www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng  

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú      

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

240. XẢO NƯƠNG

 

  Đăng tiền hà khổ nhị thân thân                   Cảm lăm phù di oán tích tân        

Mạc quái Hoa gia hàm đổ ư              Hoàng kim yếu chú Nhuế phu nhân

 

 

   

 

240. MỘT VỢ CHỒN, MỘT VỢ MA

 

         Huyện Cao Bưu tỉnh Giang Tô, có tiên sinh họ Ông, tên Tử Hà, với bản nhân là chỗ quen biết. Tiên sinh thuật rằng trong một chuyến du ngoạn ở Quảng Đông, tiên sinh được nghe câu chuyện sau:

         Huyện Linh Sơn, tỉnh Quảng Đông có thế gia họ Phó. Khi c̣n ít tuổi, ông bà Phó không có con. Khi Phó ông đă ngoại lục tuần, Phó bà mới sanh được một trai, đặt tên là Liêm.

         Lớn lên, Phó Liêm rất đẹp trai, thông minh dĩnh ngộ, tính t́nh ôn ḥa nhă nhặn, hay cười đùa, khen phục kẻ khác, rất được ḷng bà con bạn bè. Ông bà Phó cho con theo học một thầy đồ nổi tiếng. Sáng nào Phó Liêm cũng tới nhà thầy để học, đến tối mới về.

         Tuy được Trời ban cho nhiều vẻ hay, nhưng Phó Liêm lại bị bất lực. V́ tin này lan rộng khắp vùng nên khi Phó Liêm được cha mẹ đưa đi hỏi vợ th́ nhà nào cũng từ chối, chẳng ai chịu gả con cho. Nghĩ ḿnh sẽ bị tuyệt tự, Phó Liêm buồn lắm, nhưng chỉ biết thở dài chứ chẳng thể làm chi hơn.

Kế cận huyện Linh Sơn có huyện Quỳnh Châu. Nghe nói bên Quỳnh Châu có nhiều cảnh đẹp, Phó Liêm cứ ước ao được đi thăm một chuyến.

         Một sáng, Phó Liêm tới nhà thầy để học. Gặp buổi thầy có việc phải đi ra ngoài, hẹn đến trưa mới về, Phó Liêm bèn ra cổng đứng chơi. Chợt nh́n thấy ở đằng xa có một đám trẻ đứng vây quanh một thuật nhân dạy khỉ làm tṛ, Phó Liêm bèn chạy tới coi. Đến trưa, nghĩ rằng thầy đă về, Phó Liêm toan về nhà thầy để học nhưng v́ tiếc rẻ màn khỉ làm tṛ nên đứng nán lại coi, quên cả việc học.

         Khi thuật nhân nghỉ làm tṛ, Phó Liêm mới nhớ tới việc học. Thầm nghĩ nếu bây giờ ḿnh về nhà thầy th́ trễ quá, sợ bị thầy mắng, c̣n về nhà ḿnh th́ lại sớm quá, e bị cha mẹ hạch hỏi, Phó Liêm bèn lang thang trên con đường dẫn tới bến đ̣ Quỳnh Châu, để chờ giờ về nhà.

         Bỗng thấy ở phía trước mặt có một nữ lang mặc tang phục màu trắng, có t́ nữ theo hầu, Phó Liêm hiếu kỳ, vội rảo bước tới coi xem nữ lang có phải là người quen hay không? Khi sắp đuổi kịp, chợt thấy nữ lang quay đầu lại, Phó Liêm thấy nữ lang là người lạ, có nhan sắc diễm kiều, tuổi trạc 15, 16. Muốn coi mặt người đẹp rơ hơn, Phó Liêm vội rảo bước qua mặt hai chủ tớ.   

         Thấy Phó Liêm qua mặt ḿnh, rảo bước tới bến đ̣, nữ lang quay nói nhỏ với t́ nữ. T́ nữ liền đuổi theo Phó Liêm mà hỏi:”Xin lỗi công tử! Phải chăng công tử đang trên đường đi Quỳnh Châu?” Phó Liêm hỏi lại:”Cô nương hỏi để làm chi?” T́ nữ chưa kịp đáp th́ nữ lang đă lên tiếng:”Nếu công tử đi Quỳnh Châu th́ thiếp xin nhờ công tử một việc!” Phó Liêm hỏi:”Nương tử muốn tiểu sinh giúp việc ǵ?” Nữ lang đáp:”V́ gia mẫu cư ngụ ở Quỳnh Châu nên thiếp muốn nhờ công tử đưa cho gia mẫu một phong thư!” Hỏi:”Quư danh nương tử là chi?” Đáp:”Thiếp họ Hoa, không có tên, nhưng người ta vẫn gọi thiếp là Tam Nương!”

         Tuy Phó Liêm chỉ muốn lang thang một lát để chờ giờ về nhà, nhưng nay được người đẹp nhờ đưa thư, Phó Liêm chợt nảy ư trốn cha mẹ để đi thăm Quỳnh Châu một chuyến. Nghĩ ḿnh có chút tiền túi, Phó Liêm nói với nữ lang:”Xin nương tử đưa phong thư cho tiểu sinh! Tới Quỳnh Châu, tiểu sinh sẽ đi thuê pḥng trọ trước, rồi sẽ chuyển thư đến lệnh đường sau!” Tam Nương nói:”Công tử thuê pḥng trọ làm chi cho tốn tiền! Nhà gia mẫu rộng răi lắm, công tử cứ đưa thư tới giùm rồi nói với gia mẫu cho ở nhờ ít bữa!” Phó Liêm vâng dạ. Tam Nương bèn rút từ túi áo ra một phong thư, sai t́ nữ đưa cho Phó Liêm.

         Thấy trên b́ thư chỉ đề có ba chữ Gửi Mẫu Thân, Phó Liêm nói:”Xin nương tử cho biết danh tánh và địa chỉ của lệnh đường, chứ chỉ có ba chữ Gửi Mẫu Thân th́ tiểu sinh biết đàng nào mà đưa?” Tam nương đáp:”Gia mẫu họ Hoa, cư ngụ ở thôn Tần Nữ. Từ cổng huyện Quỳnh Châu, công tử cứ nhắm hướng bắc mà đi chừng bốn dặm th́ tới thôn ấy. Hỏi thăm nhà Hoa Cô th́ thôn dân sẽ chỉ cho!” Phó Liêm bèn cáo biệt Tam Nương, xuống thuyền đi Quỳnh Châu.

Khi thuyền cập bến, Phó Liêm trả tiền thuyền rồi lên bờ, đi bộ tới huyện thành Quỳnh Châu. Tới cổng huyện, trời vừa tối, Phó Liêm hỏi thăm huyện dân về  con đường dẫn tới thôn Tần Nữ  th́ thấy họ ngơ ngác hỏi nhau, rồi đáp rằng ở Quỳnh Châu không có thôn nào tên là thôn Tần Nữ cả! Nghe thấy thế, Phó Liêm đâm ra nghi ngờ Tam Nương. Tuy nhiên, theo lời dặn, Phó Liêm cứ nhắm hướng bắc mà đi. Được chừng bốn dặm, Phó Liêm đưa mắt nh́n quanh th́ chỉ thấy đồng ruộng mênh mông, chứ chẳng thấy thôn xóm nào, nên rất kinh hăi.

Thấy trời đă tối, Phó Liêm bèn t́m chỗ ngủ qua đêm. Chợt thấy ở bên đường có một nấm mồ nằm cạnh gốc cổ thụ, cành lá xum xuê, Phó Liêm bèn bước tới, nằm xuống cạnh nấm mồ mà ngủ. Chợt nghĩ nằm ở đây có thể bị hổ vồ, Phó Liêm bèn leo lên cổ thụ, ngồi trên một cành lớn, thơng chân qua hai bên, dựa lưng vào thân cây mà ngủ. Đêm khuya thanh vắng, nghe tiếng côn trùng rỉ rả, tùng bách vi vu, Phó Liêm kinh hăi, cứ hối hận về việc đă nhận lời đưa thư giùm.

Chợt nghe có tiếng người nói ở phía dưới, Phó Liêm cúi nh́n th́ thấy có một biệt thự chẳng biết đă mọc lên từ bao giờ. Đảo mắt nh́n quanh, Phó Liêm thấy có một nữ lang, tuổi trạc 17, 18, mặc áo đỏ, dáng dấp phong nhă, nhan sắc diễm kiều, có phần c̣n hơn cả Tam Nương, đang ngồi trên phiến đá cạnh biệt thự, hai bên có hai t́ nữ cầm đèn lồng đứng hầu. Chợt nghĩ chắc cả ba đều là ma, Phó Liêm kinh hăi, tóc gáy dựng ngược, chẳng dám thở mạnh.

Bỗng nữ lang sai một t́ nữ:”Thu Cúc! Sáng nay Hoa Cô có cho ta một gói trà. Đêm nay trăng sáng, mi hăy đi nấu nước pha trà để ta thưởng trăng xem trà có ngon hay không?” Thu Cúc vâng dạ rồi cầm đèn lồng đi nấu nước. Đang đi, bỗng Thu Cúc khựng lại, hét lớn:”Nương tử ơi! Trên cổ thụ có người!” Nghe thấy thế, nữ lang hoảng hốt, vùng đứng dậy, ngửa mặt nh́n lên cây, rồi quát:”Tiểu tử kia ở đâu mà dám tới đây trèo lên cây ẩn núp để nh́n trộm thế này?” Biết ḿnh bị lộ, chẳng thể trốn đâu, Phó Liêm kinh hăi, vội tụt xuống đất, nằm mọp mà đáp:”Xin nương tử tha tội cho tiểu sinh!” Thấy Phó Liêm ăn nói lễ độ, nữ lang bèn tới gần coi. Thấy mặt mũi Phó Liêm thông minh dĩnh ngộ, nữ lang bỗng đổi giận làm vui, cầm tay nâng dậy mà nói:”Chàng hăy vào đây ngồi nói chuyện với thiếp!” Thấy nữ lang thân thiện, Phó Liêm cảm thấy bớt sợ, bèn theo vào ngồi cạnh phiến đá. Nữ lang hỏi:”Họ tên chàng là chi?” Phó Liêm đáp:”Tiểu sinh họ Phó, tên Liêm!” Hỏi: ”Quê chàng ở đâu?” Đáp:”Quê tiểu sinh ở huyện Linh Sơn, kế cận huyện Quỳnh Châu này!” Hỏi:”Chàng tới đây làm chi?” Đáp:”Để đưa thưa giùm một người!” Nữ lang gật gù rồi nói:”Ban đêm ở đây mà chàng leo lên cây ngủ như thế th́ nguy hiểm lắm! Nếu chẳng chê tệ xá thô lậu th́ xin mời chàng vào nghỉ chân đêm nay!” Phó Liêm đáp:”Được nương tử chiếu cố, tiểu sinh xin tuân lệnh!” rồi đứng dậy. Hai t́ nữ bèn cầm đèn lồng đi trước, soi đường cho nữ lang với Phó Liêm.

          Vào sảnh đường, nữ lang sai hai t́ nữ đi lấy chăn gối đem vào pḥng ngủ, rồi cho chúng rút lui. C̣n lại một ḿnh với Phó Liêm, nữ lang nói:”Đêm đă khuya! Mời chàng đi nghỉ, sáng mai hăy nói chuyện!”Vâng lời nữ lang, Phó Liêm vào pḥng ngủ, khép cửa lại. Thấy trong pḥng chỉ có một chiếc giường, chăn gối trắng tinh, mà ḿnh th́ dơ bẩn v́ cát bụi dọc đường, Phó Liêm chẳng dám lên nằm.

          C̣n đang suy nghĩ, bỗng thấy nữ lang mở cửa bước vào, Phó Liêm vội nói: ”Xin nương tử cứ lên giường đi nghỉ, tiểu sinh xin nằm ở dưới sàn này là tốt lắm rồi!” Nữ lang cười, nói:”Đêm nay được gặp khách quư, thiếp đâu có dám nằm trên cao một ḿnh? Xin chàng cùng thiếp lên giường nằm chung!” Bất đắc dĩ, Phó Liêm phải cởi áo choàng treo lên mắc, rồi gión gién lên giường, kéo chăn trùm ḿnh, nằm co ro ở mép giường, chẳng dám duỗi chân. Nữ lang liền tắt đèn rồi lên giường, cũng kéo chăn trùm ḿnh, bắt chước Phó Liêm mà nằm co ro.

          Chờ măi chẳng thấy Phó Liêm hành động chi, nữ lang thao thức, chẳng sao ngủ được! Lát sau, chẳng chờ thêm được nữa, nữ lang bèn đưa tay sờ hạ bộ Phó Liêm. Thấy hạ bộ không cương cứng, nữ lang thất vọng, thở dài chán ngán. Nằm thêm một lát, nữ lang lẳng lặng tung chăn ngồi dậy, xỏ chân vào hài, bước ra sảnh đường, ngồi vào bàn mà khóc.

Tuy bị mệt nhoài và được nằm nơi êm ấm, nhưng Phó Liêm cũng chẳng sao ngủ được. Lát sau, thấy có tiếng nức nở, Phó Liêm lắng tai nghe th́ mới biết nữ lang khóc v́ ḿnh bất lực. Vừa ngượng vừa sợ, Phó Liêm đâm ra giận thân rồi giận lây cả trời già độc địa, đă bắt ḿnh phải thiếu thốn để làm buồn ḷng kẻ khác.

Chợt Phó Liêm nghe thấy tiếng nữ lang gọi t́ nữ kia:”Xuân Lan! Hăy thắp đèn đem lên đây!” Xuân Lan vội thắp đèn đem lên sảnh đường. Thấy trên má nữ chủ có ngấn nước mắt, Xuân Lan kinh hăi, hỏi:”Nương tử làm sao thế? Có phải thư sinh tới ngủ nhờ đă dám hỗn láo với nương tử không?” Nữ lang chán ngán lắc đầu, nói:”Y có dám hỗn láo ǵ với ta đâu? Ta tự than thân trách phận đó thôi!” Xuân Lan bèn khoanh tay đứng hầu bên cạnh, mắt cứ liếc nh́n nữ chủ mà rụt rè sợ hăi. Bỗng nữ lang sai:”Xuân Lan! Vào đánh thức y dậy, bảo y đi đi!”Nằm trong pḥng, nghe thấy thế, Phó Liêm vừa ngượng v́ chẳng thể làm vừa ḷng nữ lang, vừa sợ v́ bị đuổi ra chốn đồng không mông quạnh vào lúc nửa đêm.

Xuân Lan đang mở cửa pḥng ngủ để vào đánh thức Phó Liêm th́ chợt nghe có tiếng mở cửa sảnh đường. Quay đầu nh́n, thấy một mệnh phụ trung niên, Xuân Lan thốt lên:”Nương tử ơi! có Hoa Cô sang chơi!” Nghe thấy thế, Phó Liêm thắc mắc chẳng biết Hoa Cô này có phải là thân mẫu của Tam Nương hay không? Nh́n qua cửa pḥng ngủ đă mở, Phó Liêm thấy Hoa Cô tuổi trạc ngũ tuần nhưng nét mặt vẫn c̣n phong độ. Hoa Cô lên tiếng, nói với nữ lang:”V́ nghe thấy tiếng cháu nức nở nên d́ mới chạy sang coi xem là có chuyện chi?” Rồi Hoa Cô đưa mắt nh́n vào pḥng ngủ. Thấy một thiếu niên đang nằm trên giường, Hoa Cô liền hỏi:”Ai nằm trên giường cháu thế kia?” Xuân Lan vội đáp thay nữ chủ:”Thưa Hoa Cô, công tử này là một thư sinh, họ Phó tên Liêm! Hồi tối, v́ bị lỡ độ đường nên công tử xin vào đây ngủ nhờ!” Hoa Cô liền mỉm miệng cười, nói với Xuân Lan:”Ta đâu có biết là Xảo Nương nhà mi đêm nay bận vui vầy cuộc động pḥng hoa chúc! Nếu biết thế th́ ta đâu có sang đây quấy rầy!”

Lúc đó, Phó Liêm mới biết nữ lang tên là Xảo Nương.

Quay nh́n Xảo Nương, thấy có ngấn nước mắt trên má, Hoa Cô mỉm cười, nói:”Đêm hợp cẩn mà lại khóc lóc bi thương như thế này th́ thực chẳng hợp lẽ chút nào!” Xảo Nương chẳng nói chi, vẻ mặt chỉ thêm phần bi phẫn, 

Hoa Cô bèn xông vào pḥng ngủ để đánh thức Phó Liêm dậy, hỏi chuyện. Chợt nh́n thấy chiếc áo choàng treo trên mắc, Hoa Cô giơ tay với xuống coi. Thấy một phong thư từ túi áo rớt ra, Hoa Cô cúi xuống nhặt lên coi. Thấy có ba chữ Gửi Mẫu Thân đề trên b́ thư, đột nhiên Hoa Cô lộ vẻ kinh ngạc, thốt:”Trời ơi! Chữ của con gái ta đây mà!” Mở thư ra coi, bỗng Hoa Cô đă thét lớn:”Trời!” Nghe thấy thế, Xảo Nương kinh hăi, vội hỏi:”Có chuyện chi thế hả d́?” Hoa Cô đáp:”Con rể d́ chết rồi! Đây là thư của Tam Nương viết cho d́! Bây giờ thị cô đơn, một thân một ḿnh, chẳng biết nương tựa vào đâu! Trời ơi! Biết làm sao bây giờ?”

Xảo Nương nói:”May mà d́ sang sớm chứ nếu d́ sang trễ một chút là cháu đă đuổi y đi rồi! Y có nói với cháu rằng y tới đây để đưa thư giùm một người nhưng cháu đâu có biết người ấy lại chính là Tam Nương!”

Hoa Cô bèn chạy tới giường, lay Phó Liêm dậy mà hỏi:”Ai đưa phong thư này cho tiểu lang?” Phó Liêm vội ngồi dậy, đáp:”Tiểu sinh đang đi đường th́ gặp Tam Nương cùng đi với t́ nữ. Tam Nương sai t́ nữ tới hỏi có phải là tiểu sinh đi Quỳnh Châu hay không? Tiểu sinh đang thắc mắc chẳng hiểu t́ nữ hỏi để làm chi th́ Tam Nương nói là để nhờ tiểu sinh đưa phong thư này cho Bà! V́ thế tiểu sinh mới nhận lời đem thư tới đây!” Hoa cô nói:”Gia nữ đă phiền tiểu lang đưa thư đi xa như thế, th́ nay ta chẳng biết lấy chi để đền ơn!” Rồi Hoa Cô lại nh́n chằm chặp vào mặt Phó Liêm mà hỏi:”Tại sao tiểu lang lại đuợc chọc ghẹo cháu Xảo Nương của ta, khiến thị phải khóc?” Phó Liêm vội phân bua:”Tiểu sinh có dám chọc ghẹo ai đâu!” Hoa Cô bèn quay qua hỏi Xảo nương:”Y nói rằng y không chọc ghẹo cháu th́ tại sao cháu lại khóc?” Xảo Nương thở dài mà đáp:”Y có chọc ghẹo ǵ cháu đâu! Chỉ v́ cháu thấy y là một thư sinh tuấn tú mà lại mắc chứng bất lực nên cháu thương hại y mà khóc đó thôi!” Hoa Cô bèn quay qua nói với Phó Liêm: ”Trông tướng mạo tiểu lang thông minh dĩnh ngộ thế này mà chẳng ngờ lại mắc chứng ấy! Đă là khách của ta th́ chẳng thể ở lại đây để làm phiền người khác được! Vậy hăy theo ta về pḥng ta mà ngủ!” Phó Liêm vâng dạ rồi vội đứng dậy chỉnh lại y phục, xin cáo biệt Xảo Nương mà đi theo Hoa cô. Hoa Cô bèn dẫn Phó Liêm về pḥng ḿnh, ở ngay đầu hồi phía đông biệt thự.

Vào pḥng, Phó Liêm thấy có hai chiếc giường kê sát vào hai bức tường nam bắc. Hoa Cô mở rương lục lọi, lấy ra một viên thuốc màu đen, đưa cho Phó Liêm mà nói:”Tiểu lang hăy uống ngay viên thuốc này, rồi lên chiếc giường phía nam kia mà nằm, không được chuyển ḿnh cục cựa!” Phó Liêm hỏi:”Thưa Bà, thuốc này chữa bệnh chi?” Hoa Cô đáp:”Cứ uống th́ biết! Không phải là thuốc độc đâu!” Rồi Hoa Cô tới nằm trên chiếc giường phía bắc.

Nghe Hoa Cô nói, Phó Liêm liền tới bàn nước rót một chung trà mà chiêu viên thuốc rồi lên giường. Nằm trên giường, Phó Liêm cứ thắc mắc chẳng biết viên thuốc ḿnh vừa uống chữa bệnh chi? Đoán măi chẳng ra, Phó Liêm mệt quá, ngủ thiếp đi. Vào khoảng canh năm, Phó Liêm tỉnh giấc. Chợt thấy từ bụng ḿnh có một luồng khí nóng xông thẳng xuống hạ bộ, khiến toàn thân rạo rực, lửa dục bốc phừng phừng, Phó Liêm kinh hăi lắm. Nhưng rồi, sau khi suy nghĩ, Phó Liêm lại mừng như kẻ bắt được của. 

Khi trời vừa sáng, Phó Liêm thấy Hoa Cô đă thức giấc, xuống bếp lấy ba tấm bánh nếp đem lên đưa cho ḿnh mà dặn:”Hăy giữ lấy ba tấm bánh này mà ăn dần rồi cứ ở yên trong pḥng mà nghỉ, chớ có đi ra ngoài! Ta có việc đi xa, đến sáng mai mới về!” Phó Liêm vâng dạ.

Ra khỏi pḥng, Hoa Cô khóa trái cửa, nhốt Phó Liêm ở trong, rồi lên pḥng khách. Gặp Xảo nương, Hoa Cô nói:”Tiểu lang này có công đem thư của Tam Nương tới đây cho d́ nên d́ muốn giữ y ở lại ít bữa để d́ đi t́m Tam Nương về cho thị gặp mặt y mà cám ơn! Cháu với thị là chỗ chị em, vậy d́ nhờ cháu giữ y ở  lại đây giùm thị, đừng để cho y đi! V́ y mắc chứng bất lực, ngượng với cháu lắm, nên cháu cũng chẳng nên vào pḥng d́ làm chi cho y thêm ngượng!” Nói xong, Hoa Cô ra cổng mà đi.  

          Bị nhốt trong pḥng, Phó Liêm thấy đói, bóc bánh ra ăn. Ăn xong, thấy cuồng chân cuồng cẳng, Phó Liêm chỉ muốn thoát ra ngoài. Thoạt tiên, Phó Liêm thầm nghĩ ḿnh nên tới cửa sổ la lớn cho Xảo nương nghe tiếng, rồi khi Xảo nương tới th́ ḿnh sẽ báo tin là ḿnh đă hết chứng bất lực. Nghĩ xong, Phó Liêm lại cảm thấy ngượng nên lại thôi, chẳng dám thi hành ư nghĩ ấy. Tối đến, ăn xong chiếc bánh cuối cùng, Phó Liêm lại lên giường nằm ngủ.

Tuy đă hẹn với Phó Liêm là sáng mai ḿnh mới về, nhưng mới gần nửa đêm, Hoa cô đă về, dắt theo Tam Nương. Hai mẹ con lên thẳng sảnh đường t́m Xảo nương mà nói chuyện. Lát sau, cả ba cùng tới pḥng Hoa cô.

Đang ngủ, bỗng nghe có tiếng mở khóa pḥng, Phó Liêm thức giấc, vùng dậy xuống giường, lấy lửa thắp đèn. Dưới ánh đèn, Phó Liêm nhận ra ba kẻ vừa mở cửa vào pḥng là Hoa Cô, Xảo Nương và Tam Nương. Hoa Cô lên tiếng hỏi: ”Chắc ở trong pḥng một ḿnh cả ngày cũng buồn lắm phải không?” Phó Liêm chưa kịp đáp th́ Hoa cô đă quay qua con gái mà giới thiệu:”Liêm ca đây chính là người mà con đă nhờ đưa thư cho mẹ. Con hăy tới chào và cám ơn Liêm ca đi!” Tuân lời mẹ, Tam nương bẽn lẽn chắp tay cúi chào Phó Liêm rồi nói lí nhí mấy lời cám ơn. Phó Liêm vội vàng đáp lễ. Hoa cô nói với Tam nương:”Mẹ đă nhận Liêm ca làm con trai rồi! Vậy từ nay trở đi, con phải coi Liêm ca là anh, nghe không?” Xảo nương mỉm cười, nói:”Coi là chị cũng được!” Nghe thấy thế, Phó Liêm ngượng lắm nhưng cũng chẳng dám nói chi.

Xảo Nương bèn nói với Tam Nương:”Đă lâu lắm em mới lại về thăm nhà nên đêm nay chị phải mở tiệc ăn mừng!” Nói xong, Xảo Nương mời tất cả mọi người lên sảnh đường rồi sai hai t́ nữ đi bày tiệc rượu.

Trong tiệc, Xảo Nương thấy Phó Liêm cứ liếc mắt nh́n Tam Nương th́ hỏi đùa:”Bất lực mà nh́n thấy gái đẹp cũng vẫn c̣n bị động tâm cơ ư?” Phó Liêm liền đáp:”Què chẳng quên lết, chột chẳng quên nh́n!” khiến mọi người đều ph́ cười.

          Chợt Xảo Nương nói:”Khuya rồi! Tam Nương đi đường xa chắc là mệt lắm! Em nên về nhà mà ngủ cho khoẻ!” Tam Nương ngượng ngập nói:”Nhà em chỉ có  một pḥng! Em đâu có thể ngủ chung pḥng với Liêm ca được? Vậy em biết ngủ ở đâu bây giờ?” Hoa Cô liền nh́n con mà nói:”Liêm ca đă mắc chứng bất lực th́ con c̣n phải sợ hăi chi?” Nghe thấy thế, Tam nương mới chịu theo mẹ về.

Vào pḥng, Hoa Cô ghé tai Phó Liêm nói nhỏ:”Ban đêm th́ cứ làm con rể ta, nhưng ban ngày th́ phải làm con trai ta, nghe không?” Phó Liêm mừng lắm, đỏ mặt mà vâng dạ. Hoa Cô bèn nói với Tam Nương:”Tiểu lang với con hăy cùng lên chiếc giường phía nam mà ngủ chung!” Hai người bèn cởi bỏ y phục bên ngoài mà lên giường. Đêm ấy, Phó Liêm cùng Tam Nương vui vầy ân ái, cực kỳ hoan lạc.

Gần sáng, Phó Liêm thức giấc, lay Tam nương dậy mà hỏi:”Xảo Nương là ai?” Tam Nương đáp:”Là ma!” Hỏi:”Họ ǵ?” Đáp:”Họ Tần!” Hỏi:”Sinh thời đă có chồng chưa?” Đáp:”Có rồi! Chồng tên Nhậm, con trai út của một gia đ́nh họ Mao!” Hỏi:”Tại sao chết yểu?” Đáp:”V́ bị uất kết!” Hỏi:”Tại sao bị uất kết?” Đáp: ”Tại số! Hồi sinh thời, Xảo Nương tài sắc vẹn toàn nhưng số mệnh chẳng được như ư. V́ chồng mắc chứng bất lực, năm 18 tuổi, Xảo Nương vẫn chưa biết mùi vị ái ân, nên chẳng được thỏa thuê, rồi mắc chứng uất kết mà chết, ôm hận xuống tuyền đài!” Phó Liêm lại hỏi:”Hôm nọ nàng chỉ đường cho ta tới thôn Tần Nữ, nhưng khi ta hỏi thăm huyện dân th́ họ đáp rằng ở Quỳnh Châu chẳng có thôn nào tên là thôn Tần Nữ cả! Thế là nghĩa thế nào?” Tam Nương cười, đáp:”V́ người xóm này gọi mộ Xảo Nương là mộ Tần Nữ, nên mẹ con thiếp mới đặt tên xóm này là thôn Tần Nữ! Chỉ có mẹ con thiếp biết cái tên này thôi, huyện dân đâu có biết!” Hỏi:”Thế nàng cũng là ma phải không?” Đáp:”Không! Chỉ có Xảo Nương là ma thôi!” Hỏi:”Sao người lại ở chung với ma?” Đáp:”Thiếp cũng chẳng phải là người!” Hỏi:”Chẳng phải là ma, chẳng phải là người, vậy nàng là ǵ?” Đáp:”Là chồn!” Hỏi:”Sao chồn lại ở chung với ma?” Đáp:”V́ Xảo Nương không có chồng mà mẹ con thiếp không có nhà, nên khi gặp nhau, Xảo Nương mời mẹ con thiếp tới ở chung!” Hỏi:”Nàng là chồn, Xảo Nương là ma, sao lại có họ hàng với nhau?” Đáp:”Có họ hàng chi đâu! V́ Xảo Nương cô độc nên nhận mẹ thiếp là d́ và nhận thiếp là em họ!” Nghe xong, Phó Liêm kinh hăi lắm. Tam Nương vội trấn an:”Xin chàng chớ sợ! Tuy là ma với chồn nhưng chị em thiếp chẳng làm hại ai cả!” Từ đó, ngày ngày Phó Liêm cùng cả nhà ăn uống tṛ chuyện, đêm đêm lại cùng Tam Nương ân ái vui vầy.

Tuy biết Xảo Nương là ma nhưng Phó Liêm vẫn say mê sắc đẹp của nàng, chỉ mong có dịp nói cho nàng biết chuyện ḿnh đă hết bất lực và muốn hiến thân cho nàng, nhưng chưa có dịp. Tuy biết Phó Liêm bất lực, nhưng v́ thấy Phó Liêm ôn ḥa nhă nhặn, lại hay cười đùa khen phục ḿnh nên Xảo Nương vẫn thương yêu Phó Liêm.

          Ba tháng sau. Một hôm, hai mẹ con có việc phải đi xa. Hoa Cô lại khóa cửa pḥng, nhốt Phó Liêm ở trong. Buồn quá, Phó Liêm bèn tới cửa sổ, lớn tiếng gọi: ”Xảo nương!” Nghe tiếng gọi, Xảo nương vội sai Thu Cúc chạy tới hỏi xem Phó Liêm muốn ǵ? Phó Liêm đáp rằng ḿnh muốn được lên sảnh đường nói chuyện với Xảo nương.

Nghe Thu Cúc tŕnh lại, Xảo Nương bèn sai Thu Cúc đem chùm ch́a khóa của ḿnh tới thử mở cửa pḥng Hoa Cô. Thử chùm ch́a khóa, Thu Cúc thấy có một ch́a mở được cửa pḥng Hoa cô. Thấy cửa đă được mở, Phó Liêm vội vọt ra ngoài, chạy thẳng lên sảnh đường.

Thấy Phó Liêm hớt hải chạy vào, Xảo Nương hỏi:”Có chuyện chi mà gọi lớn tiếng thế?” Phó Liêm bèn chạy tới ghé tai Xảo nương mà thầm th́ mấy câu. Xảo nương bỗng đỏ mặt lên v́ vui mừng, lập tức đuổi t́ nữ Thu Cúc ra ngoài, tự ḿnh đóng cửa cài then, rồi chạy vào cầm tay Phó Liêm mà kéo lên sập, đè xuống mà giao hoan cuồng loạn. Sau cuộc truy hoan, đột nhiên cảm thấy ḿnh oán hận mẹ con Hoa cô, Xảo Nương vụt nhỏm dậy, nói với Phó Liêm:”Nay thiếp mới biết mẹ con Hoa Cô khóa cửa pḥng để nhốt chàng là có lư do! Trước kia, hai mẹ con lưu lạc chẳng nơi cư ngụ, tới đây xin thiếp cho ở nhờ, thiếp chấp thuận ngay. Thế rồi, trước khi Tam Nương đi lấy chồng thiếp lại cho đi học thêu thùa, chẳng tiếc rẻ điều chi. Thế mà bây giờ hai mẹ con lại đố kỵ thiếp!” Phó Liêm vội an ủi:”Thực ra, nếu chẳng có Hoa cô th́ nàng với ta cũng chẳng có được buổi hoan lạc ngày hôm nay! Xin thú thực với nàng rằng chính là nhờ viên thuốc màu đen của Hoa cô mà ta mới được như thế này!” Nghe Phó Liêm nói, Xảo nương mới nguôi ngoai cơn giận. Hai người lại ôm nhau nằm xuống sập mà vùi dập nhau trong cuộc mây mưa. Lát sau, Phó Liêm chợt nói:”Câu chuyện giữa chúng ḿnh, xin nàng giữ kín cho!” Xảo nương nhăn mặt, hỏi:”Tại sao lại phải giữ kín?” Phó Liêm đáp:”V́ Hoa Cô cấm ta chẳng được ra khỏi pḥng!” Xảo Nương chưa kịp đáp th́ bỗng cả hai người cùng nh́n thấy Hoa Cô đang đứng ngay ở đầu sập, chẳng biết từ lúc nào.

Kinh hăi quá, Phó Liêm vội vùng dậy mặc áo quần, nhưng Xảo nương th́ cứ đủng đỉnh ngồi dậy mà khoác xiêm y. Hoa Cô trừng mắt nh́n Phó Liêm mà hỏi: ”Ai mở cửa cho tiểu lang ra?” Xảo Nương liền đỡ lời Phó Liêm mà đáp:”Cháu mở!” Hoa Cô tức giận lắm, cứ mắng nhiếc Phó Liêm om ṣm. Thấy thế, Xảo Nương mỉm cười, nói:”D́ cũng nực cười! Chính miệng d́ nói với cháu rằng tiểu lang này mắc chứng bất lực, chẳng làm ăn chi được! Thế th́ tại sao bây giờ d́ lại giận?” Bị cứng họng, Hoa Cô chẳng biết đối đáp ra sao.

Nghe tiếng xô xát ở sảnh đường, Tam Nương vội chạy lên coi. Khi được biết mẹ ḿnh gay gắt với Xảo Nương chỉ v́ chuyện Xảo Nương ân ái với Phó Liêm, Tam Nương thấy ḷng ḿnh xốn xang khó chịu.

Tam Nương bèn đứng ra dàn xếp, nói rằng nên để cho Phó Liêm được chung chạ với cả ḿnh lẫn Xảo Nương. Tuy Xảo Nương đang tức giận hai mẹ con nhưng khi thấy Tam Nương dàn xếp như thế th́ cũng dịu xuống, làm lành với hai người. Hoa Cô th́ vẫn c̣n ngượng ngập, nh́n Xảo Nương chẳng được tự nhiên. Tuy nhiên, thấy con ḿnh đă dàn xếp như thế, Hoa Cô cũng đành ưng thuận, rồi chuyện xích mích với Xảo Nương cũng qua đi.

          Sáu tháng sau. Một hôm, Hoa Cô nói với Phó Liêm:”Con gái ta với chị họ của thị đều đă phụng sự tiểu lang. Thế nhưng sự kết hợp này chỉ là cẩu hợp, chẳng thế là kế lâu dài! Muốn ăn đời ở kiếp với nhau th́ tiểu lang phải về nhà thưa chuyện với ông bà, sớm định việc cưới hỏi cả hai chị em thị cho đàng hoàng mới được!” Thấy Hoa Cô nói có lư, Phó Liêm chỉ biết vâng dạ luôn miệng. Hoa Cô bèn đi t́m con gái cùng Xảo Nương mà nói cho biết, rồi tự tay gói ghém hành trang của Phó Liêm, đem ra sảnh đường, giục Phó Liêm lên đường. Xảo Nương với Tam Nưong cùng ra sảnh đường tiễn Phó Liêm. Cả hai cùng buồn rầu nhưng Xảo Nương có phần buồn hơn. Chẳng cầm được nước mắt, Xảo Nương ̣a lên khóc, khiến Hoa Cô cũng ái ngại mà khuyên giải. Rồi Hoa Cô giục Phó Liêm đeo hành trang lên lưng, theo ḿnh tới bến Quỳnh Châu.

Ra khỏi cổng được chừng trăm bước, Phó Liêm quay đầu nh́n lại th́ thấy biệt thự đă biến mất, chỉ c̣n lại một nấm mồ hoang cạnh một cổ thụ giữa nơi đồng không mông quạnh. Tuy đă biết Xảo Nương là ma, Tam Nương là chồn nhưng Phó Liêm vẫn không khỏi rùng ḿnh sợ hăi.

Hoa Cô tiễn Phó Liêm tới tận bến Quỳnh Châu. Trước khi Phó Liêm xuống thuyền, Hoa Cô lại dặn:”Sau khi tiểu lang về, ta sẽ dẫn hai đứa nhỏ tới huyện Linh Sơn thuê nhà cư ngụ trong khu vườn bỏ hoang của nhà họ Lư. Nếu tiểu lang chẳng quên hai mối nhân duyên này th́ cứ tới đó mà t́m. Ta sẽ ở đó để chờ tiểu lang tới rước hai cô dâu!” Phó Liêm chỉ biết vâng dạ rồi xuống thuyền mà về Linh Sơn.   

Lại nói về ông bà họ Phó ở huyện Linh Sơn.

Trong mười tháng qua, thấy con ḿnh mất tích, ông bà vừa thương xót vừa kinh hăi, thuê nhiều người đi t́m, nhưng chẳng ai t́m thấy. Ông bà buồn lắm, cứ sùi sụt thở than, nghĩ rằng con ḿnh đă chết mất xác.

Hôm ấy, đột nhiên thấy con về, ông bà mừng rối rít, dồn dập hỏi chuyện. Phó Liêm thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho cha mẹ nghe. Sau cùng, Phó Liêm nói: ”Hoa cô dặn con về xin với cha mẹ cho người tới nhà Hoa Cô trong khu vườn bỏ hoang của nhà họ Lư mà hỏi cưới cả Xảo Nương lẫn Tam Nương cho con!” Phó ông cười, nói:”Lời nói của chồn với ma th́ làm sao mà tin cho được? Sở dĩ hôm nay con c̣n sống mà về được đây cũng là nhờ ở chứng bất lực! Nếu con cường tráng th́ chết từ lâu rồi!” Phó Liêm thưa:”Tuy họ là chồn với ma nhưng con thấy họ cũng có t́nh cảm như người vậy! Huống chi họ lại xinh đẹp thông minh th́ dù có lấy họ làm vợ, cũng chẳng ai cười!” Phó ông chỉ cười, chẳng nói chi thêm.              

V́ thân thể cường tráng nên ngay đêm về nhà, Phó Liêm cứ sục sạo chẳng sao ngủ được. Hôm sau, Phó Liêm t́m cách tán tỉnh một t́ nữ trong nhà rồi tối đến lần ṃ tới pḥng ngủ của thị mà giao hoan. Lâu dần, giữa ban ngày, Phó Liêm cũng chẳng nhịn được, cự rủ thị vào pḥng ḿnh mà giao hoan. Biết chuyện, ông bà Phó đều kinh ngạc, nhưng vẫn làm ngơ như chẳng biết.

Mấy hôm sau, Phó Liêm xin được nói chuyện với cha mẹ về việc hôn nhân của ḿnh ở pḥng khách. Phó ông nói:”Cha mẹ biết quả thực con đă hết chứng bất lực. Vậy hôm nay cha mẹ sẽ nhờ bà mối đi hỏi vợ cho con!” Phó Liêm nói:”Xin cha mẹ cho con được cưới Tam Nương với Xảo Nương! Nếu không th́ con quyết chẳng lấy vợ!” Phó bà hỏi:”Thế gian này thiếu chi con gái đẹp, sao con cứ đ̣i lấy ma với chồn?” Phó Liêm đáp:”V́ con vốn mắc chứng bất lực từ lúc sơ sanh. Nay nhờ có Hoa Cô cho con uống một viên thuốc màu đen nên con mới trở thành cường tráng. Người ta làm cho ḿnh được cường tráng là cốt để cho ḿnh lấy con gái người ta. Nay ḿnh lại phản bội mà đi lấy người khác th́ ḿnh đâu có phải là người tín nghĩa?” Thấy con nói thế, Phó ông cũng gục gặc đầu mà nói:”Thôi được! Con đă muốn thế th́ cha mẹ cũng chiều ư!” Phó Liêm bèn cám ơn cha mẹ.

Hôm sau, Phó ông sai lăo bộc rong xe ngựa chở một bà vú đi t́m khu vườn bỏ hoang của nhà họ Lư. Phó ông dặn bà vú rằng nếu là chuyện có thực th́ cứ vào ngỏ lời với nhà gái xem sao. Lăo bộc bèn rong xe chở bà vú đi. Ra khỏi cổng bắc huyện thành, lăo bộc hỏi thăm được đường đi tới khu vườn ấy nên rong xe tới nơi. Khi xe vào khu vườn th́ quả nhiên lăo bộc và bà vú cùng thấy ở cạnh một khóm trúc trong vườn có một căn nhà đổ nát nhưng mái bếp vẫn có khói bốc lên. Bà vú bèn bảo lăo bộc dừng xe cho ḿnh xuống đi bộ tới coi căn nhà. Tới trước cửa căn nhà, bà vú dừng chân. Ḍm vào trong nhà, bà vú thấy một mệnh phụ trung niên đang cùng một cô gái đang rửa sàn, lau bàn, tựa hồ như đang sửa soạn đón tiếp quan khách. Bà vú đằng hắng, lên tiếng chào mệnh phụ. Mệnh phụ vội chạy ra cửa mời bà vú vào nhà. Bà vú nói:”Lăo thân là người nhà của ông bà Phó ở huyện Linh Sơn này. Phải chăng họ nhà ta là họ Hoa?” Mệnh phụ đáp:”Thưa phải! Bản nhân họ Hoa, người ta vẫn quen gọi là Hoa Cô! Chẳng hay lăo bà tới tệ xá có chuyện chi?” Bà vú đáp:”Gia chủ nhân sai lăo thân tới đây để xin hỏi cưới Xảo Nương với Tam Nương cho tiểu chủ là công tử Phó Liêm!” Hoa Cô bèn gọi cô gái ra chào bà vú rồi giới thiệu:”Thưa lăo bà, đây là con gái bản nhân, vẫn được gọi là Tam Nương!” Thấy Tam Nương có nhan sắc cực kỳ kiều diễm, bà vú cũng giật ḿnh kinh hăi, thốt lên:”Trời ơi! Tiểu thư đây là Tam Nương, vợ sắp cưới của gia tiểu chủ đó sao? Lăo thân thấy mà c̣n phải mê, huống chi là gia tiểu chủ! Hèn chi gia tiểu chủ cứ như người mất hồn, ngày đêm chỉ mơ tưởng tới tiểu thư!” Rồi bà vú lại hỏi:”Thế c̣n lệnh ái Xảo nương đâu?” Hoa Cô tỏ vẻ mặt buồn, thở dài mà đáp: ”Xảo nương là nghĩa nữ của bản nhân! Chẳng may thị mới mất cách đây ba ngày!” Đáp xong, Hoa cô lại hỏi:”Ở ngoài xe c̣n có ai nữa không?” Bà vú đáp:”Chỉ c̣n một lăo bộc của gia chủ nhân mà thôi! Gia chủ nhân sai ông ta rong xe cho lăo thân tới đây!”Hoa Cô bèn chạy ra xe mời lăo bộc vào nhà, rồi đi lấy cơm rượu ra mời bà vú và lăo bộc cùng ngồi ăn uống với ḿnh.

Khi trở về nhà, bà vú cùng lăo bộc thuật lại đầy đủ mọi chi tiết về việc gặp Tam Nương với Hoa cô cho ông bà Phó nghe. Ông bà mừng lắm. Phó Liêm cũng ngồi nghe. Nghe xong, Phó Liêm hỏi bà vú:”Bà có gặp Xảo Nương không?” Bà vú đáp:”Không! Lăo thân có hỏi Hoa cô xem Xảo Nương đâu th́ Hoa Cô nói rằng Xảo Nương mới mất cách đây ba ngày!” Nghe tin, Phó Liêm buồn lắm, cứ ứa nước mắt, chỉ chực khóc.

Hôm sau, Phó ông chọn ngày lành giờ tốt để làm lễ nghênh hôn cho con rồi sai lăo bộc rong xe ngựa cho bà vú đi báo tin cho Hoa Cô biết. Hôm cử hành hôn lễ, ông bà Phó tổ chức đám cưới rất linh đ́nh. Khi tới nhà gái rước dâu, Phó Liêm hỏi thẳng Hoa Cô:”Thưa Mẹ, Xảo Nương đâu?” Hoa cô cười, đáp:”Xảo Nương đă đi đầu thai ở miền bắc rồi!” Phó Liêm lại sùi sụt buồn bă. Đêm tân hôn, tuy Phó Liêm cũng vui v́ đă cưới được Tam Nương nhưng nét mặt vẫn rầu rầu v́ thương nhớ Xảo Nương. Từ đó, mỗi khi nghe tin có ai đi Quỳnh Châu về th́ Phó Liêm lại t́m tới hỏi thăm tin tức về Xảo nương, nhưng chẳng ai biết Xảo nương là ai.

Tuần sau, nghe nói có một ông lăo trong làng mới đi Quỳnh Châu về, Phó Liêm lại t́m tới hỏi thăm về Xảo Nương th́ ông lăo đáp rằng ông không nghe thấy chuyện chi về  Xảo Nương cả, nhưng ông có nghe thấy chuyện ở cách huyện thành Quỳnh Châu chừng ba bốn dặm về phía bắc có một ngôi mộ bỏ hoang, tên là mộ Tần Nữ và cách đây ít lâu, tự nhiên khách văng lai qua đó đều  nghe thấy tiếng ma khóc ở cạnh mộ. Phó Liêm bèn cám ơn ông lăo mà ra về.

Về nhà, Phó Liêm thuật lại chuyện ấy cho Tam Nương nghe. Tam Nương suy nghĩ hồi lâu rồi nói:”Thiếp nghĩ ra rồi!” Phó Liêm hỏi:”Nàng nghĩ ra điều chi?” Đáp:”Thiếp nghĩ ra rằng thiếp đă phụ Xảo nương!” Hỏi:”Nàng nói thế nghĩa là thế nào?” Đáp:”Bây giờ đă tới lúc thiếp phải nói thực để chàng hay! Xảo Nương tốt với mẹ con thiếp lắm! Mẹ thiếp có hứa với Xảo Nương là sẽ dẫn cả thiếp và Xảo Nương sang đây để gả cho chàng. Thế nhưng trong thâm tâm th́ mẹ thiếp lại không muốn cho Xảo Nương theo sang nên mới lén dẫn một ḿnh thiếp đi! Đáng lẽ thiếp phải nói với mẹ thiếp cho cả Xảo nương cùng theo sang, nhưng thiếp đă không nói. Như thế là thiếp đă phụ Xảo nương rồi!” Phó Liêm hỏi:”Sao nàng chẳng nói cho ta biết từ sớm?” Tam Nương đáp:”Thiếp đă toan nói với chàng nhưng lại sợ nói như thế th́ lại làm ḷi cái lỗi của mẹ thiếp ra! Nay nghe chàng thuật chuyện có tiếng ma khóc ở cạnh mộ Tần Nữ nên thiếp mới chắc kẻ khóc là Xảo Nương!” Nghe nói, Phó Liêm buồn lắm, cứ đi đi lại lại ở trong pḥng mà suy nghĩ.

Lát sau, thấy Phó Liêm đột nhiên vui mừng hớn hở, Tam nương ngạc nhiên lắm, hỏi:”Chàng vừa buồn rầu về chuyện Xảo Nương, sao bây giờ lại vui mừng như thế?” Phó Liêm đáp:”V́ ta đă nghĩ ra được cách gặp mặt Xảo Nương rồi!” Tam Nương hỏi:”Cách nào?” Phó Liêm đáp:”Tới mộ Tần Nữ ở Quỳnh Châu!” 

          Sáng sau, Phó Liêm lên thưa chuyện với cha mẹ rồi về pḥng nói với Tam Nương:”Nàng chịu khó ở nhà một ḿnh ít bữa để ta đi t́m Xảo nương!” Tam Nương nói:”Xin chàng cứ đi và cố t́m cho được Xảo Nương!” Phó Liêm bèn sai xa phu phóng xe ngựa đưa ḿnh đi Quỳnh Châu.

Sáng sau, tới Quỳnh Châu, Phó Liêm chỉ đường cho xa phu phóng xe tới thẳng mộ Tần Nữ. Tới nơi, Phó Liêm bảo xa phu dừng xe ở xa rồi bước tới cổ thụ cạnh mộ, lấy tay vỗ vào thân cây mà gọi:”Xảo Nương! Ta ở đây này!” Lát sau, Phó Liêm thấy từ xa có một thiếu phụ ẵm hài nhi bước tới chỗ ḿnh. Tới gần, Phó Liêm nhận ra thiếu phụ ấy là Xảo Nương. Thấy Phó Liêm, Xảo Nương oà lên khóc, rồi nh́n bằng cặp mắt oán hận, khiến Phó Liêm phải long lanh nước mắt.

Chờ cho Xảo Nương dịu cơn đau khổ, Phó Liêm mới hỏi:”Con ai thế?” Xảo nương đáp:”Con chàng chớ con ai !” Phó Liêm hỏi:”Sanh nó được bao lâu rồi?” Xảo nương đáp:”Mới được ba ngày!” Phó Liêm nói:”Ta mắc tội với nàng và con v́ đă lầm nghe lời Hoa Cô để đến nỗi nàng và con phải vùi sầu dưới đất! Tội ấy th́ quả là ta chẳng thể nào biện bạch cho ḿnh được!” Nói xong, Phó Liêm d́u Xảo Nương ẫm con lên xe, bảo xa phu chở tới bến Quỳnh Châu để cho mẹ con Xảo Nương với ḿnh về bằng đường thủy cho êm, c̣n xa phu th́ rong xe về bằng đường bộ.

Tới nhà, Phó Liêm dẫn Xảo nương ẫm hài nhi lên tŕnh cha mẹ. Phó bà thấy hài nhi mặt mũi khôi ngô, chẳng có vẻ chi là ma th́ mừng lắm. Phó ông liền đặt tên cho đứa bé là Chính.

Từ đó, Phó Liêm cùng Xảo Nương và Tam Nương vui sống với nhau trong cảnh tương đắc, ḥa thuận, đầm ấm. Xảo Nương với Tam Nương luân phiên nhau phụng dưỡng cha mẹ chồng.

Mười bốn năm sau.

Một hôm, Phó ông nhuốm bệnh. Phó Liêm đi mời thầy thuốc tới nhà chẩn mạch hốt thuốc cho cha, song bệnh t́nh của Phó ông cứ mỗi ngày một thêm trầm trọng. Xảo Nương nói với chồng:”Chẳng có thuốc nào chữa được bệnh của phụ thân đâu! Hồn phụ thân đă ĺa khỏi xác rồi!” Nói xong, Xảo Nương đốc suất gia nhân sửa soạn đồ khâm liệm cùng quan quách để làm tang lễ. Quả nhiên, hôm sau Phó ông mất. 

Phó Chính lớn lên, trông rất giống cha, có phần c̣n thông minh dĩnh ngộ hơn cha. Năm 14 tuổi, Phó Chính thi đậu vào học ở trường huyện.

 

HẾT QUYỂN 4

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com