www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas
 

 

 
 

 

207. BỐ KHÁCH

Áp ba hồng ngọa thế uyển duyên
 Công đức năng giao thọ mệnh diên

Kiểm điểm tha niên tương đắc khứ
Trường kiều hà tự nhất văn tiền



 

 

207. LÀM PHƯỚC ĐƯỢC THỌ

          Huyện Trường Thanh tỉnh Sơn Đông có nhà buôn vải Tạ Miễn rất giàu, nhưng lại rất keo.

          Một hôm, Tạ Miễn đem vải từ huyện Trường Thanh sang huyện Thái An để bán.

Tới nơi, thấy thiên hạ đồn rằng ở Thái An có một thầy số rất giỏi, Tạ Miễn bèn t́m tới hỏi về vận số của ḿnh. Thầy số nói:"Vận số khách xấu lắm, nên về nhà ngay đi!" Kinh hăi quá, Tạ Miễn vội thu xếp công việc cho nhanh, rồi về nhà ngay.

Dọc đường về, gặp một người trông như lính huyện, Tạ Miễn tới gần, lân la tṛ chuyện. Hai người rất hợp chuyện nhau. Tạ Miễn kéo người ấy vào tửu quán, mua cơm rượu thịnh soạn thết đăi.

Ăn uống xong, người ấy đứng dậy cám ơn rồi xin cáo biệt. Tạ Miễn hỏi:"Bây giờ huynh đi đâu?" Người ấy đáp:"Đệ phải tới Trường Thanh bắt một người" Tạ Miễn hỏi:"Bắt ai?" Người ấy bèn rút trát bắt trong túi ra, đưa cho Tạ Miễn coi.

Thấy trát bắt ghi đúng họ tên với quê quán ḿnh là Tạ Miễn, Trường Thanh, Sơn Đông, Tạ Miễn kinh hăi quá, nói:“Đệ chính là Tạ Miễn ở Trường Thanh, Sơn Đông đây! Đệ có phạm tội chi đâu mà quan huyện lại sai lính đi bắt?" Người ấy cười, đáp:"Đệ không phải là lính huyện! Đệ là quỷ âm phủ, tuân lệnh Thành Hoàng đi bắt hồn những kẻ sắp chết ở vùng núi Thái Sơn. Chắc là thọ số của huynh sắp hết rồi!" Tạ Miễn khóc lóc, nói:"Xin huynh cứu mạng cho!" Quỷ đáp: "Đệ có quyền chi đâu mà cứu được mạng ai? Tuy nhiên, đệ phải đi bắt nhiều kẻ khác, cũng mất cả tháng. Vậy huynh hăy về nhà thu xếp công việc cho nhanh, chờ đệ đi bắt những kẻ khác rồi sau cùng mới tới rước huynh. Như vậy th́ đệ cũng đă trả được cái ơn huynh cho ăn uống! Bây giờ để đệ tiễn huynh về nhà!" Nói xong, quỷ đi theo Tạ Miễn.

          Sắp tới Trường Thanh, cả hai cùng ngồi chờ đ̣ qua sông. Tạ Miễn nóng ruột lắm, chỉ muốn có cầu mà đi bộ cho nhanh. Biết ư Tạ Miễn, quỷ nói:"Đệ biết huynh nóng ruột, muốn có cầu bắc ngang sông này! Đệ lại biết huynh giàu, vậy tại sao huynh không bỏ tiền ra mà xây cầu làm phước cho khách bộ hành?" Thấy Tạ Miễn im lặng, quỷ nói tiếp:"Đệ biết huynh keo lắm, không bao giờ cho ai một đồng! Thế mà hôm nay huynh lại dám bỏ tiền ra mời đệ ăn uống nên đệ cảm động lắm! Huynh sắp chết rồi, giữ tiền làm chi? Nếu bây giờ huynh chịu bỏ tiền ra xây cầu th́ sau này, biết đâu việc thiện ấy lại không giúp ích cho huynh hoặc giúp ích cho vợ con huynh!" Tạ Miễn gật gù:"Đệ xin nghe lời huynh!"

Lát sau, đ̣ tới. Cả hai cùng theo hành khách xuống đ̣ qua sông. Lên bờ, quỷ tiễn Tạ Miễn về tận nhà rồi cáo biệt, hẹn tháng sau sẽ trở lại rước. Tạ Miễn vào nhà, thuật chuyện cho vợ con nghe. Vợ con khóc lóc ầm ĩ, Tạ Miễn phải khuyên giải măi mới thôi.

Tạ Miễn bèn đi mua sắm quan tài, sửa soạn phần mộ cho ḿnh.

Xong việc, Tạ Miễn đi thuê cả trăm thợ, dắt tới bến đ̣, bảo xây một cây cầu bắc ngang sông để khách bộ hành khỏi phải dùng đ̣. Xây xong, Tạ Miễn trả công thợ rồi về nhà vui thú gia đ́nh, chờ ngày quỷ tới.

          Đúng một tháng sau, không thấy quỷ tới, Tạ Miễn lấy làm lạ. Rồi từ hôm ấy, ngày nào Tạ Miễn cũng thấp thỏm ngồi chờ. Thế nhưng, trong hai tháng liền, vẫn không thấy quỷ tới.

Mười hôm sau, vào buổi sáng, Tạ Miễn ra cổng đứng chơi th́ chợt thấy quỷ từ đằng xa đang rảo bước tới nhà ḿnh. Thầm nghĩ quỷ tới để rước ḿnh về âm phủ, Tạ Miễn vội chạy tới gặp quỷ, mời vào nhà, chờ ḿnh sửa soạn. Quỷ xua tay, nói:"Không phải là đệ tới để rước huynh đâu!" Tạ Miễn ngơ ngác, hỏi:"Sao vậy?" Quỷ đáp: "Huynh c̣n nhớ việc đệ khuyên huynh nên bỏ tiền ra xây cầu không?" Tạ Miễn đáp:"Việc mới gần đây, sao đệ lại chẳng nhớ?" Quỷ nói:"Sở dĩ đệ khuyên huynh xây cầu là v́ đệ muốn cho huynh được tăng tuổi thọ. Vừa thấy huynh xây cầu xong là đệ tâu ngay lên Thành Hoàng! Thành Hoàng tŕnh xuống âm phủ. Hôm nay, âm phủ vừa gửi cho đệ một trát bắt mới, trong đó không có tên huynh! Bây giờ đệ chỉ tới đây để báo cho huynh biết tin ấy mà thôi!" Tạ Miễn mừng quá, cám ơn quỷ rối rít. Quỷ bèn cáo biệt.

          Năm sau, một hôm Tạ Miễn có việc phải qua núi Thái Sơn. Nhớ ơn quỷ, Tạ Miễn mua rượu nhang, vàng mă tới đền Thành Hoàng ở trên núi mà khấn vái quỷ. Xong việc, Tạ Miễn lên đường về nhà.

Đi được một quăng, ngoái cổ nh́n đền, chợt thấy quỷ đang đuổi theo ḿnh, Tạ Miễn liền dừng chân. Khi tới gần, quỷ nói:"Huynh tới đây khấn vái, suưt khiến đệ bị mang họa về tội ăn hối lộ. May mà Thành Hoàng bận việc, không để ư tới, nếu không th́ chẳng biết là đệ sẽ bị tội ra sao! Lần sau, chớ làm như thế nữa! Để lúc nào đệ có dịp qua Trường Thanh, đệ sẽ ghé thăm huynh!"

Nói xong, quỷ cáo biệt mà quay về đền.

Thế nhưng từ đó về sau, không bao giờ Tạ Miễn gặp lại quỷ nữa.

 

 

 


 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com