khách nói, Hà Huệ với Hoàng Thắng vô cùng kinh ngạc, chỉ giương mắt nh́n nhau, chẳng nói được lời nào.

 

          Ở trong pḥng, An Nhân với Phùng thị đều mừng, thầm cám ơn người khách trọ. Được thể, An Nhân bèn nháy mắt ra hiệu với Phùng thị rồi giả vờ lớn tiếng quát hỏi Phùng thị, cốt để phía bên ngoài nghe tiếng:"Mi vào pḥng ta làm chi? Tại sao ta hỏi mà mi không đáp?" Phùng thị bèn oà lên khóc mà đáp:"Số thiếp khổ lắm ông ơi!" An Nhân hỏi:"Mi khổ ở chỗ nào?" Phùng thị đáp:"Thiếp khổ v́ bị cưỡng bách phải làm một công việc hèn hạ!" An Nhân lại hỏi:"Công việc hèn hạ là công việc ǵ?" Phùng thị đáp:"Là công việc phải vào pḥng trọ, dụ dỗ khách đàn ông!"

 

          Đứng ngoài cửa pḥng, nghe Phùng thị nói thế, Hà Huệ với Hoàng Thắng mặt xám như tro, c̣n khách th́ mặt đỏ như gấc, sẵng giọng mà quát:"Chúng bay là loài cầm thú! Bây giờ âm mưu của chúng bay đă bị phanh phui th́ ta nghĩ toàn thể khách trọ trong quán này đều phẫn nộ! Ta phải lên ngay huyện đường tŕnh báo chuyện này với quan tể để xin quan xét xử!" Kinh hăi quá, Hà Huệ với Hoàng Thắng vội quỳ xuống đất, lạy khách mà nói:"Chúng tiểu nhân van xin tú tài đừng tŕnh báo chuyện này với quan tể!" Nghe thấy thế, An Nhân được thể, bèn mở cửa pḥng bước ra mà mắng Hà Huệ:"Mi bắt con dâu mi dụ dỗ ta để mi vu oan cho ta dụ dỗ thị, th́ ta phải tŕnh với quan tể!" Rồi An Nhân quay ra mắng Hoàng Thắng:"Mi toa rập với Hà Huệ để cướp hết tiền bạc và hành lư của ta th́ ta cũng phải tŕnh với quan tể!" Quẫn quá, Hà Huệ với Hoàng Thắng đành phải năn nỉ An Nhân:"Chúng tiểu nhân biết tội đă nhiều! Xin công tử đừng tŕnh báo chuyện này với quan tể!" Nh́n quanh, thấy khách là Hồ sinh, An Nhân mừng lắm.

 

          V́ muốn chóng kết thúc câu chuyện, Hồ sinh ḥa giải:"Thôi! Xin công tử bỏ qua cho hai người này! Công tử nên đi nghỉ sớm, để sáng mai lấy sức mà lên đường!" Nể lời Hồ sinh, An Nhân về pḥng.

          Vừa lúc ấy, Phùng thị từ pḥng An Nhân chạy ra, tới quỳ lạy Hồ sinh mà nói:"Thấy tiên sinh đă rủ ḷng trắc ẩn, giải quyết êm đẹp cho mọi người nên thiếp cũng xin tiên sinh rủ ḷng trắc ẩn, giải quyết cho t́nh cảnh cực khổ của thiếp! Thiếp thà chết chứ không thể trở về làm con dâu giả của Hà Huệ nữa!"

          Hà Huệ sai đám con hầu chạy ra bắt Phùng thị khiêng về nhà. Phùng thị nằm lăn xuống đất mà gào khóc thảm thiết. Thấy thế, Hồ sinh cũng động ḷng trắc ẩn, bèn giơ tay cản chúng mà nói:"Các ngươi hăy vào mời chủ nhân ra đây cho ta nói chuyện!" Chúng liền vâng dạ mà lui. Hồ sinh bèn tới pḥng An Nhân, mời An Nhân ra sân đứng nói chuyện.

 

          Lát sau, thấy Hà Huệ ra sân, Hồ sinh nói:"Chủ quán nên bán lại nữ lang này cho Ngô công tử!" Hà Huệ cúi đầu mà nói:"Trong 30 năm qua, tôi ở thế chủ động, bảo ai làm ǵ cũng được! Bây giờ ở thế thụ động, ai bảo ǵ mà tôi chẳng phải nghe?" Nói xong, Hà Huệ đ̣i bán Phùng thị với giá 100 đồng. An Nhân chê đắt, chỉ trả giá 25 đồng. Hồ sinh bèn định giá Phùng thị là 50 đồng. V́ cả hai bên cùng nể Hồ sinh nên cùng ưng thuận giá ấy. An Nhân bèn về pḥng lấy 50 đồng ra trả Hà Huệ rồi dắt Phùng thị về pḥng.

 

          Thấy chủ ḿnh lấy 50 đồng ra trả chủ quán, Báo Nhi bất b́nh, bèn nói chuyện ấy cho Quỷ Đầu nghe. Quỷ Đầu nói:"Mỗ có cách lấy lại 50 đồng!" Báo Nhi hỏi:"Lấy lại bằng cách nào?" Quỷ Đầu nói:"Mỗ biết nữ lang ấy họ Phùng, có anh ruột và em trai. Nay ta đóng vai 2 người ấy, tới đ̣i chủ quán cho ta gặp mặt Phùng thị. Nếu chủ quán không cho th́ ta dọa đi kiện. Chủ quán sợ nếu ḿnh bị kiện th́ sẽ ḷi ra nhiều tội khác, ắt phải hối lộ ta! Ta đ̣i đủ 50 đồng th́ mới chịu bỏ qua vụ kiện!"

 

          Sáng sau, chờ cho An Nhân với Phùng thị dời khỏi quán trọ, Quỷ Đầu hóa trang thành anh ruột Phùng thị, Báo Nhi hóa trang thành em trai Phùng thị, rồi cùng vào quán, xin gặp chủ quán. 

          Quỷ đầu đ̣i chủ quán cho gặp em gái ḿnh, c̣n Báo Nhi đ̣i chủ quán cho gặp chị ruột ḿnh. Quẫn quá, Hà Huệ nói rằng Phùng thị bị bệnh, chết đă từ lâu. Hai tiểu đồng dọa sẽ lên ngay huyện đường, kiện nơi quan tể.

 

          Kinh hăi quá, Hà Huệ vội dúi cho mỗi đứa 10 đồng. Cả hai đều không chịu, đ̣i Hà Huệ hối lộ cho mỗi đứa 25 đồng. V́ muốn chóng kết thúc câu chuyện, Hà Huệ đành ưng thuận.

          An Nhân cùng Phùng Thị sửa soạn lên đường về Sơn-Đông. Lên tiếng gọi Báo Nhi nhưng không thấy y đâu, An Nhân nói với Hồ sinh:"Tiểu đồng Báo Nhi của đệ mất tích rồi!" Hồ sinh nói:"Công tử đừng lo! Y sẽ về nhà một ḿnh!"

Quả nhiên, sau khi An Nhân đưa Phùng thị về tới nhà được một giờ th́ Báo Nhi cũng về tới. An Nhân hỏi:"Con đi đâu thế?" Báo Nhi đáp:"Con đi đ̣i chủ nhà phải trả lại cho công tử 50 đồng!", rồi lấy 50 đồng ra nạp An Nhân, thuật chuyện Quỷ Đầu lập kế lấy lại tiền.

 

          An Nhân bèn cưới Phùng thị làm vợ kế. Vợ chồng sinh sống rất tương đắc, sắt cầm ḥa hợp, gia tư mỗi ngày một thêm giàu có.

 

          Một hôm rảnh rỗi, An Nhân hỏi Phùng thị:"Kẻ bắt cóc nàng tên chi?" Phùng thị đáp: "Y họ Kim, tên Bách, là thư sinh đă lừa đảo và lột hết tiền bạc của  tiên sinh Vương Tử Tốn ở Sơn Đông. Gần đây, Kim Bách mới cải danh tánh thành Sử Hy!"

 

          Phùng thị vào pḥng ngủ, mở rương lấy ra một khăn choàng rất đẹp, đưa cho An Nhân coi mà nói:"Khăn choàng này là do Kim Bách đoạt được từ bọc hành lư của tiên sinh Vương Tử Tốn! Bộ hạ của Kim Bách cũng đều đă cải danh. Hứa Thành cải thành Hà Huệ, Trương Hộ cải thành Hoàng Thắng, Đông Duy cải thành Long Chung!"

 

          Chép xong chuyện này, bản nhân chợt nghĩ tới lời người xưa:"Kẻ giỏi cưỡi ngựa th́ hay bị ngựa hất ngă!"  Thực quả là đúng!

 

 

 

 

 

Cựu GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com