www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú     

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

237. NHẠC TRỌNG

 

Chí hiếu cơ đồng bất hiếu luân                     Hạnh tai nhất sách chiếm sơ hôn

Phá trừ thường giới tŕ tâm giới                  Lưỡng đóa liên hoa hiện cổ ngân

 

 

   

 

237. NHẠC TRỌNG

 

          Huyện Tây An tỉnh Thiểm Tây có nho sĩ độc thân, họ Nhạc, gia tư rất khá giả, có trên trăm mẫu ruộng.

Trong nhà, Nhạc ông chỉ nuôi một tiểu đồng để sai vặt. Khi tiểu đồng lớn, Nhạc ông cho nghỉ việc, nuôi tiểu đồng khác.

Năm 30 tuổi, Nhạc ông lấy vợ. Ba năm sau, khi Nhạc bà hoài thai th́ Nhạc ông bị bệnh mà mất.

Mấy tháng sau, Nhạc bà sanh một trai, đặt tên là Trọng. Nhạc bà không tái giá, ở vậy nuôi con. Vốn mộ đạo Phật, Nhạc bà quyết tâm tu tại gia, lập bàn thờ Phật ở nhà, rước tượng Phật về thờ. V́ Nhạc bà ăn chay trường nên Nhạc Trọng và tiểu đồng cũng ăn chay theo.

Năm lên 6, Nhạc Trọng được mẹ cho đi học.

Năm lên 10, một hôm Nhạc Trọng sang nhà bà lăo hàng xóm chơi. Được bà lăo cho ăn cơm với thịt, Nhạc Trọng thích lắm. Về nhà, Nhạc Trọng xin mẹ cho ḿnh được ăn thịt. Nhạc bà thuận cho.  

Hôm sau, Nhạc bà sai tiểu đồng ra chợ mua thịt về làm cơm cho con ăn. Thấy ngon, Nhạc Trọng đem thịt mời mẹ ăn, nhưng Nhạc bà từ chối. Nhạc Trọng cứ lải nhải, ép mẹ ăn, Nhạc bà đành ăn một miếng cho con vui ḷng, nhưng vừa nuốt khỏi miệng th́ bị mửa ra ngay. Từ đó, Nhạc bà quyết tâm không ăn thịt cá, nhưng vẫn mua thịt cá về cho con và tiểu đồng ăn.

Bảy năm sau.

Một đêm Nhạc bà bị bạo bệnh, nằm trằn trọc trên giường, bèn gọi con dậy, nói:”Mẹ đang đói! Tự nhiên đêm nay mẹ lại thấy thèm ăn thịt!” Tuy rất ngạc nhiên, nhưng v́ đêm đă khuya, chẳng kiếm đâu ra thịt, Nhạc Trọng bèn xuống bếp, lấy dao sắc cắt một miếng thịt đùi trái ḿnh, rồi làm món ăn, đem lên mời mẹ. Ăn xong, Nhạc bà ngủ yên.

Khi khỏi bệnh, Nhạc bà hỏi con:”Trong mấy hôm đau ốm, mẹ có đ̣i ăn uống chi không?” Nhạc Trọng đáp:”Thưa có! Vào một đêm khuya, mẹ đ̣i ăn thịt, con chẳng kiếm đâu ra, nên đă cắt thịt đùi con làm món ăn mời mẹ!” Nghe con nói, Nhạc bà mới biết là khi ḿnh đau ốm, bị hôn mê, ḿnh đă đ̣i ăn thịt. V́ thế, Nhạc bà rất giận thân, rồi quyết tâm tuyệt thực để quyên sinh. Nhạc Trọng khuyên thế nào Nhạc bà cũng chẳng nghe.

Tuần sau, Nhạc bà mất, để lại cho Nhạc Trọng trên trăm mẫu ruộng.

An táng cho mẹ xong, nghĩ mẹ ḿnh đă chịu khổ với ḿnh trong suốt mười bảy năm qua, nay lại tuyệt thực để t́m cái chết, Nhạc Trọng xót xa lắm, quyết tâm cắt một miếng thịt đùi phải ḿnh để cúng mẹ. V́ dao sắc, cắt thấu xương, máu chảy lênh láng, Nhạc Trọng nằm vật xuống sàn, ngất đi. Thấy thế, tiểu đồng cực kỳ kinh hăi, vội chạy đi t́m thuốc đem tới dịt vết thương cho chủ rồi lấy vải băng bó. Sáng sau, khi tỉnh giấc, Nhạc Trọng tự tay lập bàn thờ mẹ rồi sai tiểu đồng ra chợ mua rượu thịt về, đặt lên bàn thờ. Cúng mẹ xong, Nhạc Trọng lấy rượu thịt xuống ăn uống no say rồi bưng mặt khóc. Từ đó, Nhạc Trọng thích uống rượu và ăn thịt lắm, ngày nào cũng sai tiểu đồng ra chợ mua.

Ba năm sau.

Tuy đă hết tang mẹ, Nhạc Trọng đă gần hai mươi, nhưng diện mạo trông vẫn c̣n non lắm, chẳng khác chi một đứa trẻ lên mười. Trong làng, có ông lăo họ Cố, tên Văn Uyên, góa vợ, ở với người con gái. Thấy Cố thị c̣n độc thân, bà mai hàng xóm tới nhà Nhạc Trọng làm mối. Nhạc Trọng ưng thuận. Bà mai về nói lại với Cố ông. Thấy gia tư Nhạc Trọng khá giả, Cố ông ưng thuận.

Tuy đêm tân hôn, Nhạc Trọng có vào nằm với vợ, song từ đêm sau, Nhạc Trọng cứ ôm chăn gối ra pḥng khách, ngủ một ḿnh. Vừa buồn vừa lo, Cố thị chẳng hiểu tại sao chồng ḿnh lại hắt hủi ḿnh như thế.

Sáng sau, Nhạc Trọng sang nhà bà lăo hàng xóm chơi. Bà lăo cười, hỏi đùa: ”Trước kia, khi c̣n độc thân, th́ tối đến phải nằm một ḿnh! Bây giờ, có vợ, th́ tối đến được nằm với vợ! Có thấy thú vị hơn không?” Nhạc Trọng lắc đầu, đáp: ”Thưa bà, không!” Bà lăo ngạc nhiên, hỏi:”Có thực thế không?” Nhạc Trọng đáp: ”Thưa bà, thực! Trai gái ăn nằm với nhau là một điều ô uế! Cháu chỉ nằm với vợ có đêm tân hôn thôi! Đêm qua cháu lại ngủ một ḿnh!” Chẳng tin lời Nhạc Trọng, bà lăo chỉ cười.

Về nhà, Nhạc Trọng gọi Cố thị ra pḥng khách, bảo ngồi xuống sập, rồi nói: ”Lấy vợ xong, ta mới biết là ḿnh sai lầm!” Kinh hăi quá, Cố thị hỏi:”Tại sao lấy vợ lại là sai lầm?” Nhạc Trọng đáp:”V́ trai gái ăn nằm với nhau là điều ô uế! Bây giờ, nàng hăy sửa soạn hành trang rồi về nhà cha mà ở!” Cố thị khóc lóc, năn nỉ: “Gái lấy chồng th́ phải theo chồng chứ chẳng thể về nhà cha ở được nữa! Xin chàng cho thiếp ở lại đây!” Nhạc Trọng lắc đầu từ chối, rồi lấy giấy bút ra viết một tờ ly hôn, cho phép Cố thị đi lấy chồng khác, trao cho vợ. Thấy chồng cương quyết, Cố thị đành lau nước mắt mà nhận tờ ly hôn, rồi vào sửa soạn hành trang, ra chào từ biệt chồng mà về nhà cha.

Hôm ấy, Cố ông đang ngồi trong nhà, chợt thấy con gái về th́ kinh hăi lắm, bèn hỏi nguyên do. Cố thị cứ t́nh thực mà thưa, rồi lấy tờ ly hôn ra tŕnh cha. Coi xong, Cố ông rất ngạc nhiên về tính t́nh kỳ lạ của chàng rể.

Sáng sau, Cố ông nhờ người đến nhà Nhạc Trọng tŕnh bày phải trái, khuyên Nhạc Trọng nên cho Cố thị trở về, nhưng Nhạc Trọng nhất định không nghe.

Suốt nửa năm sau, thỉnh thoảng Cố ông lại nhờ người tới khuyên Nhạc Trọng nhưng chẳng ai khuyên nổi. Thấy thế, Cố ông giận lắm, bèn gả Cố thị cho người khác trong làng, họ Ung, tên Giáng. V́ tính phóng túng, sẵn tiền trong tay, Nhạc Trọng tiêu pha, bố thí rộng răi.

Trở lại cuộc sống độc thân, Nhạc Trọng ở với tiểu đồng, giao du với tất cả mọi người ở trong làng, kể cả những kẻ thấp kém. Mỗi khi có ai tới nhà rủ đi uống rượu là Nhạc Trọng đi ngay, chẳng phân biệt kẻ sang người hèn.

Một hôm, có kẻ trong họ tới nhà Nhạc Trọng, than:“Tôi sắp gả chồng cho con gái, nhưng nhà nghèo quá, trong bếp không có ông đồ rau để nấu ăn!” Nhạc Trọng bèn bảo tiểu đồng:”Xuống bếp lấy ông đồ rau đem lên cho người ta!” Tiểu đồng nói:”Nhà ḿnh chỉ c̣n một ông đồ rau để nấu ăn thôi!” Nhạc Trọng nói: ”Th́ cứ cho người ta đi đă, c̣n ḿnh sẽ tính sau!” Đến bữa, tiểu đồng nói:”Trong bếp không c̣n ông đồ rau để nấu ăn!” Nhạc Trọng nói:”Th́ đem nồi gạo sang nhà bà lăo hàng xóm mà xin nấu nhờ!”

Tuy có rất nhiều ruộng, nhưng chẳng bao giờ Nhạc Trọng có nhiều tiền mặt ở trong nhà.

Một hôm, có kẻ trong làng đi đánh bạc, thua hết tiền, chạy tới nhà Nhạc Trọng, sụt sùi kể lể:”Quan tể vừa cho lính về làng, giục tôi phải nạp thuế. V́ không có tiền nạp nên bây giờ tôi phải về nhà đem đứa con gái nhỏ đi bán!” Nghe nói, Nhạc Trọng thương hại, vội vét hết tiền ở trong nhà ra cho. Tháng sau, tới lượt ḿnh bị giục thuế, Nhạc Trọng lại phải đem đồ đạc đi cầm để lấy tiền nạp thuế.

Biết Nhạc Trọng dễ dăi, những kẻ vô lại trong làng đua nhau tới nhà, t́m cách lừa dối để ḅn của. Có nhiều kẻ tới nhà Nhạc Trọng chơi, thấy vật ǵ quư báu cũng xin. Thấy ai xin ǵ, Nhạc Trọng cũng cho, chẳng hề tiếc của. Lâu dần, chúng chẳng thèm lên tiếng xin nữa, cứ ngang nhiên tới lấy đem đi. Tuy biết chúng ngang ngược nhưng Nhạc Trọng vẫn không ngăn cản. V́ thế, Nhạc Trọng phải bán dần ruộng nương để lấy tiền tiêu.

Mười năm sau.

Gia tư Nhạc Trọng sa sút, chỉ c̣n trên dưới hai chục mẫu ruộng. Trước kia, khi c̣n giàu có th́ lũ em, lũ cháu trong họ tranh nhau tới thăm hỏi, hầu hạ. Bây giờ sa sút th́ chẳng c̣n ai tới nữa. Tuy nhiên, v́ tính khoáng đạt, Nhạc Trọng cũng chẳng thấy buồn. Một hôm, Nhạc Trọng bị bệnh, phải nằm liệt giường. Nghĩ ḿnh không có con nối dơi tông đường mà lại bị bệnh, có thể chết bất cứ lúc nào, Nhạc Trọng rất lo buồn. V́ thế, bệnh của Nhạc Trọng mỗi ngày một nặng. Mấy hôm sau, nhân ngày giỗ mẹ, Nhạc Trọng sai tiểu đồng đi nhờ lũ em, lũ cháu trong họ tới nhà làm giỗ rồi đem mâm cỗ đi tảo mộ giùm. Chúng đều từ chối, nói rằng v́ bị bận làm ăn nên không thể tới được. Nhạc Trọng đành gắng sức ngồi dậy, lết tới bàn thờ mẹ, rót rượu từ b́nh ra chén, nh́n bài vị mẹ mà khấn, nước mắt cứ trào ra. Khấn xong, Nhạc Trọng rót rượu xuống đất, rồi lại lết về giường, nằm ngủ.

Đang ngủ li b́, chợt thấy có người ngồi ở cạnh giường, lấy tay vỗ nhẹ vào vai ḿnh, Nhạc Trọng hé mắt nh́n th́ thấy là mẹ. Kinh hăi quá, Nhạc Trọng hỏi: ”Sao mẹ lại được về đây?” Nhạc bà đáp:” Mẹ được về mộ hưởng cỗ tảo mộ, nhưng chờ măi chẳng thấy ai đem cỗ ra mộ, nên mẹ phải về đây để xem sự thể ra sao! Vào nhà, mới biết là con bị bệnh, không đi tảo mộ được!” Nhạc Trọng hỏi:”Hàng ngày, mẹ ở đâu?” Nhạc bà đáp:”Ở biển Nam Hải!” rồi đột nhiên biến mất. Tỉnh giấc, Nhạc Trọng mới biết là ḿnh nằm chiêm bao nhưng lại thấy trong người dễ chịu, bệnh t́nh thuyên giảm rất nhiều. Mấy hôm sau, Nhạc Trọng khỏi hẳn bệnh.

Ở Nam Hải có chùa Quan Âm, xây cất gần băi biển. V́ chùa nổi tiếng là thiêng nên hầu hết các khách đi Nam Hải hành hương đều vào chùa lễ Phật. Thiên hạ đồn rằng có một số ít khách, sau khi lễ Phật, ra băi biển đứng nh́n ra khơi th́ thấy có Phật ngồi trên hoa sen. Những khách ấy, sau khi về nhà, đều gặp phước lớn. V́ thế, số khách rủ nhau đi Nam Hải hành hương mỗi ngày một đông.

Một hôm, nghĩ tới giấc mộng, Nhạc Trọng lại muốn đi Nam Hải gặp mẹ. Tuy nhiên, v́ đường xá xa xôi, lại không có bạn đồng hành nên Nhạc Trọng chưa dám đi. Mấy hôm sau, nghe nói ở làng bên có một nhóm người hùn tiền lập hội Hành Hương Nam Hải, Nhạc Trọng mừng quá, vội sang gặp họ, xin được nhập hội. Họ nói để họ bàn luận rồi sẽ trả lời.

Nhạc Trọng về rồi, họ họp nhau bàn luận. V́ có nhiều người nói rằng Nhạc Trọng bê tha rượu thịt, thân thể không được thanh khiết, nên họ quyết định báo tin cho Nhạc Trọng biết là họ đă từ chối.

Nghe tin, Nhạc Trọng lại sang năn nỉ, xin được nạp nhiều tiền, hứa sẽ kiêng rượu thịt. Họ lại họp nhau bàn luận rồi thuận cho Nhạc Trọng nhập hội, bảo Nhạc Trọng phải về nhà lấy tiền đem sang nạp trước, rồi vào ngày khởi hành, họ sẽ sang nhà Nhạc Trọng tập họp để cùng đi. Mừng quá, Nhạc Trọng về nhà bán 10 mẫu ruộng rồi đem tiền sang nạp.

 Vào ngày khởi hành, khi họ tới nhà th́ Nhạc Trọng đang ngủ li b́, mùi rượu thịt tỏi hành xông lên nồng nặc. Họ giận lắm, rủ nhau đi, bỏ rơi Nhạc Trọng. Chiều ấy, khi tỉnh rượu, biết rằng nhóm hành hương đă bỏ rơi ḿnh, Nhạc Trọng bèn vùng dậy đi tắm gội, rồi sửa soạn hành trang, lên đường một ḿnh.

Tới biên giới Phúc Kiến, Nhạc Trọng gặp một bạn học cũ họ Vơ, tên Quư. Vơ Quư bèn mời Nhạc Trọng về nhà ḿnh uống rượu. Nhạc Trọng nhận lời ngay.

Tới nhà, Vơ Quư sai gia nhân đi gọi một kỹ nữ đến hầu rượu. Khi nhập tiệc, Vơ Quư giới thiệu với bạn:”Nàng này họ Trương, tên Quỳnh Hoa, nổi tiếng là hoa khôi Phúc Kiến!” Thấy Quỳnh Hoa đẹp đẽ dễ thương, Nhạc Trọng vui vẻ bắt chuyện. Quỳnh Hoa hỏi:”Chàng đi đâu mà lại xuống đây?” Nhạc Trọng đáp:”Ta đi Nam Hải hành hương!” Quỳnh Hoa hỏi:”Chàng đi một ḿnh hay đi với ai?” Nhạc Trọng đáp:”Thực ra, ta đă nạp tiền nhập hội Hành Hương Nam Hải để cùng đi với các hội viên, nhưng vào ngày khởi hành, khi họ tới nhà ta tập họp để cùng khởi hành th́ ta đang say rượu nằm ngủ li b́ nên bị họ bỏ rơi!” Quỳnh Hoa nói:”Nếu thế th́ thiếp xin t́nh nguyện đi theo chàng!” Nhạc Trọng mừng lắm, nói:”Được thế th́ c̣n chi bằng!” Tiệc tan, Nhạc Trọng sửa soạn hành trang rồi cáo biệt bạn, dẫn Quỳnh Hoa lên đường.

Dọc đường, hai người ăn cùng mâm nằm cùng chiếu như một cặp vợ chồng. Quỳnh Hoa nói với Nhạc Trọng:”Nếu chàng muốn ân ái với thiếp th́ thiếp xin sẵn sàng!” Nhạc Trọng từ chối, nói:”Cám ơn nàng, song quả thực là ta chẳng muốn!” 

Khi Nhạc Trọng với Quỳnh Hoa tới Nam Hải th́ các hội viên hành hương đă có mặt ở đó. Thấy Nhạc Trọng dẫn theo một kỹ nữ, họ càng tỏ vẻ khinh khi, rồi lập tức họp nhau bàn luận, quyết định khai trừ Nhạc Trọng khỏi hội.

Vào chùa cúng lễ, thấy Nhạc Trọng cũng dẫn Quỳnh Hoa vào, các hội viên hành hương cậy thế đông người, bắt Nhạc Trọng phải dẫn Quỳnh Hoa trở ra, chờ khi họ ra khỏi chùa th́ hai người mới được vào.

Cúng lễ xong, các hội viên hành hương kéo nhau ra băi biển đứng nh́n ra khơi. V́ chẳng ai nh́n thấy Phật đâu cả nên họ đều thất vọng, có kẻ oà lên khóc.

Nhạc Trọng với Quỳnh Hoa vào chùa cúng lễ rồi cũng ra băi biển, t́m một chỗ xa các hội viên mà đứng. Đưa mắt nh́n ra khơi, chợt cả hai cùng nh́n thấy hoa sen nở kín một vùng biển bao la, óng ánh như gấm vóc, trên mỗi đóa đều có một pho tượng Phật nhỏ, cổ đeo hạt ngọc. Quỳnh Hoa th́ nh́n thấy pho nào cũng là Quan Thế Âm bồ tát, c̣n Nhạc Trọng th́ nh́n thấy pho nào cũng là mẹ ḿnh.

Đột nhiên, Nhạc Trọng lên tiếng gọi mẹ, rồi nhảy xuống biển, nhắm một đóa sen mà bơi tới. Thế nhưng, khi bơi tới nơi th́ Nhạc Trọng thấy đóa sen đă lùi ra xa. Toan bơi vào bờ, đột nhiên Nhạc Trọng thấy ḿnh đă đứng ở trên bờ, áo quần, giày dép vẫn khô nguyên như cũ. Không được nói chuyện với mẹ, Nhạc Trọng buồn lắm, cứ đứng ở trên bờ mà gọi, nước mắt ṛng ṛng. Quỳnh Hoa vội chạy tới an ủi.    

Thấy chuyện lạ, các hội viên bèn rủ nhau tới đứng ở chỗ Nhạc Trọng để nh́n ra khơi. Tuy họ cũng nh́n thấy ngàn vạn đóa sen nở kín một vùng biển bao la, nhưng họ chẳng nh́n thấy pho tượng Phật nào cả. Đột nhiên, có một tiếng sét nổ chát chúa rồi cả ngàn vạn đóa sen đều biến mất và mặt biển lại trở lại b́nh thường.

Nhạc Trọng dẫn Quỳnh Hoa đi thuê thuyền ngược bắc.

Khi thuyền tới Phúc Kiến, Nhạc Trọng trả tiền cho chủ thuyền rồi dẫn Quỳnh Hoa lên bờ. Toan đưa Quỳnh Hoa về Thiểm Tây, tới nhà ḿnh tạm trú, chợt Nhạc Trọng thấy một hào gia, chẳng biết từ đâu tới, rủ Quỳnh Hoa cùng đi. Quỳnh Hoa bèn chào từ biệt Nhạc Trọng mà đi theo hào gia.

C̣n lại một ḿnh, Nhạc Trọng đành lên đường trở về Thiểm Tây.

Dọc đường, đi qua một ngôi chợ ở Phúc Kiến, Nhạc Trọng thấy một đứa bé, chừng chín mười tuổi, đang đi hành khất ở quanh chợ. Thấy mặt mũi đứa bé sáng sủa dễ thương, chẳng có vẻ chi là con nhà hành khất, Nhạc Trọng lấy làm lạ, bèn tới gần mà hỏi:”Sao con lại phải đi hành khất?” Đứa bé đáp:”V́ mẹ con mất, bố con lấy vợ kế, rồi bà mẹ kế đuổi con ra khỏi nhà!” Hỏi:”Con tên chi?” Đáp:”Con tên A Tân!” Hỏi:”Họ chi?” Đáp:”Họ Ung, nhưng khi mẹ con c̣n sống, mẹ con thường nói con họ Nhạc!” Hỏi:”Sao lại lạ thế?” Đáp:”V́ mẹ con kể rằng mẹ con vốn họ Cố, lấy chồng họ Nhạc, bị chồng đuổi về, rồi bị ông ngoại con đem gả cho người họ Ung, tên Giáng. Tái giá được ba tháng th́ mẹ con sanh ra con. V́ thế mẹ con nói rằng con họ Nhạc!”

Nghe A Tân thuật, Nhạc Trọng kinh hăi quá, thầm nghĩ ḿnh chỉ ăn nằm với vợ có một đêm tân hôn, chẳng ngờ lại có con. Chợt nghĩ có thể cha A Tân là một người khác, trùng tên trùng họ với ḿnh, Nhạc Trọng lại hỏi:”Chồng trước của mẹ con họ Nhạc, nhưng họ Nhạc ở làng nào?” A Tân đáp:”Con cũng không rơ! Tuy nhiên, lúc lâm chung, mẹ con có trao cho con một tờ thư, dặn phải giữ kỹ để sau này dùng nó mà t́m cha!” Nhạc Trọng vội hỏi:”Tờ thư ấy đâu?” A Tân liền mở bọc lấy tờ thư ra trao cho Nhạc Trọng. Mở tờ thư ra coi, Nhạc Trọng nhận ra là tờ ly hôn mà ngày trước ḿnh đă viết rồi trao cho vợ. Kinh hăi quá, bất giác Nhạc Trọng thốt lên:”Con chính là con ta!” Nghe thấy thế, A Tân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội nói:”Vậy th́ xin bố hăy cho con được theo về nhà!” Nhạc Trọng đáp: ”Lẽ dĩ nhiên!” rồi dắt A Tân về Thiểm Tây.

Tới nhà, chẳng c̣n phải lo về việc không con nối dơi tông đường, Nhạc Trọng cũng được an ủi. Tuy nhiên, Nhạc Trọng lại buồn về việc ruộng nương của cha mẹ để lại chẳng c̣n được bao nhiêu.

Hai năm sau.

Nhạc Trọng phải bán nốt 10 mẫu ruộng cuối cùng để lấy tiền sinh sống. Ít lâu sau, v́ nghèo quá, Nhạc Trọng phải cho đứa tiểu đồng nghỉ việc. Từ đó, hai cha con phải tự làm lấy tất cả mọi gia vụ.

Một hôm, hai cha con đang lui cui trong bếp th́ chợt thấy một giai nhân đẩy cửa, bước vào nhà. A Tân chẳng biết là ai nhưng Nhạc Trọng th́ nhận ra ngay là Quỳnh Hoa. Ngạc nhiên quá, Nhạc Trọng hỏi:”Nàng nghỉ việc ở Phúc Kiến rồi hay sao?” Quỳnh Hoa gật đầu, đáp:”Thiếp nghỉ việc rồi!” Hỏi:”Sao lại nghỉ việc?” Đáp:”V́ cái nghiệp làm kỹ nữ đă hết!” Hỏi:”Sao lại biết nhà ta ở đây mà t́m tới?” Đáp:”Hỏi thăm th́ biết chớ sao!” Hỏi:”Sau khi nghỉ việc, nàng ở với ai?” Đáp:”Ở với mẹ thiếp! Thiếp đem chút tiền dành dụm về phụng dưỡng mẹ!” Hỏi:”Lệnh đường c̣n khoẻ không?” Đáp:”Cám ơn chàng đă hỏi thăm, nhưng mẹ thiếp mất rồi!” Nhạc Trọng bèn ngỏ lời chia buồn, rồi hỏi:”Lệnh đường mất từ hồi nào?” Quỳnh Hoa đáp:”Mới gần đây thôi! Thiếp vừa an táng cho mẹ thiếp xong!” Hỏi: ”Bây giờ lệnh đường đă mất th́ nàng ở với ai?” Đáp:”Ở một ḿnh!” Hỏi:”Ở một ḿnh th́ ai che chở cho? Sao chẳng lấy chồng?” Đáp:”Nếu lấy chồng th́ lại bị rơi vào ṿng tục lụy!” Hỏi:”Thế hôm nay nàng tới đây là để thăm ta hay là có việc chi?” Đáp:”Có việc cần chàng giúp đỡ!” Hỏi:”Việc chi?” Đáp:”Việc cho thiếp được làm vợ giả của chàng!” Hỏi:”Để làm chi?” Đáp:”Để thiếp vừa có người che chở cho, vừa giữ được thân ḿnh thanh khiết!” Nói xong, chẳng cần chờ Nhạc Trọng ưng thuận, Quỳnh Hoa cứ tự ư cởi bỏ nữ trang, vào bếp nấu ăn cho hai cha con, rồi nấu đồ chay cho ḿnh. Nhạc Trọng đành chấp nhận cho Quỳnh Hoa ở nhà ḿnh. Tối ấy, Nhạc Trọng dọn sang ở chung pḥng với con, nhường pḥng ḿnh cho Quỳnh Hoa.

Nghe tin Nhạc Trọng có vợ mới, bà con bạn bè rủ nhau kéo tới nhà xem mặt cô dâu. Quỳnh Hoa vui vẻ ra tiếp khách. Khách yêu cầu Nhạc Trọng mở tiệc ăn mừng. Nhạc Trọng c̣n đang ngần ngại v́ chẳng c̣n tiền th́ Quỳnh Hoa đă vui vẻ nhận lời. Khi khách về hết, Nhạc Trọng nói với Quỳnh Hoa:”Ta cũng muốn mở tiệc ăn mừng để giới thiệu nàng với bà con bạn bè song thú thực với nàng là ta chẳng c̣n đồng nào! Nay nàng nhận lời mở tiệc khiến ta lo quá!” Quỳnh Hoa cười, nói:”Thiếp biết rồi, chàng khỏi lo, cứ mặc thiếp!” Chẳng biết tính sao, Nhạc Trọng đành để mặc Quỳnh Hoa lo liệu.

Tới ngày đăi tiệc, khách khứa tới chật nhà. Thấy cỗ bàn thịnh soạn, rượu thịt ê hề, Nhạc Trọng kinh ngạc lắm, chẳng hiểu Quỳnh Hoa lấy ở đâu ra. Tiệc tan, ai về nhà nấy, chủ khách đều hả hê.

Từ đó, A Tân coi Quỳnh Hoa như mẹ đẻ.

Quỳnh Hoa bỏ tiền ra chuộc lại trên trăm mẫu ruộng, tậu trâu mua ngựa, sắm sửa đồ đạc, nuôi con hầu đầy tớ cho Nhạc Trọng. V́ thế cảnh nhà NhạcTrọng được phồn thịnh trở lại, có phần c̣n phồn thịnh hơn trước.

Nhạc Trọng thường nói với Quỳnh Hoa:”Nàng th́ đẹp mà ta lại có tật nghiện rượu! Muốn giữ cho cả hai vợ chồng cùng được thanh khiết th́ mỗi khi thấy ta say, nàng nên lánh mặt đi, đừng để cho ta nh́n thấy!” Quỳnh Hoa cười, đáp:”Chàng khỏi phải lo chuyện ấy!”

Một hôm, Nhạc Trọng ra chợ uống rượu cho tới lúc say mèm rồi mới lảo đảo bước về nhà. Vào sân, bỗng thấy trời đất trong sáng như pha lê, nhà ḿnh biến thành lâu đài có mái ngọc lầu quỳnh, Nhạc Trọng lấy làm lạ, bèn lớn tiếng gọi: ”Quỳnh Hoa! Quỳnh Hoa!” Nghe tiếng gọi, Quỳnh Hoa vội vào pḥng trang điểm cho thực đẹp rồi mới ra gặp Nhạc Trọng. Thấy Quỳnh Hoa, Nhạc Trọng cứ đưa mắt nh́n chằm chặp. Lát sau, đột nhiên Nhạc Trọng có nét mặt rạng rợ, miệng cười sằng sặc, chân tay khoa múa như kẻ điên khùng rồi thốt:”Ta ngộ đạo rồi! Ta ngộ đạo rồi!” Quỳnh Hoa vội d́u Nhạc Trọng vào sảnh đường nằm nghỉ. Lát sau, tỉnh rượu, được Quỳnh Hoa thuật chuyện vừa xảy ra lúc năy cho nghe, Nhạc Trọng chẳng nói chi, chỉ trầm ngâm suy nghĩ.

Từ đó, chẳng bao giờ Nhạc Trọng ra chợ uống rượu nữa, chỉ sai gia nhân đi mua rượu về nhà cho ḿnh đối ẩm với Quỳnh Hoa. Thế nhưng, v́ ăn chay, Quỳnh Hoa không chịu uống rượu, chỉ dùng trà đối ẩm với Nhạc Trọng.

Một hôm, hai người ngồi đối ẩm. Khi vừa ngà ngà say, bỗng Nhạc Trọng nói:”Tự nhiên ta thấy cả hai đùi cùng bị đau nhức! Nàng làm ơn bóp đùi cho ta!” Quỳnh Hoa vâng lời, tới bóp đùi cho Nhạc Trọng th́ thấy ở mỗi bên đùi có một vết sẹo lơm, trong có một nụ sen đỏ. Kinh ngạc quá, Quỳnh Hoa hỏi:”Tại sao ở mỗi bên đùi chàng lại có một nụ sen?” Nhạc Trọng cười, đáp:”Nàng chẳng cần biết lai lịch những nụ sen ấy làm chi, nhưng cũng nên biết rằng bao giờ mà hai nụ sen ấy nở thành hoa th́ bấy giờ là lúc chúng ḿnh chia tay!” Quỳnh Hoa chẳng hiểu tại sao nhưng cũng không hỏi chi thêm.

Mười năm sau.

Nhạc Trọng với Quỳnh Hoa cưới vợ cho A Tân, người họ Mạnh. Sau đó, hai vợ chồng giao hết mọi gia vụ cho con và dâu, chỉ khi nào có công việc khó khăn th́ mới nhúng tay vào.

Ít lâu sau, khi thấy con và dâu đă quen mọi gia vụ, hai vợ chồng bèn dọn ra cư ngụ trong một biệt viện mới xây cất, ở phía tây dinh cơ, chỉ đem theo hai t́ nữ, một để hâm rượu cho chồng, một để pha trà cho vợ.

Cũng từ đó, ngày nào A Tân cũng dẫn Mạnh thị ra biệt viện vấn an cha mẹ. Thỉnh thoảng, Quỳnh Hoa cũng vào nhà hỏi thăm vợ chồng A Tân.

Một hôm, khi thấy mẹ vào nhà ḿnh, Mạnh thị đem gia vụ ra tŕnh. Lát sau, khi thấy mẹ trở về biệt viện, Mạnh thị xin đuợc theo ra để vấn an cha.

Bước chân vào pḥng Nhạc Trọng, hai mẹ con cùng thấy Nhạc Trọng đang ngồi trên sập, chân xếp ṿng tṛn, tay chắp trước ngực, cặp mắt nhắm nghiền, trông tựa ḥa thượng tham thiền.

Nghe thấy tiếng chân người bước vào pḥng, Nhạc Trọng hé mắt nh́n, mỉm miệng cười mà nói:”Hay quá! Hai mẹ con tới vừa đúng lúc!” rồi lại nhắm mắt như cũ. Đưa mắt nh́n, chợt thấy hai bàn chân Nhạc Trọng trắng bệch, Quỳnh Hoa kinh hăi quá, vội hỏi:”Chàng làm sao thế?” nhưng không thấy Nhạc Trọng trả lời.

Quỳnh Hoa vội chạy tới đưa tay sờ mũi Nhạc Trọng, th́ thấy Nhạc Trọng đă tắt thở. Quỳnh Hoa cực kỳ kinh hăi.

Chợt thấy hai nụ sen trên đùi Nhạc Trọng đang nở thành hoa, Quỳnh Hoa vội ngồi ngay xuống cạnh Nhạc Trọng, dùng hai tay bóp chặt hai đoá sen mà nói: ”Trước kia, từ nơi xa xôi ngàn dặm, thiếp lặn lội tới đây theo chàng, thực chẳng phải là chuyện dễ. Nay lại thay chàng mà dạy dỗ dâu con, nên thiếp tự cho ḿnh cũng có chút công lao. Thiếp cũng chỉ ở lại đây chừng ba năm nữa thôi, sao chàng chẳng nán ỏ lại để cùng đi, vội chi phải đi trước?” Khấn xong, Quỳnh Hoa cứ ngồi cạnh Nhạc Trọng mà bóp hai đoá sen, chẳng chịu buông.

Lát sau, đột nhiên Nhạc Trọng mở mắt, mỉm cười mà nói:”Nàng có việc của nàng, ta có việc của ta, sao nàng cứ kéo ta ở lại cho có bạn? Nhưng thôi! Nàng đă muốn thế th́ ta cũng chiều ư!” Thấy Nhạc Trọng đă hồi sinh và nói như thế, Quỳnh Hoa an tâm, bèn buông hai đoá sen ra. Tự nhiên, hai đoá sen đang nở nửa chừng bỗng khép kín lại, trở thành nụ như trước.

Nhạc Trọng sống lại, vẫn cư xử, nói cười như cũ.           

Ba năm sau.

Quỳnh Hoa đă tới tuổi tứ tuần mà trông vẫn c̣n yểu điệu như thiếu nữ hai mươi.

Một hôm, trong lúc hai vợ chồng ngồi đàm luận, Quỳnh Hoa nói:”Con người ta, sau khi chết, bị người sống dùng bàn tay trần tục khâm liệm th́ di thể sẽ bị ô trọc! V́ thế, khi sắp chết, thiếp sẽ nằm sẵn trong quan tài rồi mới chết, để di thể được thanh khiết!” Nhạc Trọng chỉ gật đầu, chẳng nói chi.

Quỳnh Hoa bèn vào nhà vợ chồng A Tân, gọi gia nhân lên mà sai:”Các ngươi hăy xin tiền tiểu chủ, đi mua hai cỗ quan tài, đem vào sảnh đường biệt viện của ta mà đặt!” Nghe thấy thế, A Tân kinh hăi quá, vội hỏi:”Thưa mẹ, tại sao mẹ lại sai gia nhân đi mua quan tài đem về nhà?” Quỳnh Hoa đáp:”Bây giờ chưa phải là lúc con cần biết! Hăy đưa tiền cho gia nhân đi mua quan tài về đây cho ta!” Chẳng dám hỏi chi thêm, A Tân vội lấy tiền đưa cho gia nhân. Tuân lời chủ mẫu, gia nhân đem tiền đi mua hai cỗ quan tài, khiêng về đặt trong sảnh đường.

Quỳnh Hoa về biệt viện tắm gội, trang điểm, rồi lên sảnh đường, sai gia nhân gọi vợ chồng A Tân lên mà nói:”Lát nữa, ta sẽ từ giă cơi đời! Các con ở lại, trông nom lấy cơ nghiệp mà sinh sống!” Kinh hăi quá, A Tân bật khóc, nói:”Trong bao nhiêu năm qua, mẹ đă chịu khó làm việc vất vả, nuôi nấng dậy dỗ con thành người, rồi gây dựng cho con có được ngày nay! Bây giờ là lúc an hưởng tuổi trời, sao mẹ lại vội ra đi?” Quỳnh Hoa nói:”Ta có công lao chi đâu? Phước lộc ngày nay mà con được hưởng là do cha con vun trồng ngày trước! Cha trồng cây, con hưởng trái là lẽ công bằng! Ruộng nương, ngựa trâu, đồ đạc, nô bộc là do các kẻ trước kia lừa đảo, nợ nần cha con, phải đem trả lại, chứ đâu có phải là của ta?” A Tân nói: ”Thế nhưng mẹ chưa đến hạn phải đi th́ sao lại tự ư đi sớm làm chi?” Quỳnh Hoa cười, đáp:”Sao con biết là ta chưa đến hạn phải đi? Con chẳng biết đâu!” A Tân nói:”Chính v́ con không biết nên con mới muốn được mẹ nói cho nghe!” Quỳnh Hoa bèn nói:”Ta vốn là tiên nữ rắc hoa trên thượng giới! Cách đây hơn 40 năm, một hôm ta chợt có một ư niệm phàm tục nên mới bị đày xuống trần gian trong thời hạn 40 năm! Nay thời hạn đó đă hết nên ta lại được trở về thượng giới!”

Nói xong, Quỳnh Hoa bước vào quan tài, nằm nhắm mắt. Kinh hăi quá, A Tân lớn tiếng gọi:”Mẹ! Mẹ!” nhưng khi đưa tay sờ mũi mẹ th́ thấy mẹ đă tắt thở. A Tân ̣a lên khóc, vội chạy sang báo tin cho cha biết. Vào pḥng, thấy cha cũng đă nhắm mắt, tắt thở, di thể nằm trên sập, mũ áo chỉnh tề, hai bên đùi có hai đóa sen mới nở, A Tân vội hô hoán gia nhân ầm ĩ. Cả nhà rối loạn hồi lâu.

Lát sau, A Tân sai gia nhân đưa di thể cha sang sảnh đường nhập quan, cạnh di thể mẹ. Nghe lời bàn của gia nhân, A Tân để mở hai linh cữu trong ba ngày, pḥng khi cha mẹ sống lại. Trong ba ngày ấy, từ hai đóa sen ở đùi Nhạc Trọng có phát ra hai luồng sáng, chiếu rực bốn bực tường, và từ linh cữu của Quỳnh Hoa có tỏa ra một hương thơm ngào ngạt, lan cả sang hàng xóm.

Ba ngày sau, khi đóng nắp linh cữu th́ hai luồng sáng và hương thơm chợt tắt. A Tân bèn làm lễ an táng cho cha mẹ rất trọng thể.

Thấy vợ chồng Nhạc Trọng đă chết, lũ em, lũ cháu Nhạc Trọng nảy ư chiếm đoạt di sản. Chúng bèn hội họp với nhau, bàn rằng A Tân không phải là con của Nhạc Trọng nên theo lệ làng, gia sản của Nhạc Trọng phải được đem chia đều cho chúng. Chúng bèn viết đơn, cùng kư tên vào rồi đem lên huyện đường Tây An, nạp quan tể. Đọc đơn xong, quan tể cho là chúng có lư, bèn ra lệnh tịch thâu hết ruộng nương, trâu ngựa của A Tân, đem chia đều cho chúng.

Vừa an táng cha mẹ xong, đột nhiên nhận được lệnh của quan tể cho lính tới tịch thu gia sản của ḿnh, A Tân uất ức lắm. Chẳng phục sự phán xét của quan tể, A Tân bèn làm đơn khiếu nại nạp lên quan tuần vũ Thiểm Tây. Tuy đă nhận được đơn khiếu nại của A Tân nhưng v́ bận việc, quan tuần vũ chưa xét.

Lại nói về Cố thị. Sau khi bị chồng đuổi, Cố thị về ở với cha, bị cha đem gả cho một người đàn ông khác, họ Ung, tên Giáng. Ba tháng sau, Cố thị sanh A Tân. Năm sau, Ung Giáng đưa vợ con xuống Phúc Kiến làm ăn. Cố thị bồng con đi theo chồng rồi mất hẳn liên lạc với cha.

V́ chỉ có một ḿnh Cố thị là con, Cố ông nhớ con lắm nên lần ṃ xuống Phúc Kiến t́m con. Tới nơi, Cố ông được tin là con đă chết, c̣n chàng rể họ Ung th́ đă lấy vợ kế. Hỏi thăm về đứa cháu ngoại là A Tân th́ được biết y đă bị vợ kế của Ung Giáng đuổi đi. Cố ông uất ức lắm, bèn làm đơn kiện vợ chồng Ung Giáng. Nghe tin Cố ông làm đơn kiện ḿnh, sắp đem nạp lên quan tuần vũ Phúc Kiến, Ung Giáng kinh hăi lắm, vội nhờ một người bạn thân họ Ứng, tên Hà đem tiền tới hối lộ Cố ông, xin Cố ông đừng kiện vợ chồng ḿnh nữa. Cố ông không chịu, nhất định đ̣i Ung Giáng phải t́m cho ra A Tân mà trả lại cho ḿnh. Ung Giáng đành phải bỏ tiền ra thuê người đi t́m A Tân ở khắp mọi nơi trong vùng nhưng chẳng ai t́m thấy. Cố ông bèn đem đơn kiện lên nạp quan. Quan cho bắt vợ chồng Ung Giáng hạ ngục để chờ ngày xét xử.       

Một hôm, Cố ông đi chơi ở ngoài thành. Dọc đường, gặp một đoàn xe ngựa từ xa phóng tới, Cố ông vội đứng nép vào bên đường để tránh đoàn xe. Chợt đoàn xe dừng lại, cỗ xe giữa dừng ngay nơi Cố ông đứng, rồi có một giai nhân trong xe vén rèm lên, hỏi:”Có phải lăo ông họ Cố, tên Văn Uyên không?” Kinh hăi quá, Cố ông đáp:”Thưa phải!” Giai nhân nói:”Ta là kế thất của Nhạc Trọng ở huyện Tây An, tỉnh Thiểm Tây! Cháu ngoại của lăo ông là con trai của chồng ta! Hiện y đang ở nhà chồng ta tại Tây An. Lăo ông đừng kiện vợ chồng Ung Giáng nữa! Cháu ngoại của lăo ông sắp bị mất hết cơ nghiệp rồi! Lăo ông hăy mau trở về quê mà giúp y!” Toan lên tiếng hỏi cho rơ, chợt thấy đoàn xe đă phóng đi mất, Cố ông cứ đứng tần ngần hồi lâu, rồi mới quay về quán trọ.

Hôm sau, Cố ông đi t́m Ứng Hà, nhờ liên lạc với vợ chồng Ung Giáng ở  trong ngục, nói rằng bây giờ ḿnh đă bằng ḷng nhận tiền để xin băi nại vụ kiện.

Ở trong ngục, bắt được liên lạc với Ứng Hà, vợ chồng Ung Giáng liền ưng thuận đề nghị của Cố ông.

Thấy Cố ông xin băi nại vụ kiện, quan cũng thuận cho rồi thả cho vợ chồng Ung Giáng ra về.

Lănh tiền của vợ chồng Ung Giáng xong, Cố ông vội trở về Tây An. Tới nhà, Cố ông vẫn chưa tin hẳn lời giai nhân ở Phúc Kiến nói rằng cháu ngoại ḿnh hiện đang ở nhà Nhạc Trọng. Tuy nhiên, Cố ông cũng cứ thử t́m tới xem sao.

Tới nơi, quả nhiên hai ông cháu nhận ra nhau. Hỏi về Nhạc Trọng, Cố ông được biết là Nhạc Trọng đă có vợ sau là Quỳnh Hoa, nhưng cách đây ít lâu, cả hai đều đă mất vào cùng một ngày. Hỏi về ngày mất của vợ chồng Nhạc Trọng, Cố ông thấy đúng là ngày mà ḿnh đă gặp giai nhân ở Phúc Kiến. Lại hỏi về cơ nghiệp của vợ chồng Nhạc Trọng, Cố ông được biết là vừa bị quan tể tịch thâu, đem chia cho lũ em lũ cháu Nhạc Trọng.

A Tân cũng thuật cho ông ngoại nghe chuyện ḿnh đă nạp đơn khiếu nại lên quan tuần vũ Thiểm Tây nhưng chưa được xét xử. Nghe xong, Cố ông uất ức lắm, nói với A Tân rằng ḿnh sẽ gánh vác vụ  khiếu nại ấy.

Sáng sau, Cố ông dẫn A Tân lên tỉnh đường, xin được vào gặp quan tuần vũ. Quan liền cho gọi vào. Cố ông bèn tŕnh bày đầu đuôi câu chuyện.

Nghe xong, quan hỏi ngày tháng Cố thị bị chồng đuổi th́ A Tân xuất tŕnh tờ ly hôn do chính tay cha ḿnh viết. Khi quan hỏi ngày tháng Cố ông gả Cố thị cho Ung Giáng cũng như ngày tháng Cố thị sanh A Tân th́ Cố ông tŕnh bày thực rơ ràng rành mạch, ăn khớp với tờ ly hôn. Quan bèn ra lệnh cho quan tể xử lại vụ án.

Tuân hành thượng lệnh, quan tể cho gọi lũ em, lũ cháu Nhạc Trọng lên huyện đường để xử lại.

Sau phiên xử, quan phán rằng lũ chúng đă lạm tố rồi hạ lệnh phạt đ̣n và truyền cho lũ chúng phải hoàn trả A Tân tất cả mọi tài sản.

Lấy lại được toàn bộ tài sản của cha mẹ, A Tân bèn mời ông ngoại tới nhà ḿnh cư ngụ, biếu ông ngoại ngôi biệt viện cũ của cha mẹ và một t́ nữ làm nàng hầu. Lúc đó, Cố ông đă ngoài sáu mươi nhưng vẫn sanh được với nàng hầu một bé trai. Về sau, khi Cố ông mất, A Tân vẫn chu cấp cho đứa bé.

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com