www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas
 

 

 
 

 

257. CUỒNG SINH

 

Túng t́nh thi tửu bất hiềm cuồng

Can yết như hà lũ thượng đường

Huyện lệnh hữu quyền môn khả diệt

Phó chi nhất tiếu diệc hà phương

 

 

 

 

257. NHO SINH NGÔNG

 

Lưu học sứ kể cho tôi nghe câu chuyện sau:

 

Huyện Tế Ninh, tỉnh Sơn Đông, có ông bà họ Hồ, chỉ sanh được một trai, đặt tên là Hồ Cường. Lớn lên, Hồ Cường được cha mẹ cho đi học. V́ tính khí ngông cuồng nên Hồ Cường bị bạn bè chế diễu, gọi là Cuồng sinh. Năm Hồ Cường 20 tuổi, cha mẹ đều mất.

 

Ba năm sau, hết tang cha mẹ, Hồ Cường cưới vợ là Tần thị. Vợ chồng rất nghèo, trong nhà ít khi có được mươi bát gạo. Hồ Cường lại có tật nghiện rượu, hễ kiếm được chút tiền là đem hết đi mua rượu, chẳng để dành đồng nào.

 

Ít lâu sau, thấy vợ chồng ḿnh nghèo quá, Hồ Cường phải bán căn nhà của cha mẹ để lại, lấy tiền sinh sống. Không c̣n nơi cư ngụ, Hồ Cường thuê người cất cho vợ chồng ḿnh một túp lều ở chân bức tường vây quanh huyện đường. Ngày nào Hồ Cường cũng ra chợ ngồi lê la.

 

Năm ấy, triều đ́nh bổ nhậm một vị quan họ Mạc, tới Tế Ninh thay quan tể cũ hồi hưu. Mạc công nổi tiếng ác, thường hạ lệnh giết cả gia đ́nh các tử tội, nên có tên là quan tể diệt gia. Mạc công c̣n là một tửu đồ hữu hạng, hiếm khi gặp được kẻ nghiện rượu ngang ngửa với ḿnh. Tới Tế Ninh nhậm chức, nghe đồn ở chợ huyện có nho sinh Hồ Cường nghiện rượu nặng, Mạc công liền cho lính ra chợ gọi Hồ Cường vào huyện thất tŕnh diện. Biết quan tể muốn xem tửu lượng của ḿnh ra sao, Hồ Cường mừng lắm, vội theo lính vào huyện thất.

 

Sau khi thi lễ, Hồ Cường được Mạc công bảo ngồi đối ẩm. Thấy Hồ Cường uống rượu rất hào, b́nh luận văn chương lưu loát, Mạc công thích lắm.

Từ đó, cứ cách ba ngày, Mạc công lại cho lính ra chợ gọi Hồ Cường vào huyện thất đối ẩm. Lâu dần, hai người trở thành đôi bạn rượu (tửu hữu).

 

Biết Mạc công thân thiết với Hồ Cường, một số huyện dân có chuyện kiện tụng thường t́m tới Hồ Cường, đút lót tiền bạc, nhờ vào huyện thất xin giùm với Mạc công cho ḿnh thắng kiện. Hồ Cường nhận tiền rồi vào xin giùm. Thường th́ ai tới nhờ Hồ Cường cũng được quan tể xử cho thắng kiện.

 

Thấy Mạc công dễ dăi với ḿnh, Hồ Cường bèn lợi dụng việc xin giùm huyện dân để kiếm tiền. Cứ mỗi lần được Mạc công cho gọi vào huyện thất đối ẩm, Hồ Cường lại xin giùm cho một vài người.

 

Ít lâu sau, ngày nào Hồ Cường cũng tự ư vào huyện đường xin giùm huyện dân, không cần phải chờ khi Mạc công cho gọi ḿnh vào huyện thất đối ẩm nữa. Thấy Hồ Cường lợi dụng ḿnh quá mức, Mạc công bắt đầu chán ghét.   

 

          Một sáng, có huyện dân tới đút lót tiền bạc cho Hồ Cường, nhờ xin giùm ḿnh một việc. Hồ Cường nhận tiền rồi tề chỉnh mũ áo, vào ngay huyện đường.

 

Lát sau, Mạc công đăng đường. Thấy Hồ Cường đă ngồi trong huyện đường, Mạc công mỉm cười. Bị chạm tự ái, Hồ Cường thẹn quá, mặt đỏ như gấc, mất cả b́nh tĩnh, đứng dậy la lớn:"Tôi xin giùm người, nếu quan thấy phải th́ giúp, thấy trái th́ thôi, chứ sao quan lại cười tôi? Kẻ sĩ có thể bị giết nhưng không thể bị làm nhục mà không báo thù! Bị làm nhục bằng cách khác th́ việc báo thù c̣n khó, chứ bị làm nhục bằng cách mỉm cười th́ việc báo thù dễ quá mà!" Nói xong, Hồ Cường ngửa mặt lên trần nhà, cố sức cười ha hả, vang động cả huyện đường.

 

          Thấy Hồ Cường nói làm quá lộng, Mạc công thịnh nộ, quát:"Sao ngươi dám vô lễ với bản quan? Há ngươi không nghe tiếng bản quan là quan tể diệt gia hay sao?"

 

          Hồ Cường cũng nổi giận, nói lớn:"Kẻ này không c̣n cha mẹ, không có anh em, th́ quan biết giết ai bây giờ?"

 

Mạc công càng giận, quát lính:"Bắt tên cuồng sinh này, đem hạ ngục, tra khảo ngay cho ta!" 

 

Tuân lệnh quan, lính lôi Hồ Cường vào ngục thất, tra khảo:"Nhà ở đâu?" Hồ Cường đáp:"Không có nhà!" Hỏi:"Không có nhà th́ ở đâu? Đáp:"Ở lều!" Hỏi:"Lều ở đâu?" Đáp:"Ở chân tường huyện đường này!" Hỏi:"Ở với ai?" Đáp:"Với vợ!" Hỏi:"Vợ họ ǵ?" Đáp:"Họ Tần!" Hỏi: "Cha mẹ đâu?" Đáp:"Mất cả rồi!" Hỏi:"Anh em đâu?" Đáp:"Không anh em!" Hỏi:"Có ruộng vườn không?" Đáp:"Không có!"

 

Lính bèn lên tŕnh lên Mạc công. Nghe xong, Mạc công ra lệnh:"Thả tên cuồng sinh ấy ra! Nhưng cấm không cho vợ chồng y cư ngụ ở chân tường huyện đường nữa!" Tuân lệnh quan, lính thả Hồ Cường ra, nhưng đuổi hai vợ chồng ra khỏi lều.

 

          Thấy vợ chồng Hồ Cường bị Mạc công đuổi khỏi lều, bạn bè thương hại, bèn hùn tiền nhau, mua ít thước đất ở nơi khác, rồi thuê người cất cho hai vợ chồng một túp lều mới.  

      

Vào ở lều mới, Tần thị hỏi chồng:"Bây giờ chàng c̣n dám nói làm như thế trước mặt Mạc công nữa hay thôi?" Cường đáp:"Thôi! Ta sợ Mạc công rồi! Từ nay về sau, ta không dám nói làm như thế nữa!"    

 

 

 

258. TIỂU LIỆP KHUYỂN NHẤT

 

Phân phân dă mă dữ ê kê

Đạo thị tiên sinh thụy nhăn mê

Ky sắt dĩ trừ di tế khuyển

Ngụ ngôn đắc thố mạc vong đề

 

 

 

 

 

 

258. CHÓ SĂN TÍ HON MỘT

 

          Tỉnh Sơn Tây, có tể tướng họ Vệ.

 

          Khi về hưu, để tránh gặp người đời phiền nhiễu, Vệ công bỏ nhà, dọn đi cư ngụ ở một căn pḥng tăng viện. Thấy phong cảnh tĩnh mịch, không khí trong lành, công thích lắm. Tuy nhiên, trong pḥng lại có nhiều ruồi muỗi, rận rệp, nên tránh được người đời phiền nhiễu th́ lại gặp phải ruồi muỗi, rận rệp làm phiền, khiến công mất ngủ cả ngày lẫn đêm.  

 

          Một hôm, cơm nước xong xuôi, công lên sập nằm. T́nh cờ đưa mắt nh́n ra cửa, công thấy một vơ sĩ tí hon, cưỡi ngựa tí hon, phóng vào pḥng ḿnh, rồi cứ cho ngựa chạy quanh pḥng. Chú mục nh́n, công thấy thân vơ sĩ chỉ cao chừng hai tấc, đầu gài đuôi trĩ, cánh tay đeo ṿng sắt làm chỗ đậu cho chim ưng tí hon. Đang kinh ngạc, công lại thấy một vơ sĩ khác bước vào pḥng, cũng phục sức như vơ sĩ trước, nhưng không cưỡi ngựa, không có chim ưng đậu trên cánh tay, mà chỉ có cung tên tí hon đeo quanh thắt lưng và dắt theo chó săn tí hon.

 

          Lát sau, công lại thấy một đoàn chừng 200 vơ sĩ giống như 2 vơ sĩ trước, đem theo chừng một 100 chim ưng với 100 chó săn, người cưỡi ngựa, kẻ đi chân, ùn ùn kéo vào pḥng, thả hết chim ưng với chó săn ra.

 

Lập tức đàn chim tung cánh, bay lơ lửng trong pḥng, ăn sạch ruồi muỗi, chẳng c̣n một con. Trong khi đó, đàn chó nhảy lên sập, leo lên tường, hỉnh mũi đánh hơi khắp mọi kẽ nứt, lỗ hổng, khiến rận rệp cứ tự động ḅ ra cho chó ăn. Trong khoảnh khắc, căn pḥng của công hết hẳn ruồi muỗi rận rệp.

 

Nằm trên sập, công giả ngủ. Lát sau, hé mắt nh́n, công thấy đàn chim với đàn chó đă trở về với đoàn vơ sĩ.

 

Bỗng công lại thấy có một xe liễn lăn bánh vào pḥng (xe liễn hay ngự xa, xe chở vua). Chú mục nh́n, công thấy một vương giả tí hon, mặc áo vàng, đội mũ b́nh thiên, ngồi chung xe với một đoàn vệ sĩ tùy tùng tí hon.

 

Thấy xe vào pḥng, đoàn vơ sĩ lập tức xếp thành hai hàng tề chỉnh để đón chào vương giả.

 

Vương giả xuống xe. Đám vệ sĩ tùy tùng vội xuống theo. Vương giả tới gần đoàn vơ sĩ, nói mấy câu như phủ dụ. V́ âm thanh nhỏ quá, công không nghe thấy ǵ.

 

Nói xong, vương giả lên xe. Đám vệ sĩ tùy tùng vội lên theo. Vương giả ra lệnh cho đám vơ sĩ lên ngựa, xếp thành hang mà khởi hành, phóng ra khỏi pḥng. Cát bụi tung bay mù mịt. Trong khoảnh khắc, đoàn người ngựa đă biến mất.  

 

Nằm quan sát mọi diễn biến, công rất kinh ngạc v́ cứ thắc mắc, không hiểu đoàn người tí hon này từ đâu tới, tại sao lại vào pḥng ḿnh mà thả chim ưng với chó săn ra cho chúng ăn hết ruồi muỗi rận rệp trong pḥng?

 

Nghĩ măi không ra, công không nghĩ nữa, ngồi dậy, cởi chiếc áo choàng bỏ trên sập, xỏ dép, gión gién ra ngoài căn pḥng để coi xem đoàn người ngựa tí hon có để lại dấu vết ǵ không th́ không thấy ǵ cả. 

 

Trở vào pḥng, đưa mắt nh́n quanh, công chợt thấy ở góc pḥng có chó tí hon bị bỏ rơi. Bước tới gần, thấy chó hiền lành, công lật ngửa chó lên coi th́ thấy ở bụng chó có một cụm lông măng nhỏ như cụm chỉ.

 

Công bèn bắt chó bỏ vào tráp, lấy cơm cho chó ăn, nhưng chó chỉ hỉnh mũi ngửi cơm chứ không ăn.

 

Đột nhiên, công thấy chó nhảy ra khỏi tráp, nhảy lên sập, hỉnh mũi đánh hơi chiếc áo. Thế là rận rệp ẩn trong các đường khâu trên áo cứ tự động ḅ ra cho chó ăn.

 

Ăn xong, chó lại nhảy xuống đất, tới chỗ cũ mà nằm. Công để mặc cho chó nằm ở đó.   

 

Sáng sau, khi ngủ dậy, công thầm nghĩ chắc chó đă bỏ đi. Thế nhưng, khi tới góc pḥng coi, công thấy chó vẫn nằm nguyên ở chỗ cũ. Thế là chó ở lại hẳn trong căn pḥng với công.

 

Từ đó, công tránh được cả người đời phiền nhiễu lẫn ruồi muỗi rận rệp làm phiền.

 

Công quư chó hơn vàng ngọc.  

 

Một hôm, công đang nằm ngủ trưa th́ chó chạy tới, nhảy lên sập, lén nằm xuống cạnh công mà ngủ. Khi công trở ḿnh, thấy có vật cồm cộm dưới bụng, công tỉnh giấc. Chợt nghĩ là chó, công vội ngồi dậy coi, th́ thấy quả là chó, nhưng đă bị công đè chết bẹp rồi. Buồn quá, bất giác công thở dài. 

 

Thương tiếc chó, công đi lấy giấy với kéo, cắt mảnh giấy theo h́nh chó, dán lên tường. Rồi công chôn xác chó ở vườn sau của tăng viện.

 

 

  

 


 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com