www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

214. TÔ TIÊN
 

Tiên nhân tiêu tức cận như hà

Đào thực niên niên mộ thượng đa

Không thặng hoán y hà bạn thạch

Lục đài nhất lũ dạng xuân ba


 

   

214. CHUYỆN NÀNG TÔ THỊ


          Quan tể huyện Xâm Châu, tỉnh Hồ Nam, là tiên sinh Cao Minh Đồ. Khi về hưu, Cao công thuật truyện sau:

Trước kia, trong huyện có thiếu nữ họ Tô, 20 tuổi, độc thân, nhan sắc diễm lệ, tính t́nh thực thà, hiền hậu. Cha mất, Tô thị ở với mẹ trong một căn nhà gần bờ sông Xâm, sinh sống bằng nghề dệt lụa.

Cách bờ sông chừng trăm bước, có một tảng đá đỉnh bằng. Thường th́ đỉnh tảng đá ở trên mực nước, chỉ khi nào trời mưa nước lũ th́ mới ở dưới mực nước. Tô thị thường đem áo quần lên tảng đá ngồi giặt.

          Một hôm, Tô thị đang ngồi giặt th́ thấy ở đằng xa có một mảng rong xanh biếc, trông rất đẹp mắt, đang trôi tới phía ḿnh. Khi tới gần, mảng rong cứ lượn quanh tảng đá đến mươi ṿng, khiến Tô thị bị chóng mặt, trong người rạo rực, mệt mỏi. Tô thị bèn ngưng giặt, đem áo quần về nhà, lên giường nằm nghỉ.

Mấy hôm sau, thấy bụng cứ lớn dần, Tô thị kinh hăi, bèn nói với mẹ. Nắn bụng con, biết con đă thụ thai, Tô mẫu hỏi nhỏ:"Ăn nằm với ai?" Tô thị đáp:"Con chẳng ăn nằm với ai cả!" Hỏi:"Thế sao lại thụ thai?" Đáp:"Con không biết! Hôm nọ, con đem áo quần lên tảng đá ngồi giặt. Chợt nh́n thấy một mảng rong xanh biếc cứ lượn quanh tảng đá, đột nhiên con thấy chóng mặt, trong người rạo rực rồi mấy hôm sau, bụng con cứ lớn dần!" Biết con rất mực thực thà, Tô mẫu tin ngay, nhưng cứ thắc mắc, không hiểu tại sao lại có chuyện lạ như thế!

Mười tháng sau, Tô thị sanh trai. Tô mẫu khuyên:"Đem hài nhi vứt vào đống rác, chứ nếu để nuôi, người làng sẽ cười cho là không chồng mà chửa, sanh con không cha!" Tô thị không nghe, cứ nuôi con, đặt tên con là Lục Đài (=Rêu Xanh), giấu trong chiếc rương kê ở pḥng riêng, đục lỗ quanh rương để lấy không khí cho con thở. Tuy nhiên, v́ bị xấu hổ với người làng về chuyện con ḿnh không cha, nên ngoài việc đi chợ bán lụa, mua thức ăn, Tô thị ít khi ra khỏi nhà.

Trai làng đều biết chuyện ấy nhưng v́ thấy Tô thị vừa đẹp lại vừa hiền nên vẫn có nhiều chàng tới hỏi làm vợ. Tô thị đều từ chối.

V́ không bao giờ Tô thị cho Lục Đài ra khỏi nhà nên ngoài Tô thị với Tô mẫu, chưa ai nh́n thấy Lục Đài.

Bảy năm sau, Lục Đài đă lớn.

Một sáng, khi ngủ dậy, Lục Đài nói với mẹ: "Hôm nay, con muốn thưa với mẹ một chuyện!" Tô thị hỏi:"Chuyện ǵ?” Lục Đài đưa tay chỉ cái rương, đáp:"Nay con đă lớn, không thể ngủ trong cái rương này được nữa, nên xin mẹ để cho con đi!" Tô thị nói:"Th́ bây giờ con ngủ ở bên ngoài, không ngủ ở trong rương nữa, việc ǵ phải đi đâu?" Lục Đài lắc đầu, nói: "Con vẫn phải đi!" Tô thị hỏi:"V́ sao?" Đáp:"V́ nếu con ở lại đây th́ mẹ sẽ bị xấu hổ với người làng về chuyện có con hoang!" Tô thị hỏi:"Con định đi đâu?" Lục Đài đáp:"Con về nhà!” Kinh ngạc quá, Tô thị hỏi:"Nhà con ở đâu?” Lục Đài chỉ tay lên trời mà đáp:"Ở ngôi sao Măo trên Trời!” Tô thị hỏi:“Con có nhà ở trên Trời từ hồi nào?” Lục Đài cười, đáp:“Từ lâu lắm rồi!" Tô thị hỏi:"Sao tự nhiên hôm nay con lại nói lăng nhăng như thế?” Lục Đài đáp:“Không phải là con nói lăng nhăng đâu! Xin thú thực với mẹ con không phải là người!” Tô thị hỏi:"Vậy th́ con là ǵ?” Lục Đài đáp:“Con là tiên!" Tô thị khóc, hỏi:"Thế con có trở lại đây nữa không?" Lục Đài đáp: "Có!” Tô thị hỏi:"Bao giờ con mới trở lại?” Lục Đài đáp:"33 năm nữa!"

Tô thị ngạc nhiên, hỏi:"Sao lại 33 năm nữa?” Lục Đài đáp:"V́ 33 năm nữa th́ mẹ từ trần! Lúc đó, con sẽ trở lại đây để rước mẹ lên Trời!" Tô thị hỏi:"Trước khi đi, con có dặn ḍ mẹ điều chi không?” Lục Đài đáp:"Thưa có!” Tô thị hỏi:"Điều chi?” Lục Đài đáp:"V́ mẹ nghèo, nên con muốn giúp mẹ!" Tô thị hỏi:"Giúp bằng cách nào?" Lục Đài đáp:"Kể từ bữa nay, mỗi khi mẹ cần thứ ǵ th́ mẹ chỉ cần vào pḥng này, mở nắp rương ra coi là có thứ ấy nằm sẵn ở trong rương!" Nói xong, Lục Đài sụp lạy mẹ rồi xin lên đường.

Tiễn con ra cổng, Tô thị thấy có một đám mây ngũ sắc hiện ra ở dưới chân con, nâng con vút lên cao, rồi lẩn vào ṿm trời. Tô thị bèn trở vào nhà thuật truyện cho mẹ nghe. Tô mẫu cũng hết sức kinh ngạc.

Tô thị không chịu lấy chồng, sống độc thân, dệt lụa nuôi thân và nuôi mẹ. Hai mẹ con nương tựa tinh thần nhau mà sống. Tuy nhiên, v́ dân chúng trong vùng tiêu thụ rất ít lụa, Tô thị không bán được bao nhiêu, nên nhà vẫn nghèo.

Một hôm, nhà hết gạo ăn, Tô thị thương mẹ bị đói nhưng không biết phải làm thế nào. Chợt nhớ tới lời con dặn, Tô thị bèn vào pḥng riêng, mở nắp rương ra coi th́ thấy đầy một rương gạo. Tô thị liền lấy gạo ra nấu cơm mời mẹ. Từ đó, cứ mỗi khi cần thứ ǵ, Tô thị chỉ cần vào pḥng riêng mở nắp rương ra coi th́ quả nhiên là có thứ ấy nằm sẵn ở trong rương. V́ thế, hai mẹ con Tô mẫu chẳng thiếu thứ ǵ.

          Ba năm sau.

Một hôm, Tô mẫu bị bệnh nặng rồi mất. Tô thị vào mở nắp rương ra coi th́ thấy trong rương đă có sẵn  đồ khâm liệm với quan tài. Tô thị bèn nhờ người làng tới khiêng quan tài ra làm tang lễ cho Tô mẫu.

Sau tang lễ, Tô thị vẫn ở một ḿnh, sinh sống bằng những vật dụng lấy ra từ chiếc rương.

V́ thế, Tô thị không cần bước chân ra khỏi cửa, chỉ ngồi trong nhà tụng kinh niệm Phật.

Hàng xóm nhà Tô thị có quả phụ họ Phan. Thấy Tô thị c̣n trẻ mà cô đơn, Phan bà thương hại lắm, ngày nào cũng sang tṛ chuyện, bầu bạn với Tô thị.

          30 năm sau. Một hôm, Phan bà sang nhà Tô thị xin lửa nấu ăn. Chợt thấy Tô thị đang ngồi tụng kinh trước bàn thờ Phật, ḿnh mặc một bộ y phục mới, rất đẹp, Phan bà bèn tới cạnh, ngồi nói chuyện. Lát sau, Phan bà xin cáo biệt.

Về nhà nấu ăn xong, Phan bà bước ra sân th́ chợt nh́n thấy ở trên nóc nhà Tô thị có một đám mây ngũ sắc vần vũ xoay quanh, trông tựa một chiếc lọng khổng lồ. Phan bà vội lớn tiếng gọi hàng xóm. Hàng xóm ùa ra coi th́ thấy trong đám mây có một bóng người lờ mờ, mỗi lúc một hiện rơ. Sau cùng, bóng ấy hiện rơ h́nh Tô thị. Đám mây vần vũ xoay quanh mái nhà Tô thị hồi lâu rồi đột nhiên nâng vút lên cao, lẩn vào ṿm trời.

Mọi người vội chạy sang nhà Tô thị coi th́ thấy Tô thị vẫn ngồi trước bàn thờ Phật, thân thẳng, mắt nhắm, chân xếp ṿng tṛn. Họ bèn lên tiếng gọi nhưng không thấy Tô thị đáp. Họ chạy tới, đưa tay sờ mũi Tô thị th́ thấy hơi thở đă tắt. Thấy Tô thị đơn côi, không bà con thân thích, họ bèn bàn nhau thu xếp công việc ma chay cho Tô thị. Vào nhà trong, t́m được tấm vải cũ, họ bèn đem ra pḥng khách khâm liệm cho Tô thị.

Vừa khâm liệm xong, chợt mọi người thấy từ ngoài sân có một thiếu niên lạ mặt, phong thái bất phàm, bước vào nhà.

Thiếu niên lên tiếng tự giới thiệu là Lục Đài, con trai Tô thị, rồi chắp tay cảm tạ từng người đă tới khâm liệm cho mẹ ḿnh.

Tuy chưa ai biết mặt Lục Đài, nhưng v́ mọi người vẫn biết Tô thị có một trai nên không ai ngạc nhiên. Lục Đài bèn bỏ tiền ra thuê người tới nhà cử hành tang lễ cho mẹ rất trọng thể, rồi chắp tay cảm tạ từng người đă tới dự tang lễ.

Sau tang lễ, Lục Đài theo người làng đưa linh cữu mẹ đi an táng.

Khi mộ Tô thị vừa được đắp xong, đột nhiên người làng thấy Lục Đài cầm hai cây đào con tới trồng trên mộ, rồi chắp tay vái chào mọi người mà đi.

Nh́n theo, mọi người đều thấy có một đám mây ngũ sắc hiện ra dưới chân Lục Đài, nâng Lục Đài vút lên cao rồi lẩn vào ṿm trời.

Hai cây đào trồng trên mộ Tô thị được cư dân trong vùng gọi là đào Tô Tiên. 

          Năm sau, hai cây đào Tô Tiên cứ lớn dần rồi kết trái chi chít. Cư dân trong vùng bèn rủ nhau tới hái đào về ăn th́ thấy đào rất ngọt và thơm.

        Từ đó, năm nào đào Tô Tiên cũng kết trái rất sai.

Trong thời gian Cao công c̣n giữ chức quan tể huyện Xâm Châu, năm nào tiên sinh cũng tới thăm mộ Tô thị và hái đào về để làm quà biếu bà con bạn bè.

 

 

 

 
 

 

GS ĐÀM QUANG HƯNG
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com