www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

220. THUỴ VÂN
 

Thanh sam hồng tụ lưỡng đa t́nh
Cảm vị nghiên suy phụ cựu minh

Mỹ măn nhân duyên thành tựu nhật
Tâm hương nhất biện tạ Ḥa sinh

 

 

220. MỐI T̀NH CHUNG THUỶ

 

Thủ phủ Hàng Châu tỉnh Chiết Giang có kỹ viện Thái Hoa. Chủ viện là Mụ Thái. Trong viện, có danh kỹ Thuỵ Vân, nổi tiếng sắc nước hương trời, ngay từ khi c̣n tấm bé.

Năm Thuỵ Vân mới 14 tuổi, Mụ Thái đă bắt tiếp khách. Thuỵ Vân thưa với Mụ:"Con sẽ phải làm nghề ca kỹ suốt đời con. Lần đầu con tiếp khách, xin má cứ tùy ư định đoạt giá cả, con chỉ xin được phép tuyển khách đầu đời theo ư ḿnh!" Mụ Thái ưng thuận rồi định rằng người khách đầu đời của Thuỵ Vân phải trả cho Mụ 15 lạng vàng.

V́ Thuỵ Vân đẹp nổi tiếng trong vùng nên khi nghe tin Thuỵ Vân tuyển khách đầu đời, từ kẻ hàn nho đến các vương tôn công tử giàu sang, ai cũng cố đem lễ vật tới ra mắt. Tùy theo sự phú quư và tính hào phóng của khách, lễ vật có khi chỉ là một gói trà mà cũng có khi là cả một thùng quà hoặc một bức danh họa.

          Huyện Dư Hàng cạnh Hàng Châu, có nho sinh họ Hạ, văn chương nổi tiếng khắp vùng, nhưng gia tư cũng chỉ vào hạng bậc trung. V́ thế, tuy rất ngượng mộ nhan sắc Thuỵ Vân nhưng Hạ sinh cũng không dám nghĩ tới mộng uyên ương. Nghe tin Thuỵ Vân tuyển khách đầu đời, Hạ sinh gắng sắm được một lễ vật để đem tới ra mắt.

Trên đường tới kỹ viện, Hạ sinh thầm nghĩ chắc Thuỵ Vân đă tiếp kiến nhiều vương tôn công tử giàu sang th́ chắc chẳng khi nào nàng lại tuyển một kẻ hàn nho như ḿnh. Tuy nhiên, đă sắm sửa lễ vật th́ cũng thử tới một lần xem sao.

Tới viện, Hạ sinh được Thuỵ Vân ra tiếp. Mới trao đổi với nhau có ít lời mà Thuỵ Vân đă tỏ ra rất quyến luyến Hạ sinh, dùng đầu mày cuối mắt để tỏ rơ mối t́nh nồng thắm của ḿnh đối với Hạ sinh. Rồi Thuỵ Vân làm một bài thơ tứ tuyệt để tặng Hạ sinh, ư nói người bạn tri kỷ đầu đời của ḿnh chẳng phải là ai xa lạ mà chính là người đang ngồi trước mắt ḿnh. Đọc xong bài thơ, Hạ sinh mừng lắm, thầm tính sẽ lên tiếng thề thốt nặng lời với Thuỵ Vân. Rồi Hạ sinh ngồi nói chuyện với Thuỵ Vân rất thân mật, t́nh cảm nảy nở rất nhanh chóng.

Ở nhà trong, thấy hai người chuyện tṛ không dứt, Mụ Thái sốt ruột, sai t́ nữ bước ra pḥng khách, ư giục Hạ sinh ra về. Hạ sinh đành đứng dậy, từ biệt Thuỵ Vân.

Về nhà, đọc đi đọc lại bài thơ, Hạ sinh thấy h́nh bóng Thuỵ Vân cứ lởn vởn trong đầu, không sao quên được. Mấy hôm sau, Hạ sinh bỏ ăn bỏ ngủ, chỉ tương tư Thuỵ Vân rồi nhất quyết đi gặp Thuỵ Vân lần nữa.

          Lần này, Thuỵ Vân tiếp Hạ sinh rất thân mật, tới ngồi sát cạnh Hạ sinh, lo lắng hỏi:"Chàng có thu xếp nổi 15 lạng vàng để tới với thiếp đêm thiếp phải tiếp khách đầu đời hay không?" Hạ sinh đáp:"Là kẻ hàn nho, ta chỉ có một mối t́nh si đem tới để dâng hiến nàng mà thôi! Kiếm được chút lễ vật ra mắt nàng cũng đă là khó rồi chứ đâu có dám mơ tưởng tới chuyện ái ân thân mật với nàng?" Thuỵ Vân buồn, chỉ ngồi lặng nh́n Hạ sinh, chẳng nói chi nữa. Thấy thế, Hạ sinh cũng buồn, chỉ ngồi lặng ngắm Thuỵ Vân.

Ở nhà trong, thấy Hạ sinh ngồi lâu quá, Mụ Thái lên tiếng, nói vọng ra pḥng khách:"Thuỵ Vân! Bảo khách về đi! C̣n bao nhiêu khách khác đang ngồi chờ kia ḱa!" Nghe thấy Mụ Thái nói thế, Hạ sinh bèn đứng dậy xin cáo biệt, ḷng buồn man mác.

          Về nhà, Hạ sinh nảy ư đem bán hết các vật døng trong nhà để đánh đổi lấy một đêm hoan lạc với Thuỵ Vân rồi chia tay nhau vĩnh viễn. Thế nhưng, chợt nhớ tới câu hỏi:"Chàng có thu xếp nổi 15 lạng vàng để tới với thiếp đêm thiếp phải tiếp khách đầu đời hay không?" Hạ sinh cảm thấy Thuỵ Vân chỉ nghĩ tới chuyện mua bán chứ không nghĩ tới chuyện yêu đương nên đột nhiên t́nh cảm đối với Thuỵ Vân biến đâu mất hết. Thế rồi Hạ sinh quyết tâm dứt hẳn liên lạc với Thuỵ Vân.

Thấy Hạ sinh bỏ rơi ḿnh, Thuỵ Vân buồn rầu vô tả, cứ thắc mắc không hiểu v́ lư do ǵ. Trong suốt ba tháng sau đó, Thuỵ Vân vẫn chưa tuyển được ai. Mụ Thái giận lắm, toan ép Thuỵ Vân tuyển đại một khách nhưng rồi Mụ lại dùng dằng không quyết.

          Nửa tháng sau.

Một hôm, có một nho sinh đem lễ vật tới kỹ viện xin ra mắt Thuỵ Vân. Thuỵ Vân trang điểm rồi ra tiếp chuyện. Khi nho sinh cáo biệt, Thuỵ Vân tiễn ra cửa. Đột nhiên, nho sinh quay người lại, đưa một ngón tay dí vào trán Thuỵ Vân mà nói:"Tiếc thay! Tiếc thay!" rồi quay người, bỏ đi. Thuỵ Vân trở vào pḥng, tắm gội, thay y phục. Khi soi gương chải đầu, t́nh cờ Thuỵ Vân thấy ở giữa trán ḿnh có một vết đen ś. Thuỵ Vân vội đi lấy nước rửa vết đen, nhưng rửa thế nào vết đen cũng không sạch. Hôm sau, vết đen lan rộng. Tuần sau, vết đen lan khắp mặt, trông rất xấu xí.

Từ đó, thiên hạ đồn nhau, ngựa xe vắng bóng, không c̣n ai tới xin ra mắt Thuỵ Vân nữa. Mụ Thái giận lắm, mắng chửi Thuỵ Vân không tiếc lời, đ̣i lại hết mọi đồ trang sức, rồi bắt Thuỵ Vân phải làm t́ nữ hầu hạ mấy kỹ nữ khác. Thuỵ Vân chỉ biết khóc lóc, mỗi ngày trông một tiều tuỵ.

          Nghe tin đồn, Hạ sinh bèn trở lại kỹ viện xem hư thực ra sao. Tới nơi, được biết Thuỵ Vân đang rửa chén đĩa ở dưới bếp, Hạ sinh bèn xuống gặp th́ thấy Thuỵ Vân đầu tóc rối bù, mặt mũi đen ś, trông rất xấu xí. Thấy Hạ sinh, Thuỵ Vân ngượng quá, vội quay mặt vào tường. Đột nhiên, Hạ sinh thấy ḿnh thương sót Thuỵ Vân vô hạn. Hạ sinh bèn lên nhà trên gặp Mụ Thái, ngỏ ư muốn đem tiền chuộc Thuỵ Vân ra. Mụ Thái mừng lắm, xin thương lượng giá cả ngay, rồi xin ưng thuận.

Hạ sinh về nhà bán mấy mẫu ruộng, gom góp tiền bạc, đem tới kỹ viện chuộc Thuỵ Vân ra.

Về tới nhà Hạ sinh, Thuỵ Vân nói:"Thiếp xin cám ơn chàng đă chuộc thiếp ra khỏi chốn lầu xanh. Xin chàng cho thiếp được theo chàng làm t́ nữ trong nhà để chờ chàng cưới vợ!" Hạ sinh nói:"Ta chuộc nàng ra là để lấy nàng làm vợ chứ đâu có phải là để đem nàng về làm t́ nữ? Ta rất trân trọng mối t́nh tri kỷ của nàng đối với ta. Khi nàng đang nổi danh mà nàng lại tuyển một kẻ hàn nho như ta làm bạn đầu đời th́ khi nàng thất thế, làm sao mà ta có thể bỏ rơi nàng cho được?"

Người ngoài nghe chuyện, ai cũng diễu cợt, coi Hạ sinh là một nho sinh gàn. Thế nhưng, ít lâu sau, thấy Hạ sinh vẫn thương yêu Thuỵ Vân rất mực, ai cũng phải kính phục sụ chung thủy của Hạ sinh.

          Hơn một năm sau.

Một hôm, Hạ sinh có việc phải đi Tô Châu. Tới nơi, vào cư ngụ trong quán trọ, Hạ sinh gặp một nho sinh dáng dấp phong nhă, thoát tục. Hạ sinh bèn tới gần làm quen, tự giới thiệu:"Tiểu đệ họ Hạ, người huyện Dư Hàng tỉnh Chiết Giang, c̣n nhân huynh, quư tính là chi?" Nho sinh đáp:"Tiểu đệ họ Ḥa!" Rồi Hoà sinh hỏi lại Hạ sinh:"Nhân huynh ở Dư Hàng th́ gần Hàng Châu lắm. Năm ngoái tiểu đệ nghe nói ở Hàng Châu có một danh kỹ tên Thuỵ Vân, không biết bây giờ nàng c̣n ở đó hay không?" Hạ sinh đáp: "Nàng đi lấy chồng rồi!" Ḥa sinh lại hỏi:"Nhân huynh có biết chồng nàng là ai không?" Hạ sinh đáp:"Chồng nàng là một kẻ hàn nho, đại khái cũng như tiểu đệ vậy!" Ḥa sinh nói:"Nếu chồng nàng mà cũng được như nhân huynh th́ nàng tốt phúc lắm rồi! Nhân huynh có biết chồng nàng phải mất bao nhiêu tiền để chuộc nàng ra khỏi kỹ viện không?" Hạ sinh đáp:"Tiểu đệ không được rơ nhưng chắc cũng rẻ thôi v́ nàng bị một cái tật kỳ lạ là tự nhiên mặt mũi bị đen sạm lại. Nếu nàng không bị cái tật ấy th́ một kẻ hàn nho làm sao mà có đủ tiền để chuộc một giai nhân sắc nước hương trời ra khỏi chốn lầu xanh?" Ḥa sinh lại hỏi:"Có thực chồng nàng cũng được như nhân huynh chăng?" Thấy Hoà sinh hỏi ḿnh những câu kỳ lạ, Hạ sinh bèn hỏi ngược lại:"Tại sao nhân huynh lại hỏi tiểu đệ những câu kỳ lạ như thế?" Ḥa sinh cười, đáp:"Thú thực với nhân huynh, năm ngoái tiểu đệ cũng có đem lễ vật tới kỹ viện ở Hàng Châu để xin ra mắt nàng Thuỵ Vân. V́ tiểu đệ tiếc cho nàng có cái nhan sắc khuynh quốc mà lại bị lưu lạc ở chốn giang hồ nên tiểu đệ có dùng một pháp thuật mọn để che lấp cái nhan sắc bên ngoài của nàng đi, hầu giữ lại cho nàng cái chân giá trị ở bên trong, chờ gặp được người tri kỷ chuộc nàng ra khỏi chốn lầu xanh!" Hạ sinh bèn hỏi dồn:"Nhân huynh đă điểm được trán nàng từ trắng ra đen th́ chắc nhân huynh cũng có thể tẩy được vết đen ấy đi chứ?" Ḥa sinh cười, đáp:"Dĩ nhiên là được chứ sao không? Thế nhưng chính người chồng của nàng phải thành tâm tới đây để cầu xin tiểu đệ th́ tiểu đệ mới chịu giúp cho!" Hạ sinh liền sụp xuống đất, lạy Ḥa sinh mà nói:"Chồng của Thuỵ Vân chính là tiểu đệ đây!" Ḥa sinh cười, nói:"Trong thiên hạ, duy chỉ có kẻ có chân tài mới có được một mối t́nh chung thủy, không v́ sự đẹp xấu của người đàn bà mà thay đổi mối t́nh của ḿnh. Nhân huynh hăy dẫn tiểu đệ về nhà để tiểu đệ tặng nhân huynh một giai nhân!" Hạ sinh mừng quá, vội thu xếp công việc cho nhanh rồi trả pḥng trọ, dẫn Ḥa sinh về nhà ḿnh.

          Tới nhà, Hạ sinh lên tiếng gọi vợ:"Thuỵ Vân! Có khách! Hăy làm cơm thết khách nghe!" Ḥa sinh ngăn lại, nói:"Để tiểu đệ tẩy vết đen cho hiền tẩu trước đă rồi nhân huynh hăy bắt hiền tẩu làm cơm sau!" Ḥa sinh lại nói:"Nhân huynh hăy lấy cho tiểu đệ một chậu nước trong!" Hạ sinh bèn đi lấy một chậu nước trong, bưng vào. Ḥa sinh nhúng hai ngón tay vào chậu nước, vẽ ngoằn ngoèo mấy đường nét bùa phép trên mặt nước, rồi nói:"Nhân huynh hăy bưng chậu nước này vào nhà trong cho hiền tẩu rửa mặt!” Hoà sinh lại nói đùa:"Nếu hiền tẩu rửa sạch được vết đen rồi th́ nhân huynh phải bảo hiền tẩu ra đây mà cám ơn thầy pháp nghe!" Hạ sinh cười, rồi bưng chậu nước vào nhà trong, bảo vợ rửa mặt.

          Thuỵ Vân vục nước trong chậu mà rửa mặt. Hạ sinh đứng nh́n. Rửa đến đâu, vết đen biến đi đến đó. Rửa mặt xong, Thuỵ Vân lại trở thành diễm lệ, sắc nước hương trời như xưa.

Hai vợ chồng vội kéo nhau ra pḥng khách tạ ơn Ḥa sinh.
           Khi ra tới nơi th́ thấy Ḥa sinh đă biến mất, chẳng t́m đâu ra.

Hai vợ chồng bèn bàn tán với nhau rằng chắc Ḥa sinh là tiên ông. 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com