www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas
 

 

 
 

 

209. QUÁCH SINH
 

Đồ mạt hùng hoàng hối dĩ tŕ

Xuân song thả hỉ đắc sư ti

Phó xa nhất trúng căng tâm khởi

Vọng khước cung kê thiết thử th́



 

   

209. CHỒN CHẤM VĂN VÀ TIÊN TRI

 

          Làng Đông Sơn, huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có nho sinh Quách Cần, rất chăm học. Thế nhưng, v́ trong làng không có thầy dạy, Quách Cần phải tự học, nên viết sai rất nhiều. Tuy đă cố công học tập, nhưng năm 20 tuổi, Quách Cần viết vẫn c̣n sai.

Quách Cần bỏ th́ giờ chép mấy trăm bài văn của các nho sinh trong vùng vào một cuốn tập dày, rồi chép những bài mà ḿnh ưa thích vào hai chục cuốn tập mỏng. Mỗi lần đọc xong, Quách Cần lại xếp các tập thành một chồng ngay ngắn, đặt ở góc bàn.

 

Nhà Quách Cần bị nạn chồn quấy phá. Tháng nào chồn cũng vào bếp lấy đi gần hết nồi niêu bát đĩa nên Quách Cần rất khổ tâm.

 

Một đêm, Quách Cần ngồi vào bàn, giở cuốn tập dày ra coi. Thấy phần lớn những bài mà ḿnh đă mất công chép đều bị bôi xóa, rất ít bài c̣n nguyên, Quách Cần biết là do chồn làm. Tuy giận lắm, nhưng Quách Cần cũng chẳng làm chi được chồn.

 

Sáng sau, khi ngủ dậy, Quách Cần thấy hai chục cuốn tập c̣n lại cũng bị bôi xóa nhoè nhoẹt, vứt bừa băi trên bàn. Quách Cần càng giận chồn hơn. 

 

          Quách Cần có người bạn học thân là Vương Hội, ở làng bên. Sáng ấy, Vương Hội có việc sang Đông Sơn, ghé thăm Quách Cần. Thấy có nhiều cuốn tập bị bôi xóa nhoè nhoẹt, vứt bừa băi trên bàn, Vương Hội hỏi lư do. Quách Cần bèn thuật đầu đuôi việc bị chồn quấy phá, rồi lấy hết mọi cuốn, đưa cho bạn coi.

 

Coi xong, Vương Hội nói:"Đệ thấy những bài này đều xoàng xĩnh, tạp nhạp, thực chẳng đáng chép. Những câu văn bị chồn bôi xóa cũng chẳng khác chi những câu văn dở của học tṛ bị thầy đồ sửa lại. V́ thế tuy chồn quấy phá huynh nhưng đệ lại nghĩ nó cũng có tài chấm văn, khiến huynh biết thế nào là văn hay, văn dở!" Quách Cần lặng im không đáp. Thấy thế, Vương Hội bèn cáo biệt.

 

          Ba tháng sau, cảm thấy văn ḿnh đă tiến bộ, Quách Cần đem mấy cuốn tập cũ ra đọc. Thấy những bài ḿnh đă chép quả là có dở, Quách Cần bắt đầu tin lời Vương Hội. Quách Cần bèn viết ra hai bài mới, đặt lên bàn. Sáng sau, thấy hai bài ấy cũng bị bôi xóa, Quách Cần càng tin là chồn chấm đúng, nên càng cố công học tập.

 

Hơn một năm sau, thấy văn ḿnh đă tiến bộ nhiều, Quách Cần viết ra hai bài mới rồi đặt lên bàn. Sáng sau, thấy hai bài ấy được khuyên son, Quách Cần mừng lắm, vội đem sang làng bên khoe Vương Hội. Coi xong, Vương Hội cười, nói:"Chồn nhà huynh đúng là thầy chấm văn! Văn của huynh bây giờ khá hơn trước nhiều!"


          Năm ấy, Quách Cần thi nhập học trường huyện. V́ được chấm đậu, Quách Cần thầm cám ơn chồn. Để trả công cho chồn, thỉnh thoảng Quách Cần lại đặt gà, gạo lên bàn để chồn tới lấy đem đi. Quách Cần ra trường chép những bài văn của các nho sinh khác, đem về đặt lên bàn, để nhờ chồn chấm, rồi giữ lại những bài không bị bôi xóa mà học, chứ không lựa những bài mà ḿnh ưa thích như trước nữa.

 

          Năm sau, Quách Cần đi thi hương, đậu cử nhân.

Năm sau nữa, Quách Cần đi thi hội, đậu phó bảng, nhưng vẫn cố gọt rũa văn chương để đi thi tiến sĩ.

 

Tuy nhiên, trong thời gian ngồi nhà gọt rũa văn chương, cứ mỗi lần Quách Cần viết xong một bài đắc ư, đem đặt trên bàn, là sáng sau lại thấy bị bôi xóa.

 

Thầm nghĩ ḿnh đă đậu phó bảng, văn chương đă được chấm vào hạng cao nên Quách Cần cho là chồn chấm bậy. Để thử chồn, Quách Cần chép lại những bài văn cũ mà chồn đă khuyên son, đem đặt lên bàn. Sáng sau, thấy những bài ấy bị bôi xóa, Quách Cần nghĩ chồn chấm bậy v́ cũng những bài ấy, trước kia th́ chồn khuyên son mà bây giờ chồn lại bôi xóa. Quách Cần không tin ở tài chấm văn của chồn nữa.

 

          Thời bấy giờ, có học quan họ Diệp, văn chương nổi tiếng khắp nước. Sĩ tử trong nước đua nhau chép văn của Diệp công mà truyền cho nhau đọc. Quách Cần cũng đọc rồi chép những bài mà ḿnh ưa thích vào một cuốn tập, cất kỹ trên án cao, quư như vàng. 

 

          Một sáng, thấy cuốn tập bị bôi đẫm mực, không c̣n một chữ, Quách Cần càng tin là chồn chấm bậy, nên quyết định ngưng hẳn việc cấp gà, gạo cho chồn.

Ít lâu sau, nhà vua thấy văn chương của Diệp công nổi tiếng khắp nước, bèn hạ lệnh cho các văn quan duyệt lại xem sao. Sau khi duyệt lại, các văn quan dâng sớ tâu rằng tuy văn chương của Diệp cônghay nhưng lại có tinh thần phản loạn. Nhà vua bèn hạ lệnh bắt Diệp công bỏ ngục. Lúc đó, Quách Cần lại nghĩ tuy chồn nhà ḿnh không có tài chấm văn nhưng nó lại có tài tiên tri.

 

Một hôm, nghĩ được một bài văn đắc ư, Quách Cần bèn gọt rũa văn chương, viết vào một cuốn tập mới. Sợ lại bị chồn bôi xóa, Quách Cần đem cuốn tập cất vào  rương, khóa kín lại.

 

Sáng sau, Quách Cần tới rương, dùng ch́a khoá mở rương, lấy cuốn tập ra coi, th́ thấy trên b́a có 4 vạch mực to bằng ngón tay. Quách Cần rất kinh ngạc, v́ chẳng hiểu chồn làm thế nào mà vạch được mực lên b́a cuốn tập ở trong rương?

 

 Mở cuốn tập ra coi, Quách Cần thấy ở trang đầu có năm vạch mực, ở trang kế cũng có năm vạch mực, c̣n ở những trang sau th́ không có ǵ.

 

Từ hôm ấy, Quách Cần thấy chồn biến đâu mất, không c̣n quấy phá nhà ḿnh như trước nữa.

 

Về sau, Quách Cần đi thi tiến sĩ ba lần đều bị hỏng cả ba. Lần đầu, văn chương bị liệt vào hạng tư, c̣n hai lần sau đều bị liệt vào hạng năm.

 

Lúc đó, Quách Cần mới nghĩ ra rằng chồn đă tiên tri được thứ hạng văn chương của ḿnh trong ba lần thi bằng số vạch mực để lại trên cuốn tập khóa kín trong rương.

 

 

 

 

 

210. CHU TAM

 

 

Thiết diện cầu nhiêm ư khí thù

Thỉnh ṭng giả quán hiệu tŕ khu

Chu Tam bất húy tru đồng loại

Mạc thị hồ trung kiếm hiệp vô

 

 

 

 

 

 

 

210. CHỒN GIÀ DIỆT CHỒN TRẺ

 

 

Ở chân núi Thái Sơn thuộc tỉnh Sơn Đông, có huyện Thái An. Ở huyện đường Thái An, có chủ bạ Trương Thái Hoa làm việc dưới quyền quan tể.

 

Nhà Thái Hoa rất giàu, nhưng bị một lũ chồn trẻ tới quấy phá, nên mọi người trong nhà rất khổ sở. Thái Hoa đă thỉnh nhiều đạo sĩ tới nhà diệt trừ chồn cho gia đ́nh nhưng thảy đều vô hiệu. Thái Hoa bèn đem chuyện chồn quấy phá thưa với quan tể để xin quan cho ư kiến. Suy nghĩ măi, quan cũng không t́m ra được cách ǵ để diệt trừ chồn cho gia đ́nh Thái Hoa.

 

Một hôm, quan cho gọi một nho sinh họ Trần ở thôn An Lạc vào huyện đường bàn luận văn chương. Trong khi bàn luận, chợt quan hỏi Trần sinh:"Túc hạ có biết người nào có thể diệt được chồn cho huyện dân không?" Trần sinh đáp:"Thưa đại quan, tiểu sinh không biết người nào có thể diệt được chồn nhưng tiểu sinh lại biết một chồn có thể diệt được chồn!" Quan ngạc nhiên, hỏi:"Sao chồn lại chịu diệt chồn?" Trần sinh đáp:"V́ chồn ấy rất ghét lũ chồn trẻ quấy phá nhà huyện dân!" Quan hỏi:"Làm thế nào nói chuyện được với chồn ấy?" Trần sinh đáp:"Chồn ấy đă già, hóa thành một ông lăo tóc bạc, nói chuyện và giao dịch với huyện dân như một người thường!" Quan hỏi:"Danh tánh ổng là ǵ?" Trần sinh đáp:"Ổng không có tên nhưng v́ ổng là con trai thứ hai trong một gia đ́nh họ Hồ nên người ta gọi ổng là Hồ Nhị Gia!" Quan hỏi: "Ổng cư ngụ ở đâu?" Trần sinh đáp:"Ổng không có nhà, phải tới xin ở nhờ nhà một người quen, tên Khổng Thành, ở cùng thôn An Lạc với tiểu sinh!"

 Hôm sau, quan thuật lại chuyện ấy cho Thái Hoa nghe rồi khuyên Thái Hoa nên tới nhà Khổng Thành nhờ Hồ Nhị Gia tới diệt chồn cho. Tuy ngoài miệng, Thái Hoa vâng dạ quan, nhưng trong ḷng, Thái Hoa vẫn nghi hoặc.

 

Một hôm, trong một buổi họp mặt ở huyện đường, nhân mọi người nói chuyện về chồn, có một lính lệ tên Tào Quán ở thôn An Lạc, nói:“Trong thôn tôi cư ngụ, có một ông lăo tóc bạc, tên Hồ Nhị Gia, diệt chồn giỏi lắm!” Thấy Tào Quán nói giống như quan tể, Thái Hoa vội hỏi:"Chú có thể nói với Hồ Nhị Gia tới nhà tôi diệt chồn giùm tôi được không?” Tào Quán đáp:"Để tôi làm tiệc mời huynh với Hồ Nhị Gia cùng tới dự rồi huynh nói chuyện thẳng với Hồ Nhị Gia th́ tiện hơn!" Thái Hoa ưng thuận.

 

          Chiều sau, Tào Quán mời Thái Hoa tới nhà ḿnh dự tiệc. Tới nơi, Thái Hoa thấy tiệc rượu đă được bày sẵn. Ít phút sau, Hồ Nhị Gia tới. Tào Quán bèn giới thiệu hai người với nhau rồi mời cùng nhập tiệc.

 

Trong tiệc, thấy Hồ Nhị Gia ăn nói rất l­ễ độ vui vẻ, chẳng khác chi người thường, Thái Hoa nói:“Hôm nay, tôi nhờ Tào quân đây mời Nhị Gia tới dự tiệc là để xin Nhị Gia giúp cho một việc!” Hồ Nhị Gia hỏi: “Quan nhân muốn lăo phu giúp việc chi?” Thái Hoa đáp:“Căn nhà của tôi bị một lũ chồn tới quấy phá. Nay tôi muốn nhờ Nhị Gia khuyên chúng đừng tới quấy phá nữa!” Hồ Nhị Gia nói:“Lăo phu biết rơ chúng lắm! Chúng rất đông mà lại cứng đầu nên lăo phu biết chắc chúng sẽ không chịu nghe lời lăo phu!” Thái Hoa hỏi: “Nếu thế th́ Nhị Gia nghĩ có ai có thể trị được chúng không?” Suy nghĩ hồi lâu, Hồ Nhị Gia đáp:“Lăo phu nghĩ chỉ có ông anh kết nghĩa của lăo phu, tên Chu Tam, cư ngụ trong miếu Thái Sơn, là có thể trị được chúng mà thôi! Để lăo phu thử nhờ Chu ca tới giúp quan nhân xem sao! Chiều mai, xin quan nhân cứ bày sẵn một tiệc rượu ở phía đông miếu Thái Sơn. Lăo phu sẽ mời Chu ca tới dự!” Thái Hoa mừng lắm, cứ cám ơn Hồ Nhị Gia măi. 

 

Chiều sau, đúng hẹn, Thái Hoa bày sẵn một tiệc rượu ở phía đông miếu Thái Sơn.

 

Lát sau, Hồ Nhị Gia dẫn một ông già mặt sắt râu rồng, trông rất dữ tợn, ăn mặc y phục kỵ sĩ, tới chào Thái Hoa. Hồ Nhị Gia giới thiệu với Thái Hoa: “Thưa quan nhân, đây là ông anh kết nghĩa của lăo phu. Danh tính ông là Chu Tam”. Chu Tam cúi chào Thái Hoa. Thái Hoa vội đáp lễ rồi mời hai người cùng nhập tiệc.

Rượu được vài tuần, chợt Chu Tam nói với Thái Hoa:“Lăo phu đă được Hồ nhị đệ đây nói cho biết rơ ư muốn của Quan nhân. Lăo phu biết rơ lũ chồn trẻ ấy lắm. Chúng rất đông mà lại cứng đầu nên không thể lấy nghĩa lư mà khuyên bảo được. V́ thế, lăo phu nghĩ ta phải dùng vơ lực. Nếu quan nhân cho lăo phu tới cư ngụ ở nhà quan nhân th́ lăo phu sẽ diệt trừ được chúng cho quan nhân!” Nghe Chu Tam nói, Thái Hoa thầm nghĩ diệt được lũ chồn trẻ mà lại rước một lăo chồn già về cư ngụ th́ cũng chẳng khá ǵ hơn, chỉ là đánh đổi một tai nạn này lấy một tai nạn khác. V́ thế, Thái Hoa chỉ ậm ừ chứ chưa nhận lời.

 

Như đọc được ư nghĩ của Thái Hoa, Chu Tam lên tiếng:“Lăo phu nghĩ rằng quan nhân sợ lăo phu cũng tệ hại như lũ chồn trẻ hiện đang quấy phá nhà quan nhân! Lăo phu xin thưa rằng lăo phu không giống chúng đâu! Sở dĩ lăo phu xin tới ở nhờ nhà quan nhân chỉ v́ kiếp trước quan nhân với lăo phu có duyên nợ với nhau mà thôi! Xin quan nhân chớ nghi ngại!”

 

Nghe Chu Tam nói, Thái Hoa mới gật đầu ưng thuận, mời Chu Tam tới nhà ḿnh cư ngụ.

 

Chu Tam nói:”Quan nhân cứ về nhà trước đi. Chiều mai, lăo phu sẽ xin tới. Lúc đó, xin quan nhân cùng tất cả mọi người trong nhà cứ đóng chặt cửa, ngồi im ở trong pḥng mà coi biến chuyển, chớ có làm điều chi huyên náo!” Thái Hoa lại gật đầu.

 

Tiệc tan, mọi người cùng giải tán.     

    

Về nhà, Thái Hoa sai gia nhân dọn sẵn một căn pḥng để chờ Chu Tam tới cư ngụ rồi bảo gia nhân phải tuân theo mọi điều mà Chu Tam căn dặn. 

 

Chiều sau, Thái Hoa cùng đám gia nhân đóng chặt cửa ngồi im ở trong pḥng để chờ Chu Tam tới.

 

Lát sau, mọi người chợt nghe thấy có tiếng gươm giáo loảng xoảng ở ngoài sân. Khi tiếng gươm giáo đă dứt, Thái Hoa mới cùng đám gia nhân mở cửa ra coi th́ thấy có nhiều giọt máu rơi rải rác đầy sân và có mấy cái đầu chồn, nhỏ bằng chén uống trà, nằm lăn lóc trước bậc thềm.

 

Thái Hoa bèn chạy tới pḥng đă dọn sẵn cho Chu Tam để coi th́ thấy Chu Tam đang ngồi vắt vẻo ở trong pḥng. Thấy Thái Hoa tới, Chu Tam vội chạy ra cửa mời vào rồi nói:"Nhận trọng trách quan nhân giao phó, lăo phu đă diệt trừ được hết lũ chồn trẻ quấy phá nhà quan nhân rồi!" Thái Hoa bèn ngỏ lời cám ơn Chu Tam.

 

Từ đó, Thái Hoa để cho Chu Tam cư ngụ trong nhà ḿnh, đối xử với Chu Tam rất mực cung kính, coi như quư khách.

 

 

  

 


 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG


Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com