www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

338. TÔN SINH
 

Độc hướng lan viên vọng nguyệt minh

Xuân tiêu cô phụ thái vô t́nh

Hà nhân vị trí hồi tâm viện

Song túc song phi quá nhất sinh


 

 

338. BÙA ÂN ÁI  

 

          Làng Tiền An, huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có gia đ́nh họ Tôn, gồm Tôn ông, Tôn bà với một trai, 22 tuổi, là Tôn sinh. Trong làng lại có gia đ́nh họ Tân, gồm Tân ông Tân bà với một gái, 18 tuổi, là Tân thị, nhan sắc mặn mà, tính t́nh hiền thục.

          Nhờ kẻ mối lái, hai gia đ́nh thuận kết thông gia.

          Hôm vu quy, đám t́ nữ nhà họ Tân thấy có điều lạ là Tân thị mặc tới ba lớp y phục. Lớp thứ nhất, mặc ở trong, dây lụa quấn chằng chịt quanh đùi và ngực, lớp thứ nh́ mặc độn ở giữa, che kín các ṿng dây, lớp thứ ba là y phục hôn l­­ễ, mặc ở ngoài.  

          Đêm tân hôn, sau khi làm l­­ễ hợp cẩn, Tân thị đ̣i ngủ riêng, rồi rút từ trong áo ra một chiếc dùi sắt, đặt ở đầu giường.

          Thoạt tiên, Tôn sinh không chịu, cứ lên giường vợ nằm. Tân thị bèn cầm dùi đâm chồng. Kinh ngạc quá, Tôn sinh đành phải xuống nhà kho, vác lên một chiếc giường nhỏ, kê sát giường vợ mà nằm.

          Sáng sau, khi ngủ dậy, Tân thị ra khỏi pḥng để lánh mặt chồng.

          Lát sau, khi ngủ dậy, Tôn sinh cũng ra khỏi pḥng th́ thấy Tân thị lại vào pḥng, khóa chặt cửa lại.

          Cả nhà ai cũng lấy làm lạ.

          Thoạt tiên, Tôn ông Tôn bà rất lo ngại, bắt người nhà phải giữ kín câu chuyện, nhưng rồi lâu dần, câu chuyện cũng vẫn lọt ra ngoài, khiến cả làng đều rơ.

          Trong làng, Tôn sinh chơi thân với nho sinh họ Lư. Thấy Tôn sinh bị vợ hắt hủi một cách lạ kỳ, Lư sinh bèn cố nghĩ cách giúp cho bạn được gần gũi vợ.

          Một hôm, Lư sinh tới nhà Tôn sinh chơi. Sau khi hỏi chuyện, biết bạn vẫn chưa được gần gũi vợ, Lư sinh hỏi:"Chị nhà có uống được rượu không?" Tôn sinh đáp:"Nhà tôi cũng uống được chút ít!" Lư sinh nói:"Nếu thế th́ để đệ bày cho huynh một kế mà gần gũi chị nhà!" Tôn sinh hỏi:"Kế chi?" Lư sinh đáp:"Bây giờ huynh ra chợ, tới tiệm thuốc, hỏi mua một liều thuốc mê, đem về nhà, pha vào một b́nh rượu, để ở đầu giường chị nhà. Nếu chị nhà chịu uống th́ huynh muốn làm chi mà chẳng được?" Tôn sinh cười, nói:"Kế ấy thật hay! Đệ phục huynh lắm! Để đệ làm theo!" Lư sinh xin cáo biệt.

          Tôn sinh liền ra chợ mua một liều thuốc mê với hai b́nh rượu, đem về pha thuốc vào một b́nh, đem để ở đầu giường vợ, c̣n b́nh kia, Tôn sinh để ở đầu giường ḿnh.

          Tối ấy, trước khi đi ngủ, Tôn sinh rót một chén rượu để ở đầu giường mà uống, mong vợ cũng bắt chước. Thế nhưng, khi đi ngủ, Tân thị không uống.

          Hai tối sau, Tôn sinh cũng làm như thế, nhưng Tân thị vẫn không uống.

          Tối thứ tư, sau khi uống rượu, Tôn sinh đắp chăn nằm ngủ. Nửa đêm thức giấc, đưa mắt nh́n sang giường bên, thấy vợ đang ngồi thở dài ở trên giường, Tôn sinh bèn giả như kẻ ngủ say, khe khẽ ngáy.

          Lát sau, thấy vợ bước xuống giường, đánh lửa thắp đèn, rồi đem b́nh rượu ở trên đôn đi hâm nóng, Tôn sinh mừng lắm.

          Hâm nóng rượu xong, Tân thị lấy chén, đem b́nh vào giường, ngồi rót rượu uống. Cạn chén, Tân thị lại rót chén nữa. Uống thêm nửa chén, chợt thấy chóng mặt, Tân thị bèn rót nửa chén c̣n lại vào b́nh, rồi nằm xuống giường, kéo chăn trùm đầu.

          Lát sau, thấy vợ chưa tắt đèn, nghi vợ vẫn c̣n thức, Tôn sinh lên tiếng: "Chân đèn bằng thiếc, đèn đă cạn dầu, tắt đi kẻo cháy!" Thấy vợ không đáp, Tôn sinh lập lại:"Chân đèn bằng thiếc, đèn đă cạn dầu, tắt đi kẻo cháy!" Thấy vợ vẫn không đáp, Tôn sinh bèn ḅ sang coi th́ thấy vợ đă ngủ say, đang khe khẽ ngáy.

          Mừng quá, Tôn sinh vội lật chăn ra, lấy kéo cắt hết mọi ṿng dây quấn, lột bỏ hết y phục trên người vợ mà cưỡng chiếm.

          Giật ḿnh tỉnh giấc, Tân thị biết chuyện, vội gắng sức hô hoán, nhưng bị thuốc mê làm cấm khẩu nên không sao phát thành tiếng. Tân thị lại gắng sức chống cự nhưng bị thấm thuốc mê khiến tứ chi bải hoải nên không sao vùng vẫy được. Sau cuộc cưỡng chiếm, Tôn sinh mệt quá, nằm lăn cạnh vợ, ngủ vùi thật say.

          Vào lúc gần sáng, thuốc mê tan dần, Tân thị tỉnh giấc. Nghĩ chuyện vừa qua, Tân thị cực kỳ phẫn uất. Thế rồi đột nhiên, Tân thị vùng dậy, đi kiếm một giải lụa, treo cổ lên xà nhà tự tử.

          Đang ngủ say, bỗng mơ màng nghe thấy tiếng kḥ khè, Tôn sinh tỉnh giấc. Đưa mắt nh́n quanh, thấy vợ bị treo lủng lẳng trên xà nhà, lưỡi thè dài ra, Tôn sinh kinh hăi, vội đứng phắt dậy, chồng ghế lên bàn, leo lên cắt đứt giải lụa, rồi đỡ vợ nằm xuống giường, tháo ṿng dây thắt quanh cổ. Lát sau, Tân thị mới tỉnh.

          Từ hôm đó, hai vợ chồng cùng chán ghét nhau, cùng tránh gặp mặt nhau. Nếu lỡ gặp nhau th́ cả hai cùng cúi đầu mà rẽ đi mỗi người một ngả.

          Tối ấy, Tôn sinh vác giường nhỏ ra thư pḥng ở vườn trước nhà mà ngủ.

          Có một điều lạ là tuy không ai nói với ai một lời mà hai vợ chồng vẫn sống với nhau như thế được 5 năm.

          Tân thị có người bạn gái thân, họ Quản. Một hôm Quản thị tới thăm Tân thị, được Tân thị kéo vào pḥng riêng nói chuyện. T́nh cờ lúc ấy, Tôn sinh gơ cửa pḥng, xin vào t́m sách.

Đang cười đùa với bạn, hớn hở như hoa đào trước gió, đột nhiên thấy chồng vào, Tân thị đổi hẳn sắc mặt, trở nên lạnh lùng như sương tuyết, khiến Tôn sinh vội ra khỏi pḥng, không t́m sách nữa. Nh́n thấy thế, Quản thị rất ngạc nhiên.

          Từ đó, Tôn sinh ở lại thư pḥng, không vào nhà trong. Tôn ông Tôn bà lo lắm, cùng ra thư pḥng khuyên con, nhưng mỗi lần thấy cha mẹ ra, Tôn sinh lại lên giường nằm quay mặt vào tường, giả như kẻ ngủ. 

          Hơn một năm sau.

          Tôn ông có cô em ruột, không lấy chồng, đi tu thành ni cô. Một hôm, ni  cô tới thăm anh trai với chị dâu. Tôn bà mời ni cô vào pḥng khách nói chuyện. Sau một tuần trà, Tôn bà sai t́ nữ vào nhà trong bảo Tân thị ra chào ni cô.

          Sau khi Tân thị xin phép trở vào, ni cô nói với Tôn bà:"Anh Chị có cô con dâu vừa đẹp lại vừa hiền!" Tôn bà không đáp, chỉ thở dài. Ni cô hỏi:"Tại sao Chị lại thở dài?" Tôn bà bèn chép miệng, rồi thuật lại chuyện Tân thị không cho chồng ngủ chung.

          Nghe xong, ni cô nói:"Nếu Chị bằng ḷng th́ bần ni có thể chữa được bệnh này cho cháu dâu!" Mừng quá, Tôn bà nói:"Nếu ni cô chữa được bệnh cho cháu th́ nhà này xin cúng dường một phần tài sản cho nhà chùa!"

          Ni cô mỉm cười rồi hạ giọng nói thầm cho một ḿnh Tôn bà nghe:"Chị chỉ cần mua cho bần ni một bức tranh Xuân Cung, có vẽ h́nh người, ba chiếc kim khâu, một nắm lá ngải, một tờ giấy trắng, một cây bút viết, với một nghiên mực! Ba hôm nữa, bần ni sẽ trở lại đây chữa bệnh cho cháu dâu!"

          Sau khi ni cô cáo biệt, Tôn bà bèn tự ḿnh ra chợ mua đủ những món mà ni cô dặn.

          Ba hôm sau, quả nhiên ni cô lại tới thăm Tôn bà.

Tôn bà bèn trao tất cả những món đă mua cho ni cô. Ni cô nói với Tôn bà: "Chị phải thật kín miệng, chớ để cho vợ chồng cháu biết th́ việc yểm bùa của bần ni mới có hiệu quả!" Tôn bà gật đầu. Ni cô bèn lấy kéo cắt h́nh người trong tranh, lấy giấy gói chung h́nh ấy với ba chiếc kim khâu và nắm lá ngải, rồi lấy bút vẽ lên gói giấy mấy nét ngoằn ngoèo, trông tựa giun ḅ.

          Sau đó, ni cô rỉ tai Tôn bà mà nói:"Chị t́m cách dụ cho cháu dâu ra khỏi pḥng, rồi lén lấy chiếc gối của thị đem ra đây cho bần ni!" Tôn bà bèn cho t́ nữ vào bảo Tân thị đi chợ mua cho ḿnh ít trái cây. Tuân lời mẹ chồng, Tân thị vội mặc quần áo đi ngay. Tôn bà bèn vào pḥng Tân thị lấy chiếc gối đem ra đưa cho ni cô. Ni cô tháo bọc gối ra, cho gói giấy vào, rồi khâu kín lại, đưa cho Tôn bà, nói Tôn bà đem trả lại chỗ cũ.

          Xong việc, ni cô xin cáo biệt, hẹn hai hôm sau sẽ trở lại để xem kết quả.

          Tối ấy, Tôn bà bảo Tôn sinh vào nhà trong ngủ với vợ. Tôn sinh không chịu. Tôn bà bèn xuống nước năn nỉ con. Thấy mẹ năn nỉ, Tôn sinh thương mẹ, đành phải tuân lời.

          Biết chuyện, đám t́ nữ x́ xào với nhau rồi rủ nhau lén tới cửa pḥng Tân thị ŕnh nghe. Vào cuối canh hai (11 giờ đêm) chúng nghe thấy tiếng Tân thị nũng nịu gọi chồng:"Chàng ơi!" nhưng không nghe thấy tiếng trả lời. Lát sau, chúng lại nghe thấy tiếng Tân thị nũng nịu:"Chàng ơi!" nhưng lần này chúng nghe thấy tiếng Tôn sinh gắt:"Gọi cái ǵ thế? Để yên cho người ta ngủ!" Rồi trong pḥng im lặng.

          Đám t́ nữ bèn tới gơ cửa pḥng Tôn bà, thuật lại tất cả những điều mà chúng đă nghe lén được ở ngoài cửa pḥng Tân thị.

          Sáng sớm hôm sau, Tôn bà lén vào pḥng Tân thị để xem t́nh h́nh. Thấy hai vợ chồng nằm quay lưng lại nhau, Tôn bà thở dài, bước ra khỏi pḥng.

          Lát sau, khi thấy Tôn sinh đă ngủ dậy, ra khỏi pḥng vợ, Tôn bà liền gọi vào pḥng ḿnh mà dỗ dành, khuyên nhủ:"Thị đă làm lành với con th́ con cũng nên làm lành với thị để cho gia đ́nh được êm ấm, có con cái đề huề!" Tuy vẫn cực kỳ phẫn uất vợ, nhưng Tôn sinh không dám căi lời mẹ, chỉ nghiến răng kèn kẹt, cặp mắt đỏ ngầu. Giận quá, Tôn bà nặng lời mắng chửi con. Tôn sinh bèn bước ra khỏi pḥng mẹ.

          Hôm sau, quả nhiên ni cô lại tới thăm Tôn bà.

          Nh́n thấy ni cô, Tôn bà lắc đầu, khẽ nói:"Bùa phép của ni cô chẳng ăn thua ǵ cả!" Ngạc nhiên, ni cô hỏi:"Cháu dâu vẫn lạnh lùng như sương tuyết hay sao?" Tôn bà lắc đầu, đáp:"Không phải thế, nhưng bùa phép của ni cô không thể làm cho thằng con trai nhà này làm lành với vợ!" Rồi Tôn bà thuật lại tất cả những điều mà đám t́ nữ đă nghe lén được ở cửa pḥng Tân thị.

          Nghe xong, ni cô cười, nói:"Bần ni hiểu rồi! Hôm nọ Chị chỉ thuật chuyện cháu dâu không cho chồng ngủ chung chứ có thuật chuyện cháu trai cũng phẫn uất vợ đâu? V́ thế, bần ni chỉ yểm bùa cho cháu dâu thôi! Nay cháu dâu đă chuyển ư th́ Chị để bần ni yểm bùa cho cả cháu trai là xong!" Tôn bà gật đầu.

Ni cô lại yểm bùa vào gối của Tôn sinh giống như đă yểm bùa vào gối của Tân thị. Sau khi ni cô đi rồi, Tôn bà liền gọi Tôn sinh vào pḥng ḿnh, bảo tối ấy phải vào pḥng vợ mà ngủ. Nể mẹ, Tôn sinh phải nghe lời.

          Đêm ấy, đám t́ nữ lại x́ xào với nhau rồi rủ nhau lén đến cửa pḥng Tân thị ŕnh nghe.

          Vào cuối canh một (khoảng 9 giờ tối), chúng nghe thấy tiếng trở ḿnh trằn trọc của hai người, rồi chốc chốc lại nghe thấy tiếng ho mất ngủ của hai người.

          Vào cuối canh hai, chúng nghe thấy tiếng Tân thị nũng nịu:"Chàng ơi!" rồi nghe thấy tiếng Tôn sinh ngọt ngào:"Nàng cần chi thế?" Sau đó, chúng nghe thấy tiếng hai vợ chồng thủ thỉ, mỗi lúc một nhỏ dần.

          Vào cuối canh ba, chúng nghe thấy tiếng hai vợ chồng đùa rỡn rồi cười rúc rích với nhau.

          Sáng ra, đám t́ nữ vội lên tŕnh với Tôn bà mọi điều mà chúng đă nghe lén được trong đêm qua.

          Tôn bà mừng lắm, thầm cám ơn ni cô, rồi đem một phần tài sản của nhà ḿnh mà cúng cho nhà chùa.

          Từ đó, vợ chồng Tân thị và Tôn sinh sắt cầm ḥa hợp, không hề căi nhau một tiếng trong suốt 10 năm.

          Hai vợ chồng sanh được một trai, hai gái.

          Tính đến nay, hai vợ chồng đă chung sống với nhau được trên 30 năm trong hạnh phúc tuyệt vời, mà vẫn không biết là nhờ ở hai gói bùa của vị ni cô, cô ruột người chồng. 

         Gần đây, Tân thị lại được người bạn gái thân là Quản thị tới thăm. Thấy vợ chồng Tân thị đối xử với nhau cực kỳ âu yếm, Quản thị ngạc nhiên, hỏi:"Trước kia, muội thấy chị cực kỳ phẫn uất với Tôn lang mà sao bây giờ lại ḥa hợp được?" Tân thị đáp:"Thực t́nh th́ muội cũng không hiểu tại sao t́nh cảm của muội lại thay đổi nhanh như thế? Muội chỉ biết rằng trước kia, cứ mỗi khi nh́n thấy h́nh dáng chồng là tự nhiên muội cảm thấy h́nh dáng ấy thực đáng ghét! Thế rồi, một hôm, khi nghe thấy tiếng nói của chồng th́ tự nhiên muội lại cảm thấy tiếng nói ấy thực dễ thương!"

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com