www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas
 

 

 
 

(Bài này vừa lên mạng, nghe tin Thầy mất ngày 6/3/2017)

 

 

264. QUỶ LỆNH

 
Cổ sát hà nhân dạ cử bôi 
Bất hành xạ phú bất sai mai
Hài thanh chiết tự phiên tân lệnh
 Phong nhă cư nhiên hữu tiệp tài
 

 

 

264. TỬU LỆNH CỦA MA

 

Thời xưa, ở Trung quốc, khi bạn bè họp nhau uống rượu, họ thường bày ra tṛ chơi gọi là tửu lệnh, để giúp thêm hứng, thấy rượu ngon hơn.

Tửu lệnh được tiến hành như sau:

Trước khi uống, họ bàu một người làm lệnh quan, có nhiệm vụ đề nghị luật chơi để mọi người bàn căi, sửa đổi, thêm bớt. Sau khi được mọi người chấp thuận, luật chơi trở thành hiệu lệnh. Lệnh quan phải thi hành hiệu lệnh trước, rồi sau đó mỗi người phải thi hành hiệu lệnh một lần. Ai thi hành đúng th́ chỉ phải uống một chén nhỏ, gọi là rượu thưởng. Ai thi hành sai hoặc không thi hành th́ phải uống một bát lớn, gọi là rượu phạt.

Huyện Chuy, tỉnh Sơn Đông có học quan họ Triển, tính t́nh sái thoát, tác phong danh sĩ. Tuy nhiên, v́ có tật nghiện rượu nên khi say, tiên sinh thường không giữ được nghi tiết. Trong huyện, có văn miếu thờ Đức Thánh Khổng Phu Tử. Trước miếu, có sân rộng. Quanh sân có hàng thông già. Cứ mỗi lần cượi ngựa đi xa uống rượu về, thế nào tiên sinh cũng cho ngứa ghé vào miếu, phóng quanh sân chừng mấy chục ṿng rồi mới về nhà.

Một hôm, nhận được thư của một bạn ở xa mời tới nhà dự tiệc, tiên sinh bèn lên ngựa cưỡi đi. Tới nơi, tiên sinh uống nhiều rượu quá. Lúc về, say khướt, tiên sinh cho ngựa ghé vào miếu, phóng quanh sân.

V́ ngựa phóng nhanh, tiên sinh bị hất đâm đầu vào thân cây, té xuống đất, nằm mê man bất tỉnh. Thấy chủ bị té, nằm ở gốc cây, ngựa cũng tới nằm ở cạnh.

Lát sau, khi tỉnh cơn mê, thấy đầu bị vỡ, máu chảy ṛng ṛng, tiên sinh kinh ngạc nhưng rồi lẩm bẩm: “À! Ta nhớ ra rồi! V́ say rượu nên ta phóng ngựa vào sân văn miếu. Tử Lộ (một học tṛ của Đức Thánh) trông coi miếu, cho là ta vô lễ với Đức Thánh nên đă đánh ta vỡ đầu!” Nói xong, tiên sinh lên ngựa, cưỡi về nhà, vào pḥng ngủ. Sáng sau, gia nhân vào pḥng đánh thức tiên sinh dậy dùng trà th́ thấy tiên sinh đă chết. Gia nhân bèn làm tang lễ cho tiên sinh.

Trong huyện, có thương gia họ Lư. Trước kia, Lư ông có được gặp Triển tiên sinh mấy lần. Năm trước, Lư ông đưa gia đ́nh sang Sơn Tây mở cửa hàng buôn bán.

Năm ấy, một hôm Lư ông lên đường về thăm quê. Dọc đường, gặp trời tối, Lư ông ghé vào một ngôi chùa cổ bên đường, tới góc điện thờ Phật nằm ngủ. Đêm ấy, trong chùa chỉ có một ḿnh Lư ông, Nửa đêm, đang ngủ, chợt nghe có tiếng nói chuyện ồn ào, Lư ông tỉnh giấc. Mở mắt nh́n, Lư ông thấy có một đám 5 ẩm khách đang ngồi vây quanh một ngọn đèn với một hũ rượu đặt ở giữa chiếc chiếu trải trước điện thờ Phật. Nh́n kỹ, thấy trong đám khách có Triển tiên sinh, Lư ông nghĩ chắc tiên sinh đă về hưu, không c̣n giữ chức học quan huyện Chuy nữa, nên mới có th́ giờ đi chơi khuya. Lắng nghe, Lư ông thấy đám khách đang bàu lệnh quan. Sau đó họ bàn định, rồi chấp thuận tửu lệnh sau: mỗi khách phải nghĩ một chữ Hán có khung, rồi đẩy phần nằm trong khung lên trên để được một chữ khác.

Lệnh quan nói:“Theo luật chơi, tôi phải thi hành hiệu lệnh trước! Tôi đă nghĩ ra chữ ĐIỀN, có khung gói chữ THẬP. Đẩy chữ THẬP lên trên th́ được chữ CỔ. Vậy tôi được một chén rượu thưởng!” Cả nhóm vỗ tay. Lệnh quan tự rót cho ḿnh một chén rượu nhỏ.

Khách thứ nh́ nói:“Tôi cũng đă nghĩ ra một chữ rồi! Đó là chữ HỒI, có khung gói chữ KHẨU. Đẩy chữ KHẨU lên trên th́ được chữ LĂ. Vậy tôi cũng được một chén rượu thưởng!” Cả nhóm vỗ tay. Lệnh quan rót một chén rượu nhỏ mà trao cho khách.

Khách thứ ba nói:“Tôi cũng đă nghĩ ra một chữ rồi! Đó là chữ LINH, có khung gói chữ LỆNH. Đẩy chữ LỆNH lên trên th́ được chữ HÀM. Vậy tôi cũng được một chén rượu thưởng!” Cả nhóm vỗ tay. Lệnh quan rót một chén rượu nhỏ mà trao cho khách.

Khách thứ tư nói:“Tôi cũng đă nghĩ ra một chữ rồi! Đó là chữ KHỐN, có khung gói chữ MỘC. Đẩy chữ MỘC lên trên th́ được chữ HẠNH. Vậy tôi cũng được một chén rượu thưởng!” Cả nhóm vỗ tay. Lệnh quan rót một chén rượu nhỏ mà trao cho khách.

Đến lượt ḿnh, Triển tiên sinh nghĩ măi không ra chữ nào. Đám khách phá ra cười. Lệnh quan nói:“Không nghĩ ra chữ nào th́ chịu thua đi! Đem bát lại đây mà lấy rượu phạt!

Tiên sinh không chịu, nói:“Tôi nghĩ ra rồi!” Lệnh quan nói:”Nghĩ ra rồi th́ nói ra đi!” Tiên sinh bèn nói: “Đó là chữ VIẾT, có khung gói chữ NHẤT. Đẩy chữ NHẤT lên trên th́ được chữ. . . . ” Nói tới đây, tiên sinh bị bí, v́ đẩy lên như thế th́ không ra được chữ ǵ! Cả đám lại phá ra cười, rồi nhao nhao nói:“Có được chữ ǵ đâu? Chịu thua đi!” Tiên sinh không chịu, căi:”Được chứ sao không?” Cả đám lại nhao nhao hỏi:“Được chữ ǵ?” Tiên sinh đáp:“Được tới hai chữ chứ không phải là chỉ được một chữ!” Cả đám lại hỏi:“Được hai chữ ǵ?” Tiên sinh đáp:“Được hai chữ NHẤT KHẨU. Vậy tôi phải được hai chén rượu thưởng!” Cả đám cùng ôm bụng cười ngặt nghẹo.

Lát sau, khi tiếng cười đă dứt, họ cùng ngồi dậy, rót rượu mời nhau. Khi hết rượu, họ cùng tắt đèn, rồi ôm chiếu ra khỏi chùa.

Nh́n theo, Lư ông thấy họ cùng đi vào một con đường hẻm rồi cùng mất hút. Lư ông lại nhắm mắt ngủ.

Sáng sau, Lư ông tiếp tục lên đường về quê. Tới nhà, Lư ông đem câu chuyện trên ra thuật lại cho bạn bè nghe. Nghe xong, họ nói:“Triển tiên sinh đă mất được hơn một năm rồi!”

Lúc đó, Lư ông mới kinh ngạc và mới biết nhóm 5 ẩm khách mà ḿnh đă gặp trong ngôi chùa cổ không phải là người mà chỉ là ma.   

 

 

 

265. HOẮC SINH
 

Tài nhân kết tập hảo sinh huyên
 Huống thiệp hiềm nghi họa dị diên
Án giám bất dao quân tỉnh phủ
Song vưu đảo trí tại thần biên

 

 

 

265. NÓI ĐÙA, CHẾT BA MẠNG NGƯỜI
 

          Huyện Văn Đăng, tỉnh Sơn Đông, có nho sinh họ Hoắc, có vợ là Mạc thị. Hoắc sinh có tật ưa đùa cợt. Khi c̣n ít tuổi, Hoắc sinh thường dựng chuyện để đùa cợt bạn bè, làm lắm kẻ bức ḿnh, oán hận. Khi đă lớn tuổi, Hoắc sinh vẫn chứng nào tật nấy.

          Hoắc sinh thân với một người bạn học cùng làng, họ Nghiêm, có vợ là Hoa thị.

Hôm Hoa thị sanh con trai đầu ḷng, Nghiêm sinh chạy đến nhà bà mụ họ Kim, hàng xóm của Hoắc sinh, nhờ Kim bà tới trợ sản cho vợ. Kim  bà nhận lời.

          Hôm sau, Mạc thị sang chơi nhà Kim bà, hỏi:"Hôm qua, Nghiêm tỉ sanh con đầu ḷng là trai hay gái?" Kim bà đáp:"Trai!" Hỏi:"Nghiêm tỉ và cháu bé mẹ tro2ncon vuông chứ?" Đáp:"Mẹ tṛn con vuông!" Ṭ ṃ, Mạc thị hỏi:"Thế cơ thể Nghiêm tỉ cũng b́nh thường chứ? Kim bà gật đầu, đáp:"Cũng b́nh thường, duy có điều là ở hai bên chỗ kín có mọc hai cục bướu!". Nghe được chuyện lạ, Mạc thị thỏa tính ṭ ṃ nên thích chí lắm, rồi xin cáo biệt. Về nhà, Mạc thị thuật lại cho chồng nghe. Nghe xong, Hoắc sinh cũng thích chí như vợ, rồi nảy ư chớt nhả, định bụng sẽ đùa cợt Nghiêm sinh.

          Hôm sau, Hoắc sinh mời đám bạn bè du đăng tới nhà, thuật lại chuyện ấy cho chúng nghe, nói rơ ư định của ḿnh là muốn đùa cợt Nghiêm sinh, rồi rủ chúng tham dự. Chúng cùng vỗ tay tán thưởng. Hoắc sinh liền gọi tiểu đồng, sai đi mời Nghiêm sinh tới nhà ḿnh họp bạn. Tiểu đồng về thưa rằng Nghiêm sinh đă nhận lời, sắp sang. Cả bọn cùng vui mừng, cười nói vang nhà.

          Lát sau, thấy Nghiêm sinh sang đến cổng, chúng đưa mắt nháy nhau im lặng. Khi thấy Nghiêm sinh vào tới cửa pḥng khách, Hoắc sinh đằng hắng, nói lớn tiếng, cốt để Nghiêm sinh nghe thấy:"Vợ tên Nghiêm với mỗ thân nhau lắm!" Chúng nhao nhao phản đối:"Nói khoác! Không thể tin!"

          Sắp bước chân vào pḥng, nghe thấy thế, Nghiêm sinh đứng khứng lại, núp ở ngoài cửa để nghe lén, không vào nữa. Hoắc sinh giả hạ giọng, nói nhỏ:"Nếu không tin th́ để mỗ nói chuyện này cho mà nghe" Chúng nhao nhao hỏi:"Chuyện ǵ?" Hoắc sinh đáp:"Chuyện ở hai bên chỗ kín vợ tên Nghiêm có hai cục bướu!". Nghe thấy thế, lửa ghen bốc nóng mặt, Nghiêm sinh liền bỏ cuộc hẹn, quay gót ra cổng, chạy thẳng về nhà.

          Tới nhà, chẳng nói chẳng rằng, Nghiêm sinh lấy roi, chạy vào pḥng ngủ, lôi vợ từ trên giường xuống đất, quất vợ túi bụi. Bất thần bị đánh đập tàn nhẫn, Hoa thị đau quá, sững sờ kinh ngạc, la khóc ầm ĩ, hỏi:"Thiếp có tội ǵ? Tự nhiên vô cố, sao lại đánh đập thiếp tàn nhẫn như thế?" Nghiêm sinh đáp:"Nếu mi không có tội ǵ th́ ta đâu có đánh? Tội đi lại với tên Hoắc!" Nghe nói, Hoa thị kinh ngạc, nói:"Oan cho thiếp quá! Ngoài lang quân ra, thiếp thề là thiếp không đi lại với ai khác!" Cơn ghen nổi dậy, Nghiêm sinh quát:"Câm mồm lại ngay! Tại sao y lại biết là ở hai bên chỗ kín của mi có hai cục bướu?" Rồi Nghiêm sinh lại mím môi mà quất vợ ác liệt hơn.

          Hoa thị chỉ biết hét:"Oan cho thiếp quá! Oan cho thiếp quá!" chứ chẳng biết căi làm sao. Đánh mỏi tay, Nghiêm sinh quẳng roi vào góc pḥng, ra cổng, bước khỏi nhà. Uất ức quá, Hoa thị lấy dây thừng treo cổ tự tử.

Lát sau, khi trở về nhà, thấy vợ đă chết, Nghiêm sinh mới hối hận. Bèn mua quan tài mai táng cho vợ.

Mai táng cho vợ xong, Nghiêm sinh vẫn không dám trách móc ǵ Hoắc sinh v́ vẫn ngượng ngùng về việc ḿnh đă nghe lén.

          V́ bị chết oan, hồn Hoa thị không sao siêu thoát, đêm đêm cứ hiện về nhà, khóc lóc kêu oan, làm cho Nghiêm sinh với lũ gia nhân chẳng sao ngủ được.

Hàng ngày, Nghiêm sinh đi khắp làng ḍ hỏi xem tại sao Hoắc sinh lại biết được tật kín của vợ ḿnh. Cuối cùng, khi vỡ lẽ rằng Kim bà đă thuật cho Mạc thị nghe, Mạc thị thuật lại cho chồng nghe, rồi Hoắc sinh bày mưu với đám bạn bè du đăng để đùa cợt ḿnh, Nghiêm sinh hối hận vô tả.

V́ uất ức, Nghiêm sinh mắc bệnh uất kết. Tháng sau, Nghiêm sinh chết.

Từ đó, hồn Hoa thị mới được siêu thoát.

          Tháng sau, một đêm Mạc thị nằm mộng thấy Hoa thị hiện về, túm lấy tóc ḿnh, quát:"Nghiệt phụ ngồi lê đôi mách này ! Mi đưa chuyện cho thằng chồng chớt nhả của mi nên tao mới bị đánh oan. V́ tủi nhục quá nên tao đă phải tự ải. Nay vợ chồng tao đă chết cả rồi, tao đâu có chịu để cho vợ chồng chúng mày sung sướng thế này được?" Kinh hăi quá, Mạc thị toát mồ hôi tỉnh giấc, mới biết là ḿnh nằm chiêm bao.

          Sáng ra, Mạc thị trở bệnh nặng.

          Hoắc sinh mời thầy thuốc tới bắt mạch bốc thuốc cho vợ. Thế nhưng, bệnh t́nh của Mạc thị cứ mỗi ngày một tăng chứ không giảm. Tuần sau, Mạc thị chết. Hoắc sinh bèn mua quan tài, mai táng cho vợ.

          Tháng sau, một đêm Hoắc sinh nằm mơ thấy Hoa thị hiện về, lấy ngón tay trỏ vào mặt ḿnh mà mắng:"Cái thằng nghiệt súc đùa cợt chớt nhả kia! Mi đùa cợt chồng tao để đến nỗi vợ chồng tao phải chết cả hai, khiến thằng con trai tao phải mồ côi! Tao đâu có chịu để cho mi yên lành như thế này được?" Mắng xong, Hoa thị giơ tay vả vào miệng Hoắc sinh.

          Kinh hăi quá, Hoắc sinh giật ḿnh tỉnh giấc, mới biết là ḿnh nằm chiêm bao. Bỗng Hoắc sinh thấy hai bên mép của ḿnh bị đau nhức ê ẩm. Đưa tay sờ, Hoắc sinh thấy cưng cứng, nong nóng.

          Sáng ra, soi gương, Hoắc sinh thấy hai bên mép của ḿnh đă bị sưng vù. Ba ngày sau, ở chỗ sưng, có hai cục bướu rất nặng mọc ra.

          Hoắc sinh bèn sai gia nhân đi mời thầy tới bốc thuốc cho ḿnh.

          Tuần sau, mép hết sưng, nhưng hai cục bướu vẫn c̣n, thành cố tật quanh miệng, chẳng có cách nào làm biến đi được.

Từ đó, Hoắc sinh ngượng lắm, không dám giao du với bạn bè nữa.

Cũng từ đó, cứ mỗi lần há miệng ra ăn uống hay nói cười, Hoắc sinh lại bị đau chảy nước mắt. V́ thế, Hoắc sinh trở nên trầm lặng u buồn, không dám ăn uống hay nói cười như trước.

 

 

  

 


 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com