www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

397. CHỬ TOẠI LƯƠNG
 

Bần bệnh tương liên kịch khả ai

Hốt phùng tiên tử giáng Dao Đài

Trung thần nhất đại phương danh bá

Chuyển thế do ưng diễm phúc lai


 

 

397. TIÊN CHỒN TRẢ ƠN
 

          Huyện Trường Sơn, tỉnh Liêu Ninh có thanh niên Triệu Mẫn, con nhà nghèo, 25 tuổi, c̣n độc thân, làm nghề khuân vác.

Triệu Mẫn thuê một căn pḥng tối tăm, mái tranh vách đất, trong một trang trại nghèo khó. Trong pḥng, không bàn không ghế, chỉ có cái trơng, bếp núc bụi bậm, chĩnh gạo sứt mẻ, bát sành đũa tre.

Một hôm, thấy bụng ḿnh ph́nh cứng như đĩa sành, Triệu Mẫn bèn ra chợ nhờ thầy thuốc coi giùm xem là bệnh ǵ. Thầy thuốc nói là bệnh báng, đă đến hồi nguy kịch. V́ không tiền chữa trị, Triệu Mẫn an phận, về pḥng nằm chờ chết.

          Một sáng hè, thấy trong người mỏi mệt, Triệu Mẫn bèn xin nghỉ việc khuân vác. V́ trong pḥng nóng quá, Triệu Mẫn đem chiếu ra trải dưới cổng trang trại để nằm hóng gió, rồi ngủ thiếp đi.

          Chợt nghe có tiếng động, Triệu Mẫn giật ḿnh thức giấc. Hé mắt nh́n,Triệu Mẫn thấy một nữ lang dung nhan di­ễm lệ, y phục sang trọng, đang ngồi trên chiếu, ngay cạnh chỗ ḿnh nằm. Kinh ngạc quá, Triệu Mẫn gắng ngồi dậy mà hỏi:"Cô là ai?” Nữ lang đáp:"Thiếp là con gái!"  Triệu Mẫn nói:“Biết rồi! Nhưng quư danh cô là ǵ?" Nữ lang đáp:"Thiếp không tên! Chỉ có họ thôi!" Hỏi:"Họ ǵ?” Đáp:“Họ Hồ!” Hỏi:"Không tên th́ thiên hạ gọi cô là ǵ?" Đáp:"Họ gọi thiếp là Hồ nương!" Hỏi:"Cô tới đây để làm chi?" Đáp:"Để làm vợ chàng!" Triệu Mẫn lắc đầu mà nói: "Không có chuyện ấy được!" Hồ nương hỏi:"Sao lại không được?" Triệu Mẫn đáp: "V́ tôi nghèo lắm, muốn hỏi cưới một cô gái xấu cũng c̣n chẳng có tiền, nói chi đến chuyện xin cưới một nữ lang diễ­m lệ, tài giỏi, cao sang như cô!" Hồ nương hỏi:"Nhưng nếu thiếp nhất quyết lấy chàng th́ sao?" Đáp:"Th́ tôi cũng nhất quyết từ chối!" Hỏi:"Sao vậy?" Đáp:"V́ tôi sắp chết rồi, c̣n lấy vợ làm chi?" Hỏi:"Sao chàng biết là chàng sắp chết?" Đáp:"V́ thầy thuốc bảo tôi bị bệnh báng, đă đến hồi nguy kịch!" Hồ nương nói:"Bệnh ấy th́ thiếp chữa được!" Triệu Mẫn nói:"Dù cô có chữa được, rồi bố thí cho đơn thuốc th́ tôi cũng không có tiền để mua thuốc uống!" Hồ nương lắc đầu mà nói:"Thiếp chữa bệnh, đâu có cần cho bệnh nhân uống thuốc!" Triệu Mẫn hỏi:"Không cho uống thuốc th́ sao khỏi bệnh?" Hồ nương nói:"Chàng cứ nằm xuống đây để thiếp chữa cho!"

Nói xong, Hồ nương đỡ Triệu Mẫn nằm ngửa xuống chiếu, đưa tay nhẹ xoa vào bụng. Đột nhiên, Triệu Mẫn cảm thấy bụng ḿnh nóng ran, rồi nghe có tiếng nổ ṛn tan ở trong bụng với tiếng lạo xạo của các mảnh đĩa vỡ. Hồ nương bèn bảo: "Chàng hăy chạy nhanh ra nhà cầu ở vườn sau đi!"  

          Lát sau, khi đă xổ được hết các mảnh vụn từ trong bụng ra ngoài, đột nhiên Triệu Mẫn cảm thấy ḿnh trở lại mạnh khoẻ như trước. Triệu Mẫn bèn chạy ra cổng, quỳ xuống chiếu, chắp tay lạy tạ Ḥ nương mà nói:"Cô là thần chứ đâu có phải là người!" Hồ nương nói:"Thiếp không phải là người nhưng cũng không phải là thần!" Hỏi:"Thế cô là ǵ?" Đáp:"Thiếp là tiên!" Triệu Mẫn hỏi:"Nếu là tiên th́ trước khi tu thành tiên, cô cũng phải là người chứ?" Hồ nương lắc đầu mà đáp: "Trước khi tu thành tiên thiếp không phải là người!" Hỏi:"Không phải là người th́ là ǵ?" Đáp:"Là chồn!" Hỏi:"Tu thành tiên rồi th́ chồn với người cùng là một thứ phải không?" Đáp:"Không phải! Người tu th́ thành tiên người! Chồn tu th́ thành tiên chồn!" Hỏi:"Đă thành tiên chồn rồi, sao c̣n xuống đây làm vợ người phàm?" Đáp:"V́ muốn trả ơn!" Hỏi:"Tôi có làm ơn ǵ cho cô đâu?" Đáp:"Có! Chàng đă làm ơn cho cả gia đ́nh thiếp!" Hỏi:"Tôi làm ơn hồi nào?" Đáp:"Đă từ lâu lắm rồi, cách nay cũng đă trên một ngàn năm, từ kiếp chàng c̣n là Chử Toại Lương [597-658]!" Nghe Hồ nương nói, Triệu Mẫn chẳng hiểu ǵ cả, nên hỏi:"Chử Toại Lương là ai?" Hồ nương cười mà đáp:"Là quan Thượng thư Tả bộc xạ dưới triều vua Đường Thái Tông, và là một trong mấy nhà thư pháp nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung quốc, viết chữ rất đẹp!" Hỏi:"Chử Toại Lương làm ơn cho gia đ́nh cô như thế nào?" Đáp:"Ổng đă cứu cả gia đ́nh thiếp thoát khỏi một tai họa! V́ thế thiếp nguyện sẽ trả ơn ổng! Bây giờ ổng đang ở kiếp thứ 34, và ổng đă hoá thân thành thanh niên nghèo khổ Triệu Mẫn. V́ thế, bây giờ muốn trả ơn cho ổng th́ thiếp trả ơn cho chàng! Chàng cứ dẫn thiếp vào nhà đi!" Thấy thân thể ḿnh ô uế, Triệu Mẫn đă ngượng ngập, lại e bụi bậm tro than trong pḥng làm dơ bẩn y phục của Hồ nương, Triệu Mẫn ngần ngại không muốn dẫn vào. Thấy thế, Hồ nương giục: "Đừng ngần ngại chi cả, cứ dẫn thiếp vào đi!" Bất đắc dĩ, Triệu Mẫn phải dẫn vào.

          Vào nhà, thấy nhà ḿnh không có ghế mời Hồ nương ngồi, không có cơm mời Hồ nương ăn, bất giác Triệu Mẫn lại ngượng ngập, thở dài mà nói:"Cô thấy chưa? Nghèo như thế này mà dám nhận cô làm vợ th́ chỉ làm nhục cô thôi!" Hồ nương mỉm cười mà đáp:"Thiếp chẳng thấy ǵ là nhục cả!" Triệu Mẫn nói:"Dù cô không thấy nhục, nhưng nội cái việc chĩnh gạo trong nhà không có một hạt, cũng đủ để cô thấy là tôi không nuôi nổi vợ!" Hồ nương nói:"Chàng không phải lo chuyện ấy!"

          Đột nhiên, căn pḥng Triệu Mẫn đang thuê biến thành một căn pḥng sáng sủa, mái ngói tường gạch, bàn ghế bóng loáng, giường nệm mới tinh, bếp núc sạch sẽ, bát đĩa sang trọng, rượu thịt ê hề.

Nh́n thấy cảnh ấy, Triệu Mẫn sững sờ kinh ngạc. Hồ nương mỉm cười mà đi bày tiệc, bảo Triệu Mẫn ngồi yến ẩm với ḿnh, vui vẻ như vợ chồng mới cưới.

          Nghe thấy chuyện lạ, chủ trang trại nổi tính hiếu kỳ, bèn sai tiểu đồng, tên A Mịch, tới pḥng Triệu Mẫn, xin cho ḿnh được tới nói chuyện với Hồ nương. Triệu Mẫn hỏi ư Hồ nương,  Hồ nuơng nhận lời.

          Thế là tin tức lan truyền khắp vùng, thiên hạ đua nhau tới nhà Triệu Mẫn, xin được nói chuyện với Hồ nương. Hồ nương vui vẻ tiếp đăi, chẳng từ chối một ai. Có nhiều khách, sau khi được gặp Hồ nương, đâm ra mến mộ, gửi thiếp mời Hồ nương với Triệu Mẫn tới nhà ḿnh dự tiệc. Hồ nương bảo Triệu Mẫn nhận lời tất cả mọi người. 

          Một hôm, Hồ nương với Triệu Mẫn tới dự tiệc ở pḥng khách một gia đ́nh cao sang. Trong tiệc, có một cử nhân hiếu sắc. Thấy Hồ nương đẹp, cử nhân chợt nảy ư dâm, cứ nh́n say đắm. Hồ nương biết chuyện, nhưng vẫn làm ngơ. Lát sau, đột nhiên cử nhân lên tiếng chọc ghẹo Hồ nương, nói năng sàm sỡ. Lập tức, Hồ nương đứng dậy, tiến lại gần cử nhân, miệng mỉm cười, tay túm tóc, lôi cử nhân tới cửa sổ, kéo đầu lọt qua khe chấn song ra khỏi pḥng, để cổ nằm giữa hai chấn song, c̣n thân với tứ chi th́ vẫn bị kẹt ở trong pḥng. Cử nhân muốn thụt đầu vào pḥng không được, muốn chui thân ra khỏi pḥng không xong, nên cực kỳ kinh hăi, vội lớn tiếng xin lỗi Hồ nương, xin Hồ nương làm ơn kéo cho thân với tứ chi ḿnh lọt ra khỏi pḥng giùm. Hồ nương bèn nắm tóc mà kéo th́ cử nhân lọt dễ dàng ra khỏi pḥng.

          Ở với Triệu Mẫn được hơn một năm, thấy có quá nhiều khách tới nhà quấy rầy ḿnh, Hồ nương bèn đóng cửa tạ khách. Lúc đó, đám khách bị thất vọng lại đâm ra oán trách Triệu Mẫn.

          Năm ấy, nhân tiết Đoan Ngọ (mồng 5 tháng 5 âm lịch), Hồ nương bảo Triệu Mẫn gửi thiếp mời tất cả các quan khách quen thuộc tới nhà ḿnh dự tiệc, kể cả chủ trang trại với tiểu đồng A Mịch.

          Tiệc được nửa chừng, bỗng quan khách cùng thấy một thỏ trắng từ ngoài sân chạy vào pḥng, tới cạnh ghế Hồ nương, ngửng đầu nh́n Hồ nương. Hồ nương hỏi thỏ:"Lăo trượng đă tới đó ư?" Thỏ gục gặc đầu, mấp máy miệng tựa như đang nói điều ǵ.

Bỗng Hồ nương quay nói với quan khách:"Đây là lăo trượng giă thuốc trên thiên đ́nh! Hôm nay, lăo trượng xuống đây gọi thiếp về!" Rồi Hồ nương quay nói với thỏ:"Xin lăo trượng về trước, thiếp sẽ theo sau!" Thỏ bèn chạy ra khỏi pḥng mà biến mất.

          Hồ nương nói với Triệu Mẫn:"Xin chàng đi mượn cho thiếp chiếc thang, đặt dựa vào cổ thụ ở giữa sân!" Triệu Mẫn liền đứng dậy, bước ra khỏi pḥng.

          Hồ nương quay nói với quan khách:"Xin mời quư vị ra sân coi thiếp leo thang lên thiên đ́nh!" Ngỡ là Hồ nương làm ảo thuật không công cho mọi người coi, quan khách cùng đứng dậy, chạy ra sân.

          Theo ư Hồ nương, Triệu Mẫn vào vườn sau lấy một chiếc thang đem ra sân trước, đặt dựa vào thân cổ thụ ở giữa sân. Đột nhiên, quan khách cùng thấy ngọn thang cứ tự động vươn lên tới ngọn cổ thụ.

          Hồ Nương bèn bước lên các bậc thang, leo tới ngọn cổ thụ, rồi quay đầu xuống gọi Triệu Mẫn leo lên. Triệu Mẫn làm theo lời.

          Khi thấy Triệu Mẫn đă leo tới sau lưng ḿnh, Hồ nương mới quay đầu xuống nói với quan khách:"Quư vị đều là khách của Triệu lang. Hôm nay, thiếp xin mời quư vị cùng lên thiên đ́nh cư ngụ với Triệu lang và thiếp! Vị nào muốn lên th́ xin cứ tự nhiên leo thang theo thiếp!"

          Quan khách chỉ đưa mắt nh́n nhau, chứ chẳng ai dám bước lên thang.

Đột nhiên có một khách thấp nhỏ, mạnh dạn chạy tới gốc cổ thụ, vịn vào thang, leo tới sát lưng Triệu Mẫn. Mọi người dồn mắt nh́n th́ nhận ra khách thấp nhỏ đó là tiểu đồng A Mịch của chủ trang trại.

          Chợt quan khách cùng nh́n thấy ngọn thang cứ tiếp tục vươn cao. Ngọn thang vươn lên đến đâu th́ đưa cả ba người lên đến đó.

          Lát sau, quan khách cùng nh́n thấy ngọn thang với ba người chạm vào đám mây trắng ở giữa trời rồi tất cả cùng mất hút trong đám mây.

          Đưa mắt nh́n xuống gốc cổ thụ, quan khách chợt thấy chiếc thang đă biến thành một cánh cửa cũ kỹ.

Trở vào pḥng Triệu Mẫn, quan khách thấy bàn tiệc đă biến đâu mất, căn pḥng lại tối tăm như trước, mái tranh vách đất, không bàn không ghế, chỉ có cái trơng, bếp núc bụi bậm, chĩnh gạo sứt mẻ, bát sành đũa tre.

          Mấy hôm sau, quan khách đều mong A Mịch trở về để hỏi rơ sự t́nh ở trên cao cho thoả tính hiếu kỳ.

Thế nhưng, chờ hết ngày này sang tháng khác, chẳng ai nh́n thấy A Mịch ở đâu nên họ nghĩ chắc A Mịch sẽ không trở về dương gian nữa.  

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com