www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng  

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú     

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

238. YÊN CHI

 

Tiểu kiếp t́nh thiên hựu kỷ hồi                   Biện minh oan uổng tạ lương môi

Ngũ hoa diệu lợi uyên ương điệp             Đông quốc tranh truyền chiết ngục tài  

 

 

   

 

238. HỌC QUAN XỬ ÁN

 

          Làng Cao Hà, huyện Đông Xương, tỉnh Sơn Đông, có người họ Biện tên Thành, làm nghề chữa bệnh trâu ḅ. Biện Thành có vợ họ Tề và một gái tên Yên Chi, đă kiều diễm lại thông minh. Hai vợ chồng thương yêu con lắm.

Khi Yên Chi tới tuổi cập kê, Biện Thành muốn kén rể ở nơi quyền quư, bèn nhờ các bà mối làm mai con ḿnh với các công tử thế gia. Tuy nhiên, các thế gia đều chê Biện Thành làm nghề hèn hạ, chẳng nhà nào chịu làm thông gia, nên Yên Chi vẫn c̣n độc thân.

Ở thôn Nam trong làng có ba gia đ́nh khá giả là các gia đ́nh họ Ngạc, họ Túc và họ Vương.

Gia đ́nh họ Ngạc gồm Ngạc ông, Ngạc bà và một trai tên Thu Chuẩn. Ngạc ông là một cử nhân, bắt con học chữ rất sớm. Thu Chuẩn rất thông minh, nổi tiếng là nho sinh giỏi ở trong vùng, tính t́nh nhă nhặn, điềm đạm, ăn nói nhỏ nhẹ, nhưng chậm chạp, nhút nhát. Hễ gặp người lạ, nhất là nữ giới, th́ Thu Chuẩn lại e thẹn như con gái. Năm Thu Chuẩn 15, Ngạc ông, Ngạc bà cùng theo nhau mà mất. Năm Thu Chuẩn 18, vừa hết tang cha mẹ, có bà mối trong vùng tới làm mai cho một cô gái họ Lại. Thu Chuẩn ưng thuận. Sau ngày cưới, vợ chồng Thu Chuẩn rất mực tương đắc. Thế nhưng, sau khi lấy chồng được một năm, đột nhiên Lại thị bị bạo bệnh mà mất.

Gia đ́nh họ Túc gồm Túc ông, Túc bà và một trai tên Giới. Túc Giới cũng nổi tiếng là nho sinh giỏi ở trong vùng, nhưng tính t́nh lại phóng đăng. Sau khi ông bà Túc qua đời, Túc Giới chẳng c̣n kiêng nể ai nữa nên càng phóng đăng hơn.

Gia đ́nh họ Vương có một gái là Vương thị, nhan sắc mặn mà, nhưng tính nết lẳng lơ, tai quái, hay ngồi lê đôi mách. Vương thị thường lân la tṛ chuyện với Túc Giới. Cả hai thường lén cha mẹ, hẹn ḥ nhau tới nơi kín đáo mà giao hoan.

Năm Vương thị tới tuổi cập kê, ông bà Vương gả cho một chàng trai trong làng, họ Cung, tên Đạt, làm nghề buôn vải, nhà ở đối diện nhà Yên Chi. Về nhà chồng, Vương thị làm quen với tất cả mọi người trong xóm, đặc biệt là với Yên Chi. Vương thị coi Yên Chi như em ruột, thường sang nhà Yên Chi tâm sự.

Tuy đă lấy chồng nhưng Vương thị vẫn say mê Túc Giới nên vẫn giữ liên lạc với y. Hễ thấy chồng đi buôn xa là Vương thị lại t́m cách báo tin cho y hay để tới chung chạ.

          Trong làng có năm kẻ du đăng, bị người làng khinh ghét, là Mao Đại, Vũ Hoàn, Bối Ung, Địch Xích và Mễ Ḥa. Thấy Vương thị có nhan sắc mặn mà, chúng đua nhau dụ dỗ Vương thị chung chạ, nhưng v́ Vương thị chỉ say mê Túc Giới, nên chúng không được Vương thị để ư.

          Một hôm, Vương thị sang nhà Yên Chi tâm sự. Lúc về, Vương thị được Yên Chi tiễn ra tận cổng.

Chợt nh́n thấy một nho sinh mặc áo trắng, quần trắng, đội mũ trắng, phong thái cực kỳ nghiêm chỉnh, đi qua cổng nhà ḿnh, Yên Chi thấy ḷng xao xuyến, cứ đưa mắt nh́n theo, sóng mắt long lanh.

Thấy Yên Chi nh́n ḿnh như thế, nho sinh e thẹn, cúi đầu, rảo bước mà đi. Yên Chi cứ đứng tựa cổng, thờ thẫn nh́n theo cho tới khi nho sinh khuất vào ngă rẽ ở cuối đường.

Thấy thế, Vương thị thích chí, cũng đứng nh́n theo nho sinh mà tủm tỉm cười. Khi nho sinh đă khuất vào ngă rẽ, Vương thị mới cười lớn mà nói với Yên Chi:”Em tài mạo thế này, nếu lấy được người ấy làm chồng th́ thực là xứng đôi vừa lứa, khỏi phải ước ao!” Yên Chi chỉ đỏ mặt, cúi đầu, chẳng đáp được lời nào. Vương thị lại hỏi:”Em có biết người ấy là ai không?” Yên Chi lắc đầu, đáp:”Thưa không!” Vương thị nói:”Không biết thực ư? Người ấy là nho sinh họ Ngạc, tên Thu Chuẩn, ở thôn Nam, học giỏi có tiếng ở vùng này, con của Ngạc cử nhân đă quá cố! Hồi chị c̣n ở nhà với cha mẹ th́ Ngạc lang là chàng trai hàng xóm gần nhà nhất nên chị biết rơ lắm! Trên thế gian này, chị chưa thấy có chàng trai nào nhă nhặn, điềm đạm và nhỏ nhẹ như Ngạc lang! Hôm nay Ngạc lang mặc toàn đồ trắng là v́ đang để tang vợ. Nếu em muốn kết duyên với Ngạc lang th́ để chị làm mai cho!” Yên Chi vẫn lặng im, chẳng đáp. Vương thị lại cười rồi chào Yên Chi, băng qua đường mà về nhà.     

          Liên tiếp ba ngày sau đó, ngày nào Yên Chi cũng mong Vương thị sang chơi để ḿnh có dịp thổ lộ tâm t́nh, nhưng chẳng thấy bóng dáng Vương thị đâu. Đoán là Vương thị bận việc, Yên Chi buồn lắm v́ chẳng có người để trút nỗi niềm tâm sự. Một ḿnh nằm suy nghĩ, thấy Thu Chuẩn là con nhà văn học, c̣n ḿnh là con nhà thường dân, Yên Chi sợ Thu Chuẩn chẳng chịu cưới ḿnh nên cứ hồi hộp lo âu. Thấy hy vọng mong manh, Yên Chi càng khổ tâm buồn bă, bỏ ăn bỏ ngủ, người gầy dộc hẳn đi.

          Tuần sau.

Một hôm Vương thị lại sang tâm sự với Yên Chi. Nh́n thấy Yên Chi, Vương thị giật ḿnh kinh hăi, thốt:”Trời ơi! Sao em gầy thế?” Yên Chi đáp:”Em cũng chẳng hiểu tại sao!” Vương thị hỏi:”Em gầy như thế từ hôm nào?” Yên Chi đáp: ”Từ hôm chị sang nhà em lần trước! Hôm ấy, sau khi tiễn chị ra cổng, lúc em quay vào nhà, đột nhiên em thấy trong người khó chịu, rồi cứ bần thần như kẻ mất hồn! Lên giường nằm, em cứ trằn trọc măi, chẳng sao ngủ được! Từ hôm ấy, em thấy trong người mệt mỏi rồi cứ gầy dộc đi!” Vương thị tủm tỉm cười, rồi hỏi nhỏ:”Có phải em bị bệnh v́ người ấy không?” Thấy Yên Chi đỏ mặt chẳng đáp, Vương thị nói tiếp:”Chồng chị đi buôn xa chứ nếu ảnh ở nhà th́ chị đă bảo ảnh tới đánh tiếng với người ấy giùm em rồi!” Thấy Yên Chi vẫn lặng im, Vương thị lại nói đùa:”Nếu quả là em bị bệnh v́ người ấy th́ em cần chi phải ǵn giữ nữa, cứ thử cho người ấy tới chung chạ với ḿnh một đêm xem sao? Thử coi người ấy có dứt được ḿnh hay không?” Yên Chi thở dài, đáp:”Chuyện đă đến thế này th́ em cũng chẳng dám giấu chị nữa! Thực t́nh là em tương tư Ngạc lang! Thế nhưng em lại sợ Ngạc lang chê em là con nhà nghèo hèn, chẳng thèm để ư tới! Nếu chị thấy Ngạc lang có ḷng yêu thương em th́ xin chị bảo Ngạc lang nhờ bà mối tới đây hỏi em cho Ngạc Lang! Được như thế th́ chắc là em sẽ khỏi bệnh ngay. C̣n chuyện chị khuyên em nên để cho Ngạc lang tới chung chạ th́ chẳng được đâu!” V́ có hẹn với Túc Giới nên Vương thị vội cáo biệt, chẳng muốn nghe Yên Chi tâm sự nữa.

Vương thị về nhà, thấy Túc Giới đang nằm trên giường chờ ḿnh, bèn lên giường giao hoan, rồi nằm thuật cho Túc Giới nghe chuyện ḿnh sang nhà Yên Chi tâm sự, chuyện pḥng ốc nhà Yên Chi xây cất ra sao, chuyện Yên Chi mê Thu Chuẩn như thế nào.

Thuật xong, thích chí quá, Vương thị phá lên cười, c̣n Túc Giới th́ chỉ nằm im. Vương thị dặn Túc Giới thuật lại chuyện ấy cho Thu Chuẩn nghe. Túc Giới chỉ gật đầu rồi nói lảng sang chuyện khác.

Nguyên là trước kia, Túc Giới vẫn nghe nói về nhan sắc kiều diễm của Yên Chi, nhưng chưa nghĩ ra được kế ǵ để chinh phục người đẹp. Nay nghe chuyện Yên Chi mê Thu Chuẩn, Túc Giới chợt nghĩ ra được một kế nên mừng lắm, nhưng v́ sợ Vương thị ghen nên Túc Giới phải nói lảng sang chuyện khác, tựa hồ như chẳng quan tâm chi đến chuyện Yên Chi.

Sáng sau, trước khi ra về, Túc Giới dặn Vương thị tối ấy chỉ khép hờ cánh cổng để khi ḿnh tới, khỏi phải gọi cổng. Vương thị gật đầu.

Tối ấy, Túc Giới tới cổng nhà Vương thị nhưng không vào mà lại sang nhà Yên Chi, vượt hàng rào vào trong. Lẻn tới pḥng Yên Chi, Túc Giới gơ cửa. Nghe tiếng gơ, Yên Chi kinh hăi, lên tiếng hỏi:”Ai đó?” Túc Giới vội bắt chước giọng Thu Chuẩn mà đáp:”Ngạc Thu Chuẩn đây!” Lấy làm lạ, Yên Chi hỏi:”Chàng tới đây có chuyện chi?” Túc Giới đáp:”Vương thị nói rằng nàng thuận cho tôi tới đây chung chạ với nàng một đêm!” Tưởng thực, Yên Chi nói:”Vương thị hiểu lầm thiếp rồi! Tuy thiếp có yêu thương chàng thực nhưng điều thiếp mơ ước là muốn được phối ngẫu với chàng suốt đời chứ chẳng phải là muốn được chung chạ với chàng một đêm! Nếu chàng cũng yêu thương thiếp th́ xin hăy về nhờ bà mối tới đây nói với cha mẹ thiếp! C̣n nếu chàng chỉ muốn đ̣i chung chạ với thiếp một đêm thôi th́ chẳng được đâu!” Sợ bị bại lộ, Túc Giới vội đáp:”Xin vâng! Tuy nhiên, nếu tôi nhờ bà mối tới đây làm mai th́ lấy ǵ làm chắc là nàng sẽ ưng thuận? Nàng có thể cho tôi nắm tay nàng một lần để làm tin không?” Sợ già néo đứt giây, Yên Chi chạy ra mở cửa. Túc Giới liền xông vào pḥng, nắm chặt lấy cánh tay Yên Chi, toan bồng lên giường cưỡng chiếm. Thấy thế, Yên Chi sinh nghi, chẳng hiểu kẻ này có phải là Thu Chuẩn hay không nên đổi giọng để ḍ xét:”Ngạc lang điềm đạm nhă nhặn lắm, chứ đâu có hung dữ sỗ sàng như thế này! Chắc chẳng phải là Ngạc lang đâu! Buông tay ra kẻo bị tri hô bây giờ!” Túc Giới tinh ư, biết Yên Chi c̣n lưỡng lự, chưa dám đoan chắc ḿnh là Thu Chuẩn giả, nên vẫn tiếp tục mạo nhận ḿnh là Thu Chuẩn thực mà nói:”Tôi xin buông! Thế nhưng, xin nàng hẹn cho một hôm để chúng ta chung chạ!” rồi buông tay Yên Chi ra. Quả nhiên, Yên Chi lại tưởng Túc Giới là Thu Chuẩn thực nên nói:”Để đến hôm cưới!” Túc Giới nói:”Đến hôm cưới th́ lâu quá! Sao nàng chẳng hẹn cho một hôm sớm hơn?” Yên Chi đáp:”Thế th́ để đến hôm nào thiếp khỏi bệnh!” Túc Giới nói:”Thôi được, nhưng xin nàng hăy cho tôi một vật để làm tin!” Yên Chi nói:”Thiếp chẳng dám cho đâu!” Túc Giới hỏi:”Tại sao?” Yên Chi đáp:”V́ lỡ ra vật ấy rơi vào tay kẻ khác th́ nguy hiểm lắm!”

Đột nhiên, Túc Giới đưa tay ra chộp lấy chân phải của Yên Chi mà giơ lên cao, giật lấy chiếc giày ở bàn chân rồi bỏ chạy. Vẫn tưởng Túc Giới là Thu Chuẩn thực, Yên Chi gọi:”Ngạc lang! Xin dừng chân cho thiếp nói một lời!” Túc Giới đứng lại. Yên Chi nói:”Thân thiếp mà thiếp c̣n hứa cho chàng th́ thiếp c̣n tiếc chàng vật chi nữa? Tuy nhiên, thiếp chỉ sợ cho chàng một vật rồi việc hôn nhân chẳng thành th́ có khác chi vẽ hổ hoá cầy, chỉ tổ cho thiên hạ chê cười! Nay chàng đă lấy chiếc giày của thiếp th́ thiếp coi như cuộc hôn nhân của chúng ḿnh đă được số mệnh an bài! Nếu chàng phụ thiếp th́ thiếp chỉ c̣n một đường là chết mà thôi!” Túc Giới chẳng đáp, chỉ gật đầu rồi bỏ chiếc giày vào túi, chạy tới hàng rào, vượt ra ngoài đường.

Băng sang nhà Vương thị, Túc Giới đẩy nhẹ cánh cổng mà vào rồi lại khép hờ cánh cổng như cũ. Tới pḥng Vương thị, Túc Giới tḥ tay vào túi lấy chiếc giày ra kiểm soát cho kỹ, rồi lại bỏ vào túi, giơ tay gơ cửa.

Vương thị vội chạy ra mở. Hai người ôm nhau hôn hít rồi d́u nhau lên giường giao hoan.

Sau cuộc truy hoan, nhớ tới chiếc giày, Túc Giới lại tḥ tay vào túi kiểm soát, nhưng chẳng thấy giày đâu. Kinh ngạc quá, Túc Giới vội ngồi nhỏm dậy, thắp đèn đi t́m khắp pḥng nhưng cũng chẳng thấy.

Thấy Túc Giới cứ lui cui soi đèn đi t́m vật ǵ, Vương thị lấy làm lạ, hỏi: ”T́m cái ǵ thế?” Túc Giới chẳng đáp, cứ soi đèn từ nhà ra sân, rồi lại từ sân vào nhà, nhưng cũng chẳng thấy giày đâu.

Chán nản, Túc Giới bèn tắt đèn rồi lên giường nằm. Vương thị lại hỏi:”Vừa rồi, soi đèn đi t́m cái ǵ thế?” Thấy Vương thị cứ hỏi măi, Túc Giới lại nghi là Vương thị đă giấu chiếc giày nên hỏi:”Chắc là nàng giấu phải không?” Vương thị cười, hỏi:”Giấu cái ǵ?” Túc Giới đáp:”Chiếc giày!” Vương thị hỏi:”Chiếc giày nào?” Biết là ḿnh đă lỡ lời, chẳng thể giấu được nữa, Túc Giới bèn thuật chuyện ḿnh giật chiếc giày của Yên Chi. Nghe xong, Vương thị chẳng nói một lời.

          Bất ngờ hôm ấy, kẻ du đăng Mao Đại được tin Cung Đạt đi buôn xa, thầm nghĩ thế nào Vương thị cũng báo tin cho Túc Giới biết để tới chung chạ, nên y lập kế ŕnh bắt quả tang hai kẻ giao hoan, hầu lấy chứng cớ để bắt chẹt Vương thị cũng phải cho ḿnh tới chung chạ.

Đêm ấy, Mao Đại tới nhà Vương thị. Toan vượt hàng rào vào nhà th́ chợt thấy cánh cổng khép hờ nên Mao Đại lấy tay đẩy nhẹ cánh cổng, lẻn vào nhà.

Qua sân, t́m được pḥng Vương thị, Mao Đại gión gién đến thu ḿnh dưới cửa sổ để ŕnh. Đột nhiên, thấy chân ḿnh dẫm phải một vật mềm nhũn, Mao Đại cúi xuống nhặt lên coi. Thấy là một chiếc giày con gái, Mao Đại vội cho vào túi rồi lại thu ḿnh dưới cửa sổ để ŕnh. T́nh cờ nghe được câu chuyện Túc Giới giật giày của Yên Chi, Mao Đại mừng quá, liền gión gién ra cổng, chạy vụt về nhà.

 

          Tuần sau.

Một hôm, Mao Đại thầm nghĩ chắc tối nay Yên Chi đă khỏi bệnh nên lẻn tới nhà Yên Chi, vượt hàng rào mà vào. V́ không quen thuộc pḥng ốc nhà Yên Chi, Mao Đại tưởng lầm pḥng cha là pḥng con.

Đang nằm trong pḥng riêng với vợ, nh́n qua cửa sổ, thấy một kẻ lạ mặt luẩn quẩn trong sân, Biện Thành thầm nghĩ chắc kẻ này lần ṃ tới nhà ḿnh để dụ dỗ con gái ḿnh! Nổi cơn thịnh nộ, Biện Thành vụt vùng dậy đi t́m thanh đao, cầm chạy ra sân. Thấy Biện Thành cầm đao, Mao Đại kinh hăi quá, co gị chạy trốn. Tới chân hàng rào, toan nhảy ra ngoài th́ chợt Mao Đại thấy Biện Thành đă ở sát sau lưng. Cảm thấy ḿnh chẳng thể trốn thoát, Mao Đại đâm liều, quay phắt người lại giật lấy thanh đao trên tay Biện Thành.

Thấy chồng đi đuổi kẻ gian, Tề thị vội tri hô cho hàng xóm biết. Nghe tiếng tri hô, đàn ông hàng xóm gọi nhau ơi ới, vác dáo mác đèn đuốc chạy sang nhà Biện Thành. Thấy ḿnh bị dồn vào thế quẫn, Mao Đại bèn vung đao chém mạnh vào đầu Biện Thành một nhát rồi quăng đao xuống đất, phóng ḿnh qua hàng rào, bỏ chạy.   

          Hôm ấy, Yên Chi đă đỡ bệnh. Đang nằm trong pḥng, chợt nghe thấy tiếng mẹ tri hô, Yên Chi kinh hăi, vội nhỏm dậy thắp đèn, đem ra sân t́m mẹ.

Thấy con cầm đèn ra sân, Tề thị vội chạy tới, nắm lấy tay con, kéo đi t́m chồng. Khi hai mẹ con chạy tới chân hàng rào th́ chợt Tề thị thấy chồng nằm sóng soài trên mặt đất, óc phọt ra ngoài. Tề thị vội lên tiếng gọi chồng nhưng Biện Thành vẫn nằm bất động. Kinh hoàng tột độ, Từ thị thét lên. Nghe thấy tiếng thét, hàng xóm vội chạy tới coi. Thấy Biện Thành bị chém vỡ sọ, óc phọt ra ngoài, họ vội khiêng Biện Thành vào pḥng băng bó, chăm sóc. Tuy nhiên, v́ vết thương nặng quá nên chỉ lát sau, Biện Thành tắt thở.

Nhặt được chiếc giày ở chân hàng rào, Tề thị đem vào nhà, soi dưới đèn th́  nhận ra là chiếc giày của con gái ḿnh. Tề thị bèn hạch hỏi con. Yên Chi vừa khóc vừa thuật chuyện đêm nọ Thu Chuẩn ṃ tới pḥng ḿnh, giật chiếc giày rồi bỏ chạy. Tuy nhiên, để tránh cho Vương thị khỏi bị liên lụy, Yên Chi chỉ nói rằng Thu Chuẩn tự ư ṃ tới chứ chẳng phải là do ai xúi giục cả.

Sáng sau, Tề thị nhờ người viết đơn, thuật hết mọi điều con ḿnh đă nói, kiện Thu Chuẩn đă giết chồng ḿnh, rồi đem lên huyện đường nạp quan tể. Đọc đơn xong, quan tể cho lính đi bắt Thu Chuẩn, giải về huyện đường.

Tuy chẳng hiểu tại sao ḿnh lại bị bắt về huyện đường, nhưng v́ tính nhút nhát, Thu Chuẩn chẳng mở miệng nói được là ḿnh bị bắt oan. Thấy thế, quan tể càng tin Thu Chuẩn là hung thủ, sai lính đem h́nh cụ lên công đường tra khảo. V́ là kẻ học tṛ yếu đuối, chẳng sao kham nổi cực h́nh, Thu Chuẩn bèn nhận tội bừa đi, để khỏi bị đánh đập đau đớn. Quan liền sai lính áp giải Thu Chuẩn cùng bản thú tội lên quận tŕnh quan thái thú.

Quan thái thú lại cho lính đem h́nh cụ ra tra khảo. Uất ức quá, Thu Chuẩn bật khóc, xin quan thái thú cho ḿnh được đối chất với Yên Chi. Quan thái thú liền sai lính đi đ̣i Yên Chi lên quận.

Lên quận, nh́n thấy Thu Chuẩn, Yên Chi cứ lấy tay chỉ mặt mà mắng chửi ầm ĩ. Thấy Thu Chuẩn chỉ đứng lặng mà nghe, chẳng căi một lời là ḿnh bị oan, quan thái thú cũng nghĩ Thu Chuẩn là hung thủ nên thầm quyết định sẽ kết án tử h́nh. Tuy nhiên, v́ sợ vụ án c̣n nhiều uẩn khúc, quan thái thú bèn giao cho quan án dưới quyền xét lại.

Quan án cũng cho tra khảo rồi Thu Chuẩn cũng nhận tội như cũ. Quan án bèn tŕnh lên quan thái thú. Lúc đó quan thái thú mới quyết định kết án tử h́nh Thu Chuẩn, chuyển Thu Chuẩn lên thủ phủ Tế Nam để xin quan phủ đài chung thẩm. Nếu quan phủ đài y án th́ Thu Chuẩn sẽ bị hành h́nh.

          Thời đó, quan phủ đài Sơn Đông là Ngô Nam Đại. Ngô công cho giải Thu Chuẩn lên tỉnh đường chung thẩm.

Nh́n thấy Thu Chuẩn là một nho sinh hiền lành, nhỏ nhẹ như con gái, Ngô công thầm nghĩ kẻ học tṛ yếu đuối này chắc trói gà không chặt th́ làm sao mà có thể là một hung thủ giết người được. Ngô công bèn sai giam Thu Chuẩn vào ngục để điều tra. Rồi Ngô công sai kẻ thủ túc tên Trịnh Hà giả đóng vai tội phạm, rồi sai lính giam Trịnh Hà vào cùng một ngục với Thu Chuẩn.

 

Vào ngục, Trịnh Hà ḍ hỏi tâm sự của Thu Chuẩn. Thu Chuẩn thuật rơ mọi điều ḿnh biết cho Trịnh Hà nghe, nói rằng ḿnh bị kết tội oan. Khi lính dẫn Trịnh Hà ra khỏi ngục, Trịnh Hà tŕnh lại với Ngô công tất cả mọi điều mà Thu Chuẩn đă nói. Ngô công càng tin là Thu Chuẩn bị kết tội oan. 

          Ba ngày sau, Ngô công đăng đường, đem vụ án ra chung thẩm. Thoạt tiên. Ngô công cho đ̣i Yên Chi lên tỉnh đường đối chất.

Ngô công cho gọi Yên Chi vào, hỏi:”Ngươi với Ngạc Thu Chuẩn gặp nhau lần đầu ở đâu?” Yên Chi đáp:”Bẩm đại quan, ở cổng nhà tiện thiếp!” Hỏi:”Lúc đó, có ai biết không?” Đáp:”Bẩm đại quan, không!” Hỏi:”Khi ngươi với Thu Chuẩn ḥ hẹn gặp nhau để chung chạ th́ có ai biết không?” Đáp:”Bẩm đại quan, không!”

Ngô công bèn cho giải Thu Chuẩn vào tỉnh đường, hỏi:”Ngươi với Biện Yên Chi gặp nhau lần đầu ở đâu?” Thu Chuẩn đáp:”Bẩm đại quan, ở cổng nhà thiếu nữ này!” Hỏi:”Lúc đó, có ai biết không?” Đáp:”Bẩm đại quan, có!” Hỏi:”Ai?” Đáp: ”Bẩm đại quan, một người đàn bà họ Vương!” Hỏi:”Sao ngươi biết là thị họ Vương?” Đáp:”Bẩm đại quan, v́ thị là con gái nhà họ Vương, hàng xóm của gia phụ!” Hỏi:”Sao thị lại có mặt ở đó?” Đáp:”Bẩm đại quan, v́ thị lấy chồng họ Cung, hàng xóm của thiếu nữ này! Khi tiểu sinh đi qua nhà thiếu nữ này th́ thấy thiếu nữ này cùng thị từ trong nhà đi ra cổng!” Hỏi:”Gặp thị với Yên Chi, ngươi có dừng chân lại để tṛ chuyện không?” Đáp:”Bẩm đại quan, không! Gặp họ, tiểu sinh vội rảo bước đi ngay!” Hỏi:”Từ trước tới nay, ngươi đă tṛ chuyện với Yên Chi bao nhiêu lần rồi?” Đáp:”Bẩm đại quan, tiểu sinh chưa hề tṛ chuyện với thiếu nữ này lần nào cả!”

Ngô công liền quay qua Yên Chi mà quát:”Lúc mi gặp Thu Chuẩn ở cổng nhà mi th́ có người đàn bà hàng xóm nhà mi là Vương thị biết. Sao mi lại dám man khai là không ai biết?” Chẳng biết đáp ra sao, Yên Chi đành đứng im. Ngô công bèn quát lính đem Yên Chi ra khảo đả. Kinh hăi quá, Yên Chi vội la lớn: ”Bẩm đại quan, tuy Vương thị có mặt tại đó nhưng thị không dính líu chi tới việc riêng giữa tiện thiếp với Ngạc Thu Chuẩn!” Ngô công bèn băi phiên xử, sai lính biệt giam Thu Chuẩn với Yên Chi để hôm sau xử tiếp. Rồi Ngô công sai lính đi bắt Vương thị đem về biệt giam trong tỉnh ngục, không cho gặp Yên Chi.

          Sáng sau, Ngô công đăng đường xử tiếp.

Thoạt tiên, Ngô công cho giải Vương thị vào tỉnh đường, hỏi:”Ai là hung thủ giết Biện Thành?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, tiện thiếp không được biết!” Ngô công bắt nọn, nói:”Ṭng phạm Yên Chi đă khai hết! Thị khai rằng mi biết hung thủ giết Biện Thành là ai, tại sao mi c̣n chối?” Nghe thấy thế, Vương thị hận thù Yên Chi lắm, bèn lớn tiếng la:”Bẩm đại quan, con dâm t́ ấy vu oan cho tiện thiếp chứ tiện thiếp có biết ai là người đă giết Biện Thành đâu?” Ngô công lại nói: ”Ṭng phạm Yên Chi khai rằng mi đă xúi giục hung thủ tới chung chạ với thị mà!” Vương thị lại uất ức, la lớn:”Bẩm đại quan, con dâm t́ ấy mê trai, tự ư rủ trai vào nhà chứ tiện thiếp có biết chuyện chi đâu?” Ngô công lại nói:”Ṭng phạm Yên Chi khai rằng mi nói là mi sẽ làm mai hung thủ cho thị mà!” Vương thị nói:”Bẩm đại quan, tuy tiện thiếp có nói thế, nhưng đó chỉ là câu nói đùa mà thôi!” Ngô công hỏi:”Mi nói đùa như thế nào?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, tiện thiếp nói rằng nếu thị muốn lấy Ngạc Thu Chuẩn th́ để tiện thiếp làm mai cho!”

Cho giải Yên Chi vào tỉnh đường, Ngô công nạt nộ:”Mi khai với ta rằng Vương thị chẳng dính líu chi đến việc riêng giữa mi với Ngạc Thu Chuẩn. Thế mà Vương thị vừa khai rằng thị có nói với mi là nếu mi muốn kết duyên với Ngạc Thu Chuẩn th́ để thị làm mai cho!” Yên Chi khóc, đáp:”Bẩm đại quan, v́ tiện thiếp mê trai nên cha chết thảm! Thực ra, Vương thị có nói với tiện thiếp câu ấy nhưng v́ sợ vụ án c̣n kéo dài, tiện thiếp chẳng nỡ để cho Vương thị bị mắc lụy, nên mới khai với đại quan rằng thị chẳng dính líu chi tới việc riêng giữa tiện thiếp với Ngạc Thu Chuẩn!”

Ngô công quay qua hỏi Vương thị:”Sau khi mi nói đùa với Biện Yên Chi, mi có thuật chuyện ấy cho ai nghe không?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, không!” Ngô công nổi giận, quát:”Mi nói láo! Đêm nằm với chồng, thế nào mà mi chẳng thuật chuyện ấy cho chồng nghe!” Vương thị nói:”Bẩm đại quan, chồng tiện thiếp đi buôn xa đă từ lâu, tới nay vẫn chưa về!” Ngô công nói:”Tuy chồng mi đi buôn xa, nhưng mi đă đùa bỡn được với Biện Yên Chi th́ thế nào mà mi chẳng thích chí, đem chuyện ấy thuật cho kẻ khác nghe!” Vương thị nói:”Bẩm đại quan, tiện thiếp không thuật cho ai nghe cả!” Ngô công bèn quát lính:”Bay đâu! Hăy đem h́nh cụ lên đây kẹp mười đầu ngón tay con mụ này cho ta!” Lính tráng dạ ran. Kinh hăi quá, Vương thị vội năn nỉ:”Bẩm đại quan, tiện thiếp xin khai thực rằng quả t́nh tiện thiếp có đem câu chuyện ấy thuật lại cho một người nghe!” Ngô công hỏi: ”Người nào?” Vương thị đáp:”Nho sinh họ Túc, tên Giới ở trong làng!” Ngô công hỏi:”Túc Giới liên hệ với mi ra sao?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, y là t́nh nhân của tiện thiếp!” Ngô công lại băi buổi tra hỏi, sai lính biệt giam Yên Chi và Vương thị để hôm sau xử tiếp. Ngô công liền sai lính đi bắt Túc Giới đem về biệt giam trong tỉnh ngục, không cho gặp Vương thị.

          Sáng sau, Ngô công đăng đường xử tiếp.

Thoạt tiên, Ngô công cho giải Túc Giới vào tỉnh đường, hỏi:”Mi có tới nhà Biện Yên Chi lần nào không?” Túc Giới đáp:”Bẩm đại quan, không!” Ngô công quát:”Mi nói láo! Vương thị khai rằng thị có thuật chuyện Biện Yên Chi mê Ngạc Thu Chuẩn cho mi nghe. Là nho sinh mà mi lại đi chung chạ với Vương thị là đàn bà có chồng th́ mi là kẻ khinh bạc chứ chẳng phải là người lương thiện! Vậy th́ lẽ nào mà mi chẳng ṃ sang nhà Biện Yên Chi! Sao mi c̣n dám chối?” Rồi Ngô công sai lính đem h́nh cụ lên tỉnh đường tra khảo. Kinh hăi quá, Túc Giới vội khai:”Bẩm đại quan, tiểu sinh xin khai thực là tiểu sinh có tới nhà Biện Yên Chi, giả làm Ngạc Thu Chuẩn để đánh lừa Biện Yên Chi!” Ngô công hỏi:”Có phải chính mi là kẻ đă giật chiếc giày ở chân Biện Yên Chi không?” Túc Giới đáp: ”Bẩm đại quan, phải!” Ngô công hỏi:”Mi có trở lại nhà thị nữa không?” Túc Giới đáp:”Bẩm đại quan, không!” Ngô công hỏi:”Sao lại không?” Túc Giới đáp:”Bẩm đại quan, v́ tiểu sinh đánh rớt mất chiếc giày ở dọc đường nên không dám trở lại nữa!” Ngô công nói:”Dù cho mi có đánh rớt chiếc giày đi nữa, nhưng v́ mi là kẻ chuyên đi ṃ gái th́ thế nào mà mi chẳng trở lại nhà thị? Vậy th́ có phải chính mi đă giết Biện Thành hay không?” Túc Giới đáp:”Bẩm đại quan không! Ai giết Biện Thành th́ quả thực tiểu sinh không được rơ!” Ngô công chẳng tin, sai lính ḱm kẹp tra tấn. V́ không chịu nổi cực h́nh, Túc Giới đành phải nhận là ḿnh đă giết Biện Thành để khỏi bị đánh đập đau đớn.  

Ngô công bèn lên án tử h́nh Túc Giới, sai lính giam giữ kỹ ở trong ngục để chờ ngày hành h́nh, rồi sai thả Yên Chi, Vương Thị và Thu Chuẩn.

Dân chúng Sơn Đông đều ca tụng Ngô công là một quan phủ đài sáng suốt, xử án như thần.

Lúc đó Yên Chi mới biết rằng ḿnh đă hàm hồ, tưởng Túc Giới là Thu Chuẩn, nghi cho Thu Chuẩn đă giết cha ḿnh nên Thu Chuẩn mới bị kết tội oan. V́ thế, khi cùng được thả, gặp mặt nhau ở tỉnh đường, Yên Chi cứ sượng sùng bẽn lẽn, liếc nh́n Thu Chuẩn mà nuốt nước mắt, toan chạy tới xin lỗi, nhưng rồi lại thôi, tựa như chẳng dám thổ lộ điều chi khó nói. Thấy thế, Thu Chuẩn cũng cảm mối t́nh quyến luyến, nảy ư sẽ hỏi cưới Yên Chi, nhưng lại ngại việc Yên Chi là con nhà bần hàn, đă bị thiên hạ phẩm b́nh, nếu ḿnh hỏi cưới th́ sẽ bị thiên hạ chê cười, nên vẫn c̣n do dự.

          Tuy Túc Giới vô hạnh nhưng cũng là một nho sinh nổi tiếng giỏi ở trong vùng. Nằm trong ngục, nhớ lại tin đồn quan học sứ họ Thi ở Sơn Đông là một vị học quan tài đức, công minh chính trực, hay thương mến kẻ có tài, hay giúp đỡ kẻ hoạn nạn, Túc Giới bèn xin cai ngục được một ṭ giấy, mượn được một cái bút để viết một bức tâm thư gửi Thi công, lời lẽ bóng bảy lưu loát, bi thương cảm động. Trong bức tâm thư, Túc Giới tŕnh bày cặn kẽ đủ mọi điều rồi thưa rằng ḿnh bị kết tội oan, nhưng v́ không chịu nổi cực h́nh nên mới phải nhận tội để khỏi bị đánh đập đớn đau thê thảm.

Nhận được bức tâm thư của Túc Giới, Thi công đem vào pḥng văn ngồi đọc, rồi cứ suy nghĩ lan man về vụ án.

Lát sau, như chợt t́m ra được điều chi mới lạ, Thi công liền vỗ bàn mà nói một ḿnh:”Quả là nho sinh này đă bị kết tội oan!” rồi đứng bật dậy, đi phục sức chỉnh tề, đem bức tâm thư lên tỉnh đường, xin được vào gặp quan phủ đài.

Ngô công cho lính ra mời Thi công vào đàm đạo. Thi công tŕnh bức tâm thư rồi xin nói ư riêng. Nghe Thi công nói xong, Ngô công liền giao cho Thi công toàn quyền xử lại vụ án. Thi công nhận lệnh rồi xin cáo biệt.

Hôm sau, Thi công lên tỉnh đường xử án. Thoạt tiên, Thi công ra lệnh cho lính đi bắt Vương thị, rồi cho giải Túc Giới vào, hỏi:”Ngươi đánh rớt chiếc giày của Biện Yên Chi ở đâu?” Túc Giới đáp:”Bẩm đại quan, tiểu sinh không rơ là đă đánh rớt ở đâu, nhưng lúc tiểu sinh gơ cửa pḥng Vương thị th́ chiếc giày vẫn c̣n ở trong túi!” Hỏi:”Sao ngươi biết?” Đáp:”Bẩm đại quan, v́ lúc ấy tiểu sinh có tḥ tay vào túi lấy chiếc giày ra để  kiểm soát xem có c̣n hay không!”

          Lát sau, lính vào tŕnh là đă bắt được Vương thị. Thi công bèn cho giải vào, hỏi:”Ngoài Túc Giới ra, mi c̣n chung chạ với những đàn ông nào khác?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, tiện thiếp chẳng dám chung chạ với ai khác!” Thi công nói: ”Thứ dâm phụ như mi th́ lẽ nào lại chỉ chịu chung chạ với một gian phu thôi!” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, sở dĩ tiện thiếp chung chạ với Túc Giới là v́ hồi c̣n độc thân, tiện thiếp đă chung chạ với y, nên sau khi lấy chồng, tiện thiếp chẳng dám từ chối y, sợ bị y tố cáo với chồng tiện thiếp về quá khứ của tiện thiếp! Ngoài y ra th́ c̣n một tên đàn ông khác hay tới tán tỉnh dụ dỗ tiện thiếp nhưng thực t́nh là tiện thiếp chưa hề chung chạ với y!” Thi công hỏi:”Y là ai?” Vương thị đáp: ”Bẩm đại quan, y là kẻ họ Mao, tên Đại, người cùng làng với tiện thiếp! Y thường tới nhà tiện thiếp tán tỉnh dụ dỗ nhưng tiện thiếp luôn luôn cự tuyệt!” Thi công cười, nói:”Mi trinh tiết đến thế cơ ư?” rồi ra lệnh cho lính đánh đ̣n.

Quằn quại dưới làn roi, Vương thị cứ rập đầu xuống đất đến chảy máu mà lạy Thi công, rồi thưa:”Bẩm đại quan, thực t́nh là ngoài chồng tiện thiếp với Túc Giới ra, tiện thiếp chưa hề chung chạ với ai khác!” Thi công bèn quát lính ngưng đánh rồi hỏi:”Tuy mi không chung chạ với ai khác, nhưng trong lúc chồng mi đi buôn xa, th́ ngoài Túc Giới ra, c̣n có bao nhiêu tên đàn ông khác như Mao Đại đă tới tán tỉnh, dụ dỗ mi?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, c̣n bốn tên khác, cùng làng với tiện thiếp, cũng thường kiếm cớ vay mượn tiền bạc, biếu xén thức ăn để tới nhà tiện thiếp tán tỉnh dụ dỗ, nhưng đều bị tiện thiếp cự tuyệt!” Thi công hỏi:”Chúng là những ai?” Vương thị đáp:”Bẩm đại quan, chúng là Vũ Hoàn, Bối Ung, Địch Xích và Mễ Ḥa!” Thi công bèn sai chủ bạ duyệt lại lư lịch của cả năm tên rồi sai lính đi bắt. Khi lính bắt được năm tên, dẫn vào tŕnh th́ Thi công sai lính áp giải cả tới miếu Thành Hoàng ở Tế Nam.

Lát sau, Thi công tới miếu, bắt cả năm tên vào quỳ trước bàn thờ Thành Hoàng mà nói:”Đêm qua, ta vừa nằm chiêm bao thấy Thành Hoàng báo mộng cho biết hung thủ giết Biện Thành chẳng ngoài một trong năm đứa chúng bay. Nếu đứa nào là hung thủ sát nhân, tự nguyện đứng ra thú tội th́ ta c̣n khoan dung chẳng giết, chứ nếu để ta phải điều tra mới t́m ra được hung thủ th́ ta quyết chẳng khoan dung!” Cả năm tên đều thưa:”Bẩm đại quan, tiểu nhân chẳng dám giết người!” Thi công bèn sai lính đem h́nh cụ tra tấn vào miếu, buộc tóc chúng lại, cởi y phục chúng ra mà tra tấn.

Lính toan thi hành lệnh quan th́ chúng cùng khóc lóc, kêu oan. Thi công liền quát lính ngưng tay rồi nói:”Chúng bay đă sợ đau th́ để ta xin quỷ thần chỉ cho ta biết vậy!”

Thi công liền sai lính đóng kín cửa một căn pḥng trong miếu, lấy chăn bịt kín các khe cửa, khiến trong pḥng tối đen như mực, rồi sai lính dẫn chúng vào pḥng, bắt chúng ngồi xoay mặt vào tường, quay lưng ra ngoài, cho mỗi tên một chậu nước nhỏ, bắt phải rửa tay.

Lát sau, Thi công vào pḥng, nói:”Quỷ thần sẽ viết ba chữ sát nhân giả trên lưng hung thủ!” Rồi Thi công dẫn lính ra ngoài, đóng kín cửa pḥng lại.

Lát sau, Thi công sai lính vào pḥng dắt cả năm tên ra khỏi miếu, đứng quay lưng lại cho Thi công coi. Coi xong, Thi công bắt chúng quay mặt lại nh́n ḿnh.

Đột nhiên, Thi công chỉ vào mặt Mao Đại mà nói:”Mi chính là hung thủ đă giết Biện Thành!” Mao Đại tái mặt, kêu oan. Thi công liền sai lính dùng cực h́nh khảo đả. Bị đánh đập đau đớn quá, Mao Đại chẳng chịu nổi, đành phải thú nhận hết tội lỗi. 

Nguyên là Thi công đă cho người lấy than bôi đen bốn bức tường trong pḥng tối từ trước. Sau khi sai lính dẫn năm tên vào pḥng, Thi công lại sai lính lấy cho mỗi tên một chậu mực, bắt phải rửa tay.

Mao Đại có tật giật ḿnh, sợ bị quỷ thần viết chữ vào lưng nên quay lưng áp vào tường để giấu lưng đi. V́ thế than bôi trên tường mới dính vào lưng. Rồi đến khi bị lính dẫn ra khỏi pḥng, Mao Đại vẫn c̣n sợ bị quỷ thần viết chữ vào lưng nên lại lấy hai bàn tay che lưng đi. V́ thế mực trên tay mới dính vào lưng.

Vốn đă nghi Mao Đại là hung thủ giết Biện Thành, nay lại thấy chỉ có lưng Mao Đại bị đen bẩn đầy than với mực nên Thi công quả quyết rằng Mao Đại chính là hung thủ đă giết Biện Thành. Thi công bèn viết một bài phán từ, gồm ba bản án, tŕnh lên quan phủ đài, xin quan chấp thuận cho thi hành.

Đại lược bài phán từ như sau:

"Bản án Túc Giới:

Lột mũ áo nho sinh, đánh đ̣n để trị tội tư thông với Vương thị là đàn bà đă có chồng, cũng như trị tội mạo xưng là Ngạc Thu Chuẩn để tới nhà Biện Thành giật chiếc giày của Biện Yên Chi.

Bản án Mao Đại:

Chém đầu để trị tội giết Biện Thành.

Bản án Yên Chi:

Nhờ quan tể huyện Đông Xương đứng làm mai cho Ngạc Thu Chuẩn!”

Đọc xong ba bản án do Thi công đề nghị, Ngô công chấp thuận cả ba rồi cho công bố để toàn thể tỉnh dân cùng được rơ.

Sau đó, Ngô công truyền lệnh cho lính thả Vương Thị, Túc Giới cùng bọn bốn tên Vũ Hoàn, Bối Ung, Địch Xích và Mễ­ Ḥa được tự do ra về.  

Đọc bản báo cáo của Thi công, Thu Chuẩn bèn quyết định khi nào quan tể đứng ra làm mai Yên Chi cho th́ ḿnh sẽ xin tuân lệnh quan. Quả nhiên, tuần sau quan tể tuân lệnh quan phủ đài, đứng ra làm mai Yên Chi cho Thu Chuẩn. Mẹ của Yên Chi là Tề thị xin với quan cho Yên Chi được ở nhà cư tang cha đủ ba năm rồi sẽ xin xuất giá. Quan chấp thuận.

 

Khi Yên Chi hết tang cha, Thu Chuẩn tới nhà Tề thị xin được làm lễ thành hôn với Yên Chi. Về nhà Thu Chuẩn, Yên Chi sống rất tương đắc với chồng.

Dân chúng Sơn đông đều ca tụng Thi học sứ là một vị học quan mà lại có tài xử án công minh sáng suốt như thần.

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com