www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

399. ĐOẠN THỊ
 

Điền viên qua cát dĩ vô dư

Nhẫn khấp thôn thanh tự tục tu

Hợp Phố châu hoàn chân ư ngoại

Đố tâm ṭng thử vĩnh tiêu trừ

 
 

 

399. BỊ KHỔ V̀ KHÔNG SINH TRAI 
 

          Huyện Đại Danh, tỉnh Hà Bắc, có phú ông Đoạn Thuỷ Hoàn, 45 tuổi, có vợ họ Liên, 39 tuổi, tính vừa hung bạo, vừa cả ghen.

          Sau 18 năm chung sống, hai vợ chồng vẫn chưa có con. Thấy vợ không sanh nở được, Thuỷ Hoàn bèn ngỏ ư với vợ, xin cưới vợ lẽ. V́ Liên thị nhất quyết không thuận nên Thuỷ Hoàn đành thôi.

          Thấy trong đám t́ nữ có kẻ họ Như, 19 tuổi, khá xinh đẹp, Thuỷ Hoàn bèn lân la dụ dỗ. Nghe lời mật ngọt, Như thị bèn cùng Thuỷ Hoàn tư thông. Bốn tháng sau, Như thị có thai. Biết chuyện, Liên thị bèn nổi cơn ghen, đánh đập Như thị rất tàn  nhẫn, rồi bắn tiếng rao bán cho các nhà hào phú.

          Ở huyện Hà Gian kế cận, có phú ông họ Loan, mới góa vợ hơn một năm, có bốn trai, đứa đầu lên tám, đứa út lên hai. Nghe tin Liên thị muốn bán một t́ nữ đă có thai với Thuỷ Hoàn, Loan ông bèn sang huyện Đại Danh hỏi mua để đem về trông nom lũ con nhỏ cho ḿnh. Sau khi thỏa thuận giá cả, Loan ông trả tiền cho Liên thị rồi đem Như thị về Hà Gian. 

          Hai mươi năm sau.

          Kể từ hôm sinh nhật thứ 65, ngày nào Thuỷ Hoàn cũng thấy bọn con cháu họ Đoạn tới nhà xin tiền. V́ Thuỷ Hoàn chỉ cho những đứa cháu mà ḿnh ưa thích nên những đứa khác đều tức giận, nói năng hỗn xược, thậm chí chửi rủa cả Thuỷ Hoàn. Thấy thế, Thuỷ Hoàn nảy ư muốn kén con nuôi, lập chúc thư cho hưởng trọn gia tài. Thế nhưng, bọn con cháu họ Đoan đều không chịu, cùng nhao nhao phản đối, khiến Thuỷ Hoàn phải bỏ ư ấy.

          Tuy Liên thị hung bạo, nhưng đứng trước hoàn cảnh phải tuân theo lệ làng, Liên Thị cũng đành bó tay, chẳng làm chi được bọn cháu chồng. Lúc bấy giờ Liên thị mới hối hận về việc ḿnh đă ngăn cấm, không cho chồng cưới vợ lẽ.

          Một hôm, Liên thị hứa với chồng:"Năm nay ông đă 65 mà vẫn chưa có con trai nối dơi tông đường! Không nỡ để ông phải tuyệt tự, tôi xin hứa là sẽ cưới cho ông hai cô vợ lẽ!" Thuỷ Hoàn lặng im, không đáp. Giữ đúng lời hứa, Liên thị liền bỏ tiền ra cưới cho chồng hai cô vợ lẽ, cùng tuổi hai mươi, một cô họ Tập, một cô họ Ngải. Tuy ban ngày, Liên thị hăy c̣n ghen, nhưng ban đêm Liên thị cũng để cho chồng vào chung pḥng với hai cô vợ lẽ.

          Năm sau, cả hai cô vợ lẽ cùng có thai, khiến cả nhà mừng rỡ. Từ đó, Thuỷ Hoàn cảm thấy ḿnh được thoải mái dễ­ chịu hơn trước, v́ khi nh́n thấy bọn con cháu họ Đoạn tới nhà xin tiền,Thuỷ Hoàn đă có thể quát mắng mà đuổi chúng đi.

          Chín tháng sau, Tập thị sinh bé gái, Ngải thị sinh bé trai. Thế nhưng, v́ c̣m cơi yếu đuối, bé trai chỉ sống được có một tuần. Thuỷ Hoàn với Liên thị đều thất vọng, cứ thở dài sườn sượt, chỉ hy vọng năm sau, hai cô vợ lẽ sẽ sinh được một vài đứa trai.

          Thế nhưng, năm sau, khi chưa cô vợ lẽ nào có thai th́ đột nhiên Thuỷ Hoàn bị trúng gió, nằm liệt giường. Thấy thế, bọn con cháu họ Đoạn lại tới nhà Thuỷ Hoàn hoành hành, ngang nhiên dắt trâu ngựa, khuân đồ đạc của Thuỷ Hoàn về nhà ḿnh. Liên thị chửi mắng bọn chúng thậm tệ để ngăn cản, nhưng bọn chúng cũng chửi mắng lại, rồi vẫn tiếp tục cướp bóc tài sản của Thuỷ Hoàn. Chẳng làm chi được bọn chúng, Liên thị chỉ c̣n cách than khóc ngày đêm.

          Tuy nh́n thấy t́nh cảnh ấy, nhưng v́ phải nằm liệt giường, Thuỷ Hoàn vô cùng buồn bă, khiến bệnh t́nh càng thêm nặng. Thế rồi, chỉ ba tuần sau, Thuỷ Hoàn qua đời. Liên thị bèn thuê người khâm liệm cho chồng, quàn linh cữu trong pḥng khách.  

          Nghe tin Thuỷ Hoàn đă chết, bọn con cháu họ Đoạn mừng lắm, hẹn nhau tới nhà Thuỷ Hoàn hội họp ngay bên cạnh linh cữu, để bàn việc chia nhau tài sản, kể cả hai cô vợ lẽ và bọn nô t́ của Thuỷ Hoàn. Tuy đau đớn lắm, nhưng Liên thị cũng chẳng làm chi được, đành ngồi nh́n bọn chúng chia nhau tài sản của chồng. Liên thị chỉ xin giữ lại có ngôi nhà đang ở với hai mẫu ruộng để sinh sống với bé gái do Tập thị sinh ra mà bọn chúng cũng c̣n dùng dằng chưa chịu. Liên thị bèn mắng:"Chúng bay tham lam vô độ! Đă cướp bóc, chia nhau hết tài sản của gia đ́nh tao, mà chúng bay vẫn chưa vừa ư. Bộ chúng bay muốn cho cái thân già này với đứa bé gái kia phải chết đói ở đầu đường xó chợ hay sao?" Một nửa bọn chúng im lặng, c̣n nửa kia th́ trả lời đốp chát:"Không chịu cưới vợ lẽ cho chồng để có con trai th́ bây giờ ráng mà chịu chết đói ở đầu đường xó chợ!" Uất ức quá, Liên thị chỉ biết ứa nước mắt mà gào khóc, đấm ngực thùm thửp. Thế rồi bọn chúng nhất định đuổi Liên thị ra khỏi nhà, bắt phải bế đứa bé gái đi, nhưng Liên thị cương quyết ở lại. Hai bên cứ dằng co, chẳng ngă ngũ ra sao.

          Sáng sau, trong khi bọn con cháu họ Đoạn đang bàn việc chia nhau tài sản, bỗng có một thanh niên chừng 20 tuổi, bước vào pḥng khách, tới trước linh cữu, lấy cỏ để sẵn ở trong pḥng, trải làm chiếu trước linh cữu mà sụp lạy, gào khóc thảm thiết. Rồi lấy mũ áo cư tang để sẵn ở cạnh linh cữu mà đội mặc vào người.

          Thấy lạ, một kẻ trong bọn chúng cất tiếng hỏi:"Ngươi là ai?" Thanh niên đáp:Mỗ là trưởng nam ông Đoạn Thuỷ Hoàn!" Bọn chúng nhao nhao phản đối: "Nói láo! Ông Đoạn Thuỷ Hoàn đâu có con trai!" Thanh niên gật đầu mà nói: "Ổng có con trai! Con trai ổng chính là mỗ!" Kẻ ấy hỏi:"Ngươi họ tên chi?" Thanh niên đáp:"Mỗ họ Đoạn, tên Thuỷ Hoài!" Kẻ ấy hỏi:"Ông Đoạn Thuỷ Hoàn có vợ cả là bà Liên, không có con! Năm ổng 65 tuổi, ổng mới được vợ cả cưới cho hai cô vợ lẽ là Tập thị và Ngải thị. Tập thị chỉ sinh được một bé gái, bây giờ chưa đầy hai tuổi, c̣n Ngải thị tuy có sinh được một bé trai, nhưng đứa bé chỉ sống được có một tuần! Vậy th́ mẹ ngươi là ai mà ngươi dám tự nhận là trưởng nam của ổng?" Thanh niên hỏi lại:"Chuyện dài lắm, các vị có th́ giờ ngồi nghe mỗ thuật chuyện không?" V́ muốn nghe chuyện, bọn chúng cùng đáp:"Có th́ giờ!" Thanh niên bèn ngồi thuật như sau:

          "Mẹ mỗ họ Như, trước kia là t́ nữ của cha mỗ. Liên mẫu ở nhà này chính là mẹ già của mỗ. Tuy không có con, nhưng v́ cả ghen, Liên mẫu không cho cha mỗ cưới vợ lẽ. V́ thế cha mỗ mới liên hệ với mẹ mỗ. Khi biết chuyện mẹ mỗ đă có thai với cha mỗ được gần bốn tháng, Liên mẫu nổi ghen, rao bán mẹ mỗ. Cha nuôi mỗ là Loan ông ở huyện Hà Gian, góa vợ, bèn sang đây mua mẹ mỗ đem về làm t́ nữ, bắt trông nom bốn người con trai của ổng, tức là bốn người anh nuôi của mỗ. Nửa năm sau, mẹ mỗ sinh ra mỗ, đặt tên là Đoạn Thuỷ Hoài, nhưng v́ Loan ông có ư muốn chia cho mỗ một phần gia tài, nên đặt thêm cho mỗ một tên nữa là Loan Thuỷ Hoài. Cách đây 4 năm, khi 18 tuổi, mỗ được nhận vào học ở trường huyện. Cách đây 2 năm, khi 20 tuổi, mỗ được Loan ông cưới vợ cho, rồi cho vợ chồng mỗ được ở chung với ổng và mẹ mỗ! Cách đây ba tháng, khi Loan ông mất, bốn người anh nuôi của mỗ chia nhau gia tài, không cho mỗ chút ǵ! Thấy thế, mỗ bèn hỏi mẹ mỗ tại sao th́ được nghe đầu đuôi chuyện này! Rồi mẹ mỗ khuyên mỗ nên về đây thuật chuyện này cho cha mỗ nghe. Thế nhưng, khi vừa về tới đây th́ mỗ được tin cha mỗ đă mất!"

          Nghe Thuỷ Hoài thuật lại rơ ràng rành mạch đầu đuôi câu chuyện, bọn chúng khó chịu lắm, nhưng cũng không có cách chi bắt bẻ đuợc.

          Nằm trên giường trong pḥng riêng, đang uất ức v́ nghe thấy những lời bàn chia chác của bọn cháu chồng, nay bỗng được nghe rơ ràng rành mạch câu chuyện mà Thuỷ Hoài vừa thuật, Liên thị vội vùng dậy, chạy ra pḥng khách ôm lấy Thuỷ Hoài mà mếu máo:"Ta là mẹ già của con đây!" khiến Thuỷ Hoài cũng cảm động mà rưng rưng nước mắt. Rồi quay qua bọn cháu chồng, Liên thị quát: "Chúng bay hăy nghe đây! V́ con trai tao đă về nên tao truyền cho chúng bay phải về nhà đem hết trâu ngựa đồ đạc của gia đ́nh tao đến đây mà trả lại cho tao! Nếu không th́ tao sẽ đi kiện chúng bay nơi quan tể để cho cả bọn chúng bay cùng bị tù rục xương!" Nghe thấy Liên thị dọa như thế, bọn chúng đều tái mặt, đưa mắt nháy nhau, ra hiệu chuồn êm.

          Chờ cho bọn chúng đi hết, Liên thị mới nói với Thuỷ Hoài:"Nghe con thuật chuyện, ta tính ra năm nay con đă 22 và đă cưới vợ được 2 năm. Vậy con hăy về Hà Gian đón ngay vợ sang đây để hai vợ chồng cùng cư ngụ với ta trong ngôi nhà này!" Vâng lời mẹ già, Thuỷ Hoài liền về Hà Gian xin phép mẹ đẻ cho đón vợ sang ở huyện Đại Danh để cư ngụ với Liên thị. Như thị mừng lắm, vội đi sửa soạn hành trang cho con và dâu, rồi giục hai vợ chồng lên đường ngay.

          Thấy vợ chồng Thuỷ Hoài đă về cư ngụ với Liên thị, bọn con cháu họ Đoạn bực tức lắm, vội rủ nhau tới nhà Thuỷ Hoàn, bắt vợ chồng Thuỷ Hoài phải ra khỏi ngôi nhà của Thuỷ Hoàn ngay. Uất ức quá, Thuỷ Hoài đỏ mặt, hét lớn: "Trước kia, ở Hà Gian, con cháu họ Loan đă không chịu nhận mỗ là người họ Loan! Bây giờ, ở Đại Danh, con cháu họ Đoạn cũng không chịu nhận mỗ là người họ Đoạn, không cho vợ chồng mỗ được sinh sống yên ổn với mẹ già trong ngôi nhà này! Vậy th́ mỗ chỉ có cách là đi kiện nơi quan tể để xem quan phán quyết ra sao!" Thấy thế, một nhóm con cháu họ Đoạn liền đứng ra ḥa giải như sau: Một là những kẻ nào đă được chia chác tài sản của Thuỷ Hoàn th́ vẫn được giữ nguyên, không phải đem trả lại cho Liên thị. Hai là vợ chồng Thuỷ Hoài được chia ngôi nhà của Thuỷ Hoàn mà Liên thị đang ở, cùng với hai mẫu ruộng để sinh sống với Liên thị và đứa bé gái. Thấy không c̣n cách nào hơn, cả hai bên đành phải ưng thuận.

          Tuy nhiên, Liên thị vẫn c̣n uất ức, bèn thuê người viết đơn kiện bọn con cháu họ Đoạn để ḿnh đích thân đem lên huyện đường, nạp quan tể. Đến lượt Thuỷ Hoài đứng ra can ngăn mẹ già:"Chuyện đă lỡ xảy ra như thế này rồi, xin mẹ đừng đi kiện ai nữa! Bây giờ ḿnh đă được chia ngôi nhà này để cư ngụ, lại được chia hai mẫu ruộng để trồng trọt sinh nhai th́ cũng tạm được rồi! Vợ chồng con xin nhận bổn phận phụng dưỡng mẹ và nuôi em gái!" Vẫn c̣n uất ức, Liên thị lắc đầu mà nói:"Con chẳng hiểu ǵ cả! Có phải là v́ mấy con trâu con ngựa, v́ mấy cái đồ đạc trong nhà này mà ta đi kiện đâu! Sở dĩ ta đi kiện là v́ chúng đă làm cho ta bị uất đầy lồng ngực từ lâu rồi! Cha con cũng bị chúng làm cho uất đầy lồng ngực mà chết! Trước kia, ta chưa dám đi kiện v́ chưa có con trai!  Bây giờ con đă về đây ở tức là ta đă có con trai, th́ ta c̣n sợ ǵ bọn chúng mà không đi kiện? Con đâu có nh́n thấy những chuyện tàn ác mà chúng đă làm trước kia, nên con phải để mặc ta đi kiện!" Thuỷ Hoài lại hết sức can ngăn, nhưng Liên thị nhất quyết không nghe, vẫn cứ đem đơn lên huyện đường nạp quan tể.

          Đọc đơn xong, quan liền sai lính đi bắt tất cả bọn con cháu họ Đoạn đă chia phần tài sản của Thuỷ Hoàn lên huyện đường để đối chất với Liên thị. Thoạt tiên quan hỏi Liên thị về lư do nạp đơn kiện. Vốn sẵn tài ăn nói, lại bị phẫn uất đă lâu ngày, Liên thị bèn cất giọng bi thảm mà thao thao bất tuyệt, tŕnh bày rơ ràng rành mạch mọi việc từ đầu đến cuối. Quan bèn hỏi bọn con cháu họ Đoạn xem có ai phản bác điều ǵ hay không. Thấy có vài kẻ ấp úng phản bác bằng mấy câu vô lư, quan bèn lắc đầu mà phán:"Những kẻ nào đă lấy một phần tài sản của Thuỷ Hoàn th́ phải đem hết phần tài sản ấy tới nhà Thuỷ Hoàn mà trả cho Liên thị ngay!" Thế là Liên thị thắng kiện.

          Sau khi thu hồi được hết tài sản bị mất, Liên thị chỉ giữ lại hai cô vợ lẽ và lũ nô t́ của chồng, c̣n bao nhiêu trâu ngựa đồ đạc th́ Liên thị đem phân phát hết cho những kẻ họ Đoạn trước kia không hề can dự đến việc chia chác tài sản của chồng.

          Năm 75 tuổi, khi bị bệnh nặng, cảm thấy ḿnh sắp chết, Liên thị bèn gọi người con gái do Tập thị sanh ra cùng với người con dâu, tức vợ Thuỷ Hoài, đến cạnh giường mà trăn trối:"Chúng con hăy nhớ kỹ rằng khi ḿnh đă 30 tuổi mà chưa sinh được đứa con trai nào th́ phải cầm cố hết tư trang mà cưới vợ lẽ cho chồng! Ở cái xă hội này, điều bất hạnh lớn nhất của người đàn bà là không sinh được đứa con trai nào!"   

 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com