www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

339. CHÂN SINH
 

Tài bản lưu thông cố hiệu tuyền

Thả thi thả cổ kế lương biền

Chân sinh hạnh đắc tri tâm lữ

Tiên thuật hà phương tín khẩu truyền

 
 

 

339. ĐIỂM ĐÁ HOÁ VÀNG

 

          Huyện Trường An, tỉnh Thiểm Tây, có nho sinh Giả Tử Long, cảnh nhà đạm bạc.

          Một hôm, dành dụm được chút tiền, Tử Long đi du ngoạn ở huyện Thanh Hà, kế cận huyện Trường An.

          T́nh cờ trông thấy một kẻ có phong độ tiêu sái, thoát tục, Tử Long thích lắm, liền rảo bước tới gần, cúi đầu chào, nói:"Đệ là nho sinh Giả Tử Long, quê ở huyện Trường An! Chẳng hay quư tính là chi, quư quán ở đâu?" Kẻ ấy đáp:"Đệ cũng là nho sinh, họ Chân, quê ở huyện Hàm Dương!" Tử Long hỏi:"Đệ sang đây du ngoạn, c̣n huynh sang đây có việc chi?" Chân sinh đáp:"Đệ cũng sang đây du ngoạn!" Tử Long hỏi:"Đệ trọ ở lữ quán Thanh Đ́nh, c̣n huynh trọ ở đâu?" Chân sinh đáp:"Đệ trọ ở lữ quán Mai Hoa!"

          Lát sau, thấy Tử Long đứng hỏi chuyện ḿnh lâu quá, Chân sinh sốt ruột, bèn xin cáo biệt.

          Sáng sau, Tử Long tới quán Mai Hoa xin gặp Chân sinh. Thấy chủ quán nói Chân sinh đi vắng, Tử Long buồn bă, lủi thủi ra về.

          Sáng sau nữa, Tử Long lại tới quán Mai Hoa xin gặp Chân sinh. Chủ quán lại nói Chân sinh đi vắng.

          Sáng sau nữa, khi tới quán Mai Hoa, nghe tin Chân sinh đi vắng, Tử Long bèn đưa tiền biếu chủ quán, nhờ chủ quán để ư xem khi nào Chân sinh về th́ cho tiểu đồng tới quán Thanh Đ́nh báo tin cho ḿnh biết. Chủ quán đồng ư. 

          Trưa ấy, khi được tiểu đồng tới báo tin là Chân sinh đă về, Tử Long vội vàng phục sức chỉnh tề rồi đi theo tiểu đồng.

          Tới quán Mai Hoa, Tử Long cho tiểu đồng chút tiền, nhờ đưa danh thiếp của ḿnh vào pḥng Chân sinh. Chân sinh từ chối không tiếp. Tử Long bèn nhờ chủ quán vào nói với Chân sinh. Nể chủ quán, Chân sinh mở cửa, mời Tử Long vào ngồi đàm đạo.

          Thấy Chân sinh hợp chuyện với ḿnh, Tử Long bèn đưa tiền cho tiểu đồng, nhờ đi mua một b́nh rượu để ḿnh khoản đăi Chân sinh.

          Trong tiệc, thấy Chân sinh uống rượu rất hào, nói chuyện có duyên, Tử Long thích lắm, nói cười rất vui vẻ với Chân sinh.

          Lát sau, khi thấy b́nh sắp cạn, Tử Long đưa tiền cho tiểu đồng, nhờ đi mua một b́nh rượu mới. Chân sinh ngăn lại, nói:"Bây giờ đến lượt đệ mời! Huynh đừng mua nữa!" Nói xong, Chân sinh đứng dậy, mở tráp lấy ra một chén ngọc, rót một chút rượu từ b́nh vào chén, rồi rót ngược trở lại từ chén vào b́nh. Thấy rượu chảy từ chén vào b́nh liên miên không dứt, đến khi b́nh đầy mà chén vẫn c̣n, Tử Long kinh ngạc lắm.

Lát sau, đột nhiên Tử Long nói:"Xin huynh truyền thuật này cho đệ!" Chân sinh lắc đầu, nói:"Thuật này là của tiên giới! Đệ không được phép truyền cho huynh!" Tử Long hỏi:"Tại sao?" Chân sinh đáp:"V́ huynh tham lắm!" Tử Long nói:"Oan quá! Đệ có tham đâu?" Chân sinh cười, đáp:"Huynh tham lắm! Chính v́ đệ nh́n thấy cái tham của huynh nên khi tiểu đồng đưa danh thiếp của huynh cho đệ, đệ đă từ chối, không muốn tiếp huynh!" Tử Long căi:"Nếu đệ tham th́ đệ đâu có nghèo như thế này?" Chân sinh chỉ cười. Tử Long bèn xin cáo biệt.

          Trưa sau, Tử Long lại tới quán Mai Hoa xin gặp Chân sinh. Chân sinh niềm nở, mở cửa mời vào đàm đạo.

          Từ đó, trưa nào Tử Long cũng tới quán Mai Hoa đàm đạo với Chân sinh, đến tối mới về.

          Được một tuần, thấy Tử Long đă cạn tiền, Chân sinh bèn móc túi lấy ra một viên hắc ngọc nhẫn nhụi, trong suốt, đặt giữa ḷng bàn tay mà thổi một hơi, rồi lẩm nhẩm niệm khẩu quyết. Niệm xong, Chân sinh cầm viên ngọc điểm vào một mảnh đá. Lập tức, mảnh đá biến thành một mảnh vàng.

          Đưa mảnh vàng cho Tử Long, Chân sinh nói:"Thấy huynh cạn tiền, đệ biếu huynh mảnh vàng này để lấy tiền tiêu pha!" Thấy mảnh vàng nhỏ quá, Tử Long nói:"Huynh có thuật điểm đá thành vàng dễ dàng như thế th́ tại sao huynh không điểm vào một tảng đá cho đệ? Huynh cho đệ có một mảnh vàng như thế này th́ làm sao mà đệ có đủ tiền tiêu pha?" Chân sinh cười, nói:"Đệ đă nói là huynh tham lắm, mà huynh cứ căi! Thế bây giờ huynh đă thấy là đệ nói đúng hay chưa?" Tử Long chỉ im lặng, cầm mảnh vàng mà xin cáo biệt.

          Về pḥng trọ, Tử Long thầm nghĩ:"Chân sinh hà tiện lắm! Ḿnh phải t́m cách lấy cắp viên ngọc của y, ép y phải dạy ḿnh cách điểm đá thành vàng! Sau khi điểm được nhiều vàng rồi, ḿnh mới trả lại viên ngọc cho y!"  

          Trưa sau, Tử Long đi mua rượu, đem tới pḥng Chân sinh, mời Chân sinh đối ẩm. Lát sau, cả hai cùng say rồi cùng đi nằm.

          Chờ đợi hồi lâu, nghĩ rằng Chân sinh đă ngủ, Tử Long bèn đứng dậy, gión gién bước tới mắc áo treo ở tường, tḥ tay vào túi áo khoác ngoài của Chân sinh, lục t́m viên ngọc. Chẳng ngờ Chân sinh vẫn c̣n thức, vùng dậy, nói:"Đă bảo mà! Huynh tham lắm! Đệ không thể giao du với huynh được nữa!" Nói xong, Chân sinh thu dọn hành lư, thanh toán tiền pḥng với chủ quán mà đi. 

          Bẽn lẽn trở về quán Thanh Đ́nh, Tử Long cũng thu dọn hành lư, thanh toán tiền pḥng với chủ quán mà trở vềTrường An.

          Hơn một năm sau.

          Một hôm, Tử Long đi du ngoạn ở bờ sông Hoàng Hà. T́nh cờ nh́n thấy một viên đá màu đen, Tử Long cúi xuống nhặt, cất vào bọc.

          Du ngoạn về, lấy viên đá ra coi, thấy nó nhẫn nhụi, trong suốt, Tử Long tin rằng nó chính là viên hắc ngọc của Chân sinh. V́ thế Tử Long cất nó rất kỹ.

          Tuần sau. Một hôm, đang ngồi ở trong nhà, chợt nghe có tiếng gơ cửa, Tử Long ra mở th́ thấy là Chân sinh. Tử Long bèn mời Chân sinh vào nhà, pha trà mời uống.

          Thấy Chân sinh có vẻ buồn, Tử Long hỏi:"Hồi này huynh có được khoẻ không mà sao trông buồn thế?" Chân sinh đáp:"Cám ơn huynh đă hỏi thăm! Đệ vẫn được khoẻ! Đệ buồn v́ mất của!" Hỏi:"Mất vật chi?" Đáp:"Mất viên hắc ngọc!" Hỏi:"Mất từ bao giờ?" Đáp:"Cách nay 10 hôm!" Hỏi:"Mất ở đâu?" Đáp:"Ở bờ sông Hoàng Hà!" Hỏi:"Huynh tới đó làm chi?" Đáp:"Đệ đi du ngoạn! Khi tới đó, đệ uống rượu say, rồi đệ đánh rơi!" Hỏi: "Huynh lấy viên ngọc ấy ở đâu ra?" Đáp:"Tiên ông Băo Chân Tử cho đệ! Trước kia, khi Băo tiên ông đi du ngoạn, đệ có xin tiên ông cho đệ được đi theo. Tiên ông nh́n đệ hồi lâu rồi chấp thuận. Thấy tính đệ liêm khiết, tiên ông bèn cho đệ viên ngọc ấy, truyền cho đệ cách điểm đá thành vàng, nhưng khuyên đệ không nên truyền lại cho kẻ tham!" Hỏi: "Bữa nay, huynh đến tệ xá có việc chi?" Đáp:"Để xin lại viên ngọc ấy!" Hỏi:"Sao huynh lại nghĩ là đệ giữ viên ngọc ấy?" Đáp:"V́ đệ đă gieo quẻ, bói xem hiện nó đang ở đâu th́ quẻ bói nói nó đang ở nhà huynh! Nếu huynh cho đệ xin lại th́ đệ không dám quên ơn!" Tử Long cười, nói:"Tuy đệ có cái tính xấu là tham lam, nhưng đệ lại có cái tính tốt là không nói dối bạn bè! Quả thực, viên ngọc ấy hiện đang ở trong nhà đệ! Đệ sẽ lấy nó ra để trả lại huynh! Tuy nhiên, xưa Băo Thúc chơi với Quản Trọng, thấy Quản Trọng nghèo th́ giúp đỡ, c̣n nay huynh chơi với đệ, thấy đệ nghèo lại cứ làm ngơ!" Chân sinh nói: "Đệ xin tạ ơn huynh 100 đồng vàng!" Tử Long lắc đầu, nói:"Tuy 100 đồng vàng là lớn, nhưng đệ lại muốn huynh truyền cho đệ cách điểm đá thành vàng để sau này đệ khỏi bị ân hận! Đệ muốn sử dụng viên ngọc ấy một lần, trước khi trả lại huynh!" Chân sinh nói: "Đệ có thể truyền cho huynh cách điểm đá thành vàng, nhưng đệ lại sợ cái tham lam của huynh sẽ biến huynh thành kẻ thất tín, không chịu trả lại viên ngọc cho đệ!" Tử Long cười, nói:"Huynh là người tiên, đă có thể nh́n thấy cái tham lam của đệ mà sao lại không thể nh́n thấy cái tín nghĩa của đệ?" Nghe Tử Long nói, Chân sinh gật gù rồi truyền khẩu quyết và cách điểm đá thành vàng cho Tử Long.

          Thoáng có ư nghĩ điểm cả tảng đá lớn ở góc sân nhà ḿnh thành vàng, Tử Long bèn đem viên ngọc ra đó để niệm khẩu quyết. Chân sinh vội nắm lấy tay Tử Long mà nói: "Đệ thấy cái ư nghĩ của huynh rồi! Huynh không được tham quá như thế!" Tử Long bèn ra sân nhặt một cục gạch, giơ lên hỏi:"Nhỏ như thế này th́ được chứ?" Chân sinh gật đầu. Tử Long bèn đặt cục gạch lên khối đá giặt ở đầu hồi nhà. Niệm khẩu quyết xong, Tử Long cầm viên ngọc điểm thẳng vào khối đá giặt, chứ không điểm vào cục gạch. Chân sinh biến sắc, toan chạy tới giằng lấy viên ngọc th́ thấy cả khối đá giặt đă biến thành vàng.

          Tử Long trả lại viên ngọc cho Chân sinh.

Chân sinh nhận viên ngọc rồi thở dài mà than:"Việc đă xảy ra như thế này rồi th́  thế nào đệ cũng sẽ bị Thượng Đế trừng phạt!"

Nghe thấy thế, Tử Long hỏi:"Có cách nào tránh được sự trừng phạt ấy không?" Suy nghĩ hồi lâu, Chân sinh đáp:"Có, nhưng không chắc lắm!" Hỏi:"Cách nào?" Đáp: "Cách yêu cầu huynh đem nửa khối vàng này đi bố thí cho kẻ nghèo khó trong thiên hạ!" Tử Long nói: "Chắc huynh nghĩ đệ tham lam, điểm cả khối đá giặt này thành vàng để làm của riêng! Không phải thế đâu! Trước khi nghe huynh nói, đệ cũng đă có ư nghĩ đem nửa khối vàng này đi bố thí cho kẻ nghèo khó trong thiên hạ rồi!"

          Nửa tin nửa ngờ, Chân sinh bèn xin cáo biệt, đem theo viên hắc ngọc mà Tử Long vừa trả lại. 

          Chân sinh đi rồi, Tử Long liền đem nửa khối vàng đi bố thí.

Bố thí xong, Tử Long về nhà, bỏ hẳn việc học, đem nửa khối vàng đi buôn. Cuối năm, tính sổ, thấy có lời, Tử Long lại đem nửa khoản tiền lời đi bố thí.

Thế rồi thành lệ, cứ vào dịp cuối năm là dân nghèo vùng Thiểm Tây lại được Tử Long đem tiền tới bố thí cho.

          Ba năm sau.

Một hôm, đang ngồi ở trong nhà, chợt nghe có tiếng gơ cửa, Tử Long chạy ra mở th́ thấy lại là Chân sinh. Tử Long bèn mời Chân sinh vào nhà, pha trà mời uống. Sau một tuần trà, Chân sinh đứng dậy, chắp tay vái Tử Long. Kinh ngạc quá, Tử Long cũng đứng dậy, hỏi:"Tại sao huynh lại vái đệ?" Chân sinh đáp:"V́ huynh quả có cái tín nghĩa đối với bạn! Thú thực với huynh, ba năm trước đây, khi từ biệt huynh mà đi, tuy biết huynh có cái tín nghĩa, nhưng đệ chỉ nửa tin nửa ngờ, v́ sợ cái tham lam quá độ của huynh sẽ lấn át cái tín nghĩa!"

          Tử Long hỏi:"Thế huynh có bị Thượng Đế trừng phạt không?" Chân sinh đáp: "Có!" Hỏi:"Trừng phạt như thế nào?" Đáp:"Đệ bị Phúc Thần tâu lên Thượng Đế rằng đệ đă lạm phát phúc lộc cho huynh, bằng cách đă để cho huynh điểm cả một khối đá giặt lớn thành vàng! V́ thế, Thượng Đế đă cho xóa tên đệ khỏi sổ tiên!"

          Tử Long hỏi:"Thế bây giờ huynh hết là tiên rồi phải không?" Chân sinh lắc đầu, đáp:"Không! Sau khi huynh đem nửa khối vàng đi bố thí cho kẻ nghèo khó trong thiên hạ th́ Phúc Thần lại tâu sự việc ấy lên Thượng Đế. Thượng Đế bèn phán rằng công đức của huynh đủ để chuộc tội cho đệ, rồi Thượng Đế cho ghi tên đệ trở lại sổ tiên!"

          Tử Long hỏi:"Thế bữa nay, huynh tới tệ xá có việc chi?" Chân sinh đáp:"Có hai việc: Một là để cám ơn huynh đă giúp cho tên đệ được ghi trở lại sổ tiên! Hai là để khuyên huynh nên tiếp tục công việc bố thí cho kẻ nghèo khó trong thiên hạ!" Hỏi:"V́ huynh là tiên nên chắc huynh cư ngụ ở trên trời phải không?" Đáp:"Thường th́ thế! Nhưng khi thi hành các công việc mà Thượng Đế giao cho, đệ cũng phải xuống hạ giới luôn!" Hỏi:"Ở trên trời, huynh giữ chức quan chi?" Đáp:"V́ vốn là chồn nên đệ không được giữ chức quan!" Hỏi:"Sao huynh lại được thành tiên?" Đáp:"V́ chán ghét những việc làm yêu nghiệt của loài chồn nên đệ đă bỏ thế giới loài chồn để đi tu, rồi được thành tiên!"

          Tử Long bèn sai gia nhân bày tiệc khoản đăi Chân sinh. Hai bên đối ẩm, đàm luận cực kỳ tương đắc.

          Từ đó, tháng nào Chân sinh cũng tới thăm Tử Long một vài lần.

          Đến năm Tử Long 93 tuổi mà Chân sinh vẫn c̣n tới thăm và ở lại đàm đạo với Tử Long suốt ngày.

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com