www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

154. NGƯU HOÀNG
 

Giải trừ vi lănh lậu đăng quang

Cự huyệt thiên tung nhĩ hậu tàng

Ngộ tẩu ngưu hoàng thần hữu tội

Đặc giao lưu đắc khổ sâm phương

  
 

   

154. THẦN QUAN ÔN

 

            Huyện Mông Sơn, tỉnh Sơn Đông, có nhiều người làm nghề nuôi ḅ. Họ mua bê về nuôi cho lớn rồi bán đi kiếm lời. Trong huyện, có hai anh em tên Trần Hoa Phong và Trần Tử Kỳ, cũng làm nghề ấy.

          Mỗi năm, Tử Kỳ chỉ nuôi được chừng 50 con, nhưng Hoa Phong th́ nuôi được đến 200 con, nên gia tư khá giả.

Mùa hè năm ấy, tiết trời oi bức, trưa nào Hoa Phong cũng đem chiếu ra đồng, trải dưới gốc cổ thụ mà nằm hóng mát.

Một trưa, đang nằm hóng mát, bỗng Hoa Phong thấy một khách, đầu quấn khăn dày, tay cầm quạt xếp, áo đẫm mồ hôi, tất tưởi chạy tới ngồi ở gốc cổ thụ, xoè quạt ra quạt phành phạch. Hoa Phong bật cười, ngồi nhỏm dậy nói:"Chào huynh ông! Trời nóng thế này mà huynh ông cứ quấn trên đầu cái khăn dày cộm thế kia th́ chịu ǵ nổi? Sao không cởi nó ra cho mát, đỡ phải quạt mỏi tay?" Khách đáp:"Bản nhân cũng biết thế, nhưng cởi ra th́ dễ mà quấn vào th́ khó nên không muốn cởi!" Rồi hai người bàn luận hết chuyện này đến chuyện khác. Thấy khách biết nhiều hiểu rộng, Hoa Phong phục lắm.

Lát sau, bỗng khách nói:"Trời oi bức thế này, giá có mươi chén rượu lạnh mà uống th́ chắc cái nóng cũng bớt đi được một nửa!" Hoa Phong cười, nói:"Tưởng huynh ông ước điều chi chứ nếu chỉ ước có thế thôi th́ cũng dễ!" Khách hỏi:"Lấy rượu ở đâu ra mà nói là dễ?" Hoa Phong cười đáp:"Ở tệ xá!" Khách hỏi:"Nhưng rượu có lạnh không?" Hoa Phong đáp:"Lạnh buốt răng!"

Khách hỏi:"Nhà túc hạ có xa đây không?" Hoa Phong đáp:"Cũng ở gần đây thôi! Nếu huynh ông muốn uống rượu lạnh th́ xin quá bộ về tệ xá!" Khách cười, nói:"Thế th́ c̣n chi bằng! Giờ này mà được uống rượu lạnh th́ nhất rồi! Cám ơn túc hạ!" Hoa Phong liền đứng dậy, cuốn chiếu cặp nách, dẫn khách về nhà.

Tới nhà, Hoa Phong mời khách ngồi ở sập rồi xuống hầm lấy rượu lạnh đem lên, rót chén lớn mời khách, rót chén nhỏ cho ḿnh. Khách chẳng màu mè, nâng chén cạn ngay. Hoa Phong tiếp thêm. Khách lại cạn ngay. Hoa Phong rót tiếp. Khách lại cạn chén. Khách uống 10 chén một lúc, trong khi Hoa Phong chỉ mới nhắp được chừng nửa chén. Hai người lại tiếp tục ngồi bàn luận về đủ thứ chuyện.

Tối đến, Hoa Phong sai gia nhân:"Xuống bếp thắp đèn mang lên đây rồi bảo người nhà làm cơm đăi khách!" Khách liền gạt đi mà nói:"Bản nhân chỉ thích uống rượu thôi, chứ không muốn ăn, v́ không đói!" Hoa Phong đành ngồi chuốc rượu, chuyện tṛ với khách.

Lát sau, khách say mèm, đứng dậy cởi chiếc khăn quấn đầu, vắt lên thành ghế rồi nằm xuống sập mà ngủ.

Khi thấy khách đă ngủ say, Hoa Phong bèn đứng dậy vào nhà trong. Chợt thấy một tia chớp loé lên ở sau gáy khách rồi tắt lịm, Hoa Phong kinh ngạc lắm, nhưng v́ hiếu kỳ nên vẫn đứng lại coi.

Thấy chừng vài ba phút, tia chớp lại loé lên một lần, Hoa Phong ṭ ṃ, bèn cầm đèn tới soi gáy khách. Thấy ở mang tai phải của khách có một hốc lơm sâu, to bằng chén rượu, có màng mỏng phủ ngoài, Hoa Phong kinh ngạc, suưt la lên. Chú mục nh́n qua màng, Hoa Phong thấy lờ mờ có nhiều que da rào miệng hốc, trông tựa chấn song rào cửa sổ.

Hoa Phong cứ thắc mắc không biết trong hốc có vật chi? Thoáng nghĩ ra cách dùng trâm cài đầu của vợ để lật màng này, Hoa Phong liền chạy vào pḥng, lấy trâm đem ra, soi đèn mà lật.

Thấy một con ḅ tí hon có hai cánh nhỏ trên lưng đứng ở đáy hốc, Hoa Phong sợ quá. Bỗng thấy con ḅ chạy tới húc đứt mấy que rào, phóng ra ngoài, bay đi mất, Hoa Phong càng sợ. Toan đem chiếc trâm vào trả vợ, chợt thấy khách tỉnh giấc, Hoa Phong bèn đứng lại.

Khách vùng dậy, vẻ mặt cực kỳ kinh hăi mà nói: "Túc hạ ṭ ṃ quá! Lấy trâm lật màng phủ hốc lơm ở mang tai bản nhân lên coi, làm cho sợ, phá chuồng bay đi mất rồi! Nguy hiểm quá! Biết làm sao bây giờ?" Hoa Phong cũng kinh hăi, chắp tay vái khách mà nói: "Xin lỗi huynh ông! V́ đệ thấy có tia chớp lóe lên ở sau gáy huynh ông nên mới lỡ ṭ ṃ! Huynh ông vừa nói nó phá chuồng bay đi mất rồi th́ là ai?" Khách đáp:"Là quan ôn ḅ!" Hoa Phong kinh hăi, nói:"Đệ không hiểu! Xin huynh ông cắt nghĩa cho!" Khách nói:"Chuyện đă đến thế này th́ bản nhân cũng chẳng giấu túc hạ làm chi nữa! Thú thực, bản nhân không phải là người mà là thần quan ôn, được Diêm Vương giao cho nhiệm vụ canh giữ 6 quan ôn súc vật là quan ôn ḅ, quan ôn ngựa, quan ôn dê, quan ôn gà, quan ôn chó và quan ôn heo! Vật vừa bay đi mất là quan ôn ḅ! Nó xổng chuồng th́ sẽ gieo bệnh dịch, giết hết ḅ trong ṿng trăm dặm ở quanh vùng này!" Nghĩ tới ḅ của ḿnh, Hoa Phong kinh hăi, hỏi:"Thế đại quan có phương thuốc ǵ để chữa bệnh dịch ḅ không?" Khách đáp:"Có chứ!" Hoa Phong bèn chắp tay vái khách, nói:"Tiểu nhân làm nghề nuôi ḅ, hiện có 200 con. Nếu không có phương thuốc chữa bệnh dịch th́ đàn ḅ nhà tiểu nhân sẽ chết hết và tiểu nhân sẽ sạt nghiệp. Vậy xin đại quan thương t́nh, làm ơn chỉ cho tiểu nhân phương thuốc chữa bệnh dịch ḅ!" Khách nói:"Đáng lẽ túc hạ đánh xổng quan ôn ḅ khiến bản nhân mắc tội với Diêm Vương, th́ bản nhân không nên chỉ cho túc hạ! Thế nhưng, v́ thấy túc hạ có ḷng hiếu khách, mời bản nhân uống rượu nên bản nhân sẽ giúp cho!" Hoa Phong hỏi:"Thưa đại quan, phương thuốc chữa bệnh dịch ḅ như thế nào?" Khách đáp:"Mua sâm đắng, đem về tán vụn, ḥa với nước trong cho ḅ uống th́ ḅ sẽ khỏi! Nhưng phải truyền bá cho mọi người cùng biết, chứ không được giữ kín một ḿnh để trục lợi!" Nói xong, khách xăm xăm bước ra khỏi cổng, chẳng nói một lời.

C̣n đang tần ngần về thái độ của khách, chợt Hoa Phong thấy khách quay trở lại, hai tay cầm hai nắm đất, ném vào chân tường mà nói:"Hai nắm đất này cũng là một phương thuốc để chữa bệnh dịch ḅ!" Rồi khách nói lời từ biệt. Hoa Phong vội ṿng tay, cúi đầu chào khách. Khi ngửng đầu lên th́ khách đă đi rồi.

Tuần sau, bệnh dịch ḅ phát xuất từ nhà Hoa Phong, lan ra khắp vùng. Thấy ḅ nhà ḿnh mắc bệnh, Tử Kỳ chạy sang báo cho anh hay. Thương em, Hoa Phong nói cho em biết phương thuốc sâm đắng nhưng dặn em phải giấu mọi người, để ḿnh trục lợi.

Tuy nghi ngờ phương thuốc của anh nhưng Tử Kỳ cũng ra chợ mua sâm đắng về cho ḅ uống. Quả nhiên đàn ḅ nhà Tử Kỳ khỏi bệnh. Thấy phương thuốc hiệu nghiệm, Tử Kỳ không nghe lời anh, cứ đem truyền bá cho mọi người cùng biết. Do đó, dân chúng quanh vùng đều biết cách chữa bệnh dịch ḅ.

Hoa Phong cũng đi mua sâm đắng về cho ḅ uống nhưng không thấy hiệu nghiệm. Hoa Phong kinh ngạc, không hiểu tại sao.

Thấy ḅ nhà ḿnh chết dần, Hoa Phong chỉ nằm thở dài. Tuần sau, đàn ḅ nhà Hoa Phong chết gần hết, chỉ c̣n 5 con ḅ cái lừ đừ.

Chợt nhớ tới lời khách dặn, Hoa Phong liền đi lấy một nắm đất ở chân tường đem hoà với nước trong cho ḅ uống. Sáng sau, khi ra thăm ḅ, Hoa Phong thấy cả 5 con ḅ đều đă khỏi bệnh.

Ít lâu sau, 5 con ḅ này sanh được một đàn bê. Rồi đến lượt đàn bê sinh sôi nảy nở.

Ba năm sau. Đàn ḅ nhà Hoa Phong lại đông tới 200 con. V́ thế, Hoa Phong phục hồi được cơ nghiệp.

Lúc đó, Hoa Phong mới hiểu sở dĩ trước kia ḿnh dùng sâm đắng cho ḅ uống mà không thấy hiệu nghiệm là v́ ḿnh bị thần quan ôn trừng phạt về tội mưu toan giữ kín phương thuốc sâm đắng để trục lợi.

 

 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com