www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:

 


 
LIÊU TRAI C D

 

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán

Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas
 

 

 
 

 

273. NÔNG NHÂN 

 

A tử thương hoàng cánh độn h́nh

Hà sừ đái lạp nghi­­ễm thần linh

Nhân gian sắc lặc phi vô chú

Hợp dữ ương ca nhất lệ thinh


 
 

273. CHỒN SỢ NHÀ NÔNG

         
         
Huyện Thái Nguyên tỉnh Sơn Tây, có nông phu Thẩm Hà, cùng vợ là Hàn thị, cư ngụ trong thôn Ỷ Lan ở chân núi Ích Sơn.

          Một hôm, Thẩm Hà ra đồng làm cỏ. Đến trưa, Hàn thị nấu một nồi cơm lớn đem ra bờ ruộng cho chồng. Thẩm Hà chỉ ăn hết một nửa, lấy vung đậy, để nồi trên bờ. Gần tối, Thẩm Hà nghỉ làm cỏ, rửa tay rồi đến lấy nồi đem về. Mở vung ra coi thấy cơm dư đă biến mất, Thẩm Hà lấy làm lạ. Hôm sau, thấy chuyện ấy lại xảy ra, Thẩm Hà để ư ŕnh.

          Ngày thứ ba, ăn trưa xong, Thẩm Hà lại đậy vung, để nồi trên bờ, rồi xuống ruộng ngồi ŕnh. Lát sau, Thẩm Hà nh́n thấy một con chồn từ trên núi chạy xuống, mon men tới nồi, ngoạm vung bỏ sang bên, tḥ đầu vào nồi khoắng cơm ăn. Nín thở, Thẩm Hà nắm chắc chuôi dao, dón dén đến cạnh chồn, giơ dao chém mạnh. Nhát dao chém trật, chồn vùng bỏ chạy, chân dẫm phải nồi, khiến nồi lật úp, chụp chồn ở trong. Kinh hăi quá, chồn vùng mạnh, khiến nồi vỡ một mảnh. Tḥ đầu nh́n, thấy có người, chồn vội phóng ra khỏi nồi, chạy vụt lên núi.

          Mười năm sau.

          Ở làng Hoàng Cốc, phía nam núi Ích Sơn, có gia đ́nh phú ông họ Hàn mới dọn tới cư ngụ. Hàn ông có người con gái rất đẹp, tên là Hàn Tiểu Dung.

          Một đêm, có một con chồn, không biết từ đâu tới, lẻn vào pḥng Tiểu Dung. Nh́n thấy chồn hóa thành một gă thanh niên tuấn tú, tiến lại gần ḿnh, Tiểu Dung kinh hăi, há miệng hô to. Gă thanh niên vội lấy tay bịt miệng Tiểu Dung lại mà cưỡng chiếm.

          Gần sáng, gă ngang nhiên bước ra khỏi pḥng, rồi lững thững bước ra khỏi cổng.

          Lạ một điều là trong nhà Hàn ông, chỉ có một ḿnh Tiểu Dung nh́n thấy gă, c̣n những người khác, dù có gặp gă cũng chẳng nh́n thấy ǵ. V́ thế, gă ngang nhiên lững thững bước ra khỏi nhà mà không gia nhân nào trong nhà nh́n thấy gă.

Sáng ra, Tiểu Dung nói nhỏ với mẹ. Hàn bà thuật lại cho chồng nghe.

Hàn ông bèn sai gia nhân đi mời thầy pháp tới nhà, lập đàn cúng tế­­, vẽ mấy lá bùa dán lên tường trong pḥng con gái để trừ chồn.

          Đêm ấy, gă chồn lại tới. Thấy mấy lá bùa, gă cười, nói:"Nàng đă thấy chưa? Thầy pháp vẽ mấy lá bùa dán lên tường như thế kia th́ làm ǵ được ta?"

          Thấy gă nói đúng, Tiểu Dung giả bộ vồn vă âu yếm, nói:"Chàng có đạo thuật cao thâm, thiếp được làm vợ, cũng hănh diện lắm, chẳng mong chi hơn! Thế nhưng chàng có dám quả quyết rằng chàng chẳng sợ ai không?" Đang cao hứng, gă đáp:"Ta chẳng sợ ai cả, chỉ trừ một người!" Hỏi:"Người ấy là ai?" Đáp:"Là một nông phu!" Hỏi:"Nông phu ấy có pháp thuật cao thâm lắm hay sao mà chàng phải sợ?" Đáp:"‘Ổng có pháp thuật ǵ đâu!" Hỏi:"‘Ổng không có pháp thuật ǵ th́ tại sao mà chàng phải sợ?" Đáp:"V́ 10 năm về trước, khi ta c̣n cư ngụ trên núi Ích Sơn, phía bắc làng này, ta hay xuống ruộng ăn vụng cơm dư của ổng. Một hôm, ta đang ăn vụng th́ bị ổng cầm dao chém lén, may mà không trúng. Nếu trúng th́ đâu ta c̣n sống đến ngày nay để được hạnh phúc với nàng? Bây giờ nghĩ lại, ta vẫn c̣n thấy sợ ổng!" Hỏi:"‘Ổng tên chi?" Đáp:"Ta không biết tên ổng, nhưng ta biết ổng đội nón rộng vành!"

          Sáng sau, Tiểu Dung thuật chuyện cho mẹ nghe. Hàn bà bèn thuật lại với chồng. Hàn ông muốn nhờ người đi t́m nông phu ấy, nhưng v́ không biết tên họ, nhà cửa, nên cũng chẳng biết làm thế nào.

          Trong nhà Hàn ông, có gia nhân Dương Mịch, nghe lén được câu chuyện gă chồn cưỡng chiếm tiểu thư, bèn tới thôn Ỷ Lan ở chân núi Ích Sơn, thuật lại cho một đám thôn dân đứng nghe. T́nh cờ, Thẩm Hà cũng có mặt trong đám thôn dân ấy! Nghe Dương Mịch thuật xong, Thẩm Hà buột miệng kêu:"Lạ quá! Lạ quá!" Dương Mịch cười, hỏi:"Chuyện này cũng thường thôi chứ có ǵ là lạ quá đâu?" Thẩm Hà đáp:"Mỗ kêu lạ là v́ mỗ thấy chuyện ấy giống hệt chuyện bản thân mỗ!" Hỏi:"Giống như thế nào?" Đáp:"10 năm về trước, mỗ cũng chém hụt một con chồn ăn vụng cơm dư trong nồi mỗ để trên bờ ruộng!" Dương Mịch bèn hỏi thăm tên họ, nhà cửa của Thẩm Hà.

          Về nhà, Dương Mịch tŕnh báo với Hàn ông. Nghe xong, Hàn ông mừng lắm, vội sai Dương Mịch cưỡi ngựa đi mời Thẩm Hà tới nhà ḿnh. Được Hàn ông mời, Thẩm Hà nhận lời đi theo.

Tới nơi, Thẩm Hà được Hàn ông đón tiếp niềm nở, mời vào pḥng khách ngồi. Hàn ông nói:"Tôi mời ông tới ở chơi đêm nay, là cốt nhờ ông trừ chồn cho gia nữ! Gia đ́nh tôi không dám quên ơn!" Thẩm Hà cười, nói:"Mười năm về trước, tôi có ŕnh chém một con chồn, nhưng chắc ǵ con chồn ấy đă là gă chồn đang quấy phá lệnh nữ? Vả lại dù có đúng là gă th́ nay gă đă tu luyện được đạo thuật cao thâm, thầy pháp trừ c̣n không nổi, huống chi là kẻ nông phu này?" Hàn ông chẳng nghe, cứ ép:"Th́ ông cứ thử làm phước xem sao! Trừ được th́ tốt mà không trừ được cũng có sao đâu? Gă sợ h́nh ảnh ông đội nón rộng vành lắm! Tôi nghĩ ông chỉ cần đội nón rộng vành rồi bước vào pḥng gia nữ là sẽ trừ được gă ngay!" Thẩm Hà đành nhận lời.

Hàn ông bèn sai gia nhân lấy quần áo nông phu, nón rộng vành, thanh đao sắc, đem vào để trong căn pḥng sát pḥng con gái. Hàn ông lại bảo vợ nói với con gái để hé cửa pḥng và khi nào gă chồn tới th́ ho ba tiếng.

Tối ấy, Hàn ông sai gia nhân bày tiệc khoản đăi Thẩm Hà. Yến ẩm xong, Hàn ông sai gia nhân dẫn Thẩm Hà vào nghỉ trong căn pḥng sát pḥng con gái.

Đêm ấy, khi nghe thấy ba tiếng ho ở pḥng bên, Thẩm Hà vội nhỏm dậy, mặc quần áo nông phu, đội nón rộng vành, cầm thanh đao sắc, mở cửa pḥng bên, bước vào rồi khóa lại ngay. Tuy chỉ thấy trong pḥng có đèn sáng, với Tiểu Dung nằm trên giường, chứ không thấy gă chồn đâu, Thẩm Hà vẫn cứ cầm thanh đao chém phập xuống sàn gỗ, rồi giả bộ giận dữ mà quát:"Hay quá! Suốt 10 năm qua, ngày nào ta cũng đi t́m mi mà không gặp! Không ngờ hôm nay ta lại gặp mi ở đây! Vậy th́ hôm nay đúng là ngày mi tận số!" Vừa quát xong, Thẩm Hà liền nghe thấy tiếng khóc thút thít ở góc pḥng. Được thể, Thẩm Hà lại ra uy nạt nộ:"C̣n khóc nỗi ǵ? Vươn cổ ra mà chịu chém!" Tức th́ có tiếng mếu máo van lơn:"Tiểu nhân trăm lạy ngài! Xin ngài tha mạng! Tiểu nhân trăm lạy ngài! Xin ngài tha mạng!" Giả bộ suy nghĩ, Thẩm Hà im lặng hồi lâu, rồi nói:"Mi đă biết tội th́ ta cũng mở ḷng hiếu sinh mà tha mạng cho! Thế nhưng, mi phải thề với ta là kể từ nay, không bao giờ mi được bén mảng tới ngôi nhà này nữa!" Tức th́ có tiếng thề rối rít:"Tiểu nhân xin thề! Tiểu nhân xin thề!" Thế rồi, cửa pḥng tự động mở toang, trong pḥng im bặt tiếng nói. Thẩm Hà bèn an ủi Tiểu Dung rồi quay về pḥng ḿnh.

Tuy Thẩm Hà không nh́n thấy gă chồn nhưng Tiểu Dung lại nh́n thấy gă rất rơ, từ lúc gă rúc vào góc pḥng, mặt mày tái mét, khóc lóc van lơn, cho đến khi gă đứng dậy, dón dén ra mở cửa, lủi thủi ôm đầu chạy.

          Sáng sau, Hàn ông dùng rất nhiều vàng bạc để tạ ơn Thẩm Hà rồi sai Dương Mịch cưỡi ngựa đưa Thẩm Hà vê.

          Từ đó, nhà Hàn ông không c̣n bị gă chồn tới quấy phá nữa. 

 

 

 
 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com