www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas
 

 

 
 

 

478. LIÊN HƯƠNG

 

Thất nhật trầm kha hoàn cố ngă

Thập niên cựu ước chứng tiền sinh

Nhàn trung tế độc Tang sinh truyện

Hồ quỷ tranh nghiên tối hữu t́nh



 

   

478. CHỒN VỚI MA CÙNG
CHUYỂN KIẾP NGƯỜI

 

Bến Hồng Hoa, huyện Nghi Châu, tỉnh Sơn Đông, là chốn ăn chơi, có nhiều kỹ viện. Ở bến, có nho sinh họ Tang, tên Hiểu, tên chữ Tử Minh, mồ côi cha mẹ từ thủa nhỏ, cư ngụ một ḿnh, ít nói và ít giao du. Hàng ngày, ngoài những lúc sang nhà người hàng xóm họ Kế, tên Phiên, ăn cơm tháng, Tử Minh chỉ đóng cửa, nằm nhà đọc sách. Một hôm, Kế Phiên sang hỏi Tử Minh:"Huynh ở đây một ḿnh, chẳng sợ chồn với ma hay sao?" Tỏ ra ḿnh là kẻ bạo dạn, Tử Minh đáp:"Kẻ trượng phu đâu có sợ chồn với ma? Nếu thấy chồn hay ma nam tới gơ cửa th́ đệ sẽ múa kiếm đuổi đi, c̣n nếu thấy chồn hay ma nữ tới gơ cửa th́ đệ sẽ mở cửa mời vào!" Kế Phiên mỉm cười cáo biệt, về kể chuyện lại cho bạn bè nghe. Có kẻ đề nghị cả bọn nên góp tiền thuê kỹ nữ họ Chu giả làm ma, đêm khuya tới dọa nạt Tử Minh, để coi xem Tử Minh bạo dạn tới mức nào? Cả bọn đồng ư.

Một hôm, chờ đến nửa đêm, Chu thị tới nhà Tử Minh, đưa tay gơ cửa. Từ trong nhà, Tử Minh hỏi vọng ra:"Ai đó?" Chu thị đáp:"Ma đây! Mở cửa!" Kinh hăi quá, hai hàm răng lập cập, Tử Minh chẳng dám ra mở. Thấy thế, Chu thị cứ đi ḷng ṿng ở ngoài cửa hồi lâu, rồi mới trở về kỹ viện.

Sáng sau, Kế Phiên sang nhà Tử Minh chơi. Tử Minh nói:"Đêm qua, nhà đệ bị ma tới quấy phá. Chắc là đệ phải dọn nhà về quê cư ngụ !" Kế Phiên hỏi:"Ma nam hay ma nữ?" Tử Minh đáp:"Ma nữ!" Kế Phiên bèn vỗ tay cười, nói:"Sao lại lạ vậy? Mới hôm nọ đây, huynh nói rằng nếu ma nữ tới gơ cửa th́ huynh sẽ mở cửa mời vào mà?" Nghe thấy thế, Tử Minh nghĩ ngay ra rằng ma nữ hôm nọ là người, được Kế Phiên thuê giả làm ma để bỡn cợt ḿnh, nên cũng cười theo, rồi bỏ ư định dọn nhà về quê.

Nửa năm sau, Một đêm, đang nằm trong nhà, chợt nghe có tiếng gơ cửa, Tử Minh hỏi vọng ra:"Ai đó?" Có tiếng đáp:"Ma đây! Mở cửa!" Ngỡ là Kế Phiên lại thuê người giả làm ma tới bỡn cợt ḿnh, Tử Minh ra mở cửa mời vào. Thấy khách là một nữ lang, nhan sắc khuynh thành. Tử Minh hỏi:"Cô nương là ai?" Nữ lang đáp:"Là kỹ nữ ở xóm Tây bến này" Tử Minh hỏi:"Quư danh là ǵ?" Nữ lang đáp: "Họ Liên, tên Hương" V́ bến Hồng Hoa là chốn ăn chơi nên Tử Minh tin ngay lời Liên Hương. Rồi Liên Hương ở lại vui vầy với Tử Minh suốt đêm. Sáng ra, Liên Hương xin cáo biệt, hẹn cứ 10 đêm sẽ tới ở với Tử Minh một đêm. Thế rồi, Liên Hương giữ lời hẹn.

Một tối, chợt thấy một nữ lang lướt qua khung cửa vào nhà, Tử Minh ngỡ là Liên Hương nên lấy làm lạ, v́ nghĩ Liên Hương mới tới cách đây 5 tối mà sao tối nay đă tới? Ngẩng đầu nh́n, thấy nữ lang chẳng phải là Liên Hương mà là một thiếu nữ trẻ măng, tuổi chừng 15, 16, tóc cuộn trái đào, phong lưu tú nhă, gót sen lăng đăng, như gần như xa, Tử Minh kinh ngạc lắm, nghi là chồn. Bèn lên tiếng hỏi:"Cô nương là ai?" Nữ lang đáp:"Là con nhà lành!" Hỏi:"Quư danh là ǵ?" Đáp: "Họ Lư, tên Huệ" Hỏi:"Sao lại tới đây?" Đáp:"V́ thương yêu chàng!" Tử Minh nói:"Vô lư lắm! Chúng ta đă quen biết nhau bao giờ đâu mà nói chuyện thương yêu?" Lư Huệ đáp:"Chàng không biết thiếp, nhưng thiếp biết chàng!" Tử Minh hỏi: "Sao nàng lại biết ta?" Lư Huệ đáp:"V́ chàng là danh sĩ trong vùng, ai mà chẳng biết!" Hỏi:"Đêm hôm khuya khoắt, tới đây làm ǵ?" Đáp:"Để xin được thất tiết với chàng! Nếu chàng chẳng chê thiếp xấu xí th́ thiếp xin thường xuyên lui tới để gối chăn!" Mừng quá, Tử Minh toan nắm tay Lư Huệ th́ Lư Huệ rụt tay lại, hỏi:"Trong nhà có đàn bà không?" Tử Minh đáp:"Không!" Hỏi:"Có đúng thế không?" Đáp:" Đúng! Trừ một kỹ nữ ở bến Hồng Hoa thỉnh thoảng mới tới đây một tối mà thôi!" Hỏi:"Kỹ nữ ấy họ tên chi?" Đáp:"Họ Liên, tên Hương" Lư Huệ nói:"Tuy chàng nói thế, nhưng thiếp biết thị là người t́nh của chàng, nên thiếp chẳng muốn gặp mặt!" Tử Minh hỏi:"Tại sao?" Lư Huệ đáp:"V́ thiếp là con nhà lành, chẳng cùng phường với thị! V́ thế, khi nào thị tới th́ thiếp đi, khi nào thị đi th́ thiếp tới. Thế nhưng, chàng đừng nói chuyện này cho thị biết nghe!" Tử Minh gật đầu. Lư Huệ bèn để cho Tử Minh nắm tay ḿnh. Thấy tay Lư Huệ lạnh ngắt, Tử Minh hỏi:"Sao tay nàng lạnh thế?" Lư Huệ đáp:"Một là v́ thể chất thiếp c̣n non, hai là v́ thiếp bị cô đơn, ba là v́ thiếp phải đội sương gió để tới đây gặp chàng!" Tử Minh bèn bồng Lư Huệ vào pḥng mà giao hoan. Sáng ra, trước khi cáo biệt, Lư Huệ trao cho Tử Minh một chiếc hài tí hon, nói:"Chiếc hài này được làm bằng vật liệu lấy từ hạ thể của thiếp. Khi nào chàng muốn gặp thiếp th́ chỉ cần vuốt chiếc hài là thiếp sẽ hiện ra. Tuy nhiên, xin chàng đừng vuốt để đùa giỡn !" Thích quá, Tử Minh gật đầu, rồi nhận chiếc hài. Tối sau, thấy nhớ Lư Huệ quá, Tử Minh thử đem chiếc hài ra vuốt th́ quả nhiên thấy Lư Huệ hiện ra, cùng ḿnh giao hoan. Từ đó, cứ mỗi lần muốn gặp Lư Huệ, Tử Minh lại đem chiếc hài ra vuốt. 

Một hôm, Tử Minh hỏi Lư Huệ:"Tại sao mỗi khi ta vuốt chiếc hài th́ nàng lại biết mà tới?" Lư Huệ chẳng đáp. Tử Minh nói:"V́ ta cứ thắc mắc về chuyện này nên bực bội lắm! Nói cho ta biết đi!" Lư Huệ cười, đáp:"Thực ra th́ mỗi khi chàng vuốt chiếc hài, thiếp đâu có biết! Thế nhưng, thiếp cũng cứ thắc mắc tại sao mỗi khi thiếp sắp tới th́ lại đúng vào lúc chàng đang vuốt chiếc hài?"

Mươi tối sau, Liên Hương tới. Thấy Tử Minh tiều tuỵ, Liên Hương kinh hăi, hỏi:"Sao thần khí chàng tiều tuỵ thế?" Tử Minh đáp:"Ta cũng không biết tại sao!" Liên Hương bèn cáo biệt, hẹn 10 hôm nữa sẽ tới. Tối sau, Lư Huệ tới, hỏi:"Tối qua, Liên Hương có tới không?" Tử Minh gật đầu. Lư Huệ hỏi:"Bao giờ th́ thị lại tới?" Tử Minh đáp:"Chín hôm nữa" Lư Huệ hỏi:"So thị với thiếp, chàng thấy ai đẹp hơn?" Tử Minh đáp:"Hai nàng đẹp bằng nhau, nhưng da thịt Liên Hương hơi ấm hơn một chút!" Lư Huệ liền biến sắc, nói:"Trước mặt thiếp mà chàng c̣n nói là hai người đẹp bằng nhau th́ sau lưng thiếp, chắc chắn là chàng phải nói thị đẹp hơn thiếp nhiều!" Rồi Lư Huệ xụ mặt. Biết ḿnh lỡ lời, Tử Minh im lặng. Lư Huệ bèn nói:"Thôi, thiếp đi đây! Chín hôm nữa, thiếp sẽ tới để ḍm trộm xem thị đẹp đến mức nào? Chàng không được nói chuyện này cho thị biết, nghe!" Tử Minh gật đầu.

Chín hôm sau, quả nhiên Liên Hương lại tới. Nh́n thấy Tử Minh, Liên Hương kinh hăi, thốt lên:"Chao ôi! Mới có 10 hôm chẳng gặp, sao chàng hao ṃn nhanh thế?" Tử Minh lặng im, chẳng đáp. Liên Hương bèn nói:"Để thiếp chẩn mạch xem sao!" Tử Minh đưa cổ tay cho Liên Hương chẩn mạch. Liên Hương hỏi: "Thị c̣n lui tới đây không?" Tử Minh hỏi:"Thị nào?" Liên Hương đáp:"Ma nữ chứ c̣n thị nào?" Tử Minh nói:"Ma nữ nào?" Liên Hương nói:"Đừng có chối! Thiếp biết rồi!" Tử Minh hỏi:"Biết cái ǵ?" Liên Hương đáp: "Biết rằng mạch đàn ông mà bị rối như mạch chàng th́ phải là mạch của kẻ bị ma nữ làm!" Tử Minh chẳng đáp. Liên Hương nói:"Thiếp có việc phải đi ngay, hai hôm nữa sẽ tới" rồi cáo biệt. Tối sau, Lư Huệ tới. Tử Minh hỏi:"Tối qua có nh́n thấy Liên Hương không?" Lư Huệ đáp:"Có!" Hỏi:"Thấy Liên Hương thế nào?" Đáp:"Thị chẳng phải là người!" Hỏi:"Sao biết?" Đáp:"V́ chẳng có phụ nữ trần gian nào lại đẹp được như thị!" Hỏi: "Thế Liên Hương là ǵ?" Đáp:"Là chồn!" Hỏi:"Sao biết?" Đáp:"V́ chỉ có chồn mới chui vào hang núi cư ngụ chứ là người, ai chui vào đó? Thế mà tối qua, sau khi ở đây về, thị lại chui vào hang núi Nam Sơn!" Cho là Lư Huệ ghen với Liên Hương, Tử Minh chẳng nói chi thêm.

Tối sau, quả nhiên Liên Hương tới. Đang khi âu yếm, Tử Minh thủ thỉ:"Có kẻ nói nàng là chồn, nhưng ta chẳng tin!" Liên Hương hỏi:"Ai nói?" Biết ḿnh lỡ lời, Tử Minh nói chữa:"Chẳng ai nói cả! Ta bịa ra để đùa nàng đó thôi!" Liên Hương hỏi:"Chồn th́ khác chi người?" Tử Minh đáp:"Khác chứ! Đàn ông mà giao hoan với người nữ th́ chẳng sao, nhưng nếu giao hoan với chồn nữ th́ bị hao ṃn mà chết!" Liên Hương nói:"Chàng lầm rồi! Đàn ông chết v́ giao hoan không phải là v́ giao hoan với chồn nữ mà chết v́ giao hoan quá độ. Đàn ông điều độ, th́ dù giao hoan với người nữ hay chồn nữ, cũng hoàn phục sau 3 ngày, nên chồn nữ có muốn hại đàn ông điều độ cũng chẳng sao hại được. C̣n nếu giao hoan quá độ th́ giao hoan với người nữ c̣n hại hơn là giao hoan với chồn nữ ! Thế nhưng, thiếp chắc có kẻ nói với chàng rằng thiếp là chồn chứ chẳng phải là chàng bịa ra để đùa thiếp!"  Tử Minh chối, nhưng Liên Hương vẫn đoan quyết như thế, nên cuối cùng, Tử Minh phải thú thực rằng Lư Huệ đă nói với ḿnh Liên Hương là chồn. Liên Hương nói:"Có thế chứ! Thiếp vẫn nghĩ phải có kẻ tới đây ton hót để hại chàng th́ chàng mới bị hao ṃn nhanh đến thế. Nay th́ đúng như vậy! Và kẻ ấy là Lư Huệ. Tối mai, thiếp sẽ tới đây ḍm trộm để xem thị là ai. Tuy nhiên, xin chàng đừng nói chuyện này cho thị biết nghe!" Tử Minh gật đầu.

Tối sau, Lư Huệ tới nhà Tử Minh. Lát sau, chợt nghe thấy tiếng ho ở ngoài cửa sổ, Lư Huệ liền biến mất. Liên Hương vào pḥng, nói với Tử Minh:"Thiếp nh́n thấy thị rồi! Thị đúng là ma! Nếu chàng chẳng mau dứt t́nh với thị th́ chàng sắp tận số đó!" Cho là Liên Hương ghen với Lư Huệ, Tử Minh im lặng. Thấy thế, Liên Hương nói:"Thiếp vẫn biết chàng đang bị mê hoặc, chẳng thể dứt t́nh ngay với thị được! Tuy nhiên, v́ chẳng nỡ để chàng bị hại nên tối mai thiếp sẽ đem thuốc tới đây cho chàng uống để trừ âm độc!" Tử Minh hỏi:"Phải uống mấy lần?" Liên Hương đáp:"Chỉ cần uống một lần thôi!" Hỏi:"Uống thuốc rồi th́ bao lâu mới khỏi?" Đáp:"V́ r­ễ bệnh của chàng chưa ăn sâu vào cơ thể nên chỉ mươi ngày là khỏi. Tuy nhiên, nếu thị đ̣i chăn gối th́ phải nói thác là ḿnh bận lắm, phải mươi hôm nữa mới tiếp thị được" Tử Minh gật đầu. Liên Hương bèn cáo biệt. Tối sau, Liên Hương đem thuốc tới cho Tử Minh uống. Trong khoảnh khắc, Tử Minh đi cầu đến ba lần, rồi cảm thấy d­ễ chịu, tinh thần hoán phục, sảng khoái hân hoan. Tuy thầm cám ơn Liên Hương, nhưng Tử Minh vẫn không tin là ḿnh bị bệnh ma làm.

Hai hôm sau, thấy da dẻ Tử Minh đă hồng hào trở lại, Liên Hương nói:"Nay thiếp có việc phải đi, hai hôm nữa sẽ tới để xem bệnh chàng ra sao. Chàng phải cố dứt t́nh với Lư Huệ, kẻo lại bị hao ṃn như trước th́ hết phương cứu chữa!" Vốn không tin là Lư Huệ đă gây bệnh cho ḿnh, Tử Minh chỉ ậm ừ cho qua. Chờ Liên Hương đi khỏi, Tử Minh lại lấy chiếc hài ra vuốt. Lư Huệ liền hiện ra, sắc mặt giận dỗi, hỏi:"Trong hai hôm vừa qua, sao chàng lại quên thiếp, chẳng vuốt chiếc hài?" Kinh hăi quá, Tử Minh đáp:"V́ Liên Hương tới đây ở luôn hai ngày để cho ta uống thuốc, nên ta chẳng dám lấy chiếc hài ra vuốt. Ta yêu nàng lắm! Xin nàng đừng giận!" Lư Huệ chẳng nói chi, chỉ lộ vẻ kém vui. Lát sau, đang khi âu yếm, Tử Minh thủ thỉ:"Ta yêu nàng lắm! Có kẻ nói nàng là ma, song ta chẳng tin" Lư Huệ lặng người hồi lâu, rồi mới lên tiếng mắng nhiếc:"Cái con chồn nữ đa dâm ấy đang mê hoặc chàng! Nếu chàng chẳng dứt t́nh với thị th́ thiếp phải dứt t́nh với chàng!" Nói xong, Lư Huệ khóc nức nở. Tử Minh phải dỗ măi, Lư Huệ mới nguôi.

Hai hôm sau, Liên Hương tới thăm Tử Minh. Thấy Tử Minh lại tiều tuỵ, Liên Hương giận lắm, nói:"Chắc chàng chán sống rồi!" Tử Minh cười, hỏi:"Sao nàng lại ghen quá thế?" Liên Hương cười lạt, đáp:"Thiếp đâu có ghen? Chỉ v́ nh́n thấy chàng đang trồng cái rễ tự diệt nên thiếp mới thương hại chàng mà trừ nó đi giùm!" Nghe Liên Hương đáp, Tử Minh vội nói:"Ta đùa nàng đó! Thế nhưng, Lư Huệ vẫn cho rằng bệnh của ta là do chồn làm!" Liên Hương thở dài mà than:"Nếu chàng tin lời nói ấy là đúng th́ chàng mê muội quá rồi, chẳng sao tỉnh ngộ được nữa! Thiếp mà c̣n lui tới ngôi nhà này, lỡ chàng có mệnh hệ nào th́ dù thiếp có trăm miệng cũng chẳng thanh minh được là ḿnh vô tội. Chi bằng thiếp xin giă biệt chàng là hơn. Đúng 100 ngày nữa, thiếp sẽ trở lại đây để chứng kiến cái cảnh chàng nằm liệt giường!" Than xong, Liên Hương liền bỏ đi. Tử Minh giữ nhưng Liên Hương không chịu ở. Từ đó, đêm nào Tử Minh cũng quấn quưt với Lư Huệ, rồi quên hẳn Liên Hương.

Hơn hai tháng sau, một sáng, Tử Minh thấy trong người mệt mỏi, cố gắng lắm mới ngồi dậy được. Đi lấy gương soi, Tử Minh thấy mặt mày ḿnh hốc hác, thân thể gầy c̣m. Cũng từ hôm ấy, Tử Minh chẳng thể ăn uống b́nh thường, chỉ nuốt được nước cháo mà thôi. Tử Minh toan dọn nhà về quê dưỡng bệnh, nhưng v́ quyến luyến Lư Huệ nên vẫn c̣n dùng dằng, chưa quyết.

Mươi hôm sau, v́ bệnh t́nh trở nặng, Tử Minh chẳng sao ngồi dậy được. Thấy thế, ngày nào Kế Phiên cũng sai tiểu đồng đem nước cháo sang cho Tử Minh uống. Lúc bấy giờ, Tử Minh mới tin rằng Lư Huệ là ma và ḿnh bị bệnh ma làm. Tối ấy, khi thấy Lư Huệ tới, Tử Minh nói:"Ta hối hận là đă chẳng nghe lời Liên Hương nên mới đến nông nỗi này!" Rồi Tử Minh nhắm mắt ngủ. Lát sau, khi tỉnh giấc, Tử Minh gọi Lư Huệ th́ mới biết là Lư Huệ đă đi rồi. Từ đó, Lư Huệ chẳng bén mảng tới nhà Tử Minh nữa. Bấy giờ, Tử Minh mới nhớ Liên Hương gia giết, mong Liên Hương tới như mong mẹ về chợ.

Đúng 100 ngày, Liên Hương trở lại thăm Tử Minh. Tới nơi, vén rèm, vào trước giường bệnh, thấy Tử Minh lờ đờ đôi mắt, Liên Hương cười lạt, hỏi:"Nay chàng c̣n nghĩ rằng thiếp đă nói sàm v́ ghen tuông không?" Tử Minh mếu máo, nghẹn ngào, nói:"Ta biết tội rồi, xin nàng cứu ta!" Liên Hương đáp:"Bệnh đă vào xương tủy rồi, c̣n ai cứu được? Bữa nay thiếp tới đây là để vĩnh biệt chàng mà cũng là để minh chứng cho chàng biết những điều thiếp đă khuyên chàng chẳng phải là do ghen tuông mà ra!" Tử Minh buồn bă, nói:"Vậy th́ ta sắp chết rồi! Thôi thế cũng xong! Tuy nhiên, trước khi chết, ta muốn nàng giúp ta một việc!" Liên Hương hỏi:"Việc ǵ?" Tử Minh đáp:"Dưới gối ta nằm, có giấu một vật. Phiền nàng lấy ra, hủy nó đi giùm!" Liên Hương gật đầu, luồn tay dưới gối, kéo ra một vật. Thấy đó là một chiếc hài tí hon, Liên Hương đem tới gần đèn ngắm nghía, vuốt ve. Đột nhiên, Lư Huệ hiện ra. Nh́n thấy Liên Hương, Lư Huệ bỏ chạy. Liên Hương liền phóng ḿnh đứng chặn giữa cửa. Lư Huệ đành dừng lại. Tử Minh bèn lên tiếng trách mắng Lư Huệ. Hết đường chối căi, Lư Huệ chẳng nói được lời nào. Liên Hương cười, nói:"Trước kia, khi nghe Minh lang nói em nghĩ rằng bệnh của Minh lang là do chị làm ra th́ chị muốn gặp em để biện bạch. Nay được gặp nhau, chẳng hay ư em thế nào?" Lư Huệ cúi đầu, lí nhí:"Em biết tội đă nhiều!" Liên Hương nói: "Đẹp như thế này mà tại sao lại nỡ đi giết người chỉ v́ t́nh yêu?" Lư Huệ bèn nằm lăn xuống sàn, khóc lóc, van lơn:"Em mắc tội vu oan cho chị chỉ v́ em quá ghen! Xin chị tha tội cho!" Liên Hương bước tới nâng Lư Huệ dậy, rồi hỏi:"Em thuộc ḍng dơi nhà ai?" Lư Huệ đáp:"Em là con gái quan thông phán họ Lư. Năm 15 tuổi, em bị yểu tử, di thể được an táng ở gần đây!" Hỏi:"Tại sao em lại muốn giết Minh lang?" Đáp:"Em đâu có ngờ là em đẩy Minh lang vào tử địa? V́ mê Minh lang nên em chỉ muốn thất tiết với Minh lang để được kết nghĩa vợ chồng mà thôi!" Hỏi:"Chứ chẳng phải là em muốn giết Minh lang để được ngày đêm đoàn tụ với nhau dưới âm phủ hay sao?" Đáp:"Không phải vậy! Cùng là ma mà ăn ở với nhau th́ đâu có ǵ là lạc thú? Nếu có lạc thú th́ dưới cửu tuyền thiếu ǵ các hồn ma đẹp trai tuấn tú?" Hỏi:"Thế th́ tại sao ma lại thích giết người?" Đáp:"V́ ma muốn tăng gia âm khí cho ḿnh!" Rồi Lư Huệ hỏi Liên Hương:"Phải chăng loài chồn cũng có pháp thuật hại người?" Liên Hương đáp:"Chồn có hai loại: loại thải bổ, có pháp thuật hại người, và loại hiền lương, không có pháp thuật hại người. V́ thế, trên dương gian loại chồn không hại người, nhưng không có loại  ma không hại người! Chị thuộc loại chồn hiền lương" Nằm trên giường, nghe thấy Liên Hương và Lư Huệ nói chuyện, Tử Minh mới tin những chuyện ma và chồn mà người đời thường kể là những chuyện có thực. Thế nhưng, v́ đă quen với cả chồn lẫn ma nên Tử Minh chẳng sợ hăi chi. V́ tinh thần mệt mỏi, hơi thở mảnh như tơ, Tử Minh nói chẳng thành tiếng. Nh́n Tử Minh nằm trên giường, Liên Hương nói: "Chàng dại lắm! Đêm nào cũng giao hoan th́ giao hoan với người nữ cũng c̣n chẳng chịu nổi, huống chi là giao hoan với ma nữ?" Quay nh́n Lư Huệ, Liên Hương hỏi:"Bây giờ em tính thế nào cho Minh lang đây?" Thẹn quá, Lư Huệ vội quỳ xuống lạy Liên Hương mà nói:"Xin chị hăy ra tay cứu vớt Minh lang!" Liên Hương cười, nói:"Chỉ e khi Minh lang đă được lành bệnh rồi, th́ nương tử giấm lại tới đ̣i ăn của chua mà thôi!" Nghe thấy thế, Lư Huệ lại lạy Liên Hương mà nói: "Nếu có vị thần y nào chữa được cho Minh lang khỏi bệnh th́ em xin vùi đầu dưới ḷng đất, chẳng dám ngẩng mặt lên nh́n người đời nữa!" Liên Hương bèn lấy ra hai viên thuốc nhỏ mà nói với Tử Minh:"V́ biết trước là sẽ có ngày hôm nay nên thiếp đă giă biệt chàng đúng 100 ngày, để leo lên ba ngọn núi, hái đủ các dược liệu cần thiết, đem về chế biến thành hai viên thuốc cải tử hoàn sinh này. Bệnh nhân nào sắp chết v́ chất âm độc mà được uống hai viên này, th́ cũng khỏi ngay. Thế nhưng, muốn cho thuốc hiệu nghiệm th́ phải có chất dẫn" V́ mệt quá, Tử Minh chỉ ầm ừ. Lư Huệ bèn lên tiếng:"Thưa chị, chất dẫn là chất ǵ?" Liên Hương đáp: "Là nước miếng của người đẹp! Bây giờ chị đặt viên thuốc thứ nhất vào miệng Minh lang, rồi phiền em mớm nước miếng cho Minh lang!" Lư Huệ đỏ mặt, cứ cúi nh́n chiếc hài tí hon đang nằm lăn lóc dưới sàn. Thấy thế, Liên Hương hỏi:"Phải chăng em đắc ư với chiếc hài này lắm?" Lư Huệ ngượng quá, chẳng biết giấu mặt đi đâu. Liên Hương cười, hỏi:"Lẽ ra th́ em phải thành thạo công việc này lắm mới đúng, chứ sao lại lúng túng thế kia?" Nói xong, Liên Hương đặt viên thuốc vào miệng Tử Minh, rồi giục Lư Huệ:"Em mớm cho Minh lang đi!" Lư Huệ đỏ mặt mà tuân lời. Vừa thấy Lư Huệ buông Tử Minh ra, Liên Hương lại giục:"Mớm nữa đi th́ viên thuốc mới trôi xuống bụng được!" Sau bốn lần mớm, Lư Huệ mới khiến được viên thuốc trôi xuống bụng Tử Minh. Lát sau, bụng Tử Minh sôi sùng sục rồi Tử Minh đi cầu ra hết chất âm độc ở trong người. Bấy giờ, Liên Hương mới đặt viên thuốc thứ nh́ vào miệng Tử Minh, rồi tứ ḿnh thổi không khí vào cho viên thuốc trôi xuống bụng Tử Minh. Đột nhiên, Tử Minh cảm thấy ở đan điền dường như có lửa nóng, rồi tinh thần hoán phát hẳn lên. Buông Tử Minh ra, Liên Hương thốt:"Khỏi bệnh rồi!" Cả ba cùng thở phào nhẹ nhơm.

Sớm hôm sau, khi gà gáy sáng, Lư Huệ đă thức, từ biệt mà đi, hứa rằng tối nào cũng sẽ tới hầu hạ Tử Minh. Lư Huệ đi rồi, Liên Hương thấy Tử Minh c̣n yếu nên chỉ cho uống nước cháo chứ chưa cho ăn cơm. Liên Hương lại phao tin là Tử Minh đă dọn nhà về quê để bạn bè khỏi đến thăm hỏi, quấy rầy. Quả nhiên, tối nào Lư Huệ cũng tới, ân cần hầu hạ Tử Minh. Lư Huệ coi Liên Hương như chị ḿnh. Liên Hương cũng yêu quư Lư Huệ lắm.

Ba tháng sau. Tử Minh hoàn toàn b́nh phục. Lư Huệ bèn xin phép giă từ, hẹn cứ ba tối, sẽ tới thăm một lần. Tuy nhiên, mỗi lần tới thăm, Lư Huệ chỉ đứng ở xa mà nh́n Tử Minh với vẻ mặt buồn bă, chừng ít phút rồi lại đi. Lần nào Lư Huệ tới, Liên Hương cũng giữ lại, nhưng lần nào Lư Huệ cũng từ chối. Một tối, sau khi Lư Huệ từ biệt mà đi, đột nhiên Tử Minh đuổi theo bắt lại. Thấy Lư Huệ nhẹ như bông, Tử Minh ẫm về nhà, lấy quần áo mới mặc cho, rồi đặt lên một chiếc giường riêng. Đột nhiên, thân thể Lư Huệ co rúm lại chỉ c̣n chừng nửa thước. Thấy thế, Liên Hương càng thương hại. Sáng ra, Lư Huệ xin vĩnh biệt Tử Minh và Liên Hương mà đi, nói sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa.

Mươi hôm sau, Tử Minh nhớ Lư Huệ quá, lại lấy chiếc hài ra vuốt, nhưng chẳng thấy Lư Huệ đâu. Liên Hương bèn chép miệng mà than:"Yểu điệu như thế, đàn bà thấy cũng c̣n thương, huống hồ là đàn ông!" Tử Minh nói:"Trước kia, ta cứ thắc mắc tại sao mỗi khi vuốt chiếc hài th́ Lư Huệ lại biết mà hiện ra. Hỏi thị th́ thị chẳng đáp. Ta cũng nghi là có ǵ bí ẩn, nhưng chẳng ngờ thị là ma. Nay nh́n thấy hài, lại nhớ đến thị, thấy thực đáng thương!" Nói xong th́ khóc, khiến Liên Hương phải an ủi.

Tháng sau, Liên Hương hoài thai. Trong  vùng, có phú ông họ Chương, có cô con gái 15 tuổi, tên Yến Nhi. Một đêm, Yến Nhi bị bạo bệnh mà chết. Ông bà Chương vật vă khóc than, sai gia nhân liệm xác con, quàn trong pḥng khách, sai hai t́ nữ ngồi canh. Sáng ra, đột nhiên cô gái hồi sinh, vùng dậy nh́n quanh, rồi chạy ra cổng. Thấy thế, một t́ nữ chạy đi tŕnh chủ nhân. Chương ông vội sai gia nhân khóa cổng. Thấy cổng bị khóa, cô gái đ̣i gia nhân mở cổng cho ḿnh ra đường. Gia nhân không chịu mở. Cô gái nói:"Bây giờ, ta không c̣n là Yến Nhi, con gái chủ nhân nhà này nữa đâu!" Gia nhân hỏi:"Thế bây giờ cô là ai?" Cô gái đáp:"Bây giờ, ta là Lư Huệ, con gái quan thông phán họ Lư, chết đă từ lâu. V́ ta yêu thương nho sinh Tang Tử Minh ở bến Hồng Hoa, ta thường lui tới nhà Tang sinh, rồi để quên một chiếc hài tí hon ở đó. Người hăy mở cổng cho ta tới nhà Tang sinh t́m hài!" Gia nhân vẫn không chịu mở. Cô gái nói:"Người giữ ta lại để làm chi? Ta thực là ma, chỉ mượn xác tiểu thư Yến Nhi để tái sinh mà thôi!" Gia nhân hỏi:"Sao cô chẳng tới tang gia khác mượn di thể người quá cố mà lại tới nhà này mượn di thể tiểu thư Yến Nhi?" Cô gái suy nghĩ hồi lâu, nhưng rồi chẳng đáp. Gia nhân lại nói:"Tang sinh dọn nhà về quê rồi!" Cô gái liền đáp:"Chẳng phải! Tang sinh vẫn ở đây!" Gia nhân nghi hoặc, chẳng rơ cô gái này là tiểu thư Yến Nhi hồi sinh, hay là một hồn ma lạ nhập vào di thể tiểu thư để tái sinh.

Tối ấy, nghe đồn tiểu thư Yến Nhi nhà Chương phú ông đă chết rồi lại hồi sinh, Kế Phiên vội chạy sang nhà Tử Minh báo tin. Ḍm vào pḥng khách, thấy Tử Minh đang ngồi nói chuyện với một mỹ nhân (Liên Hương), Kế Phiên đằng hắng. Tức th́, mỹ nhân biến mất. Kế Phiên gơ cửa. Tử Minh hỏi:"Ai đó?" Kế Phiên đáp: "Hàng xóm đây!" Nghe tiếng Kế Phiên, Tử Minh ra mở cửa mời vào. Kế Phiên hỏi:"Mỹ nhân vừa ngồi nói chuyện với huynh là ai?" Tử Minh đáp:"Là chồn" Hỏi: "Tên chi?" Đáp:"Tên Liên Hương!" Kế Phiên lắc đầu, nói:"Xin huynh đừng nói đùa!" Tử Minh đáp:"Đệ nói thực đó!" Kế Phiên kể chuyện Yến Nhi hồi sinh. Nghe xong, Tử Minh muốn tới nhà họ Chương để xem mặt Yến Nhi, nhưng chẳng biết lấy cớ chi để xin vào nhà.

Ở nhà họ Chương, Chương bà nghe con gái ḿnh nói đến nho sinh Tang Tử Minh, liền cho người đi ḍ hỏi th́ được biết ở bến Hồng Hoa quả có nho sinh Tang Tử Minh. Chuơng bà bèn sai bà vú tới nhà Tử Minh kể chuyện Yến Nhi, rồi xin lại chiếc hài. Tử Minh lấy chiếc hài đưa cho bà vú.

Được chiếc hài, cô gái thích lắm, nhưng khi thử xỏ vào chân th́ thấy hài nhỏ quá. Lấy gương ra soi, thấy dung nhan ḿnh khác hẳn mọi khi, cô gái mới vợ lẽ rằng ḿnh là người khác, đang mượn xác Yến Nhi. Cô gái xin được gặp Chương bà để tŕnh bày câu chuyện. Nghe xong, Chương bà mới tin rằng xác con ḿnh đă sống lại, nhưng hồn con ḿnh đă bị hồn một cô gái lạ thay thế. Cô gái lại lấy gương ra soi, rồi khóc mà than:"Trước kia ta là Lư Huệ, có chung một người t́nh với chị Liên Hương. Trước kia, ta xinh đẹp như thế mà đứng gần chị, ta c̣n thấy thẹn, huống chi bây giờ ta xấu xí thế này th́ đâu c̣n dám gặp chị nữa!" Thế rồi, cô gái cứ ôm lấy chiếc hài mà khóc. Hồi lâu, mệt quá, cô gái mắc chiếc hài vào ngón chân, rồi lên giường nằm.

Tối đến, khi thấy gia nhân đem cơm vào pḥng, cô gái không ăn. Gia nhân hỏi tại sao không ăn th́ cô gái đáp v́ không thấy đói. Sáng ra, khi ngủ dậy, cô gái thấy tay chân ḿnh sưng vù, da dẻ phù thũng. Trong bảy ngày liền, cô gái chỉ uống nước lă, tay chân bớt sưng, da dẻ bớt phù. Sang ngày thứ tám, cô gái thấy đói, mới bắt đầu ăn. Sang ngày thứ chín, cô gái thấy khắp người ngứa ngáy, rồi lớp da cũ được thay hẳn bằng một lớp da mới. Sáng ra, khi ngủ dậy, thấy mất chiếc hài tí hon mắc ở ngón chân, cô gái hô hoán ầm ĩ. Gia nhân xúm lại đi t́m th́ thấy chiếc hài đă lớn hẳn lên. Cô gái thử xỏ hài vào chân th́ thấy vừa khít. Mừng quá, cô gái lại lấy gương ra soi th́ thấy dung nhan xấu đă biến thành dung nhan cực đẹp. Cô gái bèn đi tắm gội, thay y phục mới, bới tóc chải đầu, rồi xin được gặp Chương bà.

Thấy dung nhan con gái ḿnh đột nhiên biến đổi, Chương bà kinh ngạc, cứ nh́n con chằm chặp, chẳng thốt được lời nào. Nghe chuyện, Liên Hương bèn khuyên Tử Minh nên nhờ bà mai đi hỏi cưới Yến Nhi làm vợ. Vẫn ngờ cô gái là Yến Nhi, con ḿnh, Chương ông từ chối, viện cớ Tử Minh nghèo quá, chẳng đủ tiền nuôi Yến Nhi.

Bảy tháng sau, nhân ngày sinh nhật Chương bà, bà mai xin cho Tử Minh được nhập bọn với đám con trai và con rể gia đ́nh họ Chương để tới mừng thọ Chương bà. Biết có Tử Minh tới chúc thọ ḿnh, Chương bà sai t́ nữ vào nói với cô gái, bảo tới núp sau rèm pḥng khách mà coi mặt. Khi Tử Minh tới, cô gái nhận diện được, bèn chạy ra nắm lấy tay Tử Minh mà nói:"Xin chàng hăy dẫn thiếp về nhà chàng!" Thấy thế, Chương bà quát:"Yến Nhi! Buông tay ra! Về pḥng mà nghỉ!" Cô gái bèn buông tay Tử Minh mà về pḥng. Thấy Chương bà quát mắng cô gái, bất giác Tử Minh rơi lệ, rồi phục xuống sàn mà lạy. Chương bà bèn bước tới nâng Tử Minh dậy.

Sau khi cáo biệt gia đ́nh họ Chương, Tử Minh tới nhờ người cậu ruột đứng ra làm mai cho ḿnh. Người cậu nhận lời. Gia đ́nh họ Chương thuận gả cô gái cho Tử Minh, nhưng bắt Tử Minh phải tới ở rể tại nhà ḿnh. Tử Minh ưng thuận.

Về nhà, Tử Minh báo tin cho Liên Hương hay. Liên Hương buồn bă, nói: "Chàng đă nhận lời đi ở rể th́ sau ngày cưới, thiếp xin được chia tay với chàng!" Kinh hăi quá, Tử Minh hỏi:"Tại sao nàng lại bỏ ta?" Liên Hương đáp:"V́ thiếp chẳng thể theo chàng đi ở rể được!" Tử Minh khóc, nói:"V́ muốn cưới được cô gái nên ta mới phải nhận lời đi ở rể! Bây giờ xin nàng đừng bỏ ta v́ ta không đi ở rể nữa!" Liên Hương nói:"Chàng đă hứa với nhà gái rồi, chẳng thể thất hứa được!" Tử Minh nói:"Ta không thất hứa nhưng vẫn có cách không đi ở rể!" Hỏi:"Cách nào?" Đáp:"Khi đem sính lễ tới nhà gái, ta sẽ thú thực với họ rằng ta đă có vợ cả là Liên Hương, nay ta chỉ xin cưới cô gái về làm vợ hai thôi!" Hỏi:"Nếu họ không bằng ḷng th́ sao?" Đáp:"V́ cô gái cứ  xin ta dẫn cổ về nhà ta nên ta chắc là họ sẽ bằng ḷng!" Hỏi:"Dù họ có bằng ḷng đi nữa, nhưng sau lễ cưới, họ cứ bắt chàng phải tới ở rể th́ sao?" Đáp:"Th́ ta sẽ nói, có lễ cưới th́ phải có lễ rước dâu! Lúc đó th́ họ đâu c̣n có cách chi khác ngoài cách phải thuận theo ư ta?" Nghe Tử Minh nói có lư, Liên Hương mới không đ̣i chia tay nữa.

Đến ngày cưới, gia đ́nh họ Chương cũng chỉ tổ chức đám cưới đơn sơ mà thôi. Khi rước dâu về tới nhà, Tử Minh kinh ngạc v́ thấy Liên Hương đă thuê người trải thảm từ cổng vào pḥng khách, hai bên lối đi có treo cả trăm chiếc đèn lồng lộng lẫy.

Trong bữa tiệc hợp cẩn, Liên Hương rót rượu cho Tử Minh và cô gái, rồi cả ba ngồi hàn huyên. Liên Hương hỏi:"Bây giờ em muốn chị gọi em là Yến Nhi hay Lư Huệ?" Cô gái đáp:"V́ thân em là Yến Nhi mà hồn em là Lư Huệ nên xin chị tùy ư, muốn gọi em bằng tên nào cũng được!" Liên Hương bèn nói:"Vậy th́ chị gọi em là Lư Huệ! Em hăy kể lại việc nhập hồn ḿnh vào xác Yến Nhi đi!" Cô gái bèn kể: "Sáng hôm em vĩnh biệt Minh lang với chị mà đi, em có nói là em sẽ chẳng bao giờ trở lại với Minh lang nữa. Lúc vĩnh biệt, em phẫn chí, chẳng muốn trở về phần mộ ḿnh! Ban ngày th́ em nương theo gió mà lướt trên đầu cây ngọn cỏ, ban đêm th́ em nằm nghỉ ở mũi ghe mạn thuyền. Cứ nh́n thấy người đời là em lại muốn được tải sinh. Thế rồi, mươi hôm sau, khi theo làn gió lướt qua nhà họ Chương, nh́n thấy xác Yến Nhi nằm ở trên giường, em bèn nhập vào xác ấy, khiến Yến Nhi hồi sinh!" Liên Hương cứ nhắm mắt mà nghe cô gái kể chuyện, tựa hồ như đang suy nghĩ một điều chi khó hiểu.

Hai tháng sau, Liên Hương sanh trai, đặt tên là Hồ Nhi. Sau khi sanh, Liên Hương lâm trọng bệnh, mỗi ngày một nặng. Tuần sau, khi thấy cô gái vào thăm ḿnh, Liên Hương cầm tay trăn trối:"Nay đă đến lúc lấy nghiệt chủng mà lụy nhau. Con của chị tức là con của em !" Cô gái khóc lóc, an ủi Liên Hương, rồi sai người đi mời thày thuốc, thầy cúng, nhưng Liên Hương gạt đi. Hôm sau, bệnh của Liên Hương trở nên nguy kịch. Thấy Tử Minh khóc than vật vă, Liên Hương lừ mắt, nói thều thào:"Đừng làm thế! Hồ Nhi vui vẻ mà sanh ra th́ thiếp cũng vui vẻ mà chết đi! Nếu c̣n duyên nợ th́ 14 năm nữa, ḿnh sẽ lại được đoàn tụ!" Nói xong, Liên Hương trút hơi thở cuối cùng.

Khi Tử Minh đi lấy khăn đem tới khâm liệm th́ thấy xác Liên Hương đă hóa thành xác chồn. Chẳng nỡ coi Liên Hương là dị chủng, Tử Minh làm tang lễ­ cho Liên Hương như cho người vậy. Cô gái trở thành vợ kế của Tử Minh, nuôi Hồ Nhi như nuôi con ḿnh. Hàng năm, cứ vào tiết Thanh minh, cô gái lại bồng Hồ Nhi đi thăm mộ Liên Hương mà khóc. Vào tiết Hàn thực, cô gái lại cùng Tử Minh đi tảo mộ Liên Hương. Hai năm sau, Tử Minh đi thi hương, đậu cử nhân. Từ đó, gia cảnh tạm sung túc, song chỉ hiềm một nỗi là cô gái chẳng sanh nở ǵ.

Mười hai năm sau.

Thấy Hồ Nhi tuy cũng thông minh, nhưng thân thể lại yếu đuối, hay quặt quẹo, cô gái khuyên Tử Minh nên lấy vợ lẽ. Tử Minh chỉ ầm ừ. Một hôm, có một t́ nữ trong nhà ra cổng quét lá cây. Đột nhiên, t́ nữ chạy vụt chạy vào nhà, thưa với cô gái:"Ở ngoài cổng có một bà lăo dắt một đứa bé gái tới, xin bán cho nhà ḿnh!" Cô gái bèn sai t́ nữ ra mời bà lăo dắt đứa bé vào nhà. Thấy đứa bé giống hệt Liên Hương, cô gái sững sờ kinh ngạc, thốt:"Chao ôi! Chị Liên Hương đă tái sanh rồi đó ư?" Nghe thấy thế, Tử Minh vội chạy ra coi. Thấy đứa bé giống hệt Liên Hương, Tử Minh cũng kinh ngạc, hỏi bà lăo:"Đứa bé này tên chi?" Bà lăo đáp: "Liên Nhi!" Giật ḿnh kinh hăi, Tử Minh hỏi:"Thị bao nhiêu tuổi?" Bà lăo đáp:"14" Tử Minh hỏi:"Lăo bà muốn bán thị với giá nào?" Bà lăo đáp:"Lăo thân góa bụa, tuổi tác đă cao, chỉ được có một ḿnh thị là con. Nay nếu lăo thân kiếm được cho thị một nơi nương tựa th́ lăo thân cũng được ăn nhờ ở đậu, và sau này, khi chết đi, nắm xương tàn chẳng bị ném vào hang vào cống. Thế là lăo thân măn nguyện lắm rồi, đâu có cần chi tiền bạc?" Tử Minh cứ đem tiền ra trả, rồi lưu hai mẹ con ở lại nhà ḿnh. Thấy cô gái dắt đứa bé vào pḥng riêng, Tử Minh cũng theo vào. Cô gái nâng cằm đứa bé lên, cười, hỏi:"Có biết ta là ai không?" Đứa bé lắc đầu, đáp:"Không!" Cô gái hỏi:"Bé họ chi?" Đứa bé đáp:"Họ Vi" Cô gái hỏi:"Cha làm nghề chi?" Đứa bé đáp:"Khi c̣n sống, ổng làm nghề bán rượu ở Từ Thành, nhưng ổng đă chết từ ba năm nay rồi!"

Thấy Liên Hương chết cách nay đúng 14 năm và đứa bé vừa tṛn 14 tuổi, rồi lại thấy đứa bé có dung nhan, dáng dấp giống hệt Liên Hương, cô gái nghi đứa bé là hậu thân của Liên Hương. Cô gái bèn đưa tay xoa nhẹ đầu đứa bé, gọi:"Chị Liên Hương! Chị hứa với em là chúng ḿnh sẽ đoàn tụ sau 14 năm xa cách. Nay đă đủ 14 năm rồi!" Chợt như người tỉnh mộng, đứa bé dụi mắt, hỏi:"Phải chăng trước kia nương tử là ma, họ Lư, tên Huệ?" Cô gái đáp:"Thưa phải!" Đứa bé bèn ứa nước mắt, nói tiếp:"Thiếp nghe mẹ thiếp nói, lúc mới sinh ra, thiếp đă biết nói, rồi kể lại vanh vách mọi sự việc trong kiếp trước. Cho là điềm chẳng lành, mẹ thiếp bắt thiếp uống máu chó, khiến thiếp quên hết kiếp trước. Hôm nay, chẳng hiểu tại sao, thiếp chợt thấy như ḿnh tỉnh mộng, rồi nhận ra nương tử!" Thế là Liên Hương và Lư Huệ nhận ra nhau trong kiếp này : Liên Hương trở thành Vi Liên Nhi, Lư Huệ trở thành Chương Yến Nhi, cả hai cùng tiếp tục đoàn tụ với Tang Tử Minh. Hai người cứ ríu rít, đem hết mọi chuyện trong kiếp trước ra kể cho nhau nghe, buồn vui lẫn lộn. Tử Minh cười, nói:"Chuyện này chẳng khác chi cổ tích Hai con chim yêu nhau!" Cô gái hỏi:"Cổ tích ấy như thế nào?" Tử Minh đáp:"Cổ tích ấy kể rằng có hai con chim yêu nhau, phải xa nhau một thời gian, rồi sau lại được đoàn tụ!"

Năm ấy, vào tiết Hàn thực, cô gái nói với Liên Nhi:"Hàng năm, cứ vào ngày này là lang quân với thiếp lại đi tảo mộ chị rồi cùng khóc chị ở đó!" Nói xong, cô gái rủ Tử Minh với Liên Nhi đi thăm mộ Liên Hương.

Tới nơi, thấy cỏ hoang mọc kín phần mộ và cây nhỏ trồng ở mộ trước kia, nay đă cao lớn, Liên Nhi thở dài. Thấy thế, cô gái bèn nói với Tử Minh:"Chị Liên Hương với thiếp, giao hảo với nhau liền hai đời, cùng phụng sự một chồng, kể là một chuyện lạ. Vậy xin chàng hăy cho hai nắm xương tàn được nằm chung một mộ!" Nghe lời cô gái, Tử Minh thuê thợ bốc mộ Lư Huệ, đem hài cốt về hợp táng với hài cốt của Liên Hương.

Chuyện lạ này được lan truyền khắp huyện Nghi Châu. V́ thế, hôm Tử Minh làm lễ hợp táng cho Lư Huệ với Liên Hương, có đến trên 200 thân bằng quyến thuộc của Tử Minh rủ nhau mặc cát phục, tới mộ huyệt của Liên Hương tụ tập để coi lễ hợp táng cho chồn với ma. 

Năm Canh Tuất, niên hiệu Khang Hy thứ 9 (1670) trong một chuyến nam du, gặp lúc trời mưa lớn, bản nhân ghé vào huyện Nghi Châu, nghỉ đêm tại tộc xá họ Bồ. Trong lúc đàm đạo với chư vị bằng hữu, có nho sĩ họ Lưu, tên Tử Kính, nghe tiếng bản nhân là kẻ ưa sưu tầm chuyện lạ, bèn nhờ một người bà con về nhà lấy cuốn Tang Sinh Truyện, do tiên sinh Vương Tử Chương biên soạn, đem tới tộc xá cho bản nhân coi. Đêm ấy, bản nhân thức trắng đêm, nằm đọc hết cuốn truyện, từ đầu tới cuối, dài ước trên vạn chữ. Nay bản nhân chỉ c̣n nhớ được đại lược những điều chính trong cuốn truyện, như đă ghi ở trên mà thôi.

 

 

  

 


 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com