www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng  

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú     

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

239. TIÊN NHÂN ĐẢO

 

Khinh bạc mạn căng tài tử khí                     Da du tương nại mỹ nhân hà

Tiên nhân đảo thượng quy lai hậu                Thùy bả không hoa thị giáp khoa 

 

 

   

 

239. THIÊN TIÊN VÀ ĐỊA TIÊN

Huyện Linh Sơn, tỉnh Quảng Đông, có gia đ́nh họ Vương. Ông bà Vương chỉ có một trai, tên Miễn, tự Mẫn Trai. V́ sinh trưởng ở miền ven biển nên Mẫn Trai bơi lội rất giỏi. Lớn lên, Mẫn Trai rất hiếu sắc và khinh bạc. Khi trưởng thành, Mẫn Trai lấy vợ họ Phùng, cũng chỉ có một trai, tên Tích.

Được cha mẹ cho đi học, Mẫn Trai học rất khá. V́ văn chương lỗi lạc, hơn hẳn chúng bạn, nên Mẫn Trai rất cao ngạo, hay chế giễu văn chương của kẻ khác, làm nhục người ta. Mẫn Trai chỉ chơi thân với một nho sinh bạn, họ Hoàng, tên Tử Giới v́ cho rằng Tử Giới có văn tài gần bằng ḿnh.

Năm ấy, Mẫn Trai chuẩn bị dự kỳ thi hưong.

          Một hôm, đi du ngoạn ở xa, gặp buổi trời nắng gắt, Mẫn Trai vào nghỉ chân trong một quán nưóc bên đường.

Thấy ở bàn bên có một đạo sĩ cứ nh́n ḿnh chằm chặp, Mẫn Trai khó chịu, bèn lên tiếng hỏi:"Sao đạo sĩ cứ nh́n bản nhân như thế?" Đạo sĩ đáp:"V́ bần đạo đang coi tướng cho cư sĩ!" Hỏi:"Đạo sĩ họ ǵ?" Đáp:"Họ Thôi!" Hỏi:"Đạo sĩ thấy tướng của bản nhân ra sao?" Đáp:"Cư sĩ có tướng đại quư hiển, nhưng v́ cư sĩ vừa cao ngạo vừa khinh bạc nên tướng ấy bị giảm đi rất nhiều. Nếu cư sĩ cứ theo đuổi cái học cử nghiệp để mong được làm quan th́ sự quư hiển cũng chẳng được là bao!" Mẫn Trai cười khẩy, hỏi:"Nếu bây giờ bản nhân bỏ học để đi làm nghề khác, th́ theo ư đạo sĩ, bản nhân nên chọn nghề ǵ?" Đạo sĩ đáp:"Với trí tuệ của cư sĩ, nếu cư sĩ chịu phản thân tu đạo th́ có thể đắc đạo thành tiên được!" Mẫn Trai cười, nói:"Coi tướng chỉ là chuyện nói ṃ. Trên cơi trần này, đă có ai biết trước được họa phúc của con người bao giờ đâu? C̣n tu đạo để thành tiên th́ cũng chỉ là chuyện hoang đường! Trên cơi trần này, đă có ai đắc đạo thành tiên bao giờ đâu?" Đạo sĩ cười, nói:"Sao sở kiến của cư sĩ thiển cận quá thế? Sao cư sĩ dám quả quyết rằng trên cơi trần này chưa có ai đắc đạo thành tiên bao giờ? Chẳng cần nói chi xa, ngay bần đạo đây cũng đă đắc đạo thành tiên rồi!" Nghĩ đạo sĩ khoác lác, Mẫn Trai cười khẩy với vẻ chế giễu mà hỏi:"Đạo sĩ đă đắc đạo thành tiên rồi đó ư?" Đạo sĩ đáp:"Đúng thế! Chuyện bần đạo thành tiên th́ có chi là lạ? Nếu cư sĩ chịu đi theo bần đạo để gặp mấy vị tiên khác th́ chắc cư sĩ sẽ phải tin rằng trên cơi trần này quả thực là có tiên!" Mẫn Trai hỏi:"Đi gặp ở đâu?" Đạo sĩ đáp: "Cũng ở gần đây thôi!" Mẫn Trai cười, nói:"Nếu vậy th́ đi!"  

Đạo sĩ bèn rút từ bao vải cột ở bắp chân ra một khúc gậy ngắn, có vẩy như vẩy cá. Đạo sĩ nắm một đầu gậy, chĩa đầu kia về phía Mẫn Trai mà nói:"Cư sĩ hăy nắm chặt lấy đầu gậy này rồi nhắm mắt lại!" Mẫn Trai làm theo lời. Đạo sĩ bèn hô: "Bay!" Tức th́ khúc gậy bay vọt lên không trung. Nghe tiếng gió thổi vù vù bên tai, Mẫn Trai kinh hăi quá, chẳng dám nhúc nhích. Lát sau, khi đạo sĩ hô:"Dừng!" th́ khúc gậy lại xà xuống. Đạo sĩ bèn thu khúc gậy, tra vào bao. 

          Mở mắt ra coi, thấy ḿnh đang đứng giữa một vùng lầu gác trùng điệp, trông tựa cung điện của các bậc vương giả, Mẫn Trai vô cùng kinh ngạc. Nổi bật giữa vùng là một đài khu cao rộng, trên có một chánh điện với mười phụ điện cực kỳ hùng vĩ. Đạo sĩ dẫn Mẫn Trai lên đài khu, đi thẳng vào chánh điện. Nh́n quanh, Mẫn Trai thấy chánh điện cực kỳ tráng lệ, sàn trải thảm hoa, năm màu rực rỡ.

Chợt Mẫn Trai thấy một gia nhân và một tiểu đồng bước vào điện, cúi đầu chào đạo sĩ. Đạo sĩ bèn sai gia nhân đi bảo đầu bếp bày tiệc và sai tiểu đồng đi mời chư tiên. Để Mẫn Trai ngồi chơi, đạo sĩ vào nội điện thay y phục, rồi lại trở ra điện đàm đạo với Mẫn Trai.

Lát sau, Mẫn Trai đưa mắt nh́n ra bàu trời bên ngoài th́ chợt thấy chư tiên, vị th́ cưỡi rồng, vị th́ cưỡi hổ, vị cưỡi loan, vị cưỡi phượng, lần lượt từ trên không đáp xuống sàn đài, vị nào cũng đem theo một nhạc cụ. Người tới trước nhất là một lăo tiên cưỡi rồng, c̣n hai người tới sau cùng là một tiên nữ với một thị nữ tay ôm túi gấm, cưỡi chung một chim phượng có lông ngũ sắc. Đạo sĩ bước ra sàn đài đón chào chư tiên, mời tất cả vào chánh điện an toạ. Chư tiên lần lượt bước vào điện.

Chú mục nh́n, Mẫn Trai thấy tiên nữ cực kỳ diễm lệ, phục sức như công chúa chốn đế cung, c̣n thị nữ th́ cầm một túi gấm dài chừng 5 gang, trông chẳng giống túi đàn cầm mà cũng chẳng giống túi đàn sắt.

Sau khi mời mọi người an tọa, đạo sĩ giới thiệu Mẫn Trai với chư tiên:"Đây là Vương cư sĩ nơi trần thế, bạn của bần đạo!" Rồi đạo sĩ giới thiệu từng vị với Mẫn Trai. Sau cùng, đạo sĩ giới thiệu tiên nữ với Mẫn Trai:"Đây là Vân Ḥa Phu Nhân!" Rồi đạo sĩ mời mọi người nhập tiệc. Mẫn Trai thấy trên bàn có sơn hào hải vị bày la liệt, món nào cũng tinh khiết thơm ngon, mùi vị hết sức khác lạ.

Thoạt nh́n thấy Vân Ḥa Phu Nhân, Mẫn Trai đă động tâm, chỉ nóng ḷng mong tới lúc được nghe Phu Nhân gảy đàn. Chư tiên chuyện tṛ huyên náo c̣n Mẫn Trai th́ chỉ ngồi đưa mắt nh́n Phu Nhân chằm chặp, chẳng nói một lời.

Khi tiệc gần tan, bỗng lăo tiên đứng dậy, nói với đạo sĩ:"Được chư vị chân nhân có mặt nơi đây cử làm đại diện, bần đạo xin thay mặt chư vị ngỏ lời cám ơn Thôi chân nhân đă có nhă ư mời đông đủ đồng đạo tới dự buổi thịnh hội này!" Rồi lăo tiên quay nói với chư tiên:"Thiết nghĩ chúng ta cũng hiếm có khi nào được gặp nhau đông đủ như thế này! V́ vậy, giờ đây chúng ta hăy cùng nhau tận vui! Xin chư vị đem theo nhạc cụ hăy đồng tấu một khúc để chúng ta cùng thưởng thức!"

Lăo tiên vừa dứt lời th́ chư tiên cùng đứng cả dậy, sửa soạn nhạc cụ, đồng tấu một khúc, trừ Vân Hoà Phu Nhân th́ vẫn ngồi im. Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng trúc, tiếng tơ, thanh cao thoát tục, quyện vào nhau, vang vọng tới chín từng mây. Khi chư tiên đồng tấu xong, đạo sĩ đứng dậy ngỏ lời cám ơn.

Tiếp theo, Mẫn Trai thấy thị nữ đứng dậy, mở túi gấm lấy ra một nhạc cụ h́nh thù rất lạ, hai tay cung kính nâng cao ngang mày, bưng tới đặt lên chiếc kỷ ở cạnh Vân Ḥa Phu Nhân. Phu Nhân bèn giơ tay ra lấy nhạc cụ, ôm vào ḷng, cầm phím, so dây, rồi bắt đầu gảy. Âm thanh phát ra, khi trầm khi bổng, khi khoan khi nhặt, thoát tục thanh cao, vượt hẳn tiếng đàn cầm đàn sắt, khiến chư tiên ngồi im phăng phắc. Khi nhạc thanh vừa dứt, chư tiên cùng xuưt xoa, tấm tắc khen:"Hay thực là hay! Tài đàn của Vân Ḥa Phu Nhân quả đă đạt tới mức xuất quỷ nhập thần!" Lát sau, chư tiên cùng đứng dậy, xin cáo biệt. Đạo sĩ bèn gọi tiểu đồng, sai sửa soạn giường đệm để mời Mẫn Trai đi nghỉ.

Thoạt nh́n thấy Vân Ḥa Phu Nhân, Mẫn Trai đă động tâm. Đến khi được nghe nhạc khúc do chính tay Phu Nhân gảy th́ Mẫn Trai lại càng thêm ngây ngất.

Mẫn Trai lên giường nằm mà tâm hồn chỉ nghĩ tới Phu Nhân, cứ tưởng tượng ra cảnh ḿnh c̣n độc thân, đăng khoa hiển đạt, chức trọng quyền cao, cầu hôn Phu Nhân, rồi được Phu Nhân nhận lời. V́ thế, Mẫn Trai chẳng sao ngủ được, cứ trằn trọc măi. Lát sau, nhờ mệt quá, Mẫn Trai mới ngủ thiếp đi.

Sáng sau, khi thức giấc, thấy trời đă sáng, Mẫn Trai vội vùng dậy đi tắm gội rồi ra chánh điện. Gặp đạo sĩ đang ngồi uống trà, Mẫn Trai mở lời vấn an. Đạo sĩ đáp lời rồi nh́n Mẫn Trai mà mỉm cười. Cảm thấy như đạo sĩ đă đọc được hết các ư nghĩ trong đầu ḿnh, bất giác Mẫn Trai rùng ḿnh sợ hăi.

Đạo sĩ hỏi:"Bây giờ cư sĩ đă tin rằng trên đời này có tiên hay chưa?" Mẫn Trai gật đầu, đáp:"Bản nhân tin rồi! Thế nhưng, bản nhân vẫn thắc mắc là tại sao chân nhân chỉ rủ có một ḿnh bản nhân lên đây mà không rủ ai khác?" Đạo sĩ đáp: "V́ kiếp trước, cư sĩ với bần đạo là bạn đồng tu. Thế nhưng, tu được nửa chừng th́ cư sĩ nản chí, bỏ tu hoàn tục, c̣n bần đạo th́ quyết tâm, tu tiếp tu hành. Hôm qua, chợt nghĩ tới bạn cũ, bần đạo mới xuống cơi trần rủ cư sĩ lên đây thăm thượng giới!" Mẫn Trai hỏi:"Phải chăng bây giờ bản nhân được ở hẳn trên này?" Đạo sĩ lắc đầu, đáp:"Không đâu! Bây giờ cư sĩ phải trở lại cơi trần! Để bần đạo đưa về!" Mẫn Trai tiếc rẻ, hỏi:"Sao bản nhân lại phải về?" Đạo sĩ đáp: "V́ cư sĩ hiếu sắc, chẳng thể ở lại thượng giới để trở thành thiên tiên được! Tuy nhiên, về cơi trần, cư sĩ có thể trở thành địa tiên!"

Nói xong, đạo sĩ đứng dậy, vào nội điện lấy ra một chiếc roi, nói:"Cư sĩ hăy đi theo bần đạo!" Nghe lời, Mẫn Trai theo đạo sĩ ra sân. Dẫn Mẫn Trai tới tảng đá ở góc sân, đạo sĩ nói:"Cư sĩ hăy leo lên tảng đá này mà ngồi, chắp tay, nhắm mắt! Nhớ rằng khi thấy tảng đá đang bay th́ chớ mở mắt ra!" Mẫn Trai gật đầu vâng dạ.

Chờ cho Mẫn Trai ngồi ngay ngắn, chắp tay, nhắm mắt, đạo sĩ mới cầm roi quất mạnh vào tảng đá. Đột nhiên tảng đá bay vọt lên không trung. Khi nghe có tiếng gió thổi vù vù bên tai, Mẫn Trai nhớ lời đạo sĩ dặn, cứ chắp tay, nhắm mắt mà ngồi im.

Lát sau, thầm nghĩ ḿnh chưa bao giờ được nh́n thấy cảnh tượng từ trên trời ngó xuống đất, Mẫn Trai toan hé mắt coi, nhưng v́ chợt nhớ ra lời đạo sĩ dặn, Mẫn Trai lại cầm được tính hiếu kỳ. Nhưng rồi, chẳng được bao lâu, Mẫn Trai lại hé mắt ngó xuống. Thấy ở bên dưới là đại dương mênh mông, không bờ chẳng bến, Mẫn Trai kinh hăi quá, toan nhắm mắt lại th́ đột nhiên thấy tảng đá đă lao vút xuống phía dưới, rơi ùm vào đại dương, nước bắn tung toé. V́ giỏi bơi lội giỏi, Mẫn Trai ngoi lên được mặt nước. Tuy nhiên, biết chung quanh ḿnh toàn là đại dương mênh mông, Mẫn Trai thầm nghĩ ḿnh sắp đến giờ tận số.

Chợt nghe có tiếng con gái vỗ tay cười khúc khích, nói:"Đẹp mắt quá ta! Cái cảnh nho sinh từ trên trời rơi xuống biển sao mà đẹp thế!" Mẫn Trai ngoái cổ nh́n th́ thấy một cô gái đẹp đang chèo thuyền tới chỗ ḿnh. Tới gần, cô gái tḥ mái chèo tới tận tay Mẫn Trai mà nói:"Bị ướt như chuột lột rồi! Hăy nắm lấy mái chèo này mà leo lên!" Vui mừng tột độ, Mẫn Trai vội làm theo lời.  

Vừa thoát chết, thấy gái đẹp, Mẫn Trai đă quên cả cám ơn, chỉ đứng nh́n cô gái chằm chặp. Thấy thế, cô gái bưng miệng cười. Mẫn Trai hỏi:"Nàng là ai?" Cô gái cười, đáp:"Là người!" Hỏi:"Nàng chèo thuyền ra đây để làm chi?" Đáp:"Để hái sen biển!" Chợt thấy thân ḿnh bị lạnh v́ nước biển, Mẫn Trai hỏi cô gái:"Nếu nàng có củi lửa th́ làm ơn cho bản nhân xin một chút để sưởi ấm và hong khô y phục!" Cô gái cười, đáp:"Được! Rồi sẽ có! Sau này, nhớ trả ơn nghe! Khi được đắc ư rồi th́ chớ có quên nghe!" Nghe thấy thế, Mẫn Trai lấy làm lạ, bèn hỏi:"Bản nhân có mong ước chi đâu mà được đắc ư? Bản nhân sắp bị chết đuối mà được cứu sống th́ phải nghĩ cách báo ân, chứ đâu có dám quên!" Cô gái chẳng đáp, chỉ mỉm miệng cười, mở khoang lấy củi lửa ra cho Mẫn Trai sưởi ấm và hong khô y phục. Thế rồi cô gái chèo thuyền đi.

Thuyền lướt nhanh như gió nên chỉ lát sau đă tới bờ một ḥn đảo. Cô gái mở khoang, ôm ra một bó sen mới hái, dắt Mẫn Trai lên bờ. Đi theo cô gái được chừng nửa dặm, chợt Mẫn Trai thấy một thôn xóm có nhà cửa khang trang. Tới một ṭa nhà rộng lớn, quay mặt về hướng nam, Mẫn Trai thấy có hai cánh cổng sơn son để ngỏ. Cô gái dắt Mẫn Trai qua cổng vào trong. Qua hai lần cổng nữa, tới một sân rộng, cô gái bảo Mẫn Trai đứng chờ ở dưới sân, rồi bước lên sảnh đường.

Lát sau, có một ông lăo từ trên sảnh đường bước xuống sân, cúi đầu chào Mẫn Trai. Mẫn Trai vội đáp lễ. Ông lăo gọi gia nhân, sai đi lấy y phục mới, hài tất mới đem vào pḥng tắm, rồi ra dẫn khách đi tắm. Tắm xong, Mẫn Trai mặc y phục mới. Từ pḥng tắm bước ra, Mẫn Trai thấy gia nhân ấy vẫn c̣n đứng chờ ḿnh.

Theo gia nhân lên sảnh đường, Mẫn Trai thấy ông lăo đang ngồi chờ ḿnh. Sau khi mời Mẫn Trai ngồi, ông lăo hỏi:"Dám hỏi cao nhân quư tính là chi, thuộc bang tộc nào?" Mẫn Trai đáp:"Tiểu sinh họ Vương, quê ở Quảng Đông!" Hỏi:"Cao nhân đi đâu mà lại bị rơi xuống biển?" Đáp:"Nguyên là hôm qua, trên đường đi du ngoạn ở xa, t́nh cờ tiểu sinh được gặp một vị chân nhân, họ Thôi. Thôi chân nhân rủ tiểu sinh lên thăm thượng giới để gặp chư vị thiên tiên. Khi về, chân nhân cho một tảng đá chở tiểu sinh về, dặn rằng khi tảng đá đang bay th́ chớ mở mắt ra coi! Tuy nhiên, v́ hiếu kỳ, tiểu sinh đă trái lời dặn rồi bị rơi xuống biển!"

Mẫn Trai hỏi lại ông lăo:"Tiểu sinh cũng xin phép được hỏi lăo trượng quư tính là chi?" Ông lăo đáp:"Lăo phu họ Hoàn, tên Văn Nhược, là chủ nhân ṭa nhà này!” Hỏi:“Thế c̣n ḥn đảo này tên chi?” Đáp:“Tên Tiên Nhân Đảo!” Hỏi:”Đảo này có xa nơi trần thế không?” Đáp:”Xa lắm! Lăo phu sống ở đây đă từ lâu lắm rồi, chẳng được gặp người trần thế! Nào ngờ hôm nay lại được gặp cao nhân!" Rồi Hoàn ông sai gia nhân bày tiệc, sai tiểu đồng đi mời các bậc trưởng lăo tớí dự tiệc.

Trong tiệc, Hoàn ông tiếp đăi Mẫn Trai rất ân cần. Tiệc đến nửa chừng, bỗng Hoàn ông đứng dậy, nói với Mẫn Trai:"Lăo phu có hai con gái, cô lớn tên Phương Vân, đă 16, cô nhỏ tên Lục Vân, mới lên 10. Lăo phu đă để ư kén chồng cho cô lớn nhưng chưa t́m được nơi xứng đáng. Nay t́nh cờ được gặp cao nhân, lăo phu trộm nghĩ đó là duyên trời nên muốn cho cô  lớn phụng thị cao nhân, chẳng hay cao ư ra sao?" Nghe Hoàn ông nói, Mẫn Trai đinh ninh Phương Vân là cô gái đẹp lái thuyền hồi sáng. Thoáng nghĩ tuy ḿnh đă có vợ nhưng bây giờ gặp được dịp này, ḿnh cứ nên nhận lời để được thêm vợ nữa, vừa đẹp vừa trẻ, Mẫn Trai bèn bước ra khỏi bàn tiệc, chắp tay mà nói:"Tiểu tế xin thâm tạ ơn dày của nhạc phụ!" rồi sụp xuống lạy tạ Hoàn ông. Hoàn ông bèn quay qua nói với chư khách:"Tối nay, lăo phu xin quư vị trưởng lăo chứng kiến cho buổi lễ vu quy của tiện nữ!" Chư khách đều vâng dạ. Hoàn ông bèn sai gia nhân vào nhà trong bảo Phương Vân trang điểm rồi ra sảnh đường.

Lát sau, chợt nghe có tiếng ṿng kiềng lẻng kẻng, hương xạ thơm lừng, Mẫn Trai đưa mắt nh́n th́ thấy có mười hai thị nữ diễm lệ phù cô dâu vào sảnh đường, nhưng cô dâu chẳng phải là cô gái đẹp lái thuyền hồi sáng mà là một nữ lang khác, đẹp hơn nhiều, kiều mị năo nùng, tựa đóa sen phản chiếu ánh tà dương.

Cô dâu vào sụp lạy cha cùng các vị trưởng lăo rồi được đám thị nữ nâng dậy, d́u tới ngồi trên một chiếc ghế đặt sẵn ở góc sảnh đường. Sau đó, đám thị nữ chia làm hai cánh tả hữu, khoanh tay đứng hầu cô dâu. Đưa mắt nh́n, Mẫn Trai chợt thấy trong đám thị nữ có cô gái đẹp lái thuyền hồi sáng.

Rượu được vài tuần, chợt có một tiểu nữ lang, chừng 10 tuổi, tóc cuốn trái đào, tư thái tú mạn, ánh mắt láo lia, từ trong nhà bước ra sảnh đường, chạy tới ghế cô dâu, đứng gục đầu vào ḷng cô dâu.

Hoàn ông mắng yêu tiểu nữ lang:"Tiểu nữ không ở trong khuê pḥng, ra đây làm chi?" rồi giới thiệu với chư khách:"Đây là gia tiểu nữ, tên Lục Vân. Nhờ trời, cháu được chút thông minh, thuộc hết thư kinh cổ điển!" Nói xong, Hoàn ông vẫy Lục Vân tới gần mà nói:"Đă trót ra đây th́ hăy ngâm ba chương trong bài Trúc Chi Từ để hầu chư khách!" Vâng lệnh cha, Lục Vân cất tiếng ngâm. Tiếng ngâm vừa dứt th́ Hoàn ông nói:"Tiểu nữ hăy trở lại mà đứng cạnh tỷ tỷ!" Lục Vân lại vâng lệnh cha. Hoàn ông bèn quay qua nói với Mẫn Trai:"Vương lang là một thiên tài, văn chương ắt phải lỗi lạc, vậy có thể cho lăo phu nghe một bài chăng?" Thấy tự ái được vuốt ve, Mẫn Trai bèn đáp:"Tiểu tế xin tuân ư nhạc phụ!" rồi cao giọng mà ngâm hai câu thơ ḿnh mới làm:"Nhất thân thặng hữu tu mi tại, Tiểu ẩm năng linh khối lỗi tiêu" Chư khách lấy làm thích thú, cứ ngâm đi ngâm lại măi.

Ngồi ở góc sảnh đường, cô dâu chợt cúi đầu, nói:"Câu trên th́ giống như Tôn Hành Giả dời Hỏa Vân Động, câu dưới th́ giống như Chư Bát Giới qua Tử Mẫu Hà!" Nghe thấy thế, cử toạ đều vỗ tay cười. Hoàn ông yêu cầu Mẫn Trai ngâm thêm một bài. Mẫn Trai xin ngâm bài Thủy Điểu Thi. Mới ngâm được câu đầu:"Chư đầu minh cách trách"(Đầu ao chảy róc rách, đồng âm với Đầu heo nhai lách trách) chợt Mẫn Trai quên mất câu sau nên khựng lại. Thấy thế, cô dâu cúi xuống rỉ tai em mà th́ thầm rồi che miệng cười. Lục Vân liền ngẩng đầu thưa với cha:"Để tiểu nữ đọc giùm tỷ phu câu sau!" Chẳng chờ cha trả lời, Lục Vân liền cất giọng đọc:"Cẩu định hưởng phanh ba"(Đít chó kêu bành bạch) Cả bàn tiệc cùng phá ra cười. Mẫn Trai ngượng đỏ mặt. Hoàn ông quay nh́n cô dâu, trừng mắt tức giận. Lúc đó sắc mặt Mẫn Trai mới bớt đỏ.

Hoàn ông xin Mẫn Trai nói về văn xuôi. Thầm nghĩ những người ở đảo này chẳng thể nào biết được thể văn bát cổ nơi trường thi ở Trung Nguyên nên Mẫn Trai đem bài văn bát cổ của ḿnh ra khoe. Vừa đọc xong tên đê thi:"Hiếu tai Mẫn Tử Khiên" (Hiếu thay Mẫn Tử Khiên) với câu đầu:"Thánh nhân tán đại hiền chi hiếu"(Đức Khổng Tử khen cái hiếu của Mẫn Tổn) chợt Mẫn Trai thấy Lục Vân nói:"Đức Khổng Tử chỉ gọi học tṛ bằng tên (Tổn)  chứ đâu có gọi bằng tự (Tử Khiên)? Câu Hiếu tai Mẫn Tử Khiên là của người khác đặt ra chứ câu của đức Khổng Tử phải là Hiếu tai Mẫn Tổn!" Nghe thấy thế, đột nhiên Mẫn Trai cụt hứng, bèn ngưng đọc. Hoàn ông cười, mắng con:"Con nít th́ biết cái ǵ? Người ta đang luận về văn chương chứ có luận về tên đề thi đâu?" Được Hoàn ông bênh vực, Mẫn Trai mới ngâm tiếp, nhưng cứ liếc mắt nh́n chị em cô dâu. Tuy nh́n thấy hai chị em th́ thầm, nhưng Mẫn Trai chẳng nghe thấy ǵ. Mỗi khi ngâm xong một câu, Mẫn Trai lại thuật cả lời b́nh của làng văn. Khi nghe Mẫn Trai thuật:"Tự tự thống thiết"(Lời lời cắt đau) Lục Vân thưa với cha:"Tỷ tỷ nói nên lấy kéo mà cắt bớt lời đi!" Cử toạ chẳng hiểu Lục Vân muốn nói ǵ, nhưng Hoàn ông th́ lại sợ con ḿnh khinh mạn quá nên vội nói lảng qua chuyện khác.

Ngâm xong bài văn, Mẫn Trai thuật lời tổng b́nh, trong đó có câu"Trống Yết đánh một tiếng, muôn cánh hoa đều rụng" Cô dâu lại che miệng cười, cúi xuống th́ thầm với em rồi cùng cười ngặt nghẹo. Lục Vân bèn thưa với cha:"Tỳ tỳ nói trống Yết th́ phải đánh bốn tiếng!" Cô dâu chợt tắt nụ cười, mắng em:"Con nhỏ này im ngay! Mi mà c̣n nói nữa th́ ta đánh chết!" Lục Vân bất chấp, cứ nói: "Nói lời lời cắt đau đă không thông rồi, nay lại nói trống Yết đánh một tiếng th́ càng chẳng thông!" Mọi người cùng cười ồ, rồi cùng đâm ra nghi ngờ, chẳng ai biết trống Yết đánh một tiếng là đúng hay đánh bốn tiếng mới là đúng, nên quay qua tranh luận với nhau. Hoàn ông bèn lên tiếng mắng Lục Vân rồi đứng dậy, tự tay rót rượu mời Mẫn Trai, xin lỗi về việc Lục Vân ăn nói khinh mạn.

Lúc đầu, Mẫn Trai tự cho ḿnh là kẻ tài danh, chẳng coi ai ra ǵ, có ư muốn khoe văn chương của ḿnh với chư khách, nhưng đến lúc bấy giờ th́ thần khí của Mẫn Trai tiêu tán đi đâu mất cả, mồ hôi trên trán cứ rịn ra.

Thấy thế, Hoàn ông cố t́m ra cách nói nịnh để cho Mẫn Trai khỏi ngượng. Chợt nghĩ ra một vế đối, Hoàn ông bèn nói với chư khách:"Lăo phu vừa nghĩ được một vế đối, xin chư vị đối cho!" Chư khách đồng thanh nói:"Xin lăo trượng cứ đọc!" Hoàn ông bèn đọc:"Vương tử thân biên, vô hữu nhất điểm, bất tự ngọc" (Bên cạnh chữ Vương (họ của Mẫn Trai), nếu không có một chấm th́ chẳng thành chữ Ngọc (viên ngọc)) Chư khách c̣n đang suy nghĩ để t́m vế đối hay th́ chợt Lục Vân đă lên tiếng:"Tiểu nữ xin đối là Mẫn ông đầu thượng, tái khán bán tịch, tức thành quy" (Trên đầu chữ Mẫn (tự của Mẫn Trai) chỉ cần thêm nửa chữ tịch th́ thành chữ Quy (con rùa)) Cô dâu phá ra cười, giơ tay véo vào cánh tay em. Lục Vân vùng bỏ chạy, quay đầu lại lườm chị, hỏi:"Sao tỷ tỷ lạ thế? Ḿnh chế giễu khách th́ được, c̣n người ta mới nói có một câu mà đă không muốn cho nói là cớ làm sao?" Thấy thế, Hoàn ông mắng con:"Lục Vân! Không được hỗn!" Lục Vân tủm tỉm cười rồi bỏ vào nhà trong.

Thấy đă khuya, chư khách cùng đứng dậy xin cáo biệt. Hoàn ông bèn cám ơn chư khách rồi tiễn họ ra về. Tiễn khách xong, Hoàn ông quay vào sảnh đường, sai thị nữ pḥ cô dâu về pḥng. Lát sau, Hoàn ông lại gọi thị nữ lên đưa Mẫn Trai vào pḥng cô dâu.               

          Vào pḥng, Mẫn Trai thấy đèn đuốc thắp sáng rực pḥng, chỉ có một ḿnh cô dâu đang ngồi trên giường c̣n đám thị nữ phù dâu th́ đă rút lui hết. Mẫn Trai hỏi:"Phải chăng quư danh là Phương Vân?” Cô dâu chỉ gật đầu. Thấy trong pḥng có la liệt rất nhiều đồ đạc tinh xảo được trưng bày và có rất nhiều giá sách trống không được kê sát vào tường, Mẫn Trai hỏi:"Trong pḥng có nhiều giá sách mà sao trên giá chẳng có cuốn sách nào?" Cô dâu đáp:"Càng đọc nhiều th́ càng dốt, vậy bày sách lên giá để làm chi?" Thấy cô dâu nói cạnh ḿnh, Mẫn Trai ngượng lắm, chẳng hỏi chi thêm.

Đột nhiên Phương Vân gọi vọng ra ngoài:"Minh Đang! Pha trà đem vào pḥng cho ta!" Khi nh́n thấy thị nữ Minh Đang mở cửa, bưng trà vào, Mẫn Trai mới biết Minh Đang chính là cô gái đẹp lái thuyền hồi sáng. Minh Đang đặt khay trà lên kỷ rồi lui ra, đóng cửa pḥng.

Nhớ lại chuyện Phương Vân với Lục Vân đă mấy lần nói năng ngỗ ngược, giễu cợt, làm nhục ḿnh, Mẫn Trai ngượng lắm. V́ thế, Mẫn Trai thầm nghĩ Phương Vân đă coi thường ḿnh th́ chắc giờ này nàng sẽ chẳng chịu để cho ḿnh nằm chung với nàng đâu! Chẳng ngờ, đột nhiên Mẫn Trai thấy Phương Vân mỉm cười với ḿnh, gọi ḿnh tới uống trà rồi giục ḿnh lên giường đi nghỉ. Tuy Phương Vân coi thường và chế giễu Mẫn Trai nhưng đến chuyện pḥng the th́ nàng lại rất âu yếm mặn nồng, khiến Mẫn Trai cũng phải ngạc nhiên. 

          Ở lại đảo với Phương Vân, chẳng có việc chi làm, Mẫn Trai quay ra làm thơ, ngâm vịnh cho đỡ buồn. Thấy thế, Phương Vân nói:"Thiếp có một điều muốn nói với chàng nhưng lại e chẳng biết chàng có chịu nghe hay không?" Mẫn Trai hỏi: "Điều chi?" Phương Vân đáp:"Thiếp muốn xin chàng đừng làm thơ nữa! Đó cũng là một cách để che cái sở đoản của ḿnh đi!" Nghe thấy thế, Mẫn Trai ngượng lắm,  bèn thôi, không làm thơ nữa.

V́ hàng ngày Phương Vân thường gọi Minh Đang lên hầu hạ ḿnh nên Mẫn Trai có nhiều dịp được gần gũi với Minh Đang. V́ sẵn có t́nh ư với nhau nên lâu dần Mẫn Trai với Minh Đang trở thành thân thiết. Từ đó, hễ có dịp được gặp nhau ở chỗ vắng là Mẫn Trai với Minh Đang lại cười đùa nhả nhớt với nhau.

Một hôm, Mẫn Trai nói với Phương Vân:"Tiểu sinh đă chịu cái ơn cứu mạng của Minh Đang nên tự nhủ là sẽ đền đáp lại!" Phương Vân cười, nói:"Chàng muốn đền đáp thị th́ cũng dễ thôi!" Từ đó, cứ mỗi lần hai vợ chồng đùa bỡn với nhau ở trong pḥng, Phương Vân lại gọi Minh Đang vào dự, khiến Mẫn Trai với Minh Đang mỗi ngày một thêm quấn quưt. Lâu dần, hai người lén lút ḥ hẹn tới nơi vắng vẻ để giao hoan. Phương Vân biết chuyện nhưng chỉ cười.

Một hôm, Phương Vân nói với Mẫn Trai:"Thị nữ Minh Đang có cái cơ phận sinh dục cực kỳ nguy hiểm, chàng chẳng nên gần gũi với thị nữa, kẻo sẽ mang họa vào thân!" Mẫn Trai trừng mắt nh́n Phương Vân mà chối:"Ai nói với nàng như thế? Chẳng bao giờ có chuyện ấy cả!" Phương Vân chỉ lắc đầu cười, chẳng nói chi thêm.       

          Một tối, hai chị em Phương Vân sang nhà nữ lang hàng xóm chơi. Được dịp, Mẫn Trai đi t́m Minh Đang, rủ lên pḥng ḿnh giao hoan. Sau cuộc hoan lạc, Minh Đang dời khỏi pḥng. Đột nhiên, Mẫn Trai thấy cơ phận sinh dục của ḿnh bị đau nhức vô tả nên lo sợ lắm. Lát sau, tự nhiên thấy cơn đau nhức biến mất, Mẫn Trai lại lấy làm lạ, vội cởi bỏ y phục để quan sát.. Thấy nó đă bị teo, Mẫn Trai kinh hoàng tột độ, nhưng cũng chẳng biết phải làm thế nào!

Tới khuya, khi thấy Phương Vân về, Mẫn Trai nói:"Chẳng hiểu tại sao tự nhiên cơ phận sinh dục của tiểu sinh bị teo lại!" Phương Vân mỉm cười, đáp: "Chẳng phải là tự nhiên đâu! Chắc là tại thị nữ Minh Đang đền ơn chàng đó thôi!" Mẫn Trai đành phải thú thực mọi chuyện lăng nhăng của ḿnh với Phương Vân, rồi hỏi:"Nàng có phương cách chi chữa được bệnh này cho tiểu sinh không?" Phương Vân cười, đáp:"Tai ương do chính ḿnh gây ra cho ḿnh th́ người khác làm sao mà giải trừ giùm được? Bây giờ chẳng thấy đau nhức chi nữa th́ cũng được rồi!" Mẫn Trai chỉ biết thở dài. 

          Tuần sau, thấy cơ phận sinh dục của ḿnh vẫn chưa hồi phục, Mẫn Trai lo lắng lắm, nhưng Phương Vân vẫn làm ngơ. Tuy nhiên, hàng ngày, Phương Vân rất buồn, thường ngồi nh́n Mẫn Trai chằm chặp, nước mắt lưng tṛng, đôi mắt long lanh, sáng tựa sao mai. Thấy Phương Vân buồn, một hôm Mẫn Trai nói đùa: "Người ta thường nói nếu ḷng thanh thản th́ mắt sáng ra. Nay mắt nàng sáng ra th́ chắc là ḷng nàng thanh thản!" Phương Vân bật cười rồi cũng nói đùa lại: "Người ta cũng thường nói nếu ḷng bất chính th́ mắt tối đi. Nay mắt chàng tối đi th́ chắc là ḷng chàng bất chính!" Hai vợ chồng cùng phá ra cười.

Nhân dịp này, Mẫn Trai lại năn nỉ Phương Vân:"Xin nàng hăy t́m cách chữa bệnh cho tiểu sinh!" Phương Vân đáp:"V́ thiếp thành thực yêu thương chàng nên trước kia thiếp mới chân thành báo động cho chàng biết chuyện gần gũi với thị nữ Minh Đang là cực kỳ nguy hiểm. Chắc chàng nghĩ thiếp ghen tuông, đặt điều nói xàm để ngăn cản chàng nên chàng mới coi thường, bỏ ngoài tai lời báo động chân thành ấy. Nếu chàng chịu nghe lời thiếp th́ đâu có đến nỗi này? Nay chuyện đă lỡ xảy ra như thế này rồi th́ thiếp cũng đành bó tay, chẳng có cách chi mà chữa được bệnh cho chàng!" Nghe Phương Vân nói, biết bệnh t́nh của ḿnh đă tuyệt vọng, chẳng c̣n phương cách chi cứu chữa được, Mẫn Trai đành phải chịu vậy.

Ba tháng sau.

Một hôm, bỗng Mẫn Trai nhớ nhà. Nghĩ đến cha già mẹ yếu, vợ dại con thơ, Mẫn Trai nói với Phương Vân:"Tiểu sinh muốn về thăm gia đ́nh!" Phương Vân nói:"Chàng muốn về th́ cứ việc về, duy có điều là đă về rồi th́ chẳng thể nào xum họp với thiếp được nữa!" Mẫn Trai khóc sướt mướt, nói:"Xin nàng hăy cùng về với tiểu sinh!" Phương Vân lặng im suy nghĩ. Thấy Phương Vân có thể xiêu ḷng, Mẫn Trai liền tận t́nh năn nỉ. Cuối cùng, quả nhiên Phương Vân nhận lời theo Mẫn Trai về quê.

Sáng sau, Phương Vân tŕnh lại với cha, rồi nói:"Nay tiểu nữ xin phụ thân quyết định cho!" Hoàn ông đáp:"Đă lấy chồng th́ phải tự quyết định lấy cuộc sống của ḿnh!" Phương Vân bèn xin phép cha được theo chồng về quê. Hoàn ông ưng thuận ngay, rồi chọn ngày lành tháng tốt cho hai vợ chồng lên đường.

 

Tới ngày lên đường, Hoàn ông sai gia nhân bày tiệc tiễn hành. Lục Vân cũng ra dự tiệc, mang theo một giỏ nhỏ, đưa tặng chị, nói:"Nay tỷ tỷ từ biệt phụ thân với tiểu muội để vào đất liền, tiểu muội muốn tặng tỷ tỷ một món quà!" Phương Vân hỏi:"Quà chi đó?" Lục Vân đáp:"V́ lo tỷ tỷ chẳng có nhà ở, tiểu muội đă tự tay hái cỏ, bện ra một vật để tặng tỷ tỷ. Vào đất liền, xin tỷ tỷ cứ dùng món quà này làm nơi tạm trú. Xin đừng coi thường mà vứt nó đi nghe!" Phương Vân nói:"Cám ơn tiểu muội rất nhiều! Tỷ tỷ hứa là sẽ chẳng vứt nó đi đâu!" rồi đưa tay ra nhận giỏ.

Chú mục coi kỹ, Phương Vân thấy trong giỏ có một ṭa nhà chính với hơn chục ṭa nhà phụ. Tuy là các ṭa nhà tí hon, nhưng ṭa nào cũng có rường cột hẳn hoi. Trong mỗi ṭa đều có đủ màn trướng, giường sập, vật nào cũng chỉ nhỏ bằng hạt gạo. Coi xong, Phương Vân đưa cho Mẫn Trai coi.

Đón lấy coi xong, Mẫn Trai nói:"Trên trần thế, tài khéo của Lục muội quả là vô song! Lục muội cũng chỉ là người mà sao lại khéo đến thế?" Phương Vân cười, nói:"Thú thực với chàng, tỷ muội thiếp chẳng phải là người!" Mẫn Trai hỏi:"Chẳng phải là người th́ là chi?" Phương Vân đáp:"Là địa tiên!" Mẫn Trai hỏi:"Là địa tiên th́ đâu có thể theo tiểu sinh vào ở trong đất liền được?" Phương Vân đáp: "Đúng thế! Lẽ ra th́ thiếp chẳng thể mà cũng chẳng muốn theo chàng vào ở trong đất liền, nhưng v́ thiếp có túc duyên với chàng mà chàng th́ c̣n cha già nên thiếp mới chiều ư chàng mà nghe theo đó thôi! Tuy nhiên thiếp cũng chỉ ở tạm ít năm thôi! Khi nào cha chàng hưởng hết tuổi trời, chúng ḿnh sẽ trở về đây vĩnh cư!"

Chờ cho hai người nói chuyện xong, Hoàn ông mới hỏi Mẫn Trai:"Vương lang muốn về quê bằng đường thủy hay đường bộ?" Vốn vẫn sợ đi đường thủy sóng gió hiểm nghèo nhưng cứ thắc mắc rằng làm chi có đường bộ nào băng qua biển để cho ḿnh về quê, Mẫn Trai bèn hỏi:"Thưa nhạc phụ, tiểu tế nghĩ ngoài khơi làm chi có đường bộ nào nối đảo này với đất liền đâu?" Hoàn ông cười, nói: "Th́ cứ chọn đi!" Mẫn Trai bèn thưa:"Tiểu tế xin được chọn cách về quê bằng đường bộ!" Hoàn ông bèn sai gia nhân sửa soạn ngựa xe.

Khi tiệc tan, Mẫn Trai ra khỏi sảnh đường th́ thấy có một cỗ xe ngựa lớn chực sẵn dưới thềm, có xa phu và mười hai thị nữ theo hầu đă ngồi sẵn trong xe. Mẫn Trai bèn sụp lạy Hoàn ông rồi chào từ biệt mọi người mà lên xe. Phương Vân cũng lạy cha, chào em và gia nhân rồi lên xe theo chồng.

Ngựa phi nước đại. Chẳng bao lâu, xe đă phóng tới bờ biển. Mẫn Trai c̣n đang thắc mắc chẳng hiểu xe sẽ chạy theo đường nào th́ chợt thấy Phương Vân cầm một giải lụa, hướng về phương nam mà ném. Giải lụa bung ra biến thành một đường đê trên mặt biển, rộng chừng hai trượng. Xe phóng lên đường đê. Mẫn Trai thấy xe chạy tới đâu th́ đường đê trước mặt dài ra tới đó c̣n đường đê sau lưng th́ cụt dần đi. Trong khoảnh khắc, xe đă lăn bánh vào đất liền.

Khi xe về tới gần quê Mẫn Trai, Phương Vân nh́n thấy ở đằng xa có một hồ nưóc lớn, phong cảnh hùng vĩ thanh tịnh, liền bảo xa phu giong xe tới đó.

Phương Vân xuống xe, sai thị nữ đem giỏ quà của em gái tặng, lấy các ṭa nhà tí hon ra bày trên ngọn đồi cạnh hồ. Rồi Phương Vân phù phép biến các ṭa nhà ấy thành một dinh cơ lớn, giống hệt dinh cơ của Hoàn ông trên đảo. Sau đó, Phương Vân chia các ṭa nhà phụ cho xa phu và mười hai thị nữ cư ngụ. Tất cả mọi người cùng vào nhà, cởi bỏ hành trang.

Sau cùng, Phương Vân dẫn Mẫn Trai vào ṭa nhà chính. Mẫn Trai thấy các pḥng ốc trong ṭa nhà ấy giống hệt các pḥng ốc trong ṭa nhà của Hoàn ông trên đảo, từ pḥng ngủ của Phương Vân cho tới tủ giường bàn ghế đều giống hệt như thế. Dọn dẹp, ăn uống xong th́ trời vừa tối. Mọi người cùng đi nghỉ.

Sáng sau, Phương Vân sai xa phu giong xe cho Mẫn Trai đi đón Vương ông.

Về tới quê xưa, thấy ngôi nhà của cha mẹ ḿnh đă thuộc về người khác, Mẫn Trai bèn sang hàng xóm hỏi thăm. Được biết mẹ và vợ ḿnh đều đă mất, con ḿnh là Vương Tích thua cờ bạc, phải bán sạch nhà cửa ruộng nương cho người khác để lấy tiền trả nợ, rồi dẫn Vương ông đi thuê một căn nhà nhỏ ở thôn tây. Tuy Vương ông có khuyên can cháu nhưng v́ ông đă già yếu nên cháu chẳng nghe lời.

Trên đường từ đảo về quê, Mẫn Trai vẫn c̣n ôm hoài băo đi t́m công danh, nhưng đến khi được nghe hàng xóm thuật chuyện gia đ́nh ḿnh nát tan như thế th́ đột nhiên Mẫn Trai mất hẳn hoài băo ấy v́ nghĩ rằng dù ḿnh có t́m được công danh đi nữa th́ sự hiển vinh cũng chỉ như giấc mộng mà thôi. Mẫn Trai bèn cám ơn hàng xóm rồi ra xe, bảo xa phu giong xe cho ḿnh tới thôn tây.

Gặp cha, thấy cha già yếu hom hem, áo quần rách rưới, Mẫn Trai động ḷng thương xót, oà lên khóc, rồi nói:"Con vừa từ phương xa về tới nhà cũ th́ được biết mẹ con và vợ con đều đă mất, cha và cháu Tích đă dọn tới đây! Cha có được khoẻ không?" Vương ông đáp:"Khoẻ!" Hỏi:"Cháu Tích đâu rồi?" Đáp:"Y đi đánh bạc!" Mẫn Trai bèn nói:"Con đă có vợ hai, họ Hoàn, tên Phương Vân. Con vừa đem vợ con về quê nhưng chúng con không về làng này ở nữa, mà ở cách đây ít dặm. Nay con về đây để mời cha tới đó ở chung với chúng con!" Vương ông chẳng nói năng chi, chỉ lầm lũi đi thu nhặt những đồ dùng quen thuộc để đem theo. Mẫn Trai bèn đỡ cha lên xe, bảo xa phu giong xe về nhà.

Tới cổng, khi Vương ông vừa xuống xe th́ Phương Vân đă đứng sẵn ở đó để lạy chào, mời Vương Ông vào sảnh đường. Phương Vân tự tay đi nấu nước tắm, lấy y phục mới đem vào pḥng tắm, mời Vương ông đi tắm. Sau đó, Phương Vân mời Vương ông vào pḥng riêng nằm nghỉ. Lát sau, Phương Vân sai thị nữ bày tiệc rượu, mời Vương ông ra yến ẩm, đàm đạo cùng vợ chồng ḿnh.

V́ Phương Vân phụng dưỡng cha chồng chu đáo hơn cả con dâu các nhà thế gia nên được Vương ông quư mến lắm.

Nghe tin cha về, Vương Tích vội t́m tới nhà cha, gơ cổng. Thị nữ vào tŕnh. Mẫn Trai giận lắm, dặn thị nữ không được cho vào. Vương Tích chẳng chịu đi, cứ đựng ở ngoài cổng. Thị nữ vào tŕnh lại. Mẫn Trai bèn sai thị nữ đem hai chục lạng vàng ra cổng đưa cho Vương Tích mà nhắn:"Hăy dùng vàng này mà đi cưới vợ, mưu đồ lấy cuộc sống riêng, nhưng không được bén mảng tới đây nữa! Nếu chẳng nghe lời th́ sẽ chết đ̣n!" Nhận vàng xong, Vương Tích c̣n đứng khóc lóc hồi lâu rồi mới chịu đi. Tuân lời cha, Vương Tích đem vàng đi cưới vợ, một cô gái họ Trần. Vương Tích sợ vợ lắm. Trần thị canh giữ chồng rất nghiêm nhặt, nhất quyết không cho đi đánh bạc nữa. Tuy thỉnh thoảng Vương Tích vẫn trốn vợ đi đánh bạc nhưng cũng chỉ dám trốn đi tchốc lát rồi lại về nhà ngay, chứ không c̣n dám đi biền biệt như khi c̣n ở với ông nội.  

Từ lúc về quê, Mẫn Trai chỉ đóng cửa ở nhà, chẳng ra giao thiệp với ai. Tuy nhiên, thỉnh thoảng có bạn bè cũ nghe tin Mẫn Trai đă về, t́m tới thăm hỏi th́ Mẫn Trai vẫn bảo thị nữ ra mời vào sảnh đường, tiếp đăi nồng hậu, giữ lại yến ẩm, hàn huyên chuyện cũ. Bạn bè tới thăm đêu nói rằng Mẫn Trai đă thay đổi hẳn tính nết, rất khiêm tốn chứ không c̣n cao ngạo như trước.

Trong số bạn bè t́m tới thăm, có cả Tử Giới. V́ Mẫn Trai thân với Tử Giới hơn cả nên khi Tử Giới tới thăm th́ Mẫn Trai giữ ỏ lại chơi lâu, hàn huyên thân mật, biếu tặng nhiều của cải. Trong lúc đàm đạo, Mẫn Trai hỏi về chuyện học hành thi cử th́ mới biết Tử Giới vẫn c̣n là nho sinh bất đắc chí, v́ tuy là danh sĩ nhưng cứ đi thi là hỏng.

Bốn năm sau, Vương ông mất. Phương Vân bèn bỏ ra vạn quan tiền để làm ma cho Vương ông, đầy đủ mọi lễ nghi.

Nghe tin ông nội mất, Vương Tích cũng dắt vợ tới nhà cha để chịu tang. Lúc đó Mẫn Trai mới cho vợ chồng Vương Tích vào nhà. Nhân tang lễ này, Trần thị mới có dịp tới chào lạy cha mẹ chồng. Coi tướng Trần thị, Phương Vân nói với Mẫn Trai:"Con dâu này có thể gây dựng được cơ nghiệp cho con trai!" rồi lấy ra 300 lạng vàng, đưa cho Trần thị mà nói:"Con hăy cầm lấy, đem về làm vốn, mua nhà tậu ruộng, gây dựng cơ nghiệp cho chồng!" Trần thị bèn sụp lạy tạ Phương Vân rồi nhận vàng mà lui.          

Hôm sau lễ đưa đám, Tử Giới tới rủ Vương Tích cùng đi thăm Mẫn Trai. Tới nơi, thấy dinh cơ của Mẫn Trai đă biến mất, hai chú cháu ngỡ ngàng kinh ngạc. Lát sau, hai chú cháu cùng thở dài, thẫn thờ rủ nhau ra về.

Từ đó, Phương Vân và Mẫn Trai cùng tuyệt vô âm tín.

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com