www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

278. VI CÔNG TỬ
 

Thảm lục niên hoa tái tửu hành

Băi quan quy khứ hối nhàn t́nh

Hàm Dương công tử phong lưu thậm

Chuyển vị phong lưu ngộ nhất sinh

 

 

278. KẺ HIẾU DÂM

 

Huyện Hàm Dương, tỉnh Thiểm Tây, có gia đ́nh họ Vi, ḍng dơi vọng tộc, rất mực giàu sang. Hai ông bà chỉ có một trai mà dân trong vùng gọi là Vi công tử. Công tử học rất thông minh nhưng tính rất phóng túng và hiếu dâm. 

Trong đám gia nhân có một t́ nữ xinh đẹp họ Lă. Công tử dụ dỗ Lă thị ăn nằm với ḿnh mà ông bà không hay. Khi biết Lă thị mang thai, ông bà vội đem bán ngay cho một gia đ́nh họ La, ở huyện Tây An kế cận.  

Năm công tử 17, ông bà cùng qua đời. Được thừa hưởng một di sản lớn, công tử liền bỏ học, bắt một tiểu đồng gánh cả ngàn lạng vàng theo ḿnh đi chu du khắp chốn phồn hoa tráng lệ trong vùng. Tới đâu, công tử cũng t́m gặp danh kỹ. Gặp danh kỹ nào không vừa ư th́ công tử ở lại một đêm, c̣n gặp danh kỹ nào vừa ư th́ công tử ở lại cả tháng, rồi mới lên đường đi thăm nơi khác.

Một hôm, công tử chu du tới Tô Châu, gặp một danh kỹ họ Hà, cũng 17 tuổi như ḿnh, xinh đẹp vô cùng, công tử vừa ư lắm, bèn ở lại với Hà thị đến gần hai tháng rồi mới lên đường. Khi chia tay, công tử hứa với Hà thị là sau này sẽ trở lại kỹ viện cưới Hà thị về làm vợ cả, rồi tặng cho Hà thị một cặp chim uyên ương bằng vàng.

Công tử có người chú ruột là Vi công, một vị triều quan ở kinh đô. Năm ấy, Vi công hồi hưu, đưa cả gia quyến về quê. Về quê, được biết anh ruột với chị dâu ḿnh đă mất, đứa cháu bỏ học, đem vàng đi chu du, Vi công giận lắm, cho gọi gia nhân nhà anh chị sang, bắt phải đi t́m công tử về. Gia nhân vâng dạ mà xin từ biệt. Về tới nhà, gia nhân vừa gặp công tử đi chu du ở xa về. Gia nhân bèn tŕnh công tử việc Vi công sai ḿnh làm. 

Nghe xong, công tử kinh hăi quá, vội vào nhà cởi bỏ hành trang rồi chạy sang nhà Vi công lạy chào chú. Vi công quở mắng, rồi cấm không được đi chơi nữa, phải ở nhà đèn sách. Công tử đành tuân lời.

Vi công bỏ tiền ra xây cất một nhà học trong một khuôn viên rộng lớn, có tường rào bao quanh, rước một thầy đồ nổi tiếng về giảng dạy cho tất cả các con cháu trong họ. Vi công lại sai gia nhân khóa cổng nhà học, cấm các con cháu không được đi ra ngoài khuôn viên.

Riêng đối với công tử, Vi công sai gia nhân canh chừng rất gắt, xin thầy đồ cho công tử được ngủ chung rồi bắt công tử tối nào cũng phải vào ngủ với thầy. Tuy nhiên, đêm nào công tử cũng thao thức, cứ chờ cho thầy say giấc là lại lẻn ra khuôn viên, trèo tường ra ngoài, ṃ tới kỹ viện, ăn nằm với kỹ nữ. Gần sáng lại ra về, trèo tường vào pḥng nằm với thầy. Như thế cả năm mà thầy không biết.

Một sáng, từ kỹ viện ra về, trèo tường vào khuôn viên, công tử té găy tay. Biết chuyện, thầy đồ liền mách với Vi công. Vi công giận lắm, gọi lên tŕnh diện, dùng roi mây đánh lằn khắp ḿnh mẩy. Thấy công tử bị đau phát ốm, Vi công bèn sai gia nhân đi mời thầy thuốc tới chữa bệnh cho, cả tháng mới đỡ. Thấy thế, Vi công cũng thương hại, bèn cho gọi lên mà nói:"Bây giờ, nếu ngươi chịu khó học giỏi hơn tất cả các anh em trong họ th́ cứ nửa tháng ta sẽ cho ra ngoài du hư một lần. Tuy nhiên, ta cấm không được bước chân tới kỹ viện. Nếu không nghe lời, ta sẽ phạt đ̣n!" Công tử vâng dạ.

V́ rất mực thông minh, thầy đồ dạy một th́ công tử biết hai. Hai năm sau, công tử đi thi hương, đậu cử nhân. Công tử bèn xin Vi công bỏ lệ nửa tháng mới cho ḿnh ra ngoài du hư một lần nhưng Vi công không thuận.

Tháng sau, Vi công cho công tử lên kinh đô trọ học, sai lăo bộc đi theo kiểm soát. Vi công bắt lăo bộc viết nhật kư, hàng ngày phải ghi tất cả những ngôn ngữ, hành động của công tử, gửi về quê cho Vi công coi. V́ thế trong suốt một năm theo học ở kinh đô, không bao giờ công tử dám làm điều ǵ lầm lỗi.

          Năm sau, công tử đi thi hội, đậu tiến sĩ. Công tử bèn cùng lăo bộc trở về Hàm Dương. Vi công mừng lắm, bèn nới lỏng cho, không c̣n khắt khe như trước, thỉnh thoảng cũng cho sang các huyện quanh vùng du ngoạn. Tuy nhiên, công tử vẫn sợ chú, mỗi lần tới kỹ viện đều xưng ḿnh họ Ngụy, không dám xưng ḿnh họ Vi.

14 năm sau, công tử đă 34.

Tuy đă có 2 vợ, 4 nàng hầu, nhưng công tử không có người con nào để nối dơi tông đường.

Một hôm, công tử sang huyện Tây An du ngoạn. Tối ấy, nhân đi coi hát, gặp một thiếu niên làm việc trong gánh hát, tuổi chừng 16, 17, mi thanh mục tú, trông tựa con gái, công tử ưa lắm, nảy ư muốn rủ thiếu niên về Hàm Dương làm con nuôi ḿnh.

Hôm sau, công tử tới gánh hát t́m gặp thiếu niên mà hỏi:"Cháu họ tên chi?" Thiếu niên đáp:"Cháu họ La, tên Huệ Khanh!" Hỏi:"Cha mẹ cháu đâu?" Đáp:"Mẹ cháu mất rồi c̣n cha cháu th́ ở Hàm Dương!" Hỏi:"Ở Hàm Dương có ai họ La đâu?" Đáp:"Thực ra, cha cháu không phải họ La!" Hỏi: "Thế sao cháu lại mang họ La?" Đáp:"V́ mẹ cháu thuật rằng khi mẹ cháu c̣n ít tuổi, mẹ cháu làm t́ nữ trong một gia đ́nh họ Vi ở Hàm Dương! Mẹ cháu mang thai với tiểu chủ trong gia đ́nh ấy! Biết chuyện, gia đ́nh ấy bán mẹ cháu cho gia đ́nh họ La ở huyện này! Bốn tháng sau mẹ cháu sanh ra cháu. Gia đ́nh họ La bèn nhận cháu làm con, đặt tên là Huệ Khanh! Nếu có dịp sang Hàm Dương, cháu sẽ hỏi thăm tin tức về cha cháu!" Kinh hăi quá, công tử hỏi:"Thế mẹ cháu họ ǵ?" Huệ Khanh đáp:"Mẹ cháu họ Lă!" Nghe đến đây, biết Huệ Khanh là con trai của ḿnh với t́ nữ họ Lă trong gia đ́nh ḿnh khi trước, công tử càng kinh hăi, người ướt đẫm mồ hôi. Không hỏi han chi thêm, công tử lẳng lặng về quán trọ. Huệ Khanh cũng ngỡ ngàng về thái độ của công tử.

Sáng sau, công tử gói 50 lạng vàng, đem tới gánh hát, t́m gặp Huệ Khanh mà nói:"Ta muốn cháu đổi nghề, đừng đi theo gánh hát này nữa! Nay ta cho cháu 50 lạng vàng để sinh sống trong khi chờ đợi kiếm được nghề khác! Bây giờ ta có việc phải đi xa! Trên đường về, ta sẽ ghé vào đây đưa cháu sang Hàm Dương mà hỏi thăm tin tức về cha cháu!" Huệ Khanh vâng dạ rồi đưa tay nhận vàng. Công tử bèn cáo biệt, trở về Hàm Dương.

Năm sau. Một hôm, công tử nhận được lệnh triều đ́nh bổ đi làm quan tể huyện Tô Châu.

Nhậm chức được ít lâu, nghe đồn trong gánh hát ở chợ huyện có ca nữ họ Thẩm, tên Vi Nương, nhan sắc tuyệt trần, công tử bèn cho lính hầu đi gọi vào huyện đường. Thấy nhan sắc Vi Nương quả đúng như lời đồn, công tử thích lắm, bèn chuyện tṛ thân mật rồi giữ ở lại.

Đêm ấy, trong pḥng ngủ ở huyện đường, khi mặn nồng với Vi Nương, công tử hỏi đùa:"Tên nàng là Vi Nương, phải chăng là v́ cha mẹ nàng lấy chữ ở câu thơ cổ Xuân phong nhất khúc Đỗ Vi Nương?" Vi Nương đáp:"Thưa không phải!" Hỏi:"Thế th́ lấy chữ ở đâu?" Đáp:"Trước kia mẹ cháu là một danh kỹ. Năm 17 tuổi, mẹ cháu gặp một công tử cùng tuổi, cùng họ Vi với đại quan! Công tử ở với mẹ cháu gần hai tháng. Khi từ giă, công tử có hứa với mẹ cháu là sau này sẽ trở lại kỹ viện cưới mẹ cháu về làm vợ cả, rồi tặng cho mẹ cháu một cặp chim uyên ương bằng vàng mà bây giờ cháu vẫn c̣n cất giữ! Công tử ra đi được 8 tháng th́ mẹ cháu sanh ra cháu, mướn bà vú trông nom. V́ thế mẹ cháu mới lấy họ Vi của công tử mà đặt tên cho cháu là Vi Nương!" Hỏi:"V́ mẹ nàng nàng họ Thẩm nên nàng mang họ Thẩm, phải không?" Đáp:"Thưa không phải!" Hỏi:"Thế sao nàng lại mang họ Thẩm?" Đáp:"V́ sau khi sanh cháu, mẹ cháu quyết chờ Vi công tử ba năm. Quá ba năm, không thấy Vi công tử trở lại, mẹ cháu uất ức mà qua đời! Thương hại cháu mồ côi, bà vú đem cháu về nuôi. V́ bà vú họ Thẩm nên bà cho cháu mang họ Thẩm!" Hỏi:"Thế mẹ nàng họ ǵ?" Đáp:"Mẹ cháu họ Hà!" Nghe đến đây, Vi công tử biết Vi Nương là con gái của ḿnh với Hà thị, nên vừa xấu hổ vừa giận thân.

Chợt nảy ác ư hủy diệt Vi Nương, công tử bèn nằm im nghĩ kế. Thấy công tử có thái độ kỳ lạ, Vi Nương cũng ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi.

Lát sau, công tử vùng dậy, chạy ra bàn khêu bấc đèn, rồi gọi:"Vi Nương! Hăy tới đây ngồi đối ẩm với ta!" Vi Nương tuân lời, chạy tới bàn ngồi. Vốn công tử vẫn cất giấu một b́nh rượu độc để pḥng khi cần đến, công tử bèn đi lấy, lén rót vào chén của Vi Nương. Vừa cạn chén, Vi Nương liền ôm bụng quằn quại, gào khóc thảm thiết. Lính hầu hốt hoảng chạy vào coi th́ thấy Vi Nương đă chết. Công tử bèn sai lính hầu đi gọi chủ gánh hát vào huyện đường, nói rằng Vi Nương vừa bị trúng gió chết. Rồi công tử ra lệnh cho chủ gánh đem thi thể Vi Nương đi. Chủ gánh c̣n đang bàng hoàng th́ thấy công tử lấy ra 100 lạng vàng đưa cho ḿnh. Chủ gánh liền tuân lệnh.

Vi Nương vốn có nhiều mối giao hảo với các thế gia quyền quư ở trong huyện. Nghe tin Vi Nương bị trúng gió chết trong pḥng ngủ ở huyện đường, các thế gia rất bất b́nh, ngờ rằng công tử đă đầu độc Vi Nương. Họ bèn góp được 200 lạng vàng, đem cho chủ gánh hát, xúi đi kiện công tử nơi các thượng quan. Được vàng, chủ gánh nghe lời, bèn đi kiện. Nghe tin ḿnh bị kiện, công tử kinh hăi quá, vội đem hết tiền bạc trong nhà đi hối lộ các thượng quan.

Tuy tránh được tù tội, nhưng công tử vẫn bị cách chức, rồi bị đuổi về quê làm thường dân. Lúc đó công tử mới 38 tuổi.         

Về quê, ngẫm lại những việc ḿnh đă làm trong quá khứ, công tử hối hận vô cùng.

Một hôm, nghĩ ḿnh không có con nối dơi tông đường, công tử bèn sang nhà Vi công, xin Vi công sai một đứa cháu nội sang làm con nuôi của ḿnh. Nghĩ công tử không có đức hạnh, sợ cháu nội ḿnh bắt chước mà sinh hư, Vi công không thuận. Tuy nhiên, v́ không muốn làm phật ư công tử, Vi công nói:"Được rồi! Ta sẽ sai một đứa cháu nội của ta sang làm con nuôi của ngươi! Tuy nhiên, bây giờ ngươi c̣n trẻ, chưa cần phải có hắn! Để khi nào ngươi già, ta sẽ sai hắn sang ở với ngươi!" Công tử uất ức lắm.

Về nhà, công tử nói với gia nhân:"Ta muốn đi xin con của một người khác họ về làm con nuôi!" Gia nhân liền đem câu nói ấy sang thuật lại với Vi công. Vi công thở dài mà than:"Y nói gở như thế th́ y sắp chết rồi!" Than xong, Vi công liền chọn một đứa cháu nội, con của người con thứ, dặn phải coi công tử như cha, rồi sai gia nhân dẫn sang ở hẳn với công tử.

Hơn một tháng sau, quả nhiên công tử lăn ra chết.

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com