www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

280. LÂM THỊ
 

Hoạn nạn đồng kinh thệ bất vi

Hải Đường khẳng tiện thực thâm vi

Khuê nhân diệu hữu di hoa thuật

Ngọc tuyết song nhi tịnh tải quy

 

 

 

280. ÉP CHỒNG LẤY VỢ LẼ

 

         Làng Phong Phú, huyện Tế Nam, tỉnh Sơn Đông có kẻ nhà giàu họ Thích, tên An Kỳ, trong nhà có cả chục gia nhân. An Kỳ mới cưới vợ được hơn một năm, chưa có con. Vợ An Kỳ họ Lâm, vừa xinh đẹp lại vừa hiền hậu. Khi về nhà chồng, Lâm thị đem theo một t́ nữ thân tín, tên Hải Đường, 16 tuổi, nhan sắc trung b́nh.

Tuy Lâm thị xinh đẹp và An Kỳ yêu thương vợ lắm, nhưng An Kỳ vẫn thích lăng nhăng với phụ nữ. Nghe dân làng nói xấu chồng ḿnh, Lâm thị khuyên chồng nên kín đáo, nhưng An Kỳ chỉ ậm ừ rồi bỏ ngoài tai.    

Giữa năm ấy, có một tướng giặc từ phương bắc đem quân tràn xuống vùng Tế Nam cướp phá, đánh giết thanh niên, lùng bắt phụ nữ. Toàn thể gia quyến An Kỳ cũng chạy theo dân làng, bỏ nhà vào núi lánh nạn, nhưng chỉ có An Kỳ và đám gia nhân chạy thoát, c̣n Lâm thị th́ bị giặc bắt, dâng lên chủ soái. Tướng giặc bèn sai quân canh giữ Lâm thị cẩn thận. 

Tối ấy, tướng giặc cho quân dựng lều cỏ ở giữa đường mà ngủ.

Tới khuya, tướng giặc sai quân dẫn Lâm thị vào lều ḿnh, đuổi quân ra, rồi ép Lâm thị phải ân ái. Biết không thể căi lời, Lâm thị vờ ưng thuận. Tướng giặc bèn cởi bỏ quân phục, treo thanh đao ở đầu giường, rồi sang lều bên lấy rượu uống. Thừa cơ, Lâm thị lén rút thanh đao của tướng giặc, đâm cổ tự tử, máu chảy lênh láng. Khi trở về lều, thấy Lâm thị đă chết, tướng giặc bèn gọi quân vào, sai khiêng xác Lâm thị ra đồng mà vứt.     

Sáng sau, tướng giặc sai quân phá lều rồi rút quân đi. Nghe tin, dân làng mới rủ nhau về nhà.

Dọc đường về, có kẻ nh́n thấy Lâm thị nằm co quắp ở giữa đồng, bèn tới nhà An Kỳ báo tin. Nghe tin, An Kỳ khóc rống lên rồi dẫn đám gia nhân đem cáng chạy ra đồng t́m xác Lâm thị để khiêng về làm lễ­ mai táng.

T́m được xác vợ, thấy vợ vẫn c̣n hơi thở nhè nhẹ, An Kỳ mừng quá, vội xé áo ra băng bó vết thương ở cổ cho vợ rồi sai gia nhân khiêng về nhà, đặt lên giường. An Kỳ cứ ngồi cạnh vợ mà săn sóc, sai gia nhân giong xe đi rước thầy thuốc. Thầy thuốc tới, băng bó lại vết thương cho Lâm thị rồi đưa cho An Kỳ ba thang thuốc, dặn khi nào Lâm thị tỉnh lại th́ sắc lên rồi dùng ống trúc, giỏ từng giọt vào lưỡi cho nuốt.   

Lát sau, Lâm thị tỉnh lại. Mừng quá, An Kỳ vội sai gia nhân đem thuốc đi sắc, rồi theo cách thức thầy thuốc đă dặn mà giỏ thuốc vào lưỡi cho vợ. Mới đầu, Lâm thị nuốt rất khó khăn nhưng lâu dần rồi cũng nuốt được.

Mấy hôm sau, vết thương ở cổ đă đợ, cuống họng đă bớt đau, Lâm thị nói được vài tiếng khàn khàn, nho nhỏ. V́ yêu thương vợ, muốn làm cho vợ vui, An Kỳ bèn vỗ về vợ rồi nặng lời thề thốt:"Ta biết ta có lỗi với nàng, thường làm nàng buồn tủi! Nay, Trời thương ta, cho nàng được tai qua nạn khỏi! Vậy ta thề rằng ngoài nàng ra, ta sẽ không đụng tới phụ nữ nào khác! Nếu ta không giữ lời, xin quỷ thần chu diệt!" Lâm thị chỉ mỉm cười.     

Cứ ba hôm, An Kỳ lại sai gia nhân giong xe đi rước thầy thuốc tới nhà băng bó lại vết thương cho vợ, nhưng v́ vết thương sâu quá, đầu Lâm thị bị nghiêng về phía trái, nên thầy thuốc cũng chịu, không sao nắn lại cho ngay.

Nửa năm sau. Tuy đă b́nh phục nhưng Lâm thị lại bị tật nghiêng đầu. Soi gương, thấy ḿnh xấu xí, Lâm thị bèn nói với chồng:"V́ tai nạn, thiếp bị xấu đi, nên thiếp muốn cưới cho lang quân một cô vợ lẽ thực xinh đẹp!" An Kỳ nghiêm nét mặt, lắc đầu mà nói:"Thú thực với nàng, ta không thấy nàng xấu đi chút nào mà ta chỉ thấy ta yêu thương nàng gấp bội khi trước mà thôi!" Từ đó, quả nhiên An Kỳ bỏ hẳn tính lăng nhăng với phụ nữ.

Ba năm sau.

Thấy ḿnh không sanh nở ǵ, Lâm thị lại nói với chồng:"Nếu lang quân không chịu lấy vợ lẽ th́ cũng phải nạp một nàng hầu để có con nối dơi tông đường!" An Kỳ lắc đầu, nói:"Ta đă nặng lời thề thốt với nàng rằng ngoài nàng ra, ta sẽ không đụng tới phụ nữ nào khác, há quỷ thần lại không nghe thấy hay sao?" Lâm thị nói:"Thế nhưng, thiếp tự nghĩ ḿnh không thể sanh nở được!" An Kỳ nói:"Sao nàng lại nói thế? Nàng đă già đâu mà biết là ḿnh không thể sanh nở được?" Lâm thị nói:"V́ ở với chàng đă 5 năm rồi mà thiếp có sanh nở chi đâu?" An Kỳ nói:"Nếu phần số của ta không tuyệt tự th́ thế nào nàng cũng sanh được một đứa con trai, c̣n nếu nàng không thể sanh nở được th́ cũng là do phần số của ta nó khiến ra như thế mà thôi!" Lâm thị chỉ im lặng.

Tuần sau, Lâm thị vờ bị bệnh, xin chồng cho ḿnh được ngủ riêng pḥng. Chiều vợ, An Kỳ thuận ư. Lâm thị bèn gọi Hải Đường tới, dắt ra chổ vắng mà nói:"Tối nay, ta bị bệnh, phải ngủ riêng pḥng! Ta muốn nhờ mi một việc!" Hải Đường hỏi:"Thưa nương tử, việc chi?" Lâm thị mỉm cười, rỉ tai nó mà nói:"Tối nay, mi đem chăn gối vào ngủ dưới chân giường của chủ nhân giùm ta!" Hải Đường đỏ mặt, nhưng rồi cũng gật đầu ưng thuận.

Sáng sau, Lâm thị lại dắt Hải Đường ra chỗ vắng, mỉm cười mà hỏi: "Đêm qua chủ nhân có làm chi mi không?" Hải Đường đáp:"Thưa không!" Lâm thị nói:"Vậy th́ mi cứ tiếp tục đem chăn gối vào mà ngủ như thế giùm ta ba đêm nữa!" Hải Đường lại gật đầu ưng thuận.

Bốn sáng liền, sáng nào Lâm thị cũng hỏi Hải Đường xem chồng ḿnh có làm chi nó không và sáng nào nó cũng đáp là không. Lấy làm lạ, Lâm thị không tin, bảo nó thôi đừng vào pḥng chồng ḿnh ngủ nữa.

Tối ấy, Lâm thị cải trang, giả làm Hải Đường, đem chăn gối vào nằm ở chân giường chồng. Quả nhiên, An Kỳ cứ làm ngơ, nhắm mắt mà ngủ. Lát sau, nghe tiếng ngáy đều đều, Lâm thị bèn đứng dậy, gión gién đến ngồi ở mép giường, lấy tay vuốt má chồng. An Kỳ tỉnh giấc. hỏi:"Ai đó?" Lâm thị bắt chước giọng Hải Đường, đáp:"Thiếp đây! Thiếp là Hải Đường đây!" An Kỳ bèn gạt tay Lâm thị ra, nói:"Mi đừng làm thế! Ta đă thề với vợ là ngoài vợ ra, ta sẽ không đụng tới phụ nữ nào khác! Nếu năm ngoái mà mi vào ngủ ở pḥng ta như thế này th́ đâu ta có chờ mi đến vuốt má ta!" Lâm thị bèn đứng dậy, đi lấy chăn gối đem ra khỏi pḥng. Từ hôm đó, An Kỳ được ngủ yên, một ḿnh một pḥng. Thấy kế không thành, Lâm thị bày kế khác.

Tuần sau, một hôm Lâm thị lại dắt Hải Đường ra chỗ vắng, rỉ tai nó mà nói:"Nửa đêm nay, mi cải trang, giả làm ta, cứ vào giường cậu mà nằm im ở chỗ của ta!" Hải Đường lại gật đầu ưng thuận.

Đêm ấy, thấy vợ vào pḥng, tới nằm cạnh ḿnh, An Kỳ sinh nghi. Thầm nghĩ từ ngày cưới đến nay, mỗi khi hai vợ chồng ngủ riêng pḥng, chỉ có ḿnh t́m vào pḥng vợ chứ chưa bao giờ vợ t́m vào pḥng ḿnh, An Kỳ bèn đưa tay sờ cổ vợ để ṃ vết sẹo. Thấy cổ nhẫn nhụi, biết ngay là Hải Đường, An Kỳ bèn nói:"Ta đă nói với mi rồi! Ngoài vợ ra, ta sẽ không đụng tới phụ nữ nào khác! Thôi! mi hăy về pḥng mi ngay đi!" Nghe An Kỳ nói, Hải Đường thẹn quá, vội chạy ra khỏi pḥng.

Sáng sau, An Kỳ gọi vợ vào pḥng, nói nhỏ:"Đêm qua, con Hải Đường ṃ vào đây nên ta phải đuổi nó về pḥng nó! Nó lớn rồi, nàng phải gả chồng cho nó, rồi nuôi t́ nữ khác!" Lâm thị cười, nói:"Sao lang quân cố chấp thế, không chịu làm bừa đi? Biết đâu vợ chồng ḿnh không được một đứa con trai?" An Kỳ nói:"Ta đă nói với nàng rồi! Ta đă xin quỷ thần chứng giám cho lời thề của ta với nàng rằng ngoài nàng ra, ta sẽ không đụng tới phụ nữ nào khác! Nay nếu ta bội lời thề th́ quỷ thần sẽ chu diệt ta ngay, đâu c̣n để cho sống mà nh́n thấy đứa con trai?" Lâm thị chỉ im lặng. Thấy kế không thành, Lâm thị bày kế khác.

Tuần sau, một chiều, thầm nghĩ vợ chồng ḿnh vẫn dùng tiếng lóng để nói đùa về chuyện chăn gối, Lâm thị bèn kéo chồng vào pḥng ḿnh mà nói: "Phàm đă là nhà nông th́ bất kỳ là ruộng tốt hay ruộng xấu, nhà nông cũng không thể bỏ hoang, phải xem lịch mà cày bừa, gieo giống cho đúng ngày đúng tháng! Đêm nay, đúng giờ tí, lang quân phải vào pḥng thiếp mà cày bừa, gieo giống đó nghe!" Hiểu câu nói lóng của vợ, An Kỳ gật đầu rồi phá ra cười, làm cho Lâm thị cũng phải cười theo. Lát sau, Lâm thị lại dắt Hải Đường ra chỗ vắng mà nói:"Tối nay, ta lại nhờ mi vào nằm ở pḥng ta, tắt đèn mà ngủ! Nửa đêm, nếu có ai vào th́ cứ nín lặng! Sau đó, mi sẽ giả vờ đứng dậy đi tiểu, ra khỏi pḥng, để ta trở vào nằm thay mi!" Hải Đường lại gật đầu ưng thuận.

Nửa đêm, y hẹn, An Kỳ vào pḥng vợ, nói nhỏ:"Nhà nông vào đây này!" Thấy vợ nín lặng, An Kỳ cho là vợ vẫn e thẹn như thường lệ nên chỉ lẳng lặng lên giường mà ân ái, rồi ngủ thiếp đi. Thấy An Kỳ đă ngủ, Hải Đường bèn dón dén đứng dậy, ra khỏi pḥng để Lâm thị vào nằm thay ḿnh. Sáng ra, khi thức giấc, thấy vợ vẫn nằm cạnh ḿnh, An Kỳ không nghi ngờ chi cả.

Ba tháng sau, thấy Hải Đường đă mang thai, Lâm thị bèn cho nó nghỉ ngơi, không bắt làm những công việc nặng nhọc như trước nữa. Một hôm, Lâm thị ḍ ư chồng, hỏi:"Thiếp vẫn khuyên chàng nên nạp nàng hầu để có con nối dơi tông đường nhưng chàng không chịu. Bây giờ, giả sử một hôm chàng say rượu, lầm con Hải Đường là thiếp, rồi làm cho nó bị mang thai th́ chàng tính sao?" Không cần suy nghĩ, An Kỳ đáp ngay:"Th́ giữ con lại, bán mẹ đi!" Lâm thị chỉ im lặng.

Thân mẫu Lâm thị là Lâm bà, tuổi ngoại thất tuần, nhưng c̣n khoẻ mạnh, cư ngụ một ḿnh trong một căn nhà lớn ở làng bên. Cứ nửa tháng một lần, Lâm thị lại sai gia nhân giong xe cho ḿnh về thăm mẹ. Một hôm, thấy bụng Hải Đường đă lớn, Lâm thị nói với chồng:"Hồi này mẹ thiếp hay đau yếu nên thiếp muốn đem con Hải Đường về hầu hạ mẹ thiếp ít lâu, lang quân nghĩ sao?" An Kỳ gật đầu. Lâm thị bèn bảo Hải Đường sửa soạn hành trang, rồi đem nó sang ở với Lâm bà.

Mấy tháng sau, một hôm, Lâm thị về thăm mẹ th́ gặp đúng ngày Hải Đường sanh con. Thấy là con trai, Lâm thị bèn đặt tên đứa bé là Trường Sinh. Mấy hôm sau Lâm thị mua một vú em để nuôi đứa bé, rồi dắt Hải Đường trở về nhà ḿnh. Thấy kế đă thành, Lâm thị lại bảo Hải Đường hóa trang, giả làm ḿnh mà ngủ với An Kỳ.

Năm sau, Hải Đường lại sanh một trai, đặt tên là Trường Thanh. Năm sau nữa, Hải Đường sanh một gái, đặt tên là Tiểu Yến.

Năm năm sau, Trường Sinh lên 7, Lâm bà cho đi học. Cứ nửa tháng, khi Lâm thị về thăm mẹ th́ Hải Đường lại xin theo về để thăm ba đứa con. Nh́n thấy con, Hải Đường cứ khóc lóc xin với Lâm thị cho ḿnh được ở hẳn lại nhà Lâm bà. Lâm thị phải vỗ về an ủi nó và hứa sẽ cố làm cho nó được toại nguyện.

Một hôm, An Kỳ nói với vợ:"Con Hải Đường đă đứng tuổi, nếu nàng không chịu t́m nơi gả chồng cho nó th́ nàng toan để cho nó chết già hay sao?" Được dịp, Lâm thị liền nói với chồng:"Cha mẹ thiếp không có con trai nối dơi tông đường. V́ thế, gần đây mẹ thiếp có nuôi một thanh niên họ Đổng, tên Hoàn, 20 tuổi, làm dưỡng tử. Thấy lang quân cứ giục thiếp gả chồng cho con Hải Đường, thiếp chợt nghĩ là tại sao ḿnh không đem nó về nhà mẹ thiếp, gả nó cho Đổng Hoàn! Lang quân nghĩ sao?" An Kỳ vội gật đầu. Lâm thị bèn bảo Hải Đường sửa soạn hành trang, rồi dẫn nó về ở hẳn với Lâm bà.

Năm sau, Trường Sinh lên 8, Trường Thanh lên 7, Tiểu Yến lên 6. Trước ngày sinh nhật An Kỳ, Lâm thị sửa một bữa tiệc thịnh soạn để ngày hôm sau mời bà con bạn bè tới tham dự.

Đêm ấy, An Kỳ nói với vợ:"Ngày tháng qua mau, ngoảnh đi ngoảnh lại vợ chồng ḿnh đă già cả rồi! May mà Trời cho khoẻ mạnh, đủ ăn đủ mặc nên vợ chồng ḿnh cũng được hạnh phúc!" Nói xong, An Kỳ thở dài. Lâm thị cười, hỏi:"Lang quân vừa nói vợ chồng ḿnh cũng được hạnh phúc xong, rồi lại thở dài ngay là nghĩa làm sao?" An Kỳ đáp:"V́ vợ chồng ḿnh không có đứa con trai nào để nối dơi tông đường!" Lâm thị cười, nói:"Lỗi tại ḿnh, c̣n than nỗi ǵ?" An Kỳ hỏi:"Sao lại lỗi tại ta?" Lâm thị đáp:"V́ không chịu nạp nàng hầu để có con trai! Nhưng thôi! Để ngày mai sinh nhật lang quân, thiếp sẽ tặng cho lang quân một đứa!" Thấy vợ nói đùa, An Kỳ cũng nói đùa:"Ta muốn có một đứa con trai th́ nàng hứa sẽ tặng cho ta một đứa! Nay nếu ta muốn có hai đứa con trai th́ nàng sẽ hứa ra sao?" Lâm thị liền đáp:"Th́ thiếp sẽ tặng cho lang quân hai đứa!" An Kỳ cười, nói:"Nếu thế th́ ngày mai sinh nhật ta, ta xin nàng hai đứa!" Lâm thị liền đáp:"Được rồi! Thiếp hứa là sẽ tặng lang quân hai đứa!" Rồi hai vợ chồng cứ nh́n nhau mà cười.  

Sáng sau, Lâm thị sai gia nhân giong xe cho ḿnh về nhà mẹ. Tới nơi, Lâm thị bắt Hải Đường phải tắm rửa sạch sẽ cho ba đứa con, rồi cho chúng ăn mặc sang trọng. Lát sau, Lâm thị xin phép Lâm bà cho ḿnh được đưa ba đứa bé về nhà rồi dắt chúng lên xe.

Tới nhà, Lâm thị bắt chúng phải xếp hàng theo thứ tứ lớn nhỏ, rồi bước vào pḥng khách mà lạy chào An Kỳ, gọi An Kỳ bằng cha. Ba đứa bé lạy chào An Kỳ xong th́ cùng đứng dậy, chạy quanh pḥng mà nô đùa. Thấy ba đứa bé gọi ḿnh bằng cha, An Kỳ kinh ngạc lắm, hỏi vợ:"Ba đứa bé này là con cái nhà ai?" Lâm thị đáp:"Là con thiếp! Để giữ lời hứa, hôm nay thiếp đem hai đứa con trai về đây tặng cho lang quân! Thế nhưng, v́ không nỡ để cho em gái bị mất hai anh, thiếp xin tặng luôn cho lang quân cả đứa con gái nữa!" Thấy chồng c̣n ngơ ngác, chưa hiểu ḿnh lấy ba đứa bé ở đâu ra, Lâm thị tủm tỉm cười mà thuật lại câu chuyện. Nghe xong, An Kỳ hỏi:"Sao nàng không nói cho ta biết sớm?" Lâm thị cười, đáp:"V́ thiếp sợ chàng sẽ giữ con lại rồi bán mẹ đi! Bây giờ, ba đứa con đă lớn, chàng c̣n dám bán mẹ chúng đi nữa hay thôi?" Cảm động quá, An Kỳ không ngăn nổi nước mắt.       

Sau lễ­ sinh nhật chồng, Lâm thị bèn về nhà mẹ, xin phép mẹ cho ḿnh được đón t́ nữ Hải Đường về làm nàng hầu cho chồng. Lâm bà ưng thuận.

Lâm thị bèn giục Hải Đường sửa soạn hành trang, lạy chào Lâm bà, rồi cùng lên xe với ḿnh mà về nhà.

Từ đó, An Kỳ được chung sống với vợ và nàng hầu trong cảnh ḥa thuận cho đến hết cuộc đời.

Xưa nay, ghen tuông vốn là thường t́nh của con người, đặc biệt là của đàn bà. V́ truyện trên đây mô tả Lâm thị là đàn bà không biết ghen nên ta cũng có thể coi là truyện lạ.

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com