www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

219. KHU QUÁI
 

Tửu lan nhân tán khách vô miên

Hà ư yêu phân khởi tháp tiền

Đẳng thị thương hoàng kinh thoán khứ

Thử công nguyên bất cảm tham thiên

    

 

219. NHO SINH TRỪ YÊU QUÁI 

 

Cuối triều Minh, huyện Trường Sơn, tỉnh Sơn Đông có nho sinh họ Từ, tên Viễn.

Khi nhà Thanh đoạt ngôi của nhà Minh, Từ Viễn bỏ học chữ, vào núi t́m thầy học đạo. Giữa đường, gặp một đạo sĩ, Từ Viễn xin theo học. Đạo sĩ chấp thuận, dắt Từ Viễn lên ở trên sơn quán. Hôm sau, đạo sĩ cho Từ Viễn một móc câu bằng sắt và bắt đầu truyền thụ cho Từ Viễn cách vẽ bùa và niệm chú để trừ yêu quái.

Ít lâu sau, một hôm, đạo sĩ bảo Từ Viễn:"Đồ đệ đă học thành tài! Vậy hăy về nhà mà giúp đỡ dân!" Từ Viễn bèn lạy tạ đạo sĩ rồi đem móc câu xuống núi.

Nghe tin Từ Viễn đă về, nhà nào bị yêu quái quấy nhiễu cũng tới mời Từ Viễn tới trừ cho, trả công rất hậu. Ai tới mời, Từ Viễn cũng đi, đem theo móc câu để trừ yêu quái. Không hiểu v́ tài của Từ Viễn hay v́ lư do nào khác, nhưng nhà nào tới mời Từ Viễn tới trừ yêu quái cho, cũng thấy hết yêu quái. V́ thế Từ Viễn nổi tiếng khắp vùng.

Huyện Thanh Vị, kế cận huyện Trường Sơn, có phú ông họ Khâu. Nghe tiếng Từ Viễn, một hôm, Khâu ông viết một lá thư, khẩn khoản mời Từ Viễn sang nhà ḿnh ở chơi ít bữa, rồi sai gia nhân cưỡi ngựa, dắt theo một ngựa khác sang Trường Sơn, t́m tới nhà Từ Viễn mà trao thư.

Mở thư ra coi, thấy Khâu ông là người lạ, Từ Viễn rất ngạc nhiên, bèn hỏi kẻ trao thư:"Ở nhà ngươi có chuyện chi mà chủ nhân ngươi lại mời ta sang chơi?" Kẻ trao thư đáp:"Thưa tiên sinh, quả thực tiểu nhân không được rơ. Tiểu nhân chỉ được nghe gia chủ dặn rằng phải mời tiên sinh sang chơi cho bằng được!"

V́ ḷng hiếu kỳ, Từ Viễn nhận lời, vào pḥng thay mũ áo rồi lên ngựa theo kẻ trao thư sang nhà Khâu ông.

          Tới nơi, Từ Viễn thấy Khâu ông đang đứng đón ḿnh ở ngoài cổng. Sau khi thi lễ, Khâu ông mời Từ Viễn vào sảnh đường, tiếp đăi rất trọng thể.

Lát sau, Khâu ông sai gia nhân bày tiệc rượu để hai người đối ẩm, đàm đạo.

Chờ măi không thấy Khâu ông đả động chi tới lư do mời ḿnh sang chơi, Từ Viễn nóng ruột lắm.

Lát sau, không thể nhẫn nại thêm được nữa, Từ Viễn cất tiếng hỏi:"Xin lăo ông cho biết v́ lư do ǵ mà lăo ông lại cho gọi tiểu sinh sang đây ở chơi?" Khâu ông cười mà đáp: "V́ ngưỡng mộ đại danh nên lăo phu muốn được làm quen với tiên sinh để sau này, thỉnh thoảng có thể mời tiên sinh sang đây ở chơi, đối ẩm, đàm đạo cho vui! Thấy câu trả lời của Khâu ông không được thoả đáng, Từ Viễn nghĩ chắc Khâu ông vẫn c̣n giấu ḿnh điều ǵ. Trái lại, Khâu ông chỉ nói cười vui vẻ, ngồi chuốc rượu mời Từ Viễn. Hai người đối ẩm, đàm đạo từ trưa tới chiều.      

Phía sau nhà Khâu ông là một khu rừng trúc âm u, cỏ hoa mọc um tùm rậm rạp. Khâu ông thuê thợ xây một bức tường rào quây một mảnh vườn vuông vức trong khu rừng ấy, sát ngay sau nhà, rồi cất một căn lầu trong mảnh vườn, có đủ pḥng tiệc với pḥng ngủ để đón tiếp khách phương xa. Khi không có khách, Khâu ông sai gia nhân khóa kỹ cổng vườn ăn thông sang phía sau nhà.

Tối ấy, Khâu ông sai gia nhân mở cổng vườn, bày tiệc rượu trên lầu, rồi mời Từ Viễn lên yến ẩm.

Theo chân Khâu ông vào mảnh vườn, tới căn lầu rồi bước lên cầu thang, Từ Viễn nhận thấy căn lầu có lối kiến trúc rất đẹp, nhưng lại có vẻ âm u, hoang phế, mạng nhện giăng đầy từ nóc xuống tới chân tường, số nhện lớn nhện con không sao đếm xiết. Khâu ông sai gia nhân thắp đèn đem lên lầu để hai người ngồi đối ẩm, đàm đạo.

Đến nửa đêm, Khâu ông vẫn tiếp tục chuốc rượu cho khách.

Lát sau, khi thấy Từ Viễn từ chối, nói rằng ḿnh đă quá say, Khâu ông không ép nữa, sai gia nhân dẹp bỏ tiệc rượu. Khi gia nhân vào dâng trà, Khâu ông sai chúng đi sửa soạn pḥng ngủ cho khách. Chúng lăng xăng chạy đi lấy một đĩa thức phẩm ăn đêm cùng với chăn gối đem vào pḥng ngủ cạnh pḥng tiệc.

Sau một tuần trà, Khâu ông nói:"Bây giờ đă quá nửa đêm, thấy tiên sinh đă mỏi mệt, lăo phu xin phép sai gia nhân đưa tiên sinh vào pḥng đi nghỉ. Chúc tiên sinh an giấc! Sáng mai, lăo phu sẽ lại xin bồi tiếp tiên sinh!"

Nói xong, Khâu ông đứng dậy, dời khỏi pḥng tiệc. Tức th́, có kẻ gia nhân · ngoài chạy vào pḥng, nhấc đèn lên mời Từ Viễn đi theo ḿnh.

Sang pḥng bên, kẻ gia nhân đặt đèn lên bàn mà nói:"Chúc tiên sinh an giấc!" rồi vội rút lui, khép cửa pḥng, chạy xuống lầu, ra khỏi vườn, khóa trái cổng.

Thấy thầy tṛ Khâu ông vội vă, Từ Viễn sinh nghi, nhưng v́ đă quá say, chỉ muốn lên giường nằm nghỉ, Từ Viễn cũng chẳng lưu tâm nữa.

Từ Viễn đi tới giường nằm, đắp chăn, nhắm mắt, nhưng tai vẫn c̣n nghe thấy tiếng bàn tán ồn ào của lũ gia nhân từ xa vẳng lại.

Lát sau, khi tiếng bàn tán đă dứt, Từ Viễn thấy ḿnh đă tỉnh rượu, bèn ngồi dậy, bước ra cài then cửa, rồi lại lên giường nằm. Đưa mắt nh́n qua cửa sổ, thấy trăng sáng vằng vặc giữa bàu trời, lắng tai nghe, thấy tiếng côn trùng rỉ rả trong mảnh vườn hoang vu, bất giác Từ Viễn cảm thấy rờn rợn, không sao ngủ được.

Lát sau, đột nhiên nghe có tiếng giày lộp cộp ở từng dưới, rồi bước lên cầu thang, tiến tới cửa pḥng ḿnh, Từ Vi­ễn kinh hăi quá, vội kéo chăn trùm kín đầu.

Đột nhiên, nghe thấy tiếng cửa pḥng bật tung, Từ Viễn lại tḥ đầu ra nh́n. Thấy một quái vật đang bước vào pḥng, đầu thú ḿnh người, mắt sáng như đèn, răng lởm chởm như đá, lông lá đầy ḿnh, rậm dài như bờm ngựa, Từ Viễn càng kinh hăi, tóc gáy cùng dựng ngược.

Quái vật tới chiếc bàn kê ở đầu giường, cúi đầu le lượi liếm hết thực phẩm đặt trong đĩa mà nuốt, khiến đĩa sạch như chùi. Nuốt hết thức phẩm, quái vật quay đầu, hích mũi, ngửi cái chăn Từ Viễn đang đắp trên ḿnh.

Bị kinh hoàng tột độ, đột nhiên Từ Viễn vùng dậy, lấy chăn chụp lên đầu quái vật rồi dùng hết sức b́nh sinh mà đè đầu quái vật xuống bàn, hô hoán thất thanh.

Bị tấn công bất ngờ, lại nghe tiếng hô hoán, quái vật cũng kinh hăi, cố vùng vẫy thoát thân. Khi rút được đầu ra khỏi chăn, quái vật vụt chạy ra khỏi pḥng rồi biến mất.

Từ Viễn cũng kinh hăi, vội giơ tay với chiếc áo lạnh để ở đầu giường, khoác vào ḿnh, chạy xuống lầu, chạy ra cổng. Thấy cổng bị khóa chắc, Từ Viễn bèn men theo bức tường rào mà chạy. Tới một chỗ, thấy bức tường rào thấp hẳn xuống, Từ Viễn vội phóng ḿnh leo lên. Trườn ḿnh sang phía bên kia, Từ Viễn rơi trúng vào chuồng ngựa.

Thấy có người lạ vào chuồng, đàn ngựa hí vang. Nghe tiếng ngựa hí, gă mă phu ngủ ở cḥi gần đó vội vùng dậy, cầm đèn chạy tới coi. Thấy Từ Viễn, gă kinh hăi quá, cứ đứng há miệng, không thốt được lời nào. Từ Viễn bèn thuật đầu đuôi câu chuyện cho gă nghe rồi bảo gă cho ḿnh vào cḥi ngủ qua đêm.

          Sáng sau, Khâu ông sai lũ gia nhân mở cửa vườn, lên lầu xem Từ Viễn ra sao. Lên lầu, ḍm vào pḥng ngủ, không thấy Từ Viễn đâu, chúng kinh hăi quá, vội chia nhau đi t́m ở khắp mọi nơi trong nhà. Khi tới cḥi của gă mă phu, thấy Từ Viễn với gă cùng đang nằm ngủ, chúng bèn đánh thức Từ Viễn dậy, mời lên sảnh đường ngủ tiếp. Từ Viễn giận lắm, nói:"Hăy đưa ta đi gặp chủ nhân các ngươi ngay!" Chúng bèn mời Từ Viễn lên sảnh đường rồi đi tŕnh Khâu ông.

Lát sau, khi thấy Khâu ông vừa bước chân vào sảnh đường, Từ Viễn đă lên tiếng trách:"Tiểu sinh biết rồi! Chủ đích của lăo ông là mời tiểu sinh sang đây để trừ yêu quái cho nhà lăo ông! Tại sao lăo ông lại giấu diếm, không nói cho tiểu sinh biết?" Khâu ông vội chắp tay vái Từ Viễn mà nói:"Xin tiên sinh thứ lỗi cho! Quả là lăo phu có chủ đích ấy! V́ sợ tiên sinh từ chối nên lăo phu mới giấu diếm như thế!" Từ Viễn nói:"Muốn trừ yêu quái th́ phải có móc câu sắt! V́ lăo ông không nói rơ chủ đích của ḿnh cho tiểu sinh biết nên tiểu sinh để móc câu ở nhà! Không có móc câu mà gặp yêu quái th́ nguy hiểm lắm! Bộ lăo ông muốn nhờ tay yêu quái giết chết tiểu sinh hay sao?" Kinh hăi quá, Khâu ông lại chắp tay vái Từ Viễn mà nói:"Lăo phu cứ ngỡ rằng tiên sinh chỉ cần dùng chân tay không cũng đủ trừ được yêu quái, chứ đâu có ngờ rằng tiên sinh phải dùng đến móc câu sắt mới trừ được chúng! V́ thế, lăo phu mới dám giấu diếm! May mà tiên sinh không hề hấn chi, chứ không th́ lăo phu hối hận lắm! Nay đă biết là ḿnh phạm tội chết, lăo phu xin tiên sinh tha mạng cho!" Vẫn c̣n đang giận, Từ Viễn chỉ nói:"Lăo ông hăy cho tiểu sinh mượn con ngựa hôm qua!" Khâu ông vội sai gia nhân ra chuồng ngựa dắt con ngựa ấy lên trước sảnh đường. 

Khi gia nhân dắt ngựa tới, Khâu ông vội chắp tay, nói:"Lăo phu xin kính biếu tiên sinh con ngựa này để làm kỷ niệm!" Từ Viễn không nói chi, chỉ nhảy lên lưng ngựa, phóng về nhà.  

Từ đó, yêu quái ở vườn sau nhà Khâu ông biến mất và Khâu ông lại có thể dùng căn lầu ở mảnh vườn sau để đón tiếp khách phương xa như trước.

Mỗi lần có khách tới chơi, Khâu ông lại thuật câu chuyện Từ Viễn trừ yêu quái cho khách nghe rồi nói:"Bản nhân không bao giờ quên được công ơn của Từ tiên sinh đă trừ yêu quái cho nhà bản nhân!" .

                     

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com