www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 
 

 

271. ĐỒNG NHÂN NGỮ 

 

Mục dâm nguyên tự ư dâm lai

Mâu tử manh thời vạn niệm hôi

Thiên thị vị dao ṭng ngă thị

Chuyển di tiệp kính tại linh đài


 

   

271. TIẾNG NÓI TRONG MẮT

 

          Thủ phủ Trường An tỉnh Thiểm Tây có nho sinh Phương Đống, có vợ họ Hoa. Phương Đống học hành cũng khá nhưng có tính hiếu sắc, khinh bạc, không chịu ép ḿnh theo nghi tiết. Mỗi khi ra đường, h­ễ gặp nữ lang nào xinh đẹp là Phương Đống đi theo, bận việc chi cũng bỏ.

 

          Một năm, vào tiết Thanh minh, đang đi tản bộ ở ngoài thành, chợt thấy một cỗ xe nhỏ, mui đỏ rèm thêu, đang tiến tới phía ḿnh, Phương Đống vội đứng lại coi. Khi cỗ xe tới gần, Phương Đống thấy ở bên hông xe có một thị t́ cưỡi ngựa theo hầu và ở đằng sau xe có một đám đông thị nữ cưỡi ngựa hộ tống. Hiếu kỳ, Phương Đống chạy tới gần để xem người ngồi trong xe là ai th́ chỉ thấy rèm xe buông kín. Bị thất vọng, đang nghĩ cách nh́n được người ngồi trong xe, chợt Phương Đống thấy rèm xe cuốn lên, để lộ một nữ lang tuổi chừng đôi tám, mặt hoa da phấn, xinh đẹp cực kỳ. Thầm nghĩ chưa bao giờ ḿnh được nh́n thấy người nào xinh đẹp như thế, Phương Đống hoa mắt mất hồn, cứ đứng ngây người mà ngắm nữ lang. Chợt thấy cỗ xe tiếp tục lăn bánh, Phương Đống vội cất bước chạy theo. Xe chạy nhanh th́ Phương Đống chạy nhanh, xe chạy chậm th́ Phương Đống chạy chậm.

Chạy được chừng hơn một dặm, đột nhiên cỗ xe dừng lại, rồi nữ lang gọi thị t́ tới gần mà bảo:" Ở đằng sau xe, có đứa con nít điên rồ cứ chạy theo xe mà nh́n ta tṛng trọc, khiến ta khó chịu quá! Bây giờ ngươi hăy buông rèm xuống rồi liệu cách mà trừng phạt hắn cho ta!" Tuân lệnh nữ lang, thị t́ vội buông rèm xuống rồi quay lại nh́n Phương Đống mà mắng:"Sao đứa con nít điên rồ kia lại dám hỗn xược chạy theo xe của nương tử nhà ta mà nh́n như thế?" Phương Đống hỏi:"Dám hỏi tiểu cô, nương tử nhà tiểu cô là ai?" Thị t́ giận dữ, quát:"Là ai th́ mi cũng không được phép hỏi! Nếu là ai khác th́ ta sẽ để mặc cho mi ngắm cho đă con mắt, nhưng v́ nương tử nhà ta là tân nhân của Thất Lang trên cơi tiên, nên ta phải tuân lệnh nương tử mà trừng phạt mi đây!" Nói xong, thị t́ cúi xuống vết bánh xe, bốc một nắm cát mà ném vào mặt Phương Đống. Bị cát ném trúng, Phương Đống nhắm nghiền mắt lại. Đến khi dụi hết cát, mở mắt ra coi, Phương Đống thấy cỗ xe cùng đoàn người đă mất dạng.

 

          Về nhà, thấy mắt c̣n bị cộm, Phương Đống nhờ vợ lấy khăn lau giùm cát c̣n vướng ở bên trong. Thấy chuyện lạ, Hoa thị hỏi nguyên do. Phương Đống đành thú thật. Vạch hai mắt chồng ra coi, Hoa thị thấy không có cát mà chỉ có hai màng đục che kín con ngươi.

Hôm sau, thấy mắt càng bị cộm, nước mắt chảy ṛng ṛng, Phương Đống lại nhờ vợ xem trong mắt ḿnh có ǵ lạ không. Tới vạch mắt chồng ra coi, Hoa thị thấy vẫn chỉ có hai màng đục, nhưng đă dày hơn trước.

Ba hôm sau, hai màng đục dày cộm lên như hai đồng tiền, khiến hai mắt Phương Đống lồi ra như hai con ốc. Thế là Phương Đống bị mù, không c̣n nh́n thấy chi nữa. Hoa thị bèn chạy đi mời nhiều thầy thuốc tới nhà chữa bệnh cho chồng, nhưng thảy đều vô hiệu. Lúc đó Phương Đống mới hối hận là tại sao ḿnh lại dại dột, chạy theo xe nữ lang làm chi để rước lấy họa mù mắt.

          Bị mù, không thể đi đâu được, Phương Đống bực dọc lắm. Thấy thế, Hoa thị cũng thương hại, khuyên chồng nên tụng kinh niệm Phật để giải khuây. Nghe lời vợ, Phương Đống bèn nhờ vợ kiếm cho ḿnh một cuốn kinh Phật rồi nhờ người đọc cho nghe để học thuộc ḷng. Từ đó, suốt ngày Phương Đống chỉ ngồi xếp chân ṿng tṛn trên sập mà tụng kinh cho tinh thần được thư thái.

Trước kia, vốn thích chơi hoa lan, Phương Đống đă kiếm được đủ loại lan đem về nhà trồng, ngày nào cũng ra vườn chăm sóc tưới bón. Từ khi bị mù, Phương Đống không tự chăm sóc được vườn lan nữa, phải nhờ vợ chăm sóc giùm. Tuy nhiên, v́ Hoa thị bận quá nên không thể chăm sóc kỹ lưỡng như chồng.

          Năm sau. Một hôm đầu tiết Thanh minh, Phương Đống đang ngồi trong pḥng tụng kinh th́ chợt nghe có tiếng người từ mắt trái nói:"Ở đây tối thui như mực, bực dọc quá!" Rồi có tiếng người từ mắt phải rủ:"Nếu thế th́ ta hăy ra vườn coi hoa một lát cho khuây khỏa!" Rồi đột nhiên Phương Đống thấy hai lỗ mũi ḿnh ngứa ngáy khó chịu, tựa hồ như có hai vệt nhỏ đang ḅ ở bên trong. Lát sau, Phương Đống thấy hai vệt ấy thoát ra ngoài rồi biến mất.

 

Chừng nửa giờ sau, Phương Đống lại thấy hai vệt ấy chui vào mũi ḿnh mà ḅ lên mắt. Chợt có tiếng người từ mắt trái nói:"Đă lâu không ra vườn coi hoa, hôm nay ra coi th́ thấy cây lan trân châu đă bị chết khô!" Nghe thấy thế, Phương Đống bèn lên tiếng gọi vợ. Hoa thị chạy vào. Phương Đống hỏi:"Sao nàng không chịu tưới nước vườn hoa, để cho cây lan trân châu bị chết khô?" Hoa thị hỏi lại chồng:"Ngồi ở trong nhà, sao chàng biết là lan chết?" Phương Đống bèn thuật chuyện cho nghe. Hoa thị rất nghi hoặc, không hiểu hai vệt nhỏ trong mắt chồng ḿnh là hai vệt chi mà lại nói được tiếng người? V́ chưa tin hẳn, Hoa thị vội chạy ra vườn để coi th́ thấy đúng là cây lan trân châu đă bị chết khô.

 

          Trong ba ngày sau đó, ngày nào hai vật nhỏ cũng rủ nhau ḅ qua mũi Phương Đống để ra vườn coi hoa rồi lại trở vào pḥng, chui vào mũi, ḅ lên mắt.

 

Sáng ngày thứ tư, sau khi hai vật nhỏ đi coi hoa về, bỗng có tiếng người từ mắt trái nói:"Đường đi qua mũi bất tiện quá, chi bằng ta phá luôn hai bức vách che hai con ngươi để đi về cho tiện!" Rồi có tiếng người từ mắt phải nói:"Bức vách dày lắm, không biết có phá nổi không!" Rồi lại có tiếng người từ mắt rái nói:"Thế th́ sang đây để ta cùng phá một bức cho nhanh!"

 

Lát sau, đột nhiên Phương Đống thấy mắt bên trái bị đau như xé rồi mắt hé mở được. Chợt nh́n thấy được chiếc ghế quen thuộc vẫn để ở góc pḥng, Phương Đống mừng quá, bất giác thốt lên hai tiếng gọi vợ:"Nàng ơi!"

 

Nghe tiếng chồng gọi, Hoa thị vội chạy vào. Phương Đống bèn thuật chuyện cho nghe. Hoa thị liền vạch mắt trái của chồng ra coi th́ thấy màng che quả đă bị chọc thủng một lỗ tṛn, con ngươi lộ ra đen láy. Lỗ tṛn lan dần đến đâu th́ màng che biến dần đến đó. Khi màng che đă biến hết, Hoa thị thấy mắt bên trái của chồng đă trở lại b́nh thường nhưng tṛng mắt có hai con ngươi. Khi vh mắt phải của chồng ra coi, Hoa thị thấy màng che vẫn c̣n dày đặc. Hai vợ chồng bèn bàn tán với nhau, rồi cùng tin rằng hai vệt nhỏ đă rủ nhau sang cư ngụ ở mắt trái. Tuy bị chột một mắt nhưng mắt kia lại có hai con ngươi nên Phương Đống vẫn có thể nh́n thấy được rơ ràng mọi vật ở chung quanh.

          Từ đó, Phương Đống đổi hẳn tính nết, không c̣n chạy theo các nữ lang xinh đẹp như trước nữa.

Về sau, Phương Đống được mọi người ở Trường An ngợi khen là kẻ có đức độ.

 

 

 

 

 
 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com