www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 
 

 

272. THÁI VI ÔNG 

 

Tài trừu lợi kiếm hựu điêu cung

Vơ khố cư nhiên xuất bất cùng

Phúc lư tàng đao hư ngữ nhĩ

Na tri chân hữu Thái Vi Ông


 
 

272. QUÂN SƯ DÙNG YÊU THUẬT

          Trung quốc, sau khi nhà Thanh đoạt ngôi của nhà Minh, nơi nào cũng có giặc nổi lên.

          Ở huyện Ư Lăng tỉnh Sơn Đông, có kẻ họ Lưu, tên Chi Sinh, tự xưng là Lưu tướng quân, thiết lập ra một trại huấn luyện quân sĩ, chiêu mộ được mấy vạn thanh niên, với mục đích đào tạo một đoàn quân tinh nhuệ để kéo xuống miền Nam, chiếm đoạt mấy tỉnh.

          Một hôm, có một người to béo phục phịch, mặc áo rách, hở cả bụng, đến cổng trại, xin gặp Chí Sinh. Chi Sinh cho mời vào, hỏi:"Họ tên tiên sinh là ǵ?" Người ấy đáp:"Tôi họ Thái, tên Vi Ông!" Hỏi:"Có việc chi mà tiên sinh tới đây?" Đáp:"Tôi tới đây để xin việc làm. Xin tướng quân cho tôi làm kẻ phụ tá huấn luyện quân sĩ!" Chi Sinh bèn hỏi về binh pháp. Vi Ông đối đáp rất trôi chảy. Chí Sinh thích lắm, liền lưu lại trong quân, phong cho chức quân sư. Rồi Chi Sinh sai lính hầu đi lấy một thanh đao tốt đem ra tặng quân sư. Vi Ông vội gạt đi, nói:"Đa tạ tướng quân đă có mỹ ư ban tặng cho tôi một thanh đao tốt! Tuy nhiên tôi đă có binh khí riêng, xin tướng quân đừng ban cho nữa!"

Chi Sinh hỏi:"Binh khí riêng của tiên sinh đâu?" Vi Ông bèn phanh áo, phơi bụng, bày ra một lỗ rốn rộng và sâu, có thể đút lọt một con gà. Rồi Vi Ông hít hơi, ph́nh bụng, lấy tay vỗ rốn. Tức th́, ở rốn có một chuôi kiếm ḷi ra. Vi Ông bèn nắm chuôi mà rút ra một thanh kiếm, lưỡi sáng trắng như sương. Thấy Vi Ông biểu diễn như thế, Chi Sinh rất sửng sốt, kinh ngạc.

Tuy nhiên, v́ nghi rằng Vi Ông chỉ có mấy yêu thuật mọn, Chi Sinh hỏi:"Chắc trong bụng tiên sinh chỉ có một thanh kiếm này thôi, phải không?" Vi Ông lắc đầu, ngửa mặt lên trời cười ha hả, rồi lấy tay chỉ bụng mà đáp: "Thưa tướng quân, không phải thế! Bụng tôi là cả một kho vơ khí! Tướng quân muốn có binh khí nào, tôi cũng có thể lấy ra được!" Chi Sinh bèn thử: "Tôi muốn có cung tên!" Vi Ông bèn hít hơi, ph́nh bụng, lấy tay vỗ rốn. Tức th́, ở rốn có một đầu cung ḷi ra. Vi Ông liền nắm đầu mà rút ra một cái cung chạm trổ rất đẹp. Vi Ông lại hít hơi, ph́nh bụng, lấy tay vỗ rốn. Lần này, từ rốn của Vi Ông có một mũi tên bay ra, rơi xuống đất. Đúng như lời Vi Ông, Chi Sinh muốn có binh khí nào, Vi Ông cũng lấy ra được từ bụng ḿnh.

Sau khi coi xong mấy yêu thuật, Chi Sinh bảo Vi Ông dẹp những binh khí vừa lấy từ bụng ra. Vi Ông tuân lệnh, tra kiếm vào rốn, nhét cung tên vào bụng. Trong khoảnh khắc, các vơ khí lấy từ bụng ra lại biến mất.

Thấy thế, Chi Sinh phục lắm, tấm tắc khen Vi Ông giỏi như thần. Rồi Chi Sinh cho phép Vi Ông được ăn cùng mâm, nằm cùng chiếu với ḿnh.

Tuy trong doanh trại, Chi Sinh đă ban hành nhiều nghiêm lệnh, nhưng v́ chiêu mộ bừa băi, đoàn quân của Chi Sinh rất ô hợp. Hàng ngày, có rất nhiều kẻ bỏ doanh trại, lẻn ra ngoài cướp bóc dân chúng, hăm hiếp phụ nữ.

Một hôm, Vi Ông nói với Chi Sinh:"Tôi nghe nói việc binh quư ở kỷ luật. Nay tôi thấy đoàn quân của tướng quân vô kỷ luật, thường bỏ doanh trại lẻn ra ngoài cướp bóc dân chúng, hăm hiếp phụ nữ, khiến dân chúng trong vùng căm phẫn, oán hận. Bây giờ tướng quân thống lĩnh đoàn quân này mà cứ dung túng cho mấy vạn quân sĩ làm những điều thất nhân tâm như thế th́ chắc chắn là tướng quân sẽ đi vào con đường bại vong!" Nghe Vi Ông nói, Chi Sinh như người tỉnh ngộ, vội ban nghiêm lệnh cho các thủ lănh phải kiểm soát chặt chẽ đội ngũ của ḿnh, và phải chém đầu ngay những quân sĩ đă đi cướp bóc, hăm hiếp.

Khi nghiêm lệnh được ban ra, tuy quân sĩ có sợ hăi hơn, đoàn quân có kỷ luật hơn, nhưng nghiêm lệnh cũng không sao ngăn hẳn được việc quân sĩ bỏ trại, lẻn ra ngoài cướp bóc, hăm hiếp.

Biết Vi Ông đă xúi giục Chi Sinh ban nghiêm lệnh, quân sĩ rất căm phẫn, oán hận Vi Ông. Biết quân sĩ oán hận ḿnh, Vi ông cũng muốn ra oai thị chúng.

Một hôm, Vi Ông cưỡi ngựa tới thăm một trung đội trong doanh trại. Sau khi Vi Ông ra về, tự nhiên có một số quân sĩ trong trung đội lăn ra chết, đầu ĺa khỏi cổ. Cả đoàn quân nhốn nháo, không ai biết là ai đă sát hại những quân sĩ ấy? Chúng bèn họp nhau bàn tán, rồi nghi rằng chính Vi ông đă dùng yêu thuật để sát hại đồng đội của chúng. V́ thế, trước kia chúng chỉ căm phẫn, oán hận Vi Ông, th́ nay chúng thâm thù Vi Ông. Chúng bèn thỉnh cầu các thủ lănh hăy lên tŕnh báo với Chi Sinh, rồi xin Chi Sinh cho phép chúng được quyền trừ khử Vi Ông ngay. Các thủ lănh đều đồng t́nh với chúng, kéo nhau lên xin gặp Chi Sinh. Chi Sinh cho vào gặp.

Các thủ lănh đồng thanh tŕnh báo:"Thưa tướng quân, chúng tôi nghe nói từ xưa tới nay, tất cả các danh tướng đều dùng mưu lược chứ chưa hề có danh tướng nào dùng yêu thuật cả. Nay trong đoàn quân của chúng ta, thỉnh thoảng lại có một số quân sĩ vô tội bị sát hại, đầu ĺa khỏi cổ, tức là họ đă bị sát hại bằng yêu thuật. Chúng tôi nghĩ rằng kẻ ấy chỉ có thể là Thái Vi Ông chứ chẳng thể là ai khác! Nay tướng quân trọng dụng kẻ ấy, phong cho chức quân sư, khiến quân sĩ rất lo sợ, nhốn nháo, tức là tướng quân đang đi vào con đường bại vong! V́ thế chúng tôi mới nhau kéo lên đây thỉnh cầu tướng quân cho phép chúng tôi được trừ khử kẻ ấy!"

Nghe các thủ lănh tŕnh báo và đề nghị, Chi Sinh ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi gật đầu ưng thuận, cho phép họ trừ khử Vi Ông. Chí Sinh lại dặn họ phải giữ bí mật và phải giết Vi Ông vào lúc ban đêm, khi Vi Ông đang ngủ. Các thủ lănh nhận lệnh rồi xin cáo biệt.  

Đêm ấy, các thủ lănh sai quân thám báo tới ŕnh ở quanh pḥng Vi Ông. Lát sau, khi nghe quân thám báo về tŕnh rằng Vi Ông đă lên giường, đă cởi áo phanh bụng ra ngủ, đă ngáy ran như sấm, các thủ lănh mới sai quân sĩ tới vây kín pḥng Vi Ông rồi sai hai tên lính lực lưỡng, giỏi vơ nghệ, cầm đao sắc xông vào pḥng.

Vào pḥng, thấy Vi Ông đang ngủ say, ngáy ran như sấm, hai tên lính vội vung đao chém hai nhát vào cổ, đầu đứt ĺa. Hai tên lính mừng lắm, tra đao vào vỏ. Toan bước ra khỏi pḥng, chợt thấy đầu Vi Ông lại ráp liền vào cổ mà ngáy ran như cũ, chúng kinh hăi quá, vội rút đao ra khỏi vỏ mà chém hai nhát ngang bụng. Bụng Vi Ông đứt ra nhưng không có một giọt máu nào mà chỉ có một rừng vơ khí, mũi vơ khí đâm ra tua tủa. Chúng liền hô hoán, gọi đồng đội vào coi.

Quân sĩ ùa vào coi. Thấy mũi vơ khí lăm lăm hướng về phía ḿnh, chúng kinh hăi quá, không dám tới gần, lấy dáo mác cán dài, đứng ở xa mà khều vơ khí trong bụng Vi Ông cho rơi xuống đất. Đột nhiên, nỏ sắt ở trong bụng Vi Ông bắn tên ra như mưa. Một số quân sĩ bị trúng tên mà chết. Chúng thất kinh hồn vía, bỏ chạy đi báo với Chi Sinh.

Chi Sinh vội theo chúng tới pḥng Vi Ông coi. Tới nơi, mọi người chỉ thấy một pḥng ngủ trống không, c̣n Vi Ông th́ đă biến đi đâu mất tích.

 

 

 

 
 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com