www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

092. VƠ KỸ
 

Thiếu Lâm tông phái truyền nhân thiểu

Tài đắc chân truyền tiện dĩ cuồng

Đồng thị cá trung tu hội ư

Vị dung mănh lăng giác đê ngang

  
 

   

092.  VƠ NGHỆ THẤP CAO

 

          Miền tây huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có người Lư Siêu, tên chữ Khôi Ngô, gia tư khá giả, ưa bố thí cho các thiền sư, nhưng tính rất tự phụ.

          Một hôm, có một thiền sư, thuộc môn phái Thiếu Lâm, tới nhà Khôi Ngô khất thực. Khôi Ngô mời vào nhà, sai gia nhân làm cơm thết đăi. Cơm nước xong, thiền sư đứng dậy, nói:"Xin cám ơn thí chủ đă cho bần tăng ẩm thực. Bần tăng có chút vơ nghệ tầm thường, muốn xin ở lại bốn tháng để truyền cho thí chủ, chẳng hay tôn ư ra sao?" Khôi Ngô mừng lắm, đáp:"Nếu được thế th́ thực là vạn hạnh" rồi sai gia nhân sửa soạn lễ vật để ḿnh làm lễ bái sư và dọn dẹp một căn pḥng sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi, để thiền sư cư ngụ. Được thiền sư chỉ dạy, Khôi Ngô chịu khó luyện tập suốt ngày đêm.

Ba tháng sau, thấy vơ nghệ của ḿnh đă khá, Khôi Ngô đắc ư lắm.

Một hôm, thiền sư hỏi:"Đồ đệ tự thấy vơ nghệ của ḿnh ra sao?" Khôi Ngô đáp:"Đệ tử thấy đă khá lắm" Thiền sư cười, nói:"Đồ đệ hăy thử biểu diễn một vài chiêu cho ta coi" Khôi Ngô đáp:"Xin tuân lệnh" rồi cởi áo, nhổ nước bọt vào hai ḷng bàn tay, xoa cho nhuyễn, ra sân biểu diễn, nhảy lên nhảy xuống, trông tựa rồng bay phượng múa. Biểu diễn xong, Khôi Ngô đứng ưỡn ngực, hiu hiu tự đắc. Thiền sư cười, khen:"Quả là đă khá lắm!"

Bỗng Khôi Ngô nói:"Đệ tử nghĩ chắc sư phụ đă truyền hết vơ nghệ cho đệ tử rồi" Thiền sư cười, nói:"Nếu thế th́ đồ đệ hăy thử ra sân giao đấu với ta một hiệp xem sao" Khôi Ngô mừng lắm, vội ra sân đứng thủ thế. Thiền sư cũng ra sân, đứng khoanh tay, bảo Khôi Ngô tấn công ḿnh trước.

Khôi Ngô tuân lệnh, cố t́m chỗ sơ hở của sư phụ để tấn công nhưng thấy sư phụ đă không để chỗ nào sơ hở mà c̣n né tránh rất tài t́nh, không để cho ḿnh đụng tới.

Đột nhiên, thiền sư nhảy vọt lên cao, rồi nhanh như cắt, co cẳng đá một cước thực mạnh vào mông Khôi Ngô. Không kịp né tránh, Khôi Ngô trúng cước, bị văng ra xa đến hơn chục thước, phải giơ tay chống đất, cho khỏi bị té nằm. Thiền sư cười, nói:"Đồ đệ chưa học hết vơ nghệ của ta đâu" Khôi Ngô ngượng ngùng đứng dậy, tới vái thiền sư, xin chỉ dạy thêm. Thiền sư nhận lời.

Tháng sau, thiền sư cáo biệt, hẹn năm sau sẽ trở lại thăm.

          Thiền sư đi rồi, Khôi Ngô bèn đi ngao du trong vùng để biểu diễn vơ nghệ. Tới đâu Khôi Ngô cũng thách thức các vơ sư giao đấu. Lần nào Khôi Ngô cũng thắng v́ chưa gặp đấu thủ nào ngang tài ngang sức. Do đó, tiếng tăm Khôi Ngô nổi khắp vùng.

Một hôm, Khôi Ngô tới huyện Lịch Hạ, vào quán trọ thuê pḥng, rồi đi thăm vơ trường của huyện.

Tới nơi, thấy rất đông khán giả chen nhau đứng quanh vơ đài để coi, Khôi Ngô cũng chen vào. Lúc đó, trên vơ đài chỉ có một chú tiểu biểu diễn vơ nghệ. Biểu diễn xong, chú tiểu được khán giả hoan hô nhiệt liệt. Chú tiểu bèn cúi đầu cám ơn khán giả, rồi nói:"Một ḿnh tiểu tăng múa may quay cuồng th́ buồn lắm. Có vị nào muốn giúp vui khán giả th́ xin mời lên đài. Chúng ta không cần phải giao đấu mà chỉ cần mỗi người biểu diễn một vài chiêu để khán giả coi cho vui mắt mà thôi" Chú tiểu mời ba bốn bận nhưng không thấy ai lên đài.

Khán giả đưa mắt nh́n nhau. Chợt Khôi Ngô cảm thấy chân tay ḿnh ngứa ngáy, bèn hung hăng nhảy lên đài. Khán giả lại vỗ tay, nhiệt liệt hoan hô.

Thấy có khách hưởng ứng lời mời của ḿnh, chú tiểu mừng lắm, vội cúi đầu chào, khoanh tay mời khách biểu diễn. Bất ngờ, Khôi Ngô nhảy tới tấn công chú tiểu, vung tay ra độc chiêu. Chú tiểu giật ḿnh kinh hăi, giơ tay ra đỡ. Mới hợp chưởng, chú tiểu đă vội nhảy lùi lại đằng sau, nói:"Xin hăy ngừng tay" Khôi Ngô thích chí lắm, thầm nghĩ chú tiểu đă sợ vơ nghệ cao cường của ḿnh nên mới xin ngưng đấu. Chú tiểu cung kính chắp tay, cúi đầu, nói:"Tiểu tăng đă nhận ra vơ nghệ của tôn ông thuộc môn phái Thiếu Lâm. Xin tôn ông cho biết lệnh sư là ai?" Đang dương dương t đắc, Khôi Ngô không thèm trả lời. Thấy chú tiểu cứ hỏi đi hỏi lại, Khôi Ngô đành đáp: "Sư phụ ta là một vị ḥa thượng thuộc môn phái Thiếu Lâm, cư ngụ ở vùng tây huyện Chuy Xuyên" Chú tiểu giật ḿnh kinh hăi, chắp tay cung kính, nói:"Thế ra lệnh sư là Hàm ḥa thượng! Vậy th́ chúng ta không cần phải giao đấu nữa, tiểu tăng xin chịu thua tôn ông rồi" Thấy thế, Khôi Ngô càng t phụ, cứ nài ép chú tiểu giao đấu. Chú tiểu không chịu, nói:"Tiểu tăng đă chịu thua tôn ông rồi mà!" Khôi Ngô nài ép thêm ba bốn bận, nhưng chú tiểu vẫn một mực chối từ.

V́ khán giả thích được coi giao đấu nên đồng thanh cổ vơ:"Chú tiểu nhận lời đi! Chú tiểu nhận lời đi!" Biết ư thích của khán giả, chú tiểu bèn nói với Khôi Ngô:"Đă là đệ tử của Hàm ḥa thượng th́ tôn ông với tiểu tăng thuộc cùng một môn phái. Vậy chúng ta không nên giao đấu mà chỉ nên biểu diễn, mỗi người một chiêu, để khán giả coi cho vui mắt mà thôi" Khôi Ngô thuận ư. Chú tiểu bèn mời Khôi Ngô biểu diễn trước, rồi chú tiểu xuống đài, đứng lẫn trong đám đông để coi.

Khôi Ngô tung người lên cao, đem hết tài nghệ ra biểu diễn.

Thấy Khôi Ngô biểu diễn, chú tiểu vội hô:"Xin tôn ông ngừng tay" Khôi Ngô Ngạc nhiên, hỏi:"Tại sao?" Chú tiểu chỉ mỉm cười. Khôi Ngô thầm nghĩ v́ chú tiểu sợ ḿnh biểu diễn hay hơn nên mới ngăn ḿnh.

Khôi Ngô lại nài ép chú tiểu lên đài giao đấu. Thấy Khôi Ngô cứ nài ép măi, chú tiểu đành nhận lời, bước lên đài. Khán giả lại nhiệt liệt hoan hô, vỗ tay cổ vơ, vang động vơ trường.

Thấy chú tiểu nhỏ người, yếu đuối, Khôi Ngô khinh thường. Hơn nữa, Khôi Ngô thầm nghĩ nếu ḿnh ra tay đánh bại được chú tiểu th́ tiếng tăm ḿnh sẽ thêm lừng lẫy. V́ thế, khi thấy chú tiểu mời ḿnh tấn công trước, Khôi Ngô không khách sáo, phóng ḿnh lên cao, dùng ngay độc chiêu đắc ư nhất, co cẳng đá một cước thực mạnh vào đầu chú tiểu. Chú tiểu nghiêng ḿnh tránh né, ch́a năm ngón tay xỉa trúng bắp vế Khôi Ngô. Đột nhiên, Khôi Ngô cảm thấy cả cẳng chân ḿnh bị tê dại, rồi ngă lăn xuống vơ đài, không sao ngồi dậy được. Khán giả vỗ tay la ó, vang động vơ trường.

Chú tiểu vội chạy tới xin lỗi, nói:"Tiểu tăng lỗ măng quá, xin tôn ông tha tội!" Nói xong, chú tiểu đỡ Khôi Ngô dậy, cơng về quán trọ, cho thuốc uống.

Hôm sau, Khôi Ngô thuê xe về Chuy Xuyên.

Tháng sau, Khôi Ngô mới b́nh phục.

Năm sau.

Đúng hẹn, thiền sư trở lại thăm. Khôi Ngô đem chuyện năm trước ḿnh giao đấu với chú tiểu ra thuật cho sư phụ nghe.

Nghe xong, thiền sư kinh hăi, nói: "Đồ đệ lỗ măng quá, không biết trời cao đất dày là ǵ. May mà đồ đệ khai ta là sư phụ chứ không th́ cẳng chân đồ đệ đă ĺa khỏi thân rồi! Vơ nghệ của chú tiểu ấy cao hơn vơ nghệ của đồ đệ rất nhiều!"

 

 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com