www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

Cựu GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas


  Thầy mất ngày 6/3/2017

 

 
 

 

 

 

393. KHUYỂN ĐĂNG

 

Minh đăng nhất ảo tác miên lư

Tái ảo hoàn thành tuyệt thế thù

Thảng quặc hồng sam phi chủ mệnh

Tương phùng khẳng nhận bạc t́nh vô

 

 

 

 

393. NGỌN ĐÈN CHỒN

 

          Ở huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có dinh cơ của phú ông họ Can gồm 3 dăy nhà lầu, quay mặt về 3 hướng đông, tây, bắc quanh một sân rộng. Can ông nuôi rất nhiều gia nhân, cấp cho mỗi gia đ́nh một pḥng riêng ở tầng dưới.

          Một hôm, có kẻ thất nghiệp, tên Hàn Lộc, tới xin việc làm. Can ông nhận cho làm gia nhân, cấp cho một pḥng ở dăy đông, có cửa sổ trông sang dăy tây.

          Ba tháng sau, vào tối rằm tháng 7, Hàn Lộc đi ngủ sớm. Nửa đêm thức giấc, nh́n qua cửa sổ, Hàn Lộc chợt thấy trên hành lang dăy lầu tây có một ngọn đèn sáng như sao. Lát sau, Hàn Lộc thấy ngọn đèn từ trên hành lang bay khỏi dăy lầu, đáp nhẹ xuống sân. Khi chạm mặt đất, bỗng ngọn đèn biến thành chó cái, toàn thân lông vàng, cổ có khoanh đỏ, lon ton chạy ṿng ra vườn sau dăy bắc. Thấy lạ, Hàn Lộc vội nhỏm dậy, lén ra vườn sau để xem chó chạy đi đâu th́ thấy chó đứng ở giữa vườn mà biến thành một nữ lang xinh đẹp, trong mặc chiếc áo lót đỏ dính sát người, ngoài mặc bộ y phục vàng, chân đi hài đen, đảo mắt mà nh́n tứ phía. Thấy nữ lang có thể biến hóa từ đèn thành chó, từ chó thành người, Hàn Lộc kinh hăi, nghi là chồn, bèn trở vào pḥng, khép kín cửa lại, lên giường ngủ tiếp. 

          Lát sau, đang mơ màng thực ngủ, chợt mở mắt nh́n quanh, Hàn Lộc thấy nữlang đứng· thành giường, nh́n ḿnh mỉm cười. Hàn Lộc bèn giả vờ ngủ. Thấy Hàn Lộc ngủ, nữ lang liền cúi xuống lay dậy. Giả như đang ngủ say, Hàn Lộc vươn vai ngáp, rồi dụi mắt nh́n nữ lang mà hỏi:"Nàng là ai?" Thấy nữ lang không đáp, Hàn Lộc lại hỏi:"Phải chăng nàng là ngọn đèn sáng ở trên dăy lầu hướng tây?" Nữ lang mỉm cười mà đáp:"Đă biết rơ như thế th́ c̣n hỏi làm chi?" rồi đẩy nhẹ Hàn Lộc vào trong, lên giường nằm vào chỗ của Hàn Lộc. Để mặc nữ lang nằm cạnh, Hàn Lộc cứ quay mặt vào tường mà giả vờ ngủ. Thấy thế, nữ lang lấy tay kéo Hàn Lộc quay mặt về phía ḿnh, tự cởi bỏ hết y phục, chỉ trừ có chiếc áo đỏ, rồi ôm ấp Hàn Lộc, nũng nịu đ̣i ái ân. Trước thân h́nh của nữ lang, Hàn Lộc không thể tự chế, đành chiều ư. Sáng ra, Hàn Lộc hỏi họ tên nữ lang. Nữ lang không đáp, chỉ mỉm cười mà nói lời từ biệt, hẹn đến tối sẽ trở lại. Quả nhiên nữ lang giữ lời, rồi sáng sau lại từ biệt. Thế rồi thành lệ, nữ lang cứ tối đến sáng đi. 

          Ba tháng sau, một hôm có gia nhân biết chuyện, lên mách với Can ông.

          Can ông liềncho gọi Hàn Lộc lên trách mắng. Kinh hăi quá, Hàn Lộc chỉ đứng lặng im.Tối ấy, Can ông sai hai gia nhân khác vào ngủ chung giường với Hàn Lộc. Chúng ngủ rất say. Sáng sau, khi thực giấc, chúng rất kinh ngạc v́ thấy ḿnh đang nằm · gầm giường chự không Phải là nằm · trên giường với Hàn Lộc. Chúng bèn lên tŕnh hết mọi chuyện với Can ông. Nghe xong, Can ông giận lắm, cho gọi Hàn Lộc lên mà trách mắng, rồi nói:"Lần sau, khi thị tới, mi Phải bắt thị đem tŕnh ta!" Kinh hăi quá, Hàn Lộc không dám nói năng chi, chỉ líu ríu vâng dạ. Can ông lại nói:"Nếu mi để cho thị chạy thoát th́ chớ trách là ta nghiêm khắc!" Hàn Lộc lại líu ríu vâng dạ rồi lui xuống nhà dưới.

          Vào pḥng, Hàn Lộc thầm nghĩ nếu trái lệnh chủ, không chịu bắt nữ lang đem tŕnh th́ ḿnh sẽ bị nghiêm phạt và có thể bị đuổi ra khỏi dinh cơ. Tuy nhiên, nếu ḿnh tuân lệnh chủ th́ cũng không d­ ǵ mà bắt được nữ lang v́ nữ lang đă tinh ranh lại biến hóa khôn lường. V́ thế, Hàn Lộc cứ nằm trằn trọc trên giường suy nghĩ rồi th· dài.

          Lát sau, chợt nhớ ra rằng nữ lang luôn luôn mặc chiếc áo lót màu đỏ dính sát vào người, không bao giờ chịu c·i ra, ngay cả khi ân ái với ḿnh, Hàn Lộc bèn nghĩ chắc chiếc áo đỏ Phải là vật quan trọng đối với nữ lang. V́ thế, Hàn Lộc chợt nghĩ nếu lột được chiếc áo đỏ th́ ḿnh sẽ có thể uy hiếp được nữ lang và bắt được nàng.

          Tối ấy, khi bước chân vào pḥng Hàn Lộc, nữ lang có vẻ mặt buồn rầu, rồi đột nhiên lên tiếng hỏi:"Phải chăng ông chủ buộc chàng Phải bắt thiếp đem tŕnh?" Biết không nói dối được nữ lang, Hàn Lộc liềnđáp:"Quả có như thế! Tuy nhiên, v́ bấy nay chúng ḿnh đă thương yêu nhau thắm thiết, nên ta không chịu tuân lệnh chủ mà bắt nàng đâu!" Nữ lang bèn mỉm cười gật đầu, rồi kéo Hàn Lộc lên giường mà ân ái. Sau cuộc truy hoan, nữ lang mệt quá, nằm lăn ra ngủ.

          Chờ cho nữ lang ngủ say, Hàn Lộc dón dén c·i trộm chiếc áo đỏ của nữ lang ra. Giật ḿnh tỉnh giấc, thấy Hàn Lộc đang c·i chiếc áo đỏ của ḿnh, nữ lang giận lắm, bèn cau mày hét lên một tiếng, rồi vội ôm bộ y phục màu vàng, vùng chạy ra khỏi pḥng mà biến mất.

          Sáng sau, Hàn Lộc lên tŕnh với Can ông hết mọi chuyện. Can ông bèn sai hai gia nhân khác ŕnh xem nữ lang có tr· lại với Hàn Lộc nữa hay không. Hơn một  tháng sau, khi thấy hai gia nhân lên tŕnh rằng nữ lang không hềtr· lại với Hàn Lộc nữa, Can ông mới bỏ qua  chuyện ấy.

          Năm sau. Vào sáng rằm tháng bẳy, Can ông sai Hàn Lộc cưỡi ngựa sang làng bên đ̣i nợ, hẹn đến tối Phải về. Sau khi sang làng bên đ̣i nợ cho chủ, trưa ấy, Hàn Lộc ra về. Dọc đường, Hàn Lộc trông thấy · đằng xa có một cô gái ngồi bên vệ đường. Khi cưỡi ngựa tới gần, thấy cô gái lấy ống tay áo che mặt, Hàn Lộc bèn xuống ngựa, tới gần để coi, th́ thấy cô gái chính là nữ lang đă có duyên số với ḿnh từ năm ngoái, vẫn mặc chiếc áo lót màu đỏ dính sát vào người.

          Mừng quá, Hàn Lộc nước mắt lưng tṛng, nh́n nữ lang chằm chặp hồi lâu, rồi nuốt nước mắt mà hỏi:"TƠi sao nàng lại che mặt như thế?" Nữ lang bènđứngdậy, nắm lấy hai tay Hàn Lộc mà đáp:"V́ thiếp muốn thử xem chàng c̣n nhớ thiếp hay không!" Hàn Lộc nói:"Năm ngoái, v́ tuân lệnh chủ sai bắt nàng nên ta đă trót c·i trộm chiếc áo đỏ của nàng! Nay ta hối hận lắm! Vậy xin nàng hăy tha thự cho ta!" Nữ lang nói:"Năm ngoái, khi thấy chàng làm cái việc quái đẳn ấy, thiếp giận chàng lắm! Bây giờ, khi hiểu chàng muốn bắt thiếp là v́ chàng Phải tuân lệnh của chủ và thấy chàng vẫn c̣n quyến luyến thiếp nên thiếp nghĩ ḿnh nên tha thự cho chàng!"

          Mừng quá, Hàn Lộc vội nói:"Nếu thế th́ để ta vềxin Can ông cho nghỉ việc, rồi ta cùng nàng đi một nơi khác mà xây tổ ấm!" Nữ lang lắc đầu, nói:"Trước kia th́ được, nhưng bây giờ th́ không!" Hàn Lộc bèn cau mày mà hỏi:"Sao lại thế?" Nữ lang đáp:"V́ muốn xây tổ ấm th́ Phải có duyên số! Trước kia, khi chúng ḿnh c̣n duyên số th́ chàng không nghĩ chi đến việc xây tổ ấm! Bây giờ, khi duyên số đă hết, chàng mới nghĩ đến việc xây tổ ấm th́ làm sao mà chúng ḿnh c̣n có thể đoàn tử được với nhau?" Nghe thấy thế, Hàn Lộc buồn vô tẳ, rơm rớm nước mắt mà lên tiếng từ biệt nữ lang để ra về. Nữ lang vội cản lại mà nói:"Khoan đă! Vội chi mà Phải vềngay? Thiếp muốn cùng chàng cƠn vài chén rượu để kỷ niệm buổi ly biệt ngày hôm nay!" Hàn Lộc hỏi:"Lấy rượu · đâu ra mà cƠn?" Nữ lang đáp:"— nhà thiếp, · gần đây! Chàng cứ dắt ngựa mà đi theo thiếp!"

          Đáp xong, nữ lang liềnbước xuống ruộng. Hàn Lộc vội dắt ngựa theo sau. V́ bấy giờ là đầu mùa thu, lúa dưới ruộng cao ngập đầu người, nên cả hai người và con ngựa cùng bị che kín. 

          Đi được một quăng, chợt Hàn Lộc nh́n thấy nữ lang bước qua cổng một trang trƠi mà vào trong sân. Hàn Lộc vội buộc ngựa · ngoài cổng rồi rảo bước theo nữ lang vào khách sảnh.

          Đang mảiđứngnh́n những bộ bát đĩa sang trọng bày sẫn trên chiếc bàn rộng · giữa sảnh, chợt Hàn Lộc nghe thấy tiếng nữ lang mời ḿnh nhập tiệc.

          Vừa ngồi xuống ghế, Hàn Lộc đă thấy có cả một đám t́ nữ từ nhà trong bước ra, bưng theo đủ loƠi sơn hào hải vị nóng nghi ngút mà đặt lên bàn. Hàn Lộc bèn ngồi đối ẩm và hàn huyên với nữ lang. Khi thấy trời đă tối, chợt nhớ đến lời chủ dặn, Hàn Lộc bèn xin cáo biệt. Nữ lang không giữ,đứngdậy ti­n Hàn Lộc ra về.

          Ngồi trên lưng ngựa, đi được một quăng, Hàn Lộc quay đầu nh́n lại th́ thấy trang trƠi đă biến đâu mất hết, chỉ c̣n một đống g̣ mẳ mà thôi.

 

 

 
394. DIÊM VƯƠNG

 

Sang huyết ân nhiên chích cẩm nhân

Tiểu lang hữu ngữ mạn sinh sân

Nhi kim miễn tụng Chung Tư cú

Mạc bẳ kim châm cánh độ nhân

 

 

 

 

394. GHEN TUÔNG GÂY ÁC NGHIỆP

 

          Huyện Lâm Cù, tỉnh Sơn Đông có anh em họ Lư, anh tên Bát Kiệt, em tên Cửu Thường. Bát Kiệt có hai vợ, vợ cả họ Chu, vợ lẽ họ Ngô. Chu thị không con, bị một ung nhọt rất lớn mọc ở cánh tay trái, đau nhức lắm. Không đứng ngồi được, Chu thị phải nằm liệt giường đă hơn một năm, không thầy thuốc nào trong vùng chữa khỏi. Ngô thị sanh một trai, nay đă lên 3. Sau khi sanh, Ngô thị mắc chứng đau bụng, ngày nào cũng đau vài lần, có lúc vào ban ngày, có lúc vào ban đêm. Cửu Thường chỉ có một vợ họ Trịnh, chưa con, cư ngụ trong một ngôi nhà ở cách nhà Bát Kiệt chừng một dặm.

          Một chiều hè, Cửu Thường đem chiếu và rượu ra đồng, ngồi hựng gió mát mà độc ẩm. Lát sau, bỗng thấy một cơn lốc quay tít như xoáy nước đại dương, từ đằng xa chuyển tới chiếu ḿnh, Cửu Thường kinh hăi, vội đứng dậy lấy chén mới rót đầy rượu, rồi hai tay cung kính bưng chén, vừa rót rượu xuống đất vừa khấn thần linh phù hộ cho ḿnh tai qua nạn khỏi. Đột nhiên, cơn lốc đổi hướng đi, khiến Cửu Thường thoát nạn.

          Tháng sau. Một hôm, Cửu Thường có việc phải đi xa. Dọc đường về, khi đi một phủ đệ lớn, bỗng Cửu Thường thấy một t́ nữ áo xanh từ trong cổng chạy ra, chắp tay vái chào ḿnh mà nói:"Thưa tiên sinh, tiểu t́ được lệnh ra đây mời tiên sinh vào gặp điện chủ!" Cửu Thường đáp:"Chắc tiểu cô nương lầm bản nhân với người khác rồi! Bản nhân có được quen biết với ai trong phủ đệ này đâu?" T́ nữ lắc đầu mà nói:"Tiểu t́ không lầm! Phải chăng quư tính danh là Lư Cửu Thường?" Kinh ngạc quá, Cửu Thường đáp:"Đúng là họ tên bản nhân! Thế nhưng, xin tiểu cô nương cho biết quư điện chủ là ai?" T́ nữ lắc đầu mà đáp:"Tiểu t́ không được phép nói! Vào điện, tự nhiên tiên sinh sẽ biết!" Nghe thấy thế, Cửu Thường bèn theo t́ nữ bước qua cổng phủ đệ, đi trên hành lang lát đá mà vào sâu bên trong.

          Đang đi, chợt thấy trên bức tường hành lang, có treo một người bị đóng đinh xuyên qua cánh tay trái, Cửu Thường bèn dừng chân để coi. Nhận ra người ấy là Chu thị, chị dâu ḿnh, Cửu Thường kinh ngạc quá, không hiểu tại sao chị đang nằm bệnh ở nhà mà lại bị treo ở đây? Chợt nghĩ chắc phủ đệ này là sào huyệt của giặc cướp, chuyên bắt người để đ̣i tiền chuộc mạng, Cửu Thường kinh hăi vô cùng, muốn chạy trở ra. Như đọc được ư nghĩ của Cửu Thường, t́ nữ bèn nói: "Thưa tiên sinh, cổng ngoài đă khóa rồi! Xin tiên sinh lẹ bước cho!" Biết không thể tránh được việc phải tŕnh diện điện chủ, Cửu Thường chỉ c̣n cách đi theo t́ nữ. 

          Tới cuối hành lang, bước qua một lần cổng nữa, t́ nữ dẫn Cửu Thường qua một sân rộng, rồi bước lên 10 bậc cao để tới hành lang một cung điện nguy nga. Theo t́ nữ bước vào điện, ngẩng đầu nh́n lên bệ cao, thấy một vị vương giẳ, đầu đội vương miện, ḿnh mặc long bào, lưng thắt đai ngọc, chân đi hài rồng, dáng vẻ uy mănh, ngồi trên ngai vàng, Cửu Thường cựckỳ kinh hăi, không biết là ai. Chợt nh́n lên nóc điện, thấy một bực hoành đề ba chữ Diêm Vương Điện, Cửu Thường mới hiểu rằng đó là Diêm Vương. Sửng sốt kinh hoàng, Cửu Thường co rúm tay chân, quỳ phục dưới sàn, chúc đầu vào hai bàn tay, không dám nh́n lên. Thấy thế, Diêm Vương bèn sai chủ bạ tới đỡ Cửu Thường dậy. Rồi Diêm Vương trấn an: "Đừng sợ! Ta chỉ muốn gặp ngươi để cám ơn về việc tháng trước, ngươi đă mời ta uống rượu mà thôi, chứ không có chuyện chi khác!" Nghe Diêm Vương nói, Cửu Thường mới hoàn hồn nhưng vẫn thắc mắc không biết ḿnh đă được cái hân hạnh cung thỉnh Diêm Vương uống rượu hồi nào? Biết Cửu Thường thắc mắc, Diêm Vương nói:"Ngươi không nhớ việc đă mời ta uống rượu để thỉnh cầu ta chuyển hướng cơn lốc cho ngươi hay sao?" Nghe Diêm Vương nói, Cửu Thường mới hiểu nguyên do, bèn lên tiếng thỉnh cầu:"Kính lạy Đại Vương! Vừa rồi, dọc đường vào tŕnh diện Đại Vương, tiểu nhân thấy người bị đóng đinh trên tường hành lang chính là gia tẩu Chu thị. V́ tiểu nhân thương mến gia huynh và thấy gia tẩu không có hành động chi ác nghiệp để đến nỗi phải chịu nghiêm h́nh ấy, nên tiểu nhân m ạ o muội thỉnh cầu Đ ạ i Vương xá tội cho gia tẩu!" Diêm Vương lắc đầu mà nói: "Ngươi đâu có biết ác nghiệp mà m ụ ấy đă tạo ra! Ba năm trước đây, khi vợ lẽ của anh ngươi là Ngô thị sanh con, m ụ ấy đă lén lấy kim khâu cài vào dạ con của Ngô thị, khiến bây giờ Ngô thị đang bị chựng đau bụng kinh niên! Tạo ác nghiệp ấy th́ phải chịu nghiêm h́nh ấy!" Quen thói năn nỉ, Cửu Thường cứ rập đầu mà lạy l ụ c van xin. Thấy thế, Diêm Vương bèn phán:"Ta thấy ngươi thương anh ruột và chị dâu quá nên ta cũng tạm tha cho m ụ ấy một lần! Về nhà, ngươi phải khuyên m ụ ấy bỏ thói tạo ác nghiệp đi! Nếu c̣n tái phạm, ta sẽ phạt nặng gấp đôi!" 

          Nghe Diêm Vương phán, Cửu Thường mừng quá, vội sụp xuống chân bệ mà lạy tạ, rồi khúm núm đứngdậy xin cáo biệt. Khi được t́ nữ dẫn theo lối cũ tr ở ra cổng phủ đệ, Cửu Thường thấy chị dâu ḿnh đă biến mất, không c̣n bị treo trên b ư ứ c tường hành lang nữa. Về đến nhà, sau khi c·i bỏ hành trang, Cửu Thường rảo bước sang thăm gia đ́nh anh. Vừa bước chân vào pḥng, Cửu Thường đă nghe thấy tiếng Chu thị chửi mắng chồng chỉ v́ Bát Kiệt vừa khuân giúp vợ lẽ một bó củi từ sân vào bếp. Bát Kiệt vẫn câm như hến, không dám nói một lời, chỉ chạy ra pḥng khách để tiếp em. Nghe em nói muốn vào pḥng bệnh thăm vợ ḿnh, Bát Kiệt dẫn vào. Vào pḥng, Cửu Thường lên tiếng chào Chu thị. Tuy biết em chồng vào thăm ḿnh và chào ḿnh, Chu thị vẫn làm ngơ, cứ tiếp tục mắng chửi chồng.

          Lát sau, mệt quá, Chu thị nằm th· kḥ khè, máu mủ chảy ướt đẫm giường chiếu. Thấy thế, Cửu Thường bèn lên tiếng khuyên can:"Tẩu tẩu không nên ghen tuông vặt vănh mà mắng chửi đƠi huynh như thế nữa! S· dĩ hôm nay tẩu tẩu bị ung nhọt như thế này cũng chỉ v́ thường ngày tẩu tẩu hay ghen tuông quá mực mà gây nên ác nghiệp!" Nghe em chồng nói thế, Chu thị liềnnổi tam bành mà đanh đá quát mắng:"Có giỏi th́ vềnhà mà dạy vợ, cho nó hiềnthửc như nàng MƠnh Quang đời Đông Hán, để tha hồ mà đi ngủ lang, hết nhà này đến nhà khác mà nó cũng không dám nói chi, chự không có quyềnsang đây thay chồng con già này mà lên mặt dạy đời!" Cửu Thường mỉm cười mà nói:"Tẩu tẩu đừng quá nóng như thế! Chỉ sợ khi được nghe chuyện kể, tẩu tẩu lại khóc hết nước mắt mà thôi!" Chu thị liềncong cớn mà đáp:"Không có chuyện kể ǵ có thể làm cho con già này Phải khóc cả! Con già này chưa hềăn cắp chỉ khâu của Tây Vương Mẫu, chưa hềmóc mắt cận vệ của Ngọc Hoàng Thượng Đế th́ con già này vẫn chưa tạo nên ác nghiệp, ḷng vẫn c̣n thanh thản, việc ǵ mà Phải khóc?" Cửu Thường bèn bước tớicạnhgiường bệnh, hỏi nhỏ Chu thị:"Thế khi người ta sanh con mà nhân cơ hội ấy, ḿnh lén lấy kim khâu cài vào dạ con người ta th́ ḿnh có tạo nên ác nghiệp hay không, ḷng ḿnh có c̣n thanh thản hay không?" Nghe em chồng nói thế, bỗng Chu thị biến sắc, hỏi:"Ai nói với tiểu thúc như vậy?" Cửu Thường đáp gọn: "Diêm Vương nói!" Nửa tin nửa ngờ, Chu thị liềnhỏi: "Làm sao mà tiểu thúc gặp được Diêm Vương?" Cửu Thường bènđứng·cạnhgiường mà thuật hết đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, đột nhiên Chu thị bật khóc, nước mắt giàn giửa. Hồi lâu, khi nín khóc, Chu thị liềnchắp tay bái vọng Diêm Vương, miệng lẩm bẩm khấn:"Kính lạy Diêm Vương ngàn lạy! Từ nay đệ tử xin chừa việc tạo nên ác nghiệp! Kính xin Diêm Vương xá tội cho!" Hồi lâu, khi ngưng khấn, Chu Thị lại khóc. Rồi khi ngưng khóc, Chu thị lại khấn. Đến khi mệt quá, Chu thị nằm lăn ra ngủ.

          Khi tỉnh giấc, Chu thị sØng sốt v́ thấy ung nhọt · cánh tay ḿnh đột nhiên hết hÆn đau nhực. Từ đó, Chu thị thực tâm tin tư·ng là có Diêm Vương và quyết tâm cải ác thành thiện. Mười ngày sau, Chu thị khỏi hÆn căn bệnh đau nhực đă kéo dài hơn một năm qua. Ít lâu sau, hàng xóm xa gần đềuthấy Chu thị đă đổi hÆn tính nết, khen Chu thị là một người đàn bà hiềnthửc.

          Năm sau, Ngô thị sanh con trai thự. Theo vào pḥng sanh, thấy chiếc kim khâu cài vào dạ con Ngô thị từ bốn năm vềtrước vẫn c̣n nguyên, Chu thị bèn xin phép được rút kim ra. Ngô thị ngỏ lời cám ơn Chu thị và từ đó Ngô thị khỏi hÆn chựng đau bụng kinh niên.

 

  

 


 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com