www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

091. SONG ĐĂNG
 

Song đăng tương đối tửu lâu cư

Thảo thảo nhân duyên bán tải dư

Tiện sát si lang đa diễm phúc

Ôn nhu hương vị định hà như

  
 

   

091.  HAI NGỌN ĐÈN CHỒN

 

          Thôn Bồn Tuyền, huyện Ích Đô, tỉnh Tứ Xuyên, có nho sinh Nguỵ Vận Vượng, ḍng dơi thế gia. Đến đời cha Vận Vượng th́ ḍng dơi suy vi, đến đời Vận Vượng th́ ḍng dơi lụn bại.  Hồi nhỏ, Vận Vượng được cha cho theo đ̣i văn nghiệp, nhưng khi cha mất, Vận Vượng phải bỏ học, mở cửa hàng bán rượu ngay tại căn nhà chật hẹp của ḿnh.

Trong vùng có phú ông họ Đào, có người con gái rất hiền lành, vui vẻ, không oán trách ai điều chi bao giờ.

Ba năm sau. Vận Vượng nhờ bà mai tới hỏi cưới Đào thị cho ḿnh. Đào ông thuận gả. Sau hôn lễ, v́ thương vợ phải về cư ngụ tại căn nhà chật hẹp của ḿnh, Vận Vượng xin với Đào ông cho ḿnh sang ở rể và dọn cả cửa hàng rượu sang theo. Đào ông chấp thuận rồi xây cho Vận Vượng một pḥng rộng trên lầu cao để cất giữ rượu.

Vận Vượng rất bận rộn với cửa hàng, ban ngày th́ phải nấu rượu, bán rượu, ban đêm th́ phải cất rượu lên lầu cao rồi ngủ ở trên đó để canh chừng trộm cắp. V́ thế, ít khi Vận Vượng được ngủ với vợ. Đào thị vẫn vui vẻ, không hề oán trách chồng.

Một đêm hè, Vận Vượng đang nằm trên lầu th́ chợt nghe có tiếng đám đông x́ xào dưới chân cầu thang. Nghi là kẻ trộm, Vận Vượng kinh hăi, vội vùng dậy lấy thanh đao giấu ở đầu giường, cầm chắc trong tay, ngồi xuống thành giường thủ thế. Khi cửa lầu kẹt mở, Vận Vượng hồi hộp nh́n xem kẻ trộm là ai th́ thấy không phải là kẻ trộm mà là hai t́ nữ áo xanh, tay cầm đèn lồng, bước vào pḥng, tiến tới đứng ở cuối giường.

Lát sau, Vận Vượng thấy một nho sinh anh tuấn dẫn một nữ lang vào pḥng, tiến tới đứng ở đầu giường. Nho sinh nh́n Vận Vượng, mỉm cười. Thầm nghĩ chắc 4 người này là chồn hiện h́nh, Vận Vượng kinh hăi, nhắm mắt cúi đầu, tóc gáy dựng ngược.

Nho sinh lên tiếng trấn an:"Xin túc hạ chớ kinh hăi. V́ em gái tôi có tiền duyên với túc hạ nên tối nay tôi đưa em tôi tới đây để phối hợp với túc hạ đó thôi!" Nghe nho sinh nói năng lịch sự, Vận Vượng mới dám ngửng đầu nh́n.

Thấy nho sinh phục sức sang trọng c̣n ḿnh th́ áo quần xốc xếch, Vận Vượng ngượng lắm, chẳng nói được lời nào. Nho sinh bèn xin cáo biệt, bảo hai t́ nữ đặt đèn lồng lên bàn, rồi đi theo ḿnh. Chờ cho nho sinh dắt hai t́ nữ ra khỏi pḥng, Vận Vượng mới dám ngước mắt nh́n nữ lang.

Thấy nữ lang tuổi cỡ đôi tám, dung nhan diễm lệ như tiên nữ trong tranh, Vận Vượng mừng lắm nhưng vẫn c̣n ngượng, chưa dám lên tiếng. Nữ lang bèn mỉm cười, lên tiếng trước:"Đă bị ai làm chi đâu mà sao trông đau khổ thế?"

Nghe nữ lang nói đùa, Vận Vượng cũng phải bật cười. Hai người bắt đầu tṛ chuyện. Chỉ lát sau, hai người đă trở thành thân mật. Vận Vượng bèn bồng nữ lang lên giường ân ái. V́ ít khi có dịp được ngủ với vợ nên cuộc mây mưa với nữ lang cực kỳ nồng thắm.

Sáng sau, hai t́ nữ tới đón nữ lang đi. Nữ lang nói:"Tối nay thiếp sẽ trở lại"

Chiều ấy, Vận Vượng lén vợ, bày tiệc trên lầu. Khi trời sẩm tối, quả nhiên hai t́ nữ lại pḥ nữ lang tới. Nữ lang nói đùa với Vận Vượng:"Không biết cái phúc của tổ tiên để lại cho công tử lớn tới cỡ nào mà công tử lại được không một cô vợ trẻ đẹp như tiên, đêm nào cũng tự dẫn thân tới dâng hiến?" Vận Vượng chỉ cười, đưa tay mời nữ lang nhập tiệc.

Trong tiệc, hai người tṛ chuyện rất vui vẻ, tương đắc. Tiệc tan, nữ lang móc túi lấy ra hai xúc xắc, nói:"Bây giờ chúng ḿnh chơi tṛ đoán điểm, gieo hạt. Chàng đoán điểm, thiếp gieo hạt. Nếu thiếp gieo ra đúng số điểm chàng đoán th́ chàng thắng" Chơi mười ván, Vận Vượng thua cả mười. Nữ lang cười, nói:"Chàng cứ thua hoài, chẳng thắng ván nào, chán quá! Thôi, bây giờ để thiếp đoán điểm, chàng gieo hạt. Như vậy th́ may ra chàng mới thắng được một ván" Vận Vượng nghe lời. Chín ván đầu, nữ lang đoán trúng cả chín, Vận Vượng lại thua. Ván thứ mười, nữ lang đoán sai, Vận Vượng mới thắng. Nữ lang thích chí, vỗ tay cười khanh khách, khiến Vận Vượng cũng phải cười theo.

Tới nửa đêm, Vận Vượng lại bồng nữ lang lên giường ân ái. Sáng ra, t́ nữ lại tới đón nữ lang đi.

Thế rồi thành lệ, tối nào hai t́ nữ cũng pḥ nữ lang tới, sáng ra lại tới đón nữ lang đi.

Từ hôm nữ lang tới, cửa hàng rượu của Vận Vượng rất đông khách, ngày nào cũng thu nhập rất nhiều tiền. Nửa năm sau, Vận Vượng đă để dành được một số vốn khá lớn.

          Tối 30 Tết năm ấy, nữ lang tới, nói:"Đàn ông mà phải xin tới ở rề tại nhà nhạc gia th́ xấu hổ lắm. Chàng khiến thiếp cũng bị xấu hổ lây.Từ nay trở đi, thiếp không tới đây nữa. Nếu chàng dắt chị cả về nhà chàng cư ngụ th́ thiếp mới tới gặp chàng!" Vận Vượng gật đầu.

          Sáng sau, mồng một Tết, Vận Vượng lên chúc thọ Đào ông rồi xin phép cho ḿnh được dắt vợ về nhà. Đào ông ưng thuận, sai gia nhân lấy xe chở hết rượu cùng vật dụng, hành trang của hai vợ chồng về nhà Vận Vượng.

Tối ấy, Vận Vượng cứ mong ngóng nữ lang tới nhà ḿnh nhưng chờ từ tối đến sáng cũng chẳng thấy chi.

Liên tiếp mười ngày kế, nữ lang vẫn biệt tăm. Vận Vượng nghĩ chắc nữ lang đă đánh lừa ḿnh để đi theo người khác. May nhờ có Đào thị hiền lành, vui vẻ nên Vận Vượng cũng đỡ nhớ nữ lang.

          Đêm rằm tháng giêng, trăng sáng vằng vặc, Vận Vượng rủ vợ bắc ghế ra hiên ngồi nói chuyện. Chợt nh́n thấy nữ lang, trang sức lộng lẫy, ngồi trên bờ tường bao quanh nhà, giơ tay vẫy ḿnh, Vận Vượng vội đứng dậy, bỏ vợ ngồi một ḿnh, chạy ra với nữ lang. Nữ lang cúi xuống nắm tay Vận Vượng kéo lên bờ tường rồi kéo nhảy ra phía ngoài tường. Nữ lang nói: "Hôm nay thiếp tới để vĩnh biệt chàng. Chàng hăy đi tiễn thiếp một quăng để tỏ cái t́nh khắng khít giữa đôi ta trong nửa năm qua!" Vận Vượng kinh hăi, hỏi:"Sao lại phải vĩnh biệt?" Nữ lang nói:"Sớm muộn ǵ mà chẳng phải vĩnh biệt? Chàng thử nghĩ coi. Từ xưa đến nay, có cuộc nhân duyên nào tồn tại măi được đâu?" Dứt lời, nữ lang lại nắm tay Vận Vượng mà kéo đi. Ra khỏi thôn, Vận Vượng thấy hai t́ nữ quen thuộc đang cầm đèn lồng đứng chờ ở bên đường.

Hai t́ nữ dẫn đường cho nữ lang lên núi Nam. Vận Vượng líu ríu bước theo. Tới đỉnh núi, nữ lang dừng chân, nói:"Thôi, chàng về đi! Thiếp xin vĩnh biệt!" Vận Vượng cầm tay nữ lang, nói:"Nàng hăy dừng chân cho ta nói ít lời" Nữ lang lắc đầu, rút tay lại, rồi quay bảo hai t́ nữ tiếp tục dẫn đường cho ḿnh.

Vận Vượng đứng chôn chân trên đỉnh núi, thẫn thờ nh́n theo hai ngọn đèn. Khi thấy hai ngọn đèn đă khuất ở đằng xa, Vận Vượng mới lững thững trở về nhà.

Đêm ấy, cư dân trong thôn Bồn Tuyền đều nh́n thấy trên núi Nam có hai ngọn đèn lồng sáng rực cứ từ từ di chuyền ḷng ṿng trên đỉnh núi, rồi lát sau, cả hai ngọn đèn cùng biến mất.
 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com