www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

337. THƯƠNG TAM QUAN
 

Tiểu Nga tâm sự Bàng Nga đảm

Cánh kiến Tam Quan trí hữu dư

Dịch phục báo thù trầm hận tuyết

Lưỡng huynh ưng quư nữ Chuyên Chư


 

 

337. GÁI BÁO THÙ CHA

 

          Làng Gia Cát, huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có gia đ́nh nho sĩ Thương Sĩ Vũ, có vợ họ Phùng, trai trưởng tên Nhất Thần, 20 tuổi, trai thứ tên Nhị Lễ­, 18, gái út tên Tam Quan, 16, dung mạo đẹp như tiên. 

          Cùng huyện, có cường hào tên Quách Bá, nhà rất giàu, nuôi một lăo bộc với nhiều gia nô, t́ nữ.

          Ở chợ huyện, có chủ gánh hát nhỏ, tên Tôn Thuần, sinh sống bằng nghề thu nhận đệ tử, dạy chúng hát rồi dắt đi hát thuê tại các tư gia.

          Vợ chồng Sĩ Vũ hứa gả Tam Quan cho con trai gia đ́nh họ Vệ trong huyện. Hai nhà thỏa thuận là sẽ làm lễ­ thành hôn cho con vào năm tới.

          Mấy hôm sau, Sĩ Vũ với Quách Bá cùng được một gia đ́nh trong huyện mời tới nhà dự tiệc. Đi dự tiệc, Quách Bá dắt theo bốn gia nô. Trong tiệc, Quách Bá gặp Sĩ Vũ. Hai người rủ nhau ngồi cùng bàn uống rượu, nói chuyện. Lát sau, khi đă say mèm, hai người to tiếng căi nhau. Thấy thế, chủ nhà kinh hăi, chạy tới can thiệp. Nể chủ nhà, hai người cùng thôi, nhưng vẫn c̣n hậm hực.

Tiệc tan, trên đường về, hai người lại căi nhau. Nổi nóng, Quách Bá bèn ḥ bọn gia nô xúm lại đánh Sĩ Vũ đến trọng thương, vứt nằm ở bên đường. Có khách qua đường nhận ra Sĩ Vũ, bèn tới nhà báo cho Phùng thị biết. Phùng thị liền sai hai gia nhân đi khiêng chồng về. Tới nhà, v́ vết thương nặng quá, Sĩ Vũ tắt thở.

          Được tin Sĩ Vũ chết, gia đ́nh họ Vệ vội tới xin Phùng thị cho phép họ làm l­ễ cưới chạy tang cho con. Phùng thị ưng thuận rồi vào nhà trong nói cho con gái hay. Tam Quan liền chạy ra pḥng khách, vái chào mọi người mà nói:"Thiếp đang có song thân c̣n tại thế, nay đột nhiên thân phụ thiếp bị sát hại, di thể chưa lạnh mà thiếp đă bỏ đi lấy chồng th́ liệu thiếp có c̣n phải là con người hay không? Chú rể cũng là người, cũng có song thân, sao không nghĩ đến điều đó?" Ngượng quá, gia đ́nh họ Vệ bèn xin lỗi Tam Quan rồi bỏ chuyện xin cưới chạy tang.

          Sau khi khâm liệm cho cha, quàn di thể ở pḥng khách, Nhất Thần và Nhị Lễ làm đơn kiện Quách Bá, thưa rằng Quách Bá đă sai gia nô đánh chết cha ḿnh, đem lên huyện đường nạp quan tể.

          Nghe tin ḿnh bị kiện, Quách Bá vội đem tiền bạc lên huyện đường hối lộ quan. Nhận tiền hối lộ xong, quan quyết định hoăn việc xét xử vụ kiện một năm, khiến cả gia đ́nh họ Thương cùng buồn bă uất ức.

          Nhất Thần bàn với hai em:"Bây giờ chúng ta đừng mai táng phụ thân vội! Cứ quàn linh cữu phụ thân ở một nơi rồi làm đơn kiện khác, nạp lên quan trên!" Nhị Lễ­ tán thành:"Đại ca nói phải lắm!" Tam Quan lắc đầu, can: "Quan tể ở ngay đây mà c̣n làm ngơ về việc phụ thân chúng ta bị cường hào sát hại th́ hy vọng ǵ quan trên ở tận đâu đâu sẽ để ư đến việc ấy? Bộ hai anh nghĩ rằng Trời sẽ sanh riêng cho hai anh một vị quan quang minh chính trực như Bao Công để cho hai anh đi kiện hay sao? Hai anh nỡ ḷng nào ngồi nh́n di thể phụ thân chúng ta bị vất vưởng, không được mai táng?" Nghe em gái nói có lư, Nhất Thần và Nhị Lễ­ nể phục lắm, bèn làm lễ­ mai táng cho cha. 

          Tuần sau, một sáng ngủ dậy, cả nhà họ Thương cùng hốt hoảng v́ thấy Tam Quan mất tích. Thấy con gái mất tích, Phùng thị ngượng lắm, cấm mọi người trong nhà không được tiết lộ câu chuyện ra ngoài, rồi bắt hai con trai phải ḍ t́m tung tích của Tam Quan. Thế nhưng, sau sáu tháng âm thầm ḍ t́m, Nhất Thần với Nhị Lễ­ cũng không t́m ra được tung tích của em.

          Nay nói về Quách Bá. Hôm ấy, nhân sinh nhật ḿnh, Quách Bá bảo vợ con mở tiệc lớn ăn mừng, cho cả lăo bộc, gia nô, t́ nữ lên khách đường tham dự. Quách Bá lại sai gia nô ra chợ gọi gánh hát Tôn Thuần vào tŕnh diễ­n để mọi người vừa ăn tiệc, vừa nghe hát.

          Tôn Thuần bèn dẫn hai đệ tử tới nhà Quách Bá. Một đệ tử tên Vương Thành, dung mạo b́nh thường, nhưng tiếng hát cực hay, c̣n đệ tử kia tên Lư Ngọc, dung mạo cực đẹp, nhưng tiếng hát lại dở, tựa như tiếng con gái ru em. Thoạt tiên, Tôn Thuần sai Vương Thành ra đứng ở giữa khách đường mà hát. Vương Thành vừa hát xong bài ca đầu th́ mọi người cùng đứng bật dậy, vừa vỗ tay vừa la hét tán thưởng, yêu cầu Vương Thành hát nữa. Tôn Thuần bèn sai Vương Thành hát tiếp. Vương Thành lại được tán thưởng.

          Lát sau, khi thấy Vương Thành đă mệt và thấy Lư Ngọc có dung mạo đẹp như con gái, Quách Bá bèn bảo Lư Ngọc ra hát thay. Lư Ngọc xin mi­ễn, thưa rằng ḿnh mới nhập gánh, c̣n đang học hát, tiếng hát chưa được thuần. Quách Bá không nghe, cứ ép Lư Ngọc phải hát. Thấy thế, Tôn Thuần đành phải sai Lư Ngọc ra hát thay Vương Thành. Bất đắc dĩ, Lư Ngọc phải ra hát, nhưng v́ tiếng hát dở quá, nên bị cử tọa cùng vỗ tay mà cười chế nhạo.

          Ngượng quá, Tôn Thuần nói với Quách Bá:"Thưa chủ nhân, mong chủ nhân thứ lỗi cho thầy tṛ tôi! V́ tên đệ tử này mới nhập gánh được ba tháng nên tiếng hát của y c̣n dở lắm! Sở dĩ bữa nay tôi dắt y tới đây là để cho y rót rượu hầu quư vị mà thôi!" Nói xong, Tôn Thuần sai Lư Ngọc đi rót rượu mời khách.

Khi Lư Ngọc chạy đi rót rượu mời mọi người th́ ai cũng cảm thấy thích thú, đặc biệt là Quách Bá. Nghi rằng Lư Ngọc là gái giả trai nên khi tiệc tan, Quách Bá sai gia nô trả tiền hậu hĩ cho Tôn Thuần, bảo Tôn Thuần dắt Vương Thành ra về, để Lư Ngọc ở lại. Được trả nhiều tiền, Tôn Thuần cùng Vương Thành bèn xin cáo biệt. Quách Bá sai đám t́ nữ dẫn Lư Ngọc vào pḥng ḿnh. Không ngần ngại, Lư Ngọc đi theo đám t́ nữ.  

          Lát sau, khi thấy Quách Bá vào pḥng, Lư Ngọc vội ngồi sụp xuống sàn mà cởi giày cho Quách Bá, hết sức ân cần. Thấy thế, Quách Bá càng tin Lư Ngọc là gái, nên đuổi hết đám t́ nữ ra ngoài. Lư Ngọc bèn đi đóng cửa pḥng, rồi khóa chặt cửa.

          Tiệc tan, lăo bộc xin về pḥng riêng, c̣n bọn gia nô th́ rủ nhau xuống bếp đánh bạc và tiếp tục ăn uống.

          Nửa đêm, bỗng nghe thấy có tiếng động lạ trên pḥng chủ nhân, chúng bèn cử một kẻ lực lưỡng, tên Cảnh Thành chạy lên nghe xem là có chuyện chi.

          Chạy lên pḥng chủ nhân, ḍm qua khe cửa nh́n vào, Cảnh Thành thấy bên trong tối đen như mực. Áp tai vào cửa nghe ngóng, thấy bên trong im lặng như tờ, Cảnh Thành không hiểu tại sao. C̣n đang thắc mắc, chợt thấy ở trong pḥng có tiếng vật nặng rơi bịch xuống sàn, Cảnh Thành liền lên tiếng hỏi vọng vào. Không thấy tiếng trả lời, Cảnh Thành kinh hăi, chạy vụt xuống bếp, thuật cho đồng bọn nghe. Bọn gia nô vội buông quân bài, cầm đuốc chạy lên pḥng chủ nhân, đập mạnh cửa.

          Không nghe thấy tiếng trả lời, chúng bèn phá cửa mà vào, th́ thấy Quách Bá đă bị cụt đầu, xác nằm trên giường, đầu nằm dưới đất, c̣n Lư Ngọc cũng đă tắt thở, xác nằm cạnh đầu Quách Bá, cổ thắt tḥng lọng, một đầu dây bị đứt, đầu dây kia lủng lẳng trên xà nhà. Chúng bèn hô hoán ầm lên. Cả nhà thức giấc, đua nhau chạy vào pḥng Quách Bá để coi, vừa coi vừa ôm mặt khóc. Mọi người ngơ ngác nh́n nhau, mạnh ai nấy đoán về nguyên nhân án mạng.

          Lăo bộc bèn sai bọn gia nô khâm liệm cho Quách Bá, ráp đầu vào xác, khiêng linh cữu ra đặt ở pḥng khách, rồi khiêng xác Lư Ngọc ra để ở ngoài sân.

          Thấy đôi giày đàn ông của Lư Ngọc xẹp lép như không có chân ở bên trong, bọn gia nô bèn cởi giày ra coi. Thấy đôi chân Lư Ngọc nhỏ xíu, chúng mới biết Lư Ngọc là gái giả trai. Mọi người càng kinh hăi, càng đua nhau đoán về nguyên nhân án mạng.

          Lăo bộc bèn sai bọn gia nô đến nhà Tôn Thuần, đánh thức dậy, dẫn về cho ḿnh hạch hỏi. Kinh hăi quá, không hiểu tại sao lại xảy ra vụ án mạng kỳ quặc như thế, Tôn Thuần lếch thếch theo bọn gia nô tới nhà Quách Bá.

          Lăo bộc hỏi:"Gốc gác tên Lư Ngọc này ở đâu?" Tôn Thuần đáp:"Thực t́nh th́ tôi không biết gốc gác y ở đâu!" Hỏi:"Sao y lại được nhập gánh?" Đáp:"V́ y tới xin làm đệ tử của tôi, học hát để làm ca nam!" Hỏi:"Y tới xin từ hồi nào?" Đáp:"Mới được ba tháng nay!" Hỏi:"Y hát dở như thế mà sao lại được chọn đem tới đây để hát?" Đáp:"V́ y nói y ngưỡng mộ Quách chủ nhân nên muốn được theo tới đây để hát một bài chúc thọ chủ nhân!" Đáp xong, Tôn Thuần xin cáo biệt. Lăo bộc để cho Tôn Thuần ra về.

          Thấy chủ nhân ḿnh bị chết thảm, đầu ĺa khỏi cổ, lăo bộc nghi ngay Lư Ngọc là thích khách mà gia đ́nh họ Thương sai tới để báo thù. Lăo bộc bèn sai hai gia nô lực lưỡng là Cảnh Thành và Mẫn Đô ra sân ngồi canh xác Lư Ngọc, cấm không được để cho ai tới cướp đi.

          Thấy dung nhan Lư Ngọc đẹp như tiên, Cảnh Thành và Mẫn Đô đưa tay sờ xác. Thấy xác c̣n ấm, chúng rủ nhau dùng xác để thỏa măn thú tính. Vừa lật nghiêng xác, bỗng Cảnh Thành bị một trái cầu nặng đập vào đầu, ngă lăn ra sân, miệng trào máu tươi, chân dăy đành đạch, rồi từ từ tắt thở.

          Kinh hăi quá Mẫn Đô chạy đi báo tin cho mọi người hay. Nghe tin, bọn gia nô đều kinh hăi, cho rằng Lư Ngọc đă trở thành thần minh.

          Sáng ra, lăo bộc sai bọn gia nô lên huyện đường tŕnh báo, thưa rằng Lư Ngọc chính là thích khách, do gia đ́nh họ Thương sai tới báo thù.

          Quan tể bèn cho lính đi bắt Nhất Thần và Nhị L­ễ lên huyện đường tra hỏi. Chúng cùng khai rằng chúng có một người em gái 16 tuổi, tên Tam Quan, đă bỏ nhà trốn đi từ hơn sáu tháng nay, c̣n chuyện xảy ra ở nhà Quách Bá đêm qua th́ thực t́nh là chúng không được biết. Quan bèn bắt chúng tới nhà Quách Bá coi xác Lư Ngọc để xem chúng có nhận ra là xác ai không? Coi xong, chúng cùng thưa rằng chính là xác Tam Quan, em gái chúng. 

          Quan bèn phán:

Một là Tam Quan đă bỏ nhà trốn đi, đổi tên thành Lư Ngọc, rồi đổi mạng với Quách Bá, để báo thù cho cha.

Hai là Nhất Thần với Nhị Lễ được phép đem xác Tam Quan về nhà làm lễ­ mai táng.

Ba là kể từ nay, hai gia đ́nh họ Quách và họ Thương không được báo thù nhau nữa.

          Đến đây kết thúc vụ án gái báo thù cha.

 

 

 
 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com