www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

400. DƯ ĐỨC
 

Họa đường tiểu chước báo cư đ́nh

Điệp vũ hoa phi túy bất tinh

Lưu đắc Long Cung súc thủy khí

Hảo ṭng tàn thạch khất diên linh


 

 

400. CON TRAI THẦN BIỂN
 

          Ở thành Vũ Xương, thủ phủ tỉnh Hồ Bắc, có phú gia Doăn Đồ Nam, có vợ là Điền thị

          Đồ Nam mua một ngôi nhà bỏ trống ở xa dinh cơ để cho thuê. Đồ Nam trao quyền định giá thuê và kén người thuê cho đám gia nhân  

          Một hôm, có nho sinh tới dinh cơ Đồ Nam, hỏi thuê ngôi nhà ấy. Gia nhân hỏi tên, nho sinh đáp là Dư Đức. Gia nhân nói giá thuê, Dư Đức ưng ngay, không mà cả. Kư giấy tờ cho Dư Đức thuê xong, đám gia nhân đem lên tŕnh chủ. Đồ Nam chỉ gật đầu.

          Bảy tháng sau, Đồ Nam cũng chưa có dịp đi qua ngôi nhà ấy.

          Một sáng, Đồ Nam sai bốn gia nhân giong xe ngựa cho ḿnh ra ngoài có việc. Lúc về, khi xe chạy qua ngôi nhà ấy, t́nh cờ Đồ Nam đưa mắt nh́n vào sân th́ thấy một nho sinh, dáng vẻ cao sang, trông c̣n rất trẻ, mặc áo cừu mới, cùng đoàn tùy tùng cưỡi đoàn ngựa đẹp, đang mở cổng để ra đường.

          Đoán là Dư Đức, Đồ Nam bèn bảo gia nhân giong xe tới gần ngựa Dư Đức. Đồ Nam vái chào Dư Đức, rồi tự giới thiệu ḿnh là chủ ngôi nhà Dư Đức đang thuê. Dư Đức vội xuống ngựa, chắp tay vái đáp lễ Đồ Nam, rồi đứng lại đàm đạo, giọng nói hiền ḥa, khả ái.

          Lát sau, hai người từ biệt nhau.

          Về tới dinh cơ, Đồ Nam thuật cho vợ (Điền thị) nghe phong thái khác thường của Dư Đức. Hiếu kỳ, Điền thị liền sai một t́ nữ đem thức ăn tới biếu Dư Đức, để quan sát mọi điều trong gia đ́nh họ Dư.

          Lát sau, khi trở về nhà, t́ nữ lên pḥng khách tŕnh ông bà chủ. Điền thị hỏi: "Có gặp Dư tú tài không?" T́ nữ đáp:"Thưa không!" Điền thị hỏi:"Trong nhà tú tài, có điều chi lạ không?" T́ nữ đáp:"Thưa ông bà có hai điều lạ!" Điền thị hỏi: "Điều chi?" T́ nữ đáp:"Một là cô em gái của Dư tú tài có vẻ đẹp khác thường, trông giống các thần nữ trong tranh chứ không giống các giai nhân trần thế!" Điền thị hỏi:"C̣n điều chi nữa ?" T́ nữ đáp:"Hai là tất cả các vật dụng trong nhà Dư tú tài đều là những vật lạ mắt v́ tiểu t́ chưa từng được nh́n thấy bao giờ!"

Nghe t́ nữ đáp, Đồ Nam không biết lai lịch của Dư Đức ra sao. Đồ Nam bèn bảo t́ nữ rút lui, rồi nói với vợ:"Bây giờ ta phải đích thân tới nhà Dư Đức quan sát th́ may ra mới biết được lai lịch của tú tài này!" Nói xong, Đồ Nam đứng dậy, đi thay y phục, rồi sai gia nhân giong xe cho ḿnh tới nhà Dư Đức.

          Tới nơi, Đồ Nam sai gia nhân gọi cổng. Lập tức, từ trong nhà, có t́ nữ chạy ra. Gia nhân nhà Đồ Nam nói chủ ḿnh muốn tới thăm Dư tú tài. T́ nữ nhà Dư Đức đáp chủ ḿnh cùng đoàn tùy tùng cưỡi ngựa đi đâu từ sáng đến giờ vẫn chưa thấy về.  Đồ Nam bèn sai gia nhân để lại danh thiếp rồi giong xe về.

          Sáng sau, trong khi Đồ Nam đang ngồi uống trà ở sảnh đường th́ thấy gia nhân chạy vào đưa danh thiếp của khách lạ, cươi ngựa tới thăm, xin vào gặp chủ nhân. Coi danh thiếp, Đồ Nam biết là Dư Đức tới đáp l­ễ, bèn sai gia nhân ra cổng đón khách vào sảnh đường.

          Sau khi chào hỏi, Đồ Nam mời Dư Đức an tọa, sai gia nhân pha trà mời khách. Trong khi đàm đạo, Đồ Nam chợt hỏi:"Chẳng hay tú tài có thể cho tôi biết quư lai lịch chăng?" Đột nhiên, Dư Đức biến sắc mà đáp:"Nếu tiên sinh muốn giữ cái t́nh giao hảo giữa hai nhà, thỉnh thoảng qua lại để thăm hỏi sức khoẻ của nhau th́ tiểu sinh xin lănh ư. C̣n nếu tiên sinh bức bách tiểu sinh phải cung khai lai lịch th́ tiểu sinh xin được chối từ v́ tiểu sinh không phải là trộm cướp mà cũng không phải là tù nhân vượt ngục!" Nghe thấy thế, Đồ Nam vội xin lỗi, rồi sai gia nhân bày tiệc rượu để ḿnh khoản đăi Dư Đức. Không câu chấp, Dư Đức lại hiền ḥa, khả ái như cũ. Hai người yến ẩm, nói cười rất vui vẻ.

Đến khuya, có hai t́ nữ nhà Dư Đức cưỡi ngựa, cầm đèn lồng tới gọi cổng nhà Đồ Nam để mời chủ ra về. Dư Đức bèn đứng dậy, xin cáo biệt Đồ Nam mà ra về với hai t́ nữ.

          Sáng sau, để đáp lễ­, Dư Đức sai gia nhân cưỡi ngựa, đem thiếp tới dinh cơ Đồ Nam. Mở thiếp ra coi, Đồ Nam thấy Dư Đức mời ḿnh tới dự tiệc vào ngay tối ấy. Đồ Nam liền nhận lời. Gia nhân nhà Dư Đức xin cáo biệt, về tŕnh chủ.

          Tối ấy, khi Đồ Nam tới cổng nhà Dư Đức th́ được gia nhân chạy ra cung kính mời vào pḥng khách.

          Tới chân bậc thềm, Đồ Nam thấy Dư Đức phục sức chỉnh tề, đang đứng đó để chờ ḿnh. Sau khi hai bên thi lễ­, Dư Đức mời Đồ Nam lên pḥng khách.

          Vào pḥng, Đồ Nam thấy pḥng cực kỳ sạch sẽ, trên bốn bức tường đều dán giấy phản quang, mọi vật trong pḥng đều bóng lộn như gương.

          Dư Đức dẫn Đồ Nam đi xem bốn vật đặt trên bốn đôn cẩm thạch, kê ở bốn góc pḥng. Vật ở góc tây nam là một ḷ hương bằng vàng, với nắp đậy chạm trổ h́nh sư tử, trong đốt gỗ trầm, tỏa hương thơm lạ. Vật ở góc tây bắc là một b́nh bích ngọc, trong cắm đuôi chim phượng với đuôi chim hoàng. Vật ở góc đông bắc là một b́nh hồng ngọc, trong cắm cánh công đực với cánh công cái. Vật ở góc đông nam là một b́nh thủy tinh, trong cắm cành hoa lạ mắt, cong chạm sàn pḥng, chẳng biết tên chi, chỉ biết số nụ nhiều hơn số lá, cánh hoa vênh lên như bướm đậu, đế hoa tủa xuống như cḥm râu

          Sau đó, Dư Đức mời Đồ Nam nhập tiệc. Trong tiệc, Dư Đức cười mà nói: "Bây giờ, tiểu sinh xin tiên sinh chấp thuận cho tửu lệnh sau: Tiểu sinh sẽ sai tiểu đồng đánh trống giục hoa nở. Hoa sẽ hóa bướm, bay đậu trên mũ áo hai người. Bướm đậu vào ai th́ người ấy phải uống cạn một chén rượu phạt!" Đồ Nam cười mà xin vâng.

Dư Đức vỗ tay. Tức th́ có một tiểu đồng từ nhà trong chạy ra pḥng khách

Dư Đức bèn sai tiểu đồng cầm dùi mà đánh trống giục hoa nở. Hồi trống thứ nhất nổi lên. Đột nhiên, có một nụ hoa rung rinh như muốn rụng, rồi cánh hoa xoè ra. Khi hồi trống dứt th́ cánh hoa rụng hết, đế hoa biến thành bướm bay lượn quanh pḥng rồi bay sà vào ḷng Đồ Nam. Dư Đức mỉm cười, đứng dậy lấy chén rót rượu, cung kính mời Đồ Nam. Đưa tay nhận chén, Đồ Nam uống một hơi cạn sạch. Bướm liền bay đi mất.

Đầu bếp dâng lên ba món ăn nghi ngút. Dư Đức mời Đồ Nam. Đồ Nam thấy món nào cũng lạ, cả về h́nh dạng lẫn hương vị. Hồi trống thứ nh́ nổi lên. Đột nhiên, có hai nụ hoa nở, biến thành hai bướm, bay đậu cả trên mũ Dư Đức. Dư Đức bèn cười mà nói:"Đặt ra luật th́ lại chết v́ luật!" Nói xong, Dư Đức tự rót hai chén rượu mà uống.

Đầu bếp dâng lên ba món ăn mới. Dư Đức lại mời Đồ Nam. Hồi trống thứ ba nổi lên. Đột nhiên, tất cả các nụ hoa c̣n lại đều nở rộ, biến thành đàn bướm, bay khắp pḥng rồi tới đậu trên mũ áo của cả hai người. Tiểu đồng bèn buông dùi, chạy tới đếm số bướm đậu trên mũ áo mỗi người, rồi mỉm cười mà nói:"Có 9 bướm đậu trên mũ áo tiên sinh! Có 4 bướm đậu trên mũ áo chủ nhân!" Nói xong, tiểu đồng rót ra 13 chén rượu đầy, dâng lên Đồ Nam 9 chén, chủ nhân 4 chén. 

          Đầu bếp dâng lên hai món ăn chót. Dư Đức lại mời Đồ Nam. Mới uống hết 3 chén rượu phạt, Đồ Nam đă cảm thấy ḿnh quá say, bèn xin ngưng uống. Dư Đức liền mỉm cười, rồi sai tiểu đồng cầm 6 chén rượu c̣n lại ở cạnh Đồ Nam mà đổ xuống sàn.

          Đồ Nam cám ơn Dư Đức rồi xin cáo biệt. Dư Đức ti­ễn Đồ Nam ra tận cổng, sai gia nhân tháo ngựa, đem tới hầu khách.  Đồ Nam chắp tay vái chào Dư Đức rồi lên lưng ngựa, lỏng tay cương, cưỡi về nhà.

          Tới nhà, Đồ Nam vào pḥng nằm, cứ thắc mắc măi về lai lịch của Dư Đức, nên thức trắng đêm, chẳng sao ngủ được. 

          Sáng sau, Đồ Nam đem chuyện ḿnh dự tiệc ở nhà Dư Đức ra thuật cho mọi người trong nhà cùng nghe.

          Thế là câu chuyện lan truyền rất nhanh trong khắp thành Vũ Xương. Dân chúng trong thành bèn lũ lượt rủ nhau kéo tới ngôi nhà Dư Đức, xin được vào gặp tú tài.

          Dư Đức vốn tính ghét giao thiệp. Từ ngày thuê được ngôi nhà của Đồ Nam, Dư Đức chỉ nằm nhà, dặn gia nhân phải đóng kín cổng, ai tới hỏi điều ǵ cũng phải đáp là chủ nhân đi vắng. Nay đột nhiên dân chúng thành Vũ Xương lũ lượt rủ nhau dừng ngựa đậu xe ngay trước cổng nhà Dư Đức, chầu chực suốt ngày để xin vào gặp mặt, nên Dư Đức không chịu nổi.

          Tối ấy, Dư Đức viết thư xin trả lại ngôi nhà cho Đồ Nam, đặt thư lên bàn, rồi ngay đêm ấy, sai tất cả mọi gia nhân, tiểu đồng, t́ nữ, cùng mở cửa sau ngôi nhà mà lẻn đi.

          Khi được tin Dư Đức đi rồi, Đồ Nam tới coi ngôi nhà th́ thấy trong nhà ngoài ngơ, nơi nào cũng được quét dọn sạch sẽ, không c̣n một hạt bụi.

Tuy nhiên, nhà cửa lại trống trơn, ở trong nhà chỉ c̣n một phong thư và ở vườn sau, chỉ c̣n một chiếc ang trắng nhỏ, chứa được chừng một thùng nước.

          Mở thư ra coi, Đồ Nam mới biết rằng Dư Đức xin trả lại ngôi nhà v́ không chịu nổi cảnh ồn ào do dân chúng thành Vũ Xương lũ lượt rủ nhau kéo tới xin gặp mặt. Đồ Nam bèn sai gia nhân khuân chiếc ang trắng về dinh cơ ḿnh, dùng làm ang cảnh, nuôi cá vàng.

          Hơn một năm sau, Đồ Nam nhận thấy chiếc ang có hai tính lạ: Một là vào mùa đông, nước trong ang vẫn lỏng chứ không đông thành nuớc đá. Hai là sau hơn một năm, nước nuôi cá trong ang vẫn trong vắt như lúc mới đổ vào, chứ không bị vẩn đục như nước nuôi cá trong các ang khác.

          Một hôm, Đồ Nam sai đám gia nhân dời chiếc ang đi nơi khác. Đám gia nhân lỡ tay đánh rớt xuống nền đá. Chiếc ang vỡ tan tành thành nhiều mảnh. Bấy giờ Đồ Nam lại thấy chiếc ang có tính lạ thứ ba là tuy mắt ḿnh nh́n thấy nước trong ang vẫn giữ nguyên h́nh dáng chiếc ang, nhưng khi đưa tay sờ vào thành ang th́ không thấy thành ang đâu nữa mà chỉ thấy tay ḿnh sờ vào khoảng trống.

          Đồ Nam thử thọc cánh tay qua miệng ang vào bên trong th́ mắt nh́n thấy nước tràn qua miệng ang mà ra ngoài, nhưng tay không cảm thấy nước uớt. Đến khi rút tay ra khỏi miệng ang th́ mắt lại nh́n thấy nước rút vào trong ang như cũ.

          Đêm giao thừa năm ấy, đột nhiên các mảnh vỡ của chiếc ang tự động kết thành chiếc ang nguyên lành như trước. Sợ người ngoài biết chuyện lại rủ nhau tới xin coi, Đồ Nam bèn sai gia nhân khiêng chiếc ang giấu kín vào pḥng riêng để nuôi cá cảnh, chỉ cho thân nhân trong nhà vào coi thôi.

          Thế nhưng, v́ có thân nhân tiết lộ chuyện ấy ra ngoài nên dân chúng thành Vũ Xương lại rủ nhau kéo tới đứng chật cổng nhà Đồ Nam, xin được vào coi chiếc ang. Bất đắc dĩ, Đồ Nam Phải cho tất cả mọi người vào coi.

          Năm sau, cũng vào đêm giao thừa, đột nhiên chiếc ang lại vỡ tan tành, nước chảy lênh láng ra sàn pḥng, cá cảnh biến mất, nhưng các mảnh vỡ c̣n nguyên.

          Nửa tháng sau, vào tiết nguyên tiêu, có một đạo sĩ tới cổng dinh cơ Đồ Nam, xin được coi một mảnh ang vỡ. Gia nhân chạy vào tŕnh chủ. Thấy lạ, Đồ Nam bèn ra cổng đứng nói chuyện với đạo sĩ về nho sinh Dư Đức rồi sai gia nhân vào pḥng riêng lấy một mảnh ang vỡ đem ra cổng cho đạo sĩ coi.

          Cầm coi xong, đạo sĩ nói:"Mảnh vỡ này là của một chiếc ang dưới Long cung! Nho sinh Dư Đức vốn họ Hà, tên Dư Đức, không phải là người trần thế mà là con trai thần biển Kim Long Đại Vương dưới Long cung. Khi lên trần thế du ngoạn, Dư Đức cải trang thành nho sinh, đem theo một chiếc ang để đựng nước uống!"

Đồ Nam hỏi:"Khi chiếc ang đă bị vỡ thành nhiều mảnh, tại sao nước trong ang không chảy lênh láng ra ngoài mà lại giữ nguyên h́nh dáng chiếc ang?" Đạo sĩ đáp:"Ở Long cung, mọi vật đều có hồn! V́ thế, khi ang vỡ, hồn ang vẫn c̣n. Chính hồn ang đă giữ cho nước không chảy lênh láng ra ngoài!"

          Đồ Nam lại hỏi:"Hôm nay đạo sĩ tới đây xin một mảnh ang vỡ để làm chi?" Đạo sĩ đáp:"Bần đạo xin để đem về luyện thuốc tràng sinh bất tử!" Đồ Nam nói: "Nếu đạo sĩ cần th́ tôi xin biếu đạo sĩ mảnh ang vỡ này!" Đạo sĩ bèn cám ơn Đồ Nam, bỏ mảnh ang vỡ vào túi rồi xin cáo biệt. 

  

 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com