www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

Cựu GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas


  Thầy mất ngày 6/3/2017

 

 
 

 

 

 

 

453. VƯƠNG THẬP

 

Quốc khóa hà tằng án dẫn thường

Thùy phân tư bản dæ quan thương

Nại hà hà nhật trùng khiêu tuấn

¿ng hæu nhân sầu cốt đóa thương

 

 

453. DIÊM VƯƠNG PHẠT GIAN THƯƠNG

 

Huyện Cao Uyển tỉnh Hà Bắc, có kẻ bán muối rong, họ Vương tên Thập, có vợ họ Phùng và hai con nhỏ.

            Trong huyện có gian thương họ ChØ tên Hiệu, được quan tể chấp thuận cho nạp 500 lạng vàng vào ngân quỹ của huyện để được độc quyền bán muối và được thành lập một đội lính tuần sát, sai đi lùng bắt nhẳng kẻ bán muối rong.

V́ thế, hàng ngày Vương Thập phải gánh muối sang huyện Bác Hưng kế cận để bán, đến tối mới v«.

            Năm ấy, vào tối ngày 16 tháng 7, khi từ huyện Bác Hưng vềnhà, chợt ngoảnh nh́n phía sau, thấy có hai tên lính đuổi theo ḿnh, Vương Thập kinh hăi, nghĩ chúng là lính tuần sát, nên quÆng gánh muối, co gị bỏ chạy.

Bỗng Vương Thập thấy đôi chân ḿnh tê dại, rồi bị chúng bắt trói, bèn hỏi:"Mỗ có tội chi mà bị các huynh bắt trói, giải lên huyện đường?" Chúng đáp:"Tửi mỗ đâu có phải là lính tuần sát?" Vương Thập hỏi:"Các huynh là ai?" Chúng đáp:"Là quỏ âm phủ, dưới ngai Diêm Vương"

 Nghe đáp, Vương Thập càng kinh hăi, nói:"Nếu mỗ tận số th́ xin các huynh cho mỗ vềqua nhà nói với vợ con mấy lời vĩnh biệt" Chúng đáp:"Đă tận số đâu mà phải vĩnh biệt?" Vương Thập hỏi:"Nếu mỗ chưa tận số th́ tại sao lại bị các huynh bắt, giải xuống âm phủ?" Chúng đáp:"V́ Diêm Vương sai tửi mỗ lên đây bắt gian thương, đem xuống âm phủ, trừng phạt ba ngày ba đêm rồi lại thả cho v«" Vương Thập nói:"Mỗ chỉ là kẻ bán muối rong, đâu có phải là gian thương?" Chúng đáp:"Bán muối rong th́ cũng phải có vốn riêng để buôn muối, tực là gian thương rồi" Vương Thập hỏi:"Ngoài gian thương ra, Diêm Vương c̣n sai các huynh đi bắt ai nữa không?" Chúng đáp:"Có! Phải đi bắt ba loại người nữa là nhẳng kẻ đúc tiền giả, trộm cắp và đào kép" Vương Thập hỏi:"Đă bị bắt rồi, th́ sẽ bị trừng phạt như thế nào?" Chúng đáp:"Gian thương, đúc tiền giả và trộm cắp th́ phải đi vét ḷng sông Nại Hà, c̣n đào kép th́ phải đi vét cầu tiêu Địa Ngøc"

            Hai tên quỏ bèn giải Vương Thập xuống âm phủ, đưa vào tŕnh Diêm Vương. NgØng đầu nh́n lên bệ cao, Vương Thập thấy Diêm Vương ngồi trên ngai vàng, đang cặm cøi đọc sổ sách. Hai tên quỏ tâu:"Tâu Đại vương, chúng tiểu quỏ xin giải một gian thương bán muối rong, họ Vương tên Thập vào tŕnh Đại vương" Ngắm nh́n Vương Thập, Diêm Vương nổi giận, mắng hai tên quỏ: "Sao tửi bay ngu thế? Gian thương là nhẳng kẻ độc quyền buôn bán, làm giàu trên xương máu nhân dân, trốn thuế nhà nước. C̣n nhẳng kẻ bán hàng rong như tên Vương Thập này th́ đều là nhẳng lương dân nghèo khó, có chút vốn nhỏ buôn thúng bán m©t, lấy chút tiền lời nuôi vợ nuôi con, sao tửi bay lại gọi là gian thương? Thế nhưng, tửi bay đă bắt y xuống đây rồi th́ để ta giao cho y một việc, c̣n tửi bay th́ phải lên dương thế mua hai thúng muối mà trả lại cho vợ con y" Hai tên quỏ líu ríu vâng dạ mà lui khỏi điện.

Diêm vương liền cho gọi chín tên quỏ giám sát vào điện, nói:"Ta cho tên Vương Thập này nhập bọn với tửi bay, cùng giữ chực giám sát. Vậy tửi bay hăy cấp roi gai, thuốc thơm cho y, rồi dẫn y đi theo mà chỉ cho y biết cách giám sát đoàn phu vét ḷng sông Nại Hà" Chín tên giám sát dạ ran, rồi dẫn Vương Thập ra khỏi điện.

Chúng cấp cho Vương Thập một chiếc roi, một viên thuốc, rồi dẫn tới bờ sông Nại Hà. Tới nơi, Vương Thập thấy đoàn phu vét ḷng sông đông như kiến, nước sông đøc ngầu.

Thấy nước xông mùi xú uế, Vương Thập đưa tay bịt mỹi. Một tên giám sát nói:"Không phải bịt mỹi! Chỉ cần ngậm viên thuốc thơm" Vương Thập làm theo lời th́ thấy quả nhiên không khí chung quanh không c̣n mùi xú uế nữa. Ngắm nh́n đoàn phu, Vương Thập thấy kẻ nào cũng c·i trần, đóng khố, thân ḿnh đỏ quạch, tay cầm thuổng, đứng giữa ḍng sông, mực nước ngang rốn, cúi đầu xúc bùn pha màu đen đỏ, trút vào sọt, rồi vác sọt lên bờ, trút bùn ra. Chỗ nào nước sâu th́ đoàn phu phải lặn xuống đáy sông mà xúc bùn. Vương Thập thấy trong bùn có rất nhiềulóng xương người đă møc và mảnh xác người đă rữa. Kẻ nào lười biếng th́ bị bọn giám sát dùng roi gai quất khắp châu thân, máu me loang lổ. T́nh cờ Vương Thập nh́n thấy ChØ Hiệu. V́ là gian thương độc quyền buôn muối · Cao Uyển, ChØ Hiệu chưa h« phải làm công việc nặng nhọc bao giờ, nên không biết vét bùn ra sao, cự đứng nh́n nhẳng phu khác làm để bắt chước. Thấy thế, bọn giám sát liền bảo Vương Thập phải dùng roi gai quất khắp châu thân ChØ Hiệu. Kinh hăi quá, ChØ Hiệu vội lặn xuống ḷng sông vét bùn để tránh đ̣n.

Qua ba ngày ba đêm, công việc vét ḷng sông Nại Hà hoàn tất. Kiểm điểm số phu vét bùn, bọn giám sát thấy một nửa đă bị chết v́ kiệt sực hoặc roi vọt. Vương Thập bèn theo chân chín tên giám sát dẫn đoàn phu vét bùn tr· vềđiện tŕnh Diêm Vương. Diêm Vương sai đoàn quỏ chia nhau dẫn Vương Thập và đoàn phu vét bùn tr· lên dương thế. Vềtới nhà, Vương Thập và ChØ Hiệu mới biết là ḿnh đă chết, rồi nhập vào xác mà sống lại.

Nguyên là sáng hôm 16 tháng 7, Vương Thập gánh hai thúng muối sang huyện Bác Hưng bán. Tối ấy, Phùng thị · nhà, chờ chồng đến khuya, không thấy chồng v«, nên rất sốt ruột, không sao ngủ được.

Sáng sau, ra sân quét lá, chợt thấy · giữa sân có hai thúng muối của chồng, Phùng thị kinh hăi, bèn thuê hai phu lực lượng sang huyện Bác Hưng, t́m Vương Thập giùm ḿnh.

Lát sau, thấy hai phu khiêng xác Vương Thập v«, Phùng thị ̣a lên khóc.

Chợt thấy ngực chồng c̣n phập phồng lên xuống, Phùng thị mừng quá, bèn lau nước mắt mà chăm sóc cho chồng. Tuy chưa chết, nhưng Vương Thập cự ngủ li b́, lay thế nào cũng không tỉnh.

Sáng hôm 20 tháng 7, bỗng thấy chồng tỉnh dậy, Phùng thị vui mừng khôn xiết. Vương Thập bèn thuật lại đầu đuôi mọi chuyện cho vợ nghe.   

Tối hôm 16 tháng 7, ChØ Hiệu cũng bị chết đột ngột như Vương Thập, được gia nhân quàn xác · pḥng khách.

Sáng hôm 20 tháng 7, ChØ Hiệu cũng sống lại như Vương Thập, nhưng v́ bị roi gai quất vào người, nên thân thể sưng vù, máu me loang lổ, xông mùi hôi tanh.

Thương hại ChØ Hiệu, Vương Thập tới nhà hỏi thăm.

Đang nằm trên chiếc sập kê · pḥng khách, nh́n thấy Vương Thập bước vào nhà ḿnh, ChØ Hiệu nhớ lại cảnh Vương Thập đă dùng roi gai quất túi bøi vào châu thân ḿnh · bờ sông Nại Hà, nên cực kỉ kinh hăi, cự røt cổ rúc đầu vào chăn, giả ngủ, không dám tḥ đầu m· mắt ra nh́n Vương Thập. Thấy thế, Vương Thập ra v«.

Năm sau, khi đă b́nh phục, ChØ Hiệu bỏ hẳn ngh« độc quyền buôn muối để đi làm ngh« khác.

 

 

454. ĐINH TIỀN KHÊ

 

Vị lân ky khách cø bàn san

Hiệp sĩ do lai giải báo ân

Ngă học long môn thư tiểu truyện

Y hi Phiếu Mẫu phạn Vương Tôn

 

 

 

454. NHÀ GIÀU TRẢ ƠN

 

            Huyện Chư Thành, tỉnh Sơn Đông có phú gia họ Đinh, tên Tiền Khê, ưa giao du với người nghĩa hiệp.

Thấy trong huyện có hiệp sĩ họ Quách, tên Giải, hay giúp đợ kẻ nghèo khó, chống lại bọn cường hào áp bực, Tiền Khê rất mến phục, rồi giao du thân thiết với Quách Giải.

Bọn cường hào khó chịu, bàn nhau viết tờ tŕnh, đệ lên Triệu ngự sØ · kinh đô, vu cho Quách Giải và Tiền Khê âm mưu phản loạn. Triệu ngự sØ tŕnh lên thượng cấp. Triềuđ́nh liền hạ lệnh cho quan tể Chư Thành bắt Quách Giải và Tiền Khê, giải vềkinh đô để điềutra.

Được đám dân nghèo trong huyện báo tin, Quách Giải không chịu bỏ trốn, nên bị bắt giải vềkinh đô, c̣n Tiền Khê th́ đem tiền lên lưng ngựa, phóng đi.

Dọc đường, tới huyện An Khâu, Tiền Khê gặp mưa lớn, phải xuống ngựa, dắt vào tránh mưa dưới mái hiên một căn nhà nghèo nàn giữa cánh đồng.

Trời mưa liên miên không ngớt.

Tối đến, trong khi Tiền Khê đang đói cồn cào mà · chung quanh không có hàng quán, chợt có một thiếu niên m· cØa pḥng khách, bưng ra cho Tiền Khê một ngọn đèn với một khay cơm. Không khách sáo, Tiền Khê cám ơn thiếu niên, rồi hỏi:"Tiểu đệ họ tên chi?" Thiếu niên đáp:"Họ Dương, tên Quán" Chờ cho thiếu niên vào nhà, Tiền Khê ngồi ăn hết khay cơm, rồi ngả lưng xuống hành lang mà ngủ. Đêm khuya, khi thực giấc, Tiền Khê thấy Dương Quán đang bưng khay bát đỹa vào nhà.

Lát sau, Tiền Khê thấy Dương Quán lại tr· ra mái hiên, đem theo một bó cỏ cho ngựa của ḿnh ăn.

Thấy lạ,Tiền Khê lên tiếng hỏi:"Gia chủ họ tên chi?" Dương Quán đáp:"Họ Dương, tên Đỗ" Hỏi:"Tiểu đệ cũng họ Dương! Vậy có bà con chi với gia chủ không?" Đáp:"Có! Ông là gia thúc" Hỏi:"Lệnh thúc làm ngh« chi?" Đáp:"Thường ngày, ông không làm chi cả. Chỉ khi nào trong nhà hết tiền, ông mới đi vắng vài ba ngày để gây ṣng bạc, lấy tiền xâu" Hỏi:"Hiện giờ, lệnh thúc có nhà không?" Đáp:"Không! Ông đi gây ṣng từ sáng hôm qua rồi" Hỏi:"Thế tối qua, ai bảo tiểu đệ bưng cơm ra cho bản nhân?" Đáp:"Gia thẩm!" Hỏi:"Lệnh thẩm họ chi?" Đáp: "Họ Lư!" Hỏi:"Lư bà có biết bản nhân là ai đâu mà lại cho ăn, rồi bây giờ lại cho ngựa của bản nhân ăn?" Đáp:"V́ gia thúc và gia thẩm đềulà nhẳng người hào phóng và hiếu khách" Rồi Dương Quán nói:"Xin tiên sinh đừng nằm dưới đất, vào pḥng khách mà nằm trên sập với tiểu nhân" Tiền Khê nghe lời.

            Sáng sau, khi thực giấc, thấy trời vẫn c̣n mưa, Tiền Khê đành phải · lại nhà Dương Đỗ. Đến trưa, Tiền Khê lại thấy Dương Quán bưng lên cho ḿnh một khay cơm. Tối đến, thấy Dương Quán đem một bó cỏ tranh ướt sỹng ra mái hiên cho ngựa ăn, Tiền Khê lấy làm lạ,hỏi:"Cỏ này đâu có phải là cỏ để cho ngựa ăn? Mà sao lại ướt thế?" Dương Quân đáp:"Không giấu ǵ tiên sinh, gia thúc và gia thẩm nghèo lắm, trong nhà không có cỏ nuôi ngựa! Nay thấy ngựa của tiên sinh đói, gia thẩm bảo tạm rợ mái tranh nhà bếp xuống cho ngựa ăn. V́ trời mưa liên miên nên mái tranh bị uớt sỹng" Tiền Khê thầm nghĩ chắc Dương Quán kể khổ như thế để ḿnh thương hại mà cho tiền.

            Sáng sau, khi trời tạnh, Tiền Khê ra mái hiên tháo ngựa lên đường. Trước khi đi, Tiền Khê đưa tiền cho Dương Quán, nói là để trả tiền hai khay cơm và hai bó cỏ.

Dương Quán từ chối. Tiền Khê nói:"Bản nhân trả  gia chủ, chự đâu có trả tiểu đệ? Cự đưa vào trả gia chủ giùm bản nhân" Dương Quán nói:"Nếu thế th́ xin tiên sinh đứng chờ · đây" Tiền Khê gật đầu. Dương Quán bèn cầm tiền vào nhà trong.

Lát sau, Dương Quán cầm tiền ra trả lại Tiền Khê mà nói:"Gia thẩm nói: Nhà ta đâu phải là quán trọ mà nhận tiền cơm tiền cỏ của khách? Nhiềukhi cả nhà không có một đồng, thúc phụ mi cũng không kiếm ra đồng nào, mà gia đ́nh có sao đâu? Bây giờ khách vào tránh mưa, không có hàng quán nào · chung quanh để khách ăn uống th́ ta nên giúp đợ, chự sao lại nhận tiền cơm tiền cỏ?" Tiền Khê đành nhận lại tiền.

Trước khi kh·i hành, Tiền Khê nói:"Gia đ́nh tiểu đệ tử tế quá! Bây giờ bản nhân có việc phải đi ngay, không thể · nán lại để chờ Dương ông v«. Vậy nhờ tiểu đệ thưa với ông rằng, bản nhân họ Đinh, tên Tiền Khê, quán tại huyện Chư Thành, xin có lời đa tạ ông bà, và sau này, khi nào có dịp, xin mời ông bà sang tệ xá · chơi ít lâu" Nói xong, Tiền Khê lên ngựa phóng đi.

            Nửa năm sau.

Xét ra Quách Giải và Tiền Khê bị vu oan, triềuđ́nh hạ lệnh phóng thích Quách Giải và hủy việc tầm nă Tiền Khê. Nghe tin, Tiền Khê vội tr· vềnhà.

Ba năm sau.

V́ không được tin ǵ của gia đ́nh Dương Đỗ · An Khâu, Tiền Khê quên bẫng chuyện Lư bà và người cháu chồng là Dương Quán đă giúp đợ ḿnh khi ḿnh tại đào.

Mùa đông năm ấy, cả vùng An Khâu bị mất mùa, dân chúng rất đói khổ. V́ các con bạc không có tiền đổ bác nên gia đ́nh Dương Đỗ cũng đói khổ như các gia đ́nh khác · trong vùng.

Thấy chồng không có cách chi kiếm ra tiền, Lư bà khuyên:"Mấy năm trưóc đây, tiên sinh Đinh Tiền Khê · huyện Chư Thành có mời vợ chồng ḿnh sang nhà tiên sinh chơi. Nay lang quân thử sang Chư Thành vay mượn tiên sinh chút ít xem sao?" Thấy không có cách chi khác, Dương Đỗ đành nghe lời vợ.

Tới Chư Thành, hỏi thăm được dinh cơ của Tiền Khê, Dương Đỗ t́m đến, xưng tên họ với gia nhân canh cổng. Gia nhân vào tŕnh. Tiền Khê bóp trán suy nghĩ, rồi bảo ra hỏi khách xem quen ḿnh · đâu và từ bao giờ.

Gia nhân ra hỏi. Dương Đỗ thuật chuyện. Nghe gia nhân vào tŕnh, Tiền Khê chợt nhớ ra thiếu niên Dương Quán và Lư bà · An Khâu, nên vội chạy ra cổng. Thấy một người đàn ông, áo quần rách rưới, giày h· gót chân, Tiền Khê chắp tay vái chào, ân cần mời vào nhà. Dương Đỗ cũng chắp tay đáp l­, rồi đi theo Tiền Khê.

Tiền Khê sai gia nhân lấy áo quần, giày dép mới của ḿnh đưa cho Dương Đỗ tạm dùng, mời đi tắm gội, bày tiệc thịnh soạn để khoản đăi, rồi dọn d©p một pḥng riêng cho Dương Đỗ nghỉ.

Sáng sau, Tiền Khê sai gia nhân đi gọi thợ may, thợ giày tới đo đạc, may mặc áo quần mỹ măng, đóng giày dép cho Dương Đỗ.

Thấy ḿnh được no ấm, Dương Đỗ thầm cám ơn Tiền Khê, nhưng vẫn lo lắng cho vợ và cháu.

— được ba ngày, không thấy Tiền Khê đả động chi đến chuyện cho ḿnh vay mượn chút tiền bạc đem vềnuôi gia đ́nh, Dương Đỗ sốt ruột quá, bèn đánh bạo nói với Tiền Khê:"Thưa tiên sinh, khi bản nhân kh·i hành sang đây th́ · nhà, gia nội và gia điệt đang bị đói v́ · trong nhà không c̣n một hạt gạo. Nay đội ơn tiên sinh, bản nhân được no ấm, nhưng không biết gia nội và gia điệt bây giờ ra sao? V́ thế, bản nhân xin được cáo biệt tiên sinh" Tiền Khê đáp:"Xin tôn ông đừng lo. Bản nhân đă tính toán hết mọi chuyện rồi"

Bốn hôm sau,

Tiền Khê sai gia nhân gây ṣng, đi mời các con bạc trong vùng tới dinh cơ ḿnh chơi, nhờ Dương Đỗ ngồi lấy tiền xâu giùm ḿnh.

Hôm ấy, các con bạc chơi thâu đêm suốt sáng nên Dương Đỗ lấy được hơn 100 lạng vàng tiền xâu cho Tiền Khê. Sau khi tan ṣng, Tiền Khê đem cả khoản vàng ấy biếu Dương Đỗ, rồi ti­n Dương Đỗ ra v«.

Trên đường v«, Dương Đỗ thầm nghĩ chắc vợ và cháu · nhà mong ḿnh lắm và chắc sẽ bị kinh ngạc khi nh́n thấy khoản vàng này.

Thế nhưng, khi vềtới nhà, thấy vợ và cháu đang xúng xính trong áo quần mới tinh, và có một t́ næ đang nấu nướng nhẳng món ăn sang trọng, Dương Đổ thấy ḿnh mới chính là kẻ bị kinh ngạc.

Dương Đỗ hỏi vợ:"— đâu ra mà nàng có được nhẳng thự này?" Lư bà đáp:"Sau khi lang quân kh·i hành sang Chư Thành được một ngày th́ thiếp thấy có một cỗ xe ngựa sang trọng tới đậu · trước cổng nhà ḿnh, rồi có một đám người xuống xe, khuân gạo muối, gà vịt, rau đậu, vải vóc, vào chất đầy nhà. Sau đó, họ ra xe dẫn t́ næ này vào nhà mà nói: Tất cả nhẳng thự này, kể cả t́ næ, là của tiên sinh Đinh Tiền Khê · Chư Thành sai chúng tiểu nhân ch· sang đây biếu ông bà"

Dương Đỗ bèn đem túi vàng ra khoe vợ. Hai vợ chồng cự tấm tắc ca tửng tiên sinh Đinh Tiền Khê là người nhân đực và không ngớt lời cám ơn họ Đinh.

Từ đó gia đ́nh Dương Đỗ tr· thành khá giả và Dương Đỗ bỏ hẳn ngh« gây ṣng, lấy tiền xâu.

 

 

  

 


 

 

Cựu GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com