www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

398. LƯU TOÀN
 

Tước phẩn vô đoan ô mục t́nh

Dịch trừ hữu khách muội b́nh sinh

Tha niên tương ngộ hân tương úy

Do cảm kim bề nhất quát t́nh


 

 

398. THẦN LINH TRẢ ƠN
 

          Huyện Châu B́nh, tỉnh Sơn Đông có nhà nông Hầu Văn Hoàn, 40 tuổi, kiêm nghề chữa bệnh súc vật. Văn Hoàn có vợ 31 tuổi, với hai con, một trai 12, một gái lên 10.

          Năm ấy, v́ trong làng có bệnh dịch ngựa nên rất nhiều người tới nhà Văn Hoàn mua thuốc chữa dịch, đem về cho ngựa uống. Phần nhiều ngựa đều khỏi bệnh, chỉ có ít ngựa bị chết.  

          Một hôm, Văn Hoàn thuê thợ cầy ruộng cho ḿnh. Trưa ấy, Văn Hoàn gánh cơm rượu ra đồng cho thợ. Đi được nửa đường, bỗng thấy ở đằng xa có cơn gió lốc cuốn cả một đống rạ lên cao, đang di chuyển, hướng tới chỗ ḿnh đang gánh cơm rượu. Vô cùng kinh hăi, Văn Hoàn bèn hạ gánh cơm xuống đất, lấy hồ rượu trong gánh ra, rót đầy một chén, rồi tay nghiêng chén cho rượu dỏ từ từ xuống đất, miệng khấn khứa thần linh, cầu xin thần linh phù hộ cho ḿnh khỏi bị cơn lốc cuốn đi.

          Khấn khứa hết ba tuần rượu, bỗng Văn Hoàn thấy cơn lốc đột nhiên đổi hướng, quay sang hướng khác. Tuy không biết vị thần linh đă cứu sống ḿnh là ai, nhưng Văn Hoàn cứ thầm cám ơn măi.

          Tháng sau, một hôm, Văn Hoàn tới miếu Thành Hoàng cúng lễ­. Nhân đi qua hành lang miếu, thấy trong dăy tượng bày dọc hành lang có một pho bị phân chim dính đầy mắt, Văn Hoàn bèn dừng chân đứng coi. Thấy trên pho tượng có đề ba chữ Tượng Lưu Toàn, Văn Hoàn bèn nói đùa:"Lưu đại ca! Tại sao đại ca lại để cho chim làm bẩn mắt đại ca thế này?" Nói xong, Văn Hoàn dùng móng tay nậy hết phân chim ra khỏi mắt pho tượng, rồi lấy khăn lau sạch bụi cho pho tượng.

          Ba năm sau. Vào ngày 17 tháng 7, Văn Hoàn bị bệnh, nằm liệt giường. Tuy được vợ con đi mời thầy lang tới nhà bắt mạch hốt thuốc cho, nhưng bệnh t́nh của Văn Hoàn không hề thuyên giảm. Ba hôm sau, vào sáng ngày 20 tháng 7, Văn Hoàn tạ thế. Vợ con than khóc, khâm liệm thi thể, quàn ở pḥng khách.

          Đang nằm mê man trên giường, bỗng Văn Hoàn thấy có hai tên lính tới dựng ḿnh dậy, lôi ra đường mà dẫn đi.

          Lát sau, hai tên lính dẫn Văn Hoàn tới cổng một cung điện thâm nghiêm, dẫn qua cổng vào sân, rồi dẫn tới hành lang một công đường. Hai tên lính cùng nói:"Muốn được chúng mỗ đối xử tử tế th́ nhà ngươi phải nạp tiền trà nước!" C̣n đang bàng hoàng, kinh hăi, không biết hai tên lính này là lính của ai, và đây là đâu, bỗng Văn Hoàn thấy một chủ bạ mặc áo thụng xanh từ công đường bước ra hành lang. Nh́n thấy Văn Hoàn đang đứng với hai tên lính, chủ bạ lấy làm lạ, vội cúi đầu chào mà hỏi:"Hầu đại gia vẫn được mạnh khoẻ chứ? Sao Hầu đại gia lại phải tới đây?" Nghe chủ bạ hỏi han ḿnh lễ phép, Văn Hoàn lấy làm lạ, bèn đáp:"Thưa quan chủ bạ, đây là đâu?" Chủ bạ đáp:"Đây là cung điện của các tào quan dưới âm phủ!" Rồi chủ bạ quay qua mắng hai tên lính:"Ta vừa nghe thấy chúng bay đ̣i tiền trà nước của Hầu đại gia! Sao chúng bay hỗn láo thế?" Kinh hăi quá, hai tên lính vội khúm núm mà đáp:"Kính thưa quan chủ bạ, v́ chúng tôi không được biết Hầu đại gia đây là chỗ quen biết với quan chủ bạ!" Chủ bạ bèn đứng lại nói chuyện với Văn Hoàn ở hành lang. Hồi lâu, Văn Hoàn hỏi:"Thưa quan chủ bạ, chẳng hay tôi phạm tội chi mà bị hai người lính này bắt xuống đây?" Chủ bạ đáp:"Bản chức không được rơ! Hầu đại gia cứ đứng đây chờ một lát, để bản chức vào công đường tra sổ nguyên do!" Đáp xong, chủ bạ liền vào công đường, mở sổ ra coi, rồi vẫy một sai nha tới, nói thầm vào tai. Sai nha liền chạy ra hành làng, chắp tay vái chào Văn Hoàn mà nói:"Hầu đại ca đó ư? Việc đại ca bị bắt xuống đây không có ǵ là quan trọng lắm! Nguyên do chỉ là v́ có một con ngựa chết xuống đây đang kiện đại ca bán thuốc bậy cho nó uống nên nó mới chết! Lát nữa đại ca sẽ được gọi vào công đường để đối chất với nó! Sau khi tào quan phán quyết, đại ca sẽ được ra về!" Nói xong, sai nha xin cáo biệt để trở vào công đường.   

          Lát sau, có một tên lính ra hành lang, gọi Văn Hoàn vào công đường, bảo quỳ lạy tào quan. Sau khi làm theo lời tên lính, Văn Hoàn nh́n thấy một con ngựa trong làng cũng được gọi vào quỳ ở cạnh ḿnh mà lạy tào quan. Tào quan hỏi Văn Hoàn:"Con ngựa này kiện ngươi đă bán thuốc bậy cho chủ nó để chủ nó đem về cho nó uống, khiến nó chết! Có đúng thế không?" Văn Hoàn đáp:"Bẩm tào quan, con ngựa này nói sai! V́ nó bị bệnh dịch nên chủ nó tới nhà tiểu nhân mua thuốc về cho nó uống. Uống xong, nó đă khỏi hẳn bệnh từ ngày 14 tháng 7, rồi đến hôm sau, tức là ngày 15 tháng 7 nó mới chết! Vậy th́ đâu có phải là nó chết v́ thuốc của tiểu nhân?" Con ngựa liền thưa bằng tiếng người:"Bẩm tào quan, y là nhà nông chứ y không phải là thú y! Thế mà y lại dám làm ra thuốc chữa bệnh dịch cho cả loài ngựa chúng tôi để đem bán lấy tiền? Vậy th́ thuốc y bán ra phải là thuốc bậy rồi!" Tào quan bèn sai chủ bạ coi tuổi thọ của con ngựa. Chủ bạ liền giở sổ t́m trang rồi đọc:"Tuổi thọ của con ngựa này được ấn định là 25 năm!  Nó phải chết vào ngày 15 tháng 7 năm nay!" Tào quan liền mắng con ngựa:"Ngày chết của mi đă được ấn định là ngày 15 tháng 7 năm nay và mi đă chết vào đúng vào ngày ấy! Vậy th́ mi chết v́ tận số chứ đâu có phải là mi chết v́ thuốc chữa bệnh dịch của tên Hầu Văn Hoàn! Mi kiện như thế là mi vu khống cho y! Hăy cút ngay đi cho khuất mắt ta!" Con ngựa liền vái lạy tào quan rồi đứng dậy, lủi thủi bước ra khỏi công đường.

          Tào quan lại sai chủ bạ coi tuổi thọ của Văn Hoàn. Chủ bạ liền giở sổ t́m trang rồi đọc:"Năm nay Hầu Văn Hoàn 40 tuổi. Tuổi thọ của y đă được ấn định là 80 năm!  Y Phải chết vào ngày 25 tháng 10 năm y 80 tuổi!" Tào quan liền nói với Văn Hoàn:"V́ ngươi vô tội nên tuổi thọ của ngươi không bị chiết giảm. Năm nay ngươi mới 40 tuổi. Ngươi c̣n được sống trên dương gian 40 năm nữa!" Nói xong, tào quan ra lệnh cho hai tên lính đưa Văn Hoàn trở về dương gian.

          Nghe tào quan ra lệnh, chủ bạ với sai nha cùng theo Văn Hoàn bước ra khỏi công đường. Văn Hoàn nói với chủ bạ:"Hôm nay tôi đă được quan chủ bạ giúp đỡ. Vậy xin quan chủ bạ cho tôi biết quư tính phương danh để sau này tôi biết đường mà báo đáp cái ơn của quan chủ bạ!" Chủ bạ nói:"Bản chức chỉ báo đáp cái ơn của Hầu đại gia đó thôi!" Văn Hoàn hỏi:"Tôi có làm ơn cho quan chủ bạ bao giờ đâu?" Viên chủ bạ đáp:"Có! Ba năm về trước, bản chức cưỡi một cơn gió lốc từ núi Thái Sơn tới huyện Châu B́nh. Khi vừa tới nơi th́ bản chức lên cơn ghiền, chỉ mong có được một chén rượu mà uống cho đỡ ghiền. T́nh cờ, bản chức thấy Hầu đại gia rót tới ba chén rượu đầy mà khấn khứa rồi mời bản chức. Bây giờ, bản chức vẫn c̣n nhớ chuyện ấy!" Quay qua sai nha, Văn Hoàn cũng nói:"Hôm nay tôi đă được đại ca giúp đỡ. Vậy xin đại ca cho biết quư tính phương danh để sau này tôi biết đường mà báo đáp cái ơn của đại ca!" Sai nha lại nói:"Bản chức cũng chỉ muốn báo đáp cái ơn của đại ca đó thôi!" Văn Hoàn hỏi:"Tôi có làm ơn cho đại ca bao giờ đâu?" Sai nha đáp:"Có! Bản chức là Lưu Toàn, có pho tượng bày ở hành lang miếu Thành Hoàng! Ba năm về trước, bản chức bị mù v́ bị phân chim dính đầy mắt! May nhờ có đại ca tới miếu cúng l­ễ, nậy hết phân chim ra khỏi mắt pho tượng nên bản chức mới lại nh́n thấy được rơ ràng mọi vật ở chung quanh! Nay bản chức vừa muốn thết tiệc đại ca th́ chợt nhớ ra rằng đại ca là người dương gian, không thể dự tiệc âm phủ! Vậy xin đại ca thứ lỗi cho! Xin tạm biệt đại ca!"

          Lúc đó, Văn Hoàn mới vỡ lẽ về thân thế của chủ bạ và sai nha.

          Hai tên lính bèn đưa Văn Hoàn trở về dương gian. Tới nhà, Văn Hoàn nh́n đồng hồ với lịch mới biết lúc đó là sáng ngày 22 tháng 7. Văn Hoàn bèn mời hai tên lính ở lại yến ẩm nhưng chúng cùng từ chối, xin về ngay.

          Ở nhà, thấy Văn Hoàn đă chết được hai ngày hai đêm, nay đột nhiên sống lại, vợ con vô cùng kinh ngạc. Văn Hoàn vội trấn an rồi thuật mọi chuyện cho nghe. Lúc đó, vợ con mới an tâm.      

Từ đó, Văn Hoàn chuyên làm việc thiện cho mọi người chung quanh. Mỗi khi gặp ngày l­ễ, ngày Tết, Văn Hoàn đều đem rượu thịt ra miếu Thành Hoàng cúng l­ễ và khấn khứa trước pho tượng Lưu Toàn, thỉnh Lưu Toàn về yến ẩm.

Trong suốt 40 năm sau đó, cả gia đ́nh Văn Toàn đều được sinh sống trong cảnh b́nh an.

          Năm Văn Hoàn 80 tuổi, vào ngày Tết Nguyên Đán, Văn Hoàn vẫn c̣n khoẻ mạnh, cưỡi ngựa phóng như bay đi chúc Tết bà con bạn bè.

          Cuối năm ấy, vào ngày 22 tháng 10, Văn Toàn cưỡi ngựa đi chơi, lỏng buông tay khấu cho ngựa bước chậm trên đường. Bỗng Văn Hoàn nh́n thấy ở đằng xa có người đang cưỡi ngựa tiến lại phía ḿnh.

Khi hai bên gặp nhau, Văn Hoàn nhận ra người ấy chính là Lưu Toàn. Lưu Toàn chắp tay vái chào Văn Hoàn. Văn Hoàn cũng chắp tay đáp l­ễ, rồi dừng ngựa mà hàn huyên với Lưu Toàn.

          Lát sau, Lưu Toàn nói:"Số đại ca sắp hết rồi!" Văn Hoàn hỏi:"Bao giờ th́ hết?" Đáp:"Ba hôm nữa!" Hỏi:"Có giấy tờ chi không?" Đáp:"Có! Tào quan đă kư trát bắt đại ca rồi!" Hỏi:"Ai tới bắt?" Đáp:"Hai tên lính! Chúng định đi theo bản chức để bắt đại ca, nhưng bản chức không cho!" Hỏi:"Nếu thế th́ ai sẽ tới bắt tôi?" Đáp:"Chính bản chức sẽ tới rước đại ca đi!" Hỏi:"Xuống âm phủ, tôi sẽ phải làm ǵ?" Đáp:"Làm quan nhỏ!" Hỏi:"Tôi chỉ là nhà nông, biết thêm cách chữa bệnh cho súc vật thôi chứ tôi có tài cán chi đâu mà được làm quan, dù là quan nhỏ?" Đáp: "Cần chi tài cán! Cứ có tiền là được làm quan! Bản chức đă bỏ tiền ra mua biếu đại ca một chức quan nhỏ rồi!" Hỏi:"Nếu không được làm quan th́ phải làm ǵ?" Đáp: "Th́ phải lao động bằng tay chân, vất vẳ lắm! Thôi! Đại ca hăy về nhà thu xếp hậu sự ngay đi! Ba hôm nữa, bản chức sẽ tới nhà để rước đại ca đi!" Đáp xong, Lưu Toàn chắp tay xin cáo biệt.

          Về nhà, Văn Hoàn thuật chuyện gặp Lưu Toàn cho vợ con nghe, rồi tự đi mua sắm đầy đủ quan tài, vải liệm cho ḿnh cùng tang phục cho vợ con.

Trong ba ngày liên tiếp, Văn Hoàn bảo vợ con làm yến tiệc linh đ́nh, mời tất cả thân bằng quyến thuộc tới tham dự, yến ẩm.

          Vào tối ngày 25 tháng 10, sau khi tiệc tan, khách khứa đă ra về, bỗng Văn Hoàn nói với vợ con:"Lưu đại ca đă đến rước ta đi kia ḱa! Thôi! Ta vĩnh biệt mọi người!"

Nói xong, Văn Hoàn bước vào quan tài, nằm nhắm mắt ngủ mà tạ thế.  

 

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com