www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

212. THÂU ĐÀO
 

Thử nhật quan dân tác thắng du

Diễn xuân tục lệ cựu truyền lưu

Hư ṭng thiên thượng giai thăng khứ

Trịch địa tiên đào mạn thiến thu

  
 

   

212. TR̉ HÁI TRỘM ĐÀO

 

          Ở kinh đô Trung quốc, theo cổ tục, vào sáng ngày 30 tháng 12 âm lịch, nhà nào cũng ra chợ mua đèn lồng với các loại hoa, đem về trang trí pḥng ốc để đón Xuân. Sau bữa ăn trưa, người ta tụ tập đàn hát, rồi rủ nhau đi coi các gánh ảo thuật diễn tṛ.

          Năm ấy, tôi c̣n ít tuổi, được bạn tôi ở kinh đô rủ lên nhà bạn ăn Tết.

Vào sáng ngày 30 tháng 12, sau khi nghe đàn hát, tôi được bạn dẫn lên ti bố chánh coi gánh ảo thuật diễn tṛ.

Tới nơi, tôi thấy trên sảnh đường có 4 lăo quan, râu dài, áo đỏ, ngồi quay mặt về hướng nam. V́ c̣n ít tuổi, tôi không biết để ư đến chức vị của các quan.

Thế rồi, tiếng người, tiếng nhạc, tiếng trống, tiếng chiêng, ḥa lẫn với nhau, tạo nên một âm thanh ồn ào, ầm ĩ, đinh tai nhức óc.

Lát sau, chủ gánh"Diễn Xuân" gánh hai thúng đậy nắp, dắt một đứa bé bước lên sảnh đường, tới quỳ trước mặt các quan, nói lí nhí những ǵ mà chúng tôi không nghe rơ. Các quan cùng đưa tay vuốt râu mà cười ha hả. Thế là khán giả la hét ầm ĩ.

Sau đó, có một chủ bạ mặc áo thụng xanh, ở pḥng trong bước ra, tới thầm th́ với các quan rồi ra giữa sảnh đường, nói với chủ gánh:"Quư quan ra lệnh cho cha con ngươi diễn tṛ để chúng dân thưởng ngoạn!" Chủ gánh đứng dậy, hỏi:"Cha con tôi phải diễn tṛ ǵ?" Các quan liền đưa mắt nh́n nhau bàn tán rồi vẫy chủ bạ tới, nói nhỏ vào tai. Chủ bạ bèn ra giữa sảnh đường, hỏi:"Cha con ngươi thích diễn tṛ ǵ?" Chủ gánh đáp:"Tṛ lấy trộm vật!" Chủ gánh hỏi:"Lấy trộm vật ǵ?" Chủ bạ đáp:"Vật ǵ cũng được!"

Chủ bạ lại tới thầm th́ với các quan, rồi ra giữa sảnh đường, nói với chủ gánh:"Quư quan ra lệnh cho cha con ngươi diễn tṛ hái trộm đào!" Chủ gánh hỏi:"Hái trộm ở đâu?" Chủ bạ đáp:"Ở đâu cũng được!" Chủ gánh nói:"Xin tuân lệnh!" rồi bước tới chỗ cái thúng.

Với vẻ mặt nhăn nhó khó khăn, chủ gánh cởi áo choàng, trùm lên nắp thúng mà nói với đứa bé:"Mùa đông tháng giá, băng tuyết chưa tan, đào chưa kết trái, mà quư quan ra lệnh cho cha con ḿnh phải hái trộm đào th́ t́m đào ở đâu ra mà hái? Thế nhưng, nếu bất tuân thượng lệnh th́ quư quan bất b́nh! Con nghĩ sao?" Đứa bé đáp:"Ai bảo cha nhận lời làm chi? Nhưng đă nhận lời th́ đâu c̣n từ chối được nữa? Nếu cha nghĩ ra nơi có đào th́ để con tới đó hái cho!" Chủ gánh thừ người suy nghĩ hồi lâu, rồi nói:"Ta nghĩ ra rồi!" Đứa bé hỏi:"Ở đâu?" Chủ gánh chỉ tay lên trời mà đáp:"Ở trên kia! Bây giờ đang mùa đông tháng giá, băng tuyết chưa tan, ở dưới này làm ǵ có đào? Chỉ có ở trên ấy, trong khu vườn của Tây Vương Mẫu mới có! Vậy con chịu khó lên hái trộm giùm ta một trái!" Đứa bé hoảng hốt hỏi:"Trời ơi! Cha có thang dài bắc tới trời hay không mà bắt con lên?" Chủ gánh đáp:"Có!" rồi chạy tới thúng, mở nắp lấy ra một cuộn dây, thắt nút một đầu, kéo dài dây, tung lên cao.

Đầu dây lao vút lên không khiến dây căng thẳng tắp như dây treo vật nặng. Chủ gánh càng kéo dài dây th́ đầu dây càng ngoi lên cao, rồi mất hút trong đám mây ở giữa trời. Chủ gánh bèn gọi đứa bé đến cạnh, chỉ tay lên trời mà nói:"Cha già rồi, không leo lên trên ấy được, con chịu khó bám vào dây này mà leo lên th́ sẽ tới, rồi hái trộm cho cha một trái đào, ném xuống đây!" Nói xong, chủ gánh trao đầu dây cho đứa bé.

Với vẻ mặt ngần ngại, đứa bé ngập ngừng cầm đầu dây, đưa mắt nh́n cha với vẻ oán trách mà nói:"Sao cha nhẫn tâm đến thế? Dây mảnh như thế này mà bắt con leo lên! Lỡ dây đứt, con rơi xuống th́ c̣n chi là đời?" Chủ gánh cứ ép, nói:"Ta đă trót nhận lời với quư quan, hối cũng không kịp! Dây trông th́ mảnh, nhưng thực th́ dai! Con đừng sợ, cứ leo lên coi! Hái được một trái, ném xuống cho ta, ta sẽ được thưởng một trăm đồng vàng! Ta sẽ dành một nửa để cưới vợ đẹp cho con!" Đứa bé ngập ngừng hồi lâu rồi mới cầm đầu dây, leo lên.

Lát sau, đứa bé mất hút trong đám mây ở giữa trời.

Lại một lát sau, có trái đào lớn từ trên trời rơi xuống. Khán giả vỗ tay tán thưởng, ḥ reo ầm ĩ.

Chủ gánh mừng lắm, tới nhặt trái đào, đem lên sảnh đường tŕnh các quan. Các quan ngạc nhiên, truyền tay nhau coi, không biết trái đào là thực hay giả.

Chợt thấy sợi dây rơi xuống, chủ gánh kinh hăi, la lên:"Trời ơi! Ai cắt đứt sợi dây của con tôi thế này? Bây giờ y biết lấy ǵ mà leo xuống?"

Chủ gánh vừa la xong th́ lại có một vật từ trên trời rơi xuống. Khán giả nh́n kỹ th́ thấy là đầu đứa bé! Chủ gánh vội chạy tới nhặt lên, ôm vào ḷng mà gào khóc:"Trời ơi! Con tôi chết rồi! Chắc khi y hái, lính canh nh́n thấy, chém đứt đầu y, rồi ném xuống đây!" Chợt lại có một vật nữa từ trên trời rơi xuống. Khán giả đưa mắt nh́n th́ thấy là một chân đứa bé. Thế rồi mọi mảnh xác đứa bé cứ lần lượt từ trên trời rơi xuống, không thiếu mảnh nào.

Chủ gánh vừa gào khóc vừa đi lấy thúng, nhặt các mảnh xác, cho vào thúng, đậy nắp lại, rồi mếu máo nói với khán giả:"Tôi già rồi, chỉ có một ḿnh y là con, theo tôi đi diễn tṛ để lấy tiền sinh sống. Hôm nay, tuân lệnh quư quan, tôi bắt y lên trời hái trộm đào, đâu ngờ y bị chết thảm! Bây giờ chỉ c̣n biết đem các mảnh xác của y đi chôn mà thôi!"

Nói xong, chủ gánh bước lên sảnh đường, tới quỳ trước mặt các quan mà nói:"V́ diễn tṛ hầu quư quan mà con tôi bị chết thảm! Nếu quư quan thương t́nh, giúp cho tôi chút tiền để chôn cất con th́ tôi sẽ xin kết cỏ ngậm vành, báo đền ân đức quư quan!" Vừa kinh hăi vừa ngạc nhiên, các quan đua nhau móc túi lấy tiền cho chủ gánh. Chủ gánh bèn chắp tay vái tạ rồi giơ tay ra nhận tiền, giắt vào thắt lưng.

Khán giả đang chờ xem chủ gánh sẽ làm ǵ th́ chợt thấy chủ gánh chạy tới chỗ cái thúng, vỗ thúng mà gọi:"Con! Quư quan cho cha con ḿnh tiền thưởng đây này! Chui ra mà lạy tạ quư quan đi!"

Bỗng đứa bé đội nắp thúng, nhảy ra ngoài, hướng về phía các quan mà vái lia lịa. Khán giả vỗ tay, cực lực tán thưởng, ḥ reo ầm ĩ.

Ít năm sau, nhân được nghe nói có nhiều người trong Bạch Liên giáo cũng biết cách diễn tṛ này, tôi lại thắc mắc không biết cha con chủ gánh "Diễn Xuân" năm ấy có phải là đệ tử của Bạch Liên giáo hay không?

V́ thấy tṛ lạ, tôi chép vào đây để người đời sau đọc mà biết một tṛ ảo thuật vào thời tôi sống.

 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com