www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ  

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng   

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú      

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

180. THANH MAI

 

Hà hạnh a hoàn thất tể quan                            Cánh hân cựu chủ cộng đoàn lan 

Cam cư thiếp dắng từ đương tịch                       Nan dắc Thanh Mai vị bất toan  

 

   

 

180. CHẲNG QUÊN ÂN ĐỨC

 

          Huyện Bạch Hạ tỉnh Sơn Đông có nho sinh họ Tŕnh, tên Thọ Chiêu, tính t́nh rất phóng túng, chẳng hề sợ chồn ma.

          Một hôm, đi chơi về, cỏi thắt lưng ra, Thọ Chiêu thấy đầu thắt lưng hơi nặng, tựa như có vật chi bám vào. Cầm thắt lưng coi kỹ, đột nhiên Thọ Chiêu nghe có tiếng con gái cười khúc khích ở sau lưng. Quay đầu nh́n, thấy là một nữ lang tuyệt đẹp, tuổi chừng đôi tám, đang dùng lược chải tóc, miệng mỉm cười với ḿnh, Thọ Chiêu ngạc nhiên lắm, Hỏi:"Nàng có phải là ma không?" Nữ lang lắc đầu, đáp: "Không phải! Thiếp là chồn!" Thọ Chiêu cười, nói:"Được gặp người đẹp như nàng th́ dù có là ma ta cũng chẳng sợ, huống chi là chồn!" Nữ lang cũng cười, Hỏi:"Nếu thế th́ chàng có cho thiếp ở lại đây với chàng hay không?" Thọ Chiêu gật đầu, đáp:"Có chứ sao không?" Nữ lang bèn d́u Thọ Chiêu lên giường ân ái. Thế rồi nữ lang ở lại nhà Thọ Chiêu.           

          Hai năm sau. Nữ lang sanh một gái. Thọ Chiêu đặt tên con là Thanh Mai. Nữ lang nói với Thọ Chiêu:"Nếu chàng không cưới vợ, cứ sống chung với thiếp như thế này th́ thiếp sẽ sanh cho chàng một đứa con trai để nối dơi tông đường!" Thọ Chiêu gật đầu, nói:"Nếu nàng chịu ở hẳn lại đây th́ ta cũng chẳng cần cưới vợ làm chi!" Thế rồi Thọ Chiêu quyết tâm không cưới vợ.

          Một hôm, có một bà mối tới nhà làm mai cho Thọ Chiêu một cô gái họ Vương ở huyện Hồ Đông. Thọ Chiêu từ chối. Bè bạn biết chuyện, ai cũng cười Thọ Chiêu, cho Thọ Chiêu là kẻ ngu. Họ bèn kéo nhau tới nhà Thọ Chiêu để nói về cái hại của gái chồn cho Thọ Chiêu nghe. Rồi họ khuyên Thọ Chiêu nên cưới vợ. V́ bị lung lạc, cuối cùng Thọ Chiêu đổi ư, đi t́m bà mối, nói rằng ḿnh đă nghĩ lại rồi, nhờ bà đi Hỏi Vương thị cho ḿnh. Bà mối bèn đi, rồi hôn sự thành. Thọ Chiêu chuẩn bị cử hành hôn lễ­.

          Nữ lang biết chuyện, giận lắm. Trước ngày Thọ Chiêu đi rước dâu, nữ lang cho con bú no rồi ẫm tới trước mặt Thọ Chiêu mà nói:"Đây là con gái của chàng. Chàng đă hứa với thiếp là sẽ không cưới vợ nên thiếp mới ở lại nuôi con cho. Nay lại nuốt lời, đi cưới vợ về, th́ thiếp trả con cho rồi từ biệt, chứ tội chi mà thiếp ở lại đây để làm chị vú không công cho hai vợ chồng chàng?" Nói xong, nữ lang đặt Thanh Mai lên giường rồi bước ra kHỏi cổng. Thọ Chiêu gọi thế nào nữ lang cũng chẳng thèm quay đầu lại.

Thọ Chiêu cưới vợ về. Vương thị bèn thuê chị v ú nuôi nấng Thanh Mai.

Mười năm sau. Vương thị vẫn chưa sanh được đứa con nào.

          Thanh Mai lớn lên, trông rất xinh đẹp, giống mẹ như đúc. Thọ Chiêu quư con lắm, dạy con học. Thanh Mai học rất thông minh, đọc sách nào cũng hiểu. Đặc biệt, Thanh Mai ưa nhất là các sách về diện tướng. Đọc sách xong, Thanh Mai xem tướng cho mọi người chung quanh. Ai cũng khen là Thanh Mai giỏi xem tướng.

          Bốn năm sau, một hôm Thọ Chiêu bị bạo bệnh mà mất. Làm ma cho chồng xong, Vương thị bán hết nhà cửa ruộng nương, thu vén tiền bạc, bỏ đi xa, lấy chồng khác. B ị bỏ bơ vơ, Thanh Mai không nơi nương tựa.

Thọ Chiêu có một người bà con, họ Tŕnh, tên Thạch, là một kẻ phóng đăng vô hạnh ở trong làng. Thấy Thanh Mai xinh đẹp, Tŕnh Thạch bèn tới bắt đem về làm con nuôi, rồi rao bán với giá cao.

Trong huyện, có tiến sĩ họ Vương đang chờ triều đ́nh bổ nhậm. Vương công có một cô con gái, tên là A Hỷ, có nhan sắc khuynh thành, 14 tuổi, cùng tuổi với Thanh Mai. Thấy con ḿnh đă lớn, cần một t́ nữ để làm bạn, Vương công bèn tới nhà Tŕnh Thạch hỏi mua Thanh Mai. Tŕnh Thạch đ̣i 60 lạng vàng. Thấy Thanh Mai vừa đẹp đẽ lại vừa thông tuệ, Vương công chẳng hề mặc cả, vội bỏ vàng ra mua đem về làm t́ nữ hầu hạ A Hỷ.

Được Thanh Mai về hầu hạ, A Hỷ thích lắm, đ̣i cha mẹ cho Thanh Mai được ăn cùng mâm, nằm cùng chiếu với ḿnh. V́ chiều con, Vương công ưng thuận. Thanh Mai rất tinh ư, nh́n vẻ mặt của ai cũng đoán được người ấy muốn ǵ. V́ thế, cả nhà đều yêu quư Thanh Mai. Thanh Mai lại chăm chỉ hầu hạ mọi người nên Vương công càng quư.

          Trong huyện có nho sinh họ Trương, tên Giới Thụ, cha mẹ song toàn, nhưng nhà rất nghèo, phải tới ở thuê trong gian nhà ngang của Vương công. Giới Thụ rất đôn hậu, chẳng cẩu thả, lại học giỏi. Thỉnh thoảng, có chút th́ giờ rảnh rỗi, Thanh Mai vẫn sang nhà Giới Thụ nói chuyện phiếm với Trương bà.

          Một hôm, sang nhà Giới Thụ, t́nh cờ Thanh Mai bắt gặp Giới Thụ đang ngồi trên tảng đá ngoài đầu hè húp cháo trắng. Vào nhà, thấy trên bàn có đầy thịt cá, Thanh Mai nghĩ chắc Giới Thụ để dành thịt cá cho cha mẹ. Hôm ấy, Trương ông đang bị bệnh. Húp cháo xong, Giới Thụ vào nhà đỡ cha đi tiểu. Nước tiểu Trương ông bắn cả vào áo quần Giới Thụ. Sợ cha biết được sẽ giận thân, Giới Thụ giấu không cho cha biết. Đỡ cha vào giường rồi, Giới Thụ lẳng lặng đi giặt áo quần ḿnh. Thấy thế, Thanh Mai kính phục Giới Thụ lắm.

Về nhà, Thanh Mai thuật chuyện cho A Hỷ nghe. Rồi nói:"Trương sinh ở thuê nhà ta chẳng phải là người tầm thường! Nếu nương tử muốn sống độc thân th́ chẳng kể, c̣n nếu nương tử muốn lập gia thất th́ Trương sinh chính là trượng phu tốt đó!" A Hỷ nói:"Ta chỉ sợ song thân ta chê nhà Trương sinh nghèo mà thôi!" Thanh Mai nói:"Chưa chắc là đại công và phu nhân đă chê nhà Trương sinh nghèo! Điều quan trọng là nương tử có ưng kết duyên với Trương sinh hay không mà thôi! Nếu nương tử ưng th́ t́ tử có thể lén đi kiếm bà mối để tác thành cho nhị vị. Thế nào mà phu nhân chẳng gọi nương tử lên để hỏi ư. Lúc đó nương tử cứ đáp một tiếng vâng là mọi chuyện sẽ xong!" A Hỷ lại nói:"Nhưng ta sợ lấy Trương sinh th́ suốt đời sẽ phải nghèo khó, thiên hạ lại cười cho!" Thanh Mai nói:"T́ tử tự xét ḿnh có tài xem tướng. T́ tử thấy Trương sinh có tướng giàu sang chứ chẳng phải là có tướng nghèo hèn đâu! T́ tử xem tướng đúng lắm, chẳng thể sai lầm được!" A Hỷ chẳng nói chi.     

 

          Hôm sau, Thanh Mai sang nhà Giới Thụ, vào nói chuyện với Trương bà. Trong lúc vui câu chuyện, Thanh Mai nói:"Tiện thiếp có chuyện này quan trọng, muốn xin thưa cùng lăo bà!" Trương bà hỏi:"Chuyện chi mà quan trọng?" Thanh Mai đáp:"Xin lăo bà hăy nhờ bà mối tới hỏi gia nương cho lệnh lang!" Trương bà kinh ngạc, nói:"Nhà lăo thân th́ nghèo hèn mà nhà Vương công th́ giàu sang, nương Tử A Hỷ th́ nhan sắc khuynh thành! Chuyện này viển vông lắm, chẳng thể nào thành được, hỏi làm chi cho tốn công, vô ích?" Thanh Mai nói:"V́ có người khen với gia nương rằng lệnh lang là một người tài giỏi, hiếu hạnh nên tiện thiếp đă ḍ ư gia nương rồi! Thấy gia nương có vẻ ưng thuận, tiện thiếp mới dám sang đây tŕnh lại với lăo bà! Bà mối tới th́ tiện thiếp sẽ nói vun vào để Vương công và phu nhân cùng ưng thuận, chắc là sẽ thành. Mà nếu chẳng thành th́ cũng có mất mát chi đâu?" Trương bà suy nghĩ hồi lâu rồi nói:"Thôi được! Để lăo thân thử nhờ bà hàng hoa họ Hầu ngoài chợ tới làm mối xem sao!" Thanh Mai bèn xin cáo biệt.

          Hôm sau, Trương bà ra chợ nhờ Hầu bà. Hầu bà bèn tới nhà Vương công. Phu nhân ra tiếp khách. Hầu bà nói là ḿnh tới để xin hỏi A Hỷ cho Giới Thụ. Phu nhân cười, rồi cho gia nhân vào nội thất mời Vương công ra sảnh đường. Nghe chuyện, Vương công cũng cười, rồi cho gia nhân đi gọi A Hỷ. A Hỷ vội lên tŕnh diện cha mẹ. Thanh Mai cũng xin đi theo.

Nh́n thấy con vào sảnh đường, phu nhân nói:"Hầu bà đây muốn tới hỏi con cho Trương sinh ở thuê nhà ta, con nghĩ sao?" A Hỷ chưa kịp đáp th́ Thanh Mai đă lên tiếng:"Thưa đại công và phu nhân, tiện t́ dám quả quyết rằng Trương sinh là một người tài giỏi, hiếu hạnh, ḷng dạ rất tốt. Vả lại tiện t́ thấy Trương sinh có tướng quư hiển!" Vương công và phu nhân cứ làm ngơ, chẳng đếm xỉa chi đến lời nói của Thanh Mai. Phu nhân hỏi lại A Hỷ:"Con nghĩ sao? Đây là chuyện trăm năm của con. Nếu nghĩ ḿnh có thể húp cháo trắng suốt đời được th́ cha mẹ sẽ gả con cho Trương sinh!" A Hỷ cúi đầu suy nghĩ hồi lâu rồi ngảnh mặt vào tường mà đáp:"Thưa song thân, người ta ở đời, giàu nghèo đều có số. Số giàu th́ nghèo cũng sẽ chẳng nghèo lâu mà giàu th́ cứ giàu măi, c̣n số nghèo th́ dù là vương tôn công tử rồi ra cũng chẳng c̣n tấc đất để cắm dùi. Tuy nhiên, quyền quyết định vẫn là ở song thân, chứ con đâu có dám tự quyết!"

          Sở dî Vương công cho gọi con lên hỏi ư là cốt để mua cười với bà mối chứ đâu có ngờ là con lại dám trả lời như thế? V́ vậy, sau khi nghe con trả lời, Vương công bức tức lắm, hỏi:"Con trả lời như thế tức là con đă ưng thuận lấy Trương sinh rồi phải không?" A Hỷ kinh hăi quá, chẳng dám đáp. Vương công lập lại câu hỏi. A Hỷ vẫn chẳng dám đáp. Vương công chợt nổi cơn thịnh nộ, quát:"Mi muốn xách bị đi làm vợ thằng ăn mày, có phải thế không? Sao mi chẳng biết xấu hổ mà chết đi cho rồi?" A Hỷ uất nghẹn, mặt đỏ bừng, nuốt nước mắt, vái cha mẹ để xin vào nhà trong. Thanh Mai cũng theo vào. Bà mối kinh hăi quá, bỏ chạy mất.   

          Thấy chuyện chẳng thành, Thanh Mai bèn nảy ư tự mai mối cho ḿnh. Ba hôm sau, vào buổi tối, Thanh Mai không đi ngủ để chờ nửa đêm. Đến giờ tí, Thanh Mai mới sang nhà Giới Thụ. Đang ngồi đọc sách, thấy Thanh Mai sang nhà ḿnh giữa đêm, Giới Thụ kinh hăi, bèn lên tiếng hỏi:"Đêm hôm khuya khoắt, có chuyện chi gấp mà cô nương phải sang nhà tiểu sinh?" Thanh Mai đỏ bừng đôi má, ấp úng hồi lâu rồi đáp:"Thiếp sang đây để tự mai mối thiếp với hiền lang!" Giới Thụ nghiêm sắc mặt, nói:"Chuyện này th́ tiểu sinh chẳng dám nhận lời!" Thanh Mai bật khóc, nói:"Thiếp là con nhà lành chứ đâu có phải là con nhà dâm bôn? Thấy hiền lang là người hiền đức thiếp mới tự nguyện đem thân xin núp bóng suốt đời!" Giới Thụ nói:"Cô nương đă cho rằng tiểu sinh là người hiền đức th́ làm sao mà tiểu sinh có thể nhận lời cho được?" Thanh Mai hỏi:"Tại sao?" Giới Thụ đáp:"Đêm hôm khuya khoắt, một thiếu nữ tự sang nhà một thanh niên ngỏ ư, th́ chỉ cần thanh niên ấy có đôi chút tự ái thôi cũng đủ để chẳng dám nhận lời, huống hồ thanh niên ấy lại là người hiềnđức? Người hiềnđức chẳng bao giờ chấp nhận việc nam nữ làm loạn trước rồi mới cưới hỏi sau! Huống hồ làm loạn trước rồi lỡ ra không cưới hỏi được, bị điều ong tiếng ve, th́ người hiền đức làm sao mà chịu cho nổi?" Thanh Mai nói:"Điều quan trọng là hiền lang có chịu cho thiếp về làm vợ hay không, c̣n chuyện cưới hỏi th́ c̣n nhiều th́ giờ bàn luận!" Giới Thụ đáp:"Được người như cô nương về làm vợ th́ tiểu sinh c̣n mong muốn chi hơn, song tiểu sinh thấy có ba điều trở ngại nên chẳng dám khinh suất mà nhận lời ngay!" Thanh Mai hỏi:"Ba điều ấy là chi?" Giới Thụ đáp:"Thứ nhất là, cô nương mồ côi cha, chẳng biết tung tích mẹ, th́ nhờ ai đứng ra chủ hôn cho? Thứ nh́ là, nếu cô nương tự đứng ra chü hôn cho ḿnh th́ song thân tiểu sinh sẽ chẳng được vui. Thứ ba là, dù cho song thân tiểu sinh có vui chăng nữa th́ nhà tiểu sinh nghèo, làm sao có đủ tiền bạc để lo liệu sính l­ễ? Thôi! cô nương về đi, kẻo người khác biết th́ phiền lắm!" Thanh Mai nói:"Hiền lang nói đúng, nhưng chưa nói đủ! Nếu hiền lang đổi ư, th́ xin cho thiếp biết!" Giới Thụ gật đầu. Thanh Mai bèn ra về. 

          Tới pḥng, thấy A Hỷ c̣n thức, Thanh Mai giật ḿnh. A Hỷ hỏi:"Mi đi đâu mà giờ này mới về?" Thanh Mai bèn quỳ xuống đất, đáp:"T́ tử xin thú thức với nương tử rằng v́ thấy hôn sự của nương tử với Trương sinh chẳng thành nên t́ tử đă sang nhà Trương sinh để ngỏ ư muốn được kết hôn với Trương sinh!" A Hỷ giận lắm, nói:"Con dâm t́ này, ta phải đánh đ̣n mi mới được!" Thanh Mai khóc, nói:"T́ Tử có làm điều chi dâm bôn đâu?" rồi thuật lại đầy đủ cuộc đối thoại giữa ḿnh với Trương sinh. Nghe xong, A Hỷ thở dài, nói:"Trương sinh chẳng chịu cẩu hợp, ấy là người có l­ễ, Lo lắng cho cha mẹ được vui ḷng, ấy là người có hiếu. Chẳng nhận lời một cách khinh suất để làm hại người khác, ấy là người có nhân. Có được ba đức tính ấy th́ Trời sẽ giúp cho, chắc Trương sinh sẽ chẳng nghèo măi đâu!" A Hỷ lại hỏi:"Thế mi định ra sao?" Thanh Mai đáp:"T́ tử sẽ t́m đủ mọi cách để được làm vợ Trương sinh!" A Hỷ cười, nói:"Con t́ nữ si t́nh này! Mi cũng dám tự đứng ra chü hôn cho ḿnh ư?" Thanh Mai đáp:"Thưa nương tử, t́ tử chẳng c̣n cách nào khác! Nếu t́ tử chẳng lấy được Trương sinh th́ chỉ c̣n một con đường là tự sát mà thôi!" A Hỷ nói:"Thôi được! Để ta giúp cho mi được toại nguyện!" Nghe thấy A Hỷ nói thế, Thanh Mai cứ rập đầu xuống đất mà lạy tạ.   

          Tối sau, Thanh Mai sang nhà Giới Thụ, thuật hết đầu đuôi câu chuyện cho Trương bà nghe. Trương bà nghĩ rằng nếu con trai ḿnh ưng cưới Thanh Mai làm vợ th́ rất tốt v́ Thanh Mai vừa đẹp lại vừa ngoan.

          Thanh Mai về rồi, Trương bà bèn đem chuyện gặp Thanh Mai nói với con và khuyên con nên hỏi Thanh Mai làm vợ. Chiều ư mẹ, Giới Thụ ưng thuận.       

          Tối sau, khi thấy Thanh Mai sang nhà ḿnh, Trương bà nói cho biết là Giới Thụ đă ưng thuận. Thanh Mai mừng lắm. Tuy nhiên Trương bà lại nói:"Lăo thân chỉ sợ Vương công và phu nhân đ̣i sính l­ễ cao quá mà thôi!" Thanh Mai đáp:"Xin lăo bà cứ để cho tiện thiếp lo liệu!"

          Ba hôm sau, Thanh Mai hỏi A Hỷ:"Hôm nọ nương tử có nói là sẽ giúp cho t́ tử được toại nguyện, nhưng t́ tử không biết là nương tử nói đùa hay nói thực?" A Hỷ nghiêm nét mặt, đáp:"Ta đâu có nói đùa với mi? Ta nói thực đó!" Thanh Mai nói:"Bây giờ t́ tử có chuyện này, muốn xin nương Tử giúp cho!" A Hỷ hỏi: "Chuyện chi?" Thanh Mai đáp:"Trương sinh không đủ tiền nạp sính lễ­ để xin cưới t́ tử mà t́ tử cũng không đủ tiền để tự chuộc ḿnh ra. Nếu đại công và phu nhân đ̣i giá cao quá th́ chuyện t́ tử với Trương sinh kể như bất thành. Nương tử có thể giúp t́ tử bằng cách nói giùm với đại công và phu nhân một lời được chăng?" A Hỷ trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu, đáp:"Ta chẳng dám nói đâu! Chuyện này th́ ta chẳng thể nào giúp mi được. Nếu ta xin song thân ta gả chồng cho mi th́ chắc chắn là các người sẽ ưng thuận. Nhưng Trương sinh với mi lại không đủ tiền nạp sính lễ­! C̣n nếu ta xin song thân ta gả chồng cho mi mà đừng đ̣i sính lễ­ th́ chắc chắn là các người sẽ chẳng chịu mà ta cũng chẳng dám nói!" Thanh Mai khóc, nói:"Nương tử có nghĩ ra cách nào khác để giúp cho t́ tử được chăng?" A Hỷ lại suy nghĩ hồi lâu rồi nói:"Thôi được! Ta có để dành được 30 lạng vàng, để ta dốc túi mà giúp cho mi!" Thanh Mai mừng quá, vội sụp xuống đất lạy tạ A Hỷ. A Hỷ liền đi lấy 30 lạng vàng ra trao cho Thanh Mai. Thanh Mai lại sụp xuống đất mà lạy tạ A Hỷ lần nữa.

          Tối ấy, Thanh Mai lén đem vàng sang nhà Giới Thụ, thuật chuyện với Trương bà rồi trao gói vàng. Trương bà mừng lắm, cất gói vàng đi.

          Hôm sau, Trương bà đi vay mượn được thêm 30 lạng nữa, đem về cất chung với gói vàng của A Hỷ.

          Tuần sau, đột nhiên Vương công nhận được lệnh triều đ́nh bổ đi nhậm chức quan tể huyện Khúc Ốc, tỉnh Sơn Tây. Thừa dịp này, A Hỷ lên gặp mẹ, thưa: "Thanh Mai đă lớn. Nay cha con sắp đi nhậm chức ở phương xa, chi bằng song thân gả chồng cho nó th́ hơn chứ đem nó đi theo gia đ́nh th́ ta lại phải canh chừng nó!" Vốn nghĩ Thanh Mai tinh ranh quá, để nó hầu hạ con ḿnh lâu ngày, sợ nó sẽ dẫn dắt con ḿnh vào đường bất chính, Vương phu nhân vẫn rắp tâm gả chồng cho nó đă từ lâu, nhưng lại sợ làm phật ư con ḿnh. Nay nghe chính con ḿnh xin gả chồng cho nó, phu nhân mừng quá, bèn đem chuyện nói với chồng. Vương công liền thuận ư.

          Hai hôm sau, Hầu bà lại tới nhà Vương công để làm mối, nhưng lần này, không phải là xin hỏi A Hỷ mà là xin hỏi Thanh Mai cho Giới Thụ. Phu nhân lại cho mời Vương công và cho gọi A Hỷ ra sảnh đường. Nghe bà mối thưa chuyện, Vương công cười, nói:"Thằng Giới Thụ hỏi cưới con t́ nữ nhà này làm vợ th́ môn đương hộ đối quá rồi! Sao trước kia nó chẳng nghĩ ra điều đó nhỉ? Thế nhưng hỏi cưới t́ nữ nhà quan th́ sính l­ễ đắt lắm đó!cũng phải trên 100 lạng vàng! Sao nó chẳng hỏi cưới t́ nữ nhà thường dân cho rẻ hơn?" Bà mối ngồi im lặng. A Hỷ bèn nói:"Thưa song thân, Thanh Mai đă hầu hạ con lâu ngày, nay song thân gả chồng cho nó mà đ̣i sính lễ cao quá để lấy lời th́ quả thực, tâm con rất áy náy, chẳng được an!" Vương công lặng im suy nghĩ.

          Lát sau, Vương công nói với bà mối:"Bà hăy về bảo gia đ́nh họ Trương rằng chỉ cần đem 60 lạng vàng làm sính lễ­, bằng giá bản chức đă mua con Thanh Mai là đủ. Làm giấy tờ xong, bản chức sẽ cho nó về làm vợ Trương sinh ngay!" Bà mối bèn xin cáo biệt rồi sang nói với Trương bà.

Hôm sau, gia đ́nh họ Trương đem vàng sang nạp sính l­ễ rồi xin đón Thanh Mai về.

Thanh Mai về nhà chồng, hiếu thuận với Trương ông, Trương bà c̣n hơn cả Giới Thụ. Suốt ngày làm lụng vất vả, chỉ húp cháo trắng, Thanh Mai cũng chẳng lấy làm khổ.

          Thấy việc thuê nhà Vương công không tiện nữa, Giới Thụ xin trả nhà, dọn ra ở ngoài phố. Thấy nhà ḿnh nghèo quá, Giới Thụ toan bỏ học để đi kiếm việc làm. Thanh Mai vội khuyên can:"Chàng chớ nên v́ gia kế mà bỏ học. Mọi việc trong nhà này xin chàng cứ để một ḿnh thiếp lo liệu!" Nghe lời vợ, Giới Thụ lại chuyên tâm đèn sách.

Thanh Mai giỏi nghề thêu thùa, mua hàng về thêu. Hàng thêu bán chạy quá, đến độ các nhà buôn phải tới cửa chầu chực từ sớm để mua v́ sợ hết hàng. Thế là gia cảnh nhà Giới Thụ cứ khá dần lên, và mọi người trong gia đ́nh đều quư trọng Thanh Mai rất mực.

          Nhân dịp Vương công sắp lên đường đi phó nhậm. Thanh Mai xin phép chồng cho ḿnh tới nhà Vương công từ biệt A Hỷ. Giới Thụ thuận cho đi.

          Thấy Thanh Mai tới chào ḿnh, A Hỷ cảm động lắm, rơm rớm nước mắt mà nói:"Bây giờ th́ em đă được toại nguyện rồi! Nghĩ tới thân phận ḿnh, chị tự xét chẳng bằng em!" Thanh Mai nói:"Đa tạ nương tử! Hôm nay t́ tử được thế này là nhờ ở ân đức mà nương tử đă ban cho! Chẳng bao giờ t́ tử có thể quên được ân đức này! Nhưng nghe nương tử nói nương tử chẳng bằng t́ tử th́ t́ tử lại e là ḿnh sẽ bị giảm thọ!" Nói xong, ̣a lên khóc, rồi xin cáo biệt.

          Vương công bán hết nhà cửa ruộng nương, thu xếp tiền bạc rồi cùng phu nhân và A Hỷ đem hết gia sản tới huyện Khúc Ốc.

Vương công nhậm chức quan tể được nửa năm th́ phu nhân bị bệnh rồi mất. Vương công cho quàn linh cữu vợ trong chùa để chờ ngày đưa về quê mai táng.

          Hai năm sau. V́ tham nhũng quá nhiều, Vương công bị dân chúng làm đơn thưa kiện tới kinh đô. Triều đ́nh cho tra xét, thấy là đúng nên cách chức Vương công rồi bắt bỏ ngục. Vương công phải đem trên vạn lạng vàng ra chuộc tội mới được thả cho về.

          Vương công bèn thuê nhà ở ngoài phố để cư ngụ. Gia tư cứ nghèo dần, rồi chẳng c̣n đủ tiền để sinh sống. Thấy chủ nghèo quá, lũ gia nhân rủ nhau trốn hết, chỉ c̣n một bà vú ở lại với hai cha con. 

          Nửa năm sau, huyện Khúc Ốc bị bệnh dịch hoành hành. Vương công mắc bệnh mà chết. A Hỷ thuê người quàn linh cữu cha trong chùa, cạnh linh cữu mẹ.

          Ít lâu sau, bà vú cũng mắc bệnh mà chết. A Hỷ chỉ c̣n chút tiền, vừa đủ để thuê người mai táng qua loa.

          Từ đó, A Hỷ sống vất vưởng một ḿnh, rất long đong vất vả.

          Mấy ngày sau, A Hỷ chẳng c̣n một hạt gạo để nấu cơm. Thấy thế, bà lăo họ Phùng ở hàng xóm phía đông thương hại, bèn đem một đấu gạo sang cho rồi khuyên:"Phu nhân với đại công cùng nhũ mẫu đều đă mất, nương tử nên đi lấy chồng để có nơi mà nương tựa!" A Hỷ nói:"Thân thiếp th́ thiếp chẳng thiết chi! Bây giờ thiếp chỉ lo có một điều là làm thế nào cử hành được tang l­ễ và an táng cho song thân thiếp mà thôi! Nếu có người đàn ông nào chịu làm tang lễ cho song thân thiếp th́ thiếp xin về làm vợ người ấy!" Phùng bà bèn cáo biệt.

          Hôm sau, Phùng bà khóa cửa nhà, đi khắp vùng kiếm người chịu làm tang l­ễ cho Vương công với phu nhân để làm chồng A Hỷ.

          Nửa tháng sau, Phùng bà trở về, sang nhà A Hỷ nói:"Lăo thân đă đi khắp vùng này kiếm người làm tang l­ễ cho đại công với phu nhân nhưng xem chừng khó quá, chẳng thể kiếm được ai. Người muốn lấy nương tử th́ nhà lại nghèo. Người nhà giàu th́ lại e nương tử là con cháu một ḍng họ suy vi. Bây giờ lăo thân cũng chẳng biết phải làm thế nào để trợ giúp nương tử!" A Hỷ chỉ thở dài. Chợt Phùng bà nói:"Lăo thân c̣n cách này song lại e nương tử chẳng chịu nghe!" A Hỷ hỏi: "Thưa lăo bà, cách chi?" Phùng bà đáp:"Vùng này có một gă nhà giàu, họ Lư, tên Thành. Y muốn kiếm vợ lẽ¨. Nếu y mà được nh́n thấy nhan sắc nương tử th́ lăo thân tin chắc là y sẽ chẳng tiếc của để làm tang l­ễ lớn cho đại công với phu nhân đâu!" A Hỷ bật khóc, nói:"Thiếp là ḍng dơi nhà quan mà lại phải đi làm vợ lẽ cho người ta hay sao?" Nghe thấy thế, Phùng bà cũng chẳng biết nói thế nào, chỉ đứng nh́n A Hỷ hồi lâu rồi cáo biệt.

Hôm sau, Phùng bà t́m được cho A Hỷ một công việc may thuê viết mướn. A Hỷ sống vất vưởng, mỗi ngày chỉ có một bữa cơm, cố kéo dài cuộc sống để mong có phép lạ làm biến chuyển cuộc đời ḿnh.

Nửa năm sau, chẳng thấy có phép lạ nào, A Hỷ thầm nghĩ ḿnh chẳng thể cầm cự với cuộc sống được nữa.

          Một hôm, Phùng bà sang thăm A Hỷ. A Hỷ khóc, nói:"Bị rơi vào t́nh cảnh cùng quẫn này, thiếp cũng chẳng thiết sống nữa, chỉ muốn tự sát mà thôi! Sở dî thiếp c̣n cố sống vất vưởng là v́ linh cữu song thân chưa được an táng. Thiếp đă nghĩ đến chuyện thuê người khiêng linh cữu song thân ra bỏ ở ng̣i lạch, song khi nghĩ đến chuyện mai sau hài cốt song thân sẽ bị phơi trơ, chẳng người thu táng th́ thiếp lại không nỡ. Suy đi tính lại, thiếp thấy chẳng c̣n cách chi hơn là nghe lời lăo bà mà chịu làm vợ lẽ cái ông họ Lư, tên Thành nào đó!" Phùng bà bèn cáo biệt.

          Hôm sau, Phùng bà dắt một người đàn ông tới nhà A Hỷ, giới thiệu là Lư Thành. Thấy nhan sắc A Hỷ, Lư Thành mừng quá, ưng thuận ngay, bèn về nhà lấy vàng đem đến chùa, cử hành tang l­ễ và an táng cho Vương công với phu nhân.

     Sau lễ an táng, A Hỷ trả nhà lại cho chủ rồi theo Lư Thành về nhà y.

Về tới nhà, Lư Thành bảo A Hỷ phải vào làm lễ­ ra mắt vợ cả của y, là Chử thị, một người đàn bà rất mực hung bạo và ghen tuông. Lúc Lư Thành về nhà lấy vàng đem đến chùa, Chử thị  đă tra hỏi và Lư Thành đă nói thác là đem vàng đi mua t́ nữ. Nay nh́n thấy nhan sắc khuynh thành của A Hỷ, Chử thị biết là chồng ḿnh đă nói dối! Cơn ghen nổi dậy, Chử thị chạy đi lấy gậy, đánh A Hỷ tơi bời, đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức. A Hỷ đành chỉ c̣n biết đứng ở bên đường mà lau nước mắt, vuốt tóc rối chứ chẳng biết là phải đi đâu.

          Vừa lúc đó th́ có một sư bà đi qua. Thấy một thiếu nữ xinh đẹp đứng khóc ở bên đường, sư bà lấy làm lạ, bèn tới chào hỏi làm quen. Sư bà hỏi t́nh cảnh của A Hỷ. A Hỷ thuật sơ lại t́nh cảnh của ḿnh. Nghe xong, sư bà thương hại lắm, mời A Hỷ về am ḿnh cư ngụ. Thấy được chốn an thân, A Hỷ mừng lắm, vội theo sư bà về am.

          Tới am, A Hỷ sụp xuống đất lạy sư bà rồi nói:"Bạch sư bà! Xin sư bà cho đệ tử được xuống tóc đi tu!" Ngắm nh́n diện mục A Hỷ hồi lâu, sư bà lắc đầu, nói: "Xem diện tướng nương tử, bần ni thấy nương tử chẳng phải là người có thể xuất gia! Tạm thời sắc diện đang bị trọc khí bám đầy nên nương tử phải chịu tai ương đó thôi! Ít lâu nữa, khi trọc khí đă tiêu th́ mọi tai ương sẽ biến hết! Vậy nương tử hăy ở lại đây mà chờ thời cơ! Khi thời cơ tới th́ tự nhiên là nương tử sẽ bỏ am này mà đi! Bây giờ, trong am có gạo lức muối mè, có nồi niêu bát đîa, tuy quê mùa, nhưng nương Tử có thể dùng tạm để sống qua ngày!" Biết sư bà chẳng cho ḿnh đi tu, A Hỷ đành vâng lời.

          Tháng sau, lũ thanh niên vô lại ở gần am cứ kháo nhau về nhan sắc của A Hỷ. Chúng rủ nhau tới đập cổng am, nói lời đùa bỡn sàm sợ. Sư bà ra đuổi, chúng cũng chỉ bỏ đi một lát rồi lại quay lại. Sư bà cấm cản thế nào chúng cũng không nghe. A Hỷ gào khóc, đ̣i t sát. Sư bà khuyên giải măi mới nguôi. Sư bà bèn lên cáo quan sứ bộ. Quan bèn cho lính đem yết thị đến dán ở ngoài cổng am, nghiêm cấm lũ vô lại không được bén mảng tới gần am. Từ đó am mới tạm yên. 

          Thế nhưng, tháng sau, một đêm chúng lại kéo tới, trèo tường vào am. Sư bà hô hoán ầm î. Chúng bỏ chạy. Sáng sau, sư bà lại lên cáo quan sứ bộ. Quan bèn cho lính đi lùng bắt được tên đầu sỏ, giải về huyện đường. Quan sai lính đánh trăm roi rồi hạ ngục. Từ đó mới yên hẳn.

Hơn một năm sau. Một hôm, có một công tử con quan, trên đường qua am, ghé vào am nghỉ. Được thấy nhan sắc A Hỷ, công Tử liền lấy vàng ra biếu sư bà, ép sư bà phải dỗ dành A Hỷ thuận về làm vợ lẽ của ḿnh. Sư bà từ chối chẳng nhận vàng rồi nhỏ nhẹ nói:"Thưa công tử, nương tử đây là con nhà trâm anh, chắc chẳng chịu về làm vợ lẽ ai đâu! Tuy nhiên, xin công tử cứ để cho bần ni khuyên giải từ từ xem sao. Xin công tử cứ về, có thế nào, bần ni sẽ báo tin để công tử biết!" A Hỷ nghe chuyện, kinh hăi quá, khóc sướt mướt. Công tử đi rồi, A Hỷ rắp tâm hôm sau sẽ đi kiếm độc dược để tự sát.

          Đêm ấy, A Hỷ nằm mộng thấy cha hiện về, nói:"Ta nhận lỗi là đă chẳng chịu nghe theo ư con để con phải đến nông nỗi này! Bây giờ ta hối hận lắm, nhưng đă muộn rồi! Tuy nhiên con đừng đi t́m cái chết! Ước nguyện trước kia của con vẫn c̣n có cơ thành tựu!" Tỉnh giấc, A Hỷ lấy làm lạ lắm.    

          Sáng sau, tắm gội xong, A Hỷ ra am thắp hương. Nh́n thấy A Hỷ, chợt sư bà sửng sốt, nói:"Bần ni mừng cho nương tử!" A Hỷ kinh ngạc, hỏi:"Bạch sư bà! Đệ tử có điều chi đáng mừng?" Sư bà nói:"Bần ni thấy trọc khí bám trên mặt nương tử đột nhiên biến đi đâu mất hết! Nương tử đă hết tai ương rồi! Phúc sắp tới đó! Chẳng ngờ chi nữa!" Sư bà vừa dứt lời th́ có tiếng gơ cổng. A Hỷ sợ tái mặt, nói:"Chắc là toán gia nô nhà công tử hôm nọ!" Sư bà chẳng nói chi, chạy ra mở cổng th́ thấy đúng như lời A Hỷ vừa nói. Toán gia nô nhà công Tử vào am. Tên toán trưởng hỏi:"Bạch sư bà, công việc mà công tử tiểu nhân nhờ sư bà giúp cho, đi tới đâu rồi?" Sư bà ngọt ngào nói:"Bần ni nhờ quư vị về tŕnh lại với công tử rằng xin công tử cho bần ni thêm ba ngày nữa!" Tên toán trưởng nói:"Công tử sai tiểu nhân tới bạch với sư bà rằng nếu chuyện chẳng thành th́ xin mời sư bà đích thân tới dinh công tử để nói chuyện!" Sư bà kính cẩn nói:"Thưa quư vị, bần ni xin vâng!" Toán gia nô bèn cáo biệt.

          A Hỷ nghe chuyện lại muốn tự sát. Sư bà ngăn lại. A Hỷ nói:"Bạch sư bà, đệ tử lo lắm! Ba ngày nữa, họ trở lại th́ sư bà biết nói làm sao?" Sư bà đáp:"Nương tử đừng lo cho bần ni! Bần ni c̣n sống th́ sẽ chẳng có ai làm chi được nương tử! Nếu công tử muốn chém giết th́ để bần ni hứng chịu cho!"

          Hôm sau, trời vừa quá trưa, chợt có một cơn mưa rào như trút nước. Bỗng nghe có tiếng người huyên náo ở ngoài cổng am rồi có tiếng đập cổng rầm rầm, A Hỷ thất sắc, lo sợ vô cùng. Sư bà đội mưa ra mở cổng. Thấy một xe hương và một đoàn xe hộ tống đang đậu ở bên ngoài, có mấy t́ nữ đang đỡ một phu nhân bước xuống xe hương, cùng một đám tráng nô đứng lố nhố đầy đường, sư bà kinh hăi, hỏi:"Quư vị là ai?" Một tráng nô đáp:"Bạch sư bà, đây là gia quyến của quan tư lư huyện Diên An tỉnh Thiểm Tây! Phu nhân muốn được vào quư am trú mưa một lát!" Nghe thấy thế, sư bà mới hoàn hồn.

          Phu nhân chắp tay vái chào sư bà. Sư bà chắp tay đáp lễ­ rồi mời phu nhân vào chính điện, kéo ghế mời ngồi. Đám con hầu bà vú th́ chạy cả vào thiền xá, t́m chỗ ngả lưng. Thấy trong thiền xá có một nương tử đẹp quá, chúng vội chạy ra chính điện báo cáo với phu nhân. Nghe xong, phu nhân cũng chỉ im lặng.

          Lát sau, trời tạnh mưa, chợt phu nhân nói:"Bạch sư bà! Xin sư bà cho đệ tử được vào thăm thiền xá!" Sư bà nói:"Xin vâng!" rồi dẫn phu nhân vào.

Bước vào thiền xá, thấy A Hỷ, phu nhân vô cùng kinh ngạc, cứ nh́n tṛng trọc chẳng chớp mắt. Bất giác, A Hỷ cũng nh́n tṛng trọc lại phu nhân. Đột nhiên, nhận ra A Hỷ, phu nhân chợt thốt:"Nương tử Vương A Hỷ đó ư?" Cũng vừa lúc ấy, A Hỷ nhận ra Thanh Mai, bèn hỏi:"Có phải quư danh phu nhân là Tŕnh Thanh Mai chăng?" Phu nhân đáp:"Thưa, phải!" Thế rồi Thanh Mai chạy tới ôm chầm lấy A Hỷ, ̣a lên khóc. A Hỷ cũng khóc theo. Sư bà bèn dời khỏi thiền xá để cho hai người được tự do tâm sự. Khóc chán, hai người mới ngồi xuống sập hàn huyên.

          A Hỷ hỏi:"Trương ông c̣n mạnh khoẻ không?" Thanh Mai đáp:"Gia công mất rồi! Sau khi tiện thiếp về nhà chồng được một năm th́ gia công bị bệnh mà mất!" Hỏi:"Thế Trương bà c̣n mạnh khoẻ không?" Đáp:"Đa tạ nương tử, gia cô vẫn được mạnh khoẻ!" Hỏi:"Lang quân của phu nhân ra sao?" Đáp:"Sau tang l­ễ của gia công, Trương lang chỉ ở nhà cư tang, đọc sách. Ba năm sau, hết tang, Trương lang đi thi hương, đậu cử nhân. Năm sau nữa, Trương lang đi thi hội, đậu tiến sî, được triều đ́nh bổ đi nhậm chức tư lư huyện Diên An, tỉnh Thiểm Tây. Trương lang tạm để tiện thiếp ở lại nhà thu xếp gia vụ, chỉ đưa có gia cô tới nơi phó nhậm thôi. Hôm nay, Trương lang mới cho người về nhà đón tiện thiếp và toàn thể gia quyến tới Diên An!" Tới lượt Thanh Mai hỏi A Hỷ. A Hỷ bèn thuật lại hết mọi chuyện đă xảy ra từ lúc xa nhau. Thuật xong, A Hỷ thở dài, than:"Hôm nay chúng ta được gặp nhau một lát để hàn huyên tâm sự rồi lại sắp phải xa nhau như Đất với Trời!" Thanh Mai cười nói:"Chúng ta đâu c̣n phải xa nhau nữa? Khi nghe nương tử thuật chuyện, tiện thiếp mừng nhất là chuyện nương tử chưa xuất giá! V́ Trời muốn cho chúng ta được đoàn tụ với nhau suốt đời nên Trời đă tạo ra cơn mưa để cho chúng ta được gặp nhau! Chuyện chi th́ cũng phải có quỷ thần ở bên trong, sức người đâu có ai làm chi được?"

          Thanh Mai xin phép A Hỷ ra ngoài chính điện, sai t́ nữ lấy mỹ châu áo gấm của ḿnh đem vào thiền xá rồi mời sư bà theo ḿnh vào. Thanh Mai nói:"Bây giờ, xin nương tử hăy tạm dùng y phục của tiện thiếp rồi xin phép sư bà để tới Diên An cùng với tiện thiếp!" A Hỷ cúi đầu suy nghĩ hồi lâu rồi nói:"Bây giờ mà tỉ tỉ theo phu nhân tới Diên An th́ danh nghĩa sẽ chẳng thuận!" Thanh Mai nói:"Tại sao lại chẳng thuận? Trước kia chúng ta đă định danh nghĩa với nhau rồi mà, nương tử quên rồi sao? Giả sử t́ tử này dám quên cái ân đức mà nương tử đă ban cho th́ xin nương tử thử nghĩ coi Trương lang có dám phụ cái ân đức ấy không?" Sư bà cũng khuyên:"Phu nhân đây đă nói thế th́ nương tử cũng nên theo phu nhân mà tới Diên An là thượng sách!" A Hỷ cứ cúi đầu bồi hồi suy nghĩ. Thanh Mai bèn giục giă, ép A Hỷ thay y phục. Cuối cùng, A Hỷ đành phải theo lời Thanh Mai. Mọi người bèn xin từ biệt sư bà mà lên đường.

          Đoàn xe tới Diên An. Nghe chuyện Thanh Mai thuật, Trương bà và Giới Thụ cùng vui mừng. A Hỷ theo Thanh Mai vào ra mắt Trương bà. A Hỷ quỳ xuống đất lạy Trương bà mà nói:"Nay tiểu nữ c̣n mặt mỹi nào mà dám nh́n thấy lăo bà nữa!" Trương bà cười, nói:"Nương tử có lỗi chi với lăo thân đâu?" rồi an ủi A Hỷ. Trương bà nói với Thanh Mai:"Con phải coi lịch, chọn ngày lành tháng tốt để cho chồng con với Vương nương tử đây làm lễ­ hợp cẩn!" Thanh Mai cười, đáp:"Thưa mẹ, con đă chọn rồi! Hôm nay chính là ngày tốt đó ạ!" A Hỷ nói với Trương bà: "Thưa lăo bà, khi ở trong am, tiểu nữ chỉ c̣n một chút sinh lộ bằng đường tơ kẽ tóc mà cũng c̣n lưỡng lự chưa muốn theo phu nhân về đây. Bây giờ tiểu nữ đă được ở chốn an toàn này, th́ chẳng c̣n ham muốn chi nữa, chỉ dám xin lăo bà nghĩ tới ân t́nh cũ mà ban cho tiểu nữ một túp lều tranh với một tấm bồ đoàn để ngồi tham thiền là tiểu nữ măn nguyện lắm rồi!" Nghe A Hỷ nói, Thanh Mai chỉ mỉm cười, chẳng nói chi.

          Thanh Mai vội chạy đi lấy hộp nữ trang đẹp nhất của ḿnh đem tới biếu A Hỷ để A Hỷ trang điểm. A Hỷ cứ lúng túng, chẳng biết nên xử sự thế nào cho phải. Lát sau, bỗng nghe thấy tiếng trống nhạc nổi lên vang lừng, A Hỷ càng lúng túng hơn, chẳng sao tứ chủ được. Thanh Mai bèn sai con hầu bà vú xúm vào trang điểm cho A Hỷ rồi d́u ra sảnh đường. Giới Thụ đă mặc triều phục, đang ngồi chờ A Hỷ. Thấy A Hỷ ra, Giới Thụ liền quỳ xuống chiếc chiếu hoa trải giữa sảnh đường mà lạy. Bất giác, A Hỷ cũng quỳ xuống mà lạy lại.

Giao bái xong, Thanh Mai dắt A Hỷ vào động pḥng. Giới Thụ cũng theo vào. Thanh Mai nói với A Hỷ:"Bấy lâu nay, tiện thiếp bỏ trống căn pḥng này là để chờ nương tử đó!" Rồi nháy mắt với Giới Thụ, mỉm cười mà nói:"Đêm nay lang quân được dịp trả ơn nương tử th́ phải cư xử cho khéo nhé!" Nói xong, quay ḿnh bỏ đi. A Hỷ vội nắm lấy vạt áo Thanh Mai mà giữ lại. Thanh Mai cười, nói:"Xin nương tử chớ giữ thiếp lại! Chuyện này th́ ai có thể làm thay được cho ai?" Nói xong, gỡ tay A Hỷ khỏi vạt áo ḿnh, bước ra khỏi pḥng, khép cửa lại.

          Thanh Mai đối xử với A Hỷ rất mực cung kính, việc chi cũng phải hỏi ư kiến A Hỷ trước rồi mới dám làm sau, chứ chẳng dám tự chuyên. Thanh Mai gọi A Hỷ là nương tử, tứ xưng là tiện thiếp, làm cho A Hỷ phải thẹn thùng, trong ḷng chẳng được yên. Thấy thế, Trương bà bèn bắt hai người phải gọi lẫn nhau là phu nhân. Tuy nhiên, Thanh Mai vẫn cứ tự coi ḿnh là t́ thiếp, chứ chẳng dám tự coi ḿnh là kẻ ngang hàng với A Hỷ.    

          Ba năm sau, Giới Thụ được nhà vua vời về kinh đô, cho làm quan trong triều. Nhân dịp đi qua Khúc Ốc, Giới Thụ ghé vào thăm am, lấy ra 500 lạng vàng biếu sư bà, làm l­ễ vật mừng thọ. Sư bà từ chối không nhận. Giới Thụ cố nài ép. Sư bà đành xin chỉ nhận 200 lạng để xây cất một ngôi chùa mới và dựng mộ bia cho Vương công với phu nhân.

Về sau, Giới Thụ được nhà vua bổ nhậm vào chức thị lang.

          Thanh Mai hạ sanh được hai trai, một gái.

          A Hỷ hạ sanh được bốn trai, một gái.    

Một hôm, Giới Thụ dâng sớ trần t́nh về chuyện hai người vợ của ḿnh lên nhà vua. Nhà vua bèn phong tước hiệu phu nhân cho cả Thanh Mai và A Hỷ

 

 

HẾT QUYỂN 3

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com